samedi 15 août 2026

Battery Compatible with SXT 1600 XL Electric Scooter 4 x 12 V 15 Ah AGM Lead 48 V

 

Avis produit : Battery Compatible with SXT 1600 XL Electric Scooter – 4 x 12V 15Ah AGM Lead 48V (WSB)

Prix : 169,00 € (TVA incluse) — Note actuelle : 3,3/5 étoiles (7 avis)

Remarque préalable : cette analyse se base sur les caractéristiques techniques, la description du produit et la note publique sur Amazon, et non sur une utilisation réelle, car je n'ai pas testé cette batterie sur un scooter. Considérez ceci comme une aide à la décision, et non comme un substitut à la lecture des avis détaillés des acheteurs.


Caractéristiques principales

  • 4 batteries au plomb scellées AGM, 12V chacune, montées en série pour former un pack de 48V — configuration identique à la batterie d'origine des SXT 1600 XL.
  • Capacité de 15Ah par batterie, supérieure à la version d'origine généralement en 12Ah, ce qui devrait théoriquement offrir une autonomie légèrement plus grande.
  • Dimensions de chaque batterie : 151 x 98 x 95 mm — format standard pour les batteries AGM 12V utilisées sur les scooters/véhicules électriques, qui devrait normalement s'adapter au compartiment d'origine.
  • Bornes de type Faston 250 (6,3 mm) — connecteurs plats courants, similaires à ceux visibles sur les batteries de vos photos.
  • Marque : WSB Battery — il ne s'agit pas d'une pièce d'origine SXT (« not original product » est précisé dans la description), mais d'une batterie de remplacement compatible.

Points de vigilance / risques

  • Note de 3,3/5 avec seulement 7 avis — un score peu élevé et un nombre d'avis trop faible pour conclure de façon fiable sur la durabilité ou la qualité réelle du produit. Il est conseillé de lire attentivement le contenu des avis (pas seulement le nombre d'étoiles) avant d'acheter.
  • La fiche technique indique « Number Of Cells: 5 », alors que le titre et la description mentionnent clairement un lot de 4 batteries. Il s'agit probablement d'une erreur de saisie du vendeur, mais il serait prudent de lui demander confirmation avant de commander.
  • La liste « Suitable for » de la description mentionne « 1000XL » (sans préciser 1600 XL), ainsi que d'autres modèles (Roller 14, Eco City, 20MZ, Charly, Evoking, Eco-Tourer) — alors que le titre du produit indique bien SXT 1600 XL. De nombreux modèles SXT partagent la même configuration de batterie 48V 4x12V, la compatibilité est donc probable, mais cette incohérence dans la description mérite d'être vérifiée.
  • La description ne mentionne pas les câbles ni le connecteur 3 broches vers le scooter (celui visible sur vos photos du pack actuel) — le produit ne comprend que 4 batteries individuelles avec bornes Faston. Il est probable qu'il faille réutiliser/re-câbler le connecteur de l'ancien pack, ou demander au vendeur si un faisceau de câblage est fourni.
  • Le prix de 169 € pour 4 batteries AGM 12V 15Ah reste globalement raisonnable au regard du marché des pièces détachées SXT, mais il est conseillé de comparer avec d'autres options (par exemple directement chez SXT-Scooters ou chez 1001Piles) avant de valider l'achat.

En résumé

Sur le plan technique, ce produit correspond assez bien aux besoins du scooter SXT XL 1600W (4x12V AGM, total 48V). C'est une option intéressante si vous privilégiez un achat sur Amazon pour la commodité et la politique de retour. Cependant, compte tenu de la note relativement basse et de quelques incohérences dans la description (nombre de batteries, modèles compatibles, absence d'information sur le connecteur vers le scooter), il est recommandé de : (1) lire attentivement les avis écrits sur la fiche produit, (2) contacter le vendeur pour confirmer la compatibilité exacte avec le modèle SXT XL 1600W et le type de connecteur, avant de passer commande.

TỬ TẾ SAI CHỖ – KHÔNG CÒN LÀ LƯƠNG THIỆN, MÀ LÀ TỰ LÀM KHỔ CHÍNH MÌNH.

    


Tử tế là phẩm chất đáng quý của một con người.
Nhưng càng trưởng thành, bạn càng phải hiểu một sự thật:
LÒNG TỐT KHÔNG CÓ RANH GIỚI, SỚM MUỘN CŨNG TRỞ THÀNH CÁI CỚ ĐỂ NGƯỜI KHÁC LẤN TỚI.

Bạn nhường một lần, người biết điều sẽ cảm kích.
Bạn nhường mười lần, kẻ tham lam sẽ tưởng đó là nghĩa vụ của bạn.
Bạn giúp người tử tế, họ ghi nhớ ân tình.
Bạn giúp kẻ vô tâm quá nhiều, họ lại nghĩ: “Đằng nào người này cũng sẽ giúp.”
Bạn im lặng để giữ hòa khí, người hiểu chuyện sẽ biết điểm dừng.
Nhưng gặp kẻ không biết giới hạn, sự im lặng ấy lại khiến họ tưởng rằng BẠN YẾU, BẠN SỢ, BẠN CÓ THỂ BỊ ĐỐI XỬ THẾ NÀO CŨNG ĐƯỢC.


Đáng sợ nhất không phải là cho đi mà không được báo đáp.
Mà là BẠN CHO ĐI QUÁ LÂU, ĐẾN MỨC NGƯỜI KHÁC QUÊN MẤT RẰNG HỌ ĐANG NHẬN.
Rồi một ngày bạn chỉ cần từ chối một lần, tất cả những điều tốt đẹp trước đó bỗng bị xóa sạch.
Họ trách bạn thay đổi.
Họ nói bạn ích kỷ.
Thậm chí quay sang oán trách chỉ vì bạn không còn đáp ứng điều họ muốn.
Đến lúc ấy bạn mới hiểu:
KHÔNG PHẢI LÒNG TỐT NÀO CŨNG ĐỔI ĐƯỢC LÒNG TỐT.
VÀ KHÔNG PHẢI AI CŨNG XỨNG ĐÁNG VỚI SỰ HY SINH CỦA BẠN.
Người sống quá tình cảm thường mắc một sai lầm: sợ người khác buồn hơn sợ chính mình tổn thương.
Họ ngại từ chối.
Ngại mất lòng.
Ngại rời đi.
Ngại bị đánh giá là vô tình.
Thế là hết lần này đến lần khác, họ tự cắt bớt quyền lợi của mình để làm vừa lòng thiên hạ.
Nhưng hãy nhớ:
NHẪN NHỊN KHÔNG ĐÚNG NGƯỜI LÀ NUÔI LỚN SỰ QUÁ ĐÁNG.
BAO DUNG KHÔNG ĐÚNG CHỖ LÀ DUNG TÚNG CHO NGƯỜI KHÁC LÀM TỔN THƯƠNG MÌNH.
Lòng tốt thật sự phải có trí tuệ đi cùng.
Biết ai đáng giúp.
Biết việc gì nên giúp.
Biết giúp đến đâu.
Và quan trọng nhất: BIẾT KHI NÀO PHẢI DỪNG.
Bạn không xấu khi nói “không”.
Bạn không ích kỷ khi bảo vệ giới hạn.
Bạn càng không có nghĩa vụ phải hy sinh sự bình yên của mình chỉ để giữ một mối quan hệ mà ở đó người duy nhất phải chịu đựng luôn là bạn.
Có những người nên giúp bằng cả tấm lòng.
Nhưng cũng có những người, CÁCH TỬ TẾ NHẤT LÀ GIỮ KHOẢNG CÁCH.
Đừng cố cứu một người đang kéo bạn chìm xuống.
Đừng cố giữ một mối quan hệ khiến bạn ngày càng kiệt sức.
Và đừng dùng hai chữ “tử tế” để ép bản thân phải chịu đựng những điều vốn không nên chịu đựng.
TRƯỞNG THÀNH KHÔNG PHẢI LÀ BỚT TỬ TẾ.
MÀ LÀ BIẾT ĐẶT LÒNG TỐT ĐÚNG NGƯỜI, ĐÚNG CHỖ VÀ ĐÚNG GIỚI HẠN.
Nếu bạn là người sống tình cảm, thường xuyên chịu thiệt vì ngại từ chối, dễ mềm lòng trước người khác và nhiều lần tự hỏi: “Tại sao mình đối xử tốt mà cuối cùng người đau lại là mình?”, thì TÂM THÁI ĐIỀM TĨNH là cuốn sách rất đáng để tìm đọc.
Bởi nội tâm vững không phải là trở nên lạnh lùng. Mà là học cách GIỮ LÒNG TỐT NHƯNG KHÔNG ĐỂ LÒNG TỐT TRỞ THÀNH ĐIỂM YẾU.
Khi tâm đủ tĩnh, bạn sẽ hiểu người nào đáng giữ, chuyện nào nên buông, lúc nào nên nhẫn và lúc nào nhất định phải bước đi.
TỬ TẾ VỚI NGƯỜI LÀ PHẨM CHẤT.
NHƯNG BIẾT TỬ TẾ VỚI CHÍNH MÌNH MỚI LÀ TRƯỞNG THÀNH.

================

===============


ĐÃ LÀM THÌ ĐỪNG KỂ CÔNG – PHÚC CÀNG SÂU, CÀNG KHÔNG THÍCH PHÔ BÀY.

    


Có những việc ta làm bằng cả tấm lòng.
Nhưng đáng tiếc, vừa làm xong đã vội nói ra.
Nói để người khác biết mình đã hy sinh.
Nói để được công nhận.
Nói để người nhận phải nhớ ơn.
Và đôi khi, nói chỉ để chứng minh rằng: “Tôi là người tốt.”

Nhưng cổ nhân vẫn nhắc:
ÂM ĐỨC QUÝ Ở CHỖ KHÔNG AI BIẾT.
PHÚC DÀY QUÝ Ở CHỖ KHÔNG CẦN AI KHEN.


Một việc thiện khi làm bằng tâm trong sáng, không mong cầu báo đáp, lòng sẽ nhẹ.
Nhưng cũng việc ấy, nếu ngày ngày mang ra nhắc lại, công lao rất dễ biến thành món nợ mà ta bắt người khác phải trả.
Có người từng giúp bạn bè một lần, mười năm sau vẫn nhắc.
Có người hy sinh cho gia đình, nhưng mỗi lần bất mãn lại đem công lao ra kể.
Có người cho đi rất nhiều, nhưng trong lòng luôn âm thầm tính toán: “Tôi đã làm cho họ bao nhiêu, họ đã trả lại tôi được gì?”
Cho đi như thế, thân tuy làm việc thiện, nhưng TÂM LẠI BỊ TRÓI BỞI HAI CHỮ HƠN THIỆT.
Và thứ khiến con người mệt mỏi nhất đôi khi không phải vì cho đi quá nhiều, mà vì sau khi cho đi vẫn mong người khác phải ghi nhớ.
PHÚC GIỐNG NHƯ NƯỚC ĐƯỢC GOM TỪNG GIỌT.
Làm một việc tốt là thêm một giọt.
Giúp một người lúc khó khăn là thêm một giọt.
Nhường người một phần lợi ích cũng là thêm một giọt.
Nhưng kể công, khoe đức, đòi biết ơn lại giống như tự khoét một lỗ dưới chiếc chum ấy.
Nước chưa đầy, lòng đã cạn.
Người thực sự có đức thường không cần đi khắp nơi chứng minh mình tử tế.
Họ giúp được thì giúp.
Làm xong thì thôi.
Cho được thì cho.
Qua rồi thì không nhắc.
Bởi họ hiểu:
VIỆC THIỆN ĐÁNG QUÝ NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ VIỆC THIÊN HẠ ĐỀU BIẾT, MÀ LÀ VIỆC KHÔNG AI BIẾT, BẠN VẪN SẴN LÒNG LÀM.
Người càng kể công càng dễ thấy mình chịu thiệt.
Bởi một khi đã đếm công, trong lòng sẽ bắt đầu đếm cả phần người khác thiếu mình.
Đếm càng nhiều, oán càng lớn.
Oán càng lớn, tâm càng bất an.
Ngược lại, người làm xong rồi buông, nhìn bên ngoài tưởng như chẳng nhận lại được gì, nhưng bên trong họ giữ được thứ đáng giá hơn rất nhiều: MỘT CÁI TÂM KHÔNG MANG NỢ ĐỜI, CŨNG KHÔNG BẮT ĐỜI MANG NỢ MÌNH.
Nếu bạn từng âm thầm giúp một người mà chẳng ai hay biết, đừng buồn.
Nếu từng chịu phần thiệt mà không được một lời cảm ơn, cũng đừng vội oán.
Có những điều tốt đẹp không cần tiếng vỗ tay mới trở nên có giá trị.
Người hiểu mình, không cần giải thích.
Việc thiện thật lòng, không cần quảng bá.
Cái tâm ngay thẳng, càng không cần thiên hạ làm chứng.
ĐỪNG BIẾN ÂN TÌNH THÀNH MÓN NỢ.
ĐỪNG BIẾN VIỆC THIỆN THÀNH CÔNG CỤ ĐỂ NUÔI LỚN CÁI TÔI.
Làm được việc tốt đã khó.
Làm xong mà không kể công còn khó hơn.
Bởi thắng người khác cần năng lực, nhưng thắng được ham muốn được công nhận của chính mình mới cần TU DƯỠNG.
Nếu bạn đã làm rất nhiều nhưng lòng vẫn nặng, thường xuyên buồn vì không được ghi nhận, cho đi rồi lại thấy mình thiệt thòi, hãy tìm đọc TÂM THÁI ĐIỀM TĨNH.
Cuốn sách không dạy bạn trở thành người cam chịu, mà giúp bạn hiểu một điều sâu sắc hơn: LÀM VIỆC ĐÚNG ĐỂ GIỮ ĐỨC, BIẾT BUÔNG SAU KHI LÀM ĐÚNG ĐỂ GIỮ TÂM.
Khi tâm đủ tĩnh, bạn sẽ không còn sống để chờ một lời cảm ơn, không cần lấy sự công nhận của người khác để đo giá trị của mình. Bởi có những thứ càng khoe càng mỏng, càng giữ càng dày.
PHÚC KHÔNG CẦN ỒN ÀO.
ĐỨC KHÔNG CẦN KHOE KHOANG.
NGƯỜI CÓ NỘI TÂM ĐỦ VỮNG, LÀM XONG VIỆC TỐT RỒI NHẸ NHÀNG BƯỚC ĐI.

================

===============


NGƯỜI HAY GANH GHÉT, ĐỐ KỊ – NHIỀU KHI KHÔNG THUA VÌ KÉM NĂNG LỰC, MÀ THUA VÌ TÂM KHÔNG CHỊU NỔI KHI THẤY NGƯỜI KHÁC HƠN MÌNH.

    


Có một sự thật nghe rất đau:
Nhiều người không thiếu năng lực.
Không thiếu cơ hội.
Cũng chẳng thiếu người từng muốn nâng đỡ.
Nhưng cứ nhìn thấy người khác thành công hơn, giàu hơn, được trọng dụng hơn… trong lòng họ lại nổi sóng.

Ngoài miệng vẫn cười.
Trong lòng lại khó chịu.
Người khác thành công, họ nói là gặp thời.
Người khác giàu có, họ bảo là may mắn.
Người khác được trọng dụng, họ nghi ngờ có quan hệ.
Nhưng đến khi người kia sa sút, trong lòng lại âm thầm thấy dễ chịu.


ĐIỀU ĐÁNG SỢ CỦA LÒNG ĐỐ KỊ KHÔNG PHẢI LÀ NÓ LÀM HẠI NGƯỜI KHÁC TRƯỚC, MÀ LÀ NÓ ÂM THẦM HỦY HOẠI CHÍNH NGƯỜI MANG NÓ.
Bởi khi tâm trí chỉ bận nhìn xem người khác có gì, bạn sẽ quên mất mình cần làm gì.
Thời gian đáng lẽ dùng để học hỏi, lại đem đi soi xét.
Năng lượng đáng lẽ dùng để tiến lên, lại tiêu vào hơn thua.
Cơ hội đáng lẽ có thể biến thành bước ngoặt, lại bỏ lỡ chỉ vì không muốn thừa nhận người khác giỏi hơn mình.
Đó mới là cái giá đắt nhất của ganh ghét.
Người có trí khi thấy người khác hơn mình sẽ nghĩ:
“NGƯỜI TA LÀM ĐƯỢC, ẮT CÓ ĐIỀU ĐÁNG ĐỂ TA HỌC.”
Người đố kị lại nghĩ:
“DỰA VÀO ĐÂU MÀ HỌ HƠN TA?”
Chỉ khác nhau một ý niệm, nhưng lâu ngày có thể tạo thành HAI CUỘC ĐỜI HOÀN TOÀN KHÁC NHAU.
Một người biến thành công của thiên hạ thành bài học.
Một người biến thành công của thiên hạ thành nỗi tức tối.
Một người càng nhìn người giỏi càng trưởng thành.
Một người càng nhìn người giỏi càng bất mãn.
Đến cuối cùng, người trước tiến rất xa, còn người sau vẫn đứng nguyên một chỗ rồi trách cuộc đời bất công.
ĐỪNG BAO GIỜ MONG NGƯỜI KHÁC TỆ ĐI CHỈ ĐỂ MÌNH CẢM THẤY KHÁ HƠN.
Bởi người khác nghèo đi, bạn chẳng giàu thêm.
Người khác thất bại, bạn chẳng thành công hơn.
Người khác mất cơ hội, năng lực của bạn cũng chẳng tăng lên.
Thứ duy nhất lớn lên chính là lòng đố kị.
Và một khi lòng đố kị quá lớn, nó sẽ khiến con người rất khó nhìn thấy ưu điểm của người khác, càng khó cúi mình học hỏi.
Đây mới là điều nguy hiểm.
Bởi muốn tiến lên, trước hết phải DÁM THỪA NHẬN CÓ NGƯỜI ĐANG GIỎI HƠN MÌNH.
Người xưa trọng việc tu tâm cũng bởi vậy.
Thắng một người không khó.
Thắng được lòng hơn thua trong chính mình mới khó.
Khi thấy người khác thành công mà lòng vẫn bình thản, bạn mới đủ sáng suốt để quan sát họ đã làm đúng điều gì.
Khi thấy người khác giàu có mà không cay cú, bạn mới có thể học cách họ tạo ra giá trị.
Khi thấy người khác được trọng dụng mà không đố kị, bạn mới đủ tỉnh táo để nhìn lại mình còn thiếu điều gì.
MUỐN ĐỔI ĐỜI, ĐỪNG BẮT ĐẦU BẰNG VIỆC MONG NGƯỜI KHÁC ĐI XUỐNG.
HÃY BẮT ĐẦU BẰNG VIỆC BUỘC CHÍNH MÌNH ĐI LÊN.
Thấy người hơn mình, đừng ghét.
Hãy học.
Thấy người thành công, đừng châm chọc.
Hãy quan sát.
Thấy người có thứ mình chưa có, đừng hỏi: “Tại sao lại là họ?”
Hãy hỏi:
“TÔI CẦN THAY ĐỔI ĐIỀU GÌ ĐỂ MỘT NGÀY NÀO ĐÓ MÌNH CŨNG CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC?”
Câu hỏi ấy có thể thay đổi cả một đời người.
Bởi cuộc đời chưa chắc đáng sợ vì bạn đi chậm.
ĐÁNG SỢ NHẤT LÀ NGƯỜI KHÁC ĐANG TIẾN LÊN, CÒN BẠN MẢI ĐỨNG NHÌN RỒI KHÓ CHỊU VÌ HỌ ĐÃ ĐI XA.
Nếu bạn thường xuyên bị những chuyện hơn thua, được mất, thành bại của người khác làm xáo động nội tâm, hãy tìm đọc TÂM THÁI ĐIỀM TĨNH.
Cuốn sách phù hợp với những người muốn học cách giữ tâm trước nhân tình thế thái, bớt so sánh, bớt nóng vội và không để cảm xúc nhất thời tiêu hao năng lượng đáng lẽ phải dành cho chính cuộc đời mình.
CÀNG TRƯỞNG THÀNH, CÀNG PHẢI HIỂU: THÀNH CÔNG CỦA NGƯỜI KHÁC KHÔNG PHẢI LÀ THẤT BẠI CỦA BẠN.
Thay vì sợ người khác vượt lên, hãy sợ một ngày nhìn lại mới phát hiện: bao nhiêu năm qua, mình đã dành quá nhiều thời gian nhìn cuộc đời người khác mà quên xây dựng cuộc đời của chính mình.

================

===============


CÀNG KHINH NGƯỜI LÚC HỌ SA CƠ, CÀNG DỄ TỰ LÀM MỎNG PHÚC CỦA CHÍNH MÌNH.

    


Người xưa vẫn răn: thấy người yếu mà sinh lòng kiêu ngạo là tổn đức, thấy người đang gặp hoạn nạn mà đem lòng khinh miệt là tự làm hao phúc của mình.
Bởi đời người chẳng ai biết trước ngày mai. Hôm nay ta đứng trên cao, chưa chắc mai sau không có lúc xuống thấp. Hôm nay người khác cơ hàn, chưa chắc vài năm nữa họ vẫn ở vị trí ấy.

Mỗi người đều đang mang một câu chuyện mà người ngoài không thể nhìn thấy hết. Có những nỗi đau họ không kể, những khó khăn họ âm thầm chịu đựng, những đoạn đường họ phải một mình cắn răng bước qua. Ta chưa từng sống cuộc đời của họ, thì đừng vội lấy hoàn cảnh hiện tại để phán xét cả một con người.


Người thật sự có tu dưỡng càng ở vị trí cao càng biết cúi mình, càng thành công càng biết tôn trọng người khác. Bởi họ hiểu rằng nâng mình lên bằng cách hạ thấp người khác chưa bao giờ là cao quý.
Khinh người không chứng minh mình hơn người. Nó chỉ cho thấy lòng mình còn hẹp, sự hiểu đời còn ít.
Giữ được sự tử tế với người đang ở dưới mình hôm nay, cũng chính là giữ lại một phần phúc cho con đường của mình ngày sau.

================

===============


NGƯỜI CÀNG SO ĐO TỪNG CHÚT, TƯỞNG MÌNH ĐANG KHÔN, NHƯNG CÓ KHI LẠI ÂM THẦM TÍNH MẤT CẢ PHÚC CỦA CHÍNH MÌNH.

    

NGƯỜI CÀNG SO ĐO TỪNG CHÚT, TƯỞNG MÌNH ĐANG KHÔN, NHƯNG CÓ KHI LẠI ÂM THẦM TÍNH MẤT CẢ PHÚC CỦA CHÍNH MÌNH.
Có người rất giỏi tính toán. Làm việc gì cũng muốn mình được phần hơn, hợp tác với ai cũng sợ bản thân chịu thiệt. Một đồng cũng cân đo, một chút lợi cũng không muốn nhường. Ban đầu nhìn họ có vẻ khôn ngoan, bởi lần nào cũng biết cách giành phần tốt về mình.

Nhưng càng về sau, người bên cạnh càng ít. Bạn bè dè chừng, đối tác mất niềm tin, những mối quan hệ từng tốt đẹp cũng dần xa cách. Đến lúc ấy mới hiểu: có những thứ ta thắng được trước mắt, nhưng lại thua cả đường dài.


Người quá toan tính thường sống rất mệt. Bởi trong đầu lúc nào cũng là được hay mất, hơn hay thiệt, ai đang lợi dụng mình, ai đang có nhiều hơn mình. Tâm càng so đo, lòng càng chật. Lòng càng chật, cuộc đời càng khó có được sự thảnh thơi.
Nhưng cần hiểu rõ, biết tính toán cho công việc không phải điều xấu. Người trưởng thành vẫn phải biết lên kế hoạch, biết bảo vệ quyền lợi và biết tránh rủi ro. Điều đáng sợ là biến sự khôn ngoan thành mưu lợi, lấy phần hơn của mình bằng phần thiệt của người khác.
Có những người nhìn qua tưởng rất “thiệt”. Họ biết nhường một chút, biết nghĩ cho người khác, làm ăn giữ chữ tín, đối nhân xử thế có trước có sau. Có thể ban đầu họ không đi nhanh bằng người khôn lỏi, nhưng càng đi lâu, đường của họ càng rộng.
Bởi tiền bạc có thể kiếm bằng năng lực, nhưng nhân duyên phải tích bằng cách sống. Một lần chịu thiệt chưa chắc là mất. Một lần nhường người chưa chắc là thua. Có khi chính sự tử tế hôm nay lại trở thành cánh cửa cứu mình vào một ngày khó khăn nhất.
Người khôn thật sự không chỉ hỏi: “Việc này tôi được gì?” Họ còn nghĩ: “Nếu mình làm như vậy, người khác sẽ mất gì?”
Biết bảo vệ mình nhưng không làm tổn hại người khác. Biết kiếm lợi nhưng không kiếm bằng cách trái lương tâm. Biết tiến nhưng cũng biết nhường. Đó mới là sự khôn ngoan có thể đi đường dài.
Cuối cùng, mọi sự hơn thua đều bắt đầu từ tâm. Vì sợ thiếu nên mới tranh. Vì sợ mất nên mới giữ. Vì tham nhiều nên mới tính từng chút với người.
Khi tâm đủ rộng, người ta không còn cần thắng trong mọi chuyện. Khi lòng đủ sáng, tự nhiên biết điều gì nên lấy, điều gì nên nhường, điều gì dù có lợi đến đâu cũng tuyệt đối không nên làm.
Phúc không nằm ở chỗ bạn giành được bao nhiêu phần hơn, mà đôi khi nằm ở những phần hơn bạn có thể lấy nhưng đã chọn không lấy.

================

===============


MIỆNG ĐỜI LÀ CỦA THẾ GIAN

    

MIỆNG ĐỜI LÀ CỦA THẾ GIAN
Không mua, chẳng mất, nên càng nói ra
Nhưng tai vốn thuộc về ta
Lời nào nên giữ, lời nào gió bay.
Lời hay góp nhặt mỗi ngày
Lời cay ác ý, buông ngay khỏi lòng
Chuyện vừa mới thoáng đầu đông
Qua dăm ba miệng đã không giống đầu.

MIỆNG ĐỜI NÔNG CẠN MÀ SÂU
Chuyện không thành có, chuyện đâu hóa đầy
Việc mình chẳng chịu dựng xây
Việc người lại cứ đêm ngày xét soi.
Tai nghe, mắt thấy vậy thôi
Chưa tường tận hết, chớ vội luận bàn
LÒNG NGƯỜI MUÔN NẺO THẾ GIAN
Ngoài cười thân thiết, ai mang dạ gì?


Chuyện người, người tự bước đi
Đừng đem phán xét thị phi chất đầy
Ai rồi cũng có tháng ngày
Có điều khó nói, có cay đắng lòng.
MIỆNG ĐỜI NHƯ GIÓ NGOÀI ĐỒNG
Người tâm chưa vững mới mong phân trần
Càng đem phải trái cân phân
Càng trao thiên hạ một phần bình yên.
Thôi thì giữ lấy tâm yên
Ai thương thì quý, ai phiền mặc ai
ĐỜI NGƯỜI ĐÂU CÓ QUÁ DÀI
Đừng đem năm tháng đổi vài tiếng chê.
Người đời muốn nói cứ nghe
Đúng thì sửa đổi, sai thì bỏ qua
SỐNG SAO KHÔNG THẸN VỚI TA
Còn hơn sống mãi để mà vừa ai.
MIỆNG ĐỜI RỒI CŨNG PHAI PHAI
Chỉ tâm mình giữ tháng ngày bình an
Người khôn chẳng đấu thế gian
BIẾT NGHE, BIẾT BỎ, ẤY LÀ KHÔN NGOAN.
Sưu tầm và biên tập
Nếu chỉ vài câu thị phi cũng đủ khiến bạn mất ngủ, một lời phán xét cũng khiến bạn day dứt nhiều ngày, thì thứ cần rèn không phải là cách khiến thiên hạ im miệng, mà là một NỘI TÂM ĐỦ VỮNG ĐỂ KHÔNG BỊ MIỆNG ĐỜI DẪN DẮT.
TÂM THÁI ĐIỀM TĨNH dành cho những người muốn học cách bình thản trước khen chê, hiểu chuyện nhưng không tranh chuyện, nghe được lời khó nghe mà vẫn giữ được tâm mình. Bởi đời người đáng sợ không phải bị người khác hiểu lầm, mà là vì những lời của người khác mà đánh mất sự bình yên của chính mình.
MIỆNG ĐỜI TA KHÔNG QUẢN ĐƯỢC, NHƯNG TÂM MÌNH NHẤT ĐỊNH PHẢI GIỮ ĐƯỢC.

================

===============


NƯỚC CÀNG SÂU CÀNG CHẢY CHẬM, NGƯỜI CÀNG NÔNG CẠN CÀNG DỄ GÂY HỌA TỪ MIỆNG.

    

CỔ NHÂN DẠY CẤM CÓ SAI: NƯỚC CÀNG SÂU CÀNG CHẢY CHẬM, NGƯỜI CÀNG NÔNG CẠN CÀNG DỄ GÂY HỌA TỪ MIỆNG.
Con người chỉ mất vài năm đầu đời để học nói, nhưng có khi phải mất CẢ MỘT ĐỜI mới học được hai chữ IM LẶNG.
Bởi cảnh giới của một người không nằm ở chỗ nói được bao nhiêu lời hay, mà nằm ở chỗ: KHI NÀO NÊN NÓI, NÓI ĐẾN ĐÂU VÀ KHI NÀO PHẢI DỪNG.
Người xưa nói: “Nước sâu chảy chậm, người quý nói chậm.”

Người thực sự có trí thường không vội khoe mình hiểu biết.
Người thực sự có bản lĩnh không cần dùng lời cay nghiệt để áp đảo người khác.
Người thực sự mạnh càng không cần thắng bằng miệng trong mọi cuộc tranh cãi.
BỞI CÀNG TRƯỞNG THÀNH, NGƯỜI TA CÀNG HIỂU: CÓ NHỮNG LỜI NÓI RA CHỈ MẤT VÀI GIÂY, NHƯNG HẬU QUẢ CÓ THỂ PHẢI MẤT NHIỀU NĂM ĐỂ SỬA CHỮA.
Lúc bình thường, ai cũng có thể nói lời dễ nghe.
Nhưng khi bị xúc phạm, bị hiểu lầm, bị chạm vào lòng tự trọng mà vẫn giữ được lời nói của mình, đó mới là TU DƯỠNG.
Một phút nóng giận, người ta có thể nói ra điều vốn không muốn nói.
Một câu quá lời, có thể làm lạnh một mối quan hệ nhiều năm.
Một lần khẩu nghiệp, có thể khiến người thương mình nhất mang vết thương rất lâu.


Đáng sợ nhất là khi cơn giận đã qua, ta muốn thu lời lại nhưng KHÔNG CÒN KỊP NỮA.
Bởi lời nói giống như mũi tên đã rời dây cung.
Bạn có thể xin lỗi.
Bạn có thể giải thích.
Nhưng không thể bắt người nghe quên đi cảm giác họ từng bị tổn thương.
LỜI NÓI KHÔNG CÓ HÌNH DẠNG, NHƯNG CÓ THỂ SẮC HƠN DAO.
Dao làm đau thân thể rồi vết thương còn có ngày khép lại.
Một câu nói đúng vào nơi yếu đuối nhất của người khác, có khi nhiều năm sau họ vẫn còn nhớ.
Có người dung mạo bình thường nhưng đi đến đâu cũng được quý trọng, bởi lời nói có chừng mực, biết giữ thể diện cho người khác.
Lại có người tài giỏi, thông minh, điều kiện hơn người, nhưng mở miệng là khiến người khác muốn tránh xa.
Cho nên:
NHAN SẮC CÓ THỂ KHIẾN NGƯỜI KHÁC CHÚ Ý ĐẾN BẠN.
TÀI NĂNG CÓ THỂ KHIẾN NGƯỜI KHÁC NỂ BẠN.
NHƯNG CÁCH ĂN NÓI VÀ ĐỐI NHÂN XỬ THẾ MỚI QUYẾT ĐỊNH NGƯỜI TA CÓ MUỐN Ở LẠI BÊN BẠN HAY KHÔNG.
Người khôn không phải không biết phản bác.
Họ chỉ hiểu rằng không phải chuyện gì cũng đáng tranh.
Không phải người nào cũng đáng giải thích.
Không phải câu nói nào cũng cần đáp trả.
Có lúc im lặng là tránh họa.
Có lúc nhường một câu là giữ tình.
Có lúc nuốt xuống một lời nóng giận lại cứu được một mối quan hệ.
Và có lúc, KHÔNG NÓI CHÍNH LÀ CÂU TRẢ LỜI KHÔN NGOAN NHẤT.
Khi đang giận, đừng vội nói.
Khi đang hơn người, đừng vội khoe.
Khi chưa hiểu rõ câu chuyện, đừng vội phán xét.
Khi lời nói không thể làm sự việc tốt hơn, hãy học cách im lặng.
Bởi quản được miệng, trước hết phải quản được TÂM.
Tâm đang loạn, lời dễ sai.
Tâm đang sân, lời dễ độc.
Tâm đang kiêu, lời dễ làm người khác tổn thương.
Chỉ khi tâm đủ tĩnh, lời nói mới có chừng mực.
ĐỈNH CAO CỦA KHÔN NGOAN KHÔNG PHẢI LÀ NÓI CÂU NÀO CŨNG THẮNG, MÀ LÀ BIẾT CÓ NHỮNG LÚC THẮNG MỘT CÂU LẠI THUA CẢ MỘT MỐI QUAN HỆ.
Nếu bạn từng vì một phút nóng giận mà nói ra điều khiến mình day dứt rất lâu; từng vì muốn thắng một cuộc tranh cãi mà đánh mất một người quan trọng; hoặc càng trưởng thành càng nhận ra cái khó nhất không phải nói hay mà là GIỮ ĐƯỢC TÂM VÀ GIỮ ĐƯỢC MIỆNG, hãy tìm đọc TÂM THÁI ĐIỀM TĨNH.
Cuốn sách dành cho những người muốn rèn một nội tâm đủ vững để không phản ứng theo cảm xúc, không vì vài lời kích động mà tự gây họa cho mình, biết lúc nào nên tiến, lúc nào nên nhường và lúc nào im lặng mới thực sự là bản lĩnh.
BỞI NGƯỜI ĐI ĐƯỜNG DÀI KHÔNG NHẤT THIẾT PHẢI THẮNG LỜI THIÊN HẠ. HỌ CHỈ CẦN THẮNG ĐƯỢC CƠN NÓNG GIẬN TRONG CHÍNH MÌNH.

================

===============


SỨC MẠNH CỦA IM LẶNG


Có những người thắng bằng lời nói.
Nhưng người thật sự bản lĩnh thường thắng bằng sự điềm tĩnh.
Im lặng không phải vì không biết nói.
Mà vì biết điều gì đáng để nói, và điều gì nên để thời gian trả lời.
1. Đừng tranh cãi với người chỉ muốn thắng.

Tranh luận với người cầu thị sẽ giúp bạn trưởng thành.
Tranh cãi với người cố chấp chỉ khiến bạn hao tổn năng lượng.
Người có trí tuệ dùng lý lẽ.
Kẻ hiếu thắng dùng cảm xúc.
Đừng kéo mình xuống một cuộc chiến mà dù thắng hay thua cũng đều mất.


2. Người càng tự tin càng bình tĩnh.
Người yếu thế thường lớn tiếng để che giấu sự bất an.
Người mạnh mẽ không cần nâng cao giọng nói.
Sư tử không cần gầm lên với từng con chó sủa ven đường.
Bởi giá trị thật không cần chứng minh bằng âm lượng.
3. Nước càng sâu càng lặng. Người càng trưởng thành càng ít lời.
Hiểu biết càng nhiều, con người càng thận trọng trong từng câu nói.
Bởi họ biết...
Một lời nói đúng lúc có giá trị hơn ngàn lời nói vô nghĩa.
Điều quý giá nhất luôn mang dáng vẻ khiêm nhường.
4. Biết nghe là một loại trí tuệ.
Người nói nhiều chỉ chia sẻ điều mình biết.
Người biết lắng nghe lại học được điều mình chưa biết.
Nói ít không phải lép vế.
Mà là giữ cho mình khoảng trống để quan sát, suy ngẫm và nhìn thấu mọi việc.
5. Lời nói giống như mũi tên đã rời khỏi dây cung.
Có thể bắn ra rất nhanh.
Nhưng không thể thu lại.
Nói càng nhiều, sơ hở càng lớn.
Có những bí mật nên giữ.
Có những cảm xúc nên lắng.
Có những chuyện chỉ cần mỉm cười rồi bước qua.
6. Im lặng là một sự tu dưỡng.
Im lặng khi bị hiểu lầm, bởi thời gian sẽ trả lời.
Im lặng khi nổi giận, bởi cảm xúc không nên quyết định lời nói.
Im lặng khi thành công, bởi kết quả sẽ tự lên tiếng.
Người khôn không cần thắng trong từng cuộc tranh luận.
Họ chỉ cần thắng được chính mình.
7. Cao giọng chưa bao giờ là biểu hiện của trí tuệ.
Một người càng mất bình tĩnh...
Càng dễ để lộ điểm yếu.
Lịch sự là biểu hiện của giáo dưỡng.
Điềm tĩnh là biểu hiện của bản lĩnh.
8. Thị phi không quyết định giá trị của bạn.
Thiên hạ có quyền bàn luận.
Nhưng không có quyền định nghĩa con người bạn.
Đừng để vài lời đồn khiến bạn quên mất mình là ai.
Người sống đúng...
Không cần sống vừa lòng tất cả.
9. Đời rất ngắn, đừng tiêu hao nó vào những điều không đáng.
Thời gian dành cho gia đình còn chưa đủ.
Ước mơ còn chưa thực hiện xong.
Bản thân còn chưa hoàn thiện.
Hà cớ gì phải bận lòng vì những người chưa từng thật sự hiểu mình?
10. Người quyền lực nhất thường là người biết giữ sự im lặng đúng lúc.
Lời nói bộc lộ suy nghĩ.
Sự im lặng bộc lộ chiều sâu.
Khi bạn không còn phản ứng với mọi kích động...
Bạn đã lấy lại quyền làm chủ cảm xúc của mình.
Và đó mới là sức mạnh thật sự.
Nếu ai đó có thể khiến bạn nổi nóng chỉ bằng vài câu nói...
Thì người đó đang điều khiển cảm xúc của bạn.
Nhưng nếu bạn vẫn bình thản giữa những lời công kích...
Bạn mới là người làm chủ cuộc chơi.
Cổ nhân từng nói:
"Tĩnh để sinh trí, nhẫn để sinh phúc."
Người nông cạn thích hơn thua bằng lời nói.
Người trưởng thành chọn hơn thua bằng kết quả.
Im lặng không phải là yếu đuối.
Đó là sự tự tin của người không cần chứng minh.
Đó là khí chất của người hiểu rằng...
Giá trị thật không nằm ở việc nói bao nhiêu.
Mà nằm ở việc sống như thế nào.
Cổ nhân dạy: "Một lời nói đúng lúc đáng giá hơn ngàn lời nói vô ích." Muốn làm chủ cuộc đời, trước hết phải làm chủ được miệng lưỡi và cảm xúc của chính mình. Người biết im lặng đúng lúc không phải vì họ yếu thế, mà vì họ hiểu rằng sự bình tĩnh luôn mạnh hơn sự nóng nảy, và sự điềm tĩnh luôn khiến người khác nể phục hơn những lời tranh cãi.
Tâm Thái Điềm Tĩnh là cuốn sách dành cho những ai muốn rèn luyện một nội tâm vững vàng giữa cuộc đời đầy thị phi và xáo động. Khi đọc cuốn sách này, bạn sẽ hiểu rằng bản lĩnh không nằm ở việc thắng một cuộc tranh luận, mà ở việc không để cảm xúc dẫn dắt hành động. Có những người dành cả đời để học cách nói, nhưng người khôn ngoan lại dành cả đời để học cách im lặng đúng lúc. Chỉ khi tâm đủ tĩnh, bạn mới giữ được khí chất, bảo vệ được năng lượng và bước đi vững vàng trên con đường của mình.

================

===============