jeudi 11 septembre 2025

Chương 571: Tắm rửa sạch sẽ nằm ở trên giường, mặc em xử trí

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Vóc người hiện nay của Quý Noãn còn gợi cảm hơn so với ba năm trước. Do kiên trì vận động thường xuyên nên cơ thể cũng không dễ dàng đổ bệnh giống như trước kia nữa.

Bởi vì lời nói của cô mà anh buông váy ngủ ra, nhưng vẫn mò mẫm chiến đấu hăng say ở khắp nơi sau lưng cô. Đến khi anh chạm vào được móc áσ ɭóŧ sau lưng, cả người Quý Noãn lập tức trở nên căng cứng.

Thật ra thì anh chưa làm chuyện gì quá đáng, nhưng Quý Noãn lại hận bản thân mình quá nhạy cảm. Cô càng ghét cay ghét đắng cơ thể lúc nào cũng kháng cự lại người lạ, thậm chí không thích, thế nhưng lại mất đi khả năng chống trước sự ôm ấp và đυ.ng chạm của Mặc Cảnh Thâm, dù mỗi một động tác của anh đều như đang trêu đùa cô.

Ngay khoảnh khắc anh dễ dàng cởi móc áσ ɭóŧ ra, Quý Noãn run lên, bất chợt ngước mắt, nghe tiếng cười của người đàn ông vang lên bên tai.


Nụ hôn lập tức rơi xuống cổ cô, sau đó dần dần lan xuống phía dưới…

Cho đến khi nụ hôn của anh cách lớp áo ngủ tơ tằm mỏng manh, Quý Noãn bất chợt không kiềm chế nổi nữa, gần như cơ thể hóa thành cánh cung căng siết. Quý Noãn ngẩng đầu ra sức cắn chặt cánh môi, kháng cự sóng tình đáng sợ không cách nào hình dung được đang ập đến.

Người phụ nữ ngửa cổ lên, vô thức để lộ sự gợi cảm vô ngần, mái tóc không quá dài cũng không quá ngắn xõa trên giường. Động tác của anh vẫn cứ tiếp tục, Quý Noãn không chịu nổi, vùi đầu lên vai anh, nức nở trầm thấp: “Mặc Cảnh Thâm… Anh đừng…”

Quý Noãn gần như không kìm được run rẩy. Thân thể suốt ba năm chưa từng bị đàn ông chạm qua, hiện giờ chỉ cần anh liên tục ve vuốt thôi thì đã trở nên mẫn cảm như bị trêu chọc, khơi dậy những ký ức từng điên cuồng run rẩy hàng đêm.


Quý Noãn mềm nhũn người, rốt cuộc tay cũng được thả lỏng, nhưng đã không còn sức để đẩy anh ra.

“Đừng cái gì?” Bàn tay xấu xa của anh không ngừng ve vuốt cơ thể cô, chậm rãi hướng thẳng xuống dưới…

Một cái ấn mạnh qua tấm băng vệ sinh mà Quý Noãn vừa mới thay ra lúc tắm xong đã khiến cả người cô trở nên mềm oặt, hơi thở dường như sắp đứt đoạn.

Trong khoảng thời gian không tới nửa phút đồng hồ này, anh vẫn đang hôn cô. Quý Noãn đang trong thời kỳ “đèn đỏ”, thứ đồ mềm mại màu trắng kia vẫn đang làm vật ngăn cách, vậy mà Quý Noãn lại sắp bị giày vò đến phát điên rồi.

Cô cáu giận, cáu giận vì người đàn ông này nắm rõ cơ thể cô như lòng bàn tay, cáu giận vì bản thân không thể chống cự lại sự trêu chọc của anh, càng cáu giận vì hận mình không thể kiềm chế nổi.


Lúc Mặc Cảnh Thâm hôn môi và trêu chọc, cô cảm thấy mình chẳng khác gì người con gái bất cứ lúc nào cũng có thể trầm luân dưới thân anh ba năm nước.

Khi Quý Noãn bị anh hôn đến ngây ngốc, đột nhiên cô cảm giác tay mình bị kéo đến phủ lên một thứ lạnh băng. Trong nháy mắt, tất cả giác quan của cô đều báo động, đó là khóa dây thắt lưng của anh. Quý Noãn cúi đầu nhìn chiếc khóa sáng bóng sắc lạnh trong căn phòng mờ tối, lạnh đến độ khiến cơ thể cô run lên một cái.

Một tay Quý Noãn bị anh cưỡng ép lôi kéo mà cởi dây thắt lưng ra, tay còn lại túm chặt lấy quần áo anh, ánh mắt cô run rẩy: “Mặc Cảnh Thâm…”

Quý Noãn hơi nghiến răng nghiến lợi, sự khó chịu và trống rỗng không thể kìm nén trong người sắp sửa nhấn chìm cô, nhưng cô lại chẳng thể làm gì được.

Ngược lại ánh mắt Mặc Cảnh Thâm nhìn cô ngày càng nặng nề, anh nhất quyết kéo tay cô ấn xuống dây thắt lưng, vì vậy tay cô cứ thế mà lần theo…

Quý Noãn nhìn anh chằm chằm. Dưới ánh sáng mờ ảo, cô nhìn thấy rõ gương mặt anh tuấn của Mặc Cảnh Thâm. Rõ ràng cho dù là vào thời điểm tràn ngập sắc tình, nhưng trông anh vẫn cứ lạnh lùng điềm tĩnh, đôi mắt đen kịt nóng bỏng nhìn cô chăm chăm.

Chỉ có một chút mồ hôi lấm tấm trên trán và hơi thở nặng nề hơn bình thường mới tố cáo anh trông không hề lạnh lùng tĩnh giống như vẻ bề ngoài.

***

Quý Noãn cảm thấy mình sắp điên rồi!

Mặt cô đã đỏ đến sắp nổ tung!

Chết mất!

Mỏi tay quá!

Điên rồi! Điên rồi!

*** Cuối cùng, mãi cho đến khi Mặc Cảnh Thâm túm chặt lấy tay cô, cơ thể gần như căng chặt cứng rắn như đá, sắp bóp nát cổ tay cô đến nơi, thì anh mới thỏa mãn tựa đầu lên cổ cô mà thở ra một hơi vừa dài vừa nặng. Quý Noãn đỏ ửng mặt, quay đầu đi.

Hơi thở Mặc Cảnh Thâm lướt nhẹ qua cổ cô từng cái một, rất nóng cũng rất ấm áp. Anh vẫn đang trong tư thế ôm chầm lấy cô, thật lâu cũng không rời đi, sau đó đặt một nụ hôn nhẹ bên tai cô: “Khổ cho em rồi.”

Quý Noãn: “…”

Cô thật muốn hét một chữ “Cút”, nhưng nhớ đến trạng thái lúc này của Mặc Cảnh Thâm, nếu như cô lại nói cái gì đó kí©h thí©ɧ anh, không chừng tối nay tay cô sẽ bị tàn phế ở đây mất.

Quý Noãn cứng người, không nói lời nào, để mặc cho anh đè trên người mình. Cho đến khi hơi thở của anh dần dần ổn định lại, giọng nói vang lên bên tai cô vẫn có chút trầm khàn, dường như ẩn chứa ý dò xét: “Khó chịu lắm hả?”

Quý Noãn trợn mắt nhìn trần nhà.

Anh còn dám hỏi cô có khó chịu hay không?

Phí lời!

Cô đâu phải không có nhu cầu sinh lý! Ba năm qua, đâu chỉ có anh là giống tăng nhân khổ hạnh, rõ ràng cô cũng giống như một ni cô còn gì? Bị hôn bị ôm còn chưa tính, dù sao về mặt này thì phụ nữ cũng không quá mẫn cảm, nhưng cô lại bị anh trêu chọc cả nửa ngày, sau đó còn…

Làm sao cô lại không có cảm giác được?

Cảnh tượng mắc kẹt giữa muốn nhưng không thể làm, ngược lại sau đó còn khiến anh được thỏa mãn no nê, cô khó chịu đến sắp nổ tung luôn rồi, được chưa?

Quý Noãn tức đến suýt tăng xông. Rõ ràng cô nhớ ít nhất bề ngoài Mặc Cảnh Thâm cũng là chính nhân quân tử. Lúc hai người vẫn còn là vợ chồng có thể làm mọi chuyện, nhưng một lần nọ anh bị Mặc Thiệu Tắc tính kế, bị bỏ thuốc rồi bắt nhốt trong khách sạn Million Stars. Quý Noãn sợ anh khó chịu nên đã từng đề xuất ý tưởng này, nhưng anh vì lo nghĩ cho cảm nhận của cô nên chẳng cho cô làm gì cả.

Vậy mà hôm nay lại…

Quý Noãn tức đến đỏ cả mắt, không biết rốt cuộc là đang giày vò anh hay giày vò chính mình.

Hiện giờ rõ ràng Mặc Cảnh Thâm đang vô cùng thỏa mãn, mà cô thì không biết tối hôm nay có thể ngủ được hay không nữa. Quan trọng hơn là bây giờ cô không thể tắm nước lạnh được.

Đúng là muốn chết mà!

Nụ hôn của anh lại rơi xuống khuôn mặt cô, dịu dàng khẽ hỏi: “Em cũng muốn? Hửm?”

Quý Noãn tiếp tục trợn mắt với trần nhà: “Không!”

Tiếp theo, cô nghe thấy từng đợt tiếng cười phát ra từ l*иg ngực anh, khàn khàn mà gợi cảm. Hơn nữa vì anh đè trên người cô, dính chặt vào nhau, cho nên khi cười, l*иg ngực khe khẽ rung lên chấn động, khơi gợi cảm xúc trong cô.

Nụ hôn của anh dời sang khóe môi cô, giọng điệu nhẹ nhàng trấn an: “Nhiều nhất chỉ còn hai ba ngày nữa là em có thể khai trai rồi. Đến lúc đó, anh sẽ tắm rửa sạch sẽ nằm trên giường, mặc em xử trí.”

Dứt lời, gương mặt đẹp đẽ của anh lại sáp đến gần trước mắt, hôn mạnh lên môi cô một hồi, lấp kín tiếng mắng chửi chất chứa lửa giận đang trực trào ngay cửa miệng của Quý Noãn. Cho đến khi cô quên bẵng đi mình muốn mắng cái gì, chỉ có thể đỏ mặt nhìn anh trân trối thì Mặc Cảnh Thâm mới nở nụ cười hài lòng, hôn lên gò má cô hai cái.

Quý Noãn tức đến độ dây thần kinh có thể đứt phăng bất kỳ lúc nào.

Ai thèm anh tắm rửa sạch sẽ nằm trên giường chứ?

M* kiếp, đợi cô cố chịu cho qua đêm nay, sau này dù anh có cởi sạch nằm trên giường, chuyện cô muốn làm nhất cũng là trói anh lại, trói thật chặt vào, sau đó tìm vài người phụ nữ nhảy thoát y trước mặt anh.

Nhất định phải cho anh nếm thử nỗi khổ lửa tình đốt thân nhưng không thể thỏa mãn!

Muốn cô chủ động đè anh hả?

Đừng có mơ!


Chương 572: Muốn xem cô mặc áo tắm lượn qua lượn lại trước mặt anh chứ gì?


Mặc Cảnh Thâm tắm rửa sạch sẽ trong phòng cô, sau đó bị cô quẳng cho một chiếc áo choàng tắm, bảo anh nhanh mặc vào rồi biến về phòng mình. Khi ấy anh mới đi về.

Quý Noãn cũng tắm rửa sạch sẽ rồi nằm lên giường, nhưng trong đầu chỉ có mấy chữ “Aaaaaa, không ngủ được!” to tướng, vờn quanh hết lần này đến lần khác.

Khốn kiếp!

Hiện giờ đã hơn một giờ đêm, nhưng cô không ngủ được!

***

Hôm sau, Quý Noãn vác theo cặp mắt thâm quầng bước xuống nhà hàng dưới lầu ăn sáng.

Lúc này đã hơn bảy giờ, Tiểu Hồ và Mặc Cảnh Thâm đều đang ở đấy. Nhìn thấy Quý Noãn uể oải bưng khay đồ ăn đi qua đi lại chỗ bàn tròn điểm tâm tự chọn kiểu Tây, Tiểu Hồ rất không thức thời đứng dậy bước tới gần tiếp tục chọn thức ăn, mở miệng hỏi: “Quý tổng, tối qua cô ngủ không ngon sao?”

Quý Noãn lạnh lùng lườm cậu ta một cái: “Cậu thấy dáng vẻ của tôi giống như ngủ không ngon sao?”

Tiểu Hồ sửng sốt: “Thoạt nhìn sắc mặt cô, tôi thấy có vẻ cô ngủ không ngon giấc.” Hơn nữa vẻ mặt cũng rất khó chịu, giọng điệu lại quái gở, cứ như đang tức giận bực mình.

Chỉ là Tiểu Hồ không dám nói nửa câu sau, cậu ta gắp hai miếng bánh mì rồi ảo não xoay người trở về, ngồi xuống bàn ăn sáng. Cậu ta liếc mắt nhìn Tổng Giám đốc Mặc đang uống cà phê, không nhịn được mà hỏi: “Mặc tổng, hình như tối qua Quý tổng ngủ không ngon. Hôm nay, chúng ta phải tham dự cuộc họp tổ chức bên phía hội trường, có cần tôi tiếp tục ký tên thay cô ấy nữa không? Để cô ấy ở lại khách sạn nghỉ ngơi?”

“Không cần.” Mặc Cảnh Thâm còn chưa lên tiếng, Quý Noãn đã bưng khay đồ ăn đến, nói với vẻ mặt vô cảm, sau đó ngồi xuống, chẳng thèm nhìn Mặc Cảnh Thâm lấy một lần.

Tiểu Hồ: “…”

Lại có ai đắc tội tổ tông này nữa rồi? Không phải hôm qua còn rất tốt sao? Lúc ở trên xe… cô còn ngủ trên người Tổng Giám đốc Mặc nữa mà…

Tối qua hẳn phải bình yên vô sự chứ? Sao giờ lại…

Tiểu Hồ há miệng, mờ mịt nhìn Quý Noãn cắn bánh mì nướng như hổ đói ngoạm thịt, sau đó lại nhìn người đàn ông bên cạnh, nhỏ tiếng hỏi: “Mặc tổng, tâm trạng mấy ngày đến tháng của phụ nữ đúng là lên xuống thất thường, cảm xúc cũng khiến người ta không biết đường nào mà lần nhỉ?”

Vẻ mặt Mặc Cảnh Thâm vẫn không đổi: “Có thể tối hôm qua cô ấy uống quá nhiều Champagne, đầu óc còn chưa tỉnh táo.”

Quý Noãn tức tối nhìn anh, nhưng chỉ thấy Mặc Cảnh Thâm thờ ơ cầm tách cà phê dở lên uống, hoàn toàn không tự cảm thấy tối qua đã làm chuyện xấu trong phòng cô.

Hóa ra anh được sung sướиɠ giải tỏa một lần nên tinh thần sảng khoái chứ gì.

“Cũng không biết ai mới không tỉnh táo.” Quý Noãn không nhìn anh nữa, trợn mắt với ly nước trên bàn.

“Em ngủ không ngon thì ở lại trong phòng ngủ thêm một lát, dậy sớm như thế làm gì?”

“Tôi đến Bắc Kinh là để công tác, để làm việc, không phải là boss lớn đi du sơn ngoạn thủy nghỉ phép. Tôi không có tật xấu không ngủ ngon là lại ngủ nướng.” Quý Noãn tiếp tục mở miệng khıêυ khí©h.

Mặc Cảnh Thâm nhướng mày: “Em vừa ra ngoài công tác đã tóm được bức tranh sáu trăm triệu, lại còn được nhiệt tình thăm hỏi phục vụ miễn phí, chẳng lẽ đó không phải là đi du sơn ngoạn thủy hay sao?”

Quý Noãn: “…”

Cô không nhịn được mà dằn mạnh dao nĩa đang cầm trên tay xuống, lại vì cố nén giận mà túm lấy ổ bánh mì nướng trong tay, cứ như hận không thể biến Mặc Cảnh Thâm thành bánh mì nướng rồi bóp nát. Thế nhưng vừa bóp một cái, cô lập tức nghĩ đến tối hôm qua…

Cảm xúc đó vẫn luôn khiến cô bỏng rát…

Sắc mặt Quý Noãn càng ngày càng khó coi, sao cô lại đồng ý làm loại chuyện đó với anh chứ? Nhất định là bởi vì tối hôm qua cô uống vài ly rượu ở buổi tiệc nên không đủ tỉnh táo! Không ngờ tửu lượng mà cô cho rằng đã tốt hơn rất nhiều lại vẫn kém như vậy!

“Mặc Cảnh Thâm, anh có ý đồ riêng thì cũng không cần phải nói trắng trợn thế đâu. Nếu như Bắc Kinh này không có việc gì nghiêm túc thì bất cứ lúc nào tôi cũng có thể trở về Hải Thành. Hạ Điềm còn chưa trở lại công ty, mặt khác, người phụ trách tạm thời của công ty vẫn chưa quen việc, đồng nghĩa với hiện giờ công ty chúng tôi đang trong trạng thái nuôi thả rông. Nếu như không có việc gì quan trọng, tôi sẽ trở về trước.”

Bàn tay đặt tách cà phê xuống của anh khựng lại, anh liếc mắt nhìn cô: “Hai ngày nữa có vài buổi triển lãm và hội nghị thượng đỉnh của giới thương nghiệp ở Bắc Kinh, cả vài nơi do Hội trưởng Hội Tài chính sắp xếp phải đi. Em mới đến Bắc Kinh ba bốn ngày mà đã đứng ngồi không yên rồi sao?”

Ba bốn ngày mà đã đến nông nỗi này, nếu như ở đây nửa tháng thật, không chừng ngay cả mảnh xương cũng chẳng còn ấy chứ?

Quý Noãn liếc anh một cách sâu xa: “Tôi sẽ xin gạt tên của tôi, hủy mọi hoạt động ở Bắc Kinh.”

“Không được.” Anh đáp dứt khoát như đinh đóng cột, ngay cả một chút cơ hội phản bác cũng không cho cô.

Quý Noãn lườm anh một cái, cúi đầu ăn sáng.

Tiểu Hồ ngồi bên cạnh, vừa uống sữa tươi, vừa run lẩy bẩy.

Đúng là làm khó Tổng Giám đốc Mặc rồi.

Trước giờ anh chẳng hề đưa phụ nữ ra ngoài, cho dù xã giao hay không cũng vậy. Lần này hiếm khi mới đi công tác mà đưa phụ nữ theo, kết quả lại gặp phải Tổng Giám đốc Quý tính cách cứng cỏi như vậy… Khụ khụ…

Tiểu Hồ chợt chủ động mở miệng, cười nói: “Quý tổng, cô đừng gấp gáp về Hải Thành thế. Việc bận rộn nhất ở Bắc Kinh là vài cuộc họp sẽ diễn ra vào tuần tới. Hai ngày tiếp theo, Hội trưởng Hội Tài chính sắp xếp vài hoạt động thiên về giao lưu vui chơi giải trí, ví dụ như bao cả biệt thự vùng ngoại ô để mọi người mở party tập thể, hoặc là bao cả khu nghỉ mát để mọi người cùng nhau vui chơi giải trí, đánh bài, đánh bóng, hoặc bơi lội linh tinh gì đó, hầu như đều rất nhẹ nhàng thoải mái…”

Ở trong nước, những phương thức vui chơi giải trí khi các ông lớn trên thương trường tụ họp không có gì ngoài những thứ này. Thật ra lúc ở Luân Đôn cũng toàn như vậy, thường thì vị tổng giám đốc nào đó sẽ bao hết một chỗ để mọi người cùng vui chơi.

Những kỹ năng như bowling và golf của Quý Noãn đều được tôi luyện từ giới thương nghiệp ở Luân Đôn mà ra.

Cô đã chán ngấy từ lâu, chẳng hề có chút hứng thú.

Đặc biệt là sau chuyện xảy ra ở khu nghỉ mát Hoàn Hải thuộc Hải Thành lần trước khiến cô cảm thấy cuộc tụ họp của giới thương nghiệp trong nước cũng chẳng có gì mới mẻ.

Khi nghe Tiểu Hồ nói còn có bơi lội linh tinh, ánh mắt cô lập tức trầm xuống, cương quyết phun ra sáu chữ: “Có chết tôi cũng không đi!” Tiểu Hồ vốn cho rằng cô nghe thấy lời này thì có thể thả lỏng một chút, kết quả không ngờ lại bị cô lạnh mặt từ chối thẳng thừng.

Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng liếc cậu một cái. Tiểu Hồ kinh hãi, lúng túng cúi đầu tiếp tục ăn sáng. Cậu vốn định giúp boss lớn lấy lòng phụ nữ, ai ngờ lại càng giúp càng hỏng…

Mặc Cảnh Thâm thu lại tầm mắt, nhìn về phía Quý Noãn: “Em không đi cũng được. Đó đều là chỗ của giới nhà giàu mới nổi tụ tập, anh cũng chẳng hứng thú gì. Chi bằng chúng ta tự tìm một khách sạn có suối nước nóng, đổi cách thức nghỉ ngơi vài ngày?”

Ahaha!

Khách sạn có suối nước nóng?

Muốn ngắm cô mặc áo tắm lượn qua lượn lại trước mặt anh chứ gì?

Đừng có mơ!

Tuyệt đối không thể nào!

Quý Noãn cười khẩy hai tiếng, đập dụng cụ ăn uống trong tay xuống một cái rầm: “Không đi!”

Dứt lời, cô đứng bật dậy tiếp tục đi lấy bữa sáng tự chọn ở khu ăn bên kia, không thèm ngoảnh đầu lại.

Mặc Cảnh Thâm nhìn theo bóng lưng của cô, lãnh đạm căn dặn Tiểu Hồ đang giả vờ là người tàng hình bên cạnh: “Cậu đi hỏi xem xung quanh đây có khách sạn suối nước nóng nào có chất lượng nước sạch nhất, khách trọ ít một chút. Tốt nhất là có thể bao hết toàn bộ khu vực suối nước nóng của khách sạn.”

Chương 573: Đã muốn ngủ thì tư thế nào mà chẳng ngủ được?


Rốt cuộc Tiểu Hồ cũng tìm được nơi để phát huy khả năng bản thân, mắt sáng rỡ đáp: “Khách sạn Deep Blue bảy sao thì thế nào? Nó nằm ngay tại đường vành đai hai của Bắc Kinh, cách nơi này không xa, nếu không tắc đường thì chỉ chạy mười phút đồng hồ là tới nơi.”

Deep Blue là khách sạn có cảnh quang rất nổi tiếng ở Bắc Kinh. Ngoại trừ điều kiện cơ sở là bể bơi suối nước nóng sạch nhất toàn quốc và cung cách phục vụ đẳng cấp bảy sao thì còn có một vài căn phòng đặc biệt thiết kế theo chủ đề biển sâu. Bởi vì Bắc Kinh không có bờ biển tự nhiên, cho nên căn phòng này được bao quanh bởi cảnh quang đại dương nhân tạo, như vậy vừa có thể thỏa mãn người có nhu cầu phòng cảnh biển, vừa có thể bảo đảm an toàn tuyệt đối.

Mặc Cảnh Thâm gõ một ngón tay lên mặt bàn, đảo mắt nhìn Quý Noãn vẫn còn chọn thức ăn ở khu ăn uống. Lúc thì cô gắp một ít thịt ba rọi, lúc thì lại gọi người nấu giúp một tô bún gạo chay, hoàn toàn không có ý định lập tức trở về bàn ăn bên này ngồi.

Ánh mắt không thay đổi, anh lãnh đạm nói: “Lịch trình công việc ở Bắc Kinh còn mấy ngày?”

“Chúng ta còn vài đối tác cần đích thân gặp mặt, gồm người phụ trách của Hội Tài chính có liên quan đến bên Hải Thành. Chúng ta còn phải tham gia hai cuộc họp lớn bên Viện Thương mại quốc gia, và cuộc gặp mặt ước hẹn tạm thời, bên cạnh đó có vài đối tác mà Quý tổng cũng nên gặp mặt một lần. Dù sao hiếm khi có dịp đến Bắc Kinh, nên tính ra thì nhanh nhất cũng phải hơn một tuần lễ nữa mới có thể kết thúc.” Tiểu Hồ vừa nói vừa tính toán thời gian: “Tạm thời chúng ta vẫn ở lại khách sạn Thịnh Đường là tiện nhất. Dù sao nơi này vẫn là chỗ của Tập đoàn Shine, bình thường những người ở Bắc Kinh cũng hay họp hành hoặc bàn chuyện làm ăn ở đây, chúng ta có làm gì cũng tiện hơn. Bên phía khách sạn Deep Blue thì đợi sau khi hết bận rộn thì có thể sang đó ở ba bốn ngày.”

Lúc này, Quý Noãn đã bưng tô bún gạo chay vừa nhờ đầu bếp nấu giúp trở về. Lúc đặt tô lên bàn, cô nâng mắt thấy vẻ mặt nghiêm túc giống như đang tính toán thời gian của Tiểu Hồ, thỉnh thoảng lại còn lấy bảng kế hoạch ra xem. Quý Noãn lại dời mắt nhìn Mặc Cảnh Thâm vẫn đang ung dung uống cà phê.

Cô chỉ đành xem như đêm qua chẳng xảy ra chuyện gì, im lặng ăn sáng.

Sau khi bữa ăn chấm dứt, hành trình một ngày mới lại bắt đầu.

Hôm nay, địa điểm triển lãm đầu tiên đã hẹn với phía đối tác là nơi cách khách sạn Thịnh Đường tương đối xa, nghe Tiểu Hồ bảo phải lái xe hết hai tiếng đồng hồ. Bởi vì khoảng cách xa, lại thêm có vài đoạn tắc đường nghiêm trọng nên có thể sẽ mất hơn hai tiếng.

Quý Noãn chỉ đáp lại một câu, không nói gì khác. Dù sao tối hôm qua cô cũng không ngủ ngon, giờ lên xe ngủ bù hai tiếng cũng không tồi. Kết quả hiển nhiên là Mặc Cảnh Thâm nhìn thấu suy nghĩ của cô, Quý Noãn đảo mắt nhìn ánh mắt như cười như không của anh mà trong phút chốc càng thêm cáu tiết.

Tối hôm qua cô không ngủ được là nhờ ai hả?

Sau khi lên xe, cô ngồi tựa vào cửa kính xe. Mặc Cảnh Thâm nhìn thấy dáng vẻ bắt đầu công khai giữ khoảng cách với anh của cô, không khỏi nheo mắt: “Không gian trong xe chỉ lớn chừng đó, em còn có thể trốn đi đâu? Có cần anh chuẩn bị riêng cho em một chiếc xe không?”

Ban đầu Quý Noãn vốn cho rằng khi đến Bắc Kinh, chắc chắn họ sẽ sắp xếp cho xe đưa đón mỗi đối tác và người phụ trách. Nhưng cô không ngờ Mặc Cảnh Thâm lại lựa chọn tối giản mọi thứ, chỉ để Tiểu Hồ lái xe cho họ, hoàn toàn không cần gọi người khác đến đây phô trương làm gì. Vì vậy mỗi ngày, cô chỉ có thể ngồi chung một chiếc xe với anh.

“Nếu anh có thể điều thêm cho tôi một chiếc xe thì đương nhiên không còn gì tốt hơn.” Quý Noãn cũng không từ chối.

Dáng người đàn ông cao ngất tuấn tú, anh lạnh lùng lườm cô một cái: “Em nghĩ hay thật.”

Quý Noãn: “…”

“Lúc cơ thể không khỏe thì hưởng thụ sự săn sóc của anh, ăn cháo anh nấu, ngồi xe của anh, lại còn muốn giữ khoảng cách với anh. Giờ em còn muốn điều riêng một chiếc xe đi theo phía sau, rốt cuộc là em đến làm việc hay đến chọc tức anh vậy?”

Quý Noãn cười khẩy một tiếng, lạnh lùng không vui đáp: “Anh lợi dụng danh nghĩa chăm sóc tôi, hơn nửa đêm chạy vào phòng tôi. Sao không nói lúc anh ‘chăm sóc’ tôi đã làm ra chuyện gì đi?”

Tiểu Hồ đang lái xe: “…”

Ông trời ơi, mau bịt lỗ tai của cậu lại đi! Kiểu tán tỉnh qua lại này rất đả kích người khác đấy, biết không?

Anh nhìn cô, như cười như không: “Anh thấy em cũng không bài xích sự xuất hiện mỗi đêm của anh mà. Chẳng lẽ lần này anh không chăm sóc em chu đáo?”

A ha ha ha ha.

Rất là chu đáo.

Chu đáo đến nỗi tối qua cô chẳng thể nào chợp mắt nổi.

Quý Noãn tựa lên cửa xe, cố gắng giữ khoảng cách xa nhất với anh.

Anh quét mắt sang: “Đến đây, đừng ngồi chỗ cửa xe nữa, em dựa vào đó mà không thấy cấn sao?”

“Tôi ngồi đây rất ổn.” Quý Noãn hết sức kiên cường xoay đầu quay ra ngoài cửa sổ.

Nhưng hôm nay phải đến nơi rất xa, Quý Noãn giữ vững tư thế ngồi dán sát vào cửa xe gần nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng cảm thấy cửa này vừa cứng vừa khó chịu. Bởi vì vẫn luôn giữ vững một tư thế cho nên lưng eo nhức mỏi, nói gì mà ngủ trong xe hai tiếng, ngủ cái quái gì mà ngủ, bây giờ cô chẳng có cách nào ngủ được.

Nhưng hiện giờ nếu ngồi nhích qua thì mất mặt quá đi thôi.

Ngay đúng lúc cô lẳng lặng giơ tay lên vuốt vuốt thắt lưng đau nhức do bị cửa xe cấn, cánh tay dài của anh đã duỗi đến kéo cô trở về, không cho cô cơ hội từ chối hay giãy giụa. Đồng thời, tay anh cứ nắm chặt lấy bả vai cô, khiến cô chẳng thể nhúc nhích. Cả người Quý Noãn bị động dựa hết vào lòng anh.

Quý Noãn: “…”

Mặc Cảnh Thâm ấn cô vào lòng không buông: “Em đã khó chịu như vậy mà vẫn còn ương ngạnh ngồi ở đó à, thà eo mỏi lưng đau cũng muốn giữ khoảng cách với anh? Em chọn đi, em tựa vào lòng anh ngủ một lát, hay tiếp tục tựa vào cửa xe trừng mắt với bên ngoài, tiêu hao hết tất cả sức lực ít ỏi còn lại?”

Quý Noãn bị ép dán vào lòng anh, không thể giãy giụa để ngồi thẳng người lại được. Cô chuyển mắt nhìn Tiểu Hồ vẫn luôn không hề quay đầu cũng không nhìn vào gương chiếu hậu, dáng vẻ giống như chưa hề nghe thấy một câu nào. Quý Noãn lại ngước mắt lên trừng Mặc Cảnh Thâm: “Mặc Cảnh Thâm, anh không biết xấu hổ hả? Tôi muốn ngủ thì tư thế nào mà không ngủ được? Tại sao phải nhất định phải tựa vào lòng anh ngủ?”

“Ha.”

“…”

Quý Noãn nhìn dáng vẻ lãnh đạm tự phụ không hề để ý của anh đối với sự châm chọc của cô, rõ ràng là tối hôm qua anh được thỏa mãn đầy đủ nên tâm trạng hôm nay vô cùng tốt.

Nhưng tâm trạng của cô lại tồi tệ hết sức!

Quý Noãn thật sự nghi ngờ câu tiếp theo của anh sẽ là tâng bốc vòng ôm của mình ấm áp thoải mái cỡ nào.

May mà anh không nói vậy, chỉ là lúc ôm cô còn tiện tay vỗ nhè nhẹ trên lưng tựa như trấn an trong khi cô sắp tức đến dựng cả lông: “Cả ngày hôm nay sẽ phải làm rất nhiều việc, em khẳng định không muốn ngủ một lát à?”

“Tôi tự dựa ra sau ngủ.”

Quý Noãn nghiêm mặt, giơ tay lên định đẩy cánh tay đang khoác trên vai mình ra.

Nhưng đẩy mãi mà cũng không thể đẩy ra được, cô bực tức chuyển mắt nhìn tay của anh, cúi đầu định cắn một cái. Ai ngờ răng còn chưa chạm vào, anh đã dời tay xuống phía dưới ôm lấy eo cô. Quý Noãn cắn hụt, câm nín nhìn chằm chằm bả vai mình.

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire