Bạch nguyệt quang của Phó Sùng lái xe, đâ//m thẳng vào tôi đang đi xe đạp.
Phó Sùng nhanh chóng có mặt tại hiện trường. Cô ta thở phào một hơi nhẹ nhõm, giọng điệu không mấy để tâm:
“Bạn trai tôi đến rồi, có gì cần bồi thường thì nói với trợ lý anh ấy là được.”
Anh cởi áo khoác, khoác lên vai cô ta như thể đó là phản xạ quen thuộc.
Ánh mắt anh dừng lại trên đầu gối tôi — nơi m//áu vẫn đang rỉ ra từng giọt — cau mày rất lâu.
Bạch nguyệt quang ngập ngừng hỏi:
“Anh… quen cô ấy à?”
Phó Sùng không đáp. Anh chỉ cụp mắt, nắm tay cô ta rời đi, lạnh nhạt buông một câu:
“Không quen.”
Tôi ngồi im bên vệ đường, tự tay dán băng cá nhân lên vết thương, không mảy may phản ứng trước câu trả lời ấy.
Dù sao thì…
Ba năm trước, điều khoản đầu tiên trong bản hợp đồng tiền hôn nhân anh đưa tôi chính là:
“Giữ kín chuyện kết hôn.”
Giờ cao điểm, không bắt được xe.
Tôi vừa tập tễnh lê từng bước đến chỗ làm, vừa nghĩ —
Cuộc hôn nhân hợp đồng ba năm này…
Sắp đến hồi kết rồi.
Tôi cũng sắp được tự do rồi.
================
===================
.jpg)
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire