Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Sắc mặt bà Trương rất khó coi. Bà ta lườm cô một cái, quan sát Quý Noãn từ trên xuống dưới, thấy quần áo cô chỉnh tề, tóc không hề rối, hơn nữa trên người cũng chẳng dính mùi rượu.
Bà ta lại nhìn thư ký và trợ lý ở bên cạnh ghế sofa, và hợp đồng trên bàn trà.
Sau đó bà ta vẫn không cam lòng mà đi vào nhà vệ sinh, được một lát thì đi ra.
Quý Noãn nhướng mày nhìn sắc mặt đã dịu xuống của bà ta: “Nói những chuyện như đến tháng trước mặt đàn ông đúng là không tốt, huống chi đó là thời điểm mà đàn ông rất kiêng kỵ. Đặc biệt đối với người buôn bán làm ăn mà nói thì chuyện thấy máu trên giường là đại kỵ. Tôi không biết Tổng Giám đốc Trương nhà bà có để ý chuyện này hay không, nhưng thân là một người làm ăn nên tôi vẫn rất để ý những chuyện như vậy. Bà nói xem, với tình huống này, sao tôi lại có loại quan hệ đó với Tổng Giám đốc Trương được?”
“Cô… Vậy trước đây các người chưa từng ngủ với nhau sao?” Bà Trương trừng cô, vẫn chưa chịu bỏ qua.
“Bắt trộm phải bắt tận tay, bắt gian phải bắt tận giường. Tấm hình lần trước chúng tôi xã giao trên bàn cơm là bị kẻ ác ý chụp phải, huống chi lúc đó tay tôi và Tổng Giám đốc Trương không hề chạm nhau. Nếu bà nhìn kỹ tấm hình một chút chắc vẫn có thể nhìn ra. Bà lăn lộn trong giới này đã lâu, cũng nên biết người của hai giới thương nghiệp và chính trị không hề đơn giản, hễ thấy ai không vừa mắt liền giở thủ đoạn cũng là chuyện như cơm bữa. Bà Trương, hẳn bà đã từng nghe chuyện rất nhiều người gặp phải tai vạ vì những tấm hình bịa đặt thế này.” Quý Noãn vừa nói vừa cầm bịch băng vệ sinh trong tay bỏ lại trong túi xách, lại nói tiếp: “Về chuyện hôm nay, tôi mặc kệ bà nghe được tin đồn này từ đâu, nhưng nếu bà đã tới thì cũng thấy rồi đó, giữa tôi và Tổng Giám đốc Trương trong sạch, chẳng có chuyện gì hết. Nếu như giữa chúng tôi thật sự có chuyện gì, lại mặc kệ tai tiếng mà vẫn cố ý hẹn gặp nhau vào thời điểm này, vậy tôi cũng đâu cần chọn đúng ngày đến tháng. Bà Trương chắc hiểu ý tôi nói chứ.”
Bà Trương bị xoay mòng mòng, hiểu được đại khái, nhưng sắc mặt vẫn rất khó coi: “Ai biết hai người có ở đây gạt tôi không. Loại người như cô quá tinh ranh, nếu không cũng sẽ không…”
“Tôi khuyên bà Trương nên lý trí một chút, muốn bắt kẻ thứ ba thì cũng phải xem xét đầu đuôi cho rõ ràng. Tổng Giám đốc Trương quả thật là một người đàn ông tốt, nhưng điều kiện bản thân tôi cũng không đến nỗi phải làm bồ nhí cho Tổng Giám đốc Trương. Tôi mới vừa về nước không lâu, vẫn chưa quen thuộc giới kinh doanh và xã hội thượng lưu ở Hải Thành. Nếu như bình thường có vị tổng giám đốc nào nhờ tôi đưa giúp một cây tăm xỉa răng, chẳng có lý nào tôi phải từ chối cả. Huống chi tối nay tôi ở đây để bàn chuyện hợp tác, vì vậy mới chọn địa điểm ngay dưới lầu công ty. Nơi này gần công ty như vậy, trừ khi nhìn bằng cặp mắt đen tối, nếu không thì nhìn thế nào cũng thấy chúng tôi đang thảo luận công việc một cách quang minh chính đại.”
Bảo vệ bên ngoài cũng bước vào, nghe Quý Noãn nói thì vội vàng phụ họa theo: “Đúng vậy đó bà Trương. Bình thường mỗi khi bàn chuyện làm ăn với những người có qua lại cùng công ty họ, Tổng Giám đốc Quý đều chọn quán karaoke của chúng tôi. Bởi vì quán karaoke chúng tôi mới mở, môi trường tốt, không gian rộng rãi, cách âm tốt, cũng không quá ầm ĩ. Hơn nữa chỗ chúng tôi còn rất sạch sẽ, lại thêm cách công ty Tổng Giám đốc Quý rất gần. Cô ấy không chỉ đến đây cùng Tổng Giám đốc Trương, mấy ngày trước còn có vài vị phu nhân và tổng giám đốc công ty khác cũng tới. Nơi này của chúng tôi không có mấy chuyện bậy bạ, lầu trên còn chẳng có phòng cho khách, càng không thể có những chuyện như bà nghĩ…”
Lúc này trên mặt bà Trương có hơi không kiềm được giận.
Ngay lập tức, Tiểu Bát bước đến, lấy miếng dán giữ nhiệt từ trong túi xách ra đưa cô: “Quý tổng, miếng dán giữ nhiệt của chị này, đã đau bụng đến tháng mà vẫn phải đi công việc, không ngờ còn gặp phải chuyện này. Chắc là bụng chị vẫn còn đau lắm phải không?”
Vừa nghe thấy lời này, bà Trương lại nhìn khuôn mặt hơi tái nhợt của Quý Noãn. Quý Noãn không trang điểm, mặt cũng không đánh phấn, cho nên dễ dàng nhận ra dáng vẻ xanh xao của cô. Có lẽ là vì đến tháng mà cô đau đớn.
Tổng Giám đốc Trương đứng bên cạnh cố nặn ra khuôn mặt tươi cười: “Cơ thể không khỏe mà vẫn đích thân đến đàm phán hợp đồng, tôi thật không ngờ Quý tổng lại là người chuyên nghiệp như vậy. Đợi lát nữa, tôi sẽ ký tên vào bản hợp đồng 25% cô vừa nói, đỡ khiến Quý tổng phí công đi tới đi lui một chuyến.”
Ông ta chịu ký tên dĩ nhiên là vì vợ ông ta đang ở đây, diễn trò phải diễn cho trót, nếu không sau này về nhà sẽ gặp tai ương.
Bọn Tiểu Bát không ngờ Tổng Giám đốc Trương lại đồng ý sảng khoái như vậy, vừa mừng thầm vừa lặng lẽ nhìn về phía Quý Noãn, lại thấy Quý Noãn vẫn luôn bình tĩnh cười nhạt.
“Vậy cảm ơn Trương tổng, khiến ngài và vợ hiểu lầm là lỗi của tôi, suýt nữa làm gia đình ông xào xáo. Chúng ta có thể nói rõ ràng tại đây cũng tốt. Tôi tin người biết lý lẽ như bà Trương nhất định sẽ không vì chuyện bịa đặt này mà hiểu lầm. Hiện giờ trên thương trường có không ít phụ nữ, bình thường ra ngoài xã giao phải đối mặt với đủ loại người cả nam lẫn nữ. Tôi khuyên bà Trương đừng hễ nghe tiếng gió mà ngỡ là mưa, bất cứ chuyện gì cũng phải có chứng cứ.”
Bà Trương hầm hừ không nói nữa, hiển nhiên là vẫn không vui, lại còn cảm thấy hơi mất mặt.
Quý Noãn quay người trở về bên cạnh ghế sofa. Tổng Giám đốc Trương cố ý tỏ vẻ mình thật sự đến đây để đàm phán hợp đồng, mỉm cười bước thẳng qua, khuôn mặt tươi cười khách khí như đang bàn chuyện làm ăn: “Quý tổng, tôi đọc lại bản hợp đồng một chút rồi sẽ ký tên.”
“Trương tổng đồng ý thật sao? Dù gì cũng chênh lệch hơn ba trăm triệu đấy.” Lúc Quý Noãn cầm hợp đồng lên đưa cho ông ta còn cố ý hỏi một câu.
“Vừa rồi tôi cũng đã nghĩ qua, sau này công ty Minh Hải chúng tôi và Tập đoàn MN còn hợp tác lâu dài. Dù gì cũng phải giải quyết cho xong dự án này, kéo dài trì hoãn nữa thì ai cũng không có lợi. Hai mươi lăm phần trăm này cũng xem như hợp lý.”
Bà Trương nghe không hiểu những gì bọn họ nói, bước đến gần nhìn hợp đồng trên tay Tổng Giám đốc Trương. Đúng là bản điều khoản dự án hợp tác gì đó với Tập đoàn MN.
Bà ta đứng sau lưng Tổng Giám đốc Trương, mặt hầm hừ, nói: “Tôi ở bên ngoài chờ ông! Ông nhanh đi ra cho tôi!”
“Được được được, tôi ký xong sẽ lập tức ra ngay!” Tổng Giám đốc Trương trưng ra vẻ mặt nghiêm túc xem công việc là trên hết.
Lúc này bà Trương mới dời mắt, không nhìn Quý Noãn và những người trong phòng nữa, xoay lưng mang theo người của bà ta đi ra.
Đến khi cửa phòng đóng lại, bà Trương suy nghĩ một lát rồi xoay người dán tai lên cửa nghe lén.
Tổng Giám đốc Trương vừa ký tên, vừa ngước mắt lên nhìn vẻ mặt bình thản của Quý Noãn. Ông ta đoán chắc vợ mình đang ở ngoài nghe lén, cho nên ngoài miệng không nói gì. Chỉ là sau khi ký tên xong, ông ta giơ ngón tay cái lên với Quý Noãn, nói bằng khẩu hình miệng: Cô giỏi lắm!
Quý Noãn cười khẽ, cầm lấy hợp đồng có chữ ký của Tổng Giám đốc Trương, đọc vài lần rồi mới khách sáo cười nói: “Cảm ơn Trương tổng! Hợp đồng này cứ quyết định vậy đi! Hôm nào tôi sẽ gọi người đến quý công ty đàm phán công việc cụ thể.”
Chương 472: Nhà họ tiêu ở lâm thành, nhà họ mặc ở hải thành (1)
Ông ta không nói thêm gì, lấy lại cặp hồ sơ rồi xoay người bỏ đi, vẻ mặt thối hoắc.
Vừa ra khỏi phòng, Tổng Giám đốc Trương nhìn thấy bà vợ ông ta vẫn còn đứng ở bên ngoài thì lập tức đổi sang khuôn mặt tươi cười, chẳng dám bày sắc mặt sầm sì nữa.
Trong phòng, ngón tay Quý Noãn nhẹ nhàng búng vào hợp đồng, nhếch môi, thuận tay ném cho Tiểu Bát: “Cất kỹ.”
Hôm sau, đoạn băng video giám sát của quán karaoke gần dưới lầu Tập đoàn MN được gửi đến máy tính cá nhân bên truyền thông. Chỉ trong một đêm, những tin đồn tình cảm vớ vẩn giữa Quý Noãn và Tổng Giám đốc Trương đều bị xóa sạch. Đừng nói là tấm hình, ngay cả một câu chữ nhục mạ thô tục với Quý Noãn cũng chẳng còn.
Trong khoảng thời gian này Quý Noãn rất bận rộn.
Tuy rằng chuyện tin đồn tình cảm lần trước không gây ảnh hưởng lớn tới cô, nhưng tin tức cô chuyển Tập đoàn MN về nước lại lan truyền nhanh chóng khắp nơi trong giới thương nghiệp.
Thật ra rất nhiều người giàu có thật sự trong và ngoài nước không tham dự vào bảng xếp hạng trên Tạp chí Forbes, cũng chưa bao giờ công khai với bên ngoài tài sản trên danh nghĩa của mình có bao nhiêu. Nhưng tương đối mà nói, số người khiêm tốn vẫn chỉ là con số nhỏ.
Ban đầu Mr.Vincent đã từng giúp cô lo liệu chuyện này ở Luân Đôn. Vì để giúp Tập đoàn MN vừa mở rộng vừa có danh tiếng, ông đã tự chủ trương công khai thực lực của Tập đoàn MN lên mọi mặt báo. Vì vậy Quý Noãn mới có thể được bình chọn trên bảng xếp hạng doanh nhân thế giới của Tạp chí Forbes.
Về sau vì để tránh bị đeo bám, Tiểu Bát dứt khoát sắp xếp cho đài truyền hình làm cuộc phỏng vấn đặc biệt với Quý Noãn. Quý Noãn đích thân đến đài truyền hình ghi hình phỏng vấn. Sau khi kết thúc, cô nhận được phản hồi rất tốt, khiến danh tiếng Quý Noãn vang xa ở trong nước, hàng ngày lại càng bị truyền thông đeo bám ráo riết hơn, phiền không chịu nổi.
Quý Noãn vất vả chịu đựng hơn mười ngày, rốt cuộc nhiệt độ truyền thông cũng giảm xuống. Cuộc sống của cô dần dần trở về quỹ đạo bình thường, không bị phóng viên bao vây theo đuôi mỗi ngày, thậm chí có lần bọn họ còn theo dõi đến tận nhà cô.
Buổi chiều Quý Noãn về đến văn phòng thì nhìn thấy một phong thư trên bàn. Cô mở ra xem, phát hiện là một thiệp mời màu vàng kim.
“Đây là cái gì?” Cô vừa lấy thiệp ra vừa hỏi.
Tiểu Bát đáp: “Là người của Tập đoàn Lăng Tiêu đưa đến. Nghe nói Chủ tịch Tiêu Chấn Quân của họ mừng sinh nhật năm mươi tuổi, mời các công ty lớn và những người có tiếng tăm trong nước đến tham gia tiệc mừng thọ. Nhà họ Tiêu thường xuyên làm ăn qua lại với các công ty lớn ở Hải Thành, định đặt tiệc ở đây, nên đặc biệt mời chị…”
“Đặc biệt mời?”
Quý Noãn không nhớ mình có quan hệ gì với người của Tập đoàn Lăng Tiêu, lại càng không có qua lại với người nhà họ Tiêu. Nếu nói có quan hệ gì, có lẽ là lần cô bị Tiêu Lộ Dã nhốt tại biệt thự lưng chừng núi ba năm trước, vì vậy càng không thể có khả năng dính líu gì với bọn họ.
Cho dù là mời các nhân vật lớn và tri thức công chúng đến tham gia tiệc mừng thọ, thì chẳng qua cũng chỉ là một cái tên mời mà thôi, sao cô lại được đặc biệt mời?
Quý Noãn mở thiệp ra xem, đúng là phía trên viết mấy chữ thiệp mời đặc biệt.
“Đúng rồi, vừa nãy người đưa thiệp mời tới nói Tổng Giám đốc Tiêu của bọn họ định mời chị làm bạn tiệc đi cùng đến tham gia tiệc mừng thọ. Nếu như chị có bất kỳ thắc mắc gì, có thể gọi điện thoại cho Tổng Giám đốc Tiêu.” Tiểu Bát chỉ một góc danh thϊếp màu đen bị một xấp hồ sơ đè bên dưới: “Suýt nữa em quên mất, đó là danh thϊếp của Tổng Giám đốc Tiêu.”
Quý Noãn rút danh thϊếp màu đen bên dưới hồ sơ ra xem, bên trên ghi tên Tiêu Lộ Dã.
Tập đoàn Lăng Tiêu và nhà tổ nhà họ Tiêu không nằm ở Hải Thành mà ở Lâm Thành, cách Hải Thành rất gần. Mấy năm qua, bọn họ cũng là một sự tồn tại có trọng lượng trong giới thương nghiệp. Nghe nói khi Chủ tịch Tiêu Chấn Quân của Tập đoàn Lăng Tiêu còn trẻ, ông từng có qua lại với tứ đại gia tộc ở Hải Thành, hơn nữa, còn có quan hệ khá thân thiết với ba cô. Quý Noãn đã quên mất mình nghe chuyện này từ đâu. Nhưng từ khi biết nhận thức đến nay, cô chưa từng gặp người họ Tiêu này xuất hiện ở nhà họ Quý. Sau này cô loáng thoáng nghe Quý Hoằng Văn kể chuyện lúc còn trẻ, nhưng khi đó cô còn nhỏ nên không để trong lòng, vì vậy không hề có ấn tượng gì đối với gia tộc nhà họ Tiêu.
Về sau khi biết đến nhà họ Tiêu, Quý Noãn cũng chỉ biết người nắm quyền nhà họ Tiêu hiện tại là con cháu gia đình lão thành cách mạng. Mấy chục năm trước, cả gia tộc đã bắt đầu phục vụ các lãnh đạo cấp cao trong nước, thậm chí vài người cháu chắt chút chít của nhà họ Tiêu đều đang giữ quân hàm rất cao trong quân đội nhà nước. Là gia tộc hoạt động trên cả ba giới thương nghiệp, chính phủ, quân đội, địa vị trong nước của bọn họ gần như ngang hàng với nhà họ Mặc.
Năm xưa nhà họ Mặc cũng có quan hệ qua lại với những lãnh đạo cấp cao này, nhưng về sau bởi vì những tranh giành đấu đá bên trên mà nhà họ Mặc phải rút ra, xem như là đã nhìn rõ lợi thế của giới quân đội và chính trị cùng những nguy hiểm đối lập, nên dốc lòng theo nghiệp thương nhân. Hơn nữa vì để tránh bị hiềm nghi mà bọn họ còn chuyển gốc rễ công ty gia tộc trong nước sang Mỹ, coi như đã chuẩn bị không ít đường lui sau này, không hoàn toàn cắm gốc rễ ở trong nước. Cho nên, hiện giờ nhìn bề ngoài nhà họ Mặc chỉ có địa vị vững vàng trong giới kinh doanh trong nước, nhưng thật ra đối với nhiều tay lão làng trong giới kinh doanh mà nói thì nhà họ Mặc và nhà họ Tiêu đều là sự tồn tại ưu việt, là tổ tông không thể chọc vào.
Quý Noãn xem danh thϊếp, hồi tưởng lại những ngày bị nhốt ở biệt thự trên sườn núi ba năm trước. Tuy rằng sau đó cô không nghĩ đến nữa, nhưng đến bây giờ vẫn không thể hiểu được tại sao lúc đó Tiêu Lộ Dã nhốt cô ở biệt thự sườn núi nhiều ngày, nhưng chẳng làm gì, cũng không làm hại cô, rốt cuộc anh ta có ý gì.
Chuyện khác thường tất có trá. Đúng là sau này Tiêu Lộ Dã chẳng có động tĩnh gì, trừ việc hai năm trước anh ta và Tần Tư Đình gây chiến vì tranh giành Thời Niệm Ca mà khiến Hải Thành sóng gió ngập trời, thì cũng chẳng nghe thấy chuyện gì về anh nữa. Thật ra Tiêu Lộ Dã luôn là kẻ rất thần bí kín tiếng. Ở trong nước, nhà họ Tiêu cường thịnh, Tập đoàn Lăng Tiêu cũng là công ty không thể lay chuyển trong giới người Hoa, nhưng anh ít khi đích thân ra mặt.
Ba năm trước cô đã cảm thấy kỳ quái, hiện giờ thư mời này tới lại càng khó hiểu hơn.
Cô có từng đυ.ng chạm đến nhà họ Tiêu sao?
Không có.
Đặc biệt mời cô làm bạn tiệc? Anh ta tính toán gì đây?
Đang yên đang lành sao không tranh phụ nữ với Tần Tư Đình nữa đi, quay sang mời cô làm bạn tiệc làm gì?
Đừng nói trước đây cô và Tiêu Lộ Dã hoàn toàn không quen, cô cứ cho rằng chuyện ba năm trước là chuyện đã qua nên không còn truy cứu nữa. Hơn nữa cô cũng không quen biết ba anh là Tiêu Chấn Quân. Tại sao anh phải dùng phương thức này để mời cô?
Quý Noãn đã dậy sớm tắm rửa sạch sẽ, chuẩn bị đến tiệc mừng thọ buổi tối.
Thân phận đêm nay của cô không chỉ là Tổng Giám đốc Tập đoàn MN mà còn là bạn tiệc của Tổng Giám đốc Tiêu Tập đoàn Lăng Tiêu, cho nên cô chọn chiếc váy đỏ yêu thích thường mặc sau khi đến nước Anh, lại còn khoác thêm một chiếc áo phù hợp bên ngoài, sau đó mới ra khỏi cửa.
Sau khi đến nơi hẹn, Quý Noãn nhìn từ xa đã thấy một chiếc xe kiểu Limousine đỗ ở đó, hiển nhiên là Tiêu Lộ Dã đã tới được một lúc, chẳng qua vẫn đỗ bên ngoài đợi cô.
Quý Noãn bước đến, gõ lên cửa kính xe. Cửa sổ hạ xuống, người đàn ông bên trong nghiêng mắt nhìn cô, thấy Quý Noãn mặc một bộ váy đỏ tươi cười rạng rỡ thì nhướng mày: “Cô Quý, ba năm không gặp, càng ngày càng đẹp ra đấy.”
“Lúc tôi chọn lễ phục thì thấy bả vai lộ liễu quá, không thích hợp mặc trong trường hợp này, cho nên tôi mới khoác thêm chiếc áo để trông đúng mực đoan trang một chút, tránh khiến Tiêu tổng anh mất mặt.”
Người ngoài nhìn vào dường như chỉ thấy một nam một nữ bọn họ đang cười nói với nhau, duy chỉ có Tiêu Lộ Dã và Quý Noãn là có thể cảm nhận được trong mắt đối phương chẳng có tí ấm áp nào, thậm chí có ý đánh giá và so kè thế lực ngang hàng.
Quý Noãn không bước lên xe, chỉ nhìn vào trong một cái, rồi lại đảo mắt nhìn bộ âu phục của Tiêu Lộ Dã: “Tuy rằng chúng ta đi chung, nhưng cũng không có gì để nói. Dù sao ông Tiêu ba anh cũng là vị trưởng bối nổi tiếng gần xa ở Hải Thành, tôi đi chúc thọ là việc nên làm. Nhưng trước khi tham gia buổi tiệc, tôi vẫn phải hỏi một câu, vì sao muốn để tôi làm bạn tiệc của anh?”
Tiêu Lộ Dã liếc cô, ánh mắt lãnh đạm rơi xuống mắt cô: “Mấy năm qua cô có nghĩ tại sao lúc trước tôi muốn đưa cô đi, nhưng cuối cùng lại chẳng động đến một sợi tóc của cô mà đã để Mặc Cảnh Thâm đón về không?”
Quý Noãn: “Không.”
Tiêu Lộ Dã: “…”
Anh ta tùy ý đặt tay lên cửa xe, ngón tay gõ nhịp trên cửa xe như có như không, liếc gương mặt cô: “Cô đúng là không lo không nghĩ.”
Tiêu Lộ Dã lạnh lùng cười một tiếng: “Vậy không nói nhiều nữa, cô có gan thì lên xe, không có gan thì tự lái xe đi.”
“Tôi tự lái xe cũng chẳng sao, có điều chắc mấy năm qua Tiêu tổng đã bị cô Thời ngược đãi không ít nhỉ, khắp người đều toát ra sự lạnh lẽo nặng nề, không còn dáng dấp quý ông ba năm trước nữa.” Quý Noãn cười đến mi mắt cong cong: “Thế nào, con thỏ của anh trở về cũng không chịu ngoan ngoãn nhảy vào l*иg tre của anh, nên anh tức à?”
Tiêu Lộ Dã cười một tiếng lạnh lùng âm u như cô mong muốn, nhưng nụ cười lại khiến người ta có cảm giác như rơi xuống hầm băng: “Nhóc con, nếu không phải cô có chút quan hệ với tôi thì hiện giờ đã đổ máu tới nơi rồi, dám châm chọc tôi hả, ai cho cô lá gan đó? Lẽ nào là Mặc Cảnh Thâm? Theo tôi được biết hình như hai người đã ly hôn lâu rồi thì phải?”
Quý Noãn mặc kệ đề tài này, tựa như Mặc Cảnh Thâm mà anh nhắc tới chẳng có chút xíu quan hệ nào với cô. Quý Noãn nhìn chiếc xe của mình vừa đỗ cách đó không xa: “Tôi tự lái xe đi, không làm phiền Tiêu tổng. Tôi sẽ tham gia tiệc mừng thọ, nhưng chuyện làm bạn tiệc với anh thì bỏ đi. Tôi cũng không muốn làm bạn tiệc của kẻ cả người đầy khí lạnh đâu, không chừng còn chưa tới nơi thì tôi đã chết rét trước rồi. Đối với người không quen không biết, tôi không cần phải tự hành xác mình.”
Thấy cô xoay người định rời khỏi xe, cặp mày lạnh lùng của Tiêu Lộ Dã khẽ động, anh ta chuyển mắt nhìn cô: “Quay về đây.”
Quý Noãn dừng chân, xoay mắt nhìn anh: “Tiêu tổng có thể đổi thái độ nói chuyện không? Đây là thái độ đối với bạn tiệc của mình sao?”
Tiêu Lộ Dã lại mở cửa xe lần nữa: “Lên xe.”
Quý Noãn không nhúc nhích, nghiêng đầu nhìn anh tựa như đang đánh giá.
“Cô Quý, mời lên xe.” Anh ta lại liếc cô một cái, tăng thêm một chữ mời.
Chậc, xem ra tối nay không thể không đi rồi nhỉ?
Rốt cuộc là tiệc mừng thọ gì vậy? Cô chẳng có quan hệ gì với nhà họ Tiêu nhưng tại sao cứ nhất định phải đi? Lại còn khiến loại người như Tiêu Lộ Dã hiếm hoi thỏa hiệp một lần?
Quý Noãn xoay người trở về, trước khi lên xe lại nhìn người đàn ông bên cạnh một cái: “Cảm ơn Tiêu tổng, vậy phiền anh rồi. Có điều tôi muốn nói cái này, anh có thể gọi tôi là Quý tổng hoặc là Quý Noãn. Tôi không phải là nhóc con, không quen không thân thì đừng gọi tôi như vậy. Ai không biết còn tưởng tôi mới nhận một người anh trai đấy.”
Tiêu Lộ Dã nghe hai chữ anh trai này thì đột nhiên nói một câu đầy ẩn ý: “Thật sao? Vậy tương lai sẽ có một ngày cô sẽ hết hồn cho xem.”
Quý Noãn ngồi vào xe, vừa rồi cô không nghe rõ, lại thò đầu ra nhìn anh ta: “Hết hồn cái gì?”
Tiêu Lộ Dã không đáp, cười khẩy một tiếng, lập tức đóng cửa một cái “rầm”.
May mà nhờ Quý Noãn kịp lùi về sau, nếu không chắc đầu đã bị cửa xe đập sưng một cục.
***
Tiệc mừng thọ của nhà họ Tiêu tổ chức trên một chiếc du thuyền xa hoa, vô cùng cao cấp. Cho dù từ nhỏ Quý Noãn đã tới lui xã hội thượng lưu, nhưng rất ít khi được tham gia buổi tiệc xa xỉ thế này.
Sau khi xuống xe, Quý Noãn nhìn thấy một chiếc du thuyền lớn cập bến gần vịnh Tân Hải của Hải Thành.
Cô đánh giá: “Rất đẳng cấp.”
Tiêu Lộ Dã chìa tay về phía cô, đồng thời nói: “Dĩ nhiên, nếu là buổi tiệc bình thường, sao tôi dám tùy tiện mời cô Quý.”
Quý Noãn nhìn cánh tay của anh ta: “Cho dù là bạn tiệc cũng không cần dắt tay bước vào đâu.”
Tiêu Lộ Dã: “… Chẳng phải cô nói tôi phải ra dáng quý ông với cô một chút à?”
“Thái độ như quý ông là được rồi, hành động thì vẫn nên giữ khoảng cách. Dù sao chúng ta cũng chẳng thân thiết đến mức đấy.” Dứt lời, Quý Noãn lấy thiệp mời từ trong túi xách ra, tự giác đi vào bên trong.
Trước tiên cần phải cầm thiệp mời chứng minh thân phận để lên xe, sau đó ngồi trên xe chuyên dụng chở đến bến tàu ngoài vịnh. Lúc xe chạy thẳng từ bến tàu vào đến chỗ du thuyền, Quý Noãn ngắm nhìn kích thước du thuyền mà cảm thán độ giàu có của nhà họ Tiêu.
Xe thuận lợi dừng tại bãi đỗ xe của du thuyền, Quý Noãn và Tiêu Lộ Dã xuống xe. Dù gì cũng là làm bạn tiệc, cho dù không khoác tay nhưng cô vẫn phải đi gần anh ta một chút. Tiêu Lộ Dã cũng là một trong những chủ nhân buổi tiệc đêm nay, cho nên sau khi lên du thuyền thì chẳng cần trình thiệp mời. Người đi theo Tiêu Lộ Dã cũng chỉ cần xem mặt là lập tức có thể vào thẳng phòng tiệc.
Phòng tiệc xa hoa đã tập hợp không ít người, vô cùng náo nhiệt.
Quý Noãn đảo mắt nhìn một vòng, ngoài ý muốn trông thấy Quý Mộng Nhiên và Thịnh Dịch Hàn.
Chương 474: Nhà họ tiêu ở lâm thành, nhà họ mặc ở hải thành (3)
Quý Noãn quay mặt qua, vô cảm nhìn Tiêu Lộ Dã: “Bây giờ tôi đi liệu còn kịp không?”
“Đi cái gì? Chồng trước thôi mà, anh ta có thể ăn thịt cô sao?”
“Anh có biết cái gì gọi là tị hiềm không?” Vẻ mặt Quý Noãn lãnh đạm, nhưng giọng nói hơi bực bội.
“Cô không nói, anh ta không nói, tôi không nói, ai mà biết cô từng là bà Mặc? Dù ở đây có vài người biết, nhưng nếu không thấy thái độ rõ ràng của Mặc Cảnh Thâm thì bọn họ cũng chẳng dám nói bậy bạ. Mặt khác, hôm nay sẽ không có bất kỳ truyền thông nào lẻn vào, cô cứ yên tâm.”
“Hơn một nửa nhân vật lớn trong giới kinh doanh ở Hải Thành đều được các người mời tới, anh nói thử xem bao nhiêu người biết hả? Mặc dù chỉ là một phần, nhưng tóm lại vẫn là không ít.” Quý Noãn phát hiện ánh mắt của những người khác đã nhìn về phía này với vẻ tò mò và soi mói. Buổi tiệc đêm nay không giống với lúc tham gia triển lãm của tỉnh thành phố. Khi đó chỉ toàn là thương nhân lại còn có quy củ nên cũng không cần cẩn thận quá mức.
Quý Noãn không nói về chuyện đó nữa, chỉ bảo: “Vừa rồi lúc đến tôi vốn định lái xe, bây giờ vẫn mang giày đế bằng. Nếu mang thế này dự tiệc thì có vẻ không phải phép, tôi vào phòng thay đồ đổi giày, lát nữa gặp anh sau.”
Tiêu Lộ Dã gọi người phục vụ tới dẫn Quý Noãn đi tìm phòng thay đồ.
Sau khi đến nơi, Quý Noãn liền bước vào nghỉ một lát, sẵn tiện đổi giày rồi đứng dậy đi thử vài bước trong phòng thay đồ. Giày này mặc dù trông đẹp, nhưng dù sao cũng là giày mới, ngoại trừ lúc mua có mang thử một lần thì sau đó cô vẫn chưa mang lần nào. Hiện giờ cô đi vài bước mới phát hiện gót giày hơi cấn chân.
Quý Noãn xoay người mở cửa, gọi người phục vụ bên ngoài: “Anh giúp tôi tìm hai miếng băng cá nhân mang đến đây, cảm ơn.”
Khoảng chừng mười mấy phút sau, người phục vụ mang băng cá nhân đến. Quý Noãn cầm lấy, đẩy cửa phòng thay đồ vào, ngồi xuống ghế, chuẩn bị cởi giày. Đột nhiên cô cảm giác dưới mông ươn ướt.
Quý Noãn đứng dậy mới thấy trên ghế đã bị ai đó đổ tương cà lên. Tuy rằng không nhiều, nhưng lại dính hết vào váy cô.
Tại nơi này mà làm đổ tương cà thì không thể là hành động vô tình hoặc trùng hợp của ai đó được. Xem ra trong mười phút cô ra ngoài vừa rồi đã có ai đó cố ý vào đây.
Tuy rằng váy cô màu đỏ, nhưng nơi dính lại là ở phía sau, nhìn xa xa giống như dính máu kinh nguyệt, hết sức chói mắt.
Quý Noãn đứng tại chỗ một lát rồi xoay người mở cửa nhìn ra ngoài, thấy Quý Mộng Nhiên đang đứng trong đám người, vừa kéo tay Thịnh Dịch Hàn vừa cười tít mắt nói chuyện phiếm với người khác. Quý Noãn lại nhìn đĩa khoai tây chiên và đĩa tương cà đặt trên bàn bày các loại điểm tâm ngọt cách đó không xa. Cô trầm ngâm một lát rồi gọi người phục vụ đến, nhờ mang giúp một cây kéo và vài kim băng màu vàng kim đến đây.
Ở đằng xa, thỉnh thoảng ánh mắt Quý Mộng Nhiên cứ liếc về hướng phòng thay đồ. Cô ta nhìn thấy chiếc váy vốn dài đến gót chân của Quý Noãn được vén lên, mắc làn váy lên tận eo, còn kết mấy cái kim băng màu vàng thành hoa văn điểm xuyết rất đặc biệt. Việc này không chỉ thành công che khuất vị trí dính tương cà mà biến chiếc váy dài một tầng thành chiếc váy ngắn hai tầng có cảm giác bồng bềnh. Váy cách đầu gối khoảng hai centimet, đôi chân dài thẳng tắp trắng nõn ngang nhiên lộ ra ngoài, phối thêm đôi giày cao gót hết sức cân xứng. Trong nháy mắt, Quý Noãn từ cô nàng mặc váy dài tao nhã biến thành người đẹp váy ngắn xinh xắn khêu gợi. Những ghim cài màu vàng kia giống như được thiết kế đặc biệt, vô cùng hài hòa.
Trong những người đứng gần phòng thay đồ thấy Quý Noãn đi ngang qua, có không ít ánh mắt đàn ông không kiềm chế được mà liếc về phía Quý Noãn. Hơn nữa lúc này cô đã cởϊ áσ khoác ra, váy đỏ hai dây khiến xương quai xanh và đôi chân dài trắng nõn hấp dẫn lộ ra trước mặt mọi người, vừa gợi cảm lại không quá lộ liễu.
Quý Mộng Nhiên nhìn thấy cảnh này thì lập tức dời tầm mắt, vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng trong lòng lại âm thầm bực bội.
Sao bây giờ Quý Noãn lại phô trương giống như lúc chưa kết hôn vậy?
Cả Thịnh Dịch Hàn cũng cảm nhận được sự thay đổi của Quý Noãn.
Quan trọng là bây giờ thứ cô ta khoe khoang còn có vốn liếng hơn hồi trước. Quý Noãn hai mươi bốn tuổi đã không còn giống với Quý Noãn mười mấy tuổi nổi tiếng là người đẹp đệ nhất Hải Thành trước khi kết hôn. Khi đó Quý Noãn là khổng tước cao ngạo, bây giờ Quý Noãn là sự kết hợp giữa thành thục và gợi cảm, phô bày tất cả vẻ đẹp của cô, không một chút che giấu, thoải mái hơn xưa rất nhiều.
Cô càng như vậy càng hấp dẫn ánh mắt của đàn ông.
Sau khi đi ngang qua đám người, Quý Noãn cũng không định đi tìm Tiêu Lộ Dã. Dù gì vừa rồi lúc mới đi ra, cô đã thấy Tiêu Lộ Dã bước ra phía sau, chắc là vào bên trong gặp nhân vật chính đêm nay, cũng chính là ông Tiêu, ba anh ta.
Thấy bên cạnh Quý Noãn không có bạn tiệc đi cùng, một đám đàn ông lúc trước từng xã giao hoặc hợp tác với Quý Noãn thay phiên nhau đến gần chào hỏi cô.
Thỉnh thoảng có người vừa bắt chuyện vừa hỏi: “Quý tổng đến một mình sao? Không có bạn đi cùng à?”
Quý Noãn mỉm cười không đáp, chỉ nhận ly rượu đối phương đưa cho mình rồi cụng ly một cái, uống một hớp, cười đáp: “Có bạn, nhưng đoán chừng do sân rộng quá nên nhất thời lạc nhau.”
“Bạn đi cùng của Quý tổng là bạn trai cô à? Mấy hôm trước gặp cô thì cô vẫn còn độc thân, không biết có tính chuyện yêu đương chưa? Hoặc là kết hôn chưa?” Sau khi nói xong, đối phương lại khách sáo nói: “Không biết tôi hỏi vậy có quá đường đột hay không?”
“Không đâu, chẳng có gì đường đột cả.” Sau đó Quý Noãn nhấp một ngụm rượu đỏ, nhìn thấy một bóng dáng màu đen cao ngất quen thuộc cũng cầm một ly rượu đứng cách đó không xa.
Cô cười tươi với người đàn ông bên cạnh, đáp: “Tôi đã kết hôn, nhưng chồng trước chết rồi.”
Ánh mắt cả đám người trở nên hoảng hốt. Cô khẽ lắc ly rượu đỏ trong tay, lạnh nhạt nói bằng âm lượng đủ để người bên cạnh có thể nghe thấy: “Ba năm trước vừa tham dự lễ tang của anh ta xong thì tôi đã bay thẳng sang Anh.”
“Ha ha, Quý tổng thật thích nói đùa…”
“Quý tổng, trò đùa thế này không thể nói lung tung…”
Những người này đều cho rằng cô đang nói đùa.
Quý Noãn cũng cười giống như thật sự xem đó là một trò đùa. Sau đó cô ngước mắt lên nhìn về phía người đàn ông rõ ràng nghe thấy lời cô nói nên đánh mắt sang bên này. Quý Noãn giơ ly đế cao trên tay lên, đứng từ xa kính anh một ly. Sau đó dưới ánh mắt lạnh lùng thấy rõ của anh, cô cười khẩy uống cạn số rượu đỏ còn lại trong ly, sau đó vô cảm đặt ly rượu rỗng xuống, xoay người nghênh ngang bỏ đi.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire