samedi 22 août 2026

Lời Hoa Nở Giữa Nhân Gian

 Có những lời như nắng sớm mai,

Xua tan mây phủ một ngày dài.
Êm đềm chạm khẽ vào tim nhỏ,
Thắp sáng niềm tin giữa tháng ngày.

Có những lời như cơn gió mát,
Qua miền khô hạn của tâm hồn.
Mang theo hy vọng từ xa lắm,
Tưới mát mùa vui vừa nảy chồi.
Một câu động viên khi vấp ngã,
Hơn ngàn món quà giữa thế gian.
Bởi người đang mỏi mòn bước tiếp,
Cần nhất là lòng biết sẻ san.
Một lời cảm ơn chân thành nói,
Làm mềm năm tháng vốn mong manh.
Một lời xin lỗi đầy nhân hậu,
Xóa cả khoảng cách đã bao lần.
Ta vẫn đi qua đời rộng lớn,
Ngược xuôi giữa bão bụi nhân gian.
Nhưng điều còn lại sau tất cả,
Là tình người giữ ở trong tim.
Hãy nói những lời như hoa nở,
Nhẹ nhàng tỏa ngát giữa cuộc đời.
Để ai đi qua ngày mệt mỏi,
Cũng tìm thấy một khoảng trời vui.
Hãy chúc cho nhau điều tốt đẹp,
Dù quen hay lạ giữa dòng người.
Bởi đâu ai biết ngày mai đến,
Ai sẽ cần một ánh sao soi.
May mắn chẳng từ nơi xa thẳm,
Chẳng chỉ nhờ số phận trao ban.
Nhiều khi bắt đầu từ câu chúc,
Từ lòng chân thật rất dịu dàng.
Hạnh phúc chẳng là điều quá lớn,
Chẳng ở đỉnh cao của bạc vàng.
Hạnh phúc là khi ta còn có,
Một người để gửi chút yêu thương.
Mỗi lời tử tế là hạt giống,
Gieo xuống lòng người những mùa hoa.
Rồi một ngày kia hoa nở rộ,
Thành vườn hạnh phúc khắp gần xa.
Nếu ai hỏi điều gì đẹp nhất,
Giữa vô vàn được mất trên đời,
Tôi xin đáp bằng điều giản dị:
Một lời lành trao đúng lúc thôi.

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire