mercredi 1 juillet 2026

DNKTT - C14

 

Danh sách chương                          Facebook           Thế giới ngôn tình

ĐỜI NÀY KHÔNG THA THỨ

“Cứ để ông ta chờ chết trong tù đi.”

“Đó là kết cục mà ông ta đáng phải nhận.”

“Còn anh.”

Cô nhìn Cố Yến Từ.

“Năm đó anh lừa dối tôi suốt hai năm.”

“Coi tôi như một con ngốc mà đùa giỡn.”

“Anh nghĩ chỉ cần xin lỗi...”

“Là tôi sẽ tha thứ cho anh sao?”

Cô cười lạnh.

“Đừng mơ.”

Cơ thể Cố Yến Từ run lên.

“Tổng giám đốc Thẩm...”

“Tôi...”

“Tôi thật sự biết mình sai rồi...”

Nước mắt anh ta lăn dài.

“Năm năm qua...”

“Ngày nào tôi cũng sống trong hối hận...”

“Tôi chẳng còn gì cả...”

“Bị trường đuổi học.”

“Bị gia đình đuổi ra khỏi nhà...”

“Đó là do anh đáng đời.”

Thẩm Niệm lạnh lùng nói.

“Lúc anh hại người...”

“Có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?”

Cô dừng lại một chút.

“Cố Yến Từ.”

“Tôi nói cho anh biết.”

“Cả đời này...”

“Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.”

“Tốt nhất đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

“Nếu không...”

Ánh mắt cô trở nên sắc bén.

“Tôi cũng không ngại...”

“Khiến cả cuộc sống khốn khổ ít ỏi hiện tại của anh cũng không giữ nổi.”

Toàn thân Cố Yến Từ run rẩy.

Anh ta lảo đảo quay người bỏ đi.

Cánh cửa khép lại.

Thẩm Niệm khẽ thở dài.

“Thưa Tổng giám đốc Thẩm.”

Người thư ký lại bước vào.

“Cô Tống Thi Hàm cũng đang ở dưới lầu.”

“Cô ấy nói...”

“Muốn gặp cô một lần.”

“Tống Thi Hàm?”

Thẩm Niệm cười lạnh.

“Cô ta muốn làm gì?”

“Cô ấy nói...”

“Cô ấy sẵn sàng làm bất cứ điều gì để bù đắp lỗi lầm năm xưa.”

Thư ký dè dặt đáp.

“Cô ấy còn nói...”

“Bây giờ cuộc sống của cô ấy rất thê thảm.”

“Muốn xin cô tha cho mình.”

“Tha cho cô ta?”

Thẩm Niệm đứng dậy.

“Năm đó lúc cô ta hại tôi...”

“Có từng nghĩ đến việc buông tha cho tôi không?”

Cô suy nghĩ một lát.

“Cho cô ta lên.”

Vài phút sau.

Tống Thi Hàm bước vào.

Cô gái từng mang dáng vẻ ngây thơ trà xanh năm nào...

Giờ đây chẳng còn chút hào quang nào.

Trên người là quần áo rẻ tiền.

Mặt mộc không trang điểm.

Cả người tiều tụy đến mức khó nhận ra.

“Thẩm...”

“Tổng giám đốc Thẩm...”

Vừa bước vào, Tống Thi Hàm đã quỳ xuống.

“Xin cô...”

“Xin cô tha cho tôi...”

“Tôi biết mình sai rồi...”

“Xin cô...”

“Tống Thi Hàm.”

Thẩm Niệm từ trên cao nhìn xuống cô ta.

“Cô có biết...”

“Năm đó mình đã làm những gì không?”

“Tôi biết...”

“Tôi biết tôi sai rồi...”

Tống Thi Hàm khóc nức nở.

“Tôi không nên...”

“Không nên cùng Cố Yến Từ hại cô...”

“Tôi không nên...”

“Cô không chỉ hại tôi.”

Giọng Thẩm Niệm lạnh như băng.

“Mà còn hại chết mẹ tôi.”

Cả người Tống Thi Hàm cứng đờ.

“Cô biết không?”

Thẩm Niệm ngồi xổm xuống.

Nhìn thẳng vào mắt cô ta.

“Năm đó...”

“Khi Cố Kiến Nghiệp hại chết mẹ tôi...”

“Cô ở ngay bên cạnh.”

“Rõ ràng biết toàn bộ sự thật.”

“Thế nhưng...”

“Cô chưa từng nói với tôi một lời.”

“Tôi...”

“Tôi...”

Tống Thi Hàm há miệng.

Nhưng không thể thốt nên lời.

“Công ty nhà cô tồn tại được là nhờ tiền của Cố Kiến Nghiệp.”

“Vì thế...”

“Cô cam tâm làm chó cho nhà họ Cố.”

“Giúp họ theo dõi tôi.”

“Giúp họ hủy hoại cuộc đời tôi.”

Thẩm Niệm đứng dậy.

“Tống Thi Hàm.”

“Cô nói mình biết sai rồi.”

“Nhưng cô có biết mình sai ở đâu không?”

Cô cười lạnh.

“Điều sai lớn nhất của cô...”

“Là tiếp tay cho kẻ ác hại người lương thiện.”

“Tổng giám đốc Thẩm...”

“Tôi... tôi nguyện bồi thường cho cô...”

Tống Thi Hàm bò đến, ôm lấy gấu quần của Thẩm Niệm.

“Tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì...”

“Xin cô...”

“Bất cứ điều gì sao?”

Thẩm Niệm cúi đầu nhìn cô ta.

“Được.”

“Vậy tôi hỏi cô.”

“Nhà họ Cố còn bí mật gì mà tôi chưa biết?”

Tống Thi Hàm sững người.

“Nói.”

Giọng Thẩm Niệm không cho phép từ chối.

Tống Thi Hàm do dự một lúc.

Cuối cùng cũng cất lời.

“Nhà họ Cố...”

“Năm đó còn hại một người nữa...”

“Ai?”

Thẩm Niệm hỏi.

“Giáo sư Trương.”

Tống Thi Hàm đáp.

“Năm đó, giáo sư Trương cũng từng điều tra chứng cứ phạm tội của Cố Kiến Nghiệp.”

“Sau khi biết chuyện...”

“Cố Kiến Nghiệp đã giăng bẫy.”

“Khiến giáo sư Trương bị nhà trường kỷ luật.”

“Suýt nữa mất luôn chức giảng viên.”

“Sau này...”

“Chính bà chủ của Tập đoàn Thịnh Thế đã đứng ra bảo vệ ông ấy.”

Thẩm Niệm khựng người.

Giáo sư Trương?

Thì ra...

Giữa giáo sư Trương và nhà họ Cố cũng có thù oán.

Không trách...

Năm đó ông luôn hết lòng giúp đỡ cô.

“Còn nữa.”

Tống Thi Hàm tiếp tục.

“Kế hoạch thâu tóm Tập đoàn Thịnh Thế của nhà họ Cố...”

“Không chỉ vì tiền.”

“Họ còn muốn...”

“Thông qua việc khống chế Thịnh Thế...”

“Khống chế cả thị trường tài chính châu Á.”

Nghe xong.

Thẩm Niệm im lặng rất lâu.

“Tống Thi Hàm.”

Cuối cùng cô cũng lên tiếng.

“Những gì cô vừa nói...”

“Tôi sẽ ghi nhớ.”

“Vậy...”

“Vậy cô...”

“Có thể tha cho tôi được không?”

Tống Thi Hàm nhìn cô với ánh mắt đầy hy vọng.

Thẩm Niệm nhìn lại cô ta.

Khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh.

“Không.”

Giọng cô lạnh lẽo.

“Tống Thi Hàm.”

“Cô hại chết mẹ tôi.”

“Phá hủy hai năm thanh xuân của tôi.”

“Mối thù này...”

“Tôi sẽ không bao giờ quên.”

Cô ngồi xổm xuống.

Ghế sát vào tai Tống Thi Hàm.

Khẽ nói.

“Tôi sẽ không giết cô.”

“Cũng sẽ không để cô phải ngồi tù.”

“Nhưng...”

“Tôi sẽ khiến cô sống cả đời trong dằn vặt và hối hận.”

“Đó...”

“Chính là hình phạt dành cho cô.”

Cô đứng dậy.

Nói với thư ký:

“Tiễn khách.”

Tống Thi Hàm bị kéo ra ngoài.

Tiếng khóc gào của cô ta vang vọng khắp hành lang.

Thẩm Niệm đứng bên cửa sổ.

Lặng lẽ nhìn thành phố dưới chân.

Ánh mắt đầy những cảm xúc phức tạp.

“Thưa Tổng giám đốc Thẩm.”

Người thư ký lại bước vào.

“Có một vị tên James muốn gặp cô.”

“James?”

Thẩm Niệm quay người.

Một người đàn ông cao lớn, tuấn tú đang đứng ở cửa.

Chàng trai tóc vàng điển trai của Harvard năm nào...

Giờ đây đã trở thành đồng sáng lập kiêm Giám đốc Công nghệ (CTO) của công ty cô.

“Chào James.”

Thẩm Niệm mỉm cười.

“Có chuyện gì vậy?”

James bước vào.

Trên gương mặt là nụ cười ấm áp.

“Thẩm Niệm.”

“Tối nay em có rảnh không?”

Anh hỏi.

“Anh muốn mời em đi ăn.”

Thẩm Niệm khựng lại.

“Đi ăn?”

“Có chuyện gì đặc biệt sao?”

James hít sâu một hơi.

Rồi lấy từ phía sau lưng ra một bó hoa hồng.

“Thẩm Niệm.”

Anh nhìn cô đầy nghiêm túc.

“Anh thích em.”

“Ngay từ lần đầu tiên gặp em, năm năm trước...”

“Anh đã thích em rồi.”

Ánh mắt anh chân thành và nồng nhiệt.

“Năm năm qua...”

“Anh luôn ở bên cạnh em.”

“Nhìn em từng bước bước ra khỏi vực sâu.”

“Anh tự hào về sự kiên cường của em.”

“Tự hào về tài năng của em.”

“Thẩm Niệm.”

“Anh muốn dùng cả cuộc đời mình để yêu em...”

“Bảo vệ em.”

“Em có thể cho anh cơ hội đó không?”

Nhìn James.

Trong lòng Thẩm Niệm dâng lên một dòng cảm xúc ấm áp.

Đã năm năm rồi.

Cô vẫn luôn miệt mài làm việc.

Miệt mài báo thù.

Miệt mài chứng minh bản thân.

Chưa từng nghĩ đến chuyện tình cảm.

Cô nhìn vào đôi mắt chân thành của James.

Khóe môi dần nở một nụ cười.

“James.”

Cô nhận lấy bó hoa hồng.

“Anh chắc chứ?”

“Em không phải người dễ sống chung đâu.”

“Anh chắc.”

James mỉm cười.

Nắm lấy tay cô.

“Thẩm Niệm.”

“Dù em là người như thế nào...”

“Anh vẫn yêu em.”

Khóe mắt Thẩm Niệm hơi cay.

“Được.”

Cô khẽ gật đầu.

“Em đồng ý...”

(truyện đọc từ website https://ydepdeploihayhay.blogspot.com/)

Danh sách chương

Facebook       Thế giới ngôn tình

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire

DNKTT - C14 Lượt xem: