Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Yêu em từ cái nhìn đầu tiên
Phần 8 : Gặp nhau trên đường
Đến nơi hái thuốc cô nhanh chóng quên ngay chuyện của ba người gia tộc
Tiểu Vũ, thế nhưng có chút tò mò nên Vy Vy vừa hái thuốc vừa hỏi Tiêu
Nại: “Sao anh biết anh ta đang làm nhiệm vụ liên hoàn?”
“Buổi chiều anh có lên mạng một lúc, thấy anh ta kêu trên diễn đàn là muốn
thu thập bảy loại lông vũ”.
Nại Hà giải thích một lúc Vy Vy mới hiểu ra, hóa ra buổi chiều Nại Hà có
lên mạng và thấy Ma Đạo Thệ Huyết nói muốn thu thập bảy loại lông vũ để
làm nhiệm vụ thế nên Nại Hà mới biết anh ta đang làm nhiệm vụ liên hoàn.
Vy Vy có chút mơ hồ, tại sao thu thập bảy loại long vũ lại chính là làm
nhiệm vụ liên hoàn chứ?
“Có mấy loại nhiệm vụ phải thu thập long vũ mà”.
Nại Hà: “Ờ, thế nhưng NPC (nhân vật hỗ trợ trong game) đưa ra nhiệm vụ
không giống nhau, thu thập lông vũ là vòng 36 của nhiệm vụ liên hoàn, anh
đến chỗ NPC ở vòng 36 đợi một lúc là thấy anh ta xuất hiện”.
Ngoài khâm phục ra, Vy Vy không nghĩ được điều gì khác để nói về Nại Hà
nữa, cậu ấy ngay cả làm nhiệm vụ ở vòng nào cũng nhớ! Ngay cả vòng nào
gặp NPC nào cũng nhớ được. Trí nhớ của cậu ấy thật khiến người ta phải
kinh ngạc. Nghĩ đến bản thân mình ngay cả bảng từ mới tiếng Anh cũng
mới nhớ đến P, Vy Vy có chút ganh tị và đau lòng khi nói: “Trí nhớ của anh
thật là tốt quá!”.
Đột nhiên cô lại nghĩ Đại Thần buổi chiều có gặp Ma Đạo Thệ Huyết rồi
thế nhưng lại không lập tức giải quyết anh ta mà còn tính toán thời gian để
tối đợi anh ta bên hồ tuyết Thiên Sơn nữa chứ….
Khả năng tính toán và khả năng dự đoán cũng thật làm người ta phải ngạc
nhiên…. Thật quá giỏi! >o<
Thời gian chơi game Mông du giang hồ của Vy Vy cứ vô tình tăng lên.
Trước đây Vy Vy có một nick name rất thời thượng là “mỹ nữ gia đình”,
bây giờ bị các bạn cùng phòng đổi thành “độc nữ gia đình”. Trước đây Vy
Vy còn thường xuyên cùng bạn bè đi chơi phố, mua sắm quần áo, còn bây
giờ thì cô chẳng có hứng thú, không đọc sách, học bài thì lại chơi game.
Đêm nay mấy bạn cùng phòng lại chuẩn bị đi chơi phố. Họ phải lao tâm
khổ tứ để rủ Vy Vy đi, Ty Ty nói: “Vy Vy, coi như là tập thể dục đi, ngày
nào cũng ngồi trước máy tính không có lợi cho sức khỏe đâu”.
Vy Vy suýt sặc và nói: “Cậu mà cũng nói đến tập thể dục sao, sang sớm ai
thường nhớ tớ chạy đi lấy dụng cụ thể dục, sang sớm ai quên mang nước đi
phải nhờ tớ mang hộ”.
Ty Ty không nói gì được nữa, thấy vậy Hiểu Linh nói: “Vy Vy quần áo của
cậu toàn từ năm ngoái rồi, đi mua bộ khác đi”.
Vy Vy xua tay ra chiều không để ý: “Quần áo đủ mặc là được rồi mà”.
Hiểu Linh chỉ tay vào cô và nói: “Cậu, một mỹ nữ mà nói câu ấy thật là
nhục. Cậu mà còn ăn nói như thế nữa thì sớm muộn cũng sẽ bị đá văng ra
khỏi bảng người đẹp của trường đấy”.
Không nói thì thôi, cứ nói đến bảng người đẹp là cô lại cảm thấy chán, bảng
đó xếp thì xếp rồi, lại còn làm chỉ số không an toàn, thong qua bỏ phiếu Vy
Vy lại đứng đầu danh sách chỉ số không an toàn đó! Rất dễ bị đá ra khỏi
bảng bất cứ lúc nào.
Vy Vy lắc đầu không quan tâm: “Đá ra cũng tốt, tớ thích so sanh những gì
bên trong với người khác cơ”.
Nhị Hỷ cuối cũng cũng phát cáu lên: “Bối Vy Vy! Cậu không đi thì ai mặc
cả hả? Cậu mà dám không đi thì đêm nay đại hình chờ chết!”
Vy Vy: “…………”
Đây mới là mục đích mà bọn họ muốn kéo Vy Vy đi cùng, vì cái bản lĩnh
mặc cả vô địch của cô….
Cuối cùng thì Vy Vy cũng phải khuất phục trước bạo lực của Nhị Hỷ và
chấp nhận để bọn bạn lôi đi dạo phố. Gọi là đi dạo phố chứ thực ra là đi
loanh quanh ở mấy cửa hàng quần áo trang sức bên cạnh trường chứ không
đi đâu xa cả.
Không bao lâu, trong tay Vy Vy đã đầy những túi to túi nhỏ, đều là đồ các
bạn cùng phòng mua. Không phải là bạn cùng phòng ép cô, chỉ là bọn họ
thửu lên thử xuống, nhặt lên nhặt xuống thì phiền phức nên Vy Vy cho dù
không mua cái nào cũng nhưng cũng đi thử xỏ thử cho biết.
Lại vào một cửa hàng nữa. Hiểu Linh vừa thử đồ đi ra thì bắt gặp Vy Vy
đang ngồi lẩm bẩm một mình: “Lẽ nào gần đây số mình là người hầu sao?”
Trong game cũng vây, Nại Hà Đại Thần càng ngày càng quen với việc sai
bảo cô. Có điều, những chuyện đó đều do cô tự tìm tới mà thôi.
Hiểu Linh nghe thấy thế không nhịn được cười, không ngờ cô bạn này vẫn
còn đang ngồi than thưor, gương mặt hiện rõ chứ không hài lòng, game vui
đến như thế sao? Hiểu Linh lại gần rồi vỗ vai an ủi Vy Vy: “Được rồi mà.
Đừng có than phiền nữa đi. Nể cậu hôm nay đã giúp mình mặc cả được
không ít nên đại gia mình đây sẽ mời cậu đi ăn cánh gà rượu vang ở quán
Thiên Hươngm như thế là được chứ gì?.
Quán Thiên Hương là quán ăn rất ngon, cũng ở gần trường, có điều giá cả
tương đối cao nên ít học sinh đến đó ăn, chỉ có đại gia nhiều tiền như Hiểu
Linh mới thường xuyên tới đó. Thế nên cô ấy vừa nói xong lập tức nhận
được sự hưởng ứng của mọi người ngay.
Vy Vy nói: “Công của tớ cao nhất, tớ sẽ ăn một nửa số cánh gà”.
Ty Ty không vuinois: “Ai thèm tranh với cậu, tớ còn phải giảm béo đấy!”.
Vy Vy hồ hởi nói: “Tớ ăn không béo đưojc nên cậu mới ghen tị chứ gì, ha
ha ha”.
Vy Vy đắc ý cười phá lên làm cho một người vốn gầy nhưng lại có nick
name là uông nước cũng béo như Ty Ty nghiến răng nói: “Hiểu Linh, đóng
cửa, Nhị Hỷ cắn Vy Vy cho tớ”.
Mấy người cũng đói rồi nên cũng không có hứng đi xem mấy cửa hàng còn
lại nữa, cả bọn vừa nói vừa cười bước đi, trong nháy mắt quán Thiên
Hương đã hiện ra trước mắt. Ty Ty đang huyên thuyên về tụi con trai thì
bỗng nhiên đứng khựng lại rồi nhìn về phía cửa quán Thiên Hương, sau đó
kích động nắm chặt lấy tay của Vy Vy: “Nhìn kìa, đó có phải Tiêu Nại
không?”
Trên con đường đối diện với cửa quán Thiên Hương có ột đám người ăn
mặc quần áo chnhr tề bước từ trong đó ra, Vy Vy chỉ cần nhìn qua là nhận
ngay ra Tiêu Nại, trong đám con trai ấy, dưới ánh điện sáng chói ấy, hình
ảnh Tiêu Nại với vẻ trẻ trung càng hiện rõ hơn. Khác hẳn với mấy lần gặp
trước, hôm nay anh ấy mặc một bộ Âu phục chỉnh tề, trên mặt thậm chí còn
có nét cười, vẫn dáng vẻ nho nhã đẹp trai như cũ nhưng hình như có them
vài phần trầm lặng.
“Nhanh, nhanh qua đường đi”.
Tuy không phải muốn đến để chào hỏi làm quen gì nhưng gần thêm chút
nữa cũng tốt. Ty Ty vội vàng kéo Vy Vy băng nhanh qua đường thế nhưng
không kịp mất rồi, đám người đó đã bước lên một chiếc xe, Tiêu Nại cũng
đã mở cánh cửa của chiếc xe khác, có điều chắc là do hành động của hai cô
gái này quá lộ liễu nên khi TIêu Nại sắp vào xe anh có đưa mắt nhìn về phía
các cô.
Khác hẳn với nụ cười dưới anh điện lúc nãy, trong ánh mắt Tiêu Nại của lúc
này tràn đầy sự thờ ơ, thản nhiên, ánh mắt lạnh lùng lướt qua hai cô gái sau
đó cửa xe đóng lại, xe chạy rồi.
Hầu Tử Tửu: “Không phải PK, là quyết đấu. ‘’
(truyện đọc từ website https://ydepdeploihayhay.blogspot.com/)
==========
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire