Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Quý Noãn: “Em không hỏi cái này, em đang nói anh ở Hải Thành…”
“Chính là vì em, không vì bất kỳ lý do nào khác.”
“…”
Quý Noãn mím chặt môi, thật ra cô cũng không biết mình muốn hỏi gì. Cô chỉ muốn biết sau này đa phần anh sẽ ở Mỹ, hay là cứ ở Hải Thành thôi.
Nhưng lời chưa dâng đến môi thì cô chợt không biết phải hỏi như thế nào.
Dường như cô cũng không cần phải hỏi những chuyện như vậy.
Cái cân trong tim cô sớm đã dần dần mất cân bằng rồi.
Cô cúi xuống cầm điện thoại di động lên, không nhìn anh mà thuận miệng hỏi: “Ý anh là em còn quan trọng hơn cả Shine sao?”
“Em thật sự quan trọng hơn Shine.” Cô chỉ thuận miệng hỏi một câu mà anh trả lời rất dứt khoát.
Lúc này Quý Noãn hoàn toàn không biết nói gì, chỉ giương mắt nhìn anh, suy nghĩ một chút rồi đột ngột đứng dậy quay đầu vừa bước đi vừa nói: “Anh bận gì thì cứ làm đi, em về phòng ngủ.”
Nhìn thấy Quý Noãn không thèm ngoảnh lại mà đi thẳng, Mặc Cảnh Thâm khẽ cười: “Bà Mặc ngủ ngon.”
Quý Noãn càng rảo bước nhanh hơn: “…”
Cô gái nhỏ đi về phòng ngủ rồi, Mặc Cảnh Thâm lại cầm điện thoại di động lên. Trước khi điện thoại đổ chuông, anh nhìn thấy trên màn hình hiện lên một số điện thoại gọi đến. Anh chạm vào phím nhận cuộc gọi, dùng giọng nghiêm túc hỏi một câu: “Có chuyện gì?”
***
Sáng sớm hôm sau, Quý Noãn nhận được điện thoại của dì Cầm từ nhà họ Quý.
“Cô Cả, cô mau về nhà đi. Nhà họ Quý sắp bị cô Hai xới tung lên rồi, Chủ tịch Quý giận đến đau tim. Trời còn chưa sáng đã có xe cảnh sát đến nhà họ Quý, nói là muốn bắt cô Hai đi. Cô Hai vẫn đang quỳ xin Chủ tịch cứu cô ấy, nhưng bây giờ rõ ràng Chủ tịch giận đến sắp phát bệnh rồi…”
Quý Noãn nhanh chóng về nhà họ Quý.
Quả nhiên, cô vừa đến trước biệt thự nhà họ Quý thì đã nhìn thấy xe cảnh sát đỗ bên ngoài. Người ngồi trong xe chính là cảnh sát của đồn cảnh sát khu vực này. Ông ta nghe lệnh cấp trên đến bắt Quý Mộng Nhiên, nhưng đồn cảnh sát ở quanh đây cũng có chút quan hệ với nhà họ Quý, nên dù có phải bắt người thì ông ta cũng phải nể mặt mũi Quý Hoằng Văn mà cho họ thêm chút thời gian.
Thế nhưng không ngờ chút thời gian này lại bị Quý Mộng Nhiên lạm dụng để quỳ xuống cầu cứu.
Quý Noãn vừa đi vào đã nghe thấy tiếng khóc. Cô nheo mắt lại, nhớ đến lúc mình tỉnh dậy trong phòng Thịnh Dịch Hàn thì sắc mặt dần trở nên nặng nề, giơ tay đẩy cửa đi vào.
Vừa nhìn thấy Quý Noãn về, dì Cầm vội vàng bước đến đón: “Cô Cả…”
Quý Noãn vỗ nhẹ lên tay dì Cầm trấn an, đồng thời nhìn Quý Hoằng Văn đang ngồi trên sofa với sắc mặt khó coi, thậm chí còn tái mét đi vì giận, rồi cô nhìn đến Quý Mộng Nhiên đang quỳ trước mặt ông khóc lóc đến mặt mũi đỏ bừng.
“Ba, ba đừng như vậy, con mới là con gái của ba, ba không thể trơ mắt nhìn cảnh sát bắt con đi được!”
“Ba biết nếu con bị bắt đi thì chắc chắn họ sẽ không dễ dàng buông tha cho con đâu… Ba… con xin ba… máu mủ ruột rà, chẳng phải trên đời này chỉ có mình con là người thân duy nhất của ba sao? Ba phải cứu con…”
“Con xin ba… ba… con xin ba…”
Quý Noãn lạnh nhạt nhìn một màn này: “Quý Mộng Nhiên.” Giọng nói của cô mang theo gió rét của rừng núi mùa đông, lạnh đến thấu xương: “Tuy tôi và cô khác cha nhưng ít ra cũng cùng mẹ. Nhắc đến máu mủ ruột rà, cô nhớ lại xem mình đã làm gì? Chính cô tự đi đến nước này mà còn muốn dựa vào máu mủ ruột rà cầu cứu hay sao? Nghĩ hay thật đấy.”
Quý Mộng Nhiên nghe thấy tiếng Quý Noãn thì đột ngột quay lại. Cô ta nhìn thấy Quý Noãn quay về thì nét mặt lập tức thay đổi, thoạt tiên cô ta thoáng hốt hoảng nhưng ngay sau đó lại ngang ngạnh quát: “Cô cút ra ngoài! Đây là nhà họ Quý chúng tôi! Cô không phải là người nhà họ Quý! Đây không phải là nhà của cô! Cút đi!”
Quý Mộng Nhiên nói xong thì tìm một tách trà trên bàn như muốn ném Quý Noãn.
“Mày dám ném nó một cái xem!” Giọng Quý Hoằng Văn như đang cố nén cơn giận.
Cánh tay Quý Mộng Nhiên cứng đờ, nhưng chiếc tách đã rời khỏi tay cô ta phóng đến chỗ Quý Noãn.
“Cô Cả…” Dì Cầm sợ hết hồn.
Nhưng Quý Noãn chỉ mỉm cười nghiêng đầu tránh đi, chiếc tách sượt qua vai cô rồi rơi xuống đất, phát ra tiếng vỡ vụn.
Quý Noãn bình thản liếc nhìn tách trà vỡ vụn trên sàn nhà rồi lại điềm nhiên nhìn Quý Mộng Nhiên chắc hẳn đã khóc từ rất lâu đang quỳ trước mặt Quý Hoằng Văn: “Nhìn thấy tôi trở về thì sợ hãi vậy sao? Thế nào? Ba chỉ biết nguyên nhân cô bị cảnh sát bắt là vì phòng giao dịch của cô bị khởi tố mấy tội danh kinh tế, bao gồm tội bôi nhọ danh dự trên truyền thông mấy ngày trước. Ba cũng biết cô cấu kết với Thịnh thị, cố gắng mua chuộc người của Tập đoàn MN để ăn cắp tài liệu mật nhưng lại bị phát hiện. Cả mấy tội danh kinh tế này dồn lại để xét xử thì cô cũng sẽ chỉ vào tù ngồi mấy năm, đúng không?”
Nghe Quý Noãn nói, bả vai Quý Mộng Nhiên thoáng run rẩy. Cô ta chợt túm lấy gấu quần Quý Hoằng Văn, run rẩy nói: “Ba, ba bảo cô ta đi đi… Ba mau bảo cô ta đi đi… Con mới là con gái ba… Ba đừng nghe cô ta nói bất cứ cái gì…”
“Đúng là, cái mánh khóe đồϊ ҍạϊ của cô vẫn vậy, dám làm mà không dám nhận…” Quý Noãn cười lạnh.
Quý Mộng Nhiên cố ngắt lời cô: “Ba, ba mau đuổi cô ta đi đi! Cô ta cố ý thêm dầu vào lửa…”
Quý Noãn không sợ hãi, lạnh lùng nói: “Tôi đi à? Sau khi cô bị cảnh sát bắt đi, chẳng phải tôi chính là người phải đi thu dọn những rắc rối mà cô gây ra cho gia đình này hay sao? Nếu đã dám giở thủ đoạn hạ cấp thì cũng nên dám nhận. Cô muốn làm ba mềm lòng sao? Nên cô mới không dám nhận là chính mình đã chuốc thuốc tôi và Thịnh Dịch Hàn phải không?”
“Cô câm ngay! Cô nói láo…”
Cô ta mới nói được nửa câu thì Quý Hoằng Văn đã hất bàn tay đang bám đùi mình ra. Quý Hoằng Văn đảo mắt nhìn Quý Noãn: “Cái gì mà chuốc thuốc? Cái gì mà Thịnh Dịch Hàn?”
“Không đâu, ba, ba đừng nghe cô ta nói láo…”
Mặt Quý Mộng Nhiên biến sắc, cô ta vội vàng muốn ôm riết lấy chân ông.
Quý Noãn mặc áo khoác kiểu Anh, mái tóc đen thẳng sạch sẽ đơn giản rũ xuống lưng, khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn cũng được trang điểm tỉ mỉ. Cô đứng nhìn dáng vẻ kêu gào của Quý Mộng Nhiên bằng ánh mắt trong trẻo lạnh lùng, có sự điềm tĩnh của nhiều năm từng trải. Cô không cảm thấy hả hê vì cuối cùng đã báo thù được, mà chỉ thấy sự bình yên thoải mái nhẹ nhõm.
Cô liếc nhìn dáng vẻ Quý Mộng Nhiên khóc đến tuyệt vọng, thản nhiên nói rành mạch từng chữ: “Tối hôm trước, trong buổi tiệc từ thiện của thành phố, cô ta đã thuê người bỏ thuốc vào rượu của con và Thịnh Dịch Hàn, đến khi con hôn mê thì đưa con đến phòng của Thịnh Dịch Hàn.”
Chương 659: Con bé là bảo bối của nhà họ tiêu, ai cho phép cô làm nhục
Tất cả người trong nhà họ Quý đều biết Quý Hoằng Văn căm hận Thịnh Dịch Hàn thế nào. Dịp Tết nhiều năm trước, Quý Noãn ở nhà một mình suýt nữa bị Thịnh Dịch Hàn cưỡng bức. Đây là điều đại kỵ trong nhà họ Quý, không ai dám nhắc đến. Bởi vì ai cũng hiểu rõ Quý Hoằng Văn luôn hối hận khôn nguôi vì chuyện này, lại cũng rất nhạy cảm và ghê tởm. Hơn nữa chỉ vì sơ suất của ông mà suýt nữa gây họa cho Quý Noãn, nên đã buồn phiền rất nhiều năm.
Quý Noãn hiểu rõ rằng mình nói ra sự thật như vậy thì sẽ tạo ra tác động lớn như thế nào, nhưng cô vẫn nói.
“Ba, cô ta nói láo, tất cả là nói láo. Hai ngày hôm nay con đều ở trong nhà họ Quý, ba biết lúc nào con cũng ở trong nhà mà… Đêm hôm trước con cũng ở nhà, không hề xuất hiện, cũng không có ở nơi xảy ra sự việc như cô ta nói. Sao cô ta lại vu oan cho con như vậy. Ba, đều là giả, ba đừng tin lời Quý Noãn… Ba, con xin ba… A!”
Tiếng gào khóc của Quý Mộng Nhiên còn chưa dứt thì cô ta đã bị Quý Hoằng Văn đạp một cước ngã lăn ra sàn.
Quý Mộng Nhiên như không cảm thấy đau, vội vàng bò dậy về phía ông: “Ba… ba… con không có…”
“Mày dám dùng thủ đoạn tàn ác như thế mà đối xử với Quý Noãn sao? Cho dù thế nào thì cả hai đứa cũng đều là con gái Thanh Lâm sinh ra, là chị em cùng mẹ! Tại sao mày lại đối xử với chị của mình như vậy? Thằng Thịnh Dịch Hàn kia trước đây có ý đồ đen tối với Quý Noãn nên tao mới đuổi nó ra khỏi nhà họ Quý. Bây giờ nó rắp tâm hãm hại người nhà họ Quý, mày đi theo làm ăn với nó thì thôi đi, bây giờ lại còn dám mang Quý Noãn lên giường nó à?!” Giọng Quý Hoằng Văn tức giận kèm theo hơi thở gấp gáp: “Mày làm sai hết lần này đến lần khác, mỗi một sai lầm đều không thể tha thứ. Nhưng tao nhìn ra được, Quý Noãn nghĩ đến công ơn nuôi dưỡng của nhà họ Quý nên không hề ra tay với mày, cũng không dồn ép mày đến bước đường cùng, thậm chí chỉ cần mày đừng động vào nó thì công việc ở phòng giao dịch của mày sau này cũng cứ yên ổn mà tồn tại. Vậy mà hết lần này đến lần khác mày làm hại nó!”
Quý Noãn lạnh lùng nhìn Quý Mộng Nhiên: “Vì sao hôm nay cảnh sát lại đến chặn cửa nhà họ Quý, cô còn chưa hiểu rõ sao? Cô đưa tôi đến giường của Thịnh Dịch Hàn, chuốc thuốc cho chúng tôi, thậm chí còn bố trí mấy ký giả chầu chực ngoài cửa, chỉ chờ cơ hội là chụp ảnh chúng tôi đang trên giường để hủy hoại tôi. Cô làm như vậy thì hẳn cũng đã nghĩ đến cái giá phải trả. Dù sao thì, cô dùng cách này hủy hoạt tôi thì cũng sẽ liên lụy đến Mặc Cảnh Thâm, chắc chắn anh ấy sẽ không bỏ qua cho cô. Cô biết rõ mình không có được tương lai gì tốt đẹp nên muốn kéo tôi cùng chết chung, để khi tôi bị truyền thông khui hình ảnh lăn lộn trên giường với Thịnh Dịch Hàn thì danh dự của cả tôi và cô đều bị hủy hoại. Đúng không?”
“Cô đừng nói nữa!!!” Quý Mộng Nhiên gân cổ gào lên: “Quý Noãn! Tôi hận cô! Cô im đi… Không cho phép cô nói nữa!”
Nước mắt Quý Mộng Nhiên giàn giụa trên mặt: “Ba, không phải như vậy, chỉ là hiểu lầm…” Cô ta còn chưa nói dứt câu thì đã bị Quý Hoằng Văn dùng chân hất ra, đạp thêm một cái. Cô ta lảo đảo ngã nhào ra đằng sau, vô cùng chật vật.
Quý Hoằng Văn tái mặt, lạnh lùng chỉ vào mặt cô ta, nói: “Mày đúng là độc ác táng tận lương tâm! Tao vốn chỉ nghĩ mày là đồ vô dụng, nhưng thật không ngờ mày còn làm được những chuyện cực kỳ ngu xuẩn như thế này!”
“Không phải vậy đâu, ba…”
“Mày im ngay! Bây giờ tao chỉ muốn cảnh sát mau đưa mày đi. Đời này Quý Hoằng Văn này sẽ không bao giờ thừa nhận một đứa con gái như mày nữa!” Quý Hoằng Văn đứng lên, không thèm đoái hoài đến cô ta, cau mày đưa mắt nhìn Quý Noãn: “Noãn Noãn, Mặc Cảnh Thâm chạy đến kịp lúc không? Con không sao chứ?”
“Con không sao, chỉ có Thịnh Dịch Hàn gặp chuyện không may thôi. Vì tự vệ nên con lấy gạt tàn đánh anh ta ngất xỉu, nghe nói bây giờ vẫn hôn mê trong bệnh viện chưa tỉnh dậy.” Quý Noãn lạnh lùng nói.
Quý Hoằng Văn nhắm mắt lại như muốn nén cơn giận rồi thở hắt ra một hơi thật dài: “Cả hai đứa đều là con gái của ba, mang họ Quý hay không mang họ Quý thì có quan hệ gì đâu? Đứa con gái mang họ Quý thật sự thì lại điên đến mức này!”
Tiếng khóc của Quý Mộng Nhiên lại vang lên một lần nữa, cô ta kêu gào khản cổ: “Cũng vì từ nhỏ ba luôn thiên vị Quý Noãn nên con mới càng ngày càng ghét cô ta! Chuyện đến nước này, chẳng lẽ không phải là lỗi của ba sao?”
“Mày còn dám nói ba thiên vị à? Từ khi nhỏ đến bây giờ mày đã nhắc đi nhắc lại chuyện này, ba cũng đã nhắc nhở mày nhiều lần, ba chưa từng thiên vị ai trong hai chị em chúng mày, thậm chí có gì tốt đẹp Quý Noãn cũng vẫn nhường cho mày. Mày còn muốn thế nào nữa?”
“Ba còn nói được như thế à. Chẳng phải vì Quý Noãn giống mẹ, nên ba càng thiên vị cô ta hơn sao? Ba nói đi?” Quý Mộng Nhiên khản giọng hét.
“Kể cả con bé có giống Thanh Lâm đi nữa thì dù sao mày cũng là con gái tao, tao có cần thiết phải thiên vị như vậy không?” Quý Hoằng Văn tiếp tục quở mắng.
Quý Mộng Nhiên hoảng loạn ngồi dưới đất, lập tức nở nụ cười lạnh: “Vậy đấy, chính ba cũng thừa nhận, cô ta rất giống mẹ. Nếu không phải vì chuyện này thì sao ba cam lòng nuôi dưỡng con gái của người ngoài chứ! Con thật sự nghi ngờ không biết mẹ con mang thai của dòng giống cặn bã nào, đến cả ba ruột của mình là ai cũng không biết thì có cái gì mà ngang ngược vênh váo. Nhà họ Quý chúng ta cho cô ta ăn, cho cô ta mặc. Nếu không có ba và nhà họ Quý thì chỉ sợ cô ta đã chết đói từ lâu rồi. Cái đồ cặn bã này sao lại dám tranh giành nhà họ Quý với con, tại sao…”
Một giọng nói trầm thấp nghiêm nghị bất chợt vang lên ngoài cửa: “Kể cả không có nhà họ Quý, thì chỉ cần trước đây mẹ con bé đưa nó về nhà họ Tiêu thì bây giờ con bé cũng là bảo bối của nhà họ Tiêu, ai cho phép cô dám sỉ nhục con bé?”
Quý Mộng Nhiên nghẹn họng, ngước mắt nhìn cửa chính nhà họ Quý bị đá văng ra, một người đàn ông hơn năm mươi tuổi bước vào.
Nếu cô ta nhớ không nhầm, đây chính là Chủ tịch Tập đoàn Lăng Tiêu, Tiêu Chấn Quân.
Quý Noãn nghe thấy những lời này thì sống lưng cũng cứng đờ, quay sang thì nhìn thấy ông Tiêu đang bước qua cửa chính nhà họ Quý.
Ngay khi nhìn thấy Tiêu Chấn Quân, sắc mặt giận dữ tái mét của Quý Hoằng Văn lại càng tái hơn. Ông lạnh lùng nhìn về phía người đàn ông trạc tuổi mình.
Chương 660: Ba ruột của quý noãn là tôi
Không lường đến tình huống này, Quý Noãn vừa nhìn thấy ông Tiêu thì đã nghe Quý Hoằng Văn nói, bất chợt đưa mắt nhìn Quý Hoằng Văn: “Ba…”
“Nếu con đã sớm đoán được mình có quan hệ với nhà họ Tiêu thì cần gì phải trốn tránh nữa? Con gặp chuyện mà cũng không thèm tìm ba để nhờ cậy, bây giờ nhà họ Quý đã thành ra như vậy rồi, con gái của ông ta hết lần này đến lần khác hãm hại con, con còn ở đây làm gì?” Ông Tiêu nghe thấy Quý Noãn gọi Quý Hoằng Văn là ba thì sắc mặt sa sầm: “Noãn Noãn, ba đã biết chuyện của con rồi, về nhà họ Tiêu với ba đi. Sau này dù Quý Mộng Nhiên có hắt nước bẩn thì cũng không dính được đến người con!”
Quý Noãn không đáp lại, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào khuôn mặt tái mét của Quý Hoằng Văn, không thèm nhìn ông Tiêu thêm một cái nào.
Ông Tiêu lạnh lùng nhìn Quý Mộng Nhiên đang hoảng loạn ngã ngồi dưới đất: “Rất đơn giản, cái dòng giống cặn bã cô mới nhắc đến chính là nhà họ Tiêu. Ba ruột của Quý Noãn là tôi. Kể cả không có nhà họ Quý thì con bé cũng sẽ không bị đói rách như cô mong muốn đâu. Nếu trước đây Thanh Lâm chịu nhún nhường một chút mà nói chuyện mình đã mang thai cho tôi biết thì mọi chuyện sẽ không đến mức như thế này. Hơn nữa, trên đời này sẽ không bao giờ có sự tồn tại của cô, vì cô ấy sẽ không bao giờ lấy Quý Hoằng Văn!”
Quý Hoằng Văn chợt đưa tay lên ôm ngực, khẽ run lên. Quý Noãn hoảng sợ, vội vàng bước đến đỡ ông: “Ba!”
“Không, không thể nào… không thể nào… Sao cô ta có thể là con gái của ông được… Cô ta là đứa con ngoài giá thú… Tôi cũng biết, năm đó mẹ tôi bị người ta cưỡng bức! Cô ta là con gái của kẻ cưỡng bức! Cô ta không thể nào là con gái của ông được!”
Nét mặt ông Tiêu lập tức khó coi hơn rất nhiều, ông lạnh lùng nhìn Quý Mộng Nhiên rồi lại đưa mắt nhìn Quý Noãn đang đứng bên cạnh Quý Hoằng Văn.
“Cưỡng bức? Con nghĩ ba như vậy sao?” Ông Tiêu lạnh lùng nhíu mày: “Quý Hoằng Văn, tôi còn chưa thèm tính sổ chuyện ông cướp vợ cướp con của tôi, vậy mà ông dám nhồi nhét suy nghĩ này vào đầu bọn trẻ à?”
Quý Hoằng Văn cười lạnh: “Ông có thể nói là mình bất đắc dĩ, có thể nói là bị gia đình ép buộc, nhưng dù sao sự thật chính là ông đã kết hôn. Khi cô ấy phát hiện ra ông có vợ có con, muốn đoạn tuyệt thì ông lại giam giữ cô ấy, chiếm đoạt, hành hạ cô ấy. Ông cầm thú đến mức giam lỏng cô ấy dưới tầng hầm tròn ba tháng, cuối cùng cô ấy mang thai con của ông chạy trốn. Nếu tôi không đưa cô ấy đi thì sợ rằng khi đứa con chưa ra đời, cô ấy đã bị ông hành hạ đến chết. Ông đâu chỉ cưỡng bức mà thậm chí còn tra tấn cô ấy!”
Trong khoảnh khắc, Quý Noãn không dám tin, ngước mắt lên nhìn ông Tiêu.
Ông Tiêu nhận thấy ánh mắt kinh ngạc của Quý Noãn thì nét mặt cứng đờ lại, cau mày nói: “Lúc đó Thanh Lâm có nhà mà không về được, cô ấy không có nơi nào để đi. Tôi sợ tâm trạng cô ấy không tốt, ra khỏi nhà sẽ gặp chuyện nên mới để cô ấy trong biệt thự. Tôi chưa từng nhốt cô ấy dưới hầm. Tôi thừa nhận trước đây tôi từng cưỡng ép giữ cô ấy ở lại, nhưng nếu biết lúc đó cô ấy mang thai thì tôi sẽ chăm sóc mẹ con cô ấy thật tốt, cũng sẽ ly hôn mà cưới cô ấy, để cô ấy danh chính ngôn thuận ở lại nhà họ Tiêu!”
“Nếu không phải tầng hầm thì cũng vẫn là nơi mà cả gia đình ông không biết đến phải không? Cô ấy không muốn chen vào cuộc hôn nhân của ông, nhưng ông liên tục ép cô ấy trở thành nhân tình trong bóng tối. Những tháng năm tình cảm của hai người ở Mỹ cũng do chính tay ông hủy hoại. Dù ông có yêu cô ấy nồng nàn đến đâu đi nữa thì cũng không sánh được với những tổn thương ông gây ra cho cô ấy. Cô ấy yêu ông hay hận ông, chính bản thân cô ấy cũng không biết. Nếu không yêu thì cô ấy sẽ không sinh Quý Noãn. Nhưng nếu không hận ông, thì cô ấy sẽ không ôm con mà lấy tôi. Nếu không yêu, thì khi hấp hối, cô ấy sẽ không nắm trong tay sợi dây chuyền ông tặng cho cô ấy ở Mỹ. Mà nếu không hận ông thì đến chết cô ấy cũng đã không khăng khăng ngăn cấm tôi báo cho ông biết rằng cô ấy đã không còn!” Quý Hoằng Văn lạnh lùng nhìn ông ta: “Ông Tiêu, khi đi Mỹ du học, chúng ta cạnh tranh công bằng, cuối cùng tôi thua ông tâm phục khẩu phục. Tôi rút lui vì tôi tin rằng ông có thể mang đến cho Thanh Lâm một tương lai tốt đẹp. Nhưng kết quả là gì? Cuối cùng ông lại hủy hoại cuộc đời cô ấy!”
Ông Tiêu nghe thấy mẹ Quý Noãn trước khi chết cũng không chịu báo tin cho ông ta thì mắt tối sầm lại. Quý Noãn nhìn thấy trong mắt của vị Chủ tịch huyền thoại năm mươi tuổi của Tập đoàn Lăng Tiêu có ánh hồng.
Cô không biết chuyện tình cảm của ông ta với mẹ cô là gì, cũng không biết khi còn ở Mỹ họ đã có thời gian lãng mạn như thế nào. Nhưng cuối cùng ông ta vẫn là người đã kết hôn, đã có con trai, nhưng lại ngông cuồng chiếm đoạt người mình yêu, ích kỷ hủy hoại cuộc sống của mẹ cô.
Chẳng trách Mặc Cảnh Thâm nói, nếu cô có gặp ông Tiêu thì có lẽ cũng sẽ không vui vẻ.
Hóa ra, sau khi cô biết thân thế và những chuyện đã xảy ra thì đúng là không thấy vui vẻ gì.
Có một người cha quyền thế cũng không làm cô cảm thấy thỏa mãn. Vì ba cô có quyền có thế nên hai mươi năm trước mới có bản lĩnh giam mẹ cô lại, thậm chí tùy tiện muốn đối xử với mẹ cô như thế nào thì làm thế ấy.
Mẹ cô vất vả dựa vào năng lực của mình bay ra khỏi nơi thâm sơn cùng cốc kia, cuối cùng lại bị Tiêu Chấn Quân bẻ gãy đôi cánh.
“Trước khi Thanh Lâm mang thai trốn đi, tôi cũng đã nghĩ đến chuyện ly hôn. Tôi cưới mẹ A Dã cũng vì trách nhiệm với gia tộc. Mẹ nó với tôi cũng không hề có tình cảm, chúng tôi chỉ tuân theo sự sắp đặt của hai bên gia đình, chấp nhận cưới hỏi. Nhưng chúng tôi có thỏa thuận sẽ ly hôn sau ba năm. Chỉ cần Thanh Lâm nhẫn nại chờ một chút thì cô ấy sẽ là vợ của tôi, là người vợ hợp pháp của tôi…” Ông Tiêu nhìn Quý Noãn: “Noãn Noãn, đừng nhìn ba bằng ánh mắt như vậy. Nếu ngay từ đầu ba biết đến sự hiện diện của con thì đã sớm đón con về rồi. Tính tình mẹ con quá quật cường, vì biết ba đã kết hôn nên muốn đoạn tuyệt. Nếu ba không dùng cách đó để níu kéo thì mẹ con sẽ biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời của ba, ba không thể không đưa mẹ con quay về… Sai lầm duy nhất của ba là không thể ngờ mẹ con lại mang thai rồi bỏ trốn… cũng không ngờ trong suốt hai mươi năm qua, ba lại có một đứa con gái ở bên ngoài…”
Chương 661: Quan hệ ruột thịt, tình phụ tử
Tiêu Chấn Quân nhắm mắt lại, trầm mặc một hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Cô ấy đã ra đi nhiều năm như vậy rồi… cho dù tôi có sai lầm như thế nào, thì bây giờ điều tôi muốn làm chính là bù đắp cho con gái của mình. Nếu Thanh Lâm vẫn luôn khắc sâu thù hận do tôi gây ra, thì sau này khi trăm tuổi, tôi sẽ gặp cô ấy ở Hoàng Tuyền mà tạ tội. Nhưng đó cũng không phải lý do để Quý Hoằng Văn ông giấu giếm con gái của tôi! Thậm chí ông còn để cho con gái ruột của mình có cơ hội hãm hại nó!”
Quý Hoằng Văn nhắm mắt lại: “Chuyện này thì tôi thừa nhận, tôi không biết cách dạy con nên mới để Mộng Nhiên dùng thủ đoạn bỉ ổi thế này.”
Quý Mộng Nhiên gào khóc nói: “Ba! Đến lúc này mà ba còn nói cho người ngoài! Người ta muốn mang cô ta đi rồi, sau này cô ta cũng không còn là con gái của ba nữa. Nếu cả con cũng bị cảnh sát bắt đi thì ba muốn sống nốt quãng đời còn lại trong cô độc sao…”
Quý Hoằng Văn vẫn nhắm mắt: “Cô độc sống nốt quãng đời còn lại cũng còn tốt hơn nhiều so với việc phải sống bên cạnh một người lòng lang dạ sói, rắp tâm hãm hại chị gái của mình để tranh giành tài sản!”
Quý Noãn vẫn tiếp tục đỡ Quý Hoằng Văn, nói rành mạch: “Đừng có dùng đầu óc thiểu năng của cô để suy đoán về tôi. Bây giờ ba mới hơn năm mươi tuổi, nếu không phải ngày nào cô cũng làm ba tức giận đến mức bệnh cũ tái phát thì đã không có tình trạng như hiện giờ. Ba vẫn có thể quản lý Quý thị ba, bốn mươi năm nữa, sao cô cứ phải vội vã chiếm tài sản? Không lẽ cô chỉ mong làm sao để ba nhanh chóng từ chức Chủ tịch à?”
Tập đoàn Lăng Tiêu do Tiêu Chấn Quân quản lý vẫn luôn như mặt trời ban trưa. Lúc đầu họ đều là bạn đi du học bên Mỹ, cũng cùng lứa tuổi. Trong một thoáng, Quý Noãn không cam tâm, tại sao Tiêu Chấn Quân nhìn có vẻ vẫn tráng kiện khỏe mạnh như thanh niên, còn Quý Hoằng Văn thì lại bị lép vế hơn?
Quý Mộng Nhiên kêu lên: “Tôi không nói quá đâu. Lần trước khi tôi quay về nhà họ Quý, ba luôn miệng nói sau này sẽ không cho tôi một xu nào của Quý thị! Đến bây giờ tôi cũng chưa từng nói muốn ba nhường ghế cho tôi! Quý Noãn, cô chỉ là người ngoài, đừng có đứng đây khích bác ly gián nữa đi!”
Tiêu Chấn Quân lạnh lùng nheo mắt nhìn Quý Mộng Nhiên không biết sống chết, sau đó lại nhìn sang Quý Noãn: “Người ngoài? Noãn Noãn, đi về với ba, ngày nào còn nhà họ Tiêu thì ngày đó con không bao giờ là người ngoài.”
Quý Noãn không chút do dự, đỡ Quý Hoằng Văn quay về ghế sofa ngồi xuống, sau đó đứng thẳng lên, không ngoảnh đầu lại nhìn Tiêu Chấn Quân mà chỉ thờ ơ nói: “Lần này ông Tiêu đến nhà họ Quý có lẽ là do nghe nói tôi gặp chuyện, thấy tình thế cấp bách nên muốn đến làm gì đó giúp đỡ, tôi rất cảm kích thiện chí này của ông. Nhưng xin ông thứ lỗi, tôi và nhà họ Tiêu không quen không biết, tôi cũng có cách riêng để xử lý những chuyện này, không cần khách quý phải hao tâm tổn trí mà ra mặt. Hơn nữa, chắc ông Tiêu cũng nhận ra được, nhà họ Quý không chào đón ông. Mời ông đi cho.”
Quý Hoằng Văn nghe Quý Noãn nói thì chợt ngước lên nhìn cô. Tiêu Chấn Quân đã lường trước, chỉ là không ngờ được, rõ ràng con gái ruột của Quý Hoằng Văn đã đối đầu với cô đến mức này rồi mà cô vẫn ôm lấy nhà họ Quý không chịu buông.
Tiêu Chấn Quân trầm giọng nói: “Thật ra con đã đoán ra được từ lâu. Chỉ sau một hai lần gặp mặt, với trí thông minh nhạy bén của con, chắc là đã đoán ra được nhiều thứ về mối quan hệ của chúng ta, nhưng từ đầu đến cuối con vẫn né tránh. Dù sao cũng hơn hai mươi năm chưa từng gặp mặt, con lạnh nhạt, không hề có chút tình cảm cha con nào với ba, ba hiểu và tôn trọng sự lựa chọn của con. Nhưng bây giờ nhà họ Quý không khác gì một vực thẳm, con ở lại đây cũng không tốt đẹp gì, không bằng quay về cùng ba. Dù sao chúng ta vẫn là quan hệ máu mủ ruột thịt, tình cảm cha con có thể từ từ vun đắp. Con hãy tin ba, có nhà họ Tiêu thì không ai dám gây sóng gió với con nữa. Có ba là ba con, chỉ cần ba còn sống ngày nào thì sẽ chiều chuộng con như công chúa ngày đó. Con chính là bảo bối của nhà họ Tiêu!”
“Không có vực thẳm gì ở đây cả. Tôi lớn lên ở đây, đây chính là nhà tôi, người ngồi trên sofa kia chính là ba tôi.” Quý Noãn thản nhiên nói: “Quý Mộng Nhiên gây chuyện là vấn đề riêng của cô ta, không dính líu gì đến ba tôi. Nếu ông Tiêu đứng bên ngoài lâu hơn một chút nữa thì đã nghe thấy được Quý Mộng Nhiên lên án, trách ba tôi thiên vị tôi từ nhỏ. Vì vậy tôi chưa từng chịu oan ức gì ở đây hết. Còn về chuyện công chúa hay bảo bối gì đó, tôi cũng hơn hai mươi tuổi rồi, làm gì còn mơ mộng đến những điều đó nữa. Dù sao nhà họ Quý cũng từng là một trong bốn gia tộc lớn nhất Hải Thành, tôi thấy không thua kém nhà họ Tiêu là bao. Ông Tiêu không cần phải tự cao tự đại coi thường người khác như vậy. Mỗi một tấc đất dưới chân của tôi ở đây đều in hằn ký ức tuổi thơ, cũng đong đầy ký ức tháng năm cuối đời vui vẻ ấm áp với mẹ. Đây mới chính là nhà của tôi.”
Tiêu Chấn Quân nhìn cô, cặp lông mày từ từ nhíu lại: “Noãn Noãn.”
Cuối cùng Quý Noãn cũng đưa mắt nhìn sang ông ta: “Vui lòng gọi tôi là cô Quý, quan hệ giữa tôi và ông Tiêu không đủ thân thiết để có thể xưng hô như vậy.”
Tiêu Chấn Quân đang vươn tay về phía cô nhưng rồi lại khựng lại, cuối cùng từ từ hạ tay xuống. Ông ta quay lại nhìn về phía cửa sau lưng, nói sang chuyện khác: “Cảnh sát chờ ở ngoài cửa đã lâu rồi, Quý Hoằng Văn, ông vẫn không có ý định giao đứa con gái gây chuyện phạm pháp này ra sao?” Quý Mộng Nhiên vội vàng bò đến bên chân Quý Hoằng Văn: “Ba… ba… con xin ba…”
Tay cô ta còn chưa chạm được vào chân của Quý Hoằng Văn thì nét mặt Tiêu Chấn Quân đã lạnh đi. Bất chợt hai vệ sĩ bước từ cửa vào, xốc Quý Mộng Nhiên lên, không hề chần chừ dù chỉ một giây.
“Ba! Cứu con! Con không muốn ngồi tù, ba!!!” Quý Mộng Nhiên ra sức giãy giụa, gào thét chói tai, nhưng vẫn bị hai vệ sĩ hai bên kéo ra cổng chính của biệt thự nhà họ Quý. Dù cửa đã đóng lại nhưng mọi người bên trong vẫn có thể nghe được tiếng Quý Mộng Nhiên vùng vẫy gào thét rất rõ ràng. Tiêu Chấn Quân chỉ lạnh mắt nhìn cổng đóng lại, không cho Quý Hoằng Văn một phút giây mềm lòng nào.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire