Rạng sáng, lúc 3 giờ, chồng tôi nhẹ nhàng rời khỏi giường, không một tiếng động, đi ra khỏi nhà.
Tôi mở định vị — chấm xanh hiện lên ở nghĩa trang, nơi yên nghỉ của mối tình đầu anh từng gọi là “bạch nguyệt quang”.
Chỉ mới sáng nay thôi, anh còn nhìn thẳng vào mắt tôi, thề thốt rằng sẽ buông bỏ, sẽ không bao giờ đặt chân đến đó nữa.
Vậy mà, lời hứa ấy… chưa kịp qua nổi một ngày.
Tôi không gọi điện trách móc.
Không khóc. Không nổi giận.
Tôi chỉ lặng lẽ thay quần áo, rồi đặt nhẫn cưới cùng một tờ đơn l/y h/ôn lên đầu giường.
================
===================

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire