🚀 Space Shooter
Phi thuyền tự động bắn. Kéo/chạm để né và bắn hạ các mảnh ảnh rơi xuống.
Bỏ lọt quá nhiều ảnh (hết 5/5) hoặc để phi thuyền va vào ảnh sẽ thua.
Phi thuyền tự động bắn. Kéo/chạm để né và bắn hạ các mảnh ảnh rơi xuống.
Bỏ lọt quá nhiều ảnh (hết 5/5) hoặc để phi thuyền va vào ảnh sẽ thua.
Time:
Moves:
Trong hành trình làm người, ai cũng mong muốn có một cuộc sống hạnh phúc, bình an và thành công. Thế nhưng, không phải ai cũng nhận ra rằng nền tảng của mọi giá trị tốt đẹp lại bắt nguồn từ những điều rất giản dị: sống tử tế, sống chân thành và giữ một trái tim lương thiện.
Cuộc đời giống như một tấm gương. Điều bạn trao đi hôm nay chính là điều bạn sẽ nhận lại vào một ngày nào đó. Một nụ cười chân thành, một lời động viên đúng lúc, một hành động giúp đỡ vô tư đôi khi có sức mạnh thay đổi cả một cuộc đời. Bởi vậy, sống tốt không phải là làm những điều lớn lao, mà là không ngừng gieo những hạt giống yêu thương trong từng việc làm nhỏ bé mỗi ngày.
Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, danh vọng và địa vị. Những điều đó rất cần thiết, nhưng không phải thước đo cuối cùng của một cuộc đời.
(Khoang trong de ban thay widget noi de dang khi cuon trang)
Khi nhìn lại chặng đường đã qua, điều khiến con người cảm thấy tự hào nhất thường không phải là mình sở hữu bao nhiêu, mà là mình đã sống như thế nào. Một người giàu có có thể được ngưỡng mộ, nhưng một người tử tế mới thực sự được yêu quý và nhớ mãi.
Lời hay:
"Tài sản quý giá nhất của con người không phải là thứ nằm trong ví, mà là điều nằm trong trái tim."
Trong một thế giới ngày càng vội vã, sự lương thiện trở thành một món quà vô cùng quý giá.
Lương thiện không có nghĩa là yếu đuối hay chấp nhận thiệt thòi. Lương thiện là khi ta vẫn giữ được lòng tốt dù đã từng bị tổn thương. Là khi ta vẫn chọn sự chân thành thay vì dối trá. Là khi ta có đủ bao dung để hiểu và cảm thông cho người khác.
Người lương thiện có thể không phải là người thành công nhất, nhưng thường là người có cuộc sống thanh thản nhất.
Lời hay:
"Làm người, điều đáng quý nhất không phải là hơn người khác bao nhiêu, mà là giữ được lòng tốt giữa những đổi thay của cuộc đời."
Sống đẹp không nhất thiết phải là những việc phi thường. Đó có thể là:
Chính những điều bình dị ấy làm cho cuộc sống trở nên ấm áp hơn.
Mỗi ngày, nếu mỗi người bớt đi một chút ích kỷ và thêm một chút yêu thương, thế giới sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều.
Lời hay:
"Điều tử tế dù nhỏ đến đâu cũng không bao giờ là vô nghĩa."
Cuộc sống có một quy luật rất đẹp: khi bạn cho đi yêu thương, yêu thương sẽ quay trở lại.
Có những món quà không thể mua bằng tiền như sự quan tâm, lòng bao dung, niềm tin hay sự chia sẻ. Đó là những điều khiến con người trở nên giàu có từ bên trong.
Cho đi không làm chúng ta mất đi, mà giúp tâm hồn trở nên đầy đặn hơn.
Lời hay:
"Hạnh phúc không nằm ở những gì ta giữ lại, mà nằm ở những gì ta trao đi."
Nhiều người rất rộng lượng với người khác nhưng lại quá khắt khe với bản thân.
Hãy nhớ rằng, sống tốt không chỉ là đối xử tốt với mọi người mà còn phải biết yêu thương chính mình. Hãy cho phép bản thân nghỉ ngơi khi mệt mỏi, tha thứ cho những sai lầm đã qua và tin tưởng vào giá trị của chính mình.
Một trái tim biết yêu thương bản thân sẽ có nhiều năng lượng hơn để yêu thương cuộc đời.
Lời hay:
"Bạn không thể rót nước từ một chiếc cốc rỗng. Hãy chăm sóc chính mình trước khi chăm sóc cả thế giới."
Trong guồng quay bận rộn, đôi khi chúng ta quên mất giá trị của những điều gần gũi nhất:
Hạnh phúc thường không nằm ở nơi xa xôi mà hiện diện trong những điều giản đơn quanh ta.
Lời hay:
"Người hạnh phúc không phải là người có cuộc sống hoàn hảo, mà là người biết trân trọng những điều đơn giản."
Cuộc đời của mỗi người rồi cũng sẽ đi qua năm tháng. Tiền bạc có thể mất đi, danh vọng có thể phai nhạt, nhưng những điều tốt đẹp ta đã làm sẽ còn mãi trong trái tim người khác.
Vì thế, hãy sống tử tế hơn một chút, bao dung hơn một chút và lương thiện hơn một chút mỗi ngày.
Hãy để khi nhìn lại chặng đường đã qua, chúng ta có thể mỉm cười và tự nhủ:
"Tôi có thể không phải là người giàu nhất, nổi tiếng nhất hay thành công nhất. Nhưng tôi đã sống bằng sự chân thành, lòng tử tế và một trái tim lương thiện."
🌿
Sống tốt để tâm an.
Sống đẹp để đời vui.
Sống lương thiện để
phúc lành ở lại.
❤️
(Khoang trong de ban thay widget noi de dang khi cuon trang)
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Phần 26 : Đều là người một nhà
Đêm, Vy Vy xoay đi xoay lại trên chiếc giường nhỏ bé của mình.
Các bạn cùng phòng sau khi bàn tán sôi nổi trên giường đã ngủ ngon rồi,
chỉ còn mình cô trằn trọc thôi. Có điều không ngủ được cũng là điều bình
thường, nhất là sau khi trải qua một ngày như thế này.
Cô lại trở mình một lần nữa, vẫn không ngủ được, cô ôm tấm chăn mỏng
ngồi dậy, rồi chống cằm lên đầu gối, thở dài. Thực ra tâm trạng của cô
không buồn cũng không chán nản chút nào, thế nhưng tâm trạng đang dâng
cao lên như thế này thì chỉ có thở dài mới có thể biểu đạt được hết ý thôi.
Dường như thở dài một cái thì tất cả những thứ đang lộn xộn trong lòng
cũng bớt đi một chút.
Tiêu Nại à.
Trong đầu cô bất giác hiện lên hình ảnh của người con trai đó, hoặc là tĩnh
hoặc là động, hoặc là nói hoặc là cười, thế là tất cả những thứ lộn xộn trong
lòng vừa theo tiếng thở dài trút ra ngoài hình như bây giờ lại quay lại rồi, lại
còn nhiều hơn lần trước.
Cô ôm chăn ngồi một lúc lâu, cuối cùng, cô cũng cảm thấy buồn ngủ chút
chút, cô nằm xuống ngủ một chút, khi gần ngủ thì thấy giường bên có tiếng
động sau đó lại ngủ tiếp, không biết gì nữa. Cho đến khi trời sáng thì cô bị
lay gọi dậy, mở to mắt ra nhìn thì cô thấy Nhị Hỷ đang đứng bên giường cô,
gương mặt hốt hoảng: “Vy Vy, tớ đau bụng đi ngoài ba lần rồi, sắp không
chịu được nữa rồi”.
Vy Vy giật mình bật dậy rồi xuống giường tìm thuốc cho Nhị Hỷ. Thế
nhưng uống thuốc rồi mà vẫn không có tác dụng gì cả, cứ nửa tiếng Nhị Hỷ
lại đau bụng một lần, mặt xanh xao hết cả lên. Hiểu Linh và Ty Ty nghe
thấy ồn ào nên cũng dậy xem thế nào, ba người cảm thấy lo lắng nên ngay
lập tức đưa Nhị Hỷ đi bệnh viện.
Bệnh viện gần trường không đáng tin cậy nên ba người không dám đưa Nhị
Hỷ vào đó, qua cửa tây, gọi xe rồi đưa Nhị Hỷ đến bệnh viện lớn. Bác sĩ hỏi
bệnh tình, sau đó làm xét nghiệm và chẩn đoán là viêm dạ dày cấp tính phải
truyền nước.
Đợi Nhị Hỷ nằm yên trên giường, châm cứu ngủ một lúc thì ba người mới
yên tâm, sau khi nói chuyện một hồi, ba người thấy không nhất thiết phải ở
lại cả ba nên Hiều Linh về còn Ty Ty và Vy Vy ở lại.
Sau khi châm cứu một hồi, Nhị Hỷ còn đi ngoài hai lần nữa, sau đó thì đỡ
hơn nhiều, Vy Vy và Ty Ty lúc đó mới có thời gian chợp mắt một chút. Có
điều không thoải mái nên Vy Vy ngủ được một lúc là tỉnh, Nhị Hỷ cũng tỉnh
dậy, sắc mặt có khá hơn chút. Vy Vy nhìn đồng hồ, đã bảy giờ rồi.
Nhị Hỷ nói yếu ớt: “Vy Vy à, túi đồ tối qua là Tiêu Nại Đại Thần mua à?”.
“Ừ”.
“Ối chà, đồ của Đại Thần quả nhiên không ăn được, không phải là do vấn
đề tiêu hóa của người phàm như tớ”.
Cái bộ dạng thế này rồi mà còn nói đùa được, Vy Vy dở khóc dở cười đứng
dậy đắp lại chăn cho Nhị Hỷ. Nghe Nhị Hỷ nhắc đến Tiêu Nại cô mới giật
mình. Bây giờ là bảy giờ rồi cũng nên gọi điện cho Tiêu Nại nói cậu ấy
không nên đợi cô nữa, không biết tại sao thế nhưng nghĩ đến chuyện hôm
nay không phải cùng Tiêu Nại đi tự học, Vy Vy lại thấy thật thoải mái.
Tâm trạng của cô không còn ở trong phòng bệnh nữa, thần trí bay lơ lửng
rồi. Nhị Hỷ ngồi dậy thấy Vy Vy đang ngây người ra ở đó. Cho dù từ trước
đến giờ biết Vy Vy đẹp rồi, thế nhưng nhìn nhiều cũng quen, thế mà bây giờ
khi thấy Vy Vy dịu dàng giúp mình đắp chăn, ánh mắt sáng lên, đây là lần
đầu tiên Nhị Hỷ thấy Vy Vy đẹp mà khác hoàn toàn các lần trước.
Hai người vừa đứng vừa ngủ, trong lòng thấy yên tĩnh hẳn, đột nhiên trong
phòng lóe sáng, Vy Vy theo trực giác nhìn xuống cửa.
Tiêu Nại đang đứng ở cửa, ánh mắt đang nhìn cô chăm chú.
Mọi người cùng ngồi xe Tiêu Nại về ký túc, xe của một hãng rất bình
thường thôi, Vy Vy ngồi ghế cạnh tay lái, còn Nhị Hỷ, Ty Ty và Hiểu Linh
ngồi phiá sau.
Trên đường về Vy Vy còn nghe thấy tiếng Nhị Hỷ hỏi nhỏ Hiểu Linh: “Làm
sao mà anh Tiêu Nại lại đi cùng với cậu thế?”.
Hiểu Linh vội giải thích: “Tớ gọi điện cho Đại Trung mà, anh ấy nhiều
chuyện lại đi nói với anh Tiêu Nại, sau đó anh Tiêu Nại nói anh ấy đi xe đến
sẽ tiện hơn”.
Nhị Hỷ trong lòng lo lắng nói: “Tớ cảm thấy không hay lắm!”.
Ty Ty nói: “Cậu đừng có ngại mà, anh Tiêu là người một nhà cả mà”.
Vy Vy ngồi ghế trên nghe thấy sầm mặt lại, các cậu nghĩ rằng tiếng các cậu
ấy nhỏ lắm sao, cứ nghĩ đây là nhà mình chắc mà ăn nói linh tinh như thế,
cái gì mà người một nhà chứ, các cậu ấy cũng tự nhiên quá cơ.
Nhị Hỷ vẫn buồn rầu nói: “Thế nhưng, xe của Đại Thần, chúng ta lại…”.
Vy Vy nghe thấy không hay lắm, cô sợ Nhị Hỷ sẽ nói đây là xe của Đại
Thần người phàm như chúng ta ngồi nhỡ có chuyện gì thì sao nên vội vàng
quay đầu lại nói: “Ty Ty nói không sai, đều là người một nhà mà”.
Trong xe đột nhiên im lặng hẳn, lúc này Vy Vy mới kịp nhớ xem mình vừa
nói câu gì, bây giờ ngay cả việc quay đầu lại cô cũng không có dũng cảm
nữa.
Đại Thần vừa cười vưà nháy mắt và nói: “Các bạn vẫn chưa ăn sáng đúng
không, đi ăn cái gì đó trước rồi về nhé!”.
Trong khoảnh khắc này Vy Vy thấy cảm kích Đại Thần lắm, Đại Thần giúp
cô giải vây chuyện này mà, thật là quá quan tâm tới người khác rồi.
Hiểu Linh nhìn Vy Vy, thấy cô im lặng không nói gì nên nói: “Không cần
đâu ạ, hôm nay đã phiền anh quá nhiều rồi”.
Tiêu Nại cười và nói: “Đều là người một nhà, không cần khách khí đâu”.
Vy Vy: “……..”.
Cô biết ngay mà, quan tâm chính là mây trôi.
Cuối cùng vẫn là đi ăn sáng, Nhị Hỷ tuy bụng dạ không tốt nhưng để đói
cũng không được nên cô đành ăn cháo trắng, sau khi ăn xong Tiêu Nại đánh
xe đưa họ về ký túc.
Vy Vy lê từng bước chân mệt nhọc về phòng, có khi còn mệt mỏi hơn cả
Nhị Hỷ nữa, cửa phòng mở ra là cô trèo luôn lên giường ngủ.
Nếu như thời gian có thể quay ngược lại thì tốt biết mấy, cô tuyệt đối sẽ
không nói một lời nào, im lặng là vàng mà. Hóa ra ngủ không đủ giấc có
ảnh hưởng thật lớn đến phản ứng của con người.
Vy Vy nằm trên giường nhưng cứ nghĩ vẩn vơ, quay hết bên này bên kia mà
không ngủ được, còn nghiêm trọng hơn cả hôm qua, sau đó cứ xoay đi xoay
lại rồi ngủ lúc nào không biết nữa.
Cô ngủ luôn một giấc đến mười hai giờ, đến khi ngửi thấy mùi thơm của
thức ăn thì mới tỉnh dậy. Hiểu Linh đã bảo Đại Trung gọi sẵn bốn phần cơm
mang lên rồi, đương nhiên là Nhị Hỷ vẫn phải ăn cháo.
Vy Vy trèo xuống dưới ăn cơm, cô giật mình kinh ngạc khi thấy Nhị Hỷ
đang ngồi trước màn hình máy tính. Sắc mặt khá lên nhiều rồi, Vy Vy có
chút lo lắng nên hỏi: “Cậu không thấy khó chịu sao?”.
Khả năng hồi phục cuả gián chắc cũng không nhanh thế này đâu nhỉ?
“Xem xem có web nào hay không thôi”. Nhị Hỷ vui vẻ nói: “Vy Vy à, trên
diễn đàn của trường có nhiều comment viết về cậu và Nại Hà lắm đấy. Còn
có ảnh hôm qua hai người cầm tay nhau ở sân bóng rổ nữa đấy!”.
Vy Vy đang ăn cơm thì bị nghẹn ngay khi nghe thấy thế. Cô bê luôn hộp
cơm qua đó xem. Quả nhiên trên màn hình là ảnh Vy Vy và Nại Hà cầm tay
nhau ở sân bóng rổ, hình như người chụp ở quá xa nên người trong ảnh rất
nhỏ, thế nhưng tuyệt đối vẫn nhận ra đó là Bối Vy Vy và Tiêu Nại.
Vy Vy có cảm giác ăn không thấy ngon, cô đặt hộp cơm sang bên cạnh rồi
cầm luôn máy tính cuả Nhị Hỷ xem cho rõ.
Nhị Hỷ nói: “Cậu đừng xem nữa, chẳng có nội dung gì đâu, chỉ là lúc đầu
không có ai tin, cho đến khi có ảnh thì mọi người mới bắt đầu bàn tán xem
hai người bắt đầu từ bao giờ thôi. Ha ha, đúng rồi, những cái comment
trước đây nói hai người không hợp nhau bây giờ bị gỡ xuống rồi”.
Vy Vy xem mấy trang liền thì thấy đúng như lời của Nhị Hỷ nói, trả máy
tính cho cô ấy xong Vy Vy lại tiếp tục ăn cơm và nói: “Người trường mình
cũng thật là lắm chuyện”.
“Ái chà, sắp thi nữa rồi, càng gần ngày thi mọi người huyên thuyên càng
nhiều, đây chính là cách giải tỏa áp lực trong truyền thuyết đấy!”.
Nói cũng đúng, thế nhưng mà bản thân mình bị lấy làm đề tài giải tỏa áp lực
thì…
Vy Vy chỉ còn cách cắn một miếng sườn thật to để thể hiện sự bất bình.
Vừa ăn xong thì điện thoại trong phòng reo, Hiểu Linh nghe điện sau đó
quay lại gọi Vy Vy: “Vy Vy, điện thoại của cậu”.
Vy Vy khó hiểu, cô chạy lại alô một tiếng thì bên kia vang lên tiếng nói.
“Dậy rồi à?”.
Giọng nói trong điện thoại rất trầm, không giống như nói chuyện ngoài thực
tế. Vy Vy đột nhiên nhớ ra, đây là cuộc điện thoại đầu tiên Đại Thần gọi
đến.
“Vâng, dậy rồi”.
“Chiều có đi tự học không ?”.
“Tự học thì muốn đi, thế nhưng bây giờ đi thì không tranh được chỗ ngồi
nữa”. Gần kì thi nên chỗ ngồi rất hiếm.
Đây đúng là một vấn đề, bên đầu dây bên kia Tiêu Nại im lặng một hồi, sau
đó nói : “Có một nơi rất yên tĩnh, anh đưa em đi”.
Vy Vy ở trong ký túc, đây là một trong những kiến trúc kiểu dân quốc mà
nhà trường mới xây mấy năm trước, những căn phòng được lát đá màu
hồng nằm ngay ngắn dưới những bóng cây xanh to, phong cảnh rất đẹp.
Phía trước ký túc có một sảnh rất lớn, hàng năm vẫn có nhiều người theo
đuổi nữ sinh ở đây đến tặng hoa hoặc tặng quà ở đó, đều là những cảnh rất
quen. Tuy nhiên, hôm nay là một người khác đứng ở đây, tất cả cảnh vật
dường như không còn quen thuộc như cũ nữa.
Vy Vy bước xuống tầng, cảnh đầu tiên là thấy Tiêu Nại. Trong ánh mắt của
bao người đang nhìn nhưng Tiêu Nại vẫn điềm nhiên như thế, cậu đứng
cạnh bậc thềm sảnh, bên cạnh là một chiếc xe đạp.
Vy Vy bước đến bên cạnh Tiêu Nại trong ánh mắt của bao người. Do vừa
mới đi cầu thang hơi nhanh nên cô vẫn còn thở hổn hển, cô đánh má hồng,
ánh mắt sáng rất xinh đẹp.
“Chúng ta đi đâu ?”
“Anh dẫn em đi”. Tiêu Nại thuận tay cầm luôn cái túi của Vy Vy và treo nó
vào xe.
Đây là lần thứ hai Vy Vy ngồi xe đạp của Nại Hà, so với lần đầu tiên thì tự
nhiên hơn rất nhiều rồi. Thực ra nếu bây giờ cho cô lựa chọn thì cô vẫn
chọn ngồi xe đạp, nói chung so với việc vai kề vai đi cùng Đại Thần đi bộ,
cần dũng cảm nhiều mà. Trên đường đi lại còn phải tránh ánh mắt của bao
nhiêu người nữa….
Ảnh cũng có trên mạng rồi thì còn lo lắng gì nữa chứ, coi như không có đi.
Do Vy Vy ngồi sau nên không để ý đường đi khác với mọi ngày, cho đến
khi xe đi ra ngoài cửa tây thì Vy Vy mới để ý :
“Không đi tự học à ?”
“Nơi đó ở bên ngoài”.
Xe đi từ cửa tây sau đó rẽ môt đoạn, đến khu khoa học kỹ thuật máy tính
nổi tiếng của Trung quốc. Mười phút sau, Tiêu Nại dừng xe trước cửa một
tòa nhà rồi dẫn Vy Vy lên tầng sáu.
Vừa đi vào thang máy Vy Vy liền nhìn thấy bốn chữ vàng Nhất Trí Khoa
Kỹ, sau một hồi ngây người ra Vy Vy mới chợt nghĩ ra, lẽ nào đây là…
“Công ty của anh à ?”.
“Ừ”. Tiêu Nại mở cửa xong và nói : “Vào đi, hôm nay thứ bảy không có ai
cả”.
Vy Vy với tâm trạng hồi hộp và lo lắng khi bước vào “lãnh địa” của cậu ấy,
vừa đi còn vừa nhìn ngang ngõ dọc cẩn thận nữa.
Diện tích công ty của Tiêu Nại không lớn, chỉ rộng tầm nửa tầng lầu, có
điều công ty phần mềm máy tính bình thường cũng chỉ cần rộng thế này,
rộng hơn thì cũng lãng phí. Công ty không có người nên Vy Vy có cảm giác
thoải mái hơn một chút, điều này có lẽ có liên quan với phong cách tự do
mở cửa của văn phòng, hoặc cũng có thể có liên quan với những chiếc bàn
được bày biện đồ đạc một cách tùy ý theo cá tính.
Tiêu Nại dẫn cô đi thẳng vào trong sau cùng đến một phòng có chữ “Tiêu
Nại” trên cưả.
Văn phòng của Đại Thần ?
Vy Vy cẩn thận bước vào, lòng đầy hiếu kỳ, lúc này cô chỉ muốn nhìn
không gian mới đầy lạ lẫm này mà không để ý đến việc mình bị lừa đến một
nơi hoàn toàn không có người. >_<
Tiêu Nại tự mở điều hòa rồi để chiếc túi của Vy Vy lên ghế sofa.
“Tự học ở đây có được không ?”.
Vy Vy gật đầu rồi ngồi lên ghế, còn Tiêu Nại bây giờ không quản đến Vy Vy
nữa, cậu bật máy tính và bắt đầu giải quyết công việc của mình.
Điều hòa cứ lặng lẽ thổi hơi lạnh, xua tan không khí nóng bức từ ngoài
mang vào, trong một nơi thoải mái như thế này Vy Vy mở sách ra nhưng
học không vào.
Đúng như lời Đại Thần nói, nơi này rất yên tĩnh thế nhưng yên tĩnh quá nên
khiến người ta có cảm giác lo lắng hoang mang, đặc biệt lúc này Vy Vy mới
nhận ra là nơi này chỉ có cô và cậu ấy, hai người…
Một lúc không nghe thấy tiếng mở sách Tiêu Nại ngẩng đầu lên, thấy Vy Vy
có vẻ không tập trung nên cậu nói : “Vy Vy, lại đây xem cái này”.
Hả ?
Vy Vy đặt sách xuống rồi đến bên cậu nhìn vào máy tính. Trên màn hình
máy tính là một vài mẫu vẽ phác thảo hình tượng nhân vật nam nữ mặc
trang phục cổ trang.
“Đây là gì thế anh ?”.
“Thiết kế nhân vật cơ bản của Mộng du giang hồ 2”.
Trong ánh sáng huy hoàng của đêm tối, dưới sự theo dõi của bao nhiêu
người trước mặt, cậu cười nho nhã và nói: “Cảm ơn mọi người đã quá
khen, thật vinh hạnh”.
Phần 27: Anh ăn không tiêu đâu.
Mộng Du giang hồ 2?
Cái tên quen thuộc mà lạ lẫm này làm Vy Vy ngay lập tức quay sang nhìn
Tiêu Nại, cô hỏi: “Mộng du giang hồ sẽ ra phần 2?”.
Sao từ trước đến giờ cô chưa hề nghe thấy tin này nhì, hơn nữa lại nhìn thấy
thiết kế cơ bản của nhân vật ở máy tính của Tiêu Nại, điều này nói lên điều
gì?
“Trò chơi này là do anh làm?” Cô hỏi trực tiếp luôn câu hỏi này, nhưng
ngay lập tức Vy Vy phủ định luôn câu hỏi của mình: “Không đúng, em nhớ
Mộng du giang hồ là sản phẩm của công ty Phong Đằng mà?”.
“Mộng du giang hồ đúng là của Phong Đằng nhưng Mộng Du giang hồ 2 do
bọn anh và bên Phong Đằng cùng hợp tác phát hành”.
Giọng nói và cách biểu lộ tình cảm của cậu cứ bình thản đều đặn không
giống như đang tiết lộ một tin chấn động người khác gì cả. Vy Vy ngây
người ra một hồi mới tỉnh: “Hình như trước giờ chưa hề nghe đến việc sẽ
tung ra Mộng du giang hồ 2?”.
“Từ trước đến giờ chưa hề công bố ra ngoài”.
Vy Vy đột nhiên nhớ lại: “Vậy kênh nữ tặc cướp chồng ấy là anh…”.
Tiêu Nại lắc đầu: “Không, quyết định mua kênh là của Phong Đằng, anh chỉ
biết trước em có một ngày thôi”.
Tuy cậu cùng hợp tác với Phong Đằng làm Mộng du 2, thế nhưng Mộng du
1 lại chẳng có
chút quan hệ gì với cậu cả. Mộng du 1 là do bộ phận phát triển kinh doanh
khoa học thuộc tập đoàn Phong Đằng sản xuất, thuộc thể loại trò chơi võ
hiệp. Do không phụ thuộc nhau nên bên đó có quyết định gì thì cậu không
biết được. Nếu không phải quyết đinh này có liên quan đến Mộng du giang
hồ 2 thì Phong Đằng không bao giờ hỏi ý kiến cậu làm gì.
Ban đầu nếu như không phải suy nghĩ đến vấn đề tài chính và khả năng chịu
trách nhiệm rủi ro của bản thân mình thì Tiêu Nại cũng không hợp tác với
Phong Đằng để làm Mộng du giang hồ 2, theo điều khoản hợp đồng hợp tác
thì Công ty khoa học kĩ thuật Phong Đằng chỉ chịu trách nhiệm đầu tư tài
chính và vận hành kinh doanh hậu kì, còn việc tiến hành thì hoàn toàn do
đội của cậu đảm nhiệm. Vì thế khi Phong Đằng gọi điện thoại nói trong
Mộng du giang hồ 2 muốn thêm trò chơi cướp dâu vào thì Tiêu Nại có chút
ngạc nhiên. Sau khi nghe bên kia nói trò chơi được xây dựng theo nội dung
của kênh tự tạo trên mạng thì Tiêu Nại bắt đầu cười đầy ẩn ý.
Cậu suy nghĩ một hồi và đồng ý thêm phần chơi mới này vào trong Mộng
du giang hồ 2, thế nhưng cậu không hề nói với Phong Đằng là nhân vật
Nhất Tiếu Nại Hà trong kênh đó chính là mình.
Bên phía Phong Đằng đương nhiên cũng không biết Nhất Tiếu Nại Hà
chính là cậu, ID này được công bố đầu tiên khi chơi Mộng du giang hồ1,
bạn bè cùng phòng lấy cho cậu cái tên này, sau một thời gian cậu không
chơi nữa, cho đến khi hợp tác cùng với Phong Đằng thì cậu mới tiếp tục
chơi với cái tên quen thuộc ngày trước.
Tiêu Nại vừa giải thích ngắn gọn quan hệ của cậu với Phong Đằng, vừa giải
thích việc muốn thiết kế nhiều nhân vật nữa cho Vy Vy nghe, Vy Vy ngừng
một lúc rồi mới hỏi: “Vậy cách chơi cướp dâu mới là thế nào?”.
“Nói đơn giản là sẽ thiết kế một nút bật tắt, người chơi khác giới chưa kết
hôn thì có thể bật nút cướp dâu, cướp rể để tham gia cướp”.
Vy Vy phản ứng ngay lập tức: “Giống nút tắt mở PK trong một số trò chơi
à?”.
“Ừ”.
Dường như trò này rất hay thế nhưng cứ như thế không phải sẽ hỗn loạn
hay sao? Vy Vy tưởng tượng ra cảnh nam nữ trong trò chơi cứ cướp đi cướp
lại mãi mà toát mồ hôi.
Sau khi giải thích xong về thiết kế của nhân vật, Tiêu Nại đi pha trà. Vy Vy
nhìn màn hình máy tính rồi tay cầm luôn con chuột của Tiêu Nại lúc nào
không hay, sau đó cô tiếp tục kích vào nhân vật rồi ngồi dán mắt chăm chú
xem, không biết từ lúc nào đã ngồi luôn lên chiếc ghế của Tiêu Nại nữa.
Tiêu Nại pha xong hai cốc trà rồi quay lại thì thấy cảnh tượng ấy, cậu sững
người một hồi rồi mỉm cười, cậu đặt cốc trà lên giá sách bên cạnh rồi dựa
người vào giá sách, cầm cốc trà của mình uống từng ngụm một.
Em đứng trên lầu ngắm cảnh, có người ngắm cảnh trên lầu đang ngắm em.
Vy Vy chăm chú xem rất nhập tâm, cô còn xem cẩn thận thiết kế từng nhân
vật sau đó cô quay lại nhìn chăm chú vào Tiêu Nại và nói: “Em thích trò
chơi này”.
Tiêu Nại vẫn dựa người vào giá sách và cười: “Chỉ thông qua thiết kế nhân
vật?”.
“Không phải”. Vy Vy nghĩ một lúc rồi cảm thấy tuy nói về chủ đề này có
chút ngại ngùng thế nhưng cô vẫn muốn nói cách nghĩ của mình ra.
“Hiện nay trò chơi online có nhiều trên thị trường, để hấp dẫn người chơi
thì nhân vật nữ đều mặc quần áo gợi cảm, không kín đáo, nói thẳng ra là
khó coi. Ban đầu khi em chọn nhân vật nữ hiệp áo hồng thứ nhất là em
thích kĩ năng của cô ấy, thứ hai là quần áo của cô ấy tương đối nhiều. Thế
nhưng Mộng du giang hồ 2 không phải như thế, quần áo của nhân vật trong
game rất bình thường, điều đó nói lên người thiết kế trò chơi rất tôn trọng
trò chơi của chính mình, đối với trò chơi của mình thì rất tự tin, không dùng
những thủ đoạn thu hút rẻ tiền”.
Vy Vy thấy trong lòng mình vui vẻ lạ thường. Nhân vật nữ trong “Mộng du
giang hồ 1 cũng hở hang thế nhưng so với những game khác trên thị trường
thì còn kín đáo hơn nhiều, Mộng du giang hồ 2 có sự thay đổi lớn như thế
chắc chắn là quyết định sáng suốt và xuất phát từ trái tim của Đại Thần rồi.
Điều này có nói lên Đại Thần rất tôn trọng phụ nữ không nhỉ?
Tiêu Nại không nghĩ rằng Vy Vy lại nói ra được những câu như thế, trong
lòng không khỏi xúc động, nhìn gương mặt tràn đầy niềm vui của Vy Vy,
chiếc mũi đang nghếch lên để ngửi mùi hương trà nữa chứ, trong đáy lòng
cậu tự nhiên có một cảm giác rất vui vẻ hạnh phúc.
Để “thiết kế nhân vật nữ không hở hang”, mấy từ này nói ra thì đơn giản thế
nhưng lúc đầu cậu phải tốn không biết bao công sức mới có thể thực hiện
được nó. Cậu xuất thân từ gia đình gia giáo nên trong người cũng có sự kiên
trì của riêng mình, thế nhưng nếu mang nguyên tắc của bản thân mình đi
thuyết phục đối phương đầu tư? Điều này quá ngây thơ, quá không thực tế,
chỉ có thị trường mới thuyết phục đươc thị trường, thế nên cậu làm rất nhiều
cuộc điều tra để nhà đầu tư thấy được khả năng tiêu dùng của phụ nữ trong
game, nhận thấy được sự hấp dẫn của game không phải là do độ hở hang
của phụ nữ…
Có điều những điều này bình thường tự nhiên anh không nói với Vy Vy, có
nhiều ý kiến đến với Tiêu Nại nhưng cậu chỉ coi như gió thoảng ngoài tai.
Trong ánh sáng huy hoàng giữa đêm tối, dưới sự theo dõi của bao nhiêu
người trước mặt, cậu cười thật nho nhã nói: “Cảm ơn mọi người đã quá
khen, thật vinh hạnh”.
Thấy biểu lộ của cậu ấy thật bình tĩnh Vy Vy lại kì lạ cảm thấy có một sự
rung động khác lạ trong người, Đại Thần thể hiện hình như rất bình thường,
lẽ nào cô vô tình nịnh nọt gì cậu ấy sao? Vy Vy có chút lúng túng, cô hỏi
Tiêu Nại với vẻ chờ đợi: “Mộng du giang hồ 2 bao giờ thăm dò nội bộ?”.
“Sớm nhất là cuối năm kết thúc”.
Đến lúc đó chắc chắn là kiểm tra nội bộ không có vấn đề gì rồi, sau khi vui
vẻ một lúc cô mới nhớ ra việc chính: “Các anh đã hợp tác rồi thì chuyện
kênh do anh xử lí chứ? Thực ra anh giải quyết là tốt nhất, tuy kênh được
phát dưới tên em nhưng thực ra anh mới là người làm nó mà”.
Tiêu Nại có muốn cũng không dám: “Đương nhiên không được rồi, trên
hợp đồng không thể có tên anh”.
“Tại sao thế?” Vy Vy ngạc nhiên hỏi.
Tiêu Nại đáp: “Phí bản quyền”.
Điều này phải mất một hồi Vy Vy mới hiểu được, nếu như Đại Thần đi kí
hợp đồng này thì việc sáng tạo thiết kế Mộng du 2, cống hiến sáng tạo là lẽ
đương nhiên, Phong Đằng sẽ không phải chi trả phí bản quyền nữa.
“Được, vậy thì mình em kí tên vậy. Sau khi nhận được tiền bản quyền thì
mình sẽ chia làm năm”. Vy Vy nói một cách trôi chảy.
“Không cần chia cho bọn Ngu Công đâu”. Tiêu Nại nói một cách điềm
nhiên và chăm chú nhìn vào những lá trà đang nổi lềnh phềnh lên trong cốc.
“Sao?” Điều này không hay lắm, mọi người ai cũng có vai mà,
“Em cầm luôn đi, coi như đó là lễ gặp mặt của bọn họ”.
Lễ gặp mặt…
Vy Vy lắp bắp không nói ra lời, cô nhìn cậu, cô vốn định hỏi xem phần của
cậu thì tính thế nào bây giờ nhưng không thế hỏi được gì nữa, nếu như cậu
nói… làm sính lễ, thì làm thế nào chứ! >0<.
Lúc nãy nói chuyện Vy Vy đều tập trung hết vào trò chơi nên cô không cảm
thấy gì cả, bây giờ không nói gì đột nhiên căn phòng im lặng hẳn, Vy Vy
bây giờ mới thấy cô đang cầm chuột của Tiêu Nại, dùng máy tính của Tiêu
Nại và đang ngồi trên ghế của Tiêu Nại!
Điều này, điều này xảy ra từ lúc nào thế!
Chầm chậm, Vy Vy rút tay khỏi con chuột, vẻ xấu hổ của Vy Vy lộ rõ trong
ánh mắt, cô không nhìn mặt Đại Thần, hóa ra những hành động kì lạ cô làm
ban nãy, cậu cứ đứng đó làm gì… hóa ra là có chỗ mà không về được! >0<
Trong văn phòng im phăng phắc, Tiêu Nại không nói gì càng khiến cô ngại
hơn, không nói không rằng cũng không dộng đậy, cậu cứ điềm tĩnh nhấp
trà, những ngón tay cứ mân mê chiêc cốc.
Vy Vy bị động tác của cậu hấp dẫn, cô nhìn không chớp mắt. Lúc nãy cô chỉ
chú ý đến lời nói nên không để ý, cậu ấy đang cầm trong tay hình như là…
Lúc này Vy Vy không còn thấy ngại ngùng nữa, cô tò mò đứng dậy về đến
bên cạnh cậu, cô nhìn xuống chiếc cốc trà trong tay cậu, Tiêu Nại cười rồi
đưa luôn nó cho cô.
Vy Vy cầm rồi đưa lên cao quan sát, đây là loại cốc trà được vẽ đường vòng
cung rất cổ điển, bằng sứ màu trắng, thân cốc được thiết kế tinh xảo, có
màu xanh nhạt của lá trà, nhìn rất đẹp mắt và có kĩ thuật. Thế nhưng hấp
dẫn Vy Vy không phải là ở độ tinh chế của nó mà là hình được vẽ trên thân
cốc trà - có mấy hàng trúc, trước mấy hàng trúc là hình ảnh lãng tử áo trắng
đang ngồi gảy đàn.
“Cốc bản quyền có số lượng hạn chế của Mộng du giang hồ?”. Vy Vy ngạc
nhiên thốt lên.
“Ờ, còn cái này, của em”.
Một chiếc cốc ngát hương trà nữa nhẹ nhàng được đặt vào tay cô, vẫn là
chiếc cốc hình màu trắng tinh khiết có điều trên cốc là hình vẽ nữ hiệp áo
hồng đang cầm đao.
“Còn cái khác không?” Mộng du giang hồ có tất cả 36 nhân vật, một bộ
chắc phải có đủ 36 chiếc cốc chứ!
“Phong Đằng tặng anh một bộ, anh chỉ lấy hai cái, còn lại ở chỗ Ngu
Công”.
Chỉ lấy hai cái này?
Vy Vy hai tay cầm hai cốc bỗng chốc như khựng lại một lúc, cô ngước lên
nhìn gương mặt đẹp trai thanh tú ấy ở một khoảng cách gần, trong khoảng
khắc đôi lông mày dài rũ xuống, che khuất ánh mắt đang nhìn.
Thế là, hai chiếc cốc này là chuẩn bị cho cô xem sao? Cậu ấy biết sẽ có một
ngày cô đến văn phòng của cậu ấy sao?
Vy Vy vẫn tiếp tục nhìn hai cái cốc, thế nhưng vô hình dung các động tác cứ
chậm dần, nhất cử nhất động đều chứng tỏ cô không hề để ý nhìn gì cả.
Cuối cùng, trong khi chẳng hề có chút chuẩn bị gì, cô thuận miệng nhẹ
nhàng thốt ra: “Tiêu Nại, hôm qua làm sao anh lại nhận ra em?”.
“Tiêu Nại” hai chữ này lần đầu tiên được thốt lên từ miệng Vy Vy, dường
như có sức hấp dẫn lạ kì, ngay cả một người bình thường luôn điềm tĩnh
như Tiêu Nại mà trong giây phút này cũng có lúc thất thần.
Có điều khi cậu ấy lấy lại tinh thần và trả lời câu hỏi thì ngay lập tức lại đến
lượt Vy Vy thất thần.
“Không phải hôm qua”. Nhẹ nhàng lấy cốc trà lãng tử áo trắng từ tay cô,
Tiêu Nại nói: “Là từ tháng ba, ở Cực Trí”.
Tháng ba? Cực Trí? Ở một nơi tên là Cực Trí…
“Quán net?” Vy Vy ngạc nhiên.
“Ờ, hôm đó anh có việc đi qua đó, khi đi qua thì thấy em đang giúp đỡ
bang.
Vy Vy hoàn toàn cứng đơ người rồi. Cô nghĩ ra rất nhiều lí do để Đại Thần
nhận ra cô, ví dụ như giọng nói, điều tra IP, tài liệu trên mạng, những việc
này quá dễ dàng với Đại Thần, tuy nhiên lại là ở quán net? Hơn nữa lại lâu
như thế, tháng ba?
Nhớ lại hồi tháng ba đúng là cô có ra quán net một lần. Do đợt đó băng
thông rộng ở kí túc xá bị hỏng, cô thông báo cho mọi người trong bang là
có một thời gian cô không thể lên mạng được, thuận tiện thì cũng tham gia
giúp đỡ bang thôi.
Sớm như thế Đại Thần đã nhận ra rồi sao?
“Thao tác của em rất đẹp, tốc độ rất nhanh”.
Ánh mắt của Tiêu Nại dừng lại trên đôi tay của cô, hôm đó ở quán net,
trong một buổi đông người ồn ào, chính đôi tay này, ngay cái nhìn đầu tiên
đã thu hút sự chú ý của cậu.
Tốc độ đôi tay… đầu óc Vy Vy cứ loạn hết cả lên, lúc này Vy Vy chỉ biết đơ
người nói theo câu chuyện của Tiêu Nại mà thôi: “Năm lớp 12 em có chơi
SC (1) một khoảng thời gian, nên luyện được như thế, thực ra APM (2) của
em không cao, không được 150”.
“APM chỉ là con số tham khảo thôi”.
Vy Vy gật đầu, so với APM thì hiệu quả thao tác còn quan trọng hơn, có
điều tuy đồng ý với lời của cậu ấy thế nhưng Vy Vy vẫn tò mò hỏi : “APM
của anh là bao nhiêu?”.
Liệu có hết cấp không nhỉ? Ví dụ 400 chẳng hạn…
“Chưa thử bao giờ, khi anh chơi thì chưa có khái niệm APM”.
Chưa có khái niệm APM, vậy là mấy năm trước đó rồi? Vy Vy nghĩ một
lúc, đột nhiên cô cảm thấy máu trong khí quản dồn lên, dáng vẻ chơi game
của Đại Thần chắc phải đẹp trai lắm đây.
Càng nghĩ càng thấy vui, thế là Vy Vy nói như có phản xạ, ánh mắt sáng lên
nhìn cậu: “Hôm nào em với anh giao đấu một trận nhé!”.
Câu này coi là chủ đề gì đây? Tiêu Nại nhíu mày, rồi mỉm cười nhìn cô:
“Được, có điều còn có một yêu cầu”. Cậu ngừng lại một hồi rồi mới nói
tiếp: “… Xuống tay nương tình nhé!”.
Rõ ràng cậu ấy không nói gì cả thế mà mặt Vy Vy cứ đỏ ửng lên, sao cô lại
cảm thấy lúc cậu dừng lại lúc nãy là muốn nói “vợ yêu” nhỉ?
Sặc! Hôm nay chắc cô tẩu hởa nhập ma rồi, lúc nào cũng có suy nghĩ kì
quái, lúc thì sính lễ, lúc thì vợ yêu, nói nữa thì không biết cô còn nghĩ ra cái
gì kì quái hơn nữa không biết,…
“Vậy, em đi đọc sách”.
Không đợi Tiêu Nại nói gì cô vôi vàng quay lại ghế sofa rồi cầm quyển sách
lên ra bộ chăm chỉ học hành.
Thời gian uống trà buổi chiều đã kết thúc.
Vy Vy hạ quyết tâm phải đọc vài trang sách, thế nhưng chẳng được bao lâu
thì lại không tập trung một lần nữa. Cô nhớ ra là vẫn còn một câu chưa hỏi.
Thế là cô bất giác lại rơi vào suy tưởng, cô hoàn toàn không ý thức được
ánh nhìn của cô đã rời quyển sách và nhìn về phía người đang ngồi ở bàn
làm việc từ bao giờ.
Văn phòng vẫn im ắng như thế, chỉ có tiếng gõ bàn phím nhè nhẹ, dần dần
tiếng gõ phím cũng không còn nữa, Tiêu Nại đột nhiên dừng tay, cậu không
quay đầu lại mà nói luôn: “Vy Vy, em mà tiếp tục nhìn thì anh ăn không tiêu
đâu”.
Do không tập trung gì nên khi nghe thấy tiếng cậu nói Vy Vy không hiểu
ngay ý của cậu, một lát sau cô mới tỉnh ngộ, sau đó…
Được rồi, Vy Vy không muốn hỏi gì nữa.
Cả một buổi chiều Vy Vy cứ như thế mà trôi qua. Bữa tối cũng ăn ở quán ăn
cạnh văn phòng của Tiêu Nại, Vy Vy lúc đầu lo lắng sẽ phải ăn canh đầu cá
nữa, nhưng may sao Đại Thần không vô nhân đạo đến mức ấy.
Một buổi chiều không đọc được mấy trang sách, sau khi ăn tối xong Vy Vy
muốn về kí túc xá lắm rồi thế nhưng cái ý nghĩ này chưa được thực hiện thì
đã bị một câu nói của Đại Thần gạt phắt đi.
Đại Thần nói: “Có muốn giao đấu với anh không?”
Thế là Vy Vy ngoan ngoãn theo Đại Thần về văn phòng, mỗi người một
máy tính và bắt đầu chiến đấu. Không may là từ PK trong game đến SC, Vy
Vy đều thua rất thảm, sau khi thua lại có ý nghĩ muốn phục thù, bạn trai
người ta không phải đều nhường bạn gái sao, tại sao bạn trai nhà mình lại ác
thế chứ, khi giết cô cũng không them nhíu mày.
Đương nhiên, hi vọng Đại Thần nương tay là một chuyện hết sức nhục nhã,
thế nên Vy Vy đành ném cái suy nghĩ đó về trong đầu thôi.
Do Vy Vy càng bại càng muốn chiến cho nên đến đúng chin giờ Tiêu Nại
mới đưa cô về kí túc xá.
Cả ngày hôm nay Vy Vy thật bận rộn, ở bên Đại Thần lúc thì đón người lúc
thì PK, thế nhưng Vy Vy lại cảm thấy mình đã tìm lại được cảm giác trước
đây khi chơi game, đột nhiên lại cảm thấy Đại Thần thật là gần gũi…
Chú thích:
(1): Game
(2): Viết tắt của Action Per Minutes, chỉ số hành động của người chơi trong một phút.
Biết thế nào là gần mực thì đen rồi chứ? Vy Vy của chúng ta cùng với
Tiêu Nại người thật qua lại mới có mấy ngày mà từ một dòng suối trong
xanh đã biến thành Hắc Long Giang rồi.
(truyện đọc từ website https://ydepdeploihayhay.blogspot.com/)
The board is full.
==========