Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Hải Thành, Tập đoàn Mặc thị.
Cửa phòng làm việc mở ra, Mặc Cảnh Thâm vừa đi ra đã nghe thấy tiếng chuông phát ra từ điện thoại.
"Mặc tổng, bên đối tác Hồng Kông gần đây đang âm thầm làm không ít chuyện mờ ám, quả nhiên không ngoài dự đoán của anh. Bọn họ muốn mượn danh nghĩa hợp tác với Mặc thị chúng ta để âm thầm lôi kéo các nhà đầu tư khác…"
Thẩm Mục từ phòng Trợ lý đi ra, bước chân rất nhanh, đi đến bên cạnh anh liền thấp giọng báo cáo.
Mặc Cảnh Thâm chỉ nhìn cậu ta một chút, đồng thời cầm điện thoại lên, thoáng nhìn qua thông báo trên màn hình di động. Đó là tin nhắn của Phong Lăng gửi tới.
Ngón tay thon dài của anh trượt lên màn hình, phía trên lập tức hiện ra một tấm ảnh.
Tiếp đó, Thẩm Mục trông thấy Mặc Cảnh Thâm bỗng đứng yên trước cửa phòng làm việc. Không biết là anh nhìn thấy gì trên điện thoại, cậu ta tò mò, đang định bước lên nhìn một chút. Kết quả vẫn chưa kịp thấy rõ thì Mặc Cảnh Thâm đã tắt màn hình di động đi.
"Cậu vừa mới nói gì?" Mặc Cảnh Thâm mở miệng, giọng nói lãnh đạm, không nghe ra tâm tình gì.
Gần đây Mặc tổng bận túi bụi, đi công tác bốn phía trời Nam biển Bắc. Tính tình anh vốn lạnh lùng lại càng trở nên khó dò hơn trước kia. Ngay cả Thẩm Mục bình thường rất gần gũi với anh cũng phải cẩn trọng hơn khi nói chuyện.
"Tôi vừa nói là bên đối tác Hồng Kông ỷ vào hợp tác với Tập đoàn Mặc thị, bây giờ đang trắng trợn mượn danh nghĩa của công ty chúng ta để lôi kéo các nhà đầu tư khác. Anh vẫn luôn không hài lòng lắm về đối tác này, hơn nữa cũng đã sớm nghi ngờ bọn họ không có năng lực gì. Chúng ta nên nhân cơ hội này sang Hồng Kông chặn những nhà đầu tư kia lại, để tránh ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng của Tập đoàn Mặc thị."
Sắc mặt của Mặc Cảnh Thâm nhạt như nước, ánh mắt lạnh lẽo sâu thẳm: "Để Phó Tổng Giám đốc sang Hồng Kông, cậu đi theo cùng."
"Anh vẫn luôn để ý đến chuyện này cơ mà, bây giờ lại không đích thân đi sao?" Thẩm Mục ngạc nhiên, cậu ta còn tưởng Tổng Giám đốc Mặc gần đây thường không dừng chân ở Hải Thành thì lần này cũng sẽ đích thân sang Hồng Kông.
Mặc Cảnh Thâm lại mở điện thoại lên, nhìn vào ảnh chụp trên màn hình, chốc lát sau lại tắt đi.
"Đặt cho tôi chuyến bay sớm nhất đến thành phố T."
Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn ra ngoài cửa sổ phòng họp, đối diện ngoài cửa sổ chính là thành phố T cách xa vạn dặm.
***
Trong căn hộ thành phố T, Phong Lăng lấy một chai nước trong tủ lạnh ra đưa cho Quý Noãn: "Cô đừng hòng uống rượu, nào, uống chút nước đi."
Quý Noãn đã đổi tư thế ngồi xổm thành bó gối, ngồi dựa vào cửa sổ. Thấy Phong Lăng cầm nước tới, cô cười nhẹ rồi nhận lấy, mở ra uống một ngụm.
Quý Noãn bóp nhẹ chai nước trong tay, giọng nói trầm lạnh lại trong trẻo: "Ban đầu tôi cảm thấy cô là người khó tiếp xúc, bây giờ mới thấy tuýp người mạnh mẽ như cô lại có mặt ấm áp không ai biết. Tôi cảm thấy thật ra cô rất biết cách chăm sóc người khác, nhưng tại sao lại luôn tỏ ra xa cách ngàn dặm như thế?"
Trong tay Phong Lăng cũng cầm một chai nước, cô ngồi xuống bên cạnh Quý Noãn. Sau khi uống xong một ngụm thì mới nghiêng đầu nhếch môi mỉm cười: "Cô vừa mới nói muốn nghe chuyện xưa, không phải là muốn nghe chuyện xưa của tôi chứ?"
"Nếu cô muốn kể, đương nhiên tôi sẽ nghe. Có thể làm tôi phân tâm cũng là chuyện tốt. Nếu không e rằng đêm nay có lẽ tôi sẽ không tài nào ngủ được." Quý Noãn tựa lưng vào cửa. Mặc dù cô đang cười nhưng trong mắt lại rõ ràng ảm đạm.
Phong Lăng im lặng một lúc, chốc lát sau mới hờ hững nói: "Tôi là cô nhi."
Quý Noãn không nói gì cả.
"Hồi nhỏ không ai quản tôi. Những năm đó, nước Mỹ cũng không quản lý những đứa bé lang thang không biết quốc tịch, cũng không biết thân phận như tôi. Sau này tôi gặp được một cặp vợ chồng tốt bụng, mặc dù họ không có khả năng nhận nuôi tôi, nhưng đã đưa tôi đến một cô nhi viện rất tốt ở Los Angeles." Giọng của Phong Lăng rất thấp, giống như đây là lần đầu tiên cô tâm sự về bản thân với người khác vậy. Lúc mổ xẻ quá khứ của mình, giọng điệu của cô hơi do dự, cô nói chậm lại: "Cô nhi viện cũng không tệ lắm, nhưng tính cách của tôi không được hòa đồng. Tôi càng không thích khóc sướt mướt cả ngày như những đứa trẻ khác, hoặc ra vẻ thông minh để được cưng chiều cho ăn thêm một miếng thịt. Cho nên năm mười ba tuổi tôi đã lén trốn đi, cải trang thành con trai để lẻn vào căn cứ huấn luyện XI. Lúc ấy nhờ trùng hợp cứu được một nhân viên quản lý trong căn cứ của bọn họ nên tôi mới có thể trà trộn vào."
"Sau đó nữa thì tôi đến tuổi dậy thì, cơ thể liên tục trổ mã, ngày nào tôi cũng phải quấn vải trước ngực, mặc trang phục huấn luyện rộng thùng thình mới miễn cưỡng che đi đường nét cơ thể khác với con trai. Hơn nữa tính tình tôi vốn nhạt nhẽo, ngoài mấy anh em tốt ra thì tôi không thể tiếp xúc với người khác. Tác phong làm việc của tôi cũng không giống con gái, vì thế từ đầu đến cuối chẳng ai phát hiện. Cho nên tôi luôn làm những nhiệm vụ giống mấy tên đàn ông kia, cường độ huấn luyện cao như nhau. Sau này, nhờ thành tích huấn luyện tương đối xuất sắc, nên dần dần cũng có chỗ đứng vững chắc trong căn cứ huấn luyện."
Quý Noãn nghe đến đó thì chợt cười: "Vậy sau này sao cô lại bị phát hiện? Bây giờ cô cũng không còn giả trai nữa."
Đôi mắt phẳng lặng của Phong Lăng ngưng đọng trong giây lát, sau đó cô mới lạnh lùng nói một câu: "Ba năm trước, tôi bị phát hiện trong khi làm nhiệm vụ bên ngoài."
"Cô che giấu nhiều năm như vậy cũng không bị phát hiện, ai mà có bản lĩnh như thế?" Quý Noãn cười rồi giơ một tay lên chống cằm, đưa mắt nhìn Phong Lăng.
Thật sự mà nói, nếu Phong Lăng cắt tóc ngắn hơn một chút, mặc quần áo rộng rãi hơn, quả thật có khí khái anh hùng hơn mấy cô gái bằng tuổi nhiều.
"… Nam Hành." Rõ ràng Phong Lăng không hề muốn nhắc đến cái tên này.
Đáp án này lại không khiến Quý Noãn suy nghĩ nhiều. Có điều khi nghe thấy câu trả lời của cô, Quý Noãn bỗng nhiên nhìn Phong Lăng thật sâu: "Lần trước sinh nhật Nam Hành, chúng tôi bảo cô đi vào phòng VIP ngồi, nhưng cô một mực không chịu vào, có phải là vì anh ta không?"
Nói đến đây, Phong Lăng không muốn nói gì thêm nữa, chỉ liếc Quý Noãn một cái: "Bây giờ rốt cuộc cô đã bị tôi làm phân tâm chưa?"
"Trước tiên đừng quan tâm tôi có phân tâm hay không, nhưng cô chỉ kể một nửa chuyện xưa rồi ngừng lại, sợ rằng đêm nay tôi sẽ càng không ngủ được."
"Không có chuyện tiếp theo, bây giờ không có, sau này cũng sẽ không có." Sắc mặt của Phong Lăng bỗng lạnh đi rất nhiều, sau đó cô đứng dậy, nhìn đồng hồ: "Tối nay cô định ở đây hay là về ký túc xá? Không còn sớm nữa, giờ chúng ta mà không về là ký túc xá sẽ đóng cửa đấy."
Quý Noãn cũng nhìn đồng hồ, sau đó đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhà nhà đã lên đèn, nhưng trong căn hộ này giờ đây lại yên tĩnh lạ thường.
"Về ký túc xá đi." Quý Noãn đứng dậy, dùng tay vỗ vỗ đôi chân hơi tê dại, không nói gì nữa mà đi thẳng ra ngoài.
Quý Noãn bỏ đi rất dứt khoát, hoàn toàn không có ý định nán lại lâu hơn trong căn hộ này.
Xem ra, cho dù tình tiết chuyện xưa ra sao thì cũng không thể nào xoa dịu được tâm trạng của cô.
Phong Lăng vừa đi theo cô ra ngoài, vừa cầm điện thoại lên nhìn lại dòng chữ "Đã xem" bên dưới tấm ảnh.
Chương 221: Đã mấy giờ rồi? ai gây ra tiếng động lớn vậy hả!
Sau khi tắm xong, cô ra ngoài thay quần áo thì bỗng gặp Bạch Vi cầm bộ váy mà trước đó cô đã tặng bỏ vào ngăn tủ bên cạnh.
"Sao thế?" Quý Noãn đưa mắt nhìn sang Bạch Vi.
"Trước đó đã để trên giường em mấy lần mà lần nào cũng bị em đưa lại." Bạch Vi nói: "Bộ váy này quá đắt đỏ, chị vẫn không thể nhận. Lần đó em lấn át nhuệ khí của Lăng Phi Phi như thế là đủ rồi. Dù sao gần đây cô ta cũng bị em ép đến nỗi không còn giở tính khí gì nữa, bộ váy này vẫn nên trả lại cho em."
"Không phải em muốn lấn át nhuệ khí của ai, mà là bộ váy này rất hợp với khí chất của chị." Quý Noãn quay người, cầm quần áo mình thay ra đi giặt, sau đó lại đưa hộp váy cho cô ấy: "Không cần trả lại cho em, có thể sau này em sẽ hợp tác với công ty của chị đấy. Tình cảm giữa chúng ta được bồi dưỡng trong Đại học T, không cần phải khách sáo như vậy."
Quý Noãn cười nhẹ: "Cứ coi là vậy đi. Mấy năm gần đây chuyện làm ăn trong nhà cũng không còn như xưa, hẳn là không còn được xếp trong tứ đại gia tộc nữa rồi."
"Em đúng là khiêm tốn…"
"Đó là sự thật. Huống chi sinh viên được Giáo sư Lâm thu nhận lần này hầu như không có ai có thân phận tầm thường, ai cũng là niềm hi vọng của những công ty xí nghiệp sau này. Chuyện này không gì có thể so sánh được, yên ổn vượt qua ba tháng này là tốt rồi."
"Đây cũng là lời nói thật, sau này mọi người ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp trong chốn thương trường. Khiêm tốn một chút thì mai sau mới có thể gặp lại nhau."
Cả phòng bốn người, bàn về việc chăm sóc da và tất cả các phương diện khác thì Lăng Phi Phi tuyệt đối đứng nhất, Bạch Vi đứng thứ hai, vì cô đã qua hai mươi lăm tuổi rồi, nhất định phải chú ý dưỡng da mỗi ngày. Chỉ là cô không khoa trương như Lăng Phi Phi.
Mà Quý Noãn với Phong Lăng đều thuộc tuýp người bình thường rửa mặt xong, có lúc ngay cả vỗ toner* cũng quên, nằm lên giường ngủ luôn. Nhưng làn da của Quý Noãn rất đẹp, bình thường qua loa như thế mà da còn đẹp hơn cả người hằng ngày bôi mỹ phẩm dưỡng da mấy chục nghìn tệ như Lăng Phi Phi. Đến cả người thô lỗ như Phong Lăng mà da cũng trắng hơn da của Lăng Phi Phi một chút.
(*) Toner: Đây là một sản phẩm dạng nước hay còn gọi với tên thông dụng ở Việt Nam là nước hoa hồng (cần chú ý phân biệt với nước chưng cất từ cánh hoa hồng). Với kết cấu lỏng, toner dễ dàng len lỏi sâu vào từng tế bào trên da, làm sạch sâu và se khít lỗ chân lông. Dung dịch này chứa nhiều thành phần khác nhau như: tràm trà, hoa hồng, hoa cúc, acid salicylic…
Bạch Vi nhìn cô ta: "Cô không được người ta yêu thương nên khó chịu phải không? Lúc ở trong cửa hàng, đối mặt với mấy vị tổng tài trong trung tâm thương mại, khí phách này của cô đâu rồi? Sao lúc ấy cô không giành lấy rồi quẹt thẻ mua lại? Bây giờ nghĩ lại, thấy khó chịu nên bới móc hả? Cô có thể yên tĩnh một ngày được không?"
Lăng Phi Phi bỗng đảo mắt trừng Bạch Vi. Cô ta còn chưa lên tiếng thì Quý Noãn đã không mặn không nhạt hỏi một câu: "Hôm đó, lúc cô thử một bộ váy khác, có phải đã làm hỏng dây kéo của người ta rồi không?"
Khuôn mặt Lăng Phi Phi cứng đơ, cô ta lập tức lúng túng rũ mắt, không nhìn các cô nữa. Cô ta hầm hừ ngồi xuống mép giường gỡ mặt nạ xuống.
"Bộ váy đó cũng không rẻ." Bạch Vi lạnh lùng cười, lại nhìn Lăng Phi Phi một chút.
Lăng Phi Phi bỗng nhiên trừng Bạch Vi: "Cô quan tâm nó đắt đỏ làm gì? Dù sao thương hiệu của cửa hàng đó cũng đã bị trung tâm thương mại gạch tên rồi, mấy người đó cũng không có tư cách tiếp tục bán bất cứ hàng hóa gì ở đó. Dù tôi làm hỏng thì có làm sao? Bọn họ cũng không dám đến tìm tôi đòi tiền, bộ phận Pháp chế của thương hiệu bọn họ cũng không truy cứu đến tôi. Hơn nữa lúc ấy hỗn loạn như thế, ai có thể khẳng định rốt cuộc là tôi làm hỏng, hay là những nhân viên xui xẻo đó làm hỏng lúc giúp tôi mặc đồ chứ? Dù các cô muốn làm chứng cũng vô ích thôi, nói mà không có bằng chứng, hơn nữa đã qua nhiều ngày rồi, bọn họ sẽ không tìm tới đây đâu."
"Ai nói với cô là nói mà không có bằng chứng?" Phong Lăng vốn dĩ sắp ngủ, bỗng nhiên mở miệng.
Lăng Phi Phi ngẩn ra, nhìn Phong Lăng lắc lắc màn hình điện thoại về phía mình. Chức năng ghi âm vừa được ngừng trong khoảng hai phút. Nói cách khác, những gì Lăng Phi Phi vừa nói đều bị ghi lại.
"Cô làm gì đó! Mau xóa nó đi!" Lăng Phi Phi cuống lên, liền đứng dậy muốn lao tới giật điện thoại của cô.
Không phải cô ta không đền nổi, mà là cô ta không muốn mất mặt với họ! Vốn dĩ mấy ngày nay đã đủ mất mặt với Quý Noãn rồi, bây giờ nếu thật sự bị gọi về cửa hàng bồi thường thì mặt mũi cô ta còn đâu nữa chứ!
Phong Lăng ném đại điện thoại di động ra giường, lạnh nhạt nhìn thoáng qua Lăng Phi Phi đang nhào tới. Cô ngồi dậy, tùy ý đan tay vào nhau, tiếng bẻ tay vang lên lanh lảnh.
Lăng Phi Phi lập tức đứng yên tại giường của mình không dám cử động, căm tức nhìn vào ánh mắt lạnh lẽo của Phong Lăng: "Cô xóa đoạn ghi âm đó ngay! Nếu không ngày mai tôi sẽ tìm Giáo sư Lâm, nói cô tự tiện ghi âm trong phòng ngủ, xâm phạm quyền tự do ngôn luận của tôi!"
"Đi nói đi, tôi không ngại ngày mai cho giáo sư nghe đoạn ghi âm này đâu." Phong Lăng không nhìn cô ta nữa, tùy tiện ngồi trên giường duỗi chân một cái. Lăng Phi Phi bị dọa, lùi về sau một bước ngắn.
Thấy Phong Lăng đã nằm xuống giường muốn đi ngủ, Lăng Phi Phi nhìn chằm chằm cái điện thoại bị cô ném đến cạnh gối đầu, hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Quý Noãn trở lại giường, vừa cầm điện thoại lên vừa nói: "Phong Lăng, nhớ gửi cho tôi một bản nhé, đề phòng ngộ nhỡ."
Lăng Phi Phi nghe xong, bỗng trừng mắt Quý Noãn, còn chưa kịp mắng thì Bạch Vi cũng nói một câu: "Nhân tiện cũng gửi cho chị luôn nhé."
Lăng Phi Phi tức giận muốn nổ tung. Cô ta tiện tay cầm lấy chiếc gương trên bàn cạnh giường ném mạnh xuống đất.
Kết quả, chưa đầy một phút sau, dì quản lý ký túc xá liền vọt tới gõ cửa, quát lớn: "Đã mấy giờ rồi? Ai gây ra tiếng động lớn vậy hả?"
Lăng Phi Phi: "…"
***
Hôm sau, Lăng Phi Phi vẫn tức không chịu nổi. Nhân lúc sáng sớm Quý Noãn sắp đi lấy nước nóng thì cô ta đưa bình nước của mình tới.
"Dù sao cô cũng phải đi mà, tay kia không phải để trống sao? Tiện thể lấy giúp tôi một bình nhé." Lăng Phi Phi tỏ thái độ sai bảo, dù thế nào cũng không chịu lép vế trước Quý Noãn.
Quý Noãn ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn cô ta lấy một cái, sau đó đi ra ngoài. Lăng Phi Phi bỗng đứng dậy, định cố nhét bình nước của mình vào tay cô. Kết quả cô ta vừa đứng lên thì Phong Lăng đi qua bên cạnh đã giơ chân đá văng bình nước trong tay cô ta.
"Này! Cô làm gì vậy!" Lăng Phi Phi thấy Quý Noãn đi mà không quay đầu lại thì nhìn bình nước đã vỡ dưới đất, đột nhiên ngước mắt lên trừng Phong Lăng.
"Muốn uống nước thì tự đi mà rót, muốn lấy nước thì tự mình đi lấy. Cô đang chờ ai phục vụ cô hả?" Sau khi đá xong, Phong Lăng khom người ngồi xuống, giọng điệu khinh khỉnh lại lạnh nhạt.
"Cô làm gì mà trước giờ cứ bảo vệ Quý Noãn vậy! Chẳng lẽ cô là vệ sĩ do cô ta thuê tới? Tôi bảo cô ta làm gì cô cũng không cho!" Lăng Phi Phi nổi đóa, cái phòng ngủ này cô ta sắp không ở nổi nữa rồi!
"Cô nói đúng đó, tôi chính là vệ sĩ của cô ấy." Phong Lăng nheo mắt lại, cười khẩy.
"Xí, không thể nào!"
Chương 222: Tổng giám đốc tập đoàn mặc thị giá lâm
Sinh viên xì xào bàn tán, nói là tòa thư viện hàng trăm năm tuổi của Đại học T sắp được trùng tu. Hôm nay đón một nhân vật ghé thăm, Tổng Giám đốc của một công ty nổi tiếng trong nước, cũng là công ty bỏ vốn đầu tư trùng tu thư viện cho Đại học T.
Theo thông lệ trong nước từ trước đến nay, người đầu tư như vậy cuối cùng sẽ trở thành hiệu trưởng danh dự của trường, chắc hẳn lần này cũng không ngoại lệ. Nếu thật sự đầu tư thành công, danh hiệu hiệu trưởng danh dự này chắc chắn nằm trong tay vị Tổng Giám đốc kia rồi.
Dù sao thư viện của Đại học T cũng có lịch sử gần trăm năm, chưa nói tới hàng chục tới hàng trăm triệu cuốn tài liệu, chỉ riêng công trình kiến trúc cổ kính cần tân trang trùng tu đã cần tới một khoản đầu tư rất lớn. Đây không phải là khoản đầu tư mà một công ty bình thường có thể bỏ ra.
"Hải Thành à? Hải Thành là đô thị hạng nhất nhì trong nước, thật sự có rất nhiều người giàu có. Rất nhiều trụ sở tập đoàn nổi tiếng đều đặt tại Hải Thành, đối phương có thể có tài lực hùng hậu như vậy, cũng không có gì lạ."
"Chính xác, cũng không biết là Tổng Giám đốc của công ty nào. Trùng tu một thư viện trăm năm như thư viện Đại học T là chuyện lớn, có thể nói là sẽ được ghi danh vào sử sách. Thế nhưng bên đó lại còn bỏ vốn xây dựng mà không cần hoàn lại. Tớ rất tò mò, người đó là ai mà lại ra tay hào phóng như vậy…"
"Ra tay rộng rãi như vậy, đúng là hào phóng, nhưng mà việc xây dựng không hoàn lại này cũng sẽ không đơn giản đâu. Đại học T cũng là trường đại học được xếp hạng hàng đầu trong nước. Do khối lượng công trình quá lớn, cho nên đến nay thư viện trăm năm kia vẫn chưa được trùng tu. Bây giờ thư viện được cải tạo, nhất định việc này sẽ được tuyên truyền rộng rãi khắp cả nước. Cho dù đối phương đến từ công ty nào, sau này Đại học T và các trường đại học, cao đẳng trong nước, bao gồm cả ngành Giáo dục đang trên đà phát triển của nước ta, đều nhất định sẽ có liên quan rất sâu rộng. Lợi ích mà nó mang lại là điều mà chúng ta không thể tính trước được!"
Ngày hôm nay, người ta có thể nghe được những tiếng xầm xì bàn tán này ở khắp nơi trong trường Đại học T. Đặc biệt là sinh viên khoa Thương mại và Quản trị kinh doanh lại càng hăng hái nhiệt tình thảo luận.
Buổi trưa, Quý Noãn lo lắng nhìn thầy Lâm phát đề thi, cô chưa ăn gì. Được nghỉ ngơi sau khi kết thúc tiết học vào buổi chiều, cô đến căn-tin mua chút gì để ăn qua loa. Dọc đường đi cô nghe thấy từng nhóm sinh viên đang chụm đầu vào bàn tán. Khi nghe nói phía đầu tư là từ Hải Thành tới, theo bản năng, cô đưa mắt nhìn qua cửa sổ căn-tin, hướng ra bên ngoài trường đại học.
Từ khoảng cách này không thể thấy được xe đỗ bên ngoài, cô chỉ nhìn thoáng qua rồi cầm đồ ăn mới mua bước ra ngoài.
Sẩm tối, chương trình học một ngày kết thúc, Bạch Vi nói tối nay có đồng nghiệp cũ muốn gặp. Cô rủ Quý Noãn và Phong Lăng cùng đi, coi như nhân tiện tán gẫu cho đỡ buồn.
Ba người đều mang sách vở về phòng thay quần áo. Họ đang định đi ra cửa thì bỗng thấy Lăng Phi Phi chạy về. Sau khi vào phòng, cô ta liền bắt đầu lăng xăng tìm kiếm quần áo xung quanh, vội vàng tìm đồ trang điểm và mỹ phẩm dưỡng da, dáng vẻ như rất nóng lòng đi hẹn hò hoặc sốt ruột muốn đi gặp nhân vật quan trọng nào đó.
"Mấy người nhìn tôi làm cái gì?" Lăng Phi Phi vừa vội vàng thoa phấn, vừa liếc nhìn các cô gái khác trong phòng: "Mấy người cũng về thay quần áo à? Vậy là mấy người cũng muốn gặp Tổng Giám đốc Mặc sao? Bình thường các người chậm chạp chẳng ra làm sao cả. Thế mà những lúc thế này các người còn hành động nhanh hơn tôi nữa!"
Khi nghe tới mấy tiếng "Tổng Giám đốc Mặc", gương mặt Quý Noãn và Phong Lăng đều hơi biến sắc.
Bạch Vi cũng ngớ ra, nhìn Lăng Phi Phi: "Gặp Tổng Giám đốc Mặc cái gì chứ? Đêm nay trời trở lạnh, chúng tôi chỉ quay về thay cái áo khoác trước khi đi ra ngoài thôi mà!"
Rõ ràng là Lăng Phi Phi không tin lý do Bạch Vi đưa ra: "Lừa ai chứ? Với bản lĩnh của các người, có lẽ cũng đã nghe được tin nhà đầu tư trùng tu thư viện trường mình là Tập đoàn Mặc thị ở Hải Thành. Tổng Giám đốc Tập đoàn Mặc thị vậy mà lại đích thân ghé thăm trường chúng ta. Ngày hôm nay rất nhiều nữ sinh viên tự cho mình là hoa khôi của trường đều quay về thay quần áo và tô son trát phấn sau khi tan học, muốn nhân lúc Tổng Giám đốc Mặc đi dạo buổi tối, có thể từ ngoài cửa trường liếc nhìn một cái… Đó chính là tập đoàn Mặc thị đấy! Nếu có được một cuộc gặp gỡ lãng mạn với Tổng Giám đốc Mặc, lại có thể ngồi trên xe của anh ấy, hoặc cùng ăn một bữa cơm…Ôi chao, chỉ nghĩ thôi tôi đã thấy kích động muốn chết rồi!"
Bạch Vi ngẩn người.
Đương nhiên cô từng nghe nói tới Tập đoàn Mặc thị. Công ty của cô đã từng mấy lần xin hợp tác với tập đoàn Mặc thị nhưng đều bị từ chối. Đối với rất nhiều tập đoàn trong nước, tập đoàn này là một hành tinh chỉ có thể nhìn, mà không thể tới gần.
Mặc dù Tập đoàn Mặc thị có rất nhiều đối tác trong nước, cũng có không ít công ty con, nhưng trọng điểm của Tập đoàn Mặc thị cũng không đặt ở khu vực thành phố T này. Hơn nữa, lĩnh vực hoạt động của Tập đoàn Mặc thị cũng không liên quan gì tới ngành Giáo dục. Vì sao đột nhiên họ lại bỏ ra một khoản tiền lớn như vậy đầu tư xây dựng lại thư viện của Đại học T? Tuy rằng điều này cũng sẽ mang đến cho các công ty liên quan đến ngành giáo dục một doanh thu to lớn, nhưng với thực lực hùng hậu của Tập đoàn Mặc thị, cộng với nền tảng vững chắc của nhà họ Mặc, thì cho dù thế nào đi nữa, việc đầu tư vào lĩnh vực giáo dục trong nước cũng không thể sánh được với những dự án đầu tư đầy triển vọng khác của Mặc thị. Không hiểu sao họ lại tham gia vào lĩnh vực này…
Bạch Vi còn đang sững sờ thì bỗng nhiên nghe cửa phòng đánh "Rầm" một tiếng.
Bọn họ liếc nhìn nhau, không biết Quý Noãn có chuyện gì, mà đột nhiên chạy nhanh ra ngoài.
"Quý Noãn?" Bạch Vi lo lắng có chuyện, vội mở cửa nhìn ra ngoài, thấy Quý Noãn đang đi rất nhanh, cũng không quay đầu lại, như có việc gì đó rất gấp gáp.
"Cô ấy…"
Phong Lăng mang vẻ mặt bình tĩnh bước ra ngoài, khẽ nói: "Để tôi đi ra xem sao."
Rời khỏi khu ký túc xá, Quý Noãn rảo bước đi thẳng tới khu giảng đường.
Trong đầu cô chỉ lặp đi lặp lại mấy tiếng…
Tổng Giám đốc Mặc.
Tổng Giám đốc Mặc.
Tổng Giám đốc Mặc.
Thường ngày, khi cấp quản lý của Đại học T có cuộc họp và gặp chuyện quan trọng cần xử lý, họ đều sẽ họp trong hội trường giáo viên ở tầng trên cùng. Quý Noãn đi rất nhanh, ngay cả Phong Lăng cũng phải mất một lúc lâu mới đuổi kịp cô.
Giảng đường có tới mười mấy tầng, sinh viên không được phép tự ý sử dụng thang máy ở cuối hành lang. Vì vậy Quý Noãn đi thẳng tới cầu thang bộ, leo từng bậc đi lên. Sau một hồi rất vất vả mới lên tới tầng trên cùng, cô đưa mắt nhìn, quả nhiên nhìn thấy hội trường giáo viên đang sáng đèn.
"Các em là sinh viên của trường này sao? Ai cho phép các em tới khu vực quản lý của trường? Khu này cấm sinh viên tới, các em không biết sao?" Người bước ra từ văn phòng bên cạnh là trưởng phòng đào tạo của Đại học T. Khi nhìn thấy Quý Noãn, ông lập tức nhíu mày, vẻ mặt bất mãn trách mắng.
Ánh mắt của Quý Noãn vẫn hướng về phía phòng hội trường.
"Tới đây nhìn cái gì? Còn không mau đi xuống phía dưới?" Trưởng phòng đào tạo họ Lãnh liền nghiêm mặt thúc giục.
Cửa hội trường đóng chặt, chỉ có thể nhìn thấy trong phòng đang sáng đèn.
"Thầy cho em hỏi, khi nào hội nghị sẽ kết thúc ạ?" Tuy thái độ của trưởng phòng đào tạo không được tốt lắm, Quý Noãn vẫn lễ độ cố hỏi thêm một câu.
"Không biết, hiệu trưởng và các quản lý cấp cao đều có mặt. Có rất nhiều vấn đề cần cân nhắc và thảo luận. Tôi cũng không rõ chính xác hội nghị sẽ kết thúc vào lúc nào." Với vẻ mặt khó hiểu, trưởng phòng đào tạo liếc nhìn Quý Noãn: "Em hỏi chuyện này làm gì?"
Chương 223: Rốt cuộc là ai, mà lại được tổng giám đốc mặc coi trọng như vậy?
Quý Noãn quay đầu lại, thấy Giáo sư Lâm đang vội vã đi về phía mình.
"Cũng vừa lúc thầy đang định quay về phòng làm việc lấy tài liệu về quản lý doanh nghiệp và quản trị kinh doanh. Lãnh đạo nhà trường và nhà đầu tư muốn khảo sát khoa chúng ta. Em đi lấy tài liệu giúp thầy nhé! Tài liệu đều để trên bàn làm việc của thầy. Em tìm kỹ một chút, rồi mang thẳng tới phòng hội nghị cho thầy."
Giáo sư Lâm rất tin tưởng Quý Noãn, nói xong là vội vội vàng vàng trở vào phòng hội nghị.
Chỉ chần chờ khoảng một giây, sau đó Quý Noãn xoay người đi xuống lầu.
Phong Lăng là sinh viên vào lớp này kiểu…"vớt vát", hơn nữa cô cũng không chú tâm lắm đến những tài liệu học tập về quản lý doanh nghiệp. Cho nên cô cũng không nắm rõ những tài liệu mà Giáo sư Lâm cần. Quý Noãn một mình đi vào văn phòng, tìm kiếm chừng mười phút. Cô thu thập đủ tài liệu Giáo sư Lâm cần vào cặp tài liệu rồi mang lên tầng trên cùng.
Quý Noãn đáp: "Em biết, cảm ơn thầy."
Cửa vừa mở, Quý Noãn đã nghe tiếng lãnh đạo trường đang chậm rãi nói. Vừa bước vào, cô liền nhìn thấy một người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa của bàn hội nghị.
Hôm nay người đàn ông kia không mặc âu phục. Anh mặc một chiếc áo sơ mi giản dị, thân hình với chiều cao một mét tám rất nổi bật ở bàn hội nghị. Anh ngồi đó, phong thái trầm tĩnh và kín đáo nhưng lại có vẻ khá xa cách.
Khi Quý Noãn nhìn thấy người đàn ông vốn vẫn quen thuộc với mình mà lúc này lại đột nhiên có vài phần xa lạ, thì trong nháy mắt tim cô như bị cả đàn ong vây đốt.
Cô đã quá quen nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm luôn yêu thương và nhường nhịn mình. Lúc này, một Mặc Cảnh Thâm mang lại cho cô cảm giác xa cách thật sự khiến cô cảm thấy hơi ngỡ ngàng.
"Mặc tổng, đây là dự án hợp tác giáo dục giữa Đại học T với các trường đại học trong nước trong những năm gần đây, bao gồm cả những hợp tác với ngành Giáo dục."
Đại học T không chỉ có thư viện cũ trăm năm cần xây dựng lại, mà còn có các dự án hợp tác giáo dục và các dự án tiềm năng của ngành Giáo dục được giới doanh nhân có tầm nhìn trong nước nhận ra. Lúc này trường rất muốn nắm lấy cơ hội hợp tác với Tập đoàn Mạc thị, triển khai càng nhiều dự án giáo dục càng tốt. Bởi vậy họ đương nhiên phải tung hết mọi chiêu thức ra để thu hút sự chú ý của nhà đầu tư.
Không vì sự xuất hiện của Quý Noãn mà hội nghị dừng lại, vị lãnh đạo trường phía trước chỉ liếc nhìn cô, thấy Giáo sư Lâm đứng lên ra hiệu cho cô tới chỗ mình liền hiểu ra, hội nghị vẫn tiếp tục.
"Quý Noãn, tới đây!" Với tư cách giáo sư khách mời, Giáo sư Lâm ngồi bên trái bàn hồi nghị, cách vị trí chủ tọa khoảng bảy, tám mét. Ông đưa tay vẫy vẫy Quý Noãn.
Cầm tài liệu trong tay, Quý Noãn đi tới chỗ Giáo sư Lâm đưa tài liệu cho ông. Giáo sư Lâm mở tài liệu ra xem vài lượt, sau đó gật đầu tỏ vẻ khen ngợi, rồi quay sang nhìn Quý Noãn, nói: "Tốt lắm, quả nhiên thường ngày em học hành chăm chỉ nhất. Tài liệu thầy cần, em mang tới không thiếu một tờ. Nếu là người khác, không chừng sẽ bỏ qua nhiều trang của thầy."
Quý Noãn nghĩ nhiệm vụ của mình đã xong, nhìn Giáo sư Lâm với ý hỏi bây giờ em có thể ra ngoài được chưa.
Giáo sư Lâm còn chưa kịp trả lời, đúng lúc này, vị lãnh đạo đang thuyết trình lại nói gì đó với ông. Thế là Giáo sư Lâm quay lại họp tiếp, cũng không cho Quý Noãn biết là cô nên đi hay ở lại.
Quý Noãn đứng phía sau Giáo sư Lâm, ngước mắt nhìn về phía vị trí chủ tọa của bàn hội nghị.
Lúc cô bước vào, Mặc Cảnh Thâm chỉ nhìn cô một cái, chỉ là một cái liếc mắt rất bình thường rồi thôi. Sau đó anh không hề nhìn về phía cô lần nào nữa.
Khi Quý Noãn lại nhìn về phía anh, cô thấy Mặc Cảnh Thâm đang cầm một tập hồ sơ về trường Đại học T mà một vị lãnh đạo tha thiết đưa cho, bình thản lật ra xem.
Thái độ hờ hững như mặt hồ không gợn sóng của anh khiến Quý Noãn nhanh chóng nhận ra, anh không hề chú ý tới cô chút nào.
Người đàn ông này thật sự bình thản, không giống như Quý Noãn. Tuy biểu hiện bên ngoài của cô rất bình tĩnh, nhưng trái tim cô lại như vừa bị vuốt sắc cào một cái, khiến cô vừa đau vừa ngứa, lại vừa hoảng sợ. Rủi thay, người cô đang phải đối mặt, lại là một người đàn ông bản lĩnh hơn mình gấp mấy lần.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của Quý Noãn, Mặc Cảnh Thâm chỉ xem hồ sơ vài lượt, rồi bỏ xuống. Anh mắt trầm tĩnh và lãnh đạm của anh như lơ đãng nhìn về phía cô.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi ánh mắt hai người chạm nhau, Quý Noãn vốn đang định rời khỏi phòng họp liền dừng bước.
Đối với kế hoạch năm nay của Tập đoàn Mạc thị, cô cũng không nắm rõ lắm. Có lẽ hôm nay Mặc Cảnh Thâm xuất hiện ở trường Đại học T, thậm chí giao thiệp với giới đầu tư ngành Giáo dục, vốn là kế hoạch của công ty anh.
Đã một tháng nay anh không quan tâm tới cô. Chắc hẳn không phải vì cô mà đột nhiên anh lại xuất hiện ở đây.
Lúc đó đúng là cô không nên nói những lời đó. Bởi vì sự thiếu tin tưởng của cô đã vượt qua giới hạn chịu đựng của anh.
Thế nhưng một tháng cũng đã trôi qua rồi. Cả tháng nay, rốt cuộc anh làm cái gì?
Một tháng không gặp, người đàn ông đang ngồi đó có dáng vẻ rất yên tâm thoải mái.
"Sinh viên của Giáo sư Lâm vào đưa tài liệu cho thầy à? Đưa xong thì đi ra ngoài đi!" Thấy Quý Noãn còn đứng đó, mà dường như Tổng Giám đốc Mặc đang bị phân tâm bởi sự xuất hiện của cô, lúc này thầy hiệu trưởng bỗng lên tiếng giục cô mau ra ngoài.
Lúc này Giáo sư Lâm cũng quay đầu lại nhìn Quý Noãn gật đầu tỏ ý cảm ơn, rồi ra hiệu bằng mắt rằng cô có thể ra ngoài.
Quý Noãn im lặng gật đầu, trước sau không nói một lời, liền xoay người lại đi ra ngoài.
Sau lưng cô truyền tới giọng nói của vị lãnh đạo trường ngồi bên cạnh Mặc Cảnh Thâm: "À, xin hỏi Tổng Giám đốc Mặc, trước đó anh có nói, sở dĩ anh đầu tư xây dựng lại thư viện của trường Đại học T là vì ở đây có một người rất quan trọng đối với anh. Việc này đối với Tổng Giám đốc Mặc hoặc là đối với vị kia đều là nghĩa cử vô cùng to lớn. Không biết rốt cuộc người đó là ai mà được Tổng Giám đốc Mặc coi trọng như vậy?"
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire