Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Hoạt động bán đấu giá từ thiện trong giới thượng lưu chẳng phải là điều gì lạ. Thông thường, những đơn
vị tổ chức tìm được vài món đồ quý thông qua nhiều đường dây không bình thường, ví ** như đồ cổ hay
đồ trang sức, hoặc các món đồ có ý nghĩa nào đó để bán đấu giá từ thiện. Số tiển từ thiện kếch xù sẽ được
quyền góp hết vào quỹ từ thiện của quốc gia. Tuy nhiên đây cũng là một hoạt động giao lưu nam nữ trong giới
thượng lưu.
Khách sạn này rất lớn, hoạt động đấu giá từ thiện được tiến hành phía sau sảnh tiệc - nơi có hàng ghế vây quanh
khu vực hình thang.
Sảnh hình thang rất lớn, ngoại trừ khu vực sân khấu có thể trưng bày các sản phẩm bán đấu giá ra thì còn có một
khu vực trung tâm rất rộng được để trống. Lúc này, người dẫn chương trình đấu giả đã chuẩn bị xong. Đơn vị tổ
chức sắp xếp Mặc Cảnh Thâm và người đi cùng anh là Quý Noãn ngồi ở gần vị trí tốt nhất gần chính giữa, có thể
nhìn toàn bộ sân khấu không bị sót góc nào.
Người dẫn chương trình trên sân khẩu chỉ giới thiệu đơn giản rồi ra hiệu cho người đẩy món sản phẩm bán đấu
giả đầu tiên lên.
Đây là một viên kim cương xanh tìm được từ một mồ quặng kim cương ở Liên bang Nam Tư cũ. Viên kim cương
xanh này nhỏ hơn phân nửa so với viên mà Quý Noãn có, độ tỉnh khiết có về cũng không bằng. Hơn nữa viên kim
cương này đã được tạo hình chế tạo kỳ công, không giống như viên của cô vẫn giữ nguyên hình tròn nguyên
thủy.
Nhưng một viên kim cương vô cùng bình thường thế này mà giá khởi điểm đã là năm mươi triệu.
Kim cương xanh nguyên chất là cực kỳ hiểm, phần lớn đều bị người sưu tập hoặc nhà giàu thu mua. Những
người có mặt ở đây đều xôn xao, tiếng hô giá liên tiếp vang lên.
Quý Noãn ngồi tại chỗ, làm như lơ đăng liếc sang người đàn ông bên cạnh: “Mặc tổng, anh thấy viên kim cương
xanh kia có được không?”
Mặc Cảnh Thâm liếc cô một cái, ánh mắt không dao động: “Không phải trong tay em đang có một viên còn đẹp
hơn sao? Loại này sao có thể lọt vào mắt em được?”
Quý Noãn mím môi: “Viên kim cương cấp thấp này mà đã hét giá khởi điểm lên đến năm mươi triệu. Tôi rất hiếu
kỳ, thật ra anh phải mất bao nhiêu tiển mới mua được viên kim cương xanh kia?”
Mặc Cảnh Thâm không trả lời, trong mắt có vương ánh cười.
Cũng không biết anh đang cười cuối cùng cô vẫn không trả lại viên kim cương xanh cho anh, hay cười cô vẫn
giấu viên kim cương xanh trong nhà mà không đám mang ra ngoài.
Quý Noän vốn chỉ muốn thăm dò giá cả của viên kim cương xanh kia, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt tươi cười
của Mặc Cảnh Thâm thì lập tức quay đầu đi, không hỏi tiếp nữa.
Trên sàn đấu giá, giá đã lên đến một trăm hai mươi triệu. Quý Noãn cảm thấy viên kim cương này không xứng
với giá tiền như vậy, nhưng những người ở đây vẫn tiếp tục ra giá.
Cô nghỉ ngờ, viên kim cương mình có trong tay có khi cũng phải hơn một tỷ...
Một tỷ, đúng là không phải ai cũng có thể bố tiển ra được, huống hồ cũng chỉ là một viên kim cương nho nhỏ mà
thôi.
Đã rất lâu rồi, Mặc Cảnh Thâm không tặng hoa hồng hay đồ trang sức để lấy lòng cô. Thế nhưng anh sẽ cởi chiếc
áo vest trên người xuống, bỏ đi vẻ ngoài tự phụ lạnh lùng, vì cô mà làm bữa tối. Thậm chí, vì cô, anh cũng có thể
không tiếc tính mạng này. Cũng vì muốn đến bù việc cô chưa từng mang nhẫn cưới mà anh đã chuẩn bị trước
một viên kim cương xanh, để tự cô tạo hình theo ý thích của mình. Làm dây chuyển cũng tốt, làm nhẫn cũng
đẹp, anh luôn tôn trọng suy nghỉ và sở thích của cô.
Hôm nay, cô đang mang bộ trang sức của VCA, e rằng cũng vì bó hoa mà con trai của bác hàng xóm tặng cô đã
chọc giận anh.
Hiếm khi Mặc Cảnh Thâm nông cạn như vậy, vì muốn tìm đổ phối với chiếc váy dạ hội của cô mà vung tay mua
một bộ trang sức giả cao chót vót.
Rõ ràng anh biết rằng hành động vô cùng nông cạn này sẽ bị cô coi thường, nên dứt khoát tạo ra một vết hôn trên
cổ cô. Như vậy, dù cô có không muốn thì cũng không thể không đeo bộ trang sức lên.
Người đàn ông này, kể cả khi nông cạn thì cũng không giấu được bản chất lưu manh của mình.
Vị Tổng Giám đốc ngồi bên cạnh thấy Quý Noãn đang nhìn thăm đò viên kim cương xanh kia, không nhịn được
nói: “Quý tổng, viên kim cương này đúng là được tìm thấy trong mỏ ở Nam Tư cũ. Không nói đến giá tiền, chỉ
nguồn gốc và màu sắc tỉnh khiết thôi cũng có giá trị độc nhất vô nhị, rất đáng để sưu tầm.”
“Vậy sao?" Quý Noãn khách sáo tươi cười với vị Tổng Giám đốc ngồi bên cạnh.
Vị Tổng Giám đốc nghĩ rằng mình đã nói trúng tâm ý của Quý Noãn, đang định tiếp tục hàn huyền thêm vài câu
với cô thì bất chợt bắt gặp ánh mắt của một người khác lia tới: “Trần tổng, quý công ty lập nghiệp hoạt động
trong ngành châu báu ở trong nước, tôi cứ tưởng rằng mắt nhìn đánh giá kim cương châu báu của ông cũng
không tệ lắm. Thể nhưng vừa rồi ông phát ngôn như vậy lại khiến người ta hoài nghi chất lượng châu bảu cũng
như ưu nhược điểm của toàn bộ trang sức kim cương của quý công ty đấy.”
Sắc mặt vị Tổng Giám đốc cứng đờ, ông ta bối rối cười: “Tôi chỉ tán gẫu vài câu với Quý tổng, cũng không phải cổ
ý nói viên kim cương xanh này là nhất phẩm, nhưng dù sao phụ nữ cũng luôn thích những món như thế này. Tôi
thấy Quý tổng không ra giá, cử nghĩ rằng cô ấy không biết được giá trị và độ hiếm của kim cương xanh, nên mới
thuận tiện hàn huyện đôi câu, không hề có ý như Mặc tổng nói đâu...”
Quý Noằn: “..."
Thì ra đây là thương gia trong giới kinh đoanh đá quý, chẳng trách cô không quen mặt.
Thương nhân trong giới đá quý mà lại phát ngôn như vậy, lại còn nói viên kim cương xanh này xứng đáng để sưu
tầm, đúng là có ý đồ đen tối.
Rõ ràng cả buổi rồi mà ông ta không hề tham gia giơ bảng ra giả.
Quý Noãn không thể hiện gì, tiếp tục nhìn lên sân khẩu, thấy giá cuối cùng là một trăm năm mươi triệu, thuộc về
một người có đáng đấp tròn vo.
Tiếp theo là hai sản phẩm đấu giá có giá trị sưu tắm được đưa lên.
Món đấu giá cuối cùng được đưa lên là bức tranh Đào Nguyên Đồ của họa sĩ nối tiếng Trương Đại Thiên.
Quý Noãn nhìn bức tranh thì cuối cùng giữa mi tâm mới thể hiện chút cảm xúc hứng thú.
Bức tranh Đào Nguyên này...
Cô nhớ đã từng nhìn thấy bức tranh này trong phòng sách ở nhà họ Quý. Lúc đó Quý Hoằng Văn xem bức tranh
này như bảo bối, nghe nói ông tốn hơn một trăm triệu mới mua được. Nhưng sau này, không biết vì nguyên nhân
gì mà bức tranh này không còn được treo trong phòng sách nữa, kế cả những năm sau cũng chưa từng được gặp
lại. Một lần cô vô tình hổi người giúp việc trong nhà thì người ta mới nói, Chủ tịch Quý mang ơn một người, mà
người ta không muốn bất cứ thứ gì, chỉ cần bức tranh kia. Cuối cùng Chủ tịch Quý không thể không kiểm lòng, từ
bỏ bức tranh yêu thích để cho đi.
Đây cũng đã là chuyện của nhiều năm trước rồi.
Vừa rồi Quý Noãn vẫn thờ ơ không hứng thú gì với mấy sản phẩm bán đẩu giá trước đó, thậm chí còn suýt ngủ
gật. Thế nhưng sau khi bức tranh Đào Nguyên Đồ được đưa ra thì hai mắt cô sáng rực lên, nhìn chằm chẳm vào
đó.
Mặc Cảnh Thâm vẫn im lặng, vị Tổng Giám đốc của công ty châu báu ngồi cạnh cô lại nói: “Quý tổng còn trẻ mà
lại không quan tâm đến mấy món trang sức bán đấu giá, chỉ có hứng thú đến thư họa cổ này sao?”
Quý Noãn thu lại ánh mắt, lắc đầu cười: “Không, có điều tôi từng nhìn thấy bức tranh này khi còn bé nên có ẩn
tượng rất sâu đậm thôi.”
Bức tranh này treo trong phòng sách nhà họ Quý từ khi cô còn nhỏ, lúc ấy mẹ cô còn sống. Hôm đó mẹ bể
cô vào trong phòng sách lấy đồ, tay cô còn mân mê bức tranh.
Quý Noãn nghĩ thẩm, cho dù bức tranh này có giá cả như thể nào thì cô cũng nên mua lại rồi treo vào phòng sách
của nhà họ Quý.
“Đây là một trong những bức tranh có giá trị sưu tắm quý hiếm nhất trong số mười danh họa trong nước.” Mặc
Cảnh Thâm cất giọng bình thần, ánh mắt anh chậm rãi lướt xuống mặt cô: “Muốn sao?”
Quý Noãn đang định trả lời thì chợt có tiếng động cách đó không xa. Cô liếc mắt nhìn thì thấy cách chỗ cô ngồi
hai hàng ghế khoảng sáu, bầy mét, anh em Dung thị đang ngồi ở đó. Có người vừa đứng đậy đi ra ngoài trước mặt
họ, giọng nói vang đến đây.
Ánh mắt Quý Noãn vừa vặn chạm phải ánh mắt của Dung Thành, lập tức khuôn mặt lãnh đạm của Dung Thành
trở nên lạnh lùng lộ liễu.
Quý Noằn: “..."
Em gái bị người mình thích cự tuyệt, mà người trong lòng của em gái lại mang theo bạn đự tiệc đi cùng, cho nên
vị Tổng Giám đốc này mới dùng về mặt lạnh kia để thể hiện thái độ sao?
Người ta luôn nói con em đại gia ở Bắc Kinh quen thói phách lối, bây giờ cô mới thật sự biết cái gì là phách lối.
Quý Noãn ung dung thu lại ánh mắt.
Dung Yên đang ngồi cạnh Dung Thành, ánh mắt vẫn dán về phía Mặc Cảnh Thâm. Buổi đấu giá đã diễn ra được
hơn một tiếng, Mặc Cảnh Thâm vẫn luôn ngồi bên cạnh Quý Noãn không rời, cũng không ra giá cho bất kỳ sản
phẩm đấu giá nào.
Từ đầu đến cuối Mặc Cảnh Thâm chỉ ngồi yên lặng, không có bất kỳ động tĩnh, cũng không tổ ra bị ảnh hưởng
trong không gian ẩm ï hay bởi đám đông huyện náo xung quanh. Ngược lại anh còn mang lại cho người ta cảm
giác cô độc rõ ràng.
Trên sân khấu đã bắt đầu ra giá, bức tranh hơn một trăm triệu cách đây mười mấy hai mươi năm bây giờ trong
nháy mắt đã được gọi tới ba trăm triệu.
Quý Noãn vốn đang đợi đến khi không còn ai lên tiếng ra giá nữa để tránh cứ liên tục đẩy giá lên quá cao, nhưng
tiếng ra giá vẫn không ngừng lại. Sau khi giá vừa vượt qua hơn ba trăm triệu một chút thì mỗi lần ra giá là cả
mười triệu đồng, không còn ai đám ra giá cách đến trăm triệu.
Quý Noän vẫn dán mắt vào bức tranh, nhớ lại cảnh khi mẹ còn sống vẫn thích ôm cô đi qua đi lại trong phòng
sách.
Cô không để ý, không biết Dung Yên và Dung Thành đã ngồi sau ghế của họ từ bao giờ, bất chợt nghe hai anh em
nhà này nói chuyện với nhau: “Anh, bức Đào Nguyên Đồ này với bức tranh mà ông nội thích đều là tác phẩm của
Trương Đại Thiên. Ông nội vẫn thích tranh của Trương Đại Thiên, vậy có nên mua cho ông bức này không?”
Sau đó, Dung Yên còn nói thêm: “Bây giờ giá tăng cũng chưa nhiều, em thấy lên khoảng năm trăm triệu là giá cao
nhất rồi, khống chế giá trong vòng năm trăm triệu là vừa tầm."
Dung Yên vừa đứt lời, mí mắt Quý Noãn chợt giật một cái.
Năm trăm triệu?
Tập đoàn MN đang ở giai đoạn đỉnh cao, tuy vốn nhiều nhưng nếu tiêu một lúc năm trăm triệu thì cô thật sự phải
cần nhắc một chút.
Dù sao đây cũng không phải là một số tiển nhỏ. Kế cả với quy mô của một công ty như Tập đoàn MN thì cũng
không phải một khoản nhỏ, vốn liếng của cô không phải nhiều, huống hồ cũng phải để dành nhiều tiền cho vốn
lưu động, dùng để ổn định các dự án. Cô vốn nghĩ nếu khoảng hai, ba trăm triệu thì còn được.
Anh em Dung thị cũng thích bức tranh này sao?
Quý Noãn ngước mắt lên nhìn bức tranh trên sân khẩu, nét mặt vẫn lãnh đạm, không lên tiếng.
Đúng giờ phút này, người dẫn chương trình đấu giá lên tiếng: “Bức tranh Đào Nguyên Đồ này đã lên giá đến ba
trăm chín mươi triệu, còn có quý vị nào ra giá nữa không? Bức tranh cao nhất trong nước còn chưa vượt quá bổn
trăm triệu, không biết hôm nay bức tranh này có phá vỡ mức giá kỷ lục đó không...”
“Bổn trăm triệu." Dung Thành giơ bảng lên.
Lập tức, đôi mắt người dẫn chương trình nhìn Dung Thành sáng rực lên: “Hay, đúng là một thời khắc có tính lịch
sử, có còn vị nào muốn ra giá nữa không?”
Không khí ở hội trường lập tức căng thẳng.
Tranh của Trương Đại Thiên có giá trị thế nào thì cũng vào tẩm hai trăm triệu trở lên. Nhưng bây giờ đã leo
thang đến bổn trăm triệu, họ không thể không hoài nghỉ có phải có những người cổ tình đẩy giá lên cao hay
không.
Dù có muốn sưu tẩm đến mức độ nào thì với giá cả này, với một bức tranh lúc nào cũng giấu ở trong nhà, không
mang ra ngoài được, ngoại trừ thỏa mần đam mê ra thì không có giá trị nào khác. Mọi người tính toán một hồi
lâu thì âm thanh trong hội trường giảm đi rất nhiều, không ai ra giá tiếp nữa.
“Không có người nào ra giá khác sao?” Dung Yên ngồi cạnh Dung Thành khẽ hỏi.
Quý Noãn dùng biển ghi số trong tay, thỉnh thoảng gõ nhẹ lên đầu gối, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bức tranh,
nội tâm đang đấu tranh đữ dội. Khi còn bé cô đã từng ngắm bức tranh này với mẹ, cô muốn lẩy lại một món đồ có
giá trị cho nhà họ Quý, nhưng cô vẫn phải nghĩ đến Tập đoàn MN bây giờ đang ở giai đoạn đỉnh cao, rất cần tiền.
Năm trăm triệu có thể giúp công ty làm được rất nhiều chuyện.
“Bổn trăm triệu lần một, bốn trăm triệu lần thứ hai,...” Người dẫn chương trình đấu giá long trọng tuyên bố: “Bốn
trăm triệu lần thứ..."
Quý Noãn đang định giơ biển báo mã số trong tay mình lên, nhưng cô vừa nâng lên thì người ngồi bên cạnh đã
giơ lên trước, giọng nói trầm thấp lãnh đạm vang lên trong phòng như tiếng sét đánh giữa trời quang: “Sáu trăm
triệu."
Cả hội trường rơi vào im lặng khác thường, sau đó chỉ còn có tiếng máy điều hòa không khí phả ra.
Sáu trăm triệu. Đây là bức tranh thư pháp có giá cao nhất trong lịch sử bán đấu giá ở trong nước.
Tranh của Trương Đại Thiên tuy rất nổi tiếng và quý giá, nhưng giá này cũng quá đắt rồi. Khi ở mức bổn trăm
triệu, rất nhiều người trong hội trường đã bỏ cuộc, thế mà giá lại còn lên cao thế này, không người nào đám ra giá
tiếp.
Hội trường yên tĩnh tuyệt đối, anh em Dung thị càng không ngờ người ít khi tham gia đấu giả như Mặc Cảnh
Thâm lại ra giá.
Trong nháy mắt, Dung Yên mim môi thật chặt nhìn bóng lưng lạnh lùng thanh cao trước mặt.
“Sáu trăm triệu lần thứ nhất, sáu trăm triệu lần thứ hai...Sáu trăm triệu lần thứ ba, chốt!”
Người dẫn chương trình đấu giá phấn khích hô dứt khoát.
Sắc mặt Dung Thành cực kỳ khó coi, đang ngồi thì lập tức đứng đậy. Dung Yên liển vội vàng kéo tay anh ta: “Anh.”
Quý Noãn vẫn ngồi yên tại chỗ không đứng lên.
Cô không biết vì sao Mặc Cảnh Thâm lại muốn ra giá cao như vậy. Nếu nói là vì anh muốn giúp cô mua bức tranh
này thì cô cũng có thể hiểu được. Không nói đến Tập đoàn Shine rất quyền thế, chỉ dựa vào tài lực của Mặc thị
trong nước cũng đã không người bình thường nào có thể sánh bằng rồi. Nhưng sáu trăm triệu một bức tranh thì
cô cũng có chút xót ruột.
Sau khi nghe thấy cử chỉ kích động của Dung Thành, cô như lờ mờ cảm nhận được, vì lúc trước Dung Thành gây
khó đễ cho cô trước cửa phòng vệ sinh, nền Mặc Cảnh Thâm mới không lưu lại cho anh ta chút cơ hội ra giá nào,
đến cả tư cách cạnh tranh hay đối kháng lại, anh cũng không nhường cho anh ta.
Nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm vẫn thờ ơ lạnh nhạt, thậm chí sau khi lấy được bức họa thì cũng không thèm khách
sáo nói lấy một câu, đáy mắt Dung Yên tràn đầy thống khổ.
Dung Yên cần Dung Thành lại, đứng dậy bước đến sau lưng Mặc Cảnh Thâm.
Quý Noãn không thèm quan tâm để ý xem cô ta muốn nói hay muốn làm gì, vẫn ngồi tại chỗ không
đứng lên.
Cô nghe Dung Yên bước đến nói: “Ông Mặc, ông nội tôi từ xưa đã đam mê tranh của Trương Đại Thiên, sắp tới là
đến lễ mừng thượng thọ của ông, tôi và anh trai tôi định tặng bức tranh này cho ông nội. Không ngờ anh cũng
thích bức tranh này, nhưng tôi chưa từng nghe nói anh có hứng thú với tranh thư pháp hoặc đồ cổ. Không lẽ anh
muốn tặng cho ông nội Mặc sao?”
Nghe Dung Yên tự nhiên gọi ông cụ Mặc là ông nội, sắc mặt lãnh đạm của Quý Noãn thoáng sa sầm, nhưng cô vẫn
lặng lẽ ngồi bên cạnh lắng nghe, không có bất kỳ cử động nào.
“Hay là thế này, tôi biết còn phải vài ba tháng nữa thì mới đến sinh nhật của ông nội Mặc. Chỉ bằng ông Mặc
nhường bức Đào Nguyên Đồ này cho anh em chúng tôi, chúng tôi sẽ trả anh sáu trăm triệu. Tôi với anh tôi tặng
bức tranh này cho ông nội, đợi đến lễ mừng thượng thọ ông nội Mặc, tôi và anh tôi sẽ đến Hải Thành chúc thọ,
tặng một bức danh họa hay món đồ cổ nào đó có giá trị hơn cả bức Đào Nguyên Đồ này, như vậy cũng tạo cơ hội
để hai nhà Dung, Mặc có mối quan hệ lâu dài.”
Quý Noãn lặng lẽ liếc nhìn đám đông đang dẫn tần đi. Ha, tính toán thật khéo!
Tuy Mặc Cảnh Thâm đã tham gia không ít các buổi tiệc hoặc buổi đấu giả từ thiện, nhưng hẳn là rất ít khi anh lấy
đanh nghĩa cá nhân giơ biển báo giá để mua món gì cả. Bức tranh hôm nay là một lần hiểm hoi.
Dung Yên muốn lấy bức tranh này từ Mặc Cảnh Thâm, rồi một thời gian nữa lại lấy lý do chúc thọ mà đến nhà họ
Mặc. Dù sao cô ta cũng thiểu một ơn nghĩa này, coi như có chủ động đến nhà họ Mặc thì cũng không khiến người
ta thấy mình quá chủ động mà nói được gì.
Ai nói Dung Yên này là một con thổ trắng?
Rõ ràng là một cô gái thông minh đến không thể thông minh hơn được nữa.
Sáu trăm triệu là một con số không hề nhỏ, vậy mà anh em Dung thị bổ ra sáu trăm triệu cũng không cần chớp
mắt. Nhưng Quý Noãn thì vì năm trăm triệu mà phải suy nghĩ đấu tranh một hồi lâu.
Quý Noãn lãnh đạm đặt biển ra giá lên chiếc ghế trống của vị Tổng Giám đốc vừa rời đi.
Nhưng cô vừa ngẩng đầu lên thì đã rơi ngay vào đôi mắt đen lầy sâu thẩm của anh.
Cô ngừng thở.
Cô cố gắng kiểm soát cảm xúc, không để lộ ra điều gì.
Dù sao bức tranh này cũng không phải của cô.
Vừa rồi, khi đã mua được bức tranh, anh còn liếc cô một cái, làm cô nghĩ rằng anh vì cô nên mới đấu giá bức tranh
này. Thế nhưng bây giờ anh còn để Dung Yên đến gần cò kè mặc cả, nghe Dung Yên định đối lấy một bức tranh có
giá trị tương đương, rồi sau đó lại mang đến chúc thọ ông cụ nhà họ Mặc. Lý lẽ hoàn hảo này khiến cho người ta
không có lý đo gì mà từ chối.
Dù sao nếu nhà họ Dung muốn kết giao với nhà họ Mặc thì cũng xứng tắm.
Với địa vị của nhà họ Dung ở đây, Mặc Cảnh Thâm cũng không nên gây thù chuốc oán cho nhà họ Mặc.
Về mặt Quý Noãn cứng nhắc không xao động. Cô cụp mắt xuống đọn túi trên đùi mình, không nhìn anh nữa thì
chợt nghe giọng nói của anh nhàn nhạt trắm thấp vang lên: “Theo tôi được biết, đúng là ông cụ Dung có niềm
đam mê không nhỏ với thư pháp. Sáu trăm triệu này hai người không cần phải bỏ ra, cũng không phải quan tâm
đến giá trị của bức tranh này là bao nhiêu.” Quý Noãn đang lấy điện thoại từ túi xách ra bỗng khựng lại một thoáng.
Không phải anh đang định tặng bức tranh này cho ông cụ Dung đấy chứ?
Quý Noãn luôn kiểm soát được cảm xúc của chính mình, giờ phút này tay đang cẩm điện thoại lại thoáng siết
chặt một chút.
Mặc Cảnh Thâm nhìn cô vẫn ung dung thản nhiên tìm chiếc điện thoại trong túi xách, môi anh như thoáng cong
lên.
Dung Yên cũng tưởng anh có ý này, lập tức ánh mắt sáng lên mừng rỡ: “Ông Mặc ở lại Bắc Kinh thời gian này cũng
vừa khéo đến ngày sinh nhật của ông nội tôi. Anh muốn đến dự tiệc mừng thượng thọ của ông nội tôi sao?”
Ý cô ta đang hỏi có phải anh lấy danh nghĩa của mình mà tặng bức tranh này cho ông nội cô ta không.
Dung Thành đứng bên cạnh cười lạnh: “Mặc tổng coi thường nhà họ Dung chúng tôi như vậy, cần gì phải có ý
định tặng bức tranh cho nhà họ Dung. Sáu trăm triệu này anh em chúng tôi vẫn chi được, Mặc Tổng không cần
hào phóng như thể.”
Quả nhiên Dung Thành vẫn ngấm ngắm bực bội chuyện ở trước cửa nhà vệ sinh, hoàn toàn không có ý định bị
lép về, thậm chí bây giờ còn đang mong tìm lại chút thể điện.
Nhưng ngoài suy đoán của mọi người, Mặc Cảnh Thâm buông một câu: “Tôi nói sẽ đưa bức tranh này cho nhà họ
Dung bao giờ?”
Nét mặt Dung Yên khựng lại, sắc mặt Dung Thành cũng lập tức sa sẩầm.
Dung Yên dần trợn to mắt: “Ông Mặc...”
Ánh mắt bình thản thờ ơ của anh đổi diện với ánh mắt kinh ngạc của Dung Yên, lãnh đạm lên tiếng: “Bức tranh
này không phải để chúc thọ ai hết, cô Dung cả nghỉ rồi.”
Dung Yên: “... Vậy sao anh lại muốn mua nó? Rö ràng anh cũng không thích những món đề này...”
“Cô Dung có quyền mua để tặng ông cụ Dung, không lẽ tôi không được mua để tặng cho người quan trọng với
mình sao?”
Dung Yên lập tức cản môi.
Sắc mặt Dung Thành lạnh băng, giọng nói cũng tràn ngập sự khó chịu: “Dung Yên, em nhìn mà không hiểu sao?
Tổng Giám đốc Mặc đã nói rõ ràng mười mươi cho em thấy, bức tranh này anh ta sẽ không nhường cho em đâu,
lại càng không có ý định tặng cho nhà họ Dung. Tổng Giám đốc Mặc là người làm ăn, anh ta ra giá mua bằng được
bức tranh nổi tiếng này thì chắc chắn là có lý do riêng. Anh ta mua bức tranh này không phải để tặng em, mà e là
để tặng cho cô Quý này.”
Giọng nói Dung Thành cực kỳ không vui, rõ ràng không có ý định để em gái mình còn chút tư tưởng nào đến Mặc
Cảnh Thâm nữa. Bây giờ xem ra anh ta cũng đứng về phía người lớn trong nhà, không giúp Dung Yên ra ngoài
theo đuổi đàn ông, ngược lại chỉ muốn từ nay về sau cách ly Dung Yên và Mặc Cảnh Thâm càng xa càng tốt.
Đây mới là mục đích để Mặc Cảnh Thâm vẫn nhắn nại nghe Dung Yên nói một tràng như vậy sao?
Đối với gia đình quyển thể như Dung thị thì không thể tổ thái độ như những hoa cổ ven đường được. Cự tuyệt
thẳng thừng cũng không hiệu quả bằng để người ta tự hiểu mà chủ động bồ cuộc, tránh sau này cứ đây đưa đai
đẳng không dứt.
Sau khi nghe thấy Dung Thành nói, Quý Noän không lên tiếng, nhưng coi như đã hiểu rõ ràng Mặc Cảnh Thâm
làm như vậy là có dụng ý. Cô không nói gì, chỉ liếc sang Mặc Cảnh Thâm vẫn đứng bên cạnh cô không rời một
bước. Chiếc áo sơ mi đen và quần âu làm nổi bật đáng người cao quý tao nhã lạnh lùng của anh. Cho dù anh đang
đối mặt với người thừa kế của Dung thị lẫy lừng tiếng tăm ở Bắc Kinh, cũng không hề giảm đi chút khí chất nào.
Dung Thành lúc này quả thật chỉ hận không thể xách Dung Yên rời khỏi đây ngay, tránh để nhà họ Mặc ở Hải
Thành coi thường.
Quý Noãn dùng ánh mắt phức tạp nhìn Mặc Cảnh Thâm. Người đàn ông này gặp chuyện gì cũng không tỏ thái độ
xao động, chuyện gì cũng kín kẽ xử lý hợp tình hợp lý, hơn nữa việc quyết định sách lược tác chiến cũng khiển
người ta phải cảm thán.
Đây là điều khiến người ta không theo kịp anh, nhưng cũng khiến cô vừa yêu vừa hận.
Giống như nguyên nhân khiển anh tàn nhẫn ly hôn với cô. Sau khi cô đã biết được lý do rồi, tất cả đều hợp lý hết,
khiến cô có muốn cũng không hận nổi.
Vậy thật ra cô đang oán giận anh cái gì?
Mặc Cảnh Thâm liếc nhìn đáng ngồi yên tĩnh của Quý Noãn: “Sao? Do đự nửa ngày mà vẫn không biết có
muốn mua hay không, người ta mua giúp cho rồi lại ngượng ngùng sao?”
Quý Noãn: “..."
Mọi cảm xúc rối loạn đều bay biển hết đi khi anh vừa lên tiếng. Quý Noân nhìn thấy nhân viên đang cuộn bức
tranh mang về phía bên này, không nặng không nhẹ khẽ hừ một tiếng: “Mặc tổng hào khí ngất trời. Tôi chỉ là
người đứng đầu của một Tập đoàn MN nhỏ bé, sao đám vung tay đứt khoát như anh được?”
Anh càng mím chặt môi, cười như không cười: “Không muốn sao? Vậy để anh đưa bức tranh này cho nhà họ
Dung.”
“Có muốn." Quý Noãn vội đưa tay đón lấy bức tranh mà nhân viên mang đến trước mặt, không hề có ý định cho
bức tranh đi.
“Anh còn tưởng em rất khí phách chứ.”
Khí phách cũng tùy người tùy lúc. Cô rất muốn bức tranh này, vì nó cũng chính là ký ức về tuổi thơ của cô.
Hơn nữa, đưa cho nhà họ Dung là có ý gì?
Quý Noân biết anh cố tình nói như vậy nhưng cô vẫn quyết định nhận lấy bức tranh. Dù sao cô cũng không cần
bỏ tiền, cùng lắm thì mất chút thể điện mà lại có thể loại đi đối thủ để lấy được bức tranh nổi tiếng trị giá mấy
trăm triệu, có gì không tốt chứ?
Cô cũng không phải là đứa trẻ xốc nổi giận đổi, chết vì cái kiểu sĩ điện hão. Bây giờ cô rất thức thời, chỉ cần có lợi
cho mình thì hoàn toàn có thể mềm nắn rắn buông.
Quý Noän ôm cuộn tranh vào lòng. Bức tranh này có lớp nilon bảo vệ. Cô nhìn nó, khóe miệng từ từ cong lên lộ ra
sự vui vẻ khó thấy.
“Cẩm ơn anh, lúc tôi tặng lại cho ba tôi bức tranh này, tôi sẽ nói với ba đây là anh mua cho ông.”
Thấy tâm trạng cô rất vui, ánh mắt anh ánh lên tia dung túng chiều chuộng như trước đây: “Ai tặng cũng được,
cũng chỉ là một bức tranh mà thôi.”
Chỉ là một bức tranh mà thôi?
Dung Yên vẫn chết lặng đứng đó, nét mặt đã hóa đá từ lâu.
Cho dù nhà họ Dung quyền thế giàu có, nhưng cũng không đám nói sáu trăm triệu chỉ là một bức tranh mà thôi.
Vừa rối anh cô ta nói Mặc Cảnh Thâm mua bức tranh này là để tặng cho cô Quý, cô ta còn nghĩ không có khả
năng. Nhìn cô Quý không phải là người thích những thứ như thế này, nhưng không ngờ là lại muốn mua cho ba
cô ta, đến cả Mặc Cảnh Thâm cũng lên tiếng xác nhận.
Rõ ràng Quý Noãn vẫn chưa hề lên tiểng, sao anh biết là cô muốn bức tranh này? Sao anh biết ba của cô Quý sẽ
thích những món đồ này?
Chẳng lẽ anh yêu cô Quý cũng giống như cô ta yêu anh, vì người mình thích mà để tâm đi tìm hiểu sở thích của
những người thân trong nhà người ta? Nói như vậy, giữa anh và cô Quý này có quá khứ mà cô ta không đoán
được?
Lời nói của Dung Yên đầy chua chát: “Mặc tổng, dòng tranh này cũng có rất nhiều loại, nếu mà nói quý hơn thì ở
nước ngoài cũng có. Nhà họ Dung có bức Phong Cảnh Mười Hai Non Nước của Tế Bạch Thạch, lúc trước ông nội
tôi mua được trong buổi đấu giá ở nước ngoài, vẫn yêu thích giữ trong nhà. Nhưng có về ông nội tôi thích tranh
của Trương Đại Thiên hơn, nên nếu cô Quý muốn, chúng tôi có thể đổi bức tranh của Tế Bạch Thạch lấy bức của
Trương Đại Thiên. Dù sao cũng sắp đến sinh nhật ông nội tôi rồi, kính mong cô Quý nhường bức tranh này cho
tôi được không?”
Nét mặt Quý Noãn không chút đao động, cô còn cảm thấy đúng là cô Dung được lớn lên trong nuông chiều, ở
những nơi như thể này mà còn có thể để nghị người khác nhường tranh cho mình?
“Chuyện này thật sự là ngại quá. Cô Dung, bức tranh này vẫn được treo trong phòng sách của ba tôi từ khi tôi còn
nhỏ. Sau đó vì có chút chuyện mà nó vào tay người khác. Bây giờ tôi thật sự muốn tìm lại đổ vật này mang về nhà,
ý nghĩa bức tranh sâu xa như vậy, cô có lấy cái gì quý gấp mười lần ra để trao đổi thì tôi cũng không đồng ý." Quý
Noãn hờ hững nói: “Nói về tranh thì, những tranh của danh họa cận đại nổi tiếng như Tế Bạch Thạch, Trương Đại
Thiên hay những bức tranh cổ đời Đường, ba tôi cũng có. Nhưng bức tranh này là bức tranh có ý nghĩa 'có được
sau khi mất đi' với gia đình tôi, đù nó không đến mức quá quan trọng, nhưng tôi sẽ không từ bổ.”
Nói rồi Quý Noãn bất giác ôm bức tranh vào ngực chặt hơn một chút.
Mặc Cảnh Thâm nhìn thấy động tác vô thức này của cô thì nhướng mày cười.
Cô cảm thấy làm như vậy thì sẽ không ai tranh được của cô sao?
Quý Noãn thấy anh cười thì thẩm trừng mắt với anh, rồi đứt khoát trả lại bức vẽ vào tay nhân viên. Dù sao sau
khi rời khổi đây thì nhân viên khách sạn sẽ mang bức tranh không sứt mẻ gì đến khách sạn họ ở.
Dung Yên thấy hai người trao đổi ánh mắt với nhau, rõ ràng không còn chỗ để người khác xen vào.
Dưới ánh mắt dung túng chiều chuộng của Mặc Cảnh Thâm, thái độ đường như có chút giận đỗi của Quý Noãn rõ
ràng là ÿ vào sự yêu thích của anh đổi với cô. Nếu không, e rằng không có người phụ nữ nào dám thể hiện thái độ
như vậy trước mặt Mặc Cảnh Thâm cả.
Nét mặt Dung Thành đã lạnh như băng từ lâu. Vành mắt Dung Yên ửng đỏ: “Nếu bức tranh này có ý nghĩa với cô
Quý đến như vậy thì đúng là chúng tôi đã làm phiền rồi.”
Nói rồi, Dung Yên xoay người khoác cánh tay Dung Thành, đang định đi thì chợt nghe tiếng Quý Noän không
nặng không nhẹ vang lên: “Chẳng phải vừa rồi cô Dung mới bị trẹo chân sao? Nhanh như vậy đã khỏi rồi à?"
Dung Yên khựng lại, không quay đầu. Chỉ khi Dung Thành định quay đầu thì cô ta mới kéo mạnh tay anh ta,
không để anh trai ra mặt bênh vực mình.
Dù sao chuyện xảy ra ở nhà vệ sinh cũng là lỗi của bọn họ trước. Khi Mặc Cảnh Thâm chạy đến, Quý Noãn cũng
không hiếu thẳng yêu cầu họ nói xin lỗi, cũng không làm quá lên mà chỉ lựa chọn hòa giải yên bình, điểu này đã
cho thấy Quý Noãn cư xử rất có chừng mực. Bây giờ nếu cô ta và anh trai gây sự ở đây thì hóa ra nhà họ Dung bọn
họ mới là người không biết điều.
Nhìn thấy anh em Dung thị cứ như vậy ra về, lúc này ánh mắt Quý Noän mới rời khỏi bóng lưng hai người họ. Cô
đang định đi thì nhìn thấy ánh mắt Mặc Cảnh Thâm như mơ hỗ rơi xuống mặt cô.
Trong một giây bốn mắt nhìn nhau, Quý Noãn nhớ đến bức tranh kia liển thu ánh mắt lại rồi nói: “Sau này tôi sẽ
mang tiền trả lại anh.”
Nhưng anh lại khẽ cười, nói nhỏ: “Lẩy thịt bối thường đi.”
Bất chợt Quý Noãn nhìn anh: “Được.”
Khi ánh mắt anh đang sáng rực lên thì cô bỗng mỉm cười: “Có thể lấy thịt bối thường, nhưng chỉ trong tối nay
thôi, quá thời hạn thì hết phục vụ.”
Mặc Cảnh Thâm: “..."
Chu kỳ của cô phải hai ngày nữa mới hết.
Rõ ràng đây là một chí phiểu khống. Sáu trăm triệu này đặt lên người cô đúng là một đi không trở lại rồi.
Anh không hề thay đổi sắc mặt, nhìn cô một cái rồi xoay người đưa lưng về phía cô, đi thẳng ra ngoài.
Quý Noãn nhìn theo bóng lưng cụt hứng của anh thì khóe miệng bất giác mang theo vẻ tươi cười.
Quý Noãn khó khăn lắm mới đuổi kịp bước chân của Mặc Cảnh Thâm. Mới vừa rồi cô vẫn nghĩ Mặc Cảnh Thâm
mặc kệ cô vì cái chí phiểu khổng kia, thế nhưng Mặc Cảnh Thâm vẫn đi rất nhanh, không thèm quay đầu lại.
Quý Noãn thấy Mặc Cảnh Thâm bước đi quá nhanh, cô đi giày cao gót cả mười phân, chạy theo anh rất vất vả...
Đến khi Mặc Cảnh Thâm bước lên xe, nhìn anh lên xe mà không thèm quay đầu lại, bổ mặc một mình cô
đứng bên ngoài, thì bây giờ cô mới lờ mờ nhận ra... Mặc Cảnh Thâm giận thật sao?
Ôi được rồi, nghĩ đến chuyện một người đàn ông phải nhịn đến ba năm, khó khăn lắm mới nghe được lời đồng ý
lấy thịt bồi thường, thế nhưng lại đúng lúc cô đang trong chu kỳ. Chuyện này có xây ra với bất kỳ người đàn ông
nào thì cũng không ai nuốt trôi loại khıêυ khí©h này.
Nhưng anh không nhịn được thật ư? Lúc cô đau bụng, chẳng phải anh vừa giúp cô chườm ấm vừa nằm trên
giường ôm cô sao?
Thế mà anh tức giận thật à?
Bây giờ anh cũng đã lưu manh như thế rồi, bao nhiêu ngày vẫn lợi dụng cô không ít, thể mà bây giờ còn tức giận?
Quý Noãn suy nghĩ hồi lâu cuối cùng vẫn bỏ qua mà quay vào xe về khách sạn. Anh giận thì cứ giận, cô cũng
không có ý định đỗ dành anh.
Nhưng cô lại nghĩ đến bức tranh kia, dù sao cô cũng không mất một xu nào, quả thật là anh có thiện chí.
cự -
Quý Noãn không đễ dàng gì mà tìm được lý do cho chính mình. Khi Tiểu Hồ đến mở cửa xe giúp thì cô nâng gấu
váy lên ngồi vào trong xe, liếc mắt sang nhìn người đàn ông đã ngồi vào xe từ trước. Cô suy nghĩ một chút rồi
phóng khoáng vỗ lên vai anh một cái: “Anh xem, vừa rồi tôi cũng không ý gì khác, đúng là nên cảm ơn về việc bức
tranh kia...”
Anh thấy cô ngang nhiên đặt tay lên vai mình thì liếc cô một cái, nét mặt không đao động, khẽ gạt tay cô xuống
rồi nhắm mắt lại.
Quý Noän: *...???”
Cô còn chưa kịp nói hết câu cảm ơn, tránh để anh nghĩ cô là loại người ăn cháo đá bát. Thế nhưng anh lại không
hể có ý muốn tiếp nhận lời cảm ơn của cô, nhắm mắt lại thế này là thể hiện không muốn trò chuyện với cô bây
giờ sao?
Cô có thiện chí nói lời cảm ơn mà lại còn bị anh cự tuyệt hả?
Cô rụt tay lại, không nhìn anh nữa. Tiểu Hồ bước lên xe, ngồi vào ghế lái nhìn thẳng về phía trước, hoàn toàn
không để ý đến tình cảnh ở phía sau.
Quý Noãn ngồi trên ghế, bên cạnh là người đàn ông đang nhắm mắt không hể có ý định để ý đến cô. Tiểu Hồ
cũng không nói chuyện, trong xe cực kỳ yên tĩnh. Cô dứt khoát cúi người xuống cởi đôi giày cao gót hơn mười
phân ra. Đi một buổi tối, cô chỉ mong chân của mình được thoải mái một chút. Thế nhưng cô vừa cúi người
xuống thì lại thấy bụng khó chịu, nên rên khẽ một tiếng.
Người đàn ông bên cạnh vẫn không nhúc nhích, đến cả Tiểu Hồ cũng tiếp tục lặng lẽ lái xe. Có lẽ Tiểu Hồ cũng
cảm thấy không khí trong xe yên lặng khác thường nên mới đưa tay bật nhạc lên, tiếng nhạc dịu nhẹ vang lên
trong xe.
Quý Noãn tháo đôi giày ra, duỗi bàn chân nhỏ nhắn trong xe, rồi lại khẽ đặt xuống một chỗ sạch sẽ.
Cô trầm tư suy nghĩ, dù sao hôm nay Mặc Cảnh Thâm cũng giữ thể diện cho cô, không chỉ không để cô phải chịu
chút thiệt thòi nào, từ lễ phục, kim cương, đồ trang sức, cho đến bức tranh nổi tiếng kia. Nếu cô vẫn giữ tính khí
ngang ngạnh thì không khác gì là cô không hiểu chuyện.
Nhưng cô liếc sang nhìn thì thấy anh vẫn nhắm tịt mắt, hoàn toàn không để ý đến cô, nên cô lại nghiêm mặt, cứ
trợn trừng mắt nhìn anh một lúc lâu.
Anh chợt mở mắt ra, vừa vặn đối điện với ánh mắt chằm chằm của cô. Quý Noãn không kịp tránh đi, chỉ đành
nhìn thẳng vào mắt anh.
Anh lạnh lùng hờ hững nhìn cô, rồi lại liếc nhìn đôi chân trắng trẻo nhỏ nhắn mềm mại đang đặt ở giữa chỗ ngồi
của hai người. Một nửa bàn chân bị gấu váy dài che lấp, như ẩn như hiện.
Anh lạnh lùng nói: “Đi giày vào."
“Tôi đi giày cả tối rồi, chỉ muốn thoải mái một chút thôi, lát xuống xe tôi lại đi vào." Quý Noãn né tránh ánh mắt
anh.
Liếc qua đôi bàn chân nhê nhắn của cô như đang hướng về phía anh, ngón chân anh vô thức co quắp lại. Mặc
Cảnh Thâm cảm giác máu bên dưới người mình như cuộn lên.
Anh lại nhắm mắt lại, cau mày nói: “Đến chu kỳ mà còn để lòng bàn chân lạnh như vậy sao? Không sợ cẩm lạnh
à?"
Trong xe không lạnh mà.
Thấy Mặc Cảnh Thâm có vẻ rất khó chịu, Quý Noãn cũng cố nhịn, suy nghĩ một chút rồi đi giày vào. Đôi giày này
do nhà thiết kế chọn cho cô khi thử váy dạ hội. Tuy là một thương hiệu nổi tiếng, kiểu mẫu cũng rất đẹp, nhưng
chỉ thích hợp đi trong dạ tiệc thôi. Bình thường mà đi đôi giày này thì đau chết đi được. Cô đi cả buổi tối, bây giờ
đã thấy cổ chân ê ẩm rồi.
Không khí trong xe lại tiếp tục rơi vào yên lặng. Quý Noãn lấy điện thoại từ trong túi ra xem, có thông bảo từ ứng
dụng tin tức, toàn bộ đều là tin tức về buổi tiệc và buổi đấu giá từ thiện được long trọng tổ chức ở Bắc Kinh. Phần
lớn vẫn là những tin tức thông thường, không có bất kỳ loại scandal nào.
Cô đọc một lúc rồi lại buông điện thoại xuống, liếc nhìn Mặc Cảnh Thâm vẫn đang nhằm mắt, rõ ràng giờ anh
không hề có ý định nhìn cô.
Cô quay đầu nhìn chiếc xe đang đi theo sau xe của họ. Đó là xe của nhân viên tổ chức đẩu giá. Họ chịu trách
nhiệm đi theo bọn họ để đưa tranh về đến khách sạn.
Suy cho cùng thì cô vẫn nợ anh một ân tình. Quý Noãn suy nghĩ một chút, hay là dỗ đành anh vài câu vậy, dù sao
cũng là sáu trăm triệu mà.
“Quả thật bức tranh đó rất có ý nghĩa với tôi. Khi còn bé, lúc mẹ tôi còn sống, mẹ vẫn hay bế tôi vào phòng làm
việc của ba. Dù Quý Hoằng Văn không phải ba ruột của tôi, nhưng đây vẫn là tình cảm sâu nặng từ bé đến lớn.
v - “ v ¬ ù
Nhìn thấy bức tranh, tôi cũng nhớ lại rất nhiều chuyện khi ấy, đúng là trong lòng tôi cảm thấy rất mãn nguyện.”
Anh vẫn không mở mắt: “Cho nên?”
“Nên, không nói đến những chuyện khác, chỉ riêng chuyện bức tranh thôi, tôi thật lòng rất biết ơn anh. Tôi vốn
luôn canh cánh trong lòng chuyện giá cả của bức tranh. Dù sao bây giờ cũng đang là thời kỳ phát triển của Tập
đoàn MN, mấy trăm triệu với tôi mà nói là chuyện phải suy tính cẩn trọng. Lúc đó tôi vẫn còn đang lựa chọn nên
nghe theo cảm xúc hay lý trí, đúng là rất khó khăn. Cảm ơn anh đã lựa chọn giúp tôi.”
Mặc Cảnh Thâm nhíu mày cười lạnh: “Đã biết ơn như vậy mà em vẫn chỉ nói cảm ơn miệng thôi sao?”
Đúng là anh so đo vì cô đã bẫy anh.
Quý Noãn giả vờ ngớ ngẩn “a” một tiếng: “Mặc tổng giàu có như vậy rồi, còn muến tôi cảm tạ như thế nào nữa?
Tôi đã nói sau khi về Hải Thành thì sẽ trả tiển lại cho anh mà, tôi cũng không có ý định nợ nắn anh. Nhưng với nợ
ân tình này, ngoài việc nói một câu cẩm ơn ra, anh còn muốn tôi phải thể nào nữa?”
Vừa rồi Mặc Cảnh Thâm đã mở mắt ra. Anh đảo mắt nhìn gương mặt cô tươi cười với anh. Gương mặt trắng muốt
đưới ánh sáng lờ mờ trong xe như tỏa sáng, cặp mắt xinh đẹp như sao lấp lánh, thêm vào thái độ giả ngây muốn
né tránh để tài nhạy cảm, khiến cô có vẻ hấp dẫn quyến rũ phi thường.
Mặc Cảnh Thâm lại cảm thấy máu nóng cuộn lên mạnh mẽ hơn.
Từ trước đến nay anh không phải là người có nhiều ham muốn, nhưng riêng với Quý Noãn thì lại khác.
Ba năm qua cô đã thay đổi quá nhiều.
Người con gái này bây giờ chỉ cần tùy tiện nhăn trán hay cười một cái thôi cũng đã khiến anh như lên cơn nghiện.
Huống hề bây giờ cô lại còn cười như vậy... M* kiếp.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire