samedi 6 septembre 2025

Chương 225: Mặc cảnh thâm là phật tổ như lai, mình là yêu hầu trong lòng bàn tay anh

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

"Tâm tình không tốt thì đi ra ngoài giải sầu, không uống rượu cũng được, đi cho khuây khỏa thôi mà." Thấy hai người mãi giằng co, Bạch Vi liền dàn xếp: "Con gái mà, dù gì đi nữa cũng đừng tự hành hạ bản thân. Chuyện gì cũng đừng quá đặt nặng trong lòng. Đi ra ngoài một chút thay vì cứ kìm nén trong lòng cũng tốt, như thế sẽ dễ chịu hơn nhiều."

Đầu Quý Noãn cúi gằm, tiếp tục buộc dây giày, không nói lời nào. Như vậy càng cho thấy lúc này cô thật sự rất bức bối.

Càng ngày quan hệ giữa Phong Lăng và Quý Noãn càng trở nên gần gũi. Có rất nhiều chuyện xảy ra khiến cô dần dần đồng cảm. Cho dù cô luôn nhớ lời căn dặn của Tổng Giám đốc Mặc, nhưng lúc này cô cũng cảm thấy tâm tình của Quý Noãn cần được giải tỏa.

Nỗi bức bối đã chất chứa trong lòng Quý Noãn cả tháng nay rồi. Chuyện ngày hôm nay rốt cuộc như là giọt nước làm tràn ly.


"Vậy thì đi thôi, tôi cũng đi. Nhưng tuyệt đối đừng uống thêm nữa, cô đã uống ba lon bia rồi." Phong Lăng nói.

***

Thế nhưng thực tế cho thấy, Phong Lăng đã đánh giá thấp khả năng thuyết phục khách hàng của nhân viên phục vụ ở quán Pub rồi.

Ban đầu Bạch Vi và Quý Noãn vốn kiên định chỉ gọi một đĩa hoa quả và một chai rượu trái cây có nồng độ cồn rất thấp. Nhưng cuối cùng họ cũng đầu hàng trước lời giới thiệu của nhân viên, phải gọi mấy chai được giới thiệu là rượu trái cây nhập khẩu, một loại màu đỏ, một loại màu lam, thoạt nhìn là rượu trái cây, nhưng nồng độ cồn cũng không phải là thấp.

Uống rượu mà uống lẫn mấy loại cùng một lúc thì cũng có thể tưởng tượng kết quả sẽ như thế nào rồi.

Quý Noãn có tửu lượng rất kém. Ngồi uống chưa tới một giờ, cô đã nhắm mắt nằm bất động trên sofa.


Phong Lăng đỡ cô dậy. Bạch Vi ngồi bên cạnh thở dài: "Thảo nào Quý Noãn nói trong nhà có người không cho cô ấy uống rượu. Quả nhiên là tửu lượng quá kém."

"Tửu lượng kém vốn là điểm yếu của cô ấy. Ngày mai khi cô ấy tỉnh lại, các cô đừng trêu chọc cô ấy. Bằng không, với tâm trạng u uất gần đây, trái tim cô ấy sẽ vỡ tan thành từng mảnh luôn đấy!" Thấy Quý Noãn say mèm nằm bất động như chết, Phong Lăng nửa đùa nửa bất đắc dĩ đỡ cô dậy.

Bạch Vi cũng cười, nói: "Chuyện tình cảm của em ấy có vấn đề phải không? Ài, chị cũng thấy nhiều nên đã quen rồi. Mấy cô nàng thường ngày có vẻ uy phong bản lĩnh nơi làm việc, nhưng hễ đυ.ng phải vấn đề tình cảm là lại như con mèo ướt! Chị hiểu mà, nhất định sẽ không chê cười em ấy đâu!"

Phong Lăng cũng không tiếp tục nói chuyện, xoay người dìu Quý Noãn đi ra ngoài.


Quý Noãn đã say thật sự, hơn nữa còn là lần đầu tiên uống say tới mức này. Người cô mềm như như cọng bún, nhờ có Phong Lăng nâng mới đứng lên được.

Họ đang ở dưới tầng hầm của quán bar cà phê, phải đi thang máy mới lên trên được. Trước lúc được dìu vào thang máy, Quý Noãn ôm ngực, đầu tựa trên vai Phong Lăng, vẻ mặt buồn bã, nói: "Tôi chưa từng thấy… người đàn ông nào có tính tình như thế…"

Phong Lăng: "…"

"Nếu anh ấy không quan tâm tới tôi nữa thì cũng đừng tới trường chứ!"

Phong Lăng: "…"

"Đã tới Đại học T rồi mà vẫn không đếm xỉa gì tới tôi. Tôi cũng đã gọi điện thoại cho anh ấy rồi, thế mà anh ấy không nghe máy! Lúc đó, nhất định anh ấy đang ngồi trong một chiếc xe nào đó!"

Phong Lăng: "…"

"Có bản lĩnh thì cứ làm ầm ĩ lên một trận đi! Cần gì phải lạnh lùng với tôi như vậy chứ? Chẳng lẽ anh ấy thật sự cho rằng tôi cảm thấy mình đuối lý là sẽ nhũn như con chi chi bám chặt lấy anh ấy không rời sao! Anh ấy tưởng mình là Phật tổ Như Lai, còn con nhóc Quý Noãn này là yêu hầu trong lòng bàn tay anh, cả đời cũng không thể thoát ra được hay sao? Tôi nói cho cô biết, kiếp trước tôi đã từng thoát khỏi tay anh ấy rồi!"

Phong Lăng: "…"

Lúc này Phong Lăng cũng không còn lòng dạ nào để bận tâm đến những lời lẽ lộn xộn mà Quý Noãn nói ra trong lúc say nữa.

Cô chỉ có thể yên lặng nhìn cửa thang máy trước mặt đã im lìm mở ra cả nửa phút đồng hồ. Da đầu cô tê dại, sững sờ nhìn người đàn ông cao lớn bên trong thang máy.

Phát hiện cửa thang máy đã mở ra nhưng Phong Lăng vẫn chưa dìu mình đi vào, Quý Noãn hé mắt ra liền giật mình thảng thốt nhìn người đàn ông dường như đang đứng lặng trong thang máy.

Cô nheo mắt, nhích lại gần để nhìn cho kỹ. Theo bản năng, Phong Lăng vội dìu cô đi vào. Quý Noãn hơi lảo đảo, suýt nữa ngã xuống thang máy, Phong Lăng vội đỡ lấy cô: "Bà Mặc…"

Trong lúc được đỡ, Quý Noãn mở mắt ra nhìn người đàn ông trong thang máy.

Với khoảng cách này nhìn qua, khuôn mặt trước mắt tuấn tú đến mức người ta chỉ muốn giơ ngón cái lên tán dương.

Chẳng lẽ cô thật sự đã uống nhiều lắm sao? Đây rõ ràng là cái người đàn ông sống chết gì cũng không thèm đếm xỉa tới cô, cũng không nhìn cô, lại càng không nhận cuộc gọi của cô, sao giây phút này hình như lại đứng trước mặt cô?

Quý Noãn nhìn người đàn ông mạnh mẽ trước mặt. Khuôn mặt anh lạnh lùng nghiêm nghị, chiếc mũi cao thẳng, đường nét khuôn mặt đẹp đẽ sắc sảo. Anh mặc quần âu đen, đôi chân thon dài thẳng tắp cùng áo sơ mi trắng bóc không cài hết nút khiến xương quai xanh lờ mờ hiện ra. Nét gợi cảm cùng với sự cấm dục toát ra khí chất mê hoặc người khác.

Anh đứng đó, lạnh lùng, kiêu ngạo, xa cách.

Trong lúc Quý Noãn say khướt chăm chú nhìn mình, anh chỉ lãnh đạm hơi nheo mắt, hờ hững nhìn lướt qua chiếc áo khoác cô mặc, cuối cùng ánh mắt anh dừng lại trên mặt cô.

Ánh mắt kia quá bình thản, con ngươi sẫm màu tĩnh lặng như mặt hồ yên ả.

Lúc nãy, do Phong Lăng đỡ Quý Noãn dậy, nên bây giờ áo khoác của Quý Noãn hơi xộc xệch một chút. Tóc cô cũng xõa xuống, những sợi tóc đen nhánh vướng vào cổ càng làm nổi bật làn da trắng nõn, mịn màng và gương mặt đang ửng hồng vì chuếnh choáng men say của cô.

"Ông Mặc!" Phong Lăng hơi xấu hổ đỡ lấy Quý Noãn. Cô không ngờ lần đầu tiên cùng Quý Noãn đi ra ngoài phóng túng một phen lại bị Mặc Cảnh Thâm bắt gặp ngay tại trận.

Xem ra, cho tới bây giờ, nhất cử nhất động của Quý Noãn đều ở trong tầm mắt của Mặc Cảnh Thâm. Một tháng qua, bất kể Quý Noãn ở đâu, làm gì, cho dù Phong Lăng không báo cáo, anh cũng biết rõ.

Người đàn ông vẫn lãnh đạm đứng trong thang máy không nói lời nào.

"Tâm trạng của bà Mặc đã bị đè nén một tháng nay rồi. Hôm nay khó khăn lắm mới đợi được ông, nhưng thái độ của ông khiến cô ấy suy sụp hoàn toàn. Chuyện bà Mặc uống rượu hôm nay, tôi…"

Phong Lăng đang giải thích thì chợt Quý Noãn đảo mắt, nghiêng đầu một bên nhìn Phong Lăng, buồn bã nói: "Phong Lăng… cô có muốn lại giả trai như trước không? Khi nào tôi thoát khỏi lòng bàn tay của Mặc Cảnh Thâm, chúng ta kết hôn nhé? Dù sao cô đẹp trai như thế, bản lĩnh lại cao như vậy… hay là chúng ta ghép lại thành một đôi đi!"

Phong Lăng: "…"

Trong phút chốc, Quý Noãn liền bị Phong Lăng "vứt" vào lòng người đàn ông trong thang máy!

Chân cô mất thăng bằng, mũi đυ.ng vào ngực anh lập tức đau đến mức nhăn mặt nhíu mày. Cô phải đưa hai tay níu lấy vạt áo của anh mới tạm thời đứng vững. Cô lại đưa tay xoa xoa mũi, liếc nhìn Phong Lăng: "Phong Lăng, sao cô đẩy tôi?"

Phong Lăng thấy lúc này Quý Noãn đã say đến mức không còn nhận biết được tình huống, lại thấy ánh mắt lãnh đạm và hờ hững của Mặc Cảnh Thâm thì cô lạnh cả sống lưng. Cô khẽ nói: "Bà Mặc, cô say quá rồi, mau nhắm mắt lại ngủ đi, đừng nói nữa."

"Tôi say sao?" Quý Noãn nhìn cô với vẻ mặt ngơ ngác, đầu nghiêng về phía trước, dựa vào lòng người đàn ông kia, lại thấp giọng lẩm bẩm: "Có lẽ tôi say thật rồi… Thảo nào lại thấy người này giống Mặc Cảnh Thâm như vậy… E là lúc này tôi nhìn ai cũng ra Mặc Cảnh Thâm cả… Ha… Say rồi say rồi, say thật rồi…"


Chương 226: Tưởng anh không dám trừng phạt em, không dám mắng em sao?


Quý Noãn vừa nói, vừa với tay về phía sau, lẩm bẩm trong miệng: "Bây giờ tôi đứng không vững, Phong Lăng, cô mau tới đỡ tôi đi, dù sao cũng không nên dựa vào người lạ…"

Lúc này Quý Noãn đã thật sự say đến mức dù dựa vào người ta cũng đứng không nổi.

Sao lại gọi là "người lạ"?

Cô đang dựa vào chồng mình là Mặc Cảnh Thâm…

Nhưng cô đã say mèm, tửu lượng vốn đã kém, tối nay lại còn uống nhiều như vậy, có lẽ tất cả lượng rượu mà cô uống từ trước đến giờ cũng không bằng một đêm nay.

"Phong Lăng?" Thấy Phong Lăng không trả lời, Quý Noãn đành phải cố gắng đứng thẳng người lên, xoay người lại định níu lấy Phong Lăng.

Vừa quay người lại cô đã không thể đứng vững, đôi chân mềm nhũn khuỵu xuống, cả người va vào người đàn ông kia, gần như trong cùng một khoảnh khắc, cánh tay của người đàn ông kia đã giữ chặt lấy thắt lưng của cô.

Mùi hương thanh sạch rất quen thuộc xộc vào mũi cô.

Cô chật vật nắm lấy áo người đàn ông kia, cúi xuống nhìn áo sơ mi và quần Tây phẳng phiu của anh, miệng thì thào một câu: "Xin lỗi… Tôi uống hơi nhiều… đứng không vững…"

Dứt lời, cô lùi lại phía sau, muốn tránh khỏi vòng tay của anh.

Nhưng người đàn ông kia không buông tay, anh nhìn cô bằng cặp mắt lạnh lùng, thấy cô đã say đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng liền ôm chặt cô vào lòng.

"Thưa ông… Rất xin lỗi…" Quý Noãn nghĩ là mình vừa va vào anh nên anh mới không chịu buông mình ra, liền vội vàng tạ lỗi.

Nói rồi cô quay lại nói với Phong Lăng: "Phong Lăng, có đúng là tối hôm nay cô không uống rượu không vậy? Chúng ta trở về phòng đi, sao Bạch Vi không cùng đi? Hay chị ấy say nằm ở sofa rồi?"

Phong Lăng thầm nghĩ, bà Mặc, hãy lo cho bản thân mình trước đi!

"Bạch Vi không say, chị ấy sẽ quay về ngay thôi." Để Quý Noãn không gặng hỏi mãi, Phong Lăng đáp lại.

Quý Noãn gật đầu, không chú ý cửa thang máy đã đóng lại từ lúc nào. Chỉ khi cửa thang máy lại mở ra, nhìn thấy Phong Lăng bỗng nhiên xoay người đi ra ngoài, rõ ràng là không muốn cùng cô quay về phòng, cô mới kêu lên: "Này, cô đi đâu vậy…?"

Quý Noãn muốn đuổi theo Phong Lăng, nhưng vì say ngật ngưỡng mà bị người đàn ông phía sau kéo trở lại. Trong khoảnh khắc va phải khuôn ngực anh, Quý Noãn quay đầu lại, vẻ mặt đờ đẫn, lại theo bản năng mỉm cười với anh: "Cảm ơn…"

Nói xong, cô định đẩy anh ra, vội vàng đuổi theo Phong Lăng. Gần đây Phong Lăng luôn theo cô như hình với bóng, tối nay cô ấy lại vội vã đi một mình, nhất định là có chuyện gì đó, cô muốn đi theo xem sao.

Thế nhưng vùng vẫy một lúc lâu cũng vẫn không thể thoát khỏi vòng tay của anh, Quý Noãn vừa muốn lên tiếng, lại nghe giọng nói không nóng không lạnh của người đàn ông vang lên bên tai mình: "Đứng cho vững vào!"

Quý Noãn giật mình liếc nhìn anh, cô chưa kịp nhìn rõ thì người đàn ông kia đã đưa cô rời khỏi thang máy.

Quý Noãn thoáng ngẩn người, định vùng ra nhưng không thoát được, trong lòng thầm nghĩ, người này quá giống Mặc Cảnh Thâm.

Gió đêm bên ngoài quán pub se lạnh, Quý Noãn bị người kia đưa lên xe, yếu ớt tựa đầu vào cửa sổ. Cửa xe đã đóng, cô bất lực dựa vào cửa sổ, miệng lẩm bẩm trong tuyệt vọng: "Tôi nói cho anh biết, bắt cóc là phạm pháp… Anh mau thả tôi ra, cho tôi xuống xe… Bằng không, Phong Lăng nhà tôi sẽ không tha cho anh…!"

Người đàn ông không hé răng, chỉ lo lái xe.

Mắt nhắm hờ, Quý Noãn cảm thấy đầu đau nhức. Cô muốn ngủ nhưng lại sợ bị người này bắt cóc nên căng hết sức duy trì chút tỉnh táo còn sót lại, liếc nhìn cảnh vật bên ngoài xe. Nhưng mọi vật trước mắt cô cứ mông lung mơ hồ, không nhìn rõ được gì.

Cho tới lúc xe dừng lại trong chung cư gần trường Đại học T, Quý Noãn mới kinh ngạc nhìn ra bên ngoài.

Bây giờ bọn buôn người biết rõ về cô như vậy sao? Ngay cả căn hộ cô không thường xuyên về ở mà bọn chúng cũng biết?

"Tôi muốn về ký túc xá, không muốn đến đây." Quý Noãn cau mày, ra sức đập mạnh vào cửa sổ xe: "Tôi không về chỗ này… Tôi không…!"

Nhưng cửa xe đã mở ra, người đàn ông trên xe tháo dây an toàn, cúi nhìn cô, giọng trầm thấp lạnh lùng: "Không về đây thì em muốn về đâu?"

"Dù sao tôi cũng không về chỗ này!" Quý Noãn nhớ tới hôm đó vừa trở về đã nhìn thấy va li hành lý kia thì trong lòng lập tức ngùn ngụt lửa giận.

"Em muốn anh đưa em về ký túc xá?"

"Tôi sẽ tự quay về ký túc xá!"

"Không được, xuống xe đi!"

Quý Noãn vừa định nói không xuống thì người đàn ông kia đã xuống xe, đi vòng sang, mở cửa bế cô ra ngoài. Quý Noãn giơ tay lên, muốn đẩy anh ra nhưng dường như biết trước cô sẽ làm như vậy, nên bất kể lúc nào cô vung tay, nhấc chân, anh đều tránh được, đồng thời ôm cô lại, cuối cùng ghì chặt cô trong lòng mình.

Quý Noãn trợn mắt nhìn anh, gió ngoài xe thổi lướt qua hơi lạnh, trong đầu cô có một khoảnh khắc tỉnh táo lại.

Đột nhiên cô thấy rõ khuôn mặt của người đàn ông kia, lại bởi vì đang tựa vào lòng anh, mùi hương đàn ông lạnh lùng nghiêm nghị xộc vào mũi khiến cô sững người.

Rốt cuộc là mình đang mơ, hay là ảo giác?

Không phải anh không nhận cuộc gọi của cô sao?

Nhưng lúc này Quý Noãn cũng không quan tâm đến chuyện đó, trong khoảnh khắc nhìn rõ người đàn ông trước mắt, cô đưa tay lên đẩy anh ra: "Anh đi đi!"

Anh cúi đầu, một tay nâng gáy cô, để cô không ngửa người ra sau vì đứng nghiêng ngả, tay còn lại luồn vào tóc cô, vừa như nhẹ nhàng hờ hững lại vừa như không vui cảnh cáo: "Em bớt ầm ĩ đi!"

Làm như không nghe thấy, Quý Noãn vẫn tiếp tục đẩy anh ra.

Rốt cuộc, từ tư thế nửa dìu nửa ôm, anh đổi thành bế ngang người cô. Trong khoảnh khắc bị anh ôm ngang người bế lên, cô kêu lên một tiếng, theo bản năng, hai tay ôm chặt lấy cổ anh, tiếp đó cô chợt nghe dường như có tiếng cười nhẹ phát ra từ l*иg ngực anh. Chỉ có điều tiếng cười kia cũng không cho thấy cảm xúc của anh là buồn hay vui. Vẫn như trước, dường như anh luôn luôn nắm rõ mọi bước đi của cô trong lòng bàn tay, mà hoàn toàn không cần mất nhiều sức. Anh dễ dàng khuất phục cô lúc này đang say như chết, thậm chí cô còn phải bám chặt lấy cổ anh.

"Thà rằng chịu đựng uất ức, ngồi như con mèo ướt trước cửa sổ chứ nhất định không chịu gọi cho anh. Bà Mặc, em đúng là rất quật cường!"

Đôi mắt đen sâu lắng và điềm tĩnh của anh nhìn cô như cười như không, lạnh lùng nói: "Buổi chiều còn đứng trong hội trường của trường nhìn trộm anh, anh vừa tới công ty con kiểm tra một lát mà em đã say ra nông nỗi này rồi! Em thật sự tưởng rằng anh không dám trừng phạt em, không nỡ mắng em, thậm chí dù có nóng giận cỡ nào thì cuối cùng anh cũng không đành lòng tiếp tục bỏ rơi em nữa phải không? Em tưởng em đã nắm chặt anh trong lòng bàn tay rồi đúng không?"

Sợ bị ném xuống đất, Quý Noãn vòng hai tay ôm chặt cổ anh theo phản xạ, nghe anh nói như vậy, cô lườm anh, cũng bất chấp anh là ảo giác hay là người thật, tức giận nói: "Em tủi thân uất ức bao giờ? Ngày nào em cũng ăn ngon ngủ kỹ ở trường, không hề tủi thân uất ức gì cả!"

Càng về đêm, gió càng lớn càng mát lạnh, Mặc Cảnh Thâm không thèm tiếp tục nhiều lời với cô gái nhỏ đang trừng đôi mắt say lờ đờ trong lòng mình, bế cô đi thẳng vào nhà.

Bị ném lên sofa, Quý Noãn lăn một vòng, vùng vẫy mấy cái nhưng không thể đứng lên nổi, cô đành ngước mắt nhìn lên người đàn ông đang đứng bên cạnh nhìn mình, từ đáy lòng không hiểu sao chợt dâng lên một cảm giác hơi rụt rè.

Chương 227: Mặc cảnh thâm, anh chọc vào em!


Rốt cuộc đây đúng là Mặc Cảnh Thâm hay đã xảy ra chuyện gì rồi?

Giấc mơ này đúng là quá chân thật…

Cô gần như đứng thẳng dậy theo quán tính nhưng vẫn ngật ngưỡng bên cạnh sofa. Cô ngửa đầu nhìn người đàn ông cao hơn cô một cái đầu: "Chuyện này… là… là mơ sao?"

Nói rồi cô liền giơ tay muốn véo má Mặc Cảnh Thâm.

Mặc Cảnh Thâm không tránh né, nhưng bàn tay hư hỏng của cô gần chạm vào má anh thì bị anh túm lại kéo xuống. Anh nắm tay cô thật chặt, dùng lực đỡ không cho cô nghiêng ngả ra đằng sau.

"Đúng là mơ." Giọng đàn ông trầm thấp lãnh đạm vang lên không chút cảm xúc.

Quý Noãn chống tay vào ngực anh, cố gắng mở to mắt ra nhìn.

Nhìn thật lâu, cô bỗng bật cười.

Không nghĩ nữa, mặc kệ anh là mơ hay là ảo giác. Dù sao cũng không phải Mặc Cảnh Thâm thật, vậy cô muốn mắng thế nào cũng được. Ảo ảnh thôi mà, chắc chắn anh sẽ không biết.

"Mặc Cảnh Thâm!" Cơn giận của Quý Noãn lập tức trào dâng, muốn bày ra dáng vẻ oai phong với ảo ảnh trước mặt, trút hết ấm ức của một tháng nay ra ngoài. Cô chợt chỉ vào mũi anh, khuôn mặt say xỉn nhỏ nhắn cùng ánh mắt mờ sương nhìn anh chòng chọc: "Anh là con rùa khốn kiếp!"

Đôi mắt người đàn ông tuấn tú trước mặt cô hơi nhíu lại: "Em còn biết mắng người hả?"

"Sao lại gọi là biết mắng người? Anh chưa thấy bà đây lúc trước gây sự mắng chửi chanh chua với người khác như thế nào đâu! Tại sao tiểu thư danh giá nào ở Hải Thành cũng căm ghét em? Chẳng phải vì trước đây cô nào dám đến khıêυ khí©h em thì đều bị mắng cho đỏ mắt lên sao! Tính khí em trước đây như thế nào, không phải là anh chưa biết!"

Quý Noãn chợt cố kiễng chân, vươn tay lên níu lấy cổ áo sơ mi của anh, cong môi bắt đầu hành trình phát tiết than trời oán đất dài đằng đẵng: "Vì anh, em gần như nhổ hết toàn bộ gai trên người! Vì cuộc hôn nhân của chúng ta, em cố gắng làm thật tốt mọi việc. Em cũng chưa bao giờ không tin tưởng anh!"

"Đêm đó trong quán pub hoạt động ngầm, em lo lắng hoảng loạn, khủng hoảng đến tuyệt vọng, đều là vì một người nào đó mà em không biết đến! Sau đó em được biết tất cả mọi chuyện đều do người đã từng là vị hôn thê của anh gây ra! Không lẽ em lại cười nói không sao, không vấn đề gì đâu à?"

"Anh thấy em không có lương tâm phải không? Em nói cho anh biết, nếu Quý Noãn này không có lương tâm, thì đời này sẽ không ở bên anh như vậy! Ly hôn thì sao chứ, như vậy em có thể cao chạy xa bay! Thế nhưng em lại đặt cược toàn bộ cuộc đời em vào Mặc Cảnh Thâm anh, tất cả của em, tất cả của em đấy! Đúng là anh đối xử với em rất tốt mà không cần điều kiện. Nhưng trừ việc đó ra, anh chính là vực sâu mà em không thể chạm được đến đáy! Thậm chí em còn không biết em cách trái tim anh gần hay xa!"

Vết thương trên trán Quý Noãn đã lành lại, ẩn dưới vầng trán cao nhẵn mịn, gần như không nhận ra những vết tích mà cô đã từng trải qua khi ở trong quán pub phi pháp tháng trước.

Tay người đàn ông chợt vén lọn tóc mướt mồ hôi của cô lên. Cô bèn nảy ra ác ý, nghiêng đầu cắn ngón tay anh, vừa cắn vừa nghĩ dù sao cũng chỉ là mơ, mình không đau, anh cũng không đau. Cô trút hết oán hận trong lòng, thoải mái thả lỏng, thoải mái mắng chửi, để ngày mai lại đàng hoàng trở lại.

Anh không tránh đi mà còn đưa một tay giữ vững cơ thể ngật ngưỡng của cô, để mặc cho cô cắn.

Cho đến khi mùi máu tràn vào khoang miệng thì Quý Noãn mới nhả tay anh ra.

Cô chợt khẽ lẩm bẩm như tự nói với chính mình: "Em vừa mới bắt đầu sống một cuộc đời mới. Nhất định đầu em bị úng nước rồi, nếu không sao em lại nhất mực cam tâm khuất phục trong thành vây anh vẽ ra, sao em lại để cho một người đàn ông giống như thuốc phiện chỉ cần dính vào liền nghiện như anh ngăn cản tất cả đường đi. Lỗi của em chính là càng ngày càng không thể kiểm soát được trái tim mình. Lỗi của em là quá để ý anh xem anh có… Em… Ưm…"

Gáy Quý Noãn bị anh giữ chặt, môi anh áp xuống chặn môi cô lại.

Quý Noãn đang thoáng ngơ ngẩn muốn lùi về phía sau thì cánh tay vững vàng sau gáy đã giữ cô thật chặt, động tác giam cầm và sức lực không hề nhẹ nhàng. Dù không đến mức quá thô bạo nhưng sức lực mạnh mẽ hơn bình thường rất nhiều.

Cô thật sự say quá rồi, chỉ chống cự vài cái rồi ỉu xìu. Môi cô vừa đau vừa tê dại, nhưng cô cũng không hề thắc mắc vì sao nằm mơ mà cảm giác lại chân thật đến vậy.

***

Sau đó cô mơ mơ màng ngủ thế nào cô cũng không biết.

Quý Noãn ngủ cũng không yên ổn, chưa được nửa tiếng thì lại gặp ác mộng. Cô cau mày, kinh hoàng mở mắt ra. Ánh đèn trong phòng chói mắt làm cô nhắm mắt lại. Vậy mà chỉ cần nhìn thoáng qua thôi cũng đủ để cô nhìn thấy rõ khuôn mặt anh tuấn lãnh đạm của anh.

Cô ý thức được hình như mình đang nằm trên sofa, Mặc Cảnh Thâm ở trong mơ thế mà vẫn còn ở đây.

"Tỉnh rồi à? Đau đầu sao?" Giọng nói của anh lọt vào tai cô.

Nghe được giọng nói vô cùng chân thật này, hàng mi Quý Noãn run rẩy, cô lại hé đôi mắt mờ nước ra. Khoảnh khắc vừa nhìn thấy mặt anh, cô muốn vươn tay sờ xem ảo giác này có tan biến đi không.

Cô vừa đưa tay ra thì tay anh chợt siết lấy eo cô, cả người Quý Noãn bị kéo lại ngồi lên đùi anh, đầu cô dính vào vai anh. Cô muốn ngồi thẳng người lên nhưng đầu cô vẫn từ từ rũ xuống vai anh.

"Mặc Cảnh Thâm…" Cô lên tiếng thật khẽ.

"Ừ."

"Sau này chúng ta… đừng cãi nhau nữa…. có được không…" Quý Noãn vùi mặt vào cổ anh, giọng nói vừa nhỏ vừa mềm mại.

Tay của anh trên đầu cô khựng lại một lát, rồi anh mới bình thản nhìn cô: "Tỉnh rồi hay vẫn còn say? Có nhận ra anh là ảo giác hay là chồng em không?"

Quý Noãn vùi sâu hơn vào cổ anh: "Không biết."

Mặc Cảnh Thâm nheo mắt lại, sắc mặt không hề vui vẻ nhìn cô. Anh duỗi tay ôm cô nhóc mới mượn rượu để phát tiết oán hận vào trong lòng: "Vậy chờ em tỉnh dậy rồi nói. Anh không nói chuyện với ma men."

Quý Noãn: "…"

Cô bỗng như muốn rời khỏi đùi anh, anh đè cô lại không cho nhúc nhích: "Say đến mức này mà còn có sức lăn qua lăn lại. Anh cho em một tháng để bình tĩnh lại vẫn chưa đủ sao. Mới vừa nói không cãi nhau nữa mà bây giờ lại bày đặt ra vẻ muốn giữ khoảng cách với anh sao?"

"Anh buông em ra, em muốn đi xuống."

"Lý do?"

"Anh…" Quý Noãn ngước cặp mắt nửa tỉnh nửa say lên, những sợi tóc bù xù xòa xuống gương mặt cô. Vẻ mặt vừa rồi còn hậm hực, giờ lại có phần lúng túng, cô mấp máy môi vài lần rồi mới thốt lên mấy tiếng gượng gạo: "Anh chọc vào em!"

Nói rồi cô cố di chuyển mông mình trên đùi anh.

Mặc Cảnh Thâm cúi xuống nhìn cô nhóc trong lòng, đôi mắt anh sâu thẳm như biển đêm cô quạnh. Anh liên tiếp hôn xuống mái tóc mềm mại của cô: "Hơn một tháng không gặp, nếu em còn lộn xộn nữa thì sẽ không chỉ chọc em đơn giản như vậy đâu."

Chương 228: Là áo sơ mi của mặc cảnh thâm, cũng là mặc cảnh thâm ngủ cùng cô…


Nói đến thế này rồi mà cô còn ngây thơ cựa quậy trên đùi anh thì mới là vạn lần ngốc.

Thấy cô ngoan ngoãn, tâm trạng Mặc Cảnh Thâm mới khá lên. Anh vuốt ve tóc cô: "Giận cũng được giải tỏa rồi, cũng nói sau này không chọc giận nhau nữa, bây giờ tâm trạng con nhím bị nhổ hết gai đã nhẹ nhõm hơn chưa?"

Quý Noãn buồn bực không trả lời, tất cả các giác quan đều dồn vào vị trí mình bị chọc vào.

Rõ ràng cô đã ngồi im rồi, sao nơi ấy lại càng ngày càng cứng đến phát sợ thế này.

"Đồ không có lương tâm. Em còn biết anh giận em không có lương tâm, thế mà bây giờ lại còn giở trò mượn rượu nói nhiều như vậy. Em tưởng đang đọ giọng à? Nói to giọng hơn là có lý hả? Đúng không?" Ngón tay thon dài của anh luồn qua tóc cô rồi vòng xuống khoác lên vai cô. Anh giữ lấy gáy cô khiến cô không thể không ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào anh.

Mặc dù giọng nói của anh đã dịu xuống, có chút dỗ dành, nhưng ánh mắt lãnh đạm của anh nói cho cô biết, chính xác là nếu không phải bây giờ cô đang say rượu, không đủ tỉnh táo, thì chắc hẳn anh đã đè cô xuống giường mà dạy cho một bài học rồi.

Nhưng rốt cuộc muốn dạy cô bài học gì thì Quý Noãn cũng không biết. Đầu óc cô vẫn quay cuồng, trừ người đàn ông trước mặt là đặc biệt rõ ràng ra, cô hoàn toàn không thể nhìn ra được đâu là Đông Tây Nam Bắc.

Chỉ có điều anh nhìn thấy cô đã say đến mức này rồi nên cũng không có ý định so đo với cô nữa.

Một màn say lại giúp cô tránh không phải nghe những lời lải nhải khó nghe…

Xem ra uống rượu cũng không hẳn là chuyện xấu.

***

Khi Quý Noãn tỉnh lại lần nữa thì ánh nắng đã rực rỡ ngoài cửa sổ.

Say rượu thật sự là hành hạ người ta quá mà. Thế mà có nhiều người cứ thích say sưa triền miên hết đêm này đến đêm khác. Còn cô, mỗi lần tỉnh dậy sau cơn say thì đầu lại đau muốn chết.

Cô ngồi dậy vén chăn lên thì mới phát hiện mình đang ngủ trên giường trong căn hộ chung cư. Cặp gối trên đầu giường chỉ một chiếc có dấu vết bị đè lên, chăn cũng chỉ bị vén lên ở phía cô nằm.

Đêm hôm qua…

Ấn tượng của Quý Noãn có chút mơ hồ, chỉ láng máng nhớ được vài chi tiết. Cô giơ tay lên xoa xoa đầu rồi lại nắm tóc, cố gắng nhớ lại cũng không biết được rốt cuộc đó là thật hay là ảo giác.

Cô ngồi dậy xuống giường, mở tủ quần áo lấy đồ ra thay, rồi lại ra khỏi phòng ngủ, nhìn phòng khách vẫn quạnh vắng như bình thường.

Nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ thì bây giờ ít nhất cũng đã là bảy giờ sáng.

Nếu chỉ là ảo giác thì vì sao hôm qua cô lại quay về căn hộ ngủ?

Phong Lăng biết gần đây cô không muốn về căn hộ, nên chắc chắn cô ấy sẽ không tự ý đưa cô về đây.

Nhưng nếu đây không phải ảo giác, thì sao bây giờ cả căn hộ lại chỉ có một mình cô? Căn hộ yên tĩnh đến mức cô nghi ngờ mình sẩy chân lọt vào nơi nào đó không có đến cả một tiếng động, hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài.

Quý Noãn hơi đói bụng bèn đi vào bếp mở tủ lạnh. Cô nhìn thấy bên trong tủ vẫn là đồ ăn hai ngày trước dì giúp việc đưa đến.

Cô chán chường nhìn nước trái cây và thức ăn bên trong, lấy ra một chai sữa chua. Cô vừa đóng tủ lạnh vừa mở nắp hộp sữa chua, mặt lạnh te đi ra ngoài.

Cô vừa bước đến sofa ở phòng khách thì khựng lại, nhìn thấy một ly thủy tinh trên bàn trà.

Cô bước đến cầm ly lên, bên trong còn gần nửa ly nước. Cô đưa lên mũi ngửi, là mùi trà giải rượu.

Cô lại đảo mắt nhìn chiếc áo sơ mi vắt trên sofa. Là áo sơ mi trắng anh đã thay trước khi đi, nhìn rất sạch sẽ, nhưng cầm lên ngửi kỹ sẽ nhận thấy trên áo còn lưu mùi rượu của cô và mùi hương thơm mát lạnh như cỏ cây buổi sáng sớm mà chỉ Mặc Cảnh Thâm mới có.

Là áo sơ mi của Mặc Cảnh Thâm.

Cũng chính Mặc Cảnh Thâm cho cô uống trà giải rượu trước khi đi ngủ.

Cô quay đầu lại nhìn thấy trước cửa có thêm một đôi dép lê màu xám tro. Lúc trước dì giúp việc sang dọn dẹp đã cất gọn gàng, bây giờ Mặc Cảnh Thâm quen cửa quen nẻo lại tự lấy ra đi.

Còn một đôi dép lê đi trong nhà màu hồng mà cô đang mang dưới chân.

Từng chi tiết sau lúc say rượu dần dần hiện lên.

Quý Noãn chợt xoay người đi một vòng quanh căn hộ. Hiện tại căn hộ vẫn yên tĩnh vắng vẻ, chỉ có một mình cô trong phòng nên lại càng rộng hơn. Nhưng cô nhìn thấy trong phòng tắm có thêm một bộ dao cạo râu và kem cạo râu mùi bạc hà.

Cô bàng hoàng quay lại ngồi lên sofa, ngả người ra đằng sau, đầu tựa vào lưng ghế.

Vậy ra mọi chuyện tối qua đều là thật.

Tối hôm qua cô đã nói gì với Mặc Cảnh Thâm?

Thậm chí hình như cô còn nổi giận đùng đùng túm cổ áo, mắng anh gì đó, rốt cuộc là cô mắng cái gì?

Anh lưu lại dấu vết của mình một lần nữa trong căn hộ, như vậy có phải là anh thật sự không so đo nữa rồi không?

Nhưng mới sáng sớm đã không thấy người đâu, không phải tối qua cô mắng quá lời lại làm anh tức giận bỏ đi chứ?

Quý Noãn bóp trán, mắt nhìn chằm chằm vào ly trà giải rượu chỉ còn non nửa. Nghĩ ngợi một hồi, cô chợt cầm điện thoại di động lên kiểm tra.

Không có cuộc gọi, cũng không có tin nhắn.

***

Quý Noãn ra khỏi căn hộ thì đã hơn tám giờ. Giờ học của Giáo sư Lâm luôn bắt đầu vào tám giờ sáng. Vốn đã bị muộn nên cô cũng không kịp mua bữa sáng, chạy thẳng đến Đại học T.

Sau khi đến phòng học thì Giáo sư Lâm đã lên lớp. Ông không hỏi han gì chỉ liếc cô một cái rồi ra hiệu cho cô mau về chỗ ngồi.

Bình thường Giáo sư Lâm quản rất nghiêm nhóm học viên nhà giàu này, bất kỳ ai cũng không được đi học muộn. Nếu đi học muộn ba lần thì đừng mong ông cho ở lại học. Vậy mà hôm nay ông phá lệ không nói gì, cho Quý Noãn đi vào lớp ngồi.

"Tối qua em say đến như vậy, chị còn tưởng hôm nay em sẽ ngủ cả ngày." Bạch Vi thấy Quý Noãn ngồi xuống thì khẽ giọng nói.

Không nhắc đến thì Quý Noãn suýt quên mất tối hôm qua cô đi ra ngoài uống rượu với Bạch Vi.

Sau đó cô say đến không biết trời đất gì nữa thì hình như Phong Lăng đến giúp cô.

Sau đó thì xảy ra chuyện gì?

Chắc không có chuyện cô còn đang ở trong quán pub kia thì bị Mặc Cảnh Thâm bắt ngay tại trận chứ?

"Tối qua em uống trà giải rượu rồi nên cũng đã rã rượu. Đồng hồ sinh học của em rất chính xác, đến giờ là dậy." Quý Noãn không giải thích thêm, chỉ bình thản trả lời.

"Không phải tối qua Phong Lăng đi cùng em sao? Đêm qua hai người bọn em không về phòng ngủ. Bây giờ em đến đây rồi, còn Phong Lăng đâu sao không thấy?"

Quý Noãn liếc về phía chỗ Phong Lăng hay ngồi, đúng là ghế trống không.

Chẳng lẽ Phong Lăng cho rằng hai ngày nay cô sẽ ở cùng Mặc Cảnh Thâm nên mới không tiếp tục đi cùng cô nữa?

"Em không biết, lát nữa em gọi điện hỏi cô ấy." Quý Noãn dời mắt khỏi chỗ trống kia, trong lòng có chút lo lắng.

Trong ấn tượng của cô, từ trước đến nay Phong Lăng đều làm việc đến nơi đến chốn, rất đáng tin cậy. Cứ xem như cô ấy nghĩ là Quý Noãn và Mặc Cảnh Thâm ở căn hộ nên tạm thời không đến lớp, thì ít nhất cô ấy cũng sẽ gọi điện hoặc nhắn tin cho cô báo một câu.

Nhưng từ khi Quý Noãn tỉnh dậy đến giờ thì không nhận được bất cứ tin tức gì của Phong Lăng.

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire