jeudi 11 septembre 2025

Chương 529: Quý Noãn lườm anh: “Mặc Cảnh Thâm, tôi đi hay ở lại là quyền của tôi!

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Quý Noãn lườm anh: “Mặc Cảnh Thâm, tôi đi hay ở lại là quyền của tôi! Tôi ở đây không có tiên, không có điện thoại, không có tự do, không ăn thì ngủ, đến cả heo còn đôi lúc được đổi ra ngoài nhìn ngăm. Tại sao tôi dưỡng thương mà lại bị anh giam cầm như thế này?”

“Em không có tiền? Em có điện thoại?” Anh như cười như không: “Có cần anh tịch thu điện thoại em giấu dưới gối không?”

Quy Noãn: “... “

Cái gì?

Sao anh biết được?

Anh lại liếc cô một cái: “Chẳng lẽ em định để anh chứng thực tội danh biến em trở thành heo cướp đoạt tự do của em sao? Em giấu điện thoại dưới gối vụng về như thế, em nghĩ là anh không biết à?”

Quý Noãn: “…”

Chẳng qua cô vẫn cho rằng Mặc Cảnh Thâm là loại đàn ông đàng hoàng, sẽ không làm cái chuyện lục soát dưới gối của cô, nên vẫn rất yên tâm giấu điện thoại ở đó.


Không ngờ thế mà anh vẫn biết!

Nhưng theo cô nhớ, mấy ngày hôm nay anh đều không có cơ hội chạm vào chiếc giường cô ngủ, chứ đừng nói đến dưới gối.

Quý Noãn nghĩ ngợi một chút, tính đi tính lại thì chỉ có thể đoán là chuyện này có liên quan đến camera giám sát ngoài cửa hành lang. Mỗi hành lang và trước cửa phòng ở Quốc tế Oran đều có camera độ phân giải cao, đây cũng là chuyện lúc trước cô không dự tính đến.

“Anh để em ở đây ăn uống nghỉ ngơi thật tốt, ngoại trừ chuyện không cho phép em ra ngoài tránh trúng gió thì anh hạn chế em cái gì?” Giọng anh vô cùng thản nhiên.

Quý Noãn không trả lời. Cô biết tình hình vết thương bị đập vào đầu là như thế nào. Mặc dù cô chỉ bị thương ngoài da không nặng, lúc cô chưa tỉnh thì cũng đã được tiêm phòng uốn ván. Nhưng để tránh bị nhiễm trùng, trước khi vết thương hoàn toàn khép miệng thì phải cố tránh gió hết mức có thể. Đúng là mọi chuyện anh làm cũng chỉ vì sức khỏe của cô thôi.


Cô vội vàng kết thúc đề tài về chuyện cô giấu điện thoại, chỉ ra cửa: “Cứ để họ vào trước đã?”

Mặc Cảnh Thâm lại nhìn cô một cái.

Quý Noãn tránh né ánh mắt anh. Anh vốn đã có kiểu thái độ này với Nghiêm Cách, nếu cô được Nghiêm Cách đưa đi thì có lẽ Nghiêm Cách sẽ phải gặp chuyện không tốt lành gì. Hôm qua cô đã hại Tần Tư Đình không thể vào nhà, hôm nay cô phải để ý mọi lời nói mọi hành động thật cẩn thận để không làm hại đến những người khác.

Không cần cô nói ra miệng, anh cũng nhìn ra được, sau khi cân nhắc thiệt hơn thì cô lập tức im lặng không nói gì, nên lúc này anh mới đứng tránh khỏi cửa.

Quý Noãn vội vàng cầm lấy tay nắm mở cửa ra, nhìn thấy Nghiêm Cách và người cảnh sát kia vẫn còn đang đứng đó. Nhìn thấy cửa mở, cả hai người cùng lúc nhìn sang phía Quý Noãn.


“Vào đi.” Quý Noãn mở rộng cửa.

Hai người nhìn vào trong phòng một thoáng rồi mới bước vào.

Khi đi vào cửa, Nghiêm Cách nhìn thấy sắc mặt của Quý Noãn đã tốt hơn rất nhiều. Cậu ta nhớ đến hôm nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm bế cô từ biển lên, cả người ướt sũng nước, trên đầu và trên người đều có vết máu, sắc mặt cô cực kỳ tái nhợt. Cậu ta không khỏi áy náy, nói: “Chị Noãn, thật sự xin lỗi. Khi chị bị bọn cướp uy hϊếp, tôi lại đang cùng đội đặc công truy đuổi những người khác. Tôi không ngờ chị lại vây hãm trong tình cảnh như thế, không thể bảo vệ chị từ trước, quả thật tôi chưa làm tròn nhiệm vụ.”

Quý Noãn nhướng mày cười phản đối: “Vì cậu đang phải bảo vệ nhiều người dân vô tội hơn nên tôi không so đo với cậu. Chẳng phải cậu cần phải lấy lời khai sao? Bắt đầu đi.”

Vị cảnh sát đi cùng Nghiêm Cách lấy ra một cuốn sổ và chiếc bút ghi âm. Quý Noãn khách sáo mời họ ngồi, nhưng hai người nhìn tình hình ở đây, thấy dù Mặc Cảnh Thâm cho phép họ đi vào nhưng sắc mặt vẫn cực kỳ lạnh lùng, thì cả hai đều không ai dám ngồi, chỉ đứng trong phòng khách, dự định lấy lời khai thật nhanh rồi về.

Hai người hỏi Quý Noãn vài câu ngắn gọn. Sau khi Quý Noãn hợp tác trả lời hết thì họ quay sang hỏi Mặc Cảnh Thâm vài câu.

Giọng nói của Mặc Cảnh Thâm tuy ôn hòa nhưng có vẻ thiếu nhẫn nại, song ít ra cũng coi như là có hợp tác. Mặc dù anh trả lời cực kỳ ngắn gọn, nhưng Nghiêm Cách và vị cảnh sát đi cùng xem ra cũng thở phào một hơi. Dù thế nào thì nhiệm vụ lấy tin lập biên bản tường trình cũng đã xem như sắp hoàn thành rồi.

Đến khi những gì nên hỏi cũng đã hỏi xong, Nghiêm Cách lại hỏi thăm tình hình vết thương của Quý Noãn hôm đó. Vị cảnh sát kia ghi xong thì cất tài liệu đi rồi nghiêm nghị quay sang nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm: “Ông Mặc, ngày hôm đó xe của ông cũng được vớt lên, nhưng sườn xe bị hỏng nghiêm trọng, bên trong xe cũng bị nước vào rất nhiều, cho nên đã được giám định xử lý phế liệu. Nhưng dù sao lúc đó ông và cô Quý cũng chỉ là người vô tội bị cưỡng ép, cuối cùng có thể thoát được trong lúc nguy hiểm thì đã là may mắn lắm rồi. Vì vậy bên cảnh sát chúng tôi đã có cuộc họp đặc biệt để tính toán. Với chiếc Ghost của ông, chờ chúng tôi hạch toán thì sẽ thương lượng về phí bồi thường với ông. Nhưng vì xe của ông quá đắt tiền, chuyện hạch toán và thương lượng chắc phải chờ một chút.”

Mặc Cảnh Thâm thờ ơ đáp lại một tiếng: “Ừ.”

Quý Noãn đứng bên cạnh nghe thấy, cho dù đây không phải là xe của mình nhưng cô vẫn xót ruột.

Chiếc xe Ghost của Mặc Cảnh Thâm là phiên bản kỷ niệm của hãng, số lượng hạn chế trên toàn thế giới. Kể cả cảnh sát có định bồi thường với mức phí bồi thường là một phần sáu thì e là cũng phải vượt quá cả mười triệu. Số tiền này với cảnh sát thì đúng là cần phải thương lượng kỹ một chút. Trong thời gian ngắn thì chắc chắn họ sẽ không thể có được số tiền lớn như vậy.

Chỉ có thể nói, khoảnh khắc Mặc Cảnh Thâm lái xe lao xuống biển thì anh cũng đã chuẩn bị tâm lý phá hỏng cái xe này rồi, hoàn toàn không có ý định so đo với cảnh sát để đòi bồi thường quyền lợi.

Nếu như anh thật sự tính toán thì chắc cảnh sát Hải Thành và vài vị cục trưởng phải khóc ra máu rồi…

Đến khi hai người Nghiêm Cách chuẩn bị đi, Quý Noãn vừa muốn đứng dậy tiễn họ thì chợt nhận được ánh mắt của Mặc Cảnh Thâm…

Ý của anh là muốn để Nghiêm Cách từ chức vệ sĩ cho cô ngay bây giờ sao?

Bên cạnh Nghiêm Cách bây giờ còn có những người khác, nếu cô cứ thẳng mặt đuổi việc người ta thì cũng không nể mặt quá rồi. Huống hồ tuy Nghiêm Cách kém Quý Noãn một tuổi, nhưng vì quanh năm suốt tháng ở trong trường cảnh sát, đồng thời còn là người vô cùng chính trực, hơn nữa tính cách lại dễ thu hút người khác, nên những ngày qua cậu ta cũng chăm sóc cô mọi nơi mọi lúc. Quan trọng hơn là cậu ta rất tốt với Quý Noãn, nhiệt tình và cực kỳ có trách nhiệm.

Cô mượn cơ hội đưa họ ra cửa để cười nói với Nghiêm Cách và viên cảnh sát kia, chứ không đề cập đến chuyện sa thải Nghiêm Cách. Dù sao cô cũng không hề nghĩ đến chuyện này.

Khi hai người sắp ra đến cửa, giọng đàn ông lạnh lùng trầm thấp bất chợt vang lên rành mạch: “Muốn làm cảnh sát đặc công tốt thì quay về làm cảnh sát đặc công đi. Muốn trải nghiệm xã hội thì tốt nhất là ở lại đồn cảnh sát hoặc những phòng ban phá án khác. Công việc vệ sĩ không thích hợp với cậu, hơn nữa nó cũng không mang lại bất kỳ ý nghĩa nào với sự nghiệp của một cảnh sát đặc công đâu.”

Quý Noãn: “…”

Bước chân Nghiêm Cách khựng lại, cậu ta đột ngột quay về phía Mặc Cảnh Thâm. Cậu ta còn chưa kịp lên tiếng thì đã bị Quý Noãn vội vã túm cánh tay kéo ra ngoài cửa.

Nhìn thấy Quý Noãn nắm tay Nghiêm Cách lôi ra ngoài, sắc mặt Mặc Cảnh Thâm sa sầm lại.

Đến ngoài cửa, Quý Noãn giơ tay ra hiệu cho Nghiêm Cách im lặng: “Cậu về trước đi, chờ hôm nào tôi về công ty rồi sẽ nói chuyện tiếp với cậu.”

Nghiêm Cách nghe thấy cô nói như vậy thì sắc mặt có chút bất mãn bỗng dưng xị ra: “Chị Noãn, không phải chứ, tôi mới ở bên cạnh chị chưa được một tháng mà chị đã sa thải tôi rồi hả?”


Chương 530: “Không phải đâu, chuyện còn chưa đến mức đó." Quý Noãn an ủi


“Không phải đâu, chuyện còn chưa đến mức đó." Quý Noãn an ủi.

“Không sai, cậu bị sa thải rồi.” Giọng nói hờ hững không che giấu sự lạnh lùng vang lên ở trước cửa.

Quý Noãn bất ngờ quay sang lườm kẻ âm hồn bất tán kia. Anh đút một tay vào túi quân, không cho Nghiêm Cách một tia hi vọng nào. Vẻ mặt anh thờ ơ, đường nét gương mặt cũng trầm tĩnh phi phàm như giọng nói của anh.

“Cái gì mà bị sa thải rôi?” Vị cảnh sát đi bên cạnh Nghiêm Cách tò mò hỏi.

Sắc mặt Nghiêm Cách lập tức tối đen, cậu ta đang muốn bùng nổ thì Quý Noãn vội vàng níu lấy cô tay, dùng mắt ra hiệu cho cậu ta cứ về trước đi.

Đương nhiên Nghiêm Cách không phục. Cậu ta xuất thân từ trường cảnh sát, lại đang lăn lộn trong đội đặc công, dù biết rõ bị Mặc Cảnh Thâm đè đầu cưỡi cổ, nhưng cái tính cách mạnh mẽ không chịu thua kia vẫn biểu lộ rất rõ ràng. Quý Noãn vừa phải trừng mắt cảnh cáo vừa khẽ chạm vào cánh tay Nghiêm Cách. Lúc này cậu ta mới cố nén giận, bình tính nhìn Quý Noãn một lát.

Quý Noãn tiếp tục ra hiệu bằng mắt với cậu ta, lặp đi lặp lại nhiều lần. Nghiêm Cách đành nhẫn nhịn, cứng rắn quay người vào thang máy cùng với vị cảnh sát đi cùng.

Cho đến khi thang máy đưa hai người đi rồi thì Quý Noãn mới quay người, ngước mắt lên đón ánh mắt anh.

“Cậu nhóc này mới ở bên cạnh làm vệ sĩ cho em có một tháng mà tình cảm đã sâu sắc đến mức phải đầu mày cuối mắt với em cả nửa ngày rồi mới bằng lòng đi về à?” Anh nhìn cô, giọng nói lạnh lùng không chút hài lòng.

Bình giấm có bị đổ thì cũng không dậy mùi như thế này.

Quý Noãn lấy lại bình tĩnh rồi nhoẻn miệng, cong đôi môi đỏ mọng cười. Cô nghiêng đầu nhìn anh, có chút đắc ý nói: “Đó có lẽ là vì tôi có sức hút. Trước kia Phong Lăng ở gần tôi, chẳng phải nhiều người vẫn nói tính tình cô ấy lạnh lùng, khó gần, cũng chưa bao giờ có bạn bè sao? Vậy mà không bao lâu sau, không phải quan hệ của chúng tôi rất thân thiết à?”

Mặc Cảnh Thâm khẽ nhướng cặp mày tao nhã.

Lời cô nói đúng là thật.

Tính tình Quý Noãn không quá hướng ngoại, cũng không hướng nội. Cô không hề cố tình, nhưng bản thân lại có sức hấp dẫn đặc biệt làm cho người ta tự nhiên quý mến và muốn gần gũi.

Quý Noãn mang lại cảm giác vui vẻ cho người khác. Đây là nhận xét mà Phong Lăng từng nói về cô.

***

Buổi chiều, bác sĩ đến kiểm tra vết thương trên đầu cho Quý Noãn, khẳng định sau mấy ngày chăm sóc kỹ lưỡng thì mấy vết rách nhỏ ở da đầu đã gần như đã khép miệng lại. Tối nay dù cô có gội đầu bị dính nước thì cũng không có gì đáng ngại nữa, chỉ cần nhẹ tay một chút là được.

Vừa nghe thấy bác sĩ nói như vậy, Quý Noãn lập tức cảm thấy đầu không còn ngứa cũng không còn khó chịu nữa. Mấy hôm nay, lúc đi tắm cô đều phải trùm khăn chống nước lên đầu, chỉ có thể gội một ít nửa đầu dưới, còn trên đỉnh đầu có vết thương thì đã mấy ngày không động đến nước. Cô có thói quen sạch sẽ, nên cảm thấy cực kỳ ngứa.

Đến khi bác sĩ rời đi, Quý Noãn không chịu chờ đến tối mà chạy vào phòng ngủ rồi nhảy bổ vào phòng tắm.

Cuối cùng, sau khi gội được nguyên cái đầu thật sạch sẽ, cô sảng khoái bước ra ngoài, cầm túi quần áσ ɭóŧ mà Mặc Cảnh Thâm mua về. Ngay khi hé túi ra nhìn thì sắc mặt cô tối sầm lại.

Tối qua cô còn đang suy nghĩ, không biết đàn ông có vị thế như Mặc Cảnh Thâm thì làm sao mà đi mua áσ ɭóŧ cho cô được.

Thế mà cô hoàn toàn không ngờ…

“Sao vậy?” Cửa phòng ngủ chợt mở ra, Mặc Cảnh Thâm thấy Quý Noãn đang xị mặt thì lên tiếng hỏi.

Quý Noãn cầm bộ đồ lót lên, liếc mắt lườm Mặc Cảnh Thâm: “Anh là loại người gì thế hả? Đã bao giờ tôi mặc cái loại đồ lót màu sắc kiểu dáng như thế này hả?”

Mặc Cảnh Thâm nhìn hai món đồ trong tay cô, màu đỏ chói mắt đã đành, lại còn là loại đồ lót thiếu vải sεメy kiểu cách đắt tiền, hơn nữa lại còn cực kỳ khiêu gợi. Bộ đồ này tuyệt đối không thể mặc bình thường hàng ngày được, vì mặc vào thì cũng chẳng khác gì là không mặc.

Mặc Cảnh Thâm: “…”

Bộ đồ lót này không hề rẻ. Suy cho cùng thì Mặc Cảnh Thâm cũng là thuận đường đến con phố thương mại gần công ty để mua, cửa hàng có thể mở ở con phố thương mại này, không sang thì cũng hiếm.

Bình thường Mặc Cảnh Thâm cũng ít khi tự đi mua đồ cho mình, ba năm vừa rồi so với trước kia thì lại càng ít hơn. Anh biết thói quen sau khi tắm của Quý Noãn, cũng biết chị Trần chỉ mua giúp cô có một bộ đồ lót. Để tránh cô lấy cớ này mà muốn đi, sau khi tan làm thì anh lái xe lòng vòng chọn đại rồi dừng xe trước cửa một cửa hàng nội y lớn.

Anh chưa bao giờ tìm hiểu về đồ lót của phụ nữ, chỉ báo kích cỡ của Quý Noãn rồi để nhân viên bán hàng tự chọn hai món đúng cỡ, gói thật kỹ đưa cho anh.

Không ngờ cô nhân viên bán hàng trẻ tuổi kia nhìn thấy một người đàn ông mặc âu phục thắt cà vạt, đầy khí chất đến mua quần áσ ɭóŧ cho phụ nữ thì đã nhận định hoàn toàn sai lầm, tưởng rằng anh muốn đổi gió nên cố tình chọn hai món có kiểu dáng như thế này…

Mặc Cảnh Thâm liếc nhìn hai tấm vải trong tay cô: “Anh chỉ báo kích cỡ cho nhân viên bán hàng, không ngờ mấy cô ấy lại chọn loại này.”

Nói đến kích cỡ thì đúng là không có ai biết rõ kích cỡ của cô hơn Mặc Cảnh Thâm.

Mặt Quý Noãn nóng ran lên. Cô thấy nét mặt anh vẫn thản nhiên không hề chột dạ, xem ra đúng là không phải anh cố ý, nhưng vẫn không nhịn được mà phàn nàn: “Bây giờ đầu óc nhân viên bán hàng bị làm sao vậy? Chẳng lẽ họ tưởng anh bao nuôi mấy cô minh tinh hạng ba nên cố tình giúp anh đổi gió hả?”

Mặc Cảnh Thâm cười.

Đến bây giờ anh cũng không ngờ cô nhân viên bán hàng lại có thể suy diễn lung tung như vậy.

Nhưng lúc này, tuy rằng màu sắc bộ đồ lót khá sặc sỡ, nhưng dáng người và ngoại hình của Quý Noãn hoàn toàn có thể chinh phục được nó. Mặc Cảnh Thâm không khỏi hình dung trong đầu hình ảnh Quý Noãn mặc bộ đồ lót kia lên người, máu dường như lại đổ dồn hết xuống nửa người dưới của anh.

“Để anh nói chị Trần mua cho em hai bộ nữa.”

“Vậy bây giờ tôi mặc cái gì?”

Anh yên lặng vài giây: “Hay là chịu thiệt một chút? Em mặc bộ này tạm đi.”

Quý Noãn: “Tôi điên mới đi mặc cái đồ quỷ thế này lượn lờ trước mặt anh.”

Đáy mắt Mặc Cảnh Thâm có ý cười, anh mím môi: “Nếu em không ngại việc mặc quần áo lượn lờ trước mặt anh thì anh cũng không ngại đâu.”

Chị Trần vừa dọn dẹp ở phòng sách đi ra, nghe thấy câu nói này thì lập tức trợn mắt há mồm. Chị vội vàng lủi vào phòng sách tiếp tục dọn dẹp, cố gắng biến mình thành người vô hình.

Quý Noãn buồn bực nói: “Bây giờ trời vẫn còn sáng, tự tôi đi mua.”

Anh liếc cô: “Em đi bằng cách nào?”

Quý Noãn nhăn nhó: “Bác sĩ nói vết thương trên đầu tôi đã khép miệng rồi, có thể động vào nước và đi ra ngoài mà không sao cả. Tôi cũng không có thói quen nhờ vả người khác mua những đồ như thế này, để tôi tự đi!”

Nói đến đây cô lại ngừng lại một chút, nhớ ra vừa rồi mình mới tắm rửa xong, bộ đồ kia cũng đã giặt rồi, nếu bây giờ có dùng máy sấy hong khô thì ít nhất cũng phải mất nửa giờ.

Suy cho cùng cô cũng không thể không mặc gì mà đi ra ngoài.

Từ biểu cảm trên mặt, anh dễ dàng nhìn thấu suy nghĩ của cô, tế nhị không cười lộ liễu, rõ ràng đang kiên nhẫn chờ cô mặc bộ đồ này vào rồi đi mua.

Quý Noãn cũng nắm hai mảnh vải ít đến đáng thương mà do dự…

Chương 531: Món đồ Này có mặc vào thì cũng như không mặc


Món đồ này có mặc vào thì cũng như không mặc nhyuwng suy cho cùng thì cô cũng không thể cứ như vậy mà đi ra ngoài.

Chần chừ một lúc lâu, Quý Noãn chợt ghét bỏ ném hai mảnh vải ít đến đáng thương vào sọt rác.

Nét mặt tươi cười của Mặc Cảnh Thâm lập tức tối sầm lại.

Quý Noãn kiêu ngạo quay người vào phòng ngủ lấy bộ đồ tỏng lúc trước từ trong phòng tắm ra, bật mức gió lớn nhất ở máy sấy, tốn mười lầm phút để sấy khô được. Cô nhanh chóng thay quần áo, cả người sạch sẽ chỉn chu đi ra ngoài.

Ngón tay lộ rõ khớp xương của Mặc Cảnh Thâm nhẹ nhàng gổ lên lưng ghế sofa. Anh nhìn thấy Quý Noãn ăn mặc chỉnh tề đi ra ngoài thì cặp mắt sâu thắm khế nhướng lên, thờ ơ hỏi: “Bộ kia cũng không mặc được sao?”

Quý Noãn tức giận nói: “Bộ kia màu đen, chất liệu và kiểu dáng không khác gì bộ vừa rồi.”

Dù sao cô cũng nhất định không mặc!

Cô cũng biết đến thương hiệu rất đắt đỏ này. Bộ màu đỏ kia đã bị mở ra rồi thì vứt đi. Còn bộ màu đen thì cô để chị Trần tìm cách trả lại, lấy lại được bao nhiêu tiền thì lấy. Dù sao vài nghìn đồng cũng đủ để chị Trần đóng học phí nửa năm cho con, không cần phải ném hết.

“Tối nay có mưa, từ giờ đến tối cũng chỉ khoảng ba tiếng nữa thôi, không còn nhiều thời gian như vậy mà em vẫn nhất định tự đi mua sao?” Giọng anh vô cùng lạnh nhạt: “Tuy rằng vết thương không sao nhưng cũng không đi quá xa được, chỉ có thể dạo quanh khu phố mua sắm gần đây thôi.”

“Cũng được, quanh đây có một trung tâm thương mại, bên cạnh cũng có mấy khu phố mua sắm, đủ để tôi đi dạo.”

***

Cuối cùng cũng có thể đi ra ngoài hít thở không khí trong lành tự do, Quý Noãn vừa ra ngoài đã cảm thấy không muốn quay về.

Vào bên trong trung tâm thương mại, Quý Noãn không chỉ mua cho mình hai bộ đồ lót, mà còn nhân tiện mua đủ loại đồ dùng và quần áo khác nữa. Dù sao cũng đã vài ngày co không được dạo phố rồi, nếu không phải đang ở đây thì bình thường cô cũng bận rộn không có thời gian rảnh rỗi để đi dạo mua sắm.

Thay vì nói chị Trần đi theo để giúp cô xách đồ, thì cứ nói thẳng ra là Mặc Cảnh Thâm sai chị Trần đi theo để ngăn cô chạy loạn khắp nơi.

Hôm nay Mặc Cảnh Thâm không đến công ty. Vừa rồi Thẩm Mục mới tìm anh, mang theo tài liệu cần anh ký tên, nên Mặc Cảnh Thâm không đi vào trong mà để chị Trần đi cùng Quý Noãn vào trong mua sắm.

Phụ nữ đi mua sắm có nhiều phong cách. Có người đi dạo cả ngày nhưng cũng không mua được mấy đồ, nhưng Quý Noãn thì khác. Không cần đến ba tiếng, mới chỉ khoảng một tiếng mà cô đã mua được rất nhiều, giống như là đi càn quét các cửa hàng. Cô ưng mắt cái nào là mua cái ấy, chính xác là đi mua đồ chứ không phải đi dạo.

Mấy năm nay, những lúc hiếm hoi được đi ra ngoài mua đồ thì cô đều như vậy. Cô không có thời gian lựa chọn, màu da và dáng người của cô cũng không quá kén trang phục, kiểu dáng nào mặc lên cũng đẹp hơn người mẫu trưng bày. Vì vậy cô thích cái nào là lấy cái ấy, không có thời gian mà so sánh hay thử qua thử lại.

“Gói cho tôi cái này, cảm ơn.”

“Tuy bây giờ vẫn đang mùa hè, còn rất nóng, nhưng chẳng bao lâu nữa cũng đến mùa thu rồi. Chiếc áo khoác này là mẫu năm nay mới ra phải không? Không tệ, gấp luôn cái này vào.”

“Cái này… chất vải rất mềm mại, mặc đi ngủ rất thoải mái, gấp lại cho tôi.”

“Đôi giày kia, có phải là kiểu giày cao gót chắc chắn không?”

“A, cặp kính này cũng khá đẹp…”

Mua hết đồ này đến đồ kia, Quý Noãn xách hai túi, chị Trần cũng xách mấy túi đi đằng sau. Thật ra Quý Noãn không muốn để chị Trần cầm giúp, nhưng chị Trần cứ khăng khăng đòi cầm. Hơn nữa, cô biết Mặc Cảnh Thâm sai chị Trần đi theo nên trong lòng ít nhiều cũng khá bất mãn. Cô bất mãn với chị Trần vì bây giờ chị ấy lại đứng về phe Mặc Cảnh Thâm. Cho nên cô cứ để chị Trần xách đồ, dù sao tuy nhiều túi nhưng cũng không quá nặng.

Đến quầy thu ngân, Quý Noãn theo thói quen định rút thẻ ra thì tay chợt khựng lại giữa chừng. Bây giờ cô mới nhớ ra, cô không có tiền!

Lúc nãy cô quá vội vàng đi ra ngoài mà quên không cầm theo điện thoại và hơn mười tờ tiền để dưới gối. Mà cho dù cô có cầm thì chỗ tiền đó cũng không đủ.

Nhân viên thu ngân đã nhận lấy đồ, tính tiền xong bèn báo số tiền cho cô. Quý Noãn không cố ý mua đồ quá đắt đỏ, nhưng cửa hàng ở trung tâm thương mại ở địa điểm này chỉ mua một bộ quần áo thôi thì cũng không thể rẻ được. Những thứ lẻ tẻ này cộng tổng lại thì cũng hơn sáu con số.

“Bà Mặc, cô không mang theo tiền à?” Chị Trần đứng bên cạnh nhận thấy nét mặt lúng túng của Quý Noãn thì khẽ hỏi.

Quý Noãn khẽ mím môi, vừa rồi có một khoảnh khắc cô đã muốn nhờ chị Trần ứng tiền thanh toán trước rồi sau đó cô sẽ gửi lại. Nhưng nhà chị Trần như hộp kính trong suốt, trong gia đình lại còn biết bao nhiêu họ hàng thân thích tìm chị vay tiền. Con trai chị còn học đại học ở Hải Thành, chị làm gì có nhiều tiền gửi ngân hàng thế được?

Vì vậy Quý Noãn cũng không lên tiếng hỏi.

Hay là, không mua nữa?

Cô đang lúng túng không biết có nên cầm quần áo mang về trả lại các shop trong trung tâm thương mại không, thì ngón tay thon dài lộ rõ khớp xương vươn ra trước mặt, chìa ra chiếc thẻ tín dụng màu đen.

Quý Noãn đảo mắt sang nhìn thấy khuôn mặt bình thản của Mặc Cảnh Thâm. Cô không chút lúng túng mà thì thầm theo phản xạ: “Cảm giác trong tay không tiền, không thẻ, không điện thoại thật là quá tệ.”

Mặc Cảnh Thâm cúi đầu nhìn cô rồi thoải mái cười khẽ: “Chẳng phải còn có anh sao?”

Anh nói xong, không đợi Quý Noãn trả lời, tiện tay lấy một chiếc mũ lưỡi trai màu trắng chụp lên đầu cô. Quý Noãn ngước mắt lên thì bị vành mũ ngăn nửa tầm nhìn, chỉ còn cách ngẩng hẳn đầu lên thì mới có thể nhìn thấy người đàn ông cao hơn cô rất nhiều, đôi mắt ánh lên vẻ khó hiểu.

“Mấy ngày nay em muốn đi ra ngoài thì nhớ đội mũ vào. Tuy miệng vết thương đã khép lại rồi nhưng tốt nhất là ít ra gió thôi.” Anh nhìn cô đội mũ lưỡi trai ngẩng đầu lên không khác gì học sinh tiểu học thì khóe môi cong lên một nụ cười dịu dàng.

Anh cũng tính tiền luôn chiếc mũ này rồi nhận lấy hai túi đồ trong tay Quý Noãn, tiện tay cầm hết mấy túi đồ chị Trần đang cầm.

Chị Trần nhìn thấy thái độ của Mặc Cảnh Thâm với Quý Noãn rất nhẫn nại lại vô cùng chiều chuộng thì cảm thấy rất vui. Trước kia khi còn ở Ngự Viên, chị Trần rất ít khi đi theo hai người họ ra ngoài, nên cũng không biết tiến triển tình cảm của vợ chồng họ. Khi đó ông cụ Mặc bảo chị quan sát theo dõi hai người, bất cứ lúc nào, khi hai người họ mặn mà, hoặc khi hai người họ không hòa thuận, thì chị đều báo cáo lại ông cụ. Cảm giác ngày đó với bây giờ hoàn toàn khác nhau. Trải qua hai ngày ở Quốc tế Oran, chị Trần cảm thấy thái độ của ông Mặc với Quý Noãn hoàn toàn khác với thái độ với những người khác. Lúc này, chị lại càng thấy rõ, Quý Noãn và ông Mặc thật sự là trai xinh gái đẹp hiếm có trên đời. Hai người có thể đi cạnh nhau như thế này thì đúng là thu hút vô số ánh mắt quay lại nhìn.

Hơn nữa, bình thường Tổng Giám đốc Mặc là một người rất tự phụ lạnh lùng, vậy mà còn đích thân đi mua đồ lót cho Quý Noãn, lại tranh thủ thời gian dẫn cô đến trung tâm thương mại đi dạo nữa. Cho dù cho đến bây giờ Quý Noãn vẫn chưa có thái độ gì tốt với anh, nhưng anh vẫn chiều chuộng cô hết mức như thể đó là chuyện nên làm.

Trên đời này cũng chỉ có mình Quý Noãn có thể khiến Mặc Cảnh Thâm nhẫn nại chịu đựng, đi quẹt thẻ xách đồ như thế.

Chương 532: Điều khiến cho chị Trần kinh ngạc hơn là, buổi chiều sau khi chị đi siêu thị mua thức ăn về


Điều khiến cho chị Trần kinh ngạc hơn là, buổi chiều sau khi chị đi siêu thị mua thức ăn về thì Mặc Cảnh Thâm lại bảo chị đi về.

Chị Trân hỏi còn bữa tối thì sao?

Mặc Cảnh Thâm trả lời để anh làm.

Cho nên khi chị Trân mạng gương mặt không thể tin nổi mà đi về nhà. Từ khi chị tới làm việc ở Ngự Viên thì chưa bao giờ thấy ông Mặc vào bếp. Nhưng vừa rồi Khi chỉ nhìn ông Mặc rửa rau thì lại thấy động tác của anh rất nhuần nhuyễn.

Thật không thể ngờ một ng ười cao ngạo lạnh lùng, lãnh đạm như Mặc Cảnh Thâm, lại tự mình xuống bếp nấu cơm cho Quý Noãn.

Còn nhìn lại Quý Noãn thì...

Bây giờ Quý Noãn đang ôm chiếc iPad mới tiện tay sắm được trong trung tâm thương mại vào phòng ngủ. Vài năm sau thì iPad này không phải chuyện lạ, nhưng năm nay chỉ mới vừa thịnh hành. Quý Noãn nằm lỳ trên giường xem phim trên iPad, làm ra vẻ mọi chuyện đều không liên quan gì đến mình. Ngoại trừ ăn thì cô ngủ, như một người vong ân bội nghĩa.

Ông Mặc hết lần này đến lần khác đều cực kỳ vui vẻ, dung túng chiều theo cô nàng vô tình vô nghĩa này.

Chị Trần lặng lẽ nhìn Quý Noãn bây giờ vẫn đang nằm lỳ trên giường, nhớ lại mấy tháng hai vợ chồng họ từ Mỹ trở về ba năm trước đây. Lúc đó không ngày nào ông Mặc trở về nhà, còn Quý Noãn thì ngày nào cũng ở nhà chờ anh. Chị còn nhớ có một ngày lễ Tết rất quan trọng, Quý Noãn tưởng rằng nhất định hôm đó ông Mặc sẽ quay về Ngự Viên nên đã tự mình chuẩn bị một mâm thức ăn thật lớn. Nhưng đến đêm hôm đó ông Mặc vẫn không quay về, thậm chí Quý Noãn gọi điện mà cũng không nghe máy. Sau đó thức ăn nguội lạnh đến không ăn nổi, vậy mà Quý Noãn vẫn một mình lặng lẽ ngồi ăn mấy món ăn nguội ngắt đó. Lúc ấy chị Trần còn không dám bước đến khuyên can một câu nào, chỉ cảm thấy quá xót xa.

Nghĩ đến những chuyện này, chút bất bình thay cho ông Mặc bị thiệt thòi còn chưa kịp nhen nhóm thì đã lập tức bị dập tắt, thậm chí chị Trần còn khẽ cười.

Thật ra, thỉnh thoảng nhìn thấy dáng vẻ ông Mặc lạnh lùng cao ngạo như vậy mà lại nhân nhượng từng chút từng chút vì Quý Noãn thì chị cũng thấy mới mẻ.

Đến khi chị Trần đã đi, Quý Noãn vẫn ngồi trên giường xem iPad. Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng phim vang lên. Cô đang xem một bộ phim rất bình thường vừa được chiếu không bao lâu. Mấy năm nay phim trong nước không có gì hấp dẫn, chỉ toàn là phim của đạo diễn nổi tiếng, không hề hài hước thú vị. Cô lại không muốn xem phim Mỹ, nên mới mở đại một phim ra xem.

Diễn xuất quá rối, không hề nhập tâm tí nào.

Chị Trần đi được một lúc thì Quý Noãn tắt iPad, ném sang một bên. Cô đứng dậy đi ra ngoài, nghe thấy tiếng động trong phòng bếp thì suy nghĩ một lát rồi bước vào.

Anh mặc sơ mi, quần âu, đứng bên tủ bếp, ống tay áo sơ mi xắn lên trên để lộ ra cánh tay rắn chắc. Cô đứng tựa vào cửa phòng bếp, nhìn anh chuẩn bị bữa tối nghiêm túc chỉn chu đến từng động như tác rửa rau hay đảo thức ăn mà đôi mắt như bị phủ một lớp sương mù.

Thời gian cứ trôi qua, trong suốt ba năm này, cô chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày như vậy.

“Sao em không xem phim tiếp đi?” Anh đang đảo thức ăn, không quay đầu lại nhưng rõ ràng đang hỏi cô.

Quý Noãn vẫn tựa vào một bên cửa phòng bếp: “Vừa rồi trước khi đi, chị Trần nấp ngoài cửa phòng nhìn tôi chăm chú một lúc lâu. Có lẽ chị ấy cảm thấy nếu tôi cứ để boss Mặc làm bữa tối như vậy mà không đến giúp một tay thì thật sự rất quá đáng.”

Động tác của Mặc Cảnh Thâm vẫn không ngừng lại: “Em cứ yên tâm xem phim đi, bao giờ bữa tối xong anh sẽ gọi.”

Quý Noãn nhớ đến bộ phim vô cùng nhạt nhẽo vừa rồi. Xem cái phim đấy thì thà cô đứng đây nhìn Mặc Cảnh Thâm đảo thức ăn còn hơn.

Nhận thấy cô không đi, Mặc Cảnh Thâm mở vòi nước rửa tay rồi chậm rãi lau khô: “Em thật sự muốn giúp sao?”

Quý Noãn không trả lời.

Vừa rồi đúng là cô có ý nói như vậy. Cô bị giữ lại đây mấy ngày, vì chuyện này mà cơn giận trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai. Bây giờ cùng anh ở chung nhà đã đủ khiến người ta tức tối rồi, nên cô không thật sự có ý định đi vào phòng bếp. Suy cho cùng, phòng bếp này dù có lớn thì cũng là một không gian tương đối nhỏ hẹp, chắc chắn cô sẽ không chủ động bước vào.

Nhưng chị Trần lại mua quá nhiều thức ăn, chắc có lẽ chị muốn làm một bữa tiệc thật lớn vào buổi tối, thế nhưng cuối cùng lại bị Mặc Cảnh Thâm giành việc. Nếu cô không hỗ trợ thật thì không biết đến bao giờ mới được ăn tối.

Tầm mắt của cô hướng đến kệ bếp, nhìn lướt qua mấy túi đồ bên trên rồi bước tới.

Quý Noãn cố ý ra vẻ cô sẽ không làm cái gì khác, lập tức với lấy mấy chai dầu, muối, tương, giấm, gia vị linh tinh xuống, giúp anh chia gia vị. Ví dụ canh cá chua ngọt thì cần đến giấm, đường, muối và chút xì dầu, còn canh nấm thì cần các loại gia vị, hoặc ví dụ như…

Cô vừa bước đến cách khoảng một cánh tay thì cổ tay đã bị anh ghì chặt lại. Quý Noãn còn chưa kịp kêu lên thì đã bị anh giật mạnh, lảo đảo nhào về phía anh.

Đến khi cô cuống quýt đứng vững lại thì anh đã hôn xuống.

Quý Noãn ngỡ ngàng trong phút chốc, đến khi phản ứng lại được thì cô vội vàng lùi ra đằng sau, đồng thời đẩy mạnh vai anh ra. Anh lại ôm lấy eo đẩy cô lùi về phía sau, nhưng chỉ được hai bước thì đã áp cô vào kệ bếp.

“Ưm…” Ngay lập tức Quý Noãn mở bừng mắt, dùng cả tay chân, muốn lùi về phía sau nhưng vẫn bị anh kìm chặt.

Đây không phải là một nụ hôn mãnh liệt nóng bỏng, chỉ là môi kề môi, dịu dàng dai dẳng làm say lòng người. Nhưng vì cô theo phản xạ muốn phản kháng mà anh đang rất dịu dàng bỗng nhiên tách môi cô ra, xâm nhập vào, vấn vít không thể tách rời.

Nụ hôn này vừa mập mờ dịu dàng, lại vừa mạnh mẽ chiếm đoạt, còn cộng thêm cả sự giãy giụa, kháng cự của Quý Noãn.

Đến khi Quý Noãn nổi khùng lên khẽ cắn anh thì động tác của anh mới ngưng lại. Anh cụp mắt nhìn gương mặt hồng hào và cả nhịp thở hổn hển vì bị hôn của cô.

“Nấu cơm thì nấu cơm chứ, anh làm gì... A!!!”

Cô còn chưa dứt lời thì đã kêu lên một tiếng, bất chợt bị anh bế bổng lên!

Đây không phải là loại bế ngang, cũng không phải là ôm, mà anh bế thốc cô lên khỏi mặt đất như xách nách một đứa trẻ. Ngay lập tức cô không còn dựa vào kệ bếp nữa mà đã ngồi hẳn lên mặt kệ.

Cô trợn tròn mắt như chưa hoàn hồn, nhìn người đàn ông trước mặt bằng ánh mắt khó tin: “Anh định làm gì… Ưm…”

Môi cô lại bị hôn. Người anh cao lớn, chân dài, hoàn toàn không vì cô đang ngồi quá cao mà bị ảnh hưởng mảy may. Ngược lại bây giờ anh không cần phải cưỡng bức nắm cằm Quý Noãn, ép cô ngước mặt lên cao, bởi khuôn mặt cô đã ngang tầm nụ hôn của anh.

Cô ngồi trên kệ bếp, ở cách cô không xa là bếp chưa bật, cách bếp không xa là tủ lạnh, sau lưng còn có ít bát đũa linh tinh. Cô không dám lộn xộn, tư thế cứng ngắc này lại càng khiến anh được nước lấn tới, chỉ trong giây lát đã lại quyến luyến xâm chiếm miệng cô.

Anh buông môi cô ra rồi lập tức tựa vào trán cô, chừa lại cho cô chút khoảng trống để hít thở, đôi mắt đen láy nồng nàn trầm lắng như mực.

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire