Vừa đặt chân xuống máy bay, tôi liền lao thẳng đến bữa tiệc sinh nhật của vị hôn phu, mong dành cho anh ta một bất ngờ.
Không ngờ vừa đứng ngoài cửa phòng tiệc, tôi đã bị một người phụ nữ mặc đồ công sở bó sát, chân mang tất lưới, chỉ thẳng vào mặt tôi mà mắng xối xả như mưa:
“Gọi bao nhiêu cuộc rồi mới chịu lê tới hả? Tai để trang trí à? Không dùng thì c/ắt đi trộn gỏi cho xong!”
“Đến làm chó còn không xong, bày đặt đi làm phục vụ?”
Tôi cố nuốt cơn tức, giữ giọng bình thản đáp:
“Xin lỗi, tôi không phải là phục vụ.”
Cô ta hằm hằm nhét chai rư/ợu vào tay tôi, ngẩng cằm đầy kiêu căng nói:
“Tôi là người của Tổng giám đốc Phó, từ trước đến nay chưa từng có ai dám nói ‘không’ với tôi.”
“Hôm nay tôi nói cô là phục vụ, thì cô chính là phục vụ!”
“Trong phòng tiệc này toàn người có máu mặt, được hầu hạ họ là phúc phần tổ tiên nhà cô tu mấy kiếp mới có đấy!”
Tôi nắm chặt chai rư/ợu, khẽ bật ra một tiếng cười lạnh.
Tôi dám rót, chỉ là không biết trong này có bao nhiêu “ông lớn” dám uống.
Vì hôm nay là sinh nhật của Phó Vũ Nhiên, tôi không muốn làm ầm ĩ.
Tôi đành bước vào phòng, dự tính tự mình nói rõ thân phận.
Vừa đặt chai rư/ợu lên bàn, những lời chửi rủa lại vang tới, chua chát như giấm và sắc bén như d/ao:
“Mẹ cô lúc sinh chắc lẫn tay vứt nhầm con, nuôi cái nhau thai lớn lên à?”
“Hay cả nhà cô bị di truyền điếc bẩm sinh, nói tiếng người mà nghe không hiểu?”
“Tôi bảo cô rót rư/ợu là phải làm ngay, lập tức, không được cãi!”
Tôi hít sâu một hơi thật dài mới kìm được cơn giận đang dâng trào, cố giữ vẻ bình tĩnh:
“Cô có quan hệ gì với Tổng giám đốc Phó?”
…
...............................................
⸻ .......................................................................
================
===================

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire