lundi 1 septembre 2025

Sau khi đá thằng khốn nạn Chuong 5

 Danh sách chương                          Facebook           Thế giới ngôn tình

Tôi…

Đầu óc tôi hỗn loạn.

Người bên cạnh ong ong nói gì đó, tôi nghe không rõ.

Chỉ còn một trục thời gian dần dần rõ ràng.

Đầu năm lớp 12 tôi chuyển đến học ở một trường cấp ba tại địa phương, tôi tưởng rằng đến một thành phố mới, bắt đầu cuộc sống mới là có thể thoát khỏi quá khứ.

Nhưng đến học kỳ hai lớp 12, những người từng quen biết tôi xuất hiện ở thành phố đó, bọn họ nhâng nháo chào hỏi tôi, dồn tôi vào ngõ cụt, còn định giở trò sàm sỡ, là Tô Hựu đi ngang qua đã cứu tôi.

Sau đó lan ra vài lời đồn, nói tôi bị kẻ khác xâm phạm trong con hẻm, cũng là Tô Hựu đứng ra bảo vệ tôi.

Hắn còn đưa tôi rời khỏi nơi thị phi, lau nước mắt cho tôi, đàn cho tôi nghe bản “Bài ca chim chóc”.

Tuy chúng tôi xác nhận quan hệ nam nữ là sau khi tốt nghiệp cấp ba, nhưng việc tôi thích Tô Hựu đúng là vì chuỗi sự việc ấy.

Nghĩ lại, cũng là ngày hôm đó, tin Tạ Nghiêm Ngôn vừa nhập học truyền đi.

Vậy nên hôm đó ở phòng đàn, Tạ Nghiêm Ngôn cũng có mặt?

……

“Làm gì đấy! Không được đánh nhau, giải tán hết!”

Sự ồn ào bên này kéo bảo vệ tới, vở kịch này mới thật sự kết thúc.

Vốn tôi định xuống giải quyết chuyện này, nhưng bây giờ dường như lại làm nó rối hơn.

Ban đầu tôi tính nói rõ với Tô Hựu là kết thúc, nói với mọi người rằng giữa tôi và Tạ Nghiêm Ngôn không có quan hệ gì, tuyên bố hiện tại tôi độc thân, và trong ngắn hạn không định dấn vào bể tình…

Nhưng giờ xem ra, e là họ chỉ tin mỗi chuyện tôi và Tô Hựu kết thúc, còn những điều khác có nói cũng chẳng ai tin.

Hơn nữa chỉ nhìn ánh mắt oán độc Tô Hựu liếc chúng tôi sau khi đứng dậy là biết chuyện sẽ không kết thúc dễ dàng.

Hắn phủi bụi trên người, trước khi rời đi nhìn tôi.

“Nghe nói hắn đàn ‘Vũ khúc hoa’ suốt một đêm trong phòng đàn, Hứa Cẩn, một khúc nhạc vớ vẩn, mà em đã động lòng rồi sao?”

Tôi bỗng bật cười, mọi chuyện đã qua như đang giễu cợt tôi.

“Chuyện ở phòng đàn của Tạ Nghiêm Ngôn tôi không biết.” Tôi nhìn hắn, khẽ nói, “Nhưng từng có lúc, tôi đúng là vì một khúc nhạc vớ vẩn mà động lòng với một người.”

11

Chuyện bên này tạm thời khép lại.

Tô Hựu và Tạ Nghiêm Ngôn vì đánh nhau nên bị mời đi hòa giải.

Những người khác ai làm việc nấy.

Tôi ngơ ngác, bị Tiểu Tình bọn họ lôi đi vào tiết của Đại Ma Vương.

Diễn đàn từ lâu đã nổ tung, người đi đường đều nhìn tôi rồi xì xào bàn tán.

Tôi lờ mờ cầm cự cho đến hết buổi sáng, lúc tan học, tôi gặp một người quen.

Là quản gia nhà họ Tạ, ông ấy đứng đợi một bên, thấy tôi thì mỉm cười chào.

Tôi gật đầu, đi tới.

“Cô Hứa, lâu rồi không gặp.” Quản gia cười híp mắt nói.

Tôi cũng mỉm cười, gật đầu: “Chú Chu, lâu rồi không gặp.”

Rồi là một khoảng im lặng.

Chừng ba giây trôi qua, quản gia mở lời trước: “Lần này tôi tới là cùng đi giải quyết chuyện cậu Tiểu Ngôn đánh nhau, họ còn phải bàn bạc một lúc mới ra được.”

Tôi gật đầu, tôi cũng nghĩ vậy.

“Cô Hứa yên tâm, chuyện này cậu Tiểu Ngôn sẽ xử lý ổn thỏa, đảm bảo Tô Hựu sẽ không nói lung tung.” Quản gia hàm ý nói.

Tôi biết ông ấy đang nói gì, mím môi, khẽ bảo: “Cảm ơn.”

Quản gia mỉm cười hiền hòa: “Nếu cô Hứa thật sự muốn cảm ơn, vậy xin đừng quá bài xích cậu Tiểu Ngôn, cậu ấy thật lòng với cô lắm.”

Tôi cúi đầu, không trả lời.

“Tôi không có ý bảo cô phải hẹn hò với cậu ấy.” Quản gia bổ sung, “Chỉ mong cô Hứa ít nhất có thể coi cậu ấy như bạn bè bình thường, như vậy, cậu ấy đã rất vui rồi.”

Tôi vẫn im lặng.

Chừng ba giây nữa trôi qua, quản gia thở dài một hơi, nói: “Cô Hứa cũng biết, từ sau khi phu nhân qua đời, cậu Tiểu Ngôn không còn để tâm nhiều chuyện nữa, nhưng lại cố chấp tìm cô suốt năm năm.”

“Cô Hứa, tôi biết năm năm đó cô không dễ dàng, nhưng cậu Tiểu Ngôn cũng vậy.”

“Cô rời đi đột ngột, hôm ấy cậu ấy còn định mang hai con búp bê gốm vừa nung xong tới cho cô xem, thì nhà cô đã trống không, khi ấy nhà họ Tạ còn chưa có thế lực như bây giờ, cậu ấy mới 13 tuổi, cậu ấy hoảng hốt chạy về hỏi tiên sinh chuyện nhà cô, biết các người phải trốn nợ, cậu ấy lại năn nỉ tiên sinh đi tìm cô.”

“Nhưng tiên sinh không muốn nhúng vào vũng nước đục này, nên tuy miệng nhận lời nhưng chỉ làm qua loa. Cậu ấy vài lần tới hỏi thăm cũng hiểu ý tiên sinh, nhưng cậu không định bỏ cuộc, tự mình đi tìm.”

“Một đứa trẻ mười mấy tuổi, dốc hết thời gian của mình, lùng khắp thành phố tìm tung tích của cô, thậm chí vì thế nghỉ học một năm, nếu không vốn dĩ cậu ấy lớn hơn cô một tuổi, cũng sẽ không thi đại học cùng năm với cô.”

“Về sau thấy cậu quá cố chấp, tiên sinh đồng ý cho cậu điều động một phần nguồn lực để sang thành phố khác điều tra, nhưng điều kiện là cậu phải chuyên tâm đi học, lúc đó bọn họ mới đạt được cân bằng.”

“Tìm như thế, mất tròn năm năm.”

“Sau đó nữa, tôi thấy cậu Tiểu Ngôn quỳ trước mặt tiên sinh, cậu nói đã tìm thấy cô, cầu tiên sinh giúp cô, nếu không cô sẽ hỏng mất, tôi hiểu tiên sinh, vốn không muốn can dự, nhưng cô Hứa, nếu khi đó cô nhìn thấy bộ dạng cậu ấy sẽ hiểu, nếu tiên sinh không đồng ý, cậu ấy sẽ tự mình đi cứu cô, chẳng ai cản nổi.”

“Vì vậy, tiên sinh đồng ý.”

“Xử lý xong, cậu thở phào, nói tuy cô lại mất tung tích, nhưng lần này dễ tìm hơn nhiều, hơn nữa cô cũng tự do rồi, không đến mức ở trong cảnh nguy hiểm như trước.”

“Thế rồi lại trôi qua nửa năm, hôm đó, tôi thấy cậu vui chưa từng có, cậu xách túi đựng búp bê gốm nói với tôi: ‘Chú Chu, cháu tìm thấy cô ấy rồi, chú giúp cháu làm thủ tục chuyển trường, hôm nay cháu xuất phát đi tìm cô ấy.’, tôi thấy lúc đó cậu ấy bước đi cũng nhẹ tênh.”

“Nhưng đợi tôi làm xong mọi việc qua bên đó tìm cậu thì phát hiện cậu chẳng hề vui, bên cạnh cũng không có cô.”

“Tôi hỏi người đi theo cậu trước, chỉ nghe nói cậu vừa đặt chân xuống là vội vã tới trường của cô, sau đó không biết xảy ra chuyện gì, tối về thì cậu mình đầy máu, còn bảo người xử lý vài tên lưu manh côn đồ.”

“Tôi không dám hỏi kỹ cậu rốt cuộc là thế nào, chỉ đi làm thủ tục nhập học trong ngày.”

“Đến khi làm xong bước ra, cậu đã không biết đi đâu, tôi hỏi khắp nơi, cuối cùng tìm thấy cậu ở phòng đàn của trường, cậu nhìn chằm chằm cây đàn, không nói một lời.”

“Tôi tưởng cậu muốn mua một cây đàn, bèn bảo người sắp xếp một cây ở chỗ ở, nhưng tối đó…”

Mắt quản gia đỏ lên, ông nhìn tôi, nước mắt ròng ròng.

“Cô Hứa, khi đó tôi tưởng cậu ấy phát điên rồi.”

“Tôi không biết vì sao cậu cứ đàn mãi một bản nhạc, tôi không hiểu cái bản gọi là ‘Bài ca chim chóc’ kia có ma lực gì, khiến cậu không ngủ không nghỉ đàn suốt, đàn đến kiệt sức, đến đầu ngón tay rướm máu, nhuộm đỏ cả phím đàn.”

Quản gia không ngừng lau nước mắt, giọng nghèn nghẹn.

“Tôi cầu cậu ấy, tôi nói tôi đi tìm cô về, tôi nói cô đến rồi mọi chuyện sẽ tốt thôi.”

“Nhưng cậu chỉ lắc đầu, nói cô đã không còn nhớ cậu nữa, hơn nữa cô cũng đã có người mình thích, bao năm qua đều là chấp niệm của riêng cậu, cậu không muốn để cô gánh quá nhiều, cũng không muốn làm cô buồn.”

“Tôi tưởng cậu không khá lên được, nhưng chỉ qua một ngày, cậu như người bình thường, dậy đúng giờ, ăn cơm, đi học, chỉ là thêm một sở thích đàn piano, ngoài ra dường như chẳng có gì thay đổi.”

“Ba năm.” Quản gia nhìn tôi, nói, “Cứ thế lại trôi thêm ba năm, cho đến bây giờ.”

“Vậy nên, cô Hứa, xin cô hứa với tôi, cho dù nhìn thấy cậu ấy sẽ khiến cô nhớ tới quá khứ không tốt, cũng đừng tránh né cậu ấy, cho dù chỉ coi nhau như bạn bè bình thường mà đối xử cũng được.”

Quản gia lau khô nước mắt, nở nụ cười hiền hòa: “Cô Hứa, có thể đồng ý với tôi không?”

Tôi ngẩn ngơ nhìn ông, trong lòng tê dại, cái tê dại ấy từ tim lan tới đầu ngón tay, nhói lên từng đợt.

Thì ra là hắn.

Người đã từng cứu tôi, thì ra là hắn!

Cảm xúc cuộn trào, tôi không biết phải sắp xếp tất cả thế nào.

Sau khi quản gia một lần nữa hỏi, tôi gật đầu: “Được.”

Coi nhau như bạn bè bình thường cũng được.


Danh sách chương

Facebook       Thế giới ngôn tình

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire