lundi 12 janvier 2026

CN - C1

 

Danh sách chương                          Facebook           Thế giới ngôn tình

Cầm Nhầm

Hôm nay là đêm trước ngày cưới của tôi và Tống Hoài.

Người yêu cũ của anh, Trần Giai, cứ nhất quyết đi cùng nhóm bạn cũ đến chúc mừng.

Lúc tôi vừa đẩy cửa bước vào, thì thấy Trần Giai nhón chân hôn lên môi Tống Hoài.

Anh không hề né tránh.

Thậm chí, khi cô ta suýt mất thăng bằng, anh còn nhẹ nhàng đỡ eo cô ta.

Động tác dịu dàng ấy, khác hẳn với sự lạnh nhạt mà anh dành cho tôi suốt những ngày gần đây.

Những người bạn cũ xung quanh hùa theo cười đùa, như thể cảnh tượng ấy đã quá quen thuộc với họ, không có gì lạ lẫm.

Tiếng cười của họ chói tai, như có ai bóp nghẹt cổ họng tôi, khiến tôi gần như không thở nổi.

“Chu Thi?”Có ai đó gọi tên tôi khi thấy tôi bước vào.

Một câu nói đột ngột vang lên, không chỉ khiến hai người kia lập tức tách ra, mà cả căn phòng cũng đồng loạt quay lại nhìn tôi.

“A.”Trần Giai cố ý kêu lên một tiếng đầy ngạc nhiên.

Cô ta vội vàng bước tới trước mặt tôi, mặt vẫn còn đỏ ửng.“Vừa rồi bọn em chơi trò thử thách lớn. Em với Tống Hoài thua nên mới vậy. Chị đừng hiểu lầm.”

Tôi nhìn cô ta, không thể tin nổi những gì mình nghe thấy.

Lúc nãy tôi ra ngoài có chút việc, trên đường quay về đột nhiên nhận được lời mời kết bạn trên WeChat, phần ghi chú là “Trần Giai”.

Vừa chấp nhận xong, cô ta liền gửi một tấm ảnh thân mật giữa cô và Tống Hoài:“Đoán xem bọn em đang làm gì?”

Rồi ngay lập tức thu hồi tin nhắn.

Sau đó lại làm như chưa có chuyện gì, gửi thêm một câu: “Chúc tân hôn vui vẻ nhé ~”

Vậy mà giờ cô ta lại có thể bình thản giải thích như thể người gửi tin khiêu khích kia không phải là mình.

Người vô lý, làm ầm lên, lại trở thành tôi.

2

Như thể sợ tôi không tin, Trần Giai bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi, còn định nói thêm gì đó.

Tôi giật mạnh tay ra.

Cô ta loạng choạng lùi lại mấy bước, đúng lúc… ngã vào vòng tay đang đưa ra của Tống Hoài.

Bên ngoài đang mưa, chân tôi cũng vì bị ướt mà trơn trượt, va mạnh vào cạnh bàn.

Chiếc điện thoại trên tay rơi xuống đất, lăn đi vài mét.

Tiếng rơi không lớn, nhưng cả căn phòng bỗng yên lặng đến đáng sợ.

Có người nhặt điện thoại của tôi lên, lặng lẽ đặt lên bàn.

Lúc này, Tống Hoài mới như chợt bừng tỉnh, vội vàng chạy tới đỡ tôi.

Tôi thấy buồn cười.

Cố nén đau đứng dậy, tránh bàn tay anh đang đưa ra.

Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào anh hỏi:“Tống Hoài, nếu em nói, vừa rồi cô ta nhắn tin khiêu khích em, bảo rằng—”

“Chu Thi, chỉ là trò chơi thôi.”Tống Hoài lạnh lùng cắt ngang lời tôi.

Giọng nói vẫn đều đều, nhưng sự mất kiên nhẫn lộ rõ trong ánh mắt.

Tôi sững lại.

Cơn đau từ mắt cá chân dần lan đến tận não, truyền ra từng dây thần kinh.

Mãi đến lúc này, tôi mới cảm nhận được nỗi đau và sự tủi nhục đến chậm trễ mà rõ ràng.

Tôi không chịu đựng thêm được nữa.

Tôi cầm điện thoại, chạy vào nhà vệ sinh.

3

Tôi mở vòi nước, vốc nước lạnh táp lên mặt như điên, để xua đi cảm giác khó thở và cay xè nơi hốc mắt.

Đột nhiên điện thoại rung lên.

Tin nhắn hiện lên màn hình là từ “Trần Giai”, nhưng tôi chưa hề lưu số cô ta.

Tôi sững người vài giây, mới phát hiện ra — Vì quá vội vàng chạy đi, tôi đã cầm nhầm điện thoại của Tống Hoài.

Lúc định thần lại, tay tôi đã mở khung trò chuyện giữa anh và Trần Giai.

Tin nhắn mới nhất hiện rõ rành rành:

“Tối hôm đó, xong chuyện em quên uống thuốc.”

Chỉ vài chữ ngắn ngủi, vậy mà khiến tôi lạnh toát cả người.

Vậy là, trong lúc tôi bận tối mắt tối mũi lo cho hôn lễ, lo từng việc nhỏ nhặt nhất, thì họ… đã ngủ với nhau?

Ánh đèn phía trên chiếu xuống màn hình điện thoại, chói đến mức khiến tôi phải nheo mắt.Cũng vì ánh sáng đó, một vài ký ức lờ mờ dần hiện rõ trong đầu.

Hôm kia tan làm, tôi vội vã chạy đến khách sạn để sắp xếp mọi thứ cho lễ cưới, chưa kịp ăn uống gì, vậy mà bỗng dưng cơn đau dạ dày ập tới.

Tống Hoài nói đang tăng ca ở công ty.

Tôi gọi cho anh cả chục cuộc, không có cuộc nào kết nối được.

Đau đến quặn thắt, tôi cắn răng chịu đựng, ba giờ sáng mới tự bắt xe đến bệnh viện một mình.

Hóa ra… là vì anh ấy tắt máy, mất liên lạc cả đêm, chỉ để đi gặp cô ta.

4

Trái tim đau như bị xé rách.Tôi không biết mình làm sao có thể tiếp tục đọc những dòng tin nhắn đó.

Lướt đến một đoạn trò chuyện, tay tôi chợt khựng lại.

Một tuần trước, Trần Giai gửi cho anh ta một tấm ảnh chụp một con mèo Ragdoll:

“Con trai của chúng ta càng ngày càng đáng yêu ha ha ha.”

Anh ta chỉ trả lời đúng một chữ:“Ừm.”

Sau đó, anh thay luôn hình nền điện thoại bằng tấm ảnh con mèo mà hai người từng nuôi chung.

Đầu óc tôi trống rỗng.

Tôi hoàn toàn không nhận ra có người đến gần, cho đến khi điện thoại bị giật mạnh khỏi tay.

Tống Hoài nhìn tôi, mặt lạnh như băng, giọng cũng bớt đi vài phần ấm áp:“Cô cố tình cầm nhầm điện thoại à?”

Tôi nhìn vào đôi mắt quen thuộc mà giờ đây thấy xa lạ ấy.Dây thần kinh vốn đã căng cứng từ lâu… cuối cùng cũng đứt phựt.

“Còn anh, không định giải thích gì sao?”

“Vừa rồi hai người hôn nhau, anh bảo là do chơi trò chơi.Vậy còn những tin nhắn này thì sao?”

“Cả hình nền nữa. Trước đó là ảnh của Cục Bông, tại sao lại đổi thành ảnh cô ta gửi cho anh?”

Tôi run rẩy chỉ vào màn hình, giọng nói khàn đặc, nghẹn ngào.

Sự thật đã bày ra trước mắt, vậy mà tôi vẫn khờ khạo mong chờ một lời giải thích từ anh.

Nhưng anh không nói gì, chỉ tắt màn hình, mặt không biểu cảm nhìn tôi.

Anh vốn giỏi nhất là im lặng.

(truyện đọc từ website https://ydepdeploihayhay.blogspot.com/)

Danh sách chương

Facebook       Thế giới ngôn tình

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

CN - C1 Lượt xem: