samedi 6 septembre 2025

Chương 243: Nhược thủy ba ngàn dặm, duy nhất mình cô

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Lãnh đạo trường chỉ sợ tiếp đón không được chu đáo, nên định đi cùng Mặc Cảnh Thâm đến đó.

Nhưng vừa mới cất bước, Mặc Cảnh Thâm đã nói: "Có các bạn sinh viên dẫn đường là đủ rồi, mọi người có bận làm gì thì làm đi, không cần đi chung."

Lời của Mặc Cảnh Thâm tức là không muốn cho bọn họ theo đuôi. Lãnh đạo trường cũng chẳng phải kẻ ngốc, vừa nghe đã nhận ra ý của anh.

Ông ta nghĩ ba nữ sinh cùng lớp kia dù sao cũng chẳng thể gây ra chuyện gì lớn. Cho dù ba người có mưu ma chước quỷ không hợp phép tắc gì thì cũng chẳng thể qua mặt được loại người như Mặc Cảnh Thâm. Quả thật bọn họ không cần phải lo lắng.

Trong căn tin rất đông người. Bởi vì sự xuất hiện của Mặc Cảnh Thâm, sinh viên bên trong lập tức nháo nhào cả lên. Tuy nhiên, dù lãnh đạo trường không đến, nhưng vẫn điều bảo vệ đi theo anh giữ trật tự.


Đám sinh viên định nhào về phía Mặc Cảnh Thâm bị bảo vệ quát mắng đành trở về xếp hàng. Bất kỳ người nào cũng không thể quanh quẩn tiếp cận anh.

Sau khi vào cửa, Mặc Cảnh Thâm thờ ơ nhìn bốn phía, sau đó đứng sau lưng đám người.

Thấy Tổng Giám đốc Mặc đến căn tin xếp hàng, có vài người phía trước chủ động nhường chỗ. Mặc Cảnh Thâm cảm ơn, nhưng vẫn đứng ở chỗ cũ, không hề bước lên.

Vị trí Quý Noãn đứng bây giờ là sau lưng Bạch Vi và Lăng Phi Phi. Lăng Phi Phi đứng đằng sau Mặc Cảnh Thâm, hơn nữa còn đứng rất gần.

Giữa Quý Noãn và Mặc Cảnh Thâm cách nhau hai người.

Sinh viên muốn nhường chỗ cho Mặc Cảnh Thâm không ít, dần dần bọn họ cũng ngại đứng trước anh. Thấy anh không bước lên, bọn họ tự giác vòng về phía sau. Một hàng dài trước mặt dần rút ngắn lại, cho đến khi đám người Quý Noãn di chuyển đến giữa hàng.


Những người đứng phía trước không chú ý tình hình phía sau, dù gì trong căn tin cũng có đến tận mấy hàng dọc đang xếp. Lăng Phi Phi thấy bọn họ không chủ động nhường chỗ thì bất ngờ bước lên, lớn lối đuổi người ra sau.

Khi nhận ra Mặc tổng đang đứng sau lưng, ai nấy đều lập tức vội vàng vòng ra sau. Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt lướt mắt nhìn bọn họ, giọng điệu vô cảm, không chút gợn sóng nói với đại tiểu thư Lăng Phi Phi đang cau có kia: "Nếu cô ở đâu cũng không có ý thức xếp hàng thì ít nhất cũng nên học hỏi sau khi tôi đã thể hiện rõ ràng ý tứ, đừng ở đây bày đặt quyết định thay tôi đứng trước hay đứng sau. Bất cứ ai cũng không có tư cách xua đuổi những người tuân thủ quy tắc xếp hàng, kể cả cô."

Vừa rồi Lăng Phi Phi còn tỏ ra khoe khoang đắc ý vì được đứng cạnh Tổng Giám đốc Mặc tổng. Bây giờ đột nhiên bị anh lạnh lùng chỉ trích trước mặt mọi người, cô ta cắn mạnh môi, tỏ vẻ buồn bực, cãi bướng: "Mặc tổng, em cũng vì muốn anh được mau chóng nếm thử món ăn ở đây thôi. Hơn nữa, thời gian của anh là vàng, nếu đứng xếp hàng thì lãng phí quá, nên em mới muốn mọi người tự giác nhường chỗ."


Mặc Cảnh Thâm lãnh đạm nói: "Vậy tốt nhất cô hãy rút lại những suy nghĩ tự cho mình là đúng kia đi."

Lăng Phi Phi còn tưởng Tổng Giám đốc Mặc có thiện cảm với mình cho nên mới đồng ý ăn cơm chung, hơn nữa còn hạ mình đến căn tin Đại học T.

Nhưng không ngờ anh lại chẳng hề nể mặt cô ta.

Lăng Phi Phi vô cùng khó chịu. Dù sao xung quanh đây có rất nhiều người, Mặc Cảnh Thâm lại là hiệu trưởng danh dự, sinh viên bị hiệu trưởng dạy dỗ vài câu cũng không tính là mất mặt. Cô ta nhẫn nhịn, ổn định tâm trạng, cúi đầu chủ động nhận lỗi: "Xin lỗi, sau này em sẽ chú ý, không tự chủ trương nữa…"

Dứt lời, cô ta tự giác trở về hàng ngũ.

Bạch Vi và Quý Noãn đứng gần nhau, Quý Noãn nghe Bạch Vi mắng một câu, âm thanh chỉ đủ để cô nghe: "Đáng đời."

Tuy rằng Lăng Phi Phi thật sự rất đáng đời, nhưng lực chú ý của Quý Noãn không hề đặt lên người Lăng Phi Phi.

Từ lúc ra khỏi nhà thể dục, cô vẫn luôn tìm cơ hội nói chuyện riêng với Mặc Cảnh Thâm. Cô muốn hỏi anh có thật sự muốn đến căn tin Đại học T không?

Nhưng ánh mắt anh không hề đặt lên người cô, cô cũng không tìm được cơ hội chạm mắt với anh. Hiện giờ giữa anh và cô lại có hai người đang đứng, Quý Noãn lại càng không có cơ hội.

Chẳng lẽ anh muốn cô bị nhồi máu cơ tim hay sao?

***

Vất vả lắm bọn họ mới mua được phần ăn ở căn tin, sau đó lại có sinh viên chủ động nhường bàn trống sạch sẽ cho Mặc Cảnh Thâm.

Sau khi anh ngồi xuống, Lăng Phi Phi vội vàng sáp tới, định ngồi bên cạnh Mặc Cảnh Thâm, nhưng không ngờ Bạch Vi lại đến trước một bước, ngồi vào vị trí bên cạnh anh. Đương nhiên Bạch Vi vẫn giữ một khoảng cách đúng mực, không hề vượt khuôn phép.

Lăng Phi Phi nổi cáu, bê mâm thức ăn trong tay định qua ngồi xuống chỗ đối diện Mặc Cảnh Thâm, kết quả vừa đi qua cô ta lại thấy Quý Noãn đã tới trước một bước, ngồi xuống đối diện anh.

Tuy rằng cô ta rất muốn chửi đổng, thậm chí muốn đuổi bọn họ tránh ra. Nhưng bây giờ Mặc Cảnh Thâm đang ngồi ở đây, cô ta muốn duy trì hình tượng của mình nên chỉ đành nhẫn nhịn, bày ra vẻ mặt ấm ức ngồi góc chéo với Mặc Cảnh Thâm.

"Phần ăn hôm nay không có canh, có ai muốn uống nước không?" Bạch Vi hỏi.

"Có, cô đi mua chai nước suối đi. Nãy giờ Mặc tổng nói nhiều rồi, chắc vẫn chưa uống nước nhỉ?" Lăng Phi Phi mở miệng, nói qua nói lại chẳng qua chỉ muốn Bạch Vi đi mua, còn mình thì ngồi yên một chỗ.

Bạch Vi liếc xéo cô ta: "Siêu thị trong căn tin cách mười mét sau lưng cô. Tôi mà vòng qua dãy bàn dài này đi mua thì còn xa hơn cô. Cô chỉ cần quay đầu đi vài bước là đã đến rồi, chẳng lẽ còn muốn sai tôi đi mua?"

Chẳng phải Lăng Phi Phi muốn giả vờ trước mặt Tổng Giám đốc Mặc sao? Vậy tiếp tục giả vờ đi, đừng có chuyện gì cũng tìm cớ sai người khác, Bạch Vi chẳng rảnh nghe lời cô ta.

Lăng Phi Phi quay đầu nhìn về phía siêu thị, nói: "Quý Noãn, vậy cô đi đi."

"Tôi không khát, cô muốn uống thì tự mua đi." Quý Noãn cầm đôi đũa trên bàn gắp một lát cá, kiên nhẫn lựa xương thật kỹ, ngay cả mí mắt cũng không thèm nâng lên.

Lăng Phi Phi trừng mắt với cô, đặt đũa xuống, đứng dậy đi siêu thị.

"Mặc tổng, vừa rồi ở nhà thể dục, chúng tôi có làm phiền anh không?" Thấy kẻ thích ba hoa là Lăng Phi Phi đã bỏ đi, Bạch Vi mới hỏi một câu khách sáo.

Mặc Cảnh Thâm đang nhìn Quý Noãn lựa xương cá, ngay cả một chiếc xương nhỏ xíu khó thấy cũng bị cô gắp ra. Sau khi đã xác nhận cô không bị mắc xương, anh mới dời tầm mắt, bình thản đáp: "Không có."

Yên tĩnh chưa duy trì được quá ba phút, Lăng Phi Phi đã cầm chai nước trở lại. Cô ta chỉ mua có hai chai.

Hiển nhiên, một chai cho cô ta, một chai cho Mặc Cảnh Thâm.

Lúc ngồi xuống, cô tay đưa ngay chai nước đến trước mặt Mặc Cảnh Thâm, tươi cười ngọt ngào nói: "Mặc tổng, mời uống nước!"

Miếng cá Quý Noãn ăn vừa rồi hơi mặn, cô bất ngờ ho khan. Mặc Cảnh Thâm tỉnh bơ đẩy chai nước suối vừa đặt trước mặt chưa quá năm giây cho Quý Noãn, môi mỏng chậm rãi thốt ra ba chữ: "Em uống đi."


Chương 244: Thật đáng tiếc, không ngờ mặc tổng lại kết hôn sớm như vậy 


Quý Noãn bị mặn nên lập tức mở nắp chai, uống ngay một ngụm.

Mặt Lăng Phi Phi sa sầm: "Mặc tổng, đây là nước em mua cho anh. Vừa rồi bạn cùng phòng của em nói không khát, không cần đưa nước của anh cho cô ấy."

"Vừa rồi là vừa rồi, chẳng lẽ cô không không thấy Quý Noãn bị mặn hả? Nói mới nhớ, đúng là cá hôm nay hơi mặn thật." Bạch Vi vừa nói vừa liếc xéo Lăng Phi Phi: "Còn nữa, cô đừng có luôn mồm gọi bạn cùng phòng này nọ. Tôi và Quý Noãn không có tên sao?"

"Tôi sợ Mặc tổng không nhớ được nhiều tên, cho nên mới không nói thôi." Lăng Phi Phi phản bác, bất mãn nhìn Quý Noãn. Thấy cô vẫn ung dung uống nước thì cô ta càng thêm bực bội.

"Cảm ơn nước của Mặc tổng." Sau khi uống xong, Quý Noãn đặt chai nước xuống, ngước mắt lên nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm, rồi lại xem như chẳng có ai mà nở nụ cười.

Người khác thấy nụ cười này thì chỉ nghĩ đây là một nụ cười cảm tạ. Nhưng dưới ánh mắt của Mặc Cảnh Thâm, ban đầu cô gái nhỏ này chỉ định hóng chuyện, còn bây giờ rõ ràng là đang dụ dỗ anh.

"Không cần cảm ơn." Anh khẽ mỉm cười, đôi mắt sâu thẫm thoạt nhìn vô cùng bình tĩnh.

Chỉ vì một chai nước mà Quý Noãn và Mặc Cảnh Thâm cũng có thể nói với nhau vài câu, chuyện này khiến Lăng Phi Phi không vui. Cô ta hối hận vì đã kéo cả Bạch Vi và Quý Noãn đi cùng. Nếu không có cô ta, e rằng cả đời này hai người cũng chẳng có cơ hội ngồi ăn chung với anh.

Hơn nữa, vừa rồi rõ ràng người đề nghị đi ăn là cô ta, ít nhiều gì cũng nhờ mặt mũi cô ta nên Tổng Giám đốc Mặc mới đến một nơi như thế này ăn cơm.

Nếu không có cô ta, làm sao Quý Noãn và Bạch Vi có được cơ hội này?

Mặc Cảnh Thâm đang ngồi đối diện xéo với cô ta, dù trong lòng Lăng Phi Phi không vui, cô ta cũng ráng nhịn không tiếp tục truy cứu vấn đề này. Cô ta mở miệng hỏi: "Mặc tổng, hay là em đi mua thêm một chai cho anh."

"Không cần." Mặc Cảnh Thâm gắp xương cá ra, thơ ơ đáp, ánh mắt rất thản nhiên.

***

Bình thường trong giờ nghỉ trưa, căn tin Đại học T rất náo nhiệt, tiếng cười nói vang vọng khắp nơi.

Nhưng hôm nay, bởi vì có Mặc Cảnh Thâm nên dù ăn cơm cũng chẳng ai dám nói chuyện lớn tiếng hay đùa nghịch. Tất cả đều ăn một cách âm thầm lặng lẽ, sau đó tự động nối đuôi nhau ra ngoài, quả là yên tĩnh hiếm thấy.

Lăng Phi Phi thật sự nuốt không trôi. Cô ta vẫn cảm thấy đồ ăn ở đây chẳng ngon tí nào.

Nhưng không ngờ Mặc Cảnh Thâm lại ăn cơm rất tự nhiên, hơn nữa dáng ăn còn vô cùng tao nhã. Cô ta không ngờ một người đàn ông có địa vị cao như anh lại có mặt bình dị thế này, đúng là càng nhìn càng hấp dẫn.

Lăng Phi Phi ăn tạm vài miếng, không nhịn được mà hỏi nhỏ: "Mặc tổng, em nói cái này anh đừng trách, anh thật sự đẹp trai quá!"

Dứt lại, cô ta còn chưa thỏa mãn, lại tiếp tục hỏi nhỏ: "Mặc tổng, anh đã kết hôn chưa?"

"Khụ." Quý Noãn đột ngột ho khan một tiếng.

Tiếng ho bất ngờ vang lên giống như bị sặc. Cô xoay người, cúi xuống đất, ho thêm mấy tiếng, rồi lại cầm chai nước suối tu ừng ực.

Mặc Cảnh Thâm nhìn cô. Quý Noãn né tránh ánh mắt anh, cố kiềm nén cơn ho, uống thêm vài ngụm nữa.

Lăng Phi Phi vô cùng bất mãn với hành động hèn hạ nhằm thu hút sự chú ý này của Quý Noãn: "Quý Noãn, đang yên đang lành mà cô ho cái gì? Không nhìn thấy tôi đang nói chuyện với người ta sao?"

"Cá mặn quá." Quý Noãn đặt chai nước xuống.

"Mặn mà cô còn ăn?"

"Cá muối đấy, không mặn thì sao gọi là cá muối hả?" Bạch Vi nói.

Lăng Phi Phi dứt khoát không thèm để ý đến họ, vẫn cố chấp nhìn chằm chằm Mặc Cảnh Thâm: "Mặc tổng, anh có tiện trả lời vấn đề em vừa hỏi không?"

Ánh mắt Mặc Cảnh Thâm bình tĩnh ung dung: "Tôi kết hôn rồi."

Vẻ mặt thấp thỏm mong đợi của Lăng Phi Phi sụp đổ trong nháy mắt, cô ta không hề nghĩ anh đã kết hôn, hơn nữa còn nói thẳng như vậy.

"Tiếc quá, em không ngờ Mặc tổng kết hôn sớm vậy…"

"Kết hôn thì có gì mà đáng tiếc?" Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt liếc mắt một cái, giọng điệu rõ ràng mạch lạc: "Tôi may mắn lắm mới lấy được người vợ bây giờ. Từ sau khi có cô ấy, cuộc sống bình lặng của tôi mới có sự thay đổi. Ở trong mắt tôi, cô ấy là người quan trọng nhất. Con người sống trên đời đều cần có một đôi bàn tay để nắm lấy, không rời không bỏ, như thế mới không đơn độc."

Động tác ăn cơm của Quý Noãn chậm lại, cô ngước mắt lên nhìn người đàn ông đối diện. Sự dịu dàng ấm áp mà cô thường thấy thoáng ngưng đọng nơi đáy mắt anh.

Cô cũng không biết, thì ra dáng vẻ Mặc Cảnh Thâm khi nhắc đến cô trước mặt những người khác sẽ là như vậy.

"Xem ra Mặc tổng rất yêu vợ mình, thật ngưỡng mộ…" Khóe miệng Lăng Phi Phi nhếch lên một cách gượng gạo. Đột nhiên cô ta rất muốn biết, người phụ nữ có thể khiến Mặc Cảnh Thâm hết lòng hết dạ đó, là một người như thế nào.

Nghe thấy hai chữ rất yêu này, đôi tay cầm đũa của Quý Noãn chợt siết chặt.

Chỉ trong phút chốc, trái tim cô như bị cảm xúc nồng cháy lấp đầy. Nếu như không phải Quý Noãn cố gắng giữ bình tĩnh, có lẽ bây giờ cô đã nhào vào lòng anh từ lâu rồi.

Nhưng không biết trời xui đất khiến thế nào, đột nhiên lúc này có một nam sinh cùng lớp Giáo sư Lâm bước vào căn tin mua chai nước. Khi chuẩn bị rời đi, anh ta bất chợt nhìn thấy Quý Noãn ngồi ở đấy, cậu sinh viên cười toe toét, lộ ra hàm răng trắng bóng: "Quý Noãn, mình còn đang thắc mắc sao lại không thấy cậu đâu, thì ra chạy vào đây ăn cơm à?"

Dù sao ở trường Đại học T, nhan sắc của Quý Noãn cũng có hạng, tác phong bình thường lại khá khiêm tốn, nhã nhặn. Nhiều người trong đám công tử ăn chơi lớp Giáo sư Lâm rất có cảm tình với Quý Noãn. Cho dù gặp thoáng qua, đám người cao ngạo đó cũng sẽ vui vẻ chào hỏi Quý Noãn một câu.

Hôm nay cũng không ngoại lệ.

Nhưng trong mắt của Mặc Cảnh Thâm, chuyện không phải như thế.

Quý Noãn quay đầu cười, chào hỏi một tiếng. Khi quay lại, cô lập tức chạm phải ánh mắt lạnh lùng phóng tới của anh.

***

Vài phút sau, Quý Noãn đứng dậy đi phòng vệ sinh rửa tay.

Cho dù là thiết kế hay độ hợp vệ sinh, phòng vệ sinh ở Đại học T đều rất tốt. Cách nửa tiếng sẽ có dì lao công vào quét dọn. Tuy rằng bình thường học sinh ra vào không ít, nhưng vẫn vô cùng sạch sẽ.

Lúc này có nhiều sinh viên đã rời khỏi căn tin, Quý Noãn bước vào nhà vệ sinh nữ, mở vòi nước, chậm rãi xoa tay.

Sau khi rửa xong, vừa khóa nước lại, cô bất ngờ nhìn thấy một bóng trắng lách mình lẻn vào.

Quý Noãn quay đầu, không ngờ lại nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm.

"Đây là nhà vệ sinh nữ…" Quý Noãn chưa dứt lời, anh đã lập tức khóa trái cửa.

Tay Quý Noãn vẫn còn ướt, cô ngớ người, vội vàng đặt tay vào máy sấy. Tiếng gió thổi hù hù vang lên, anh rũ hàng mi dài nhìn cô, bước về trước hai bước.

"Nam sinh vừa rồi là sao?"

Còn chưa nói hết câu, Mặc Cảnh Thâm đã đứng ngay trước mặt cô, tay vòng quanh thắt lưng, kéo cô vào lòng. Anh cúi đầu tạo thành tư thế áp bức, cắn xuống môi cô.

Chương 245: Chỉ trong chớp mắt, cô đã bị anh đặt lên bồn rửa tay


Người đàn ông này thật là, đây là nhà vệ sinh nữ, vậy mà anh lại thừa dịp không người, thích lẻn vào là lẻn vào, thích hôn là hôn ngay.

Có một sự thật mà cô không thể phủ nhận, trước mặt người ngoài, cho dù anh lạnh lùng tiết chế khiến người khác chùn bước cỡ nào, nhưng chỉ có một mình cô thấy được dáng vẻ lúc anh động tình và mất khống chế.

Nghĩ đến đây, cô có chút vui vẻ trong lòng.

Vừa bị hôn vừa bị cắn, nhưng Quý Noãn vẫn cười. Anh nâng cằm cô: "Em vui lắm à?"

Quý Noãn giả ngốc: "Chuyện gì?"

Vẻ mặt anh bình tĩnh, không phân rõ cảm xúc, anh nhìn chằm chằm bộ dạng thản nhiên của cô: "Quả nhiên ban đầu anh không nên để em đến Đại học T, đây thật sự không phải là lựa chọn sáng suốt."

"Anh đừng hiểu lầm, cậu ta chỉ là bạn học mà thôi. Vì học chung một lớp nên thể nào cũng chạm mặt, gặp nhau chào hỏi hai ba câu cũng là chuyện thường tình."

"Vậy sao? Thế sao cậu ta không chào hỏi hai bạn học còn lại?"

"… Có thể do em đẹp." Quý Noãn ăn ngay nói thật. Dù sao cô cũng chẳng thể nói dối trước mặt Mặc Cảnh Thâm, có nói cũng chỉ tổ mất thời gian.

Hiếm khi nghe thấy cô gái nhỏ tự luyến, Mặc Cảnh Thâm trêu: "Đắc ý lắm à?"

"Em đắc ý khi nào chứ! Vừa rồi em còn bị anh làm cảm động nữa kìa, phải cố gắng lắm mới không bật thành tiếng. Anh không cảm giác được tâm trạng kích động và khuôn mặt như tắm gió xuân của em sao?" Quý Noãn tựa vào ngực anh. Dù sao cửa cũng đã khóa, cô phải tranh thủ làm nũng, kẻo lúc Boss Mặc hóa thân thành chúa ghen thì cô chẳng có kết cục tốt đẹp.

Cô gái nhỏ mềm mại áp sát vào lòng anh, Mặc Cảnh Thâm như cười như không, liếc cô một cái: "Vậy sao? Vậy em có cảm nhận được sát ý của anh không?"

Đột nhiên cửa phòng vệ sinh bị gõ, Quý Noãn nghiêm mặt, chuyển mắt về phía cánh cửa đã bị Mặc Cảnh Thâm khóa từ bên trong.

"Hả? Sao cửa này không mở được?" Bên ngoài có tiếng nữ sinh vang lên.

"Hay là hỏng rồi? Tuần trước, khóa cửa phòng vệ sinh căn tin cũng hỏng, nhà trường đã gọi người sửa rồi mà, chẳng lẽ bây giờ lại hỏng tiếp?"

"Vậy thôi đi, chúng ta đến nhà vệ sinh của trường vậy…"

Hai nữ sinh bên ngoài lại đẩy cửa lần nữa. Sau khi xác nhận đẩy không ra, bọn họ đành xoay người bỏ đi.

Quý Noãn thở phào một hơi. Bất ngờ cánh tay đặt trên thắt lưng kéo cô về phía trước, Quý Noãn còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh hôn lên môi.

Nụ hôn vừa dài vừa sâu, khiến cô mềm nhũn trong phút chốc. Một tay anh ấn sau gáy, một tay vòng qua chiếc eo mảnh khảnh, kéo cả người cô về trước.

Trường hợp này… Tại chỗ này…

Đầu óc Quý Noãn giống như ngưng hoạt động. Mọi thứ về người đàn ông này đều khiến cô muốn ôm chặt tất cả vào trong thế giới của mình, không cho bất kỳ ai cướp đi, cũng không muốn chia sẻ với bất kỳ ai. Cô động tình, vô thức đưa lưỡi ra đáp lại. Động tác anh chợt ngừng, đôi mắt tối sầm lại, mạnh mẽ mυ"ŧ lấy đầu lưỡi cô vừa duỗi tới.

Cảm giác ngọt ngào lấn áp nỗi đau tê dại, Quý Noãn vòng tay quấn quanh cổ anh. Chỉ trong chốc lát, cô đã bị anh đặt lên bồn rửa tay hôn xuống.

Cho đến khi hơi thở của cô trở nên dồn dập, anh nhìn thấy mang tai cô gái nhỏ đã đỏ ửng qua chiếc gương phản chiếu sau lưng.

Mặc Cảnh Thâm chống hai tay bên mép bồn, vây cả người cô giữa tấm kính và cơ thể mình. Anh khom người nhìn cô, đôi mắt tối tăm không hề che giấu cảm giác xâm lược.

"Còn hơn một tháng nữa em mới tốt nghiệp, xem ra trong thời gian ngắn, anh không thể rời khỏi thành phố T rồi." Anh khàn giọng, chậm rãi nói tiếp: "Em cách xa đám người thích tự tìm đường chết đó một chút, biết chưa?"

Quý Noãn vừa mới bị anh ôm, quần áo có hơi xốc xếch. Lúc ở trường Đại học T, cô không mặc đồ công sở thành thục giống như khi đi làm trong phòng giao dịch ở Hải Thành. Quý Noãn mới hai mươi mốt tuổi, mắt to, da trắng, lại còn mặc áo trắng thuần khiết của học trò, trông cô giống như một học sinh trung học còn vị thành niên.

Hiện giờ cô ngồi trước mặt anh, ánh mắt sạch sẽ trong suốt, cổ áo bị kéo lệch một bên, để lộ chiếc xương quai xanh, hơi thở phập phồng bên dưới chiếc áo trắng mềm mại, cánh môi bị anh hôn đến đỏ ửng, hết sức mê người.

Thấy cô như vậy, nhiệt độ thân dưới của Mặc Cảnh Thâm bắt đầu tăng vọt, yết hầu lên xuống. Đè nén du͙© vọиɠ muốn "làm thịt" cô ngay lúc này, anh ổn định lại hơi thở, chậm rãi nói: "Em vẫn kiên quyết muốn giữ khoảng cách với anh ở Đại học T à?"

"Cũng không nhất định là như thế. Nhưng anh cũng thấy rồi đấy, sinh viên ở đây rất sùng bái anh, đám nữ sinh giống như Lăng Phi Phi không ít, em còn phải học ở đây hơn một tháng nữa, không muốn bị bọn họ làm phiền đâu. Trước đây ở Hải Thành, cả ngày bị đám thiên kim tiểu thư nhắm tới, có được cuộc sống yên tĩnh giản dị như bây giờ cũng không dễ. Dù sao thời gian chẳng còn bao lâu nữa, anh phối hợp với em chút đi…" Quý Noãn nhấc tay lên, ôm chặt cổ anh: "Anh phải biết, cái danh bà Mặc này nặng đến cỡ nào. Chỉ trong chốc lát, nó có thể khiến em biến thành mục tiêu công kích của tất cả mọi người."

"Có anh ở đây, em sợ gì?"

"Sợ thì không, nhưng từ nhỏ đến lớn, em đã thấy quá nhiều ánh mắt hâm mộ, ghen tị, và hận thù kia rồi. Bây giờ anh xem như bà Mặc cải trang vi hành đến Đại học T đi. Ông Mặc nể mặt em, cho em vui chơi một chút nhé." Quý Noãn sáp lại gần hôn lên môi anh một cái. Nhìn mắt anh thẫm màu, Quý Noãn có chút đắc ý: "Dù gì anh đến thành phố T cũng chẳng thể ở bên cạnh em mọi lúc mọi nơi được. Ở đây còn có công ty con của Mặc thị, các quản lý của công ty cũng cần phải gặp mặt anh. Hơn nữa, nếu anh công khai quan hệ giữa chúng ta, anh không phải thấy như vậy sẽ ngược chết đám người độc thân kia sao?"

Mặc Cảnh Thâm cười khẽ: "Giáo sư Lâm của em cũng đã biết rồi mà."

"Giáo sư Lâm thì không sao. Chỉ số IQ và EQ của ông đều cao, chắc chắn biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói. Nhưng ban lãnh đạo và các bạn học khác thì thôi khỏi phải nói."

"Em có chuyện gì với cô bạn cùng phòng thế?" Mặc Cảnh Thâm ôm Quý Noãn xuống khỏi chiếc bồn rửa mặt vừa cứng vừa lạnh.

Đàn ông thường ít quan tâm đến những xích mích nhỏ nhặt giữa các chị em phụ nữ, nhưng vừa rồi Lăng Phi Phi cứ luôn đâm bị thóc chọc bị gạo Quý Noãn và Bạch Vi, rõ ràng đây chẳng phải là trạng thái bình thường nên có giữa những người bạn cùng phòng.

"Cô ta chính là người đêm đó gọi điện thoại đến sinh sự. Đã hai mươi tuổi rồi mà cô ta chẳng khác gì con nít ngây ngô, đoán chừng là cô ta bị gia đình chiều hư. Em chẳng thèm so đo với loại người này, anh cũng đừng bận tâm làm gì."

"Cô ta nhắm vào em?"

"Cũng không hẳn. Chẳng qua cô ta thấy em quản lý phòng giao dịch nhỏ, nhưng lại được sắp xếp ở cùng ký túc xá với thiên kim của chuỗi ngân hàng xinh đẹp như hoa nên trong lòng khó chịu, vì vậy cô ta cứ luôn kiếm chuyện ăn hϊếp em."

Anh nhướng mày: "Người có bản năng ăn hϊếp em đúng là hiếm thấy."

Quý Noãn: "…"

Phụ nữ trong giới quyền quý, người tài giỏi quả thật không ít. Nhưng cơ hội Quý Noãn bị chèn ép hình như chưa từng xảy ra. Có nhiều khi cô còn hung dữ hơn cả người ta.

Chương 246: Quần áo bị xé tan nát, vứt đầy đất 


Anh lại nhìn cô một lát, sau đó trằn trọc cọ xát lên môi cô, giọng nói trầm khàn trêu chọc lòng người: "Chỉ có anh mới có thể ăn hϊếp được em."

Quý Noãn: "…"

Nói càn thì cũng phải nói thật chút chứ.

Bị anh ăn hϊếp còn không phải là ăn hϊếp trên giường sao!

Điện thoại Quý Noãn vang lên, Bạch Vi gọi đến thúc giục: "Sao em đi vệ sinh lâu thế? Một giờ chiều có tiết Giáo sư Lâm đấy, bây giờ là mười hai giờ bốn mươi lăm rồi."

"Em ra ngay đây." Dứt lời, Quý Noãn tắt điện thoại.

Vốn định bước thẳng ra ngoài, nhưng không ngờ cô lại bị anh ôm vào lòng. Quý Noãn ngẩng đầu, hôn lên cằm anh.

"Chồng à, hôm nay nhìn anh diễn thuyết trên sân khấu cực kỳ đẹp trai." Quý Noãn cười khanh khách: "Còn đẹp trai hơn cả lúc bình thường. Hôm nay đứng trước mặt một đám sinh viên trẻ năng động, nhưng cả người anh cứ như tỏa sáng vậy."

Mặc Cảnh Thâm chưa từng nghe Quý Noãn khen anh một cách trực tiếp như vậy, tầm mắt anh khựng lại, nhìn cô chằm chằm.

"Em nghĩ trên đời này không người đàn ông nào mặc áo sơ mi hợp hơn anh đâu." Quý Noãn lại cắn cằm anh một cái: "Lúc anh đứng đó nói chuyện, thật sự là khiến người ta muốn xé toạc áo sơ mi ra, nhào vào lòng anh."

Ánh mắt trong trẻo anh tuấn của anh hơi nhướng lên, màu mắt sẫm lại, chậm rãi nói: "Tối nay anh cho em cơ hội này."

Thật ra Quý Noãn chỉ định trêu chọc anh, ai bảo dáng vẻ anh khen vợ mình trước mặt người khác hấp dẫn như vậy!

Nhưng không ngờ một câu nói này của anh đã khiến kế hoạch của cô sụp đổ. Mặt Quý Noãn nóng bừng lên, chuồn ra khỏi ngực anh thì lập tức tông cửa chạy ra ngoài.

Quý Noãn vừa mở cửa thì đã nhìn thấy Lăng Phi Phi không biết từ đâu chạy đến mà lại đứng trước nhà vệ sinh, mặt mày đen sì nhìn chằm chằm Quý Noãn, muốn xuyên qua Quý Noãn để nhìn nhà vệ sinh sau lưng cô.

"Có phải Mặc tổng ở đây không?" Lăng Phi Phi nghi ngờ, trợn mắt chất vấn.

Quý Noãn đi ra, chậm rãi đóng cửa phòng sau lưng: "Không có."

"Không có?" Lăng Phi Phi bước lên trước: "Vừa rồi tôi còn thấy anh ấy đi vào hướng này. Đây cũng chẳng phải cửa ra vào căn tin, sao có thể không có."

Quý Noãn bình tĩnh đáp: "Vừa rồi hình như anh ấy có vào đây. Nhưng chắc xong việc thì đi rồi, chẳng lẽ còn ở lại đây ăn cơm à?"

Mặc Cảnh Thâm đang trong nhà vệ sinh: "…"

***

Quý Noãn còn tưởng rằng Phong Lăng nghỉ ngơi hai ngày là có thể trở lại, nhưng khi cô gọi điện thoại đến hỏi, Phong Lăng lại khàn giọng bảo cần nghỉ ngơi thêm mấy ngày.

Quý Noãn không yên tâm, lập tức chạy đến chỗ Phong Lăng. Cô gõ cửa cả nửa ngày mới có người ra mở.

Giây phút cửa hé ra, Quý Noãn nheo mắt lại. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Phong Lăng vừa tiều tụy lại mất tinh thần như vậy. Nhìn mái tóc ngắn rối bù đã dài đến mang tai của Phong Lăng, Quý Noãn chần chừ một lát rồi mới đi vào: "Sao rồi? Vết thương đã ổn hơn chưa? Cô ngã bệnh hay là…"

"Tôi không sao, sao cô lại đến đây?" Phong Lăng xoay người, dường như cố ý tránh né ánh mắt của Quý Noãn.

Ngay lúc Phong Lăng xoay người, Quý Noãn nhìn thấy trên cổ Phong Lăng có hai vết màu đỏ thật rõ ràng.

Quý Noãn lập tức nhào đến, kéo Phong Lăng trở lại. Lúc này Quý Noãn mới càng thấy rõ dấu vết trên cổ cô.

Vì Quý Noãn vô tình kéo mép cổ áo, nên không chỉ thấy trên cổ mà xung quanh xương quai xanh của Phong Lăng đều chi chít dày đặc những dấu chấm nhỏ.

Dĩ nhiên Quý Noãn nhận ra những vết này. Mỗi lần Mặc Cảnh Thâm mất khống chế ở trên giường, xuống tay hơi nặng, buổi sáng tỉnh lại, cô đều thấy những vết như vậy trên người. Nhưng bình thường Mặc Cảnh Thâm rất để ý đến cảm nhận của cô, cho nên tình trạng này ít khi xảy ra, nếu có thì vết hôn cũng không quá nhiều.

Nhưng Phong Lăng thì…

Hoàn toàn có thể dùng từ "xâm hại nghiêm trọng" để hình dung rồi!

"Đã xảy ra chuyện gì?" Quý Noãn kéo tay Phong Lăng, không cho cô né tránh. Thấy sắc mặt Phong Lăng rất kém, Quý Noãn liền đẩy Phong Lăng ngồi xuống sofa, lạnh mặt, nghiêm túc nhìn cô: "Chẳng phải hai ngày nay cô ở nhà dưỡng thương sao? Là ai làm?"

Đáp án đã hiện rõ trong đầu, nhưng Quý Noãn cảm thấy cho dù Nam Hành có bối cảnh phức tạp, nhưng anh ta cũng là kiểu người cực kỳ lý trí giống như Mặc Cảnh Thâm. Anh ta không thể nào…

Đáp án hiện rõ trước mắt, nhưng Phong Lăng chỉ nhìn cô mà không hề hé răng giải thích câu nào.

"Thật sự là Nam Hành làm sao?" Quý Noãn không dám tin, cô vươn tay kéo quần áo Phong Lăng ra, nhưng lại bị Phong Lăng nhẹ nhàng giật lại.

"Đừng nhìn." Phong Lăng khàn giọng, nói.

"Chuyện xảy ra lúc nào? Hôm qua? Tối qua? Hay là sáng hôm nay? Rốt cuộc anh ta muốn làm gì? Biết rõ cô bị thương mà còn đối xử với cô như vậy sao? Có khác gì cầm thú chứ?" Quý Noãn tức đến suýt nữa chửi đổng. Cô cố gắng nhịn xuống, tránh kí©h thí©ɧ đến tình trạng bất ổn của Phong Lăng bây giờ.

Phong Lăng không đáp, chỉ trầm mặc một lát rồi đáp: "Là tại tôi, là tôi đã nói khích anh ấy, nếu không cũng sẽ không đến mức này. Là tôi đã đánh giá quá cao phương thức sống chung giữa hai chúng tôi. Chỉ trách tôi…"

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cho dù quan hệ giữa cô và anh ta là gì đi nữa, nhưng anh ta cũng không thể đối xử với cô như vậy. Làm thế này mà coi được sao?" Quý Noãn chỉ vào dấu vết như bị cắn trên cổ Phong Lăng, đây đâu thể gọi là vết hôn đơn thuần được, "Anh ta làm vậy gọi là ngược đãi! Ngược đãi đó, cô hiểu không? Thật quá đáng mà!"

Thấy sắc mặt Phong Lăng rất kém, hơn nữa có vẻ như chuyện chỉ vừa xảy ra mới đây. Trong phòng vẫn còn phảng phất mùi hương của người đàn ông kia trước khi rời đi, là mùi thuốc lá nhàn nhạt.

Quý Noãn đứng dậy, mở cửa sổ ra, vô tình đảo mắt về phía cửa phòng ngủ. Cô bước đến gần xem, nhìn thấy mặt đất bên trong vô cùng hỗn độn. Quần áo cả trong lẫn ngoài của Phong Lăng đều bị xé tan nát, chẳng còn một mảnh hoàn chỉnh, tất cả đều bị vứt xuống đất.

Quý Noãn mím môi, dời mắt về phía Phong Lăng đang đứng dậy từ ghế sofa. Dường như cô định rót ly nước cho Quý Noãn.

Tư thế đi đứng khó khăn của Phong Lăng rõ ràng cho thấy cô ấy đang đau gần chết.

"Cô không cần rót nước, tôi không uống đâu." Quý Noãn lãnh đạm nói: "Phong Lăng, tôi và ông Mặc mới là chủ thật sự của cô. Tôi mặc kệ cô và Nam Hành từng có quan hệ thế nào, hay là có vướng mắc gì, nhưng cô là người của tôi, tôi không thể trơ mắt nhìn người của mình bị hϊếp đáp được."

Phong Lăng vẫn rót nước mang đến. Cô đặt ly thủy tinh xuống, sau đó đứng bên cạnh sofa, ngước mắt nhìn Quý Noãn, dường như đang muốn nói gì đó. Cô mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn im lặng.

"Cô muốn nói gì?" Quý Noãn thấy trạng thái Phong Lăng quá kém, trực giác mách bảo rằng cô ấy đang định nhờ vả gì đó.

Phong Lăng lại mấp máy môi, thật lâu sau mới miễn cưỡng nhả ra mấy chữ khản đặc: "Bà Mặc, có thể phiền cô giúp tôi mua hộp thuốc tránh thai không."

Chương 247: Que thử thai 


Đây thật sự là lần đầu tiên Quý Noãn đi mua loại đồ như thuốc tránh thai này.

Cô đã đứng trong hiệu thuốc rồi mà trong thoáng chốc còn không biết mình phải mua loại thuốc nào. Đến khi nhân viên bán thuốc mang ra cho cô một hộp thuốc màu hồng chỉ có một viên duy nhất thì cô mới nhìn lại vài lượt. Sau đó ánh mắt cô lại quét qua tủ thuốc bên cạnh.

"Thưa cô, cô còn cần gì khác nữa sao?"

"Có que thử thai không?"

"Có, cô chờ một chút, tôi đi lấy cho cô."

Khi Quý Noãn rời hiệu thuốc đi về thì một tay cô cầm thuốc tránh thai mua cho Phong Lăng, một tay cầm que thử thai cho mình.

Tuy tình trạng của cô lúc trước không hoàn toàn có vẻ là mang thai, nhưng thỉnh thoảng lại có triệu chứng giống thời kỳ đầu của thai kỳ. Có điều do cơ thể cô nhiễm lạnh nên cô vẫn lo lắng đến chuyện có dễ mang thai hay không.

Người có thể hàn có liên quan đến tử ©υиɠ lạnh, tuy không ảnh hưởng nhưng xét về xác suất thụ thai thì cũng sẽ giảm đi một chút.

Vì vậy Quý Noãn vẫn không suy nghĩ nghiêm túc về chuyện mang thai này. Nếu hôm nay đã đến hiệu thuốc thì cô mua một que về thử xem sao.

Khi Quý Noãn quay về chỗ Phong Lăng, cô ấy cũng đã tắm rửa và thay quần áo. Trừ dấu vết trên cổ không cách nào che giấu được ra thì nhìn qua cũng không có gì khác biệt.

"Mấy ngày này cô có muốn chuyển qua chỗ tôi ở không?" Quý Noãn đưa thuốc về cho Phong Lăng. Cô vốn định đi vào phòng ngủ thu dọn đống quần áo kia thì vừa vào đã thấy mặt đất và giường đều đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Tuy trước kia Phong Lăng quen sống cùng với đám đàn ông nhưng cô lại đặc biệt thích sạch sẽ. Chuyện như hôm nay cũng đúng là lần đầu tiên.

"Không được. Cô và Mặc tổng hơn một tháng rồi chưa ở bên nhau, hai người cứ hưởng thụ thế giới riêng của mình đi. Tôi ở đây cũng không sao, nghỉ ngơi mấy ngày rồi sẽ về trường học cùng cô."

"Tôi không cần ở chung, nhưng cô không thể tiếp tục ở đây một mình được, lỡ Nam Hành…"

"Anh ta mới bay về Mỹ rồi, tạm thời sẽ không đến đây." Sắc mặt Phong Lăng rất bình tĩnh.

Quý Noãn chậm rãi nhíu mày: "Bay về Mỹ? Mới cưỡng bức cô như vậy mà nháy mắt đã bay thẳng về Mỹ rồi sao?

Phong Lăng không giải thích, chỉ khẽ nhếch môi: "Bà Mặc, tôi không mong ông Mặc biết chuyện này. Nếu không, ông ấy có thể sa thải tôi vì chuyện của tôi ảnh hưởng đến tâm trạng của cô. Mà tôi thì không có ý định trở về Mỹ, cho nên…"

"Cô cứ yên tâm nghỉ ngơi, tôi không nói đâu." Quý Noãn nói không chút do dự.

Lúc này Phong Lăng mới không nói nữa, nhếch môi lên với cô nhưng rõ ràng bây giờ cô ấy không có tâm trạng mà mỉm cười.

Cô nhận ra giữa Phong Lăng và Nam Hành nhất định có quá khứ. Chỉ có điều, Phong Lăng cũng không phải người thích chia sẻ quá nhiều về chuyện của mình.

Trước đó ở chung cư, Phong Lăng có thể kể cho Quý Noãn nghe một ít kinh nghiệm trước đây của cô ấy là vì càng ngày càng quen thuộc với cô chủ của mình, hoặc có thể coi cô là bạn bè nên mới buông lỏng cảm giác phòng ngự một chút. Nhưng còn quan hệ tình cảm với Nam Hành, rõ ràng là cô không có ý định nói quá nhiều.

Hoặc có thể là có gì đó quá phức tạp, không thể nói được.

Quý Noãn ở lại chỗ Phong Lăng đến bảy giờ mới đi về. Cô giúp Phong Lăng chườm lạnh vết thương trên cổ, rồi nhắc cô ấy một tiếng chườm một lần. Đến khi cô chắc chắn sức khỏe và tâm trạng của Phong Lăng ổn định rồi thì mới đi về.

***

Buổi tối, Mặc Cảnh Thâm mở cửa vào nhà thì Quý Noãn cũng mới về chưa được bao lâu.

Khi anh đi vào, Quý Noãn vẫn còn ngồi trên sofa, người co tròn lại, tay che mắt, chỉ chừa một khoảng hở nhìn lên tivi.

Anh bước đến phủ tay lên đầu cô.

Cô nhóc ngồi trên sofa lập tức giật mình, kêu "Á" một tiếng, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên. Cô nhìn thấy anh thì nét hoảng sợ trong mắt mới dần tan đi: "Sao muộn thế này anh mới về?"

"Em đang xem gì đấy?" Mặc Cảnh Thâm xoa xoa đầu cô vỗ về, mắt nhìn sang tivi.

Trên tivi đang chiếu một bộ phim kinh dị mới ra.

"Vừa rồi em về nhà, thấy anh chưa về, mà dạo này ở ký túc xá em đã quen tìm phim xem lúc ở một mình buồn chán. Vừa rồi bật lên thấy phim kinh dị nên em mới ngồi xem một lúc."

"Hóa ra em cũng can đảm nhỉ, bắt đầu hứng thú với phim kinh dị từ bao giờ thế?"

"Trước kia em vẫn nghe mọi người khen mà chưa có dịp xem thử. Vừa nãy đổi kênh thì nhìn thấy nên em mới xem." Quý Noãn vẫn ôm gối, mặt dính vào gối nghiêng đầu nhìn anh: "Sau khi anh đến thành phố T thì còn bận rộn hơn cả lúc ở Hải Thành nhỉ."

"Ừ, ít nhất anh cũng ở lại đây nửa tháng nữa. Ban ngày anh sẽ cố gắng thúc đẩy công việc để kết thúc sớm, buổi tối sẽ về sớm với em, được không?" Thấy cô gái nhỏ vừa rồi bị dọa không nhẹ, Mặc Cảnh Thâm cầm điều khiển lên tắt tivi đi rồi bế cô lên, ngồi xuống ghế sofa, đặt cô lên đùi anh.

"Anh không về thì em về ký túc xá ngủ cũng được. Dù sao đã hơn một tháng rồi, em cũng đã quen."

"Não của bạn cùng phòng em có vấn đề và chướng ngại tâm lý rất nghiêm trọng. Em ít ở đấy đi."

Quý Noãn gần như bật cười.

Não có vấn đề và chướng ngại tâm lý rất nghiêm trọng à?

Anh đang khéo léo nói Lăng Phi Phi thiếu não phải không?

Cô cong khóe môi: "Con người mà, loại cực phẩm nào cũng sẽ gặp được thôi. Loại người trí thông minh không đủ cao này chẳng có tính uy hϊếp với em chút nào cả, sao phải lo lắng chứ?"

"Không có tính uy hϊếp, nhưng rất dễ kéo IQ xuống."

Mặc Cảnh Thâm nói rồi nhìn cô một lát, sau đó lại nhéo má cô: "Anh ở lại thành phố T thêm mấy ngày với em rồi quay về Hải Thành. Sau đó anh sẽ bận rộn tham gia các hạng mục ở nước ngoài, có lẽ sẽ phải đi công tác thường xuyên."

Quý Noãn ngước lên nháy mắt với anh: "Gần đây bên cạnh anh không còn xuất hiện nữ thư ký gì nữa chứ?"

Anh khẽ nhếch môi: "Sao hả, sợ lúc anh không ở bên cạnh em thì lại xuất hiện tình địch không rõ lai lịch à?"

Trong phòng rất ấm, Quý Noãn mặc bộ đồ mềm mại ở nhà, tóc búi tròn, tay áo vén lên hai ba lớp để lộ cổ tay trắng ngần không đeo bất kỳ đồ trang sức thừa thãi nào.

Cô bặm môi, ôm cổ ép anh cúi xuống sát đầu cô rồi mới ghé vào tai anh nói: "Anh được phép bất mãn với bạn học nam chào hỏi em, mà em không được dò xét tình địch ở bên cạnh anh hay sao?"

Trước kia Quý Noãn cũng không quá để ý nhân viên trong công ty ở gần Mặc Cảnh Thâm là nam hay nữ. Nhưng kể từ sau chuyện của An Thư Ngôn thì cô vẫn luôn canh cánh bên lòng vị trí thư ký của anh.

Tay anh đang siết eo cô liền mượn tư thế này mà cúi đầu xuống hôn lên môi cô vài cái, cười khẽ: "Vị trí thư ký của anh còn trống đấy. Nếu quả thật bà Mặc không yên lòng thì chi bằng chờ em kết thúc khóa học, giao toàn bộ phòng giao dịch cho bạn em, còn em thì đến Mặc thị làm việc đi?"

"Vậy e là Hạ Điềm sẽ lấy cớ em trọng sắc quên bạn mà tuyệt giao với em vài ngày."

Nếu đúng là như vậy thì xem chừng văn phòng thư ký của anh sẽ không phải là văn phòng thư ký bình thường rồi.

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire