jeudi 11 septembre 2025

CCNT - Chuong 1

 Danh sách chương                          Facebook           Thế giới ngôn tình

Chồng Cũ Chính Là Nam Thần Của Tôi

Sân bay người qua kẻ lại, tôi giơ cao tấm bảng đón khách, đứng ngay cổng ra.

Trên bảng viết ba chữ to đùng: Đón chồng cũ.

Đúng vậy.

Hôm nay chính là ngày người chồng liên hôn ba năm, chưa từng gặp mặt của tôi trở về nước.

Anh về chỉ để làm một việc: theo yêu cầu của tôi, ký đơn ly hôn.

Một nhóm người đi qua, chính giữa là một người đàn ông cao ráo, gương mặt đẹp trai đến phát hờn khiến cả đám người xung quanh xôn xao.

Trong tiếng kìm nén kinh hô, anh đứng ngay trước mặt tôi.

Ngẩng đầu lên, chạm ngay phải một đôi mắt tĩnh lặng như biển sâu.

Đầu óc tôi tạm ngừng hoạt động.

Ai có thể nói cho tôi biết, nam thần mà tôi thầm mến, sao lại bay cùng chuyến với chồng tôi không?

“Lâu rồi không gặp.”

Giọng Hứa Triệt vẫn quyến rũ động lòng người như trong ký ức.

Anh nhìn tấm bảng trong tay tôi, tùy ý hỏi: “Đón người à?”

Tôi chợt bừng tỉnh, hoảng loạn ném ngay tấm bảng sang bên.

“Không, không có, em đùa với bạn thôi!”

Tuyệt đối không thể để anh biết tôi đã kết hôn.

Lúc chưa cưới tôi theo đuổi anh đã đủ khó, nếu để lộ tôi đã từng có chồng, chẳng phải hoàn toàn mất cơ hội sao?

Nghĩ đến đây, tôi sốt ruột hẳn.

Lỡ đâu ông chồng kia đi ra, đâm sầm ngay trước mặt Hứa Triệt, hình tượng của tôi còn gì nữa?

Phải chạy thôi!

Tôi vội nắm tay Hứa Triệt: “Đàn anh, gặp nhau là có duyên, để em đưa anh về!”

Anh nhíu mày: “Vậy người em định đón là…”

“Không quan trọng!”

Dù sao cũng sắp ly hôn.

Chồng tôi thích chếc ở đâu thì chếc, đừng cản trở tôi tranh thủ cơ hội trước mặt nam thần!

Hứa Triệt không từ chối, kéo vali theo tôi rời sân bay.

Tôi tranh thủ nhắn tin cho chồng: **“Có việc gấp, em đi trước, anh tự về, đừng làm phiền.”**

Ngay giây sau, di động của Hứa Triệt vang lên.

Anh liếc màn hình, ánh mắt có chút thâm sâu: “Nếu em bận, tôi có thể tự về.”

“Không, không!” – tôi lập tức chỉnh giọng ngọt ngào hết cỡ – “Nhiệm vụ hôm nay của em chính là đưa đàn anh về nhà mà~~”

Anh nhướng mày, mở cửa ghế phụ cho tôi ngồi.

Còn chu đáo cúi xuống giúp tôi thắt dây an toàn.

Khoảnh khắc thân thể áp sát, mùi hormone nam tính ập tới, khiến tôi tim đập mặt đỏ, đầu óc loạn nhịp.

Không hổ là nam thần.

Ba năm xa cách, vẫn khiến tôi vừa nhìn đã rung động.

Cái gã chồng liên hôn kia… có cố cả đời cũng không bằng một góc Hứa Triệt!

2

Hứa Triệt là nam thần mà tôi thầm mến suốt năm năm.

Vì anh, tôi từ đại học ráng học lên nghiên cứu sinh, đốt không biết bao nhiêu tế bào não mới chen chân được vào phòng thí nghiệm nơi anh đang làm việc.

Ngay khoảnh khắc chuẩn bị lấy hết can đảm tỏ tình, ba tôi gọi điện đến, nói đã gả tôi đi rồi.

Đối tượng chính là ông chủ của bên đối tác công ty.

Nếu tôi không đi đăng ký kết hôn, ông sẽ chết cho tôi xem!

Tôi tức nổ đom đóm mắt.

Lá thư tình vừa viết xong, người tôi thích thì ở ngay trước mặt.

Thế mà trong chớp mắt, từ một thiếu nữ xinh xắn, tôi biến thành cô dâu chờ gả.

Tôi bấm số gọi ngay cho đối tượng liên hôn, mở miệng ra là cả tràng chửi thề.

Đối phương tính khí ngược lại rất tốt.

Tôi chửi anh, anh im lặng nghe.

Tôi chửi ba, anh còn xen vào can ngăn.

Tôi chửi đến mức tự chửi mình phát khóc, anh còn quay ra dỗ dành:

“Xin lỗi, là tôi hiểu lầm. Tôi không biết em thích người khác.”

“Nếu em không muốn, cứ coi như tôi chưa từng nói đến chuyện hôn sự này.”

Sự lịch sự ấy lại làm tôi nghẹn họng.

Tối hôm đó, tôi với ba cãi nhau to chưa từng có.

Tôi cào đến nỗi mặt ông đầy vết xước,

ông đè tôi xuống ép ký vào thỏa thuận kết hôn.

Tôi thậm chí còn không đến cục dân chính, mọi thủ tục đều do luật sư xử lý.

Cuốn sổ đỏ được nhét vào tay tôi, tôi chẳng thèm nhìn, xé toạc rồi vứt luôn.

Tôi gọi cho người chồng trên danh nghĩa:

“Anh có chiếm được thân xác tôi cũng đừng mơ có được trái tim tôi!”

“Tôi – Kiều Hi – dù có chết, cô độc đến già, cũng tuyệt đối không bao giờ thích anh!”

“Anh so với nam thần của tôi, kém! Xa! Vạn! Dặm!”

Đáp lại tôi chỉ là một khoảng lặng.

Một lúc lâu sau, anh mới mở miệng.

Giọng hơi trầm, nghe ra tâm trạng không vui:

“Xin lỗi, Kiều Hi.”

“Em yên tâm, cuộc hôn nhân này chỉ là hữu danh vô thực.”

“Ba năm sau, nếu em muốn, tôi sẽ ly hôn bất cứ lúc nào.”

“Trong khoảng thời gian đó, tôi sẽ không xuất hiện trước mặt em.”

Tôi há miệng, cổ họng nghẹn lại, đáy lòng chợt dâng lên một tia áy náy.

Nói cho cùng, cuộc hôn nhân này là ba tôi mặt dày ép buộc,

anh cũng vô tội, tôi không nên trút giận hết lên anh.

Nhưng cứ nghĩ đến Hứa Triệt, mối tình năm năm còn chưa kịp mở miệng đã phải chôn vùi,

ngay cả cơ hội nói một câu tỏ tình cũng không còn…

Tôi vẫn thấy ấm ức đến mức nghẹn thở.

Tôi cứng giọng trả lời:

“Anh tốt nhất giữ lời. Ba năm sau, tôi sẽ ly hôn với anh!”

Ngày hôm sau tôi đến phòng thí nghiệm, sư đệ báo tin:

Hứa Triệt đi rồi.

Đi du học trao đổi ở nước ngoài, ngày về chưa định.

Hôm đó, trái tim tôi – nơi từng chất đầy tình cảm suốt năm năm – bị khoét thành một khoảng trống rỗng.

3

Phòng thí nghiệm tổ chức một buổi tiệc nhỏ để chào đón Hứa Triệt trở về.

Tôi thu mình trong góc phòng, không chớp mắt nhìn trộm anh.

So với ba năm trước, anh càng đẹp trai hơn.

Bóng lưng thẳng tắp thêm vài phần lạnh lùng, gương mặt tuấn tú mang theo khí chất cấm dục.

Bạn thân nháy mắt bình luận:

“Anh ấy chắc chắn vẫn còn độc thân, mau đi, lên anh ấy đi!”

Tôi đỏ mặt, tim đập loạn nhịp, miệng lại lẩm bẩm từ chối:

“Thôi đi, giờ tớ là gái có chồng rồi.”

Dù có “lên”, cũng phải đợi ly hôn xong đã.

Bạn thân như bừng tỉnh:

“Cậu vẫn chưa ly hôn với chồng liên hôn à?”

Đừng nhắc nữa.

Tôi kể hết chuyện ở sân bay cho cô ấy nghe, bạn thân suýt nhảy dựng lên:

“Bình tĩnh cái gì mà bình tĩnh, còn phải chờ một tháng ‘thời gian suy nghĩ’ nữa đấy.

Cậu mà không nhanh tay, Hứa Triệt bị người khác nẫng mất thì làm sao?”

“Cậu biết mà, loại đàn ông như Hứa Triệt là tài nguyên khan hiếm!”

Tôi rùng mình, lập tức móc điện thoại ra nhắn cho chồng:

“Anh đang ở đâu?”

Không xa, ánh đèn nhấp nháy.

Giữa đám đông, Hứa Triệt cúi đầu nhìn điện thoại.

Hình như anh còn liếc về phía tôi một cái.

Z: “Đang tụ tập với bạn.”

Tôi: “Về nhanh lên, không thì tôi không dám đảm bảo không cắm cho anh một cái sừng đâu!”

Z: “Gấp vậy?”

Tôi: “Mười phần hỏa tốc! Sói con đang ở ngay cạnh tôi, tôi đang dùng chút đạo đức cuối cùng để cầm cự!”

Tôi: “Anh đừng tưởng ý chí tôi kiên định lắm nhé!”

Đối phương không trả lời.

Tôi dán mắt vào màn hình, lòng nóng như lửa đốt.

Không đợi được tin nhắn của chồng, lại đợi được Hứa Triệt.

Không biết từ lúc nào, anh đã rời khỏi đám đông, đôi chân dài đứng sừng sững trước mặt tôi.

Anh có chút bực bội cởi hai cúc áo sơ mi.

Xương quai xanh lộ ra, cơ ngực ẩn hiện, khiến khóe mắt tôi giật giật.

Đây là cảnh tôi được xem miễn phí sao?

Vừa nói xong mình không kiềm chế nổi, nam thần đã ra tay câu hồn?

Đừng ép tôi lên hot search đấy!

Tôi hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh:

“Hứa Triệt đàn anh, có chuyện gì sao?”

Hứa Triệt quét ánh mắt lạnh qua một vòng, người xung quanh liền ngoan ngoãn tản đi.

Anh ngồi xuống cạnh tôi, ngay lập tức, mùi hương gỗ tuyết tùng đặc trưng bao trùm lấy tôi.

Tôi đè trái tim đang đập như trống trận, tay lướt nhanh trên màn hình nhắn tin:

“Ngày mai! Ngày mai đi ly hôn luôn!!”

4

Hứa Triệt mở nắp chai bia, chất lỏng mát lạnh trượt xuống cổ họng anh, cũng trượt thẳng vào tim tôi.

“Nhắn tin với người yêu à?”

Tôi giật mình giấu vội điện thoại, chột dạ:

“Không… chỉ chuyện nhỏ thôi mà.”

Hứa Triệt tựa người lên sofa, cánh tay vô thức duỗi ra.

Nhìn thế nào cũng giống như muốn ôm tôi vào lòng.

Tôi căng thẳng thẳng cả lưng, cố gắng không dựa vào anh.

Tôi sợ mình bị sắc đẹp làm mờ lý trí.

Thấy tôi như vậy, anh hơi dịch ra xa, giọng có chút lạnh:

“Ghét tôi sao?”

“Không… không hề…” – tôi càng thêm chột dạ.

Hứa Triệt nghiêng người lại gần:

“Vậy sao cứ trốn tránh tôi?”

Anh anh anh… anh đang hỏi cái gì thế này?!

Anh… đang thả thính tôi à?!

Chết tiệt, tôi là gái có chồng đó!

Anh làm ơn đợi tôi một tháng nữa được không!

Cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh truyền đến, tôi bật dậy khỏi ghế.

“Ờ… tôi không có người yêu, nhưng có người mình thích rồi.”

“Vậy à?” – Hứa Triệt ngửa đầu uống một ngụm bia, ánh mắt đảo một vòng khắp phòng – “Là ai?”

Ờ… là ai ư? Là anh đó!

Nhưng tôi không thể nói.

Trong phòng, trừ người đã có vợ hoặc có người yêu, còn lại đếm trên đầu ngón tay.

Tôi cắn răng chỉ bừa vào cậu sư đệ mới vào phòng thí nghiệm năm ngoái:

“Cậu ta, Lục Dự!”

Lục Dự chỉ nghe thấy tôi gọi tên, liền ngẩng đầu, gương mặt búng ra sữa nở nụ cười trong sáng vô tội:

“Chị Kiều Hi, chị gọi em có việc gì không?”

Tôi vẫy tay:

“Không có gì, chị mua ít đồ ăn vặt, lát chia cho em.”

Lục Dự cười càng tươi:

“Cảm ơn chị Kiều Hi, chị thật tốt!”

Tôi ôm trái tim đầy tội lỗi, len lén liếc nhìn Hứa Triệt.

Anh nheo mắt, ánh nhìn như lưỡi dao găm thẳng vào người Lục Dự.

“Hừ, đúng là sói con thật.”

Anh đặt chai bia xuống, đứng dậy, khoác vai lôi Lục Dự ra khỏi phòng bao.

Mọi người ngồi lại nhìn nhau:

“Anh Hứa sao thế?”

“Không biết, nhưng trông như sắp giết người vậy!”

Cả đám lo lắng, may mà vài phút sau hai người cùng trở lại.

Hứa Triệt lại ngồi phịch xuống sofa, còn Lục Dự mặt mếu đến trước mặt tôi:

“Chị Kiều Hi, em không ăn đồ nữa. Chị đừng thích em, em thật sự không có ý gì với chị hết!”

Tôi: …

Ngay giây sau, điện thoại rung lên.

Ông chồng liên hôn của tôi cuối cùng cũng chịu trả lời.

Z: “Sáng mai 9 giờ, gặp ở cục dân chính.”

Danh sách chương

Facebook       Thế giới ngôn tình

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

CCNT - Chuong 1 Lượt xem: