Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Bảy Cô Bạn Gái Và Một Cú Ly Hôn
Chiều hôm đó, chúng tôi cùng nhau đi rất xa.
Đến tận cuối con đường, Tống Trí Viễn bất ngờ nắm lấy tay tôi.
“Về thôi, phía trước không còn đường nữa rồi.”
Trong con hẻm nhỏ hẹp, ánh mắt Tống Trí Viễn lặng lẽ nhìn tôi: “Em còn nghĩ đến anh ta không?”
“Chu Cẩm à?”
“Ừ.”
“Anh ghen à?” Tôi hứng chí hẳn, chẳng phải trước giờ anh luôn chê tôi không hợp gu sao?
“Không.” Tống Trí Viễn phủ nhận, anh chọc vào ngực tôi: “Bây giờ em độc thân, thích ai là quyền của em.”
“Miệng thì nói vậy thôi.” Tôi không tin là anh không ghen.
“Ôn Thư, với chỉ số thông minh của em, chưa đủ khiến anh ghen đâu.” Tống Trí Viễn cười lạnh.
“Với trí thông minh này, anh chẳng phải cũng từng cưới em đấy sao?”
“Với lại, giờ em mà hôn anh thì sao?”
Tống Trí Viễn thấy không nói lại được tôi, bắt đầu chơi xấu, muốn giở trò lưu manh.
Tôi sao có thể để anh được như ý.
Tôi đẩy mạnh anh ra, quay người bỏ chạy.
Tôi chạy một lúc lâu, vẫn không thấy anh đuổi theo.
Dừng bước, tôi quay đầu lại thì thấy anh đang thong thả đi phía sau, vẻ mặt thản nhiên.
“Sao anh không đuổi theo em hả!” Tôi có phần tức giận, nếu là Chu Cẩm thì đã chạy theo rồi.
“Bởi vì, anh không phải Chu Cẩm.”
Tống Trí Viễn nhìn tôi, lớn tiếng nhấn mạnh lần nữa.
“Ôn Thư, anh là Tống Trí Viễn.”
Tôi sững người, nhìn anh từng bước tiến đến gần.
Bỗng chốc, tôi dường như hiểu ra vì sao ngày đó Tống Trí Viễn kiên quyết muốn ly hôn.
Ba năm qua, anh luôn không ngừng nhắc nhở tôi.
Rằng anh không phải Chu Cẩm.
Sẽ không cưng chiều tôi như anh ta.
Tôi từng nghĩ đó là vì anh không yêu.
Nhưng thật ra, anh không phải không yêu.
Chỉ là anh luôn yêu tôi theo cách của riêng mình.
Không giống với sự nhiệt tình buông thả của Chu Cẩm.
Anh luôn điềm tĩnh, tiết chế mà biểu đạt tình cảm.
Chỉ là tôi đã luôn lờ đi.
Bởi ánh mắt tôi chưa từng thực sự dừng lại trên người anh.
Khoảnh khắc Tống Trí Viễn đuổi kịp tôi, tôi chủ động nắm lấy tay anh.
Cuộc đời này không có ngõ cụt, đôi khi quay đầu đúng lúc sẽ tìm được một con đường mới.
32
Lễ đính hôn của Chu Cẩm và Diệp Uyển Tâm vẫn diễn ra đúng như kế hoạch.
Tôi vẫn không đi.
Có kênh truyền thông livestream toàn bộ buổi lễ.
Người mà Diệp Uyển Tâm mong chờ cuối cùng vẫn không xuất hiện.
Sau tiệc, có tin hai nhà ký hợp đồng dự án trị giá 20 tỷ.
Dân mạng trêu rằng cả hai bên đều “hốt bạc”.
Vài ngày sau, Chu Cẩm đến tìm tôi nói lời từ biệt.
Anh nói sẽ về Mỹ một thời gian, ba năm qua đã học xong chương trình MBA, còn vài môn cần hoàn thành.
Khi về nước sẽ tổ chức hôn lễ với Diệp Uyển Tâm.
Anh rút ra một điếu thuốc, đưa lên mũi ngửi ngửi: “Thời gian vừa rồi, anh có gặp chồng cũ của em vài lần.”
“Uyển Tâm nói anh ấy hợp với em hơn.”
Anh ngừng một chút, nhìn thẳng vào mắt tôi: “Ở bên anh ta, em sẽ hạnh phúc.”
“Còn anh thì sao?” Tôi hỏi: “Cuộc sống bây giờ, anh thấy hạnh phúc không?”
“Anh có hạnh phúc hay không không quan trọng.” Chu Cẩm cười khẽ, ánh mắt chợt u tối: “Cuộc đời mà, phải biết từ bỏ.”
“Tham lam quá không tốt.”
“Thời gian này về nước, anh luôn nghĩ hai người chúng ta ít nhất cũng nên có một người được hạnh phúc.”
Chu Cẩm châm thuốc: “Anh rất vui vì em đã gặp được Tống Trí Viễn.”
Nói xong, anh xoay người định rời đi.
Tôi giữ lấy tay áo anh: “Tôi hy vọng anh cũng sẽ hạnh phúc, Chu Cẩm.”
“Chờ tôi kế thừa nhà họ Chu, báo thù xong đã.”
Anh phẩy tay, gỡ tay tôi ra, không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng.
33
Không lâu sau khi Chu Cẩm rời đi, Tống Trí Viễn nhập viện.
Viêm ruột thừa cấp tính, phải phẫu thuật.
Sau mổ, tôi chăm sóc anh vài ngày mới nhận ra, chăm một bệnh nhân nằm liệt giường không dễ gì.
Nghĩ lại hồi đó, anh đã chăm tôi suốt hơn ba tháng.
Tôi càng thêm chắc chắn – anh thật sự yêu tôi rất nhiều.
“Tống Trí Viễn, chúng ta tái hôn đi!” Ngày xuất viện, tôi đề nghị chuyện tái hôn.
Tống Trí Viễn kiêu ngạo ngẩng đầu: “Bạch nguyệt quang vừa đi đã muốn giữ lấy anh – vết muỗi đốt, mơ đi!”
Tôi: “…” Lại nào là bạch nguyệt quang, nào là máu muỗi, anh xem nhiều tiểu thuyết ngôn tình quá rồi à?
Mà khoan, Tống Trí Viễn cũng đọc ngôn tình?!
Nghĩ thôi đã thấy không hợp lý.
34
Sau đó, tôi và Tống Trí Viễn vẫn tái hôn.
Vì tôi lại uống say.
Ôm mặt anh mà hôn túi bụi.
Rồi chẳng bao lâu, tôi mang thai.
Mẹ Tống nghe tin tôi có thai, khóc òa vì mừng.
“Nhà họ Tống cuối cùng cũng có người nối dõi rồi…”
Tống Trí Viễn ôm trán: “Mẹ, con có bị sao đâu!”
Tôi đá xoáy anh: “Không sao? Thế tám cô bồ của anh không ai đẻ cho anh à?”
“Không đạt KPI nên sa thải hết rồi.”
Anh nhìn tôi nghiêm túc: “Em làm việc hiệu quả, phá lệ tuyển dụng luôn.”
“Tống Trí Viễn, anh đi chết đi!”
35
Sau khi mang thai, tôi ăn khỏe đến lạ, tăng hẳn 5kg.
Còn Tống Trí Viễn thì ăn gì cũng nôn, chưa đầy một tháng đã sụt mất 5kg.
Tôi đưa anh đi khám bác sĩ thì vô tình gặp em gái anh – Tống Mai.
“Cô không phải là ghét cái miệng độc địa của anh tôi nên bỏ thuốc anh ấy đấy chứ?” – cô ta nghi ngờ nhìn tôi.
Tôi tát cho cô ta một cái: “Tôi yêu anh cậu thật lòng, còn nói bậy nữa là tôi cho câm luôn.”
“Yêu thật lòng cái gì mà yêu thật lòng?”
Đúng lúc đó, Tống Trí Viễn đẩy cửa bước vào, trông thấy tôi bạo hành em gái anh.
“Tẩu nói anh là tình yêu đích thực của cô ấy đấy!” – Tống Mai nói xong là chạy biến, tôi muốn đá cũng không kịp.
Tôi cứ nghĩ Tống Trí Viễn sẽ lại cười nhạo tôi sến súa như mọi lần.
Thế mà anh lại cúi đầu, mãi không nói gì.
Tôi bắt đầu thấy lo lắng: “Bác sĩ nói sao?”
“Không sao, dạo này áp lực hơi lớn thôi.” – Giọng anh nhỏ đến mức tôi suýt không nghe rõ.
Tôi nghi hoặc bước lại gần mới phát hiện mặt anh đỏ như mông khỉ.
“Tống Trí Viễn, anh bị làm sao thế hả? Người tỏ tình là tôi, tôi còn chẳng thẹn, anh đỏ mặt cái gì!”
Anh đột nhiên ôm chầm lấy tôi, giọng run run kích động bên tai tôi: “Cảm ơn em đã yêu anh.”
“Vợ chồng già rồi, nói mấy lời sến súa này làm gì chứ!” – Tôi ngoài miệng chê bai, trong lòng lại ngọt muốn xỉu.
Tôi đã nói rồi mà, anh ấy yêu tôi muốn chết.
Đúng là đồ kiêu ngạo, mãi không chịu thừa nhận.
“Nghe lời vợ, sau này chỉ làm, không nói.”
“Cút đi!”
(Hết)
Phiên ngoại – Góc nhìn Tống Trí Viễn
Chu Cẩm về nước rồi.
Tôi và Ôn Thư cũng chính thức ly hôn.
Kỷ Đình hỏi tôi có bị điên không.
Tôi bảo không điên.
Tôi muốn để Ôn Thư chọn lại một lần nữa.
Kỷ Đình cười khẩy: “Tiểu Thư nhất định sẽ không chọn cậu.”
“Thế à?”
“Tôi là người hiểu rõ nhất tình cảm giữa Tiểu Thư và Chu Cẩm sâu đậm thế nào.”
Tôi khinh thường cười: “Yêu sâu đậm thì sao? Cuối cùng vẫn chia tay đấy thôi.”
Kỷ Đình lặng lẽ nhìn tôi một lúc rồi thở dài: “Thôi bỏ đi, loại người như cậu không hiểu đâu.”
Sau khi anh ta rời đi, tôi xoa cằm suy nghĩ.
Loại người như tôi… là loại nào?
Người vô hình sao?
Rõ ràng tôi cũng quen Ôn Thư từ hồi mẫu giáo mà.
Nhưng ánh mắt cô ấy chưa bao giờ chủ động hướng về tôi.
1
Ôn Thư từ nhỏ đã là kiểu con gái tôi cực ghét.
Kiêu kỳ, hám hư vinh.
Mỗi lần thấy cô ấy là y như rằng lại mặc váy công chúa.
Cô ấy không thích chơi với tôi, suốt ngày quấn lấy Kỷ Đình, chơi trò công chúa – hoàng tử.
Có một lần, cô ấy bảo thiếu thần dân, chỉ tay vào tôi: “Này, cậu qua đây.”
Tôi tuy không thích nhưng mẹ tôi bảo tôi kém giao tiếp, nên cần hòa đồng với bạn bè cùng lứa.
Thế là tôi qua.
Chiều hôm ấy, cô ấy sai bảo tôi đủ điều.
Tôi đều làm theo.
Đến lúc mệt, cô ấy nói: “Cậu có thể đi rồi.”
Kỷ Đình hỏi: “Tiểu Thư, cậu ấy là bạn cùng lớp mình – Tống Trí Viễn à?”
“Tớ không biết.”
Thì ra cô ấy thậm chí còn không biết tên tôi.
Mẫu giáo tổ chức văn nghệ, cô giáo bảo tôi diễn hoàng tử.
Ôn Thư là công chúa ngủ trong rừng.
Cô giáo bảo tôi phải hôn đánh thức cô ấy.
Ôn Thư nghe xong thì òa khóc: “Con không muốn cậu ấy làm hoàng tử, hoàng tử của con là Kỷ Đình.”
Kỷ Đình đứng dậy: “Tiểu Thư là vợ tương lai của tôi, Tống Trí Viễn, cậu không được hôn cô ấy.”
“Ấu trĩ.” – Tôi bước sang một bên.
Cuối cùng, Kỷ Đình thay tôi hôn công chúa của cậu ta.
3
Lên tiểu học, chúng tôi lại cùng lớp.
Một hôm trực nhật chung, cô ấy chặn tôi lại.
“Này, cậu không được đi.”
Tôi nhìn cô ấy, rất muốn nói: tôi tên là Tống Trí Viễn.
Nhưng nhìn dáng vẻ kiêu ngạo đó, chắc cô ấy cũng không nhận ra mình đang vô lễ đến mức nào.
Mẹ hỏi tôi có thích nghi được với trường mới không.
Tôi nghĩ một lúc rồi nói: “Có một bạn gái rất khó chịu.”
“Một bạn gái? Cô bé ấy làm gì khiến con khó chịu à?” – Mẹ kiên nhẫn hỏi.
“Cô ấy không biết tên con.”
Tôi đáp.
4
Mùa hè năm lớp 8, Kỷ Đình và Ôn Thư hẹn hò.
Tối hôm biết tin đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
Rõ ràng là một người khiến tôi ghét như thế.
Vậy mà từng hành động lại ảnh hưởng tới tâm trạng tôi.
Cuối cùng, khi Kỷ Đình khoe với tôi, tôi không chịu được nữa liền ném ra một câu hỏi sâu cay.
Kỷ Đình hoảng loạn.
Nghe nói hôm sau liền chia tay với Ôn Thư.
Tôi lại ngủ ngon rồi.
Sau đó, cô ấy cũng hẹn hò với vài người khác, nhưng chẳng mối nào lâu dài.
Tâm trạng tôi cũng lên xuống theo từng lần ấy.
Con bé này phiền chết đi được!
Còn nhỏ xíu mà học đòi yêu đương, thật chẳng ra sao!
5
Lên cấp 3, tôi và cô ấy cuối cùng cũng không cùng lớp.
Không còn phải thấy cái mặt ấy mỗi ngày nữa.
Nhưng ngay năm đầu tiên, Ôn Thư đã lọt vào mắt xanh của Chu Cẩm.
Hai người họ ở trường tay nắm tay kéo kéo lôi lôi, nổi đến mức muốn làm lơ cũng không nổi.
Vẫn phiền như cũ.
6
Ba năm cấp 3 trôi qua trong sự “ghét bỏ” Ôn Thư.
Lên đại học, tôi học ở thành phố khác.
Tuyệt vời, cuối cùng cũng không phải thấy hai người đó ân ái nữa.
Ra trường, tôi vào công ty gia đình.
Mẹ tôi dẫn tôi sang nhà họ Ôn chơi.
Ở sau vườn, tôi nghe thấy Ôn Thư đang gọi điện mắng ai đó.
Cô ấy vừa khóc vừa cười, trông xấu xí kinh khủng.
Nghe nói, cô và Chu Cẩm chia tay rồi.
Rồi lại nhanh chóng dính vào Nhị thiếu nhà họ Cố.
Nghe nội dung cuộc gọi thì hình như cũng đang cãi nhau.
Tôi đang định quay đi thì cô ấy đột nhiên kéo tôi lại.
“Này, không được đi!”
“Tôi không tên là ‘này’.” – Tôi đáp.
“Tôi biết, anh tên là Tống Trí Viễn.”
“Tống Trí Viễn, anh phải ở lại uống rượu với tôi.”
Lời nói ấy khiến tôi thấy vui.
Vì lần đầu tiên cô ấy chủ động gọi tên tôi.
Sau khi say, Ôn Thư hung dữ lắm, làm với tôi đủ chuyện không thể miêu tả.
Ban đầu tôi còn phản kháng.
Cô ấy liền nhào lên cắn tôi, cắn xong lại khóc.
Miệng không ngừng gọi tên Chu Cẩm.
Nước mắt của cô ấy rơi trên mặt tôi khiến tôi đau lòng.
Tự nhiên không còn muốn phản kháng nữa.
Lúc sau, khi tôi xoay người làm chủ, tôi đã nghĩ – chỉ mong cô ấy tỉnh lại đừng hối hận.
7
Chuyện giữa tôi và cô ấy bị phát hiện.
Mẹ tôi làm ầm lên, đòi Ôn Thư phải chịu trách nhiệm với tôi.
Ánh mắt cô ấy cầu cứu nhìn về phía tôi.
Như bị ma xui quỷ khiến, tôi lại hỏi cô ấy về cỡ nhẫn cưới.
Cứ thế, chúng tôi kết hôn.
8
Ba ngày trước đám cưới, tôi nhận được một cuộc gọi từ bên kia đại dương.
Chu Cẩm gọi đến.
Hắn nói: “Tống Trí Viễn, sao anh dám cưới bạn gái của tôi?”
“Tốt thôi, anh về nước giành lại cô ấy đi.”
Chu Cẩm câm lặng.
Rất lâu sau hắn mới buồn bã mở miệng: “Ôn Thư không yêu anh.”
Tôi cười, “Đến người phụ nữ không yêu mình tôi còn dám cưới, anh thì sao?”
“Tha cho cô ấy, xin anh đấy.” – hắn chắc uống rượu rồi, giọng hơi lộn xộn.
“Chu Cẩm, anh về nước, tôi trả Ôn Thư cho anh.”
Cúp máy xong, tôi ngồi trên ghế suy nghĩ rất lâu.
Nếu Chu Cẩm chịu về nước, tôi sẽ buông tay.
Nếu hắn không dám.
Vậy thì trên đời này không còn ai thích hợp với cô ấy hơn tôi nữa.
9
Trước đám cưới một ngày, Ôn Thư nói hối hận.
Tôi mắng cho cô ấy một trận, cô ấy lập tức mềm xuống.
Hôn lễ diễn ra thuận lợi, Chu Cẩm không xuất hiện.
Tôi biết hắn đã bỏ cuộc.
Kỷ Đình nói tôi đê tiện, nhân lúc Ôn Thư yếu đuối nhất mà “bắt” cô ấy.
Tôi nghĩ, trong cái giới này, mấy ai tâm tư đơn giản.
Chu Cẩm từng đơn thuần rồi ngã đau.
Một đêm, hắn mất gần như tất cả.
Giờ ngay cả Tiểu Thư hắn yêu nhất cũng mất rồi.
10
Ba năm sau hôn nhân.
Ánh mắt cô ấy chưa từng dừng lại trên người tôi.
Bởi cô ấy vẫn yêu Chu Cẩm.
Dù tôi đề nghị ly hôn, cô ấy cũng chẳng mấy đau buồn.
Khi tôi nói tôi có bảy tình nhân, cô ấy không tin.
Cô ấy vốn thế, chỉ tin thứ mình muốn tin, ví dụ như cô ấy cho rằng tôi không yêu cô ấy.
Nhưng lại không tin tôi thật sự có người bên ngoài.
Nói thẳng ra là ích kỷ.
Cái sự ích kỷ ấy hoàn toàn là được nuông chiều mà ra.
Lúc nhỏ được cha mẹ nuông chiều, lớn hơn chút thì có Chu Cẩm.
Diệp Uyển Tâm nói, trên người Ôn Thư có thứ ma lực khiến người ta chỉ muốn nuông chiều mãi.
Chu Cẩm từng nói, đối xử tốt với Ôn Thư gần như là phản xạ trong cơ thể hắn.
Hắn kể, trước khi về nước, hắn diễn tập cả trăm lần khi gặp lại Ôn Thư sẽ nói gì.
Hắn nói phải lạnh lùng, để cô ấy thấy hắn thay đổi.
Nhưng sau đó, hắn chỉ muốn cậu thiếu niên mà cô từng yêu quay lại.
Tôi chế giễu hắn quá hèn.
Chu Cẩm vỗ vai tôi: “Cậu nhớ đối xử tốt với cô ấy.”
“Tôi không làm được.” – tôi ngẩng nhìn bầu trời đêm, vết thương trong tim phóng đại vô hạn.
“Không làm được thì cứ nuông chiều.” – Chu Cẩm lại tự rót cho mình một chén.
“Tôi không phải anh.” – tôi nói.
Chu Cẩm cũng thế, Kỷ Đình cũng thế.
Họ sẽ không bao giờ hiểu, tôi muốn chưa từng là tình yêu của Ôn Thư.
Tôi muốn chỉ là cô ấy chịu nhìn về phía tôi.
Chỉ cần ánh mắt cô ấy dừng lại trên tôi thêm một giây.
Cô ấy sẽ không nghĩ tôi không yêu cô ấy.
11
Thời gian làm ầm ly hôn.
Em gái tôi và mẹ tôi thay nhau mắng tôi.
Trong mắt họ, Ôn Thư là cô con dâu, cô chị dâu hiếm có.
Có thể bao dung tính cách cô độc lạnh lùng của tôi.
Nhưng chỉ mình tôi biết.
Ôn Thư đối với tôi chưa từng là bao dung, mà là trong mắt không hề có tôi.
Đúng lúc này Chu Cẩm lại về nước.
Cô ấy mỗi ngày lén mở nhóm chat “bạn trai cũ” càng nhiều hơn.
Chỉ để xem Chu Cẩm có add lại cô ấy không.
Tôi dứt khoát giúp cô ấy một tay.
Ly hôn xong, đường đường chính chính đi theo đuổi tình cũ.
Chỉ là, tình yêu đẹp đến đâu, quá hạn rồi cũng không còn nguyên vị nữa.
Không để cô ấy tự đi một vòng, cô ấy chưa chắc hiểu được điều này.
12
Tôi thắng cược rồi.
Ôn Thư đuổi theo ra.
Cô ấy cuối cùng cũng hiểu quá khứ với Chu Cẩm không thể vãn hồi.
Sau này, cô ấy hỏi tôi, lúc trước sao cứ kiên quyết đòi ly hôn.
Không sợ cô ấy và Chu Cẩm quay lại sao.
Tôi nhận lấy khăn lau nhẹ mái tóc còn ướt của cô ấy, dịu dàng nói: “Chu Cẩm muốn cả nhà họ Chu, hắn và em định trước không có kết quả.”
Điều này, tôi chắc chắn.
Chỉ có ly hôn mới để cô ấy thật sự nhìn rõ.
Ngăn cản cô ấy và Chu Cẩm, chưa từng là cuộc hôn nhân giữa tôi và cô ấy.
Mà là cô ấy không thể tham dự tương lai của Chu Cẩm.
Chỉ khi nhận ra điều đó, ánh nhìn của cô ấy mới hoàn toàn rời khỏi Chu Cẩm.
Mới có thể nhìn về phía tôi.
Tôi muốn chưa từng là tình yêu của cô ấy.
Thường thì chỉ cần một ánh mắt của cô ấy, tôi đã liều mình rồi.
(Hết)
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire