Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Vì tư thế áp bức của Mặc Cảnh Thâm mà Quý Noãn buộc phải ngẩng lên nhìn anh. Hơn nữa, tư thế gần trong gang tấc thế này, chỉ cần anh hơi cúi thấp xuống là có thể hôn cô nên cô ngồi im không dám động đậy.
Khoảng cách quá gần, gần đến nỗi cô có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh phả xuống hai gò má mình.
Cho đến khi nghe thấy tiếng lanh lảnh vang lên, là tiếng của dây an toàn trước người được anh cài vào, cô mới lùi về sau một chút, dựa vào ghế, giữ khoảng cách với anh. Không phải thỏa hiệp, mà là rõ ràng Mặc Cảnh Thâm hoàn toàn không có ý định để cô rời đi một mình. Đoán chừng bây giờ cô có kháng cự thế nào cũng vô dụng, kết quả cuối cùng cũng như nhau.
Anh không làm gì cô, thấy cô ngồi đàng hoàng mới thẳng người, đóng cửa xe lại.
Quý Noãn ngồi trong xe, thấy túi xách của mình vẫn còn bỏ quên trong xe anh. Trước đó được anh bế ra khỏi phòng tiệc, cô còn nhớ anh đã tiện tay cầm theo túi xách của cô ra ngoài, vừa rồi lúc xuống xe cô quên lấy túi xách. Nếu như vừa rồi thật sự đón xe về một mình, đừng nói là tiền xe, mà ngay cả điện thoại cô cũng không mang theo trong người, quả thật là không có cách nào để về nhà.
Nghĩ đến nếu vừa rồi mình thuận lợi thoát thân nhưng lại gặp phải tình cảnh túng quẫn không tiền, không điện thoại, Quý Noãn liền lấy túi xách đặt lên chân mình, vừa khéo có thể che được chiều dài bắp đùi mà chiếc áo sơ mi miễn cưỡng lắm mới phủ qua. Cô ngồi ở đây thế này, nếu không có túi xách che lại thì sẽ không tránh khỏi bị lộ da thịt quá nhiều.
Mặc Cảnh Thâm mở cửa bên ghế tài xế, sau khi lên xe, anh liếc nhìn Quý Noãn vẫn nghiêm mặt ngồi bên cạnh: “Quần áo mua cho em để ở ghế sau, bây giờ em thay luôn hay là mang về?”
“Bây giờ không cần thay, tôi sẽ mang về, cảm ơn Mặc tổng đã bảo người mua quần áo cho tôi.”
Anh không nói thêm nữa, lái xe rời khỏi cổng bệnh viện.
Nửa tiếng sau, Quý Noãn thấy hình như anh đang chạy về hướng căn hộ hiện tại của cô, bèn nói: “Nếu tiện đường, xin Mặc tổng đưa tôi đến công ty. Tối nay tôi không định về nhà.”
“Mặc thế này đến công ty?”
“Đã muộn thế này, trong công ty cũng không có ai, huống chi không phải đằng sau có quần áo mới sao, lát nữa tôi tròng vào là được.” Quý Noãn bình thản nói, giọng đều đều: “Đã muộn thế này, bây giờ tôi về nhà tắm rửa không tiện, làm gì cũng không tiện. Sáng mai tôi còn phải họp lúc bảy giờ, hơn nữa tôi nhất định phải có mặt sớm để họp. Anh cũng là tổng giám đốc công ty, biết họp sớm quan trọng cỡ nào. Tôi chỉ bị thương ngoài da, nếu ở nhà nghỉ ngơi, vậy cũng khó tránh trễ nải việc.”
Nói đến đây, Quý Noãn lại lạnh nhạt nói tiếp: “Nếu bây giờ tôi về nhà với tình trạng này thì sáng mai sẽ không thể đến công ty trước bảy giờ, chi bằng bây giờ đến công ty luôn. Dù sao trong phòng làm việc của tôi cũng có phòng nghỉ, tôi ở công ty tắm rửa rồi thay đồ khác, nghỉ ngơi thật tốt một đêm, sáng mai cũng không cần dậy sớm lên đường, càng không cần đi rất xa mới có thể đi họp. Bây giờ tôi đã không còn là người xin nghỉ phép là có thể nghỉ phép, cuộc họp quan trọng không thể vắng mặt thì cố gắng không nên vắng mặt thì hơn, Mặc tổng thấy đúng không?”
Anh không nói gì, nhưng vẫn quẹo xe vào một con đường khác, chạy về khu Tập đoàn MN ở Thành Tây.
Tận đến khi tới dưới cổng cao ốc của Tập đoàn MN, trông thấy mấy tầng lầu văn phòng trong cao ốc vẫn còn sáng đèn, bảo vệ cũng còn trông coi ngoài cửa, tình hình an toàn coi như không tệ, Mặc Cảnh Thâm mới lấy quần áo ở ghế sau đưa cho cô: “Em tròng vào đi, mặc đàng hoàng rồi hẵng vào.”
Quý Noãn không đáp lời, sau khi nhận lấy chỉ cầm chiếc váy dài rộng tròng bên ngoài. Cho đến khi Mặc Cảnh Thâm thấy cái váy dài qua đầu gối, lúc này mới mở khóa cửa xe, cho phép cô xuống xe.
Lúc mở cửa xe, Quý Noãn bèn ngoái lại nhìn anh: “Cảm ơn Mặc tổng. Ban đêm lái xe cẩn thận chút, tuyệt đối đừng để lại bất cẩn gặp phải tai nạn xe cộ gì mà nộp mạng.”
Mặc Cảnh Thâm khinh khỉnh nhìn cô: “Mấy năm không gặp, cái miệng của em càng ngày càng lợi hại, cũng càng ngày càng độc nhỉ.”
Quý Noãn nở nụ cười rạng rỡ với anh, nhưng trong mắt lại không hề có ý cười: “Trước đây tôi không thế này sao? Anh tưởng mặt nạ dịu dàng khéo hiểu lòng người của tôi vẫn còn chưa tháo xuống à?”
Nói xong, cô cũng không nói thêm gì nữa, xuống xe, xách túi đi thẳng vào công ty không ngoảnh đầu lại.
Sau khi vào công ty, các nhân viên bảo vệ ngạc nhiên vì đã muộn thế này mà Tổng Giám đốc Quý còn tới y. Sau đó lại thấy băng gạc trên cánh tay và trên đùi cô, hai bảo vệ vội vàng chạy ra hỏi: “Quý tổng, thế này là thế nào? Sao cô lại bị thương rồi?”
“Không sao, đi dự tiệc bất cẩn bị ngã, bị thương ngoài da thôi, hai ngày nữa là khỏi.” Quý Noãn đi về phía thang máy, không giải thích thêm.
“Vậy sao giờ này cô còn tới công ty…”
“Lười về nhà thôi, tôi vào phòng nghỉ trong phòng làm việc nghỉ ngơi một đêm.” Trước khi đi vào thang máy, cô lại ngẫm nghĩ: “Gọi giúp tôi một phần ăn nhé, mì sợi hay bún gạo gì đó cũng được.”
Bảo vệ sững sờ gật đầu, cho đến khi Quý Noãn vào thang máy, cửa thang máy đóng lại, bảo vệ mới vội vàng đi gọi đồ ăn ngoài.
Lên đến tầng cao nhất của công ty, Quý Noãn bật hết đèn lên, màu đen kịt lập tức trở nên sáng tỏ. Vừa vào văn phòng cô đã cởi dép lê ra, sau đó ném túi xách lên ghế sofa, vội vàng đi chân trần vào phòng nghỉ, cởi hết quần áo trên người, đi vào trong dùng khăn lông lau khắp người, trừ những chỗ vết thương, sau đó gội đầu lại. Sau khi xác định trên người đã hết mùi rượu thì cô mới ra ngoài, tìm một bộ đồ thoải mái dễ chịu trong tủ quần áo để thay.
Sau khi làm xong tất cả những việc này thì bảo vệ cũng mang thức ăn ngoài vừa nãy đã gọi giúp cô lên, là một tô mì thịt bò. Quý Noãn cầm là bắt đầu ăn, ăn rất ngon miệng, như thể hôm nay rất yên bình, chẳng xảy ra chuyện gì vậy.
Cho đến khi điện thoại trong túi xách truyền ra tiếng rung, cô lấy điện thoại ra mới thấy có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, có mấy cuộc là của Tiêu Lộ Dã gọi tới.
Cô bắt máy, bên kia liền truyền đến giọng nam: “Vết thương sao rồi? Đến bệnh viện băng bó chưa? Lâu như vậy mới nghe máy, nếu cô lại không nghe máy, e rằng tôi sẽ nghĩ là cô bị chồng cũ bắt giam.”
Quý Noãn: “Trí tưởng tượng của Tiêu tổng phong phú thật. Trên đời này có mấy ai biếи ŧɦái thích bắt giam người ta như anh chứ?”
Người đàn ông ở đầu dây bên kia lạnh lùng cười nhạo: “Đó mà gọi là bắt giam hả? Cô được tiếp đãi ăn uống sung sướиɠ, không thiếu thứ gì, còn có người phục vụ, ngay cả bơi lội cũng có người đưa khăn tắm cho, còn sướиɠ hơn đi nghỉ mát nữa. Người bình thường muốn đãi ngộ kiểu đó sợ rằng cầu cũng không cầu được đấy.”
“Vậy tôi phải cảm ơn Tiêu tổng vì đã cho tôi ‘sung sướиɠ’ một tuần lễ vượt qua thời gian bị bắt cóc trá hình này sao?”
Nếu không phải lúc trước Tiêu Lộ Dã quả thật không làm chuyện gì quá đáng, thì bây giờ Quý Noãn cũng không có thái độ nhẹ nhàng với anh ta như vậy, mà đã sớm tránh thật xa rồi.
Chương 481: Chẳng lẽ anh thật sự muốn tôi làm mẹ kế của anh?
“Ừ, đã bôi thuốc khử trùng rồi, không có chuyện lớn gì.” Giọng Quý Noãn hờ hững lạnh lùng: “Làm phiền Tiêu tổng và Chủ tịch Tiêu hao tâm tổn trí rồi.”
“Nói đến hao tâm tổn trí, nếu cô Quý rảnh rỗi, thì có thể tới thăm nhà họ Tiêu.”
“… Tiêu tổng, thật ra tôi không phải người có tính truy hỏi ngọn nguồn, nhưng tôi không quá thân thiết với anh và ông Tiêu, hai người đột nhiên quan tâm tôi như thế khiến tôi rất sợ hãi. Hôm nay các người mời tất cả doanh nhân khắp Hải Thành, tôi cũng được mời, chuyện này coi như còn nghe được. Nhưng chuyện mời tôi đi gặp ông Tiêu đã không mấy thỏa đáng rồi. Bây giờ các người lại còn mời tôi đến nhà các người ăn cơm, chẳng lẽ anh thật sự muốn tôi làm mẹ kế của anh?”
“Nếu không thì tôi có thể nghĩ thế nào? Đơn thuần chỉ vì ba anh thấy tôi hợp mắt, muốn nhận tôi làm con gái nuôi hay gì? Chắc là không thể nào đâu, dù sao trước đây còn chưa gặp mặt, sao có thể thân thiết ngay được. Tập đoàn Lăng Tiêu của các anh là một tập đoàn lớn, những người muốn làm thân với gia đình các anh không phải số ít. Trước đó chưa từng gặp, giờ lại bỗng có hứng thú với tôi như vậy, anh thấy tôi nên nghĩ thế nào đây?”
Tiêu Lộ Dã không nhiều lời, chỉ nói: “Được rồi, cô Quý nghỉ ngơi sớm đi.”
Quý Noãn thuận miệng đáp lời, không chờ đối phương ngắt máy đã trực tiếp ngắt trước, ném điện thoại di động lên giường, sau đó cụp mắt nhìn màn hình điện thoại đã tối đi, nhớ lại chuyện xảy ra trong bữa tiệc hôm nay.
Quý Noãn trầm ngâm một lát, chẳng hiểu sao lại bỗng dưng rất muốn gọi điện cho Quý Hoằng Văn. Nhưng nhìn đồng hồ, cô lại thôi.
Đã muộn thế này, đoán chừng ba cô đã nghỉ ngơi rồi.
***
Bên phía chính quyền đã bắt đầu yêu cầu xây dựng lại sân vận động. Tất cả kế hoạch và các nhân viên mới, bao gồm nguồn lực tài chính và vật chất đều đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ đến ngày quyết định khởi công.
Gần đây Quý Noãn đã không còn đến bên chính quyền nữa. Trên thực tế, chỉ cần người ở trên không yêu cầu cô phải đích thân đến thì cơ bản cô sẽ không xuất hiện. Mặc dù chính quyền đã gửi xuống một hạng mục rất quan trọng, nhưng nếu có thể bảo người khác đi thì cô sẽ bảo người khác.
Tiểu Bát dẫn theo một nhóm người đến khảo sát công trường thi công ở sân vận động cũ. Đi mấy tiếng đồng hồ, đến chiều mới mồ hôi nhễ nhại trở về, đưa máy ảnh đầy ảnh chụp kỹ thuật số cho cô.
Tiểu Bát về phòng làm việc của mình tắm rửa và nghỉ ngơi, nửa tiếng sau, cô lại đi sang nói: “Đúng rồi chị Đại, hôm nay em gặp được một lãnh đạo thành phố ở công trường thi công, bọn họ nói bây giờ dự án đã được tỉnh và thành phố ra quyết định, sau này chuyện sân vận động tạm thời không cần lên thành phố họp nữa, mà có thể bàn bạc trực tiếp với người phụ trách của Bộ Xây dựng và các đối tác khác. Sau đó lãnh đạo của Bộ Xây dựng nói là bộ của bọn họ ở quá xa sân vận động, nên dự định sau này sẽ chuyển tất cả những vấn đề liên quan đến dự án sân vận động đến Tập đoàn Shine. Nói cách khác, nếu chị muốn tiếp tục theo dõi tiến độ cuộc họp của dự án thì sau này sẽ phải đi theo người của Bộ Xây dựng đến cao ốc văn phòng của Tập đoàn Shine.”
Quý Noãn nhìn chằm chằm những tấm ảnh trên màn hình, ánh mắt không hề dừng lại, vẻ mặt vẫn như thường, nói: “Biết rồi.”
Thấy Quý Noãn không hề bất mãn, Tiểu Bát nhìn chăm chăm vào mặt cô trong chốc lát, không thấy bất kỳ biểu hiện bất thường nào.
Cô nghĩ lại cũng thấy đúng, đây là lời chỉ thị bên phía chính quyền và Bộ Xây dựng, hơn nữa chuyện cũng đã định rồi, dù Quý Noãn có bất mãn hay để ý gì, thì cũng chỉ có thể nổi giận trong công ty mình, kết quả công việc vẫn không thay đổi.
“Vậy chị Đại này, Bộ Xây dựng lại nói muốn mở cuộc họp vào thứ Sáu tuần này, chúng ta vẫn đến Shine theo thời gian đã định chứ?”
"Ừ.” Quý Noãn vẫn nhìn vào màn hình máy tính.
Tiểu Bát không dám quấy rầy cô nữa, nhẹ nhàng rời đi.
Đến khi cửa phòng làm việc đóng lại, Quý Noãn mới vừa nhìn ảnh chụp công trình thi công trong màn hình, vừa giơ tay đặt lên một bên Thái dương, vừa day vừa thở dài.
Trụ sở chính của Tập đoàn Shine lúc trước chính là Tập đoàn Mặc thị, vẫn ở vị trí cũ, chỉ là sau này được sửa chữa nâng cấp lên. Trước kia tòa cao ốc đã rất cao, bây giờ lại càng cao hơn, hơn nữa còn là tòa cao ốc hiện đại kết hợp với rất nhiều thiết kế công nghệ cao. Người của Bộ Xây dựng muốn mượn cơ hội để đến Tập đoàn Shine tham quan thì đó là lý do của họ, sao phải qua bên đó họp về dự án này, làm cho tất cả mọi người đều phải đi theo bọn họ đến tham quan cao ốc Shine chứ?
Cô đã sớm nghe nói người phụ trách lần này được Bộ Xây dựng phái đi là người có tư duy kì lạ hơn người, quả nhiên muốn đến là đến. Mà chuyện này cứ để ở Bộ Xây dựng là được, để ở Tập đoàn Shine làm cái quái gì chứ?
Cố gắng biến một dự án sân vận động thành một cơ hội tốt để các đối tác và công ty thay phiên nhau ôm đùi Tập đoàn Shine à, quả thật cô phải cảm ơn người phụ trách của Bộ Xây dựng đã tốn nhiều tâm tư suy tính.
***
Thứ Sáu.
Trong tòa cao ốc văn phòng Tập đoàn Shine ở Hải Thành.
Sau khi xuống xe, Quý Noãn nhìn tòa cao ốc to lớn cao vυ"t trong mây ở trước mặt. Đã lâu rồi cô không đến đây.
Sau khi về nước cô cũng rất ít khi đi ngang qua con đường và khu vực gần quảng trường này, cho nên vẫn luôn không thể trông thấy rốt cuộc bây giờ Tập đoàn Shine khác với Tập đoàn Mặc thị ba năm trước như thế nào. Lúc này nhìn lại, mặc dù vẫn ở vị trí cũ, nhưng tòa cao ốc thật sự cũng không khác nhiều lắm.
Tiểu Bát xuống xe theo Quý Noãn. Đúng lúc này, người phụ trách của Bộ Xây dựng, Phó Cục trưởng Trần cũng đến. Vừa trông thấy Quý Noãn, ông ta liền tiến đến mỉm cười bắt tay: “Quý tổng quả nhiên đúng giờ nhỉ. Nghe nói bên Tập đoàn MN có mấy con đường đang được tu sửa, khiến bên khu Thành Tây bị tắc đường rất nghiêm trọng, thế mà cô cũng có thể đến sớm như vậy.”
Quý Noãn gật đầu nhẹ chào ông ta, giơ tay ra bắt tay tượng trưng, sau đó lặng lẽ thu tay về, “May mà vừa rồi tắc đường không nghiêm trọng lắm. Lần đầu tiên tới Tập đoàn Shine họp, tôi nào dám đến muộn.”
“Ồ? Quý tổng cũng mới đến Shine lần đầu sao?” Phó Cục trưởng Trần cười ha hả.
Quý Noãn không nhìn ông ta nữa, cũng không nhiều lời, chỉ nhìn vào trong: “Chúng ta vào trong thôi.”
“Được rồi được rồi.” Phó Cục trưởng Trần vừa nói vừa bảo người của những bộ khác cùng đi theo.
Đoàn người đi vào cao ốc văn phòng của Shine. Vừa bước vào, mọi người đã cảm nhận được nhiệt độ vô cùng mát mẻ, khác hẳn với nhiệt độ ba mươi mấy độ bên ngoài. Thẩm Mục và các bộ phận liên quan trong công ty đã đứng chờ từ lâu, nhìn thấy bọn họ liền trực tiếp ra đón.
Chương 482: Gương mặt đẹp trai cực hạn của anh trở nên mờ nhạt vì ánh sáng sau lưng
Trò chuyện một hồi, đã đến tầng lầu phòng họp, Phó Cục trưởng Trần đi đằng trước, Quý Noãn thủng thẳng đi phía sau. Lúc đi ngang qua phòng làm việc nào đó, cô nhận thấy bên trong có nhiều nhân viên cô chưa từng gặp trước đây, nhưng cũng có một số nhân viên cũ đã từng đi lướt qua cô vào ba năm trước. Cô vội quay mặt sang chỗ khác, để tránh làm người khác tò mò và bàn luận.
“Thời tiết này cô mặc quần dài không nóng sao?” Thấy Quý Noãn hoàn toàn không có ý chủ động nói chuyện với mình, Thẩm Mục đi bên cạnh cô cười khẽ, hỏi.
Lúc này Quý Noãn mới nhìn cậu ta, hờ hững nói: “Hình như bây giờ khả năng quan sát của Trợ lý Thẩm hơi thiên vị nhỉ. Tôi mặc quần áo gì cũng phải giải thích với anh sao?”
Khóe miệng Thẩm Mục khẽ giật: “Tôi chỉ quan tâm chút thôi mà.”
Thẩm Mục nghe thấy Quý Noãn nhấn mạnh hai chữ “lần đầu” thì đã hiểu ý tứ của cô. Xem ra cô thật sự không hề có suy nghĩ muốn trở về chốn cũ.
“Trợ lý Thẩm, trước đây không lâu chị Đại của chúng tôi bị vài vết thương trên cánh tay và trên đùi, mặc dù bây giờ đã khỏi, nhưng ít nhiều gì cũng còn hơi đỏ, để lộ ra sẽ khó coi. Chờ vài ngày nữa bớt đỏ là chị ấy sẽ có thể mặc quần áo bình thường.” Tiểu Bát ở bên cạnh nhỏ giọng nói.
Thẩm Mục vừa gật đầu nhẹ với Tiểu Bát thì Quý Noãn đã duỗi tay ra sau lấy tài liệu trước ngực Tiểu Bát, lạnh nhạt nói: “Hai người ở ngoài trò chuyện đi, tôi vào họp.”
Mọi người đã ngồi xuống, sau khi Quý Noãn đi vào, chào hỏi các vị khách khác xong, vừa định ngồi xuống thì ngoài cửa phòng họp đột nhiên vang lên tiếng bước chân đàn ông. Nơi này đột nhiên yên lặng hẳn đi, không gian phòng họp lớn thế này khiến âm thanh vô cùng rõ ràng.
Quý Noãn nhìn qua đã thấy Mặc Cảnh Thâm bước vào.
Khuôn mặt đẹp trai và ngũ quan rõ nét hoàn toàn trùng khớp với khuôn mặt trầm lạnh hoàn hảo khi bế cô vào bệnh viện hôm đó.
Nửa người dưới của anh là quần tây đen ôm gọn đôi chân thẳng tắp thon dài, thân trên là áo sơ mi màu trắng trơn, nút áo được cài rất kỹ càng, tràn đầy khí thế tinh anh thượng đẳng, lạnh lùng tự phụ, không giống dáng vẻ ngày thường cởi vài nút áo, nửa gợi cảm, nửa cấm dục khi ở bên ngoài công ty chút nào.
Mặc dù cuộc họp này được sắp xếp bởi Bộ Xây dựng, nhưng dù sao cũng là ở Tập đoàn Shine. Anh nở nụ cười nhẹ, nhìn mọi người một lúc, sau đó nói bằng giọng vô cùng hấp dẫn: “Sao Phó Cục trưởng Trần lại chọn họp ở Shine vậy? Vừa rồi tôi không thể đích thân ra nghênh đón, tiếp đãi không chu đáo, mong ông bỏ qua cho.”
“Đâu có đâu có, ngày thường Mặc tổng bận rộn như vậy, có thể bớt chút thời gian đến họp với chúng tôi là đã vô cùng chiếu cố đến dự án này rồi. Chúng tôi chọn chỗ này là vì ở đây khá gần với sân vận động trong dự án của chúng tôi, hơn nữa không gian của Tập đoàn Shine khá rộng, phòng họp dự bị cũng khá nhiều, tạm thời sắp xếp một phòng họp cho chúng tôi cũng tương đối dễ dàng.” Phó Cục trưởng Trần đứng dậy bắt tay trước.
Sau một hồi nói chuyện khách sáo, Mặc Cảnh Thâm thu tay lại, bắt đầu cuộc họp.
Quý Noãn ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích, Phó Cục trưởng Trần tranh thủ đi lên đằng trước, mời Mặc Cảnh Thâm ngồi xuống.
Sau đó ông ta bảo tất cả mọi người ngồi lùi về sau một ghế, cuối cùng để trống vị trí bên cạnh Quý Noãn, ông ta bèn bước tới ngồi xuống bên tay phải Quý Noãn.
“Ngồi ở đây cho gần, nói chuyện cũng dễ dàng.” Phó Cục trưởng Trần vừa nói vừa xích lại gần Quý Noãn.
Quý Noãn mỉm cười đồng tình, sau đó dời mắt nhìn về phía trước, trông thấy người đàn ông đang ngồi trên ghế da ở vị trí chủ tọa trước bàn họp, tao nhã bắt tréo đôi chân thon dài trong quần tây đen thoải mái. Ngón tay thon dài và khớp xương rõ ràng cầm lấy tài liệu mà thư ký vừa đưa tới cho anh. Trong màn hình HD cực lớn ở phía trước đã có nhiều bản thiết kế khác nhau của sân vận động. Để màn hình hiển thị rõ nét hơn, trong phòng họp không mở đèn, chỉ có hình ảnh màu xanh trên màn hình không ngừng chuyển động.
Dưới ánh sáng màu xanh sau lưng, khuôn mặt đẹp trai cực hạn của người đàn ông trở nên mờ nhạt, nhưng lại toát ra vẻ lạnh lẽo đến mức lạ thường.
Thoáng thấy Quý Noãn đang bị Phó Cục trưởng Trần kéo ống tay áo thấp giọng trò chuyện, khóe môi mỏng lạnh của Mặc Cảnh Thâm hơi nhếch lên, nụ cười lạnh lẽo, nhưng giọng nói lại trầm thấp khiến người ta không nghe ra cảm xúc: “Phó Cục trưởng Trần đến chỗ của tôi họp, hay là chỉ muốn nói chuyện riêng với Tổng Giám đốc Quý? Chẳng lẽ Phó Cục trưởng Trần đã quên tất cả các cơ quan và đối tác vẫn đang ngồi ở đây sao?”
Mặc Cảnh Thâm vừa dứt lời, cái tay vốn đang kéo ống tay áo của Quý Noãn của Phó Cục trưởng Trần run lên, ông ta vội vàng buông ra.
Quý Noãn cũng tức thì rút cánh tay của mình về, tiếp tục thản nhiên nhìn lên bản vẽ trên màn hình lớn và nhân viên đang đứng phân tích từng hạng mục của sân vận động ở phía trước.
Thấy Phó Cục trưởng Trần không dám nhìn Quý Noãn bừa bãi nữa, cũng không dám lại kéo ống tay áo và thấp giọng nói chuyện với cô. Mặc Cảnh Thâm ném tài liệu lên bàn, ra hiệu tiếp tục cuộc họp.
Những người có mặt ở đây ít nhiều gì cũng được mời đến bữa tiệc mừng thọ của ông cụ Tiêu cách đây vài ngày. Lúc ấy họ đã trông thấy Mặc Cảnh Thâm bế Quý Noãn bị thương rời đi. Cũng có vài người trông thấy Mặc Cảnh Thâm trước giờ luôn giữ khoảng cách với phụ nữ đã đích thân cầm tay dạy Quý Noãn chơi phi tiêu ở khu nghỉ mát Hoàn Hải vào thời gian trước. Sau này thỉnh thoảng vô tình chú ý tới, họ vẫn cảm thấy giữa Tổng Giám đốc Quý của Tập đoàn MN và Mặc Cảnh Thâm có quan hệ gì đó, nhưng không ai dám bàn luận lung tung và nhiều chuyện.
Giờ phút này, thấy thái độ lạnh tanh của Mặc Cảnh Thâm, họ lại càng cảm thấy quan hệ giữa Tổng Giám đốc Quý và Tổng Giám đốc Mặc thật sự là không được bình thường cho lắm. Trong phòng họp yên tĩnh im ắng, chỉ có tiếng nhân viên đang đứng nói trước màn hình.
Trong phòng họp có nhiều người, vì vậy điều hòa mở rất mạnh. Ở đây đa số lại là đàn ông, phần lớn đều mặc đồ vest quần dài. Khi bọn họ cảm thấy hơi lạnh thì Quý Noãn cũng cảm thấy giống vậy.
Ngay khi cô vô tình xoa lên cánh tay cách tay áo bằng vải voan trắng, người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa trước bàn họp dường như không nhìn cô, nhưng giọng nói lạnh nhạt thờ ơ lại bỗng vang lên: “Thẩm Mục, tăng nhiệt độ điều hòa lên.”
Chương 483: Mặc tổng, nghỉ ngơi thật ạ?
Mọi người đều ngạc nhiên nhìn nhau mấy lần.
Từ khi biết sẽ phải tới Shine để họp, mọi người đều đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng. Nghe nói Tổng Giám đốc Mặc là người cuồng công việc, đặc biệt là sau khi tiếp quản Tập đoàn Shine lại càng hiếm khi có tính người thế này. Bình thường mấy cuộc họp quan trọng phải họp đến mấy tiếng đồng hồ, về cơ bản sẽ không bị gián đoạn, cũng sẽ không cho thời gian nghỉ ngơi dài như vậy.
Sau khi Thẩm Mục nghe thấy lời nói của Mặc Cảnh Thâm thì lập tức mở cửa phòng họp ra, nhưng đám người ngồi bên bàn họp vẫn cho là mình nghe lầm. Ngay cả Phó Cục trưởng Trần thỉnh thoảng bị Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng nhìn một lát cũng không dám đứng dậy.
Mặc Cảnh Thâm không nói gì, đứng dậy rời đi, thái độ lãnh đạm điềm tĩnh.
Thấy Tổng Giám đốc Mặc đã bỏ đi, mọi người mới lập tức thở phào nhẹ nhõm. Đây rõ ràng là nghỉ ngơi giữa cuộc họp thật rồi. Ai đi toilet thì đi toilet, ai đi uống nước thì đi uống nước, ai gọi điện thoại thì gọi điện thoại, ai ngồi tại chỗ nghỉ ngơi thì ngồi tại chỗ nghỉ ngơi.
Quả nhiên, nếu không phải nhân viên của Tập đoàn Shine thì sẽ không biết bầu không khí làm việc ở đây thế nào. Đây là lần đầu tiên họp ở địa bàn của Mặc Cảnh Thâm mà họ đã cảm thấy áp lực rồi.
Ngay cả Phó Cục trưởng Trần cũng hoài nghi không biết mình có chọn nhầm chỗ hay không. Vốn dĩ Mặc Cảnh Thâm là người không thể đắc tội, trước đó họp ở thành phố, dù là lãnh đạo thành phố cũng phải nhường anh ba phần, nhưng anh lại khá lịch sự với bọn họ. Bây giờ trong Tập đoàn Shine, đừng nói là bản thân hay là lãnh đạo của Bộ Xây dựng, chỉ nói đến những đối tác và vài cơ quan bộ ngành khác đang ngồi ở đây, trong phút chốc đã có cảm giác không dám thở mạnh.
Quý Noãn đã đứng dậy, đảo mắt nhìn về phía Phó Cục trưởng Trần đã ngoài bốn mươi, đeo cặp kính gọng bạc, lặng lẽ tránh việc ông ta định nắm tay mình, cười nói: “Mấy ngày trước, lúc tôi lái xe đi ngang qua trường Trung học Đệ Nhất, có trông thấy một cô bé rất xinh đẹp, nghe người ta bàn tán rằng ba của cô bé đó là Phó Cục trưởng Bộ Xây dựng, đó có phải con gái của ông không?”
Khuôn mặt Phó Cục trưởng Trần cứng đờ.
“Lúc ấy người đón cô bé ở ngoài cổng trường là vợ của ông à? Thật ngưỡng mộ Phó Cục trưởng Trần có một gia đình hoàn hảo như thế. Vợ không những xinh đẹp hiền lành, mà còn đích thân đưa đón con cái đi học mỗi ngày. Nhưng lúc ấy tôi nghe người ta bàn tán là rất hiếm khi gặp được ba của đứa bé.” Quý Noãn mỉm cười: “Nếu như đó thật sự là con gái của ông, vậy tôi khuyên Phó Cục trưởng Trần nên ở bên cạnh người nhà nhiều hơn, đến trường đón con nhiều hơn. Công việc có quan trọng đến đâu cũng không quan trọng bằng gia đình, ông nói xem đúng không?”
Phó Cục trưởng Trần rụt hẳn cái tay vừa rồi vốn định nắm tay cô về, lúng túng gật đầu nhẹ: “Đúng, đúng…”
Quý Noãn lại liếc nhìn ông ta, giọng nói nhẹ nhàng thản nhiên, dường như rất lơ đãng, nhưng chữ nào chữ nấy đều đập vào mặt ông ta: “Tôi thấy vợ ông rất xinh đẹp, có con gái lớn vậy rồi, đến tuổi này mà vẫn có thể trẻ như vậy. Theo tôi thấy, ở độ tuổi của bà ấy có một sức quyến rũ khác biệt, sức quyến rũ này phụ nữ trẻ chúng tôi không sánh được. Mỗi người đều có giá trị của riêng mình, khi sự nghiệp thành công thì đàn ông đừng bao giờ nhìn những cô gái trẻ tuổi khác, mà phải nhìn người bên gối nhiều hơn mới tốt.”
Cuối cùng Phó Cục trưởng Trần cũng nghe rõ lời khuyến cáo cũng như lời cảnh cáo của Quý Noãn, sắc mặt hơi không nén được sự tức giận, không nói thêm nữa. Quý Noãn cũng đã đi thẳng ra khỏi phòng họp.
Vừa ra ngoài, Tiểu Bát liền sáp lại, đi bên cạnh cô nói: “Chị Đại, chị có để ý không, vừa rồi lúc Tổng Giám đốc Mặc bảo người chỉnh lại nhiệt độ của máy điều hòa là vì trước đó trông thấy chị xoa xoa cánh tay đấy, rồi sau đó thấy chị mệt đến nỗi phải xoa cổ thì lại bảo tạm dừng cuộc họp.”
Quý Noãn bình tĩnh liếc Tiểu Bát: “Sự chú ý của em có phải đặt nhầm chỗ rồi không? Chị bảo em tới đây để làm gì hả?”
Tiểu Bát lập tức bĩu môi, đưa tư liệu cuộc họp trong tay cho cô: “Vừa nãy em ngồi phía sau sắp xếp lại tất cả tư liệu cuộc họp, cũng ghi chép lại tất cả nội dung cuộc họp trong hai tiếng vừa rồi, không bỏ sót chút nào.”
Nói rồi, Tiểu Bát lại vui vẻ lên tiếng: “Em vừa mới biết những trợ lý cấp dưới như chúng em trước khi vào phòng họp của Tập đoàn Shine là phải qua khâu kiểm tra an toàn đơn giản, nhưng Trợ lý Thẩm không kiểm tra em đã cho em vào. Chị Đại, chúng ta có được coi là được đãi ngộ đặc biệt ở đây không?”
Quý Noãn thẳng thừng cầm lấy tư liệu cuộc họp mới vừa nhận được gõ lên đầu Tiểu Bát: “Đặc biệt cái đầu em.”
Tiểu Bát rụt cổ lại, uất ức nhận lấy tư liệu cuộc họp, nhỏ giọng thì thầm: “Nhưng vừa rồi rõ ràng Trợ lý Thẩm không xem chúng ta là người ngoài…”
Quý Noãn chỉ làm như không nghe thấy, đi thẳng ra ngoài.
Thời gian nghỉ ngơi chỉ có một tiếng đồng hồ, lát nữa phải họp tiếp, Quý Noãn đang chuẩn bị xuống lầu tìm đại một quán trà sữa nghỉ ngơi với Tiểu Bát một lát, kết quả Tiểu Bát nhận được điện thoại của bạn trai, nói là đang ở gần đây, còn nói buổi tối muốn mời Tiểu Bát đi ăn ở nhà hàng Pháp. Cậu ta biết Tiểu Bát được tạm nghỉ một lúc thì càng muốn ra công viên gần đây ngồi với cô một lát.
Quý Noãn không nỡ làm đôi tình nhân bởi vì công việc mà chung đυ.ng thì ít, xa cách thì nhiều này thất vọng, nên quyết định cho Tiểu Bát nghỉ ngơi mấy tiếng, lát nữa không cần vào họp tiếp. Cô sẽ tự cầm bút ghi âm ghi lại nội dung cuộc họp, ngày mai mang về công ty bảo các cô chỉnh lại là được.
Tiểu Bát mừng húm chạy thẳng. Quý Noãn không có hứng thú đi uống trà sữa một mình, bèn dứt khoát cầm chồng tài liệu, tìm đại một phòng tiếp khách không có ai để nghỉ ngơi. Trong phòng tiếp khách có ghế sofa màu đen bằng da thật, còn có cây nước nóng lạnh và các loại ly dùng một lần.
Cô rót một ly nước cho mình, sau đó ngồi trên sofa thỉnh thoảng xoa bóp nhẹ gáy mình.
Bởi vì lúc ở Anh thường xuyên bận rộn nhiều việc, sau khi về nước cũng không rảnh rỗi, cho nên bây giờ chỉ cần làm việc quá lâu hoặc ngồi ở đâu quá lâu là cổ và vai sẽ nhức mỏi.
Bên ngoài không có ai, cô ngả đầu vào ghế sofa nghỉ ngơi. Kết quả, ghế sofa ở phòng tiếp khách này quá thoải mái, thoải mái đến nỗi chỉ trong chốc lát cô đã buồn ngủ.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire