vendredi 12 septembre 2025

Chương 690: Chẳng lẽ phụ nữ các cô đều giống nhau, đã đi là không bao giờ trở lại…

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

M* nó, từ khi mười ba tuổi Phong Lăng đã gia nhập căn cứ XI của bọn họ cho đến bây giờ, dù gì giữa họ cũng là tình cảm gắn bó vào sinh ra tử, hơn mười năm, kể cả khi biết Phong Lăng là con m* nó con gái, thì anh cũng không thể thấy kinh ngạc hơn bây giờ!

Anh có bao giờ nhìn thấy Phong Lăng nữ tính như thế này đâu?

Đây con m* nó thật sự là Phong Lăng sao?

Hai năm trước, tóc Phong Lăng cũng đã dài ra một chút, nhưng cô vẫn cắt kiểu tóc ngắn đến ngang tai, trông cũng giống phụ nữ nhưng dù sao cũng không mang lại ấn tượng khủng khϊếp như thế này.

Bây giờ Phong Lăng lại….

Cô để tóc chạm vai, tuy vẫn là màu đen, không uốn, cũng không nhuộm, song chiều dài tóc như thế, kiểu cách đơn giản như vậy nhưng lại không mất đi khí thế khiến A K gần như rớt cằm.

Đậu xanh rau má! Trước kia anh đã quen nhìn cô giả trang thành con trai, biết là da cô rất trắng, đường nét khuôn mặt cũng rất cân đối, nhưng bây giờ anh mới biết bảo bối Phong Lăng của căn cứ bọn họ lại xinh đẹp đến như vậy!


Nhớ đến khoảng thời gian làm nhiệm vụ cùng cô trước đây, có lúc anh bị thương nằm dưới cống ngầm suốt cả đêm với cô, A K lập tức nuốt nước bọt.

Mắt lão đại Nam Hành thật quá là tinh, đã tóm cô từ sớm. Nếu không, các anh em trong căn cứ mà nhìn thấy Phong Lăng như vậy thì chắc ai cũng xông lên như hổ đói vồ mồi. Nhưng bây giờ đã có lô cốt gắn tên lão đại, thằng đếch nào dám đυ.ng vào cô…

“A K, bà Mặc sao rồi? Cứu được chưa?” Phong Lăng nhìn qua, thấy nét mặt kinh ngạc thất thần của A K thì cũng không giải thích thêm, chỉ thản nhiên hỏi.

A K khó khăn lắm mới lấy lại được tinh thần, sửng sốt vài giây rồi mới trả lời: “A, cứu được rồi, nhưng cô ấy đã được đưa vào phòng hồi sức cấp cứu. Viên đạn làm chấn thương cột sống, bác sĩ nói thần kinh cột sống bị tổn thương, tóm lại rất nguy kịch. Tuy đạn đã được gắp ra, nhưng cô ấy có thể trụ được hay không thì cũng chưa biết…”


Ánh mắt Phong Lăng đang chứa tia cười chào hỏi yếu ớt lập tức trầm lặng đi không ít: “Tôi biết rồi, để tôi vào thăm cô ấy một chút.”

“Cô không vào thăm được đâu. Bây giờ cả ông Mặc cũng không thể đến gần phòng hồi sức cấp cứu được. Phòng bệnh vô trùng ở bệnh viện này có mấy tầng cách ly. Chúng tôi cũng không đến gần được, anh em được bố trí đến thì cũng chỉ canh chừng ở bên ngoài khu cách ly thôi.”

Phong Lăng gật đầu không nói thêm, chỉ quay người bước vào trong.

A K há hốc miệng định nói, nhưng chưa kịp thì lại nhớ ra lão đại Nam Hành vừa mới rời khỏi. Cô chờ lão đại đi rồi mới xuất hiện, chứng tỏ không muốn gặp lão đại. Có vẻ như mình không cần phải nhiều chuyện, nếu không có khi lại kí©h thí©ɧ khiến cô bỏ đi mất.

Lão đại Nam Hành đã phải chịu đựng hành hạ cả một thời gian dài rồi. Bây giờ diện mạo của Phong Lăng như thế này, chắc chắn sẽ có hàng loạt đàn ông thi nhau dòm ngó, lão đại mà nhìn thấy thì chắc sẽ phát điên lên mất…


***

Khu vực hồi sức cấp cứu được cách ly rất xa. Mặc Cảnh Thâm bị Tần Tư Đình vừa dỗ dành vừa khích tướng vừa khuyên nhủ thì mới miễn cưỡng cho một y tá đến sát trùng lau sạch vết máu đã khô trên mặt và tay anh. Sau đó anh vẫn ngồi hóa đá như tượng ở khu vực bên ngoài khu cách ly, gần với phòng hồi sức cấp cứu nhất.

“Tôi nói rồi, bây giờ câu có ngồi đợi ở đây thì vẫn cứ phải nghe theo ý trời, xem bản thân cô ấy chống đỡ như thế nào. Cậu chắc chắn không định đi xử lý mặt mũi và bộ quần áo này sao?” Tần Tư Đình nhìn dáng vẻ này của Mặc Cảnh Thâm mà mới đầu còn hả dạ thay cho Quý Noãn, để rồi đến bây giờ chỉ biết than thầm.

Mặc Cảnh Thâm nhắm mắt lại: “Không sao, tôi ngồi đây với cô ấy.”

Tần Tư Đình cũng ngồi vào băng ghế dài, nhìn về phía phòng hồi sức cấp cứu ở rất xa gần như không trông thấy được: “Tôi rất tin tưởng tay nghề của bác sĩ Wendel. Tìm khắp thế giới, người bác sĩ mà tôi tín nhiệm nhất vẫn là ông ấy. Nếu ông ấy có thể thuận lợi gắp viên đạn ra, lại không làm cô ấy bị tổn thương thêm thì tôi nghĩ, hiện tại ông ấy cẩn thận đưa cô ấy vào phòng bệnh vô trùng cũng là để có thể tiếp tục chữa trị cho cô ấy. Nếu như không có hi vọng thì ông ấy sẽ không phí sức như vậy đâu. Cậu cũng biết, Bác sĩ Wendel rất cá tính. Nếu là người hoàn toàn không thể cứu được thì ông ấy sẽ lập tức từ chối.”

Lúc này tiếng giày cao gót liên tiếp bước đến gần, Tần Tư Đình ngẩng đầu lên nhìn rồi quay đi, sau đó chợt khựng lại, rồi quay đầu nhìn người đang bước đến một lần nữa.

Lúc nhận ra đó là Phong Lăng, Tần Tư Đình khẽ nhướng mày: “Nam Hành đã nhìn thấy diện mạo này của cô chưa?”

Mặc Cảnh Thâm cũng nhìn lướt qua Phong Lăng nhưng vẫn thờ ơ, không chút để ý.

Rõ ràng Phong Lăng xuất hiện ở đây là chuyện không ai ngờ, huống hồ diện mạo lại còn hoàn toàn lột xác như thế này.

Phong Lăng tự mình lờ đi hai tiếng Nam Hành, chỉ bước đến liếc vào trong rồi nhìn Mặc Cảnh Thâm, lên tiếng cung kính chào theo thói quen: “Ông Mặc.”

Mặc Cảnh Thâm gật đầu như có như không, vẫn không nói gì.

Bình thường anh đã là người không nói lời thừa thãi, kể từ sau khi Quý Noãn bị trúng đạn thì anh lại càng trầm mặc hơn.

Phong Lăng lại đưa mắt gật đầu chào Tần Tư Đình: “Bác sĩ Tần.”

Tần Tư Đình nhướng đuôi mày, cười: “Đẹp lắm, cô Phong.”

Anh gọi hai chữ cô Phong là có thâm ý nhạo báng lộ liễu. Nhưng Phong Lăng không giận, chỉ mím môi gật đầu đáp lại.

Cô từ một thiếu niên anh tuấn chợt biến thành một thiếu nữ thì cũng thôi đi, thế mà lại còn xinh đẹp đến thế này. Tần Tư Đình nghĩ nếu Nam Hành nhìn thấy diện mạo của Phong Lăng bây giờ thì không biết sắc mặt sẽ phong phú đến thế nào. Anh càng nghĩ càng cảm thấy buồn cười. Nhưng dù sao tình hình của Quý Noãn bây giờ cũng đang nguy kịch như chỉ mành treo chuông, anh thật sự cười không nổi, nên chỉ nói: “Cô vì Quý Noãn nên mới quay về sao? Trừ anh em trong căn cứ XI ra, cô vốn không có bạn bè. Xem ra chắc hẳn Quý Noãn nằm trong số anh em bạn bè của cô. Nếu không phải cô ấy gặp chuyện, có phải cô định từ nay về sau không bao giờ đặt chân đến Los Angeles nữa không?”

Phong Lăng thản nhiên khẽ cười: “Tôi cần phải quay lại Los Angeles sao? Anh cũng biết, sau khi rời khỏi căn cứ, tôi đã không còn là thành viên của căn cứ XI nữa. Tôi trở về nơi vốn thuộc về tôi, cũng không còn là Phong Lăng trước kia nữa. Đúng là nếu không phải vì Quý Noãn thì tôi cũng sẽ không đứng ở đây.”

“… Vậy mà cô lại tuyệt tình đến vậy.” Tần Tư Đình cười khiển trách: “Chẳng phải phụ nữ các cô đều như vậy sao, đã đi là không trở lại. Kể cả đàn ông có quỳ chân xuống cầu xin thì các cô cũng không có bất kỳ cảm giác nào?”

Phong Lăng liếc anh, hỏi vặn lại: “Bác sĩ Tần giống người sẽ quỳ xuống vì phụ nữ sao? Hay là Nam Hành giống loại đó?”

Tần Tư Đình: “…”

Bất chợt bên ngoài phòng hồi sức cấp cứu trong khu vực cách ly có mấy bác sĩ y tá mặc đồ vô trùng vội vã chạy vào bên trong. Ba người nghe thấy tiếng động thì cùng quay lại nhìn.


Chương 691: Cô ấy có sự kiên cường mà người ngoài không nhìn thấy được 

"Chuyện gì vậy?" Vừa thấy bóng lưng các bác sĩ y tá cuống cuồng chạy đi ở bên trong, Phong Lăng chợt hỏi.

Tần Tư Đình thong thả bình tĩnh trả lời: "Cô tưởng người nằm trong phòng hồi sức cấp cứu chỉ được ngủ thôi sao? Bất cứ lúc nào tim cũng có thể ngừng đập hoặc ở trong trạng thái cận kề cái chết. Giai đoạn nguy kịch không dễ để vượt qua. Tình huống cấp cứu đột ngột như thế này sẽ liên tục lặp lại trong mấy ngày tới, mọi người quen dần đi.”

Phong Lăng nghe vậy thì không để lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng lại nôn nóng nhìn vào bên trong.

Sau đó cô nhìn sang Mặc Cảnh Thâm, thấy dường như anh vẫn nhìn chăm chăm về phía phòng hồi sức cấp cứu.

Nửa tiếng sau, các bác sĩ y tá vừa vội vã chạy vào ra ngoài, nhìn dáng vẻ như thở phào nhẹ nhõm. Đây cũng có nghĩa là Quý Noãn đã lại gắng gượng vượt qua được một cửa ải hiểm nghèo.

"Đàn ông thường nghĩ phụ nữ rất yếu đuối. Nhưng thật ra về bản năng sinh tồn thì ai cũng như nhau. Thậm chí, nhiều khi ý chí của phụ nữ còn mạnh mẽ hơn cả đàn ông." Phong Lăng nói: "Điều này tôi đã nhận ra rất rõ ràng trong một năm đến Luân Đôn cùng Quý Noãn. Cô ấy có sự kiên cường mà người ngoài không nhận thấy, vì vậy, nhất định cô ấy sẽ chống chọi được."

Ánh mắt Mặc Cảnh Thâm thoáng lướt qua phía bên ngoài cửa sổ cạnh phòng hồi sức cấp cứu, đôi mắt lãnh đạm nặng nề quay lại nhìn Phong Lăng, hiểu ngay ý cô.

***

Quý Noãn chống chọi trong tình trạng tính mạng nghìn cân treo sợi tóc ba ngày. Đến đêm ngày thứ ba, Bác sĩ Wendell bước ra từ phòng hồi sức cấp cứu, nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm tròn ba ngày ba đêm ngồi lỳ ở bệnh viện, không ngủ, không nghỉ ngơi, thậm chí cả quần áo còn chưa thay.

Ông đã nhiều lần tiếp xúc với Mặc Cảnh Thâm, cũng đã quen biết anh rất nhiều năm, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy ông Mặc thê thảm suy sụp đến mức không thèm để ý đến bất cứ điều gì, chỉ kiên quyết ngồi đây chờ một người phụ nữ hồi tỉnh như hiện tại.

Bác sĩ Wendell nói: "Trước mắt, rất nhiều dấu hiệu sinh tồn* của cô Quý đã dần dần hồi phục, tuy vẫn phải tiếp tục theo dõi mấy ngày nữa nhưng xem như cô ấy đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm. Chỉ cần cô ấy có thể tiếp tục duy trì tình trạng khả quan này trong vài ngày nữa thì có thể chắc chắn bảo toàn được tính mạng."

(*) Dấu hiệu sinh tồn là một nhóm gồm 4 - 6 dấu hiệu cho thấy trạng thái sống của cơ thể. Thông thường dấu hiệu sinh tồn gồm có nhịp thở, huyết áp, nhiệt độ, mạch.

Cuối cùng cũng nghe được những lời này từ Bác sĩ Wendell, nét mặt lạnh lẽo nặng nề của Mặc Cảnh Thâm trong suốt ba ngày đã bắt đầu có dấu hiệu thả lỏng.

Tần Tư Đình gật đầu đáp lại Bác sĩ Wendell: "Ông vất vả rồi, cuối cùng cũng nghe được tin tốt."

Bác sĩ Wendell cũng cười: "Là do sức sống của cô Quý rất mạnh mẽ, lần nào nhịp tim ngừng lại cận kề với cái chết cũng đều cứu lại được. Mỗi lần cấp cứu xong tôi đều có thể cảm nhận được bản thân cô ấy muốn hồi tỉnh. Vào thời điểm như thế này, ý chí con người vẫn là quan trọng nhất."

Tần Tư Đình gật đầu.

Lúc này Bác sĩ Wendell mới quay về phía Mặc Cảnh Thâm: "Ông Mặc, ông cũng nhanh chóng điều chỉnh lại bản thân đi. Nếu cứ tiếp tục chịu đựng như thế này, e rằng cô Quý còn chưa tỉnh lại thì ông đã không trụ được nữa rồi."

Mặc Cảnh Thâm không trả lời, chỉ nhìn Bác sĩ Wendell nói: "Cảm ơn ông." Gần một ngày một đêm không nói gì, giọng Mặc Cảnh Thâm đã khản đặc.

"Nghe thấy chưa? Quý Noãn vẫn còn kiên cường như vậy đấy. Còn cậu, có lẽ đây là lần suy sụp hiếm hoi trong cuộc đời. Ba bốn ngày không cạo râu, không thay quần áo, nếu để Quý Noãn nhìn thấy dáng vẻ này của cậu thì e là cô ấy lại muốn quay lại cửa tử mất." Tần Tư Đình vừa nói vừa bước thẳng đến, vươn tay ra định kéo Mặc Cảnh Thâm đứng dậy.

Có lẽ là vì ngồi ở đây ba ngày không nhúc nhích, bọn họ mua đồ ăn mà anh cũng không ăn, nên khi bị Tần Tư Đình kéo dậy thì thân hình cao ngất của Mặc Cảnh Thâm thoáng lảo đảo.

Tần Tư Đình vội đỡ lấy anh, nhíu mày: "Nhịn ba ngày rồi, còn chịu được sao?"

Không chờ Mặc Cảnh Thâm trả lời, Bác sĩ Wendell hiểu ý Tần Tư Đình, lập tức ra lệnh cho hai y tá mở cửa một phòng bệnh ở gần đó, để Tần Tư Đình dìu Mặc Cảnh Thâm vào nghỉ tạm.

Khó khăn lắm mới nghe được tin tốt về Quý Noãn, cho nên Mặc Cảnh Thâm không còn lạnh lùng suy sụp khiến người ta không dám đến gần nữa. Chỉ duy nhất Tần Tư Đình dám cưỡng chế túm Mặc Cảnh Thâm đứng dậy, cuối cùng cũng đưa được anh vào phòng bệnh gần đó. Sau đó Tần Tư Đình thông báo cho A K mang quần áo sạch và vài đồ dùng vào.

Mặc Cảnh Thâm không ăn uống gì trong suốt ba ngày, Tần Tư Đình tự truyền một chai glucose cho Mặc Cảnh Thâm rồi đẩy anh vào phòng tắm trong phòng bệnh, quẳng bộ quần áo sạch vào trong.

Đến khi Mặc Cảnh Thâm tắm gội, cạo râu, thay quần áo đi ra ngoài thì Tần Tư Đình mới có vẻ miễn cưỡng nhẹ nhõm đi một chút.

"Chậc, sao tôi lại quên mất. Lẽ ra trước khi bắt cậu đi tắm, tôi phải chụp và lưu lại dáng vẻ đặc sắc này của cậu cho Quý Noãn xem sau khi tỉnh lại mới đúng. Tôi phải cho cô ấy biết đường đường là Mặc Cảnh Thâm mà cũng có ngày khiến người ta không nỡ nhìn mặt."

Tần Tư Đình nói xong lại tiếp tục: "Ba ngày liên tiếp không ngủ không nghỉ, là người thì sẽ không chịu nổi. Cậu tốt nhất nên nghỉ ngơi trước đi, chỉ cần chợp mắt hai tiếng là cũng đủ rồi."

Mặc Cảnh Thâm liếc Tần Tư Đình, lạnh lùng lên tiếng: "Vừa rồi cậu pha gì vào trong chai glucose cho tôi?"

Tần Tư Đình cười: "Thuốc tác dụng nhanh như vậy sao? Tôi cố tình xin Bác sĩ Wendell một loại thuốc an thần mới ra gần đây, hòa vào đường glucose. Về lý thuyết thì phải mất một lúc nữa cậu mới thấy buồn ngủ. Nhưng mấy ngày hôm nay cậu không ăn không uống, có lẽ khả năng chống đỡ cũng bị giảm sút, nên thuốc có tác dụng nhanh hơn bình thường một chút. Không có chuyện gì hết, cậu đi ngủ đi."

Nghe thấy Tần Tư Đình thế mà lại lừa anh cho thêm thuốc an thần vào đường glucose, Mặc Cảnh Thẩm khẽ thở dài, day trán.

Làm bạn nhiều năm, Tần Tư Đình hiểu anh rất rõ, biết anh bề ngoài thì lạnh lùng lãnh đạm nhưng bên trong thì đau đến xé lòng.

Cuối cùng Mặc Cảnh Thâm cũng không thể kháng cự lại thuốc an thần mà Bác sĩ Wendell kê cho.

Thấy Mặc Cảnh Thâm cuối cùng cũng có thể chợp mắt một lát, Tần Tư Đình mới đứng dậy đi ra ngoài.

***

Mặc Cảnh Thâm ngủ được nguyên một đêm. Thuốc an thần trong đường glucose không nhiều, nhưng có thể khiến anh có thêm thời gian ngủ nhiều hơn.

Sáng sớm ngày hôm sau, Mặc Cảnh Thâm vừa mở mắt ra đã đứng lên đi ra khỏi phòng bệnh. Dù không nhìn thấy có gì bất thường, nhưng anh vẫn nhạy bén phát hiện ra dáng vẻ người đứng ngoài có gì đó khác lạ.

"Xảy ra chuyện gì?" Gương mặt lạnh lùng của Mặc Cảnh Thâm đã không còn tuyệt vọng như mấy ngày trước, nhưng khí chất buốt lạnh vẫn như thế, khiến người ta không dám tiếp xúc.

Người của căn cứ XI vừa nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm thì nét mặt đều nặng nề. Một người lên tiếng: "Đêm qua, mấy tên thuộc hạ của A Đồ Thái lẻn vào bệnh viện, bắt cóc bác sĩ, y tá ở tầng khác, cải trang thành bác sĩ, y tá trà trộn vào đưa bà Mặc đi. Khu cách ly quá xa, chúng tôi không thể đến gần được, khi phát giác ra thì đã không thấy bà Mặc đâu nữa. Bác sĩ Tần đã tự mình mang theo người truy đuổi nhưng giờ vẫn chưa có tin tức." "Chắc chắn mục đích của bọn chúng là bắt cóc bà Mặc, lấy tính mạng của bà Mặc để đổi lấy A Đồ Thái đang bị giam trong tay chúng ta..."

Chương 692: Khi chúng kịp hiểu ra thì súng trong tay mặc cảnh thâm đã..

Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng đi vào trong, quả nhiên nhìn thấy hầu hết nhóm bác sĩ y tá này đều bị thương, có không ít người bị tấn công từ đằng sau khi đang trực nên vẫn hôn mê bất tỉnh. Tất cả dây rợ thiết bị y tế trong phòng hồi sức cấp cứu Quý Noãn nằm trước kia đều đã bị ngắt ra. Giường bệnh trống rỗng không một bóng người.

Khu vực này tách biệt quá xa, không phải nhân viên y tế có phận sự thì không thể đến gần. Đêm qua sau khi anh đi ngủ thì vẫn có Tần Tư Đình canh chừng ở bên ngoài. Nhưng kể cả chính anh ở lại đây, thì sợ là cũng không thể phân biệt ngay được những người đó là bác sĩ, y tá thật hay là người ở bên ngoài trà trộn vào. Chờ đến khi phát hiện ra thì đương nhiên người đã bị chuyển đi rồi.

Bất chợt điện thoại di động của Mặc Cảnh Thâm vang lên. Ánh mắt lạnh băng của Mặc Cảnh Thâm liếc thấy số của Tần Tư Đình trên màn hình thì lập tức nhận cuộc gọi. Giọng nói nặng nề của Tần Tư Đình vang lên: "Đã tìm thấy rồi. Người của chúng ta đã bao vây bên ngoài, nhưng sinh mạng của Quý Noãn nằm trong tay bọn chúng. Bọn chúng yêu cầu đích thân cậu đến. Ý đồ của chúng rất rõ ràng, nếu không thể dùng Quý Noãn để đổi lấy A Đồ Thái, thì cũng muốn moi những thông tin chúng cần biết từ miệng cậu. Bọn chúng lấy A Đồ Thái ra để kiếm cớ đánh đổi, nhưng thực tế là muốn nhân cơ hội này để độc chiếm."

"Tôi tới ngay." Nét mặt Mặc Cảnh Thâm lạnh tanh, anh tắt điện thoại, quay người đi thẳng ra ngoài.

***

Trong gian phòng khách sạn rộng lớn lạnh lẽo, mấy gã người Campuchia vây xung quanh người phụ nữ mặt cắt không còn giọt máu đang nằm trên giường. Người phụ nữ này vẫn chưa từng tỉnh lại từ khi bị bọn chúng bắt cóc đến bây giờ. Thậm chí bọn chúng còn hoài nghi có phải mình bắt cóc người chết không, liệu có thể dùng cô để uy hϊếp Mặc Cảnh Thâm không?

Nhưng dù sao bọn chúng cũng nghe nói, người phụ nữ tên Quý Noãn này chính là yếu điểm duy nhất của Mặc Cảnh Thâm. Bọn chúng đã cướp người từ phòng hồi sức cấp cứu ra ngoài thì dù thế nào cũng phải tạo ra sức ép.

"Liệu cô ta có chết ở đây không?" Một gã thấp lùn nhìn người phụ nữ đang nằm trên giường, thấy cô không hề phản ứng, không khác gì người đã chết.

"Dù có chết thì nhất định Control cũng tìm cách mang thi thể của cô ta nguyên vẹn trở về. Cứ kiên nhẫn chờ, chắc chắn anh ta sẽ đến nhanh thôi."

"Bây giờ chúng ta đã bị người của căn cứ XI bao vây, như thế này có phải là quá nguy hiểm không... Đại ca vẫn chưa cứu ra được, hay là chúng ta đổi lấy mạng của đại ca trước..."

"Đổi cái gì mà đổi? Chỉ cần chúng ta biết được thông tin từ chính miệng Control thì sau này số tiền đó đều là của chúng ta! Đại ca nằm trong tay bọn chúng nhiều ngày như vậy, không chết thì cũng đã tàn phế, có cứu được ra thì đại ca cũng không thể che chở chúng ta nữa. Mặc kệ hắn, chúng ta tự làm vụ này!"

Một tên đưa tay lên để sát vào mũi người phụ nữ nằm trên giường một lát rồi thấp thỏm nói: "Hơi thở yếu lắm… Chúng ta cướp người đi như vậy, lỡ chẳng may cô ta chết ở đây, có khi nào Control bắt cả đám chúng ta không? Như là cho nổ cả tòa nhà này chẳng hạn?"

"Người phụ nữ của anh ta đang nằm trong tay chúng ta, tòa nhà này không nổ được đâu. Người cũng đã cướp rồi, còn sợ cái gì?"

"..."

***

Mấy tên bên trong còn đang nghiên cứu xem lát nữa phải làm thế nào thì Mặc Cảnh Thâm đã lao đến chỗ Tần Tư Đình.

"Bọn chúng ở bên trên, dùng tính mạng bà Mặc để uy hϊếp. Nếu anh không đích thân đến đây, trước khi người của chúng ta bao vây tấn công thì bọn chúng sẽ ném bà Mặc từ ban công tầng trên cùng xuống." A K đã đi theo Tần Tư Đình từ trước, cất tiếng nói: "Ông Mặc, bọn này chẳng mấy trung thành với A Đồ Thái mà đã sớm có dã tâm. Theo tôi nghĩ, kẻ hám lợi còn dễ đối phó hơn loại người trung thành một lòng một dạ. Anh chú ý an toàn, chúng tôi sẽ yểm trợ đằng sau."

Bọn chúng yêu cầu Mặc Cảnh Thâm tự đi lên, không được mang theo súng bên người.

Mặc Cảnh Thâm đứng trên thảm sàn hành lang vắng vẻ của khách sạn sang trọng, mặt lạnh tanh dang hai tay ra cho hai gã người Campuchia lục soát. Bọn chúng chắc chắn anh không mang theo súng thì mới để anh bước vào thang máy.

Đến tầng cao nhất của khách sạn, anh bước ra khỏi thang máy, dáng người cao lớn rắn rỏi, khí chất lạnh như băng. Anh liếc mấy tên canh giữ trước cửa phòng, lạnh lùng bước đến, giọng nói vang lên từ cuống họng, vừa lãnh đạm vừa nhạo báng: "Các người muốn tạo phản chiếm núi xưng vương hả, chí khí cũng thật lớn, dám cướp người của tôi à?"

Mấy gã canh gác bên ngoài không giỏi tiếng Anh, lại càng không biết nhiều tiếng Trung. Bọn chúng nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm đi lên một mình thì thoáng sửng sốt rồi lập tức tỏ ra lạnh lùng, nói bằng tiếng Campuchia: "Mr. Control, chúng tôi dùng tính mạng người phụ nữ của anh để thương lượng. Anh có muốn cũng không thể dễ dàng bước qua cánh cửa này như thế được đâu. Anh phải xác định cho rõ, anh muốn mạng sống của cô ta, hay là muốn món tài sản bí mật mà đến cả bản thân anh cũng không coi trọng. Dù sao anh cũng không cần đến những thứ đó, chi bằng giao lại cho chúng tôi đi!"

Bọn chúng không chắc Mặc Cảnh Thâm có thể nghe hiểu những gì chúng nói hay không, đang do dự không biết phải trao đổi với anh như thế nào thì Mặc Cảnh Thâm đã thản nhiên nói: "Gọi tên cầm đầu hiện giờ của các người ra đây."

Anh nói bằng tiếng Campuchia.

Mấy gã kia thoáng sửng sốt trong giây lát. Trước đây bọn chúng có nghe A Đồ Thái nói Mr. Control là người rất khó đối phó, không chỉ riêng trí thông minh mà còn cả các phương diện khác. Nhiều năm trước đây rất nhiều đồng bọn của chúng đã mất mạng trong tay Mr. Control và căn cứ XI. Nhưng không ngờ anh lại tinh thông ngôn ngữ của nhiều quốc gia như vậy.

Một tên trấn tĩnh lại, tiếp tục dùng giọng điệu uy hϊếp nhắc lại: "Mr. Control, đại ca hiện tại của chúng tôi từng là thuộc hạ lợi hại nhất của A Đồ Thái. Anh ấy nói, chỉ cần anh giao cho chúng tôi thứ chúng tôi muốn, vợ của anh sẽ được an toàn rời khỏi đây ngay lập tức."

Mặc Cảnh Thâm thấy những gã kia bước về phía mình với ý định uy hϊếp thì lùi lại nửa bước, nhìn qua tưởng chừng như anh đang cẩn trọng bước lùi ra đằng sau. Nhưng khi những tên kia bước đến gần định đưa tay bắt anh lại, thì chỉ trong nháy mắt, anh vung tay lên chộp lấy cổ họng một tên và bóp chặt, khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh lẽo: "Lũ phế vật các người mà cũng dám uy hϊếp tao?"

"Nếu vợ tao thiếu một sợi tóc nào, thì e rằng tình thế sẽ rất khó kiểm soát, tao không đảm bảo mình sẽ không gϊếŧ người."

Anh còn chưa nói dứt câu, bầu không khí đang căng như dây đàn chợt bùng nổ chỉ trong một giây. Gần như chỉ trong tích tắc, mấy tên bên cạnh vội vàng giơ súng lên nhắm vào anh, nhưng ánh mắt người đàn ông trước mặt vẫn lạnh băng, đôi đồng tử đen láy lập tức lạnh thấu xương. Hơi thở của anh đột nhiên trở nên tàn độc đáng sợ làm người ta không kịp phòng ngự.

Chờ đến khi bọn chúng phản ứng kịp thì khẩu súng trong tay Mặc Cảnh Thâm đã nhắm vào giữa trán một tên.

Trong nháy mắt, mặt gã thuộc hạ bị anh siết chặt cổ biến sắc, gã nhìn người đàn ông đang chĩa súng vào người mình.

Súng trong tay Mặc Cảnh Thâm chính là súng trên người gã. Tốc độ tước súng của Mặc Cảnh Thâm nhanh đến nỗi gã không kịp phát giác.

Không thể ngờ, người đàn ông được giang hồ mệnh danh là Mr. Control, cũng chính là cố vấn và boss thần bí sau lưng căn cứ XI, nhưng rất ít người tận mắt chứng kiến anh đích thân động thủ, lại có tài nghệ hơn người đến vậy!

Mặc Cảnh Thâm mặc áo sơ mi đen và quần dài thoải mái nhưng nguy hiểm, ánh mắt lạnh lẽo bình thản, phun ra hai tiếng lạnh như băng: "Thả người."

Chương 693: Ông mặc đoán chắc nhất định bọn chúng sẽ thất bại? 

Mặt tên bị Mặc Cảnh Thâm khống chế lúc trắng lúc xanh, cổ họng bị bóp nên không thể lên tiếng, cũng không cách nào thoát ra.

Hiển nhiên mấy tên xung quanh không màng đến mạng sống của tên này, vẫn tiếp tục chĩa súng về phía Mặc Cảnh Thâm, nét mặt đầy đề phòng. Nhưng vì bọn chúng vẫn muốn moi được thứ mình muốn nên không thể bắn chết anh.

Trong thời điểm đấu trí giằng co này, người phải nơm nớp hoảng sợ đương nhiên là đám người kia, còn Mặc Cảnh Thâm thì hoàn toàn ngược lại.

Anh cười lạnh, bất ngờ vung tay lên, đám còn lại chỉ nghe thấy một tiếng "Đoàng".

Chuỗi đèn trần hành lang khách sạn bị đạn xuyên qua một cách chính xác. Đèn thủy tinh bị bắn vỡ nát, rơi ập xuống sàn.

Cuối hành lang có cửa sổ ở hai bên, ánh đèn ở giữa hành lang bị tắt phụt đi trong nháy mắt, tất cả tối om.

Người đầu tiên lao vào từ cửa thoát hiểm chính là A K. Tiếng súng vang lên sau khi Mặc Cảnh Thâm cướp được súng chính là ám hiệu bất biến từ trước đến giờ của căn cứ XI. Ngay khi tiếng súng vang lên, A K lao vào với tốc độ nhanh nhất, theo sát phía sau là các thành viên khác của căn cứ đã lặng lẽ bò từ cầu thang thoát hiểm lên đến tầng trên cùng của khách sạn.

Trong hành lang tối tăm, đám người Campuchia còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị đánh gục, toàn bộ súng và những thứ có thể dùng làm vũ khí trong tay đều bị tước sạch chỉ trong chớp mắt. Tất cả mọi việc diễn ra vô cùng lặng lẽ, ngoại trừ tiếng súng báo hiệu của Mặc Cảnh Thâm thì tất cả hành động sau đó đều không phát ra một tiếng động nào. Thậm chí những tên bị đột kích ngã gục cũng không phát ra được âm thanh nào qua cổ họng.

Gã bị Mặc Cảnh Thâm siết cổ là tên duy nhất không bị đánh gục, bây giờ mắt cũng dần dần thích ứng được với bóng tối. Sau khi nhìn cảnh tượng xung quanh, và thấy người của căn cứ XI thì gã lập tức muốn hét to lên đánh động đám người đang giam giữ Quý Noãn trong phòng.

Nhưng khi gã định mở miệng thì người đàn ông cầm súng trước mặt đã chĩa họng súng vào giữa trán gã. Dường như anh không hề bị uy hϊếp vì hành động muốn báo động kia.

Nét mặt Mặc Cảnh Thâm không thay đổi, anh bật ra hai tiếng lạnh lùng: "Mở cửa."

Gã kia nhìn anh, đôi môi run rẩy, có lẽ vì họng súng chĩa vào đầu mà gã không dám lên tiếng. Gã đang định thẽ thọt lên tiếng xin tha mạng thì cánh cửa không xa ở đằng sau đã bị mở ra.

Tuy sau phát súng đầu tiên đã không có thêm tiếng động gì, nhưng dù sao đây cũng không phải là súng giảm thanh, lúc Mặc Cảnh Thâm nổ súng, người bên trong không thể không nghe thấy. Chỉ có điều trong một thoáng bọn chúng không đoán được phát súng đó là do đồng bọn của chúng bắn hay người khác bắn ra. Dù sao nếu Mặc Cảnh Thâm đã vào được khách sạn thì người cũng đã bị lục soát, không thể mang súng theo.

Nhưng tên ra mở cửa không thể ngờ, cửa vừa mở thì gã đã nhìn thấy hơn hai mươi người của căn cứ XI dàn hàng đứng bên ngoài, toàn bộ súng đều chĩa về phía này.

Gã kia chết lặng, đồng tử co lại, định lùi ra đằng sau, nhưng thấy mấy họng súng trước mặt thì sợ hãi đứng chắn trước cửa không dám ho he. Cả hành lang lập tức yên lặng.

Từ đầu đến cuối Mặc Cảnh Thâm vẫn lãnh đạm bình tĩnh không hề hoảng loạn.

Gã đứng trước cửa nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm trong bóng tối lờ mờ, rồi lại nhìn thấy đồng bọn của mình ngã gục xuống bất tỉnh, còn có người đang bị khống chế, nên quay phắt người lại.

Ngay khi gã vừa cử động, A K đã nổ một phát súng vào vai gã kia. Đám người trong phòng đã sớm ở trong tình trạng sẵn sàng chờ ám hiệu, tên cầm đầu cũng đã lôi Quý Noãn từ trên giường dậy. Khi A K dẫn người lao vào trong thì nhìn thấy đám người kia đang vác Quý Noãn trên vai, đứng ở hướng ra ngoài ban công. Tất cả bọn chúng đang cầm súng chĩa ra cửa.

Bọn chúng ít người, chắc chắn không có đủ đạn, nhưng trong tay bọn chúng có con bài tẩy là Quý Noãn.

Nhìn thấy Quý Noãn còn chưa qua khỏi giai đoạn nguy hiểm đã bị bọn chúng vác trên vai, sau khi rời khỏi bệnh viện lại bị di chuyển như vậy, không biết có chịu đựng được không, A K phẫn nộ lạnh lùng nhìn bọn chúng, chĩa khẩu súng trong tay vào gáy tên đang vác Quý Noãn.

"Cảnh sát Los Angeles và thành viên căn cứ XI đã bao vây toàn bộ khách sạn. Nếu không muốn mọi chuyện đến mức không thể cứu vãn thì lập tức thả người ra." Giọng nói trầm thấp của người đàn ông đứng sau A K vang lên: "Cho các người ba mươi giây cuối cùng."

Tên cầm đầu đang vác Quý Noãn trên vai cười khẩy, quay đầu ra hướng ban công. Không ngờ gã nhìn thấy đội cứu trợ của Los Angeles đã có mặt ở bên dưới từ bao giờ. Dưới mặt đất đã chồng một lớp đệm to dày, cao đến hai tầng lầu. Kể cả gã có dọa quăng người phụ nữ này xuống để uy hϊếp thì cũng không có chút cơ hội mong manh nào. Mà bây giờ bọn chúng có nhảy xuống, dù không chết thì cũng lập tức bị những người đang bao vây bên dưới khống chế.

Đám người này hoảng hốt, vô cùng bất ngờ.

Bọn chúng đi theo A Đồ Thái lăn lộn trên chiến trường ở nhiều quốc gia, nhưng đội cứu nạn của các quốc gia kia không bao giờ đến cứu kịp thời được như vậy. Bọn chúng hoàn toàn lạ lẫm với mọi thứ ở Los Angeles, bình thường vẫn chỉ đi theo A Đồ Thái, ngoan ngoãn làm theo mệnh lệnh. Không ngờ hiếm có cơ hội được làm một phi vụ lớn thì lại tính toán sai lầm đến mức này...

Mr. Control này, đã đoán chắc nhất định bọn chúng sẽ thất bại sao?

A K đang dợm bước tiến tới thì trong nháy mắt, súng của mấy gã kia lập tức đổi hướng, nhắm thẳng vào người Quý Noãn.

Năng lực của thành viên căn cứ XI không hề kém, thậm chí tố chất huấn luyện còn vượt qua rất nhiều thành viên của bộ đội đặc chủng nước Mỹ, ai ai cũng đều có khả năng chiến đấu ưu việt, chỉ cần chiến đấu trong tình huống bình thường thì sẽ không thua. Nhưng bây giờ bà Mặc không chỉ đang nằm trong tay đám người Campuchia kia, mà quan trọng hơn là tình trạng sức khỏe của cô vốn đã không tốt, vất vả lắm mới cứu sống được. Họ không thể tiếp tục phạm sai lầm, vì vậy cũng không thể dốc toàn bộ sức lực ra để đối phó.

Nhưng kể cả trong tình thế này, người của căn cứ XI cũng không hề bị rơi xuống thế hạ phong.

Trong lúc cả đám người đang dè chừng nhìn chằm chằm về phía A K, đề phòng bọn họ bị uy hϊếp nhưng không sợ mà ra tay, thì Mặc Cảnh Thâm đập mạnh khẩu súng đang cầm trong tay vào xương sườn tên đang bị anh khống chế. Ngay lúc gã kia gập người đau đớn, Mặc Cảnh Thâm lập tức bồi một cú, đạp gã văng ra trước.

A K nghe thấy tiếng động quay lại nhìn. Vừa nhìn thấy cảnh này, anh lập tức giơ chân lên đá tiếp vào gã kia. Tên này vốn gầy đen nhỏ bé, bị đạp hai cú liên tiếp thì văng luôn ra ban công cách đó không xa, rơi bịch dưới chân những gã kia, máu trong miệng trào ra.

Mặc Cảnh Thâm bước lên trước, A K và các anh em khác bám theo ngay đằng sau.

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire