samedi 6 septembre 2025

Chương 229: Một tháng rồi cậu về mỹ sao?

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Tại chung cư.

Mặc Cảnh Thâm thấy Quý Noãn trước khi đi còn cẩn thận gấp áo sơ mi cho anh, rửa sạch ly thủy tinh, cất dao cạo râu lên kệ rửa mặt hàng ngày trong phòng tắm thì khóe miệng khẽ cong lên.

Tối qua Quý Noãn còn ỷ vào rượu làm ra vẻ nín nhịn cả một tháng muốn tính sổ với anh, thế mà hôm nay đã ngoan ngoãn sắp xếp cẩn thận đồ đạc của anh.

Cô gái nhỏ càng lúc càng nghĩ một đằng làm một nẻo.

Mặc Cảnh Thâm cởi mấy cúc áo sơ mi trên cùng, nhìn thời tiết bên ngoài cửa sổ rồi khẽ cười.

Lúc này điện thoại di động báo có tin nhắn mới, anh liếc sang nhìn.

Nam Hành: "Đang ở thành phố T à?"

Mặc Cảnh Thâm trả lời một chữ: "Ừ."

Nam Hành: "Đang ở chung cư hay ở đâu?"

Mặc Cảnh Thâm trả lời ngay: "Chung cư"

Không tới nửa tiếng sau, Nam Hành lái xe đến, gõ cửa đi vào.


Mặc Cảnh Thâm nhìn dáng vẻ phong trần mệt mỏi của Nam Hành thì biết rõ anh lái xe cả đêm đi xuyên tỉnh đến đây. Anh mang vẻ lạnh lùng chán chường, vừa vào cửa đã đi thẳng vào trong tìm nước uống.

"Sao đến gấp vậy? Có chuyện gì à?" Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt liếc anh.

Nam Hành uống hết ly nước, đặt ly thủy tinh xuống rồi nói: "Lúc trước, Phong Lăng nhận nhiệm vụ do Căn cứ XI phân công thì từng chặn mấy chiếc xe buôn lậu vũ khí đạn dược của mafia New York. Hai năm qua băng đảng mafia kia vẫn luôn truy lùng tung tích cô ấy. Thuộc hạ của tôi điều tra ra được gần đây bọn chúng có hành động trong nước, hai ngày nay lại di chuyển đến Thành phố T. Tôi sợ rằng hành tung của Phong Lăng đã bị theo dõi."

Mặc Cảnh Thâm lãnh đạm nhướng mắt nhìn anh.

"Đều là thù oán trước đây của Căn cứ XI, có liên quan đến giao dịch vũ khí đạn dược ngầm ở New York và Los Angeles. Mục tiêu của bọn chúng là Phong Lăng, sẽ không liên lụy đến vợ cậu." Nam Hành cả đêm không ngủ lái xe đến đây, sắc mặt sa sầm hắng giọng một tiếng rồi mới nói tiếp: "Chỉ có điều mấy ngày tới tốt nhất đừng để Phong Lăng ở gần Quý Noãn. Nếu để bọn chúng phát hiện ra Quý Noãn gần gũi với Phong Lăng thì cũng không phải là chuyện tốt đẹp gì."


Ánh mắt lạnh lùng của Mặc Cảnh Thâm khẽ lay động: "Từ trước đến nay mafia New York trả thù chỉ nhắm vào cá nhân. Với bản lĩnh của bọn chúng thì sẽ không gây rối ở trong nước, chắc cũng không dám liên lụy đến nhiều người."

Nam Hành gật đầu: "Chuyện của Phong Lăng chỉ liên quan đến nhiệm vụ cô ấy đã hoàn thành trước kia, không liên quan gì đến chuyện của cậu ở Mỹ mấy năm trước. Cậu xem chừng Quý Noãn cho tốt. Chuyện bên này không cần cậu giúp, tôi tự biết phải làm thế nào."

"Chú ý an toàn." Mặc Cảnh Thâm không hề dao động hay sợ hãi: "Chờ đến lúc thích hợp thì cho băng đảng vẫn hay ngáng đường cậu ở Mỹ chầu trời đi. Những năm vừa rồi bọn chúng đã gây ra đủ tội ác chồng chất, cũng nên tự tay tiễn bọn họ một đoạn đường."

Nam Hành yên lặng một lát rồi nói: "Mấy hôm trước cậu về Mỹ phải không?"


Mặc Cảnh Thâm không phản ứng, chỉ nghe mà không nói gì.

"Tôi nhận được tin tình báo nói ông cụ Tô bị cậu chọc giận không hề nhẹ. Sao hả? Chuyện của Quý Noãn tháng trước thật sự chạm đến giới hạn cuối cùng của cậu rồi sao?" Ánh mắt lạnh lùng gợi cảm của Nam Hành lóe lên tia châm biếm: "Tôi không tin năm đó ông cụ Tô và ba cậu không có bất kỳ giao hẹn nào. Có điều, lão ta cứ tưởng mình bày ra một bàn cờ rất lớn, nhưng lại hoàn toàn không biết người thao túng sau lưng đã đổi thành cậu. Ban đầu cậu không chỉ giải trừ hôn ước với cháu gái rượu của lão ta mà còn khống chế mọi hoạt động của nhà họ Tô. Hai năm nay chắc hẳn lão rất ngạc nhiên. Rõ ràng là dù thế lực nhà họ Tô hùng mạnh cỡ nào, thì họ vẫn không có ý định đối đầu trực tiếp với cậu."

"Tôi chỉ thấy tò mò. Tóm lại tháng trước cậu về Mỹ đã làm cái gì mà khiến ông cụ Tô tức giận phải đi cấp cứu ngay trong đêm. Cũng may là mạng lão ta vẫn còn lớn, nằm viện bốn ngày thì về. Nhưng tôi nhận thấy gần đây nhà họ Tô phong bế cửa khẩu canh phòng rất nghiêm ngặt. Không phải vì muốn trả thù cho Quý Noãn mà cậu thật sự muốn đuổi cùng gϊếŧ tận cháu gái rượu của lão chứ?"

Mặc Cảnh Thâm lặng lẽ cười nhạt, cứ như thể cái người như đao phủ đứng sau thao túng những chuyện kia không phải là anh. Anh trầm tĩnh nói: "Không làm gì hết, chỉ muốn ông ta nghiêm túc cân nhắc thiệt hơn. Nếu ông ta muốn lấy vận mệnh của cả nhà họ Tô ra đánh cược thì đương nhiên tôi cũng không ngại chơi với ông ta."

Nam Hành nhướng mày, đảo mắt nhìn căn hộ trống, rõ ràng gần như bình thường không có ai về ở thì cười mắng: "Lâu như vậy rồi, không biết Quý Noãn đã hết giận hay chưa đây?"

Ánh mắt Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt: "Cậu biến được rồi đấy."

Nam Hành nhìn đồng hồ. Đúng là bây giờ cũng không phải là thời điểm phù hợp để trêu chọc anh em. Anh đã lái xe cả đêm đến đây, thời gian quá gấp gáp.

Mặc Cảnh Thâm là một cao thủ không đánh mà thắng. Từ trước đến giờ, ngoại trừ năm đó vì Mặc Thiệu Tắc nhúng tay vào mà anh có thêm một vị hôn thê cả năm trời, thì anh chưa từng bỏ lỡ bất kỳ chuyện gì.

Đối với anh, nếu có thì có lẽ chỉ riêng chuyện Quý Noãn bước vào cuộc đời anh, rồi dần dần quấy nhiễu cuộc sống của anh mới chính là chuyện ngoài ý muốn duy nhất.

Ở tầng trệt chung cư, bảo vệ chia ca trực đứng thẳng tắp. Nam Hành bước đến, lấy điện thoại di động mở ảnh của một người giơ ra trước mặt bọn họ.

"Từ tối hôm qua tới giờ các anh có nhìn thấy cô gái tóc ngắn cao gầy thường hay ra vào chỗ này không?"

Bảo vệ nhìn tấm ảnh thì nhận ra ngay cô là người hay ra vào căn hộ với cô Quý.

"Hai ngày trước tôi còn thấy cô ấy về cùng cô Quý. Nhưng ngày hôm qua thì không thấy, cả ngày hôm nay cũng chưa gặp."

Nghe thấy vậy, cặp mắt Nam Hành sắc lạnh. Anh sải bước đi ra, nét mặt rét lạnh.

***

Hôm sau, Quý Noãn vẫn ở lại Đại học T như bình thường. Cả ngày hôm qua cô không nhận được tin tức gì của Phong Lăng. Cô gọi điện mà cô ấy cũng không nghe.

Nếu không phải sắp tới có bài kiểm tra đánh giá thì tối qua Quý Noãn đã về chung cư gần trường xem thế nào.

Lúc trước, khi Phong Lăng chưa ở cùng cô thì cô ấy có một căn hộ ở gần Đại học T, là một khu chung cư thưa thớt không quá đông người xung quanh.

Lại hết một ngày học, Quý Noãn gọi điện cho Phong Lăng nhưng vẫn không ai nghe máy.

Cô quyết định rời Đại học T đi đến khu chung cư trước đây Phong Lăng ở xem thế nào.

Hơn một tháng gần đây, ngày nào cô cũng như hình với bóng với Phong Lăng. Bây giờ mất liên lạc, cô chợt có chút không quen, lại thấy lo lắng không biết có phải Phong Lăng gặp chuyện gì không.

Khu chung cư này không cách xa khu nhà của cô, chỉ cách một trạm dừng, nên Quý Noãn đi bộ, không gọi xe.

Nhưng đi từ đường này đến khu chung cư thì phải đi vòng qua một dãy cao ốc, giữa tòa cao ốc có một ngõ nhỏ có thể đi xuyên qua. Phong Lăng đã từng dẫn Quý Noãn đi qua nơi này.

Quý Noãn đi đến con hẻm bình thường có rất ít người qua lại. Vừa đến gần, cô đã nghe thấy tiếng va chạm kịch liệt vang lên từ bên trong.


Chương 230: Mau, chạy đi


Bên trong có tiếng một người đàn ông tuôn một tràng mắng chửi vô cùng thô tục trôi chảy lưu loát bằng tiếng Anh.

Tuy Quý Noãn không nghe được đầy đủ nhưng vẫn có thể loáng thoáng vài câu. Với trình độ tiếng Anh của mình, tất nhiên cô hoàn toàn nghe hiểu được. Cô liền xoay người nấp vào ngõ hẻm, cẩn thận ló đầu nhìn vào trong.

Cô nhìn thấy Phong Lăng ở bên trong đang đứng dựa vào bức tường gần đó. Trước mặt cô ấy có hai người đàn ông nước ngoài cao to. Hai người đàn ông này dường như đang chặn đường cô ấy, một người cầm một con dao không khác gì con dao bổ dưa hấu ở quán nước hoa quả, còn người kia cầm một cây côn điện thật dài. Hai người họ vây kín Phong Lăng ở bên trong.

Quý Noãn nhìn thấy cảnh này thì lập tức rụt đầu vào, dựa lưng vào ngõ nín thở, tránh gây sự chú ý với hai tên kia.

Vừa rồi cô nhìn thấy Phong Lăng bị hai tên kia chặn đường, nhìn qua dáng đứng dựa vào tường thì có vẻ rất ổn, nhưng quần áo cô ấy thì xộc xệch, mái tóc ngắn rối bù. Trên mặt Phong Lăng lại có vệt máu, không biết trên người có bị vết thương hay bị gì nữa không. Tóm lại là nhất định cô ấy đã bị thương.

Dường như trong tay Phong Lăng không có vũ khí, thân thủ có khá hơn nữa thì cũng không thể chiếm thế thượng phong. Cho dù hai tên ngoại quốc này chặn đường Phong Lăng vì lý do gì thì chắc hẳn hai ngày qua cô ấy không liên lạc với cô là có chuyện hệ trọng.

Bên trong hai tên đàn ông vẫn luôn miệng mắng chửi, chưa được mấy câu đã lại vang đến tiếng ẩu đả. Quý Noãn nghe ngóng một thoáng, dù là tiếng vật lộn hay tiếng vũ khí thì cũng làm tim Quý Noãn giật thót.

Cô chợt ngước mắt nhìn về phía chiếc xe đỗ trong ngõ nhỏ đối diện. Không biết đây có phải là chiếc xe của đồng bọn hai tên ngoại quốc kia lái đến hay không.

Bối cảnh của Phong Lăng và Căn cứ XI khá phức tạp. Nếu bây giờ Quý Noãn báo cảnh sát đến thì có lẽ sẽ mang thêm phiền phức cho Phong Lăng.

Cô nắm chặt điện thoại di động, ngón tay định gọi đến số của cảnh sát khựng lại. Mắt cô phát sáng khi nhìn thấy cửa hàng trang bị bóng chày ở bên ngoài tầng trệt tòa cao ốc, cô lập tức đi đến.

***

Phong Lăng vẫn giằng co với hai tên kia không phân thắng bại. Từ ngày ấy đến bây giờ, cô vẫn lẩn trốn sự đeo bám của hai gã mafia từ Mỹ đến. Kết cục cô vẫn bị đón lõng ở đây.

Trong lúc ẩu đả, hai cánh tay cô đều bị thương, tuy không nghiêm trọng nhưng máu vẫn chảy từng giọt dọc theo cánh tay xuống đất.

Trong lúc một tên lớn tiếng mắng chửi, cặp mắt cô lóe lên, xoay người đá tên đàn ông cầm dao còn lại ngã lăn ra đất. Trước khi hắn hét lên để đứng dậy thì cô quay sang nghênh chiến với tên cầm cây côn điện. Nhưng cây côn trong tay hắn là loại vũ khí sát thương rất lớn, một khi bị điện giật thì sợ là nửa người cô sẽ bị tê dại cả hai ngày.

Còn đang giằng co thì tên đàn ông cầm dao liền hướng về phía đầu cô chém tới. Phong Lăng uyển chuyển giơ tay chộp lấy cổ tay hắn ta, mạnh mẽ cử động. Tiếng cổ tay bị trật khớp vừa vang lên thì gã đàn ông ngoại quốc cao to hơn hẳn cô lập tức văng tục không ngừng mắng chửi vì đau đớn. Phong Lăng lạnh mặt nhấc chân lên cho hắn một đạp.

Vừa lúc này, tên kia giơ cây côn điện lên chọc vào hông cô. Trong nháy mắt nửa người Phong Lăng tê dại. Dù cô đã bất ngờ xoay người tránh đi nhưng vì bị đánh lén nên cũng không di chuyển được nhiều, hoặc cũng có thể vừa bị điện giật nên cô cũng chậm chạp hơn.

Gã kia nhân cơ hội này đá thẳng vào bụng cô. Phong Lăng khom người tránh, không ngờ lại bị hắn vồ lấy mái tóc ngắn đã chớm dài.

"F**k…" Tiếng chửi thề dữ dội liên tục vang lên bên tai. Da đầu Phong Lăng bị kéo đau, dù sao sức lực cũng bị hao tổn không ít. Cô đang nghĩ cách thoát ra khỏi tay của gã này thì khóe mắt lại chú ý thấy một bóng người mới xuất hiện ở trong ngõ.

Phong Lăng bất ngờ mỉm cười với hai gã ngoại quốc, khóe miệng rướm máu, ánh sáng nhập nhèm trong ngõ hẻm càng khiến cho nụ cười của cô lạnh lẽo quyết liệt hơn.

Phong Lăng đang thành công đánh lạc hướng sự chú ý và lòng nghi ngờ của hai tên đàn ông thì bất chợt hai tiếng bùm bụp vang lên. Hai tên kia mỗi người ăn một cây gậy vào sau gáy. Bọn chúng chưa kịp quay đầu nhìn thì đã bị gậy bóng chày phang xuống, choáng váng hoa mắt không thể đứng vững. Phong Lăng thừa dịp đứng dậy, vặn chéo tay không chế hai tên kia, ép chúng ngã xuống đất.

"Cảm ơn cô." Đè được hai tên kia xuống xong, Phong Lăng cũng không thèm để ý đến vết máu trên người mình, nghiêng đầu nhìn Quý Noãn đang giơ cây gậy bóng chày trong tay.

Quý Noãn nắm chắc cây gậy bóng chày, bước nhanh về phía trước, ân cần nhìn vết máu trên mặt và trên người Phong Lăng. Cô thấy mặt Phong Lăng bị đánh quá mạnh mà sưng lên, khóe miệng rách chảy máu. Cô đưa tay kéo cánh tay Phong Lăng: "Sao rồi? Bị thương nặng không?"

"Không sao đâu, vết thương xoàng thôi." Phong Lăng không giật tay ra khỏi tay Quý Noãn, chỉ dùng một tay khác đập mạnh vào cổ hai gã kia.

Bị ăn một gậy thật mạnh, lại bị chặt vào đúng vị trí hiểm nhất ở sau gáy, hai tên ngoại quốc bị đánh ngất, nằm bất động trên mặt đất.

Lúc này Phong Lăng mới dựa vào lực của Quý Noãn để đứng lên.

Nhìn thấy Phong Lăng gần như không bị thương quá nặng, l*иg ngực căng thẳng của Quý Noãn cuối cùng mới thả lỏng được một chút: "Chuyện hai tên này là thế nào? Chẳng lẽ khi còn ở Mỹ cô cũng có kẻ thù sao?"

"Kẻ thù?" Phong Lăng liếc hai gã đang nằm dưới đất: "Cứ coi như là vậy đi. Trước đây khi còn ở căn cứ XI, đúng là tôi làm không ít nhiệm vụ, vì vậy cũng gây thù chuốc oán với không ít kẻ thù."

"Vết thương của cô không nhẹ, đi khỏi đây trước đã!" Quý Noãn lại dùng sức kéo tay cô, định mang Phong Lăng đang bị thương rời khỏi chỗ hỗn loạn này.

Nhưng tay cô mới dùng sức thì Phong Lăng đã đau đến nhíu chặt mày, chỉ là cô ấy vẫn không lên tiếng. Quý Noãn chợt buông tay ra, nhìn thấy trong lòng bàn tay có một mảng máu, rồi lại nhìn về cánh tay áo màu đen của Phong Lăng. Vải áo màu đen nên không lộ màu máu.

"Tay bị thương nặng lắm sao?" Quý Noãn ném chiếc gậy bóng chày trong tay đi, dùng cả hai tay đỡ cô: "Đi, đến bệnh viện cầm máu trước đã."

Phong Lăng còn chưa kịp nói mình không sao thì đã bị Quý Noãn mạnh mẽ kéo ra khỏi con hẻm.

Nhưng hai người mới chạy ra khỏi con hẻm thì từ trong chiếc xe đỗ trước mặt nhảy ra một tên đồng bọn cũng vừa cao lại vừa to giống như hai tên kia chặn đường. Trong tay hắn cũng cầm một cây côn điện màu đen, hung hãn lao đến chỗ hai người, cất tiếng chửi thề thô tục.

"Cẩn thận!" Khi gã kia vung cây côn điện xuống, Quý Noãn và Phong Lăng gần như cùng thốt lên một lượt.

Quý Noãn đang định túm Phong Lăng đang bị thương ra phía sau thì Phong Lăng cũng theo bản năng phản ứng trước một bước, kéo Quý Noãn ra đằng sau. Thế nhưng cô vẫn không thể lờ đi cánh tay đau đớn. Vừa rồi cô bị điện giật, cơn tê dại còn chưa qua thì lại đến cơn đau này. Cô muốn tấn công gã kia nhưng động tác vẫn chậm hơn bình thường hai ba nhịp. Cũng chính trong lúc chậm trễ này, đối thủ chộp đúng thời cơ định đưa tay khác ra khống chế cô.

Quý Noãn nhanh nhẹn kéo Phong Lăng đang muốn đọ sức xoay người bỏ chạy: "Bị thương rồi còn đánh đấm gì nữa, mau, chạy đi!"

Chương 231: Chồng cô đến, cô mở cửa hay tôi mở cửa đây? 


Chắc chắn không thể quay lại ngõ hẻm kia được, Quý Noãn kéo Phong Lăng chạy về hướng khác. Thế nhưng đối thủ lại không có ý định lãng phí thời gian, hắn không đuổi theo bọn họ mà bất ngờ quay về lái xe đuổi theo.

Cũng không biết hắn định lái xe đuổi theo hay định đâm vào bọn họ.

"Bà Mặc, cô đi trước đi!" Phong Lăng chợt dừng bước, không muốn làm liên lụy Quý Noãn.

"Đi cái gì mà đi! Tôi không phải là anh em ở căn cứ huấn luyện của các cô, không biết đạo nghĩa hi sinh gì đó. Nhưng đối với tôi, giữa chúng ta không chỉ là bạn tốt bình thường, sao tôi có thể đi được!" Quý Noãn vừa chạy vừa cố kéo Phong Lăng, không cho cô vùng tay ra: "Chạy đã, trước mặt có một hẻm nhỏ, hắn lái xe này không đi vào được đâu. Mình đi vào đó rồi nghĩ cách tiếp!"

Thấy Quý Noãn cương quyết, Phong Lăng chạy vài bước rồi mới thấy thật sự người cô mới bị điện giật đau tê dại, cũng phải cần đến vài ngày mới bình phục trở lại. Bây giờ cô cũng không chạy nhanh được như bình thường.

Đang lúc hai người chuẩn bị chạy vào một ngách nhỏ khác như Quý Noãn nói thì chợt phía trước có một chiếc xe Jeep màu đen tăng tốc chạy nhanh đến, trong nháy mắt phanh gấp két một tiếng, dừng ngay trước mặt hai người.

Phong Lăng và Quý Noãn ngước mắt lên nhìn, thấy cửa sau xe của chiếc Jeep trước mặt mở ra. Nam Hành ngồi ở ghế lái không giải thích một câu, chỉ nhìn vết máu trên mặt Phong Lăng rồi lạnh lùng nói: "Lên xe hết đi!"

Nét mặt Phong Lăng đờ ra. Quý Noãn nhanh chóng đỡ cô lên xe trước. Phong Lăng vừa ngồi vững trên ghế thì thấy Quý Noãn còn chưa đi lên, vội vàng kéo cô: "Bà Mặc!"

Quý Noãn vừa lên xe, cửa xe đóng "rầm" một tiếng.

Một tiếng rầm này ngăn cách tiếng rồ máy của chiếc xe đang truy sát bọn họ ở bên ngoài. Bầu không khí căng thẳng cuối cùng cũng được thả lỏng xuống.

Không có thời gian để hỏi thật sự đã xảy ra chuyện gì, Quý Noãn ngồi bên cạnh Phong Lăng kéo ống tay áo của cô: "Cô chảy máu nhiều quá, đến bệnh viện cầm máu hay đi đâu đây?"

"Cô ấy không thể đến bệnh viện." Không đợi Phong Lăng trả lời, Nam Hành đang lái xe đã lạnh giọng nói: "Đưa cô ấy về chỗ tôi trước. Tôi có thuốc cầm máu và băng gạc. Quý Noãn, cô băng bó giúp cô ấy."

"Anh có chỗ ở ở thành phố T sao?" Lúc này Quý Noãn mới đảo mắt nhìn về phía Nam Hành: "Có xa không? Căn hộ của tôi ở gần hơn, có thể đưa thẳng cô ấy đến đó, ở đó có…"

"Quên chỗ của cô đi. Bây giờ không thể đến đó được, tránh để cô rước họa vào thân." Nam Hành lãnh đạm phun ra mấy câu, liếc Quý Noãn qua gương chiếu hậu: "Sao vừa rồi cô lại ở đó? Sau này mà còn gặp mấy chuyện như thế này nữa thì cô nhớ phải chạy trước đi, biết không? Nếu cô gặp chuyện gì ngoài ý muốn, tôi sợ là tôi sẽ bị chồng cô đuổi cùng gϊếŧ tận, cả đời không sống yên ổn."

Quý Noãn không giải thích với anh, chỉ ân cần nhìn Phong Lăng. Cô thấy thái độ Phong Lăng không có gì khác thường, dường như cũng đã quen với chuyện đuổi gϊếŧ vừa rồi. Chỉ có điều lúc này cô ấy không thốt lên tiếng nào. Quý Noãn đưa tay khẽ sờ nắn: "Cô còn bị thương ở đâu nữa không? Đừng có không nói gì như thế nhé, đau ở đâu thì cứ nói. Nếu quá nặng mà không thể xử lý ở nhà được thì vẫn phải đến bệnh viện!"

Phong Lăng lắc đầu với Quý Noãn, tỏ ý không có gì lớn, không cần phải lo lắng.

Quý Noãn chợt chú ý đến mấy chiếc xe đang đi ngược chiều. Chỉ trong chớp mắt mấy chiếc xe kia liền bao vây chiếc xe của tên nước ngoài kia.

Bây giờ cô cũng không còn tâm trạng để ý tình hình bên ngoài nữa, Quý Noãn lấy giấy ướt từ trong túi ra lau vết máu trên mặt Phong Lăng. Cô thấy mặt Phong Lăng trắng bệch liền nhíu mày: "Ở trong nước mà có người dám cầm dao hành hung người khác giữa ban ngày ban mặt. Có nguyên nhân hệ trọng gì đằng sau loại chuyện này không? Có thể báo cảnh sát không?"

"Cảnh sát trong nước không xử lý loại chuyện này được." Phong Lăng chỉ nói một câu, đồng thời ngước mắt lên nhìn người đàn ông đang lái xe ở phía trước.

So với Mặc Cảnh Thâm, kỹ năng lái xe của Nam Hành không hề kém cạnh chút nào, thậm chí anh còn rất quen thuộc với loại xe Jeep việt dã này. Sườn xe lớn trong tay anh lại hết sức linh hoạt, tăng tốc đi nhanh trong một không gian hẹp như vậy. Trước khi xe cảnh sát đuổi kịp, anh đã lái xe mang hai cô rời khỏi an toàn.

***

Đúng là Nam Hành có chỗ ở tại thành phố T. Anh bao nguyên cả tầng cao nhất của khách sạn, không cho bất kỳ ai bước vào.

Sau khi vào phòng, Quý Noãn giúp Phong Lăng đến ngồi xuống sofa, rồi giục Nam Hành đi lấy hộp cứu thương. Cô lại ấn vai Phong Lăng xuống rồi nói: "Phong Lăng, tôi giúp cô cởϊ qυầи áo, nếu không lát nữa máu khô lại dính vào người thì cởi ra rất đau."

Phong Lăng thấy Quý Noãn thật sự rất lo lắng cho mình, nét mặt vẫn luôn bình tĩnh cứng nhắc thoáng hốt hoảng.

Từ nhỏ đến lớn Phong Lăng chưa bao giờ có được một tình bạn cùng giới thuần túy. Trước kia trong căn cứ, cô vẫn sống như một người đàn ông, cho dù bị thương như thế nào thì cũng tự mình trốn đi không cho ai biết, rồi tự mình băng bó xử lý vết thương.

"Không nâng nổi cánh tay phải không? Để tôi cởi giúp cô, cô đừng cựa." Quý Noãn nói rồi cởϊ áσ cho cô.

Phong Lăng không từ chối. Áo bên ngoài có bị cởi ra thì bên trong vẫn còn một chiếc áσ ɭóŧ thể thao kín đáo màu đen. Toàn bộ sự tập trung của Quý Noãn dồn hết lên vết dao chém trên cánh tay Phong Lăng. Cô đau lòng xoay người chạy vào phòng tắm lấy khăn tắm ra lau vết máu xung quanh vết thương giúp cô.

Nam Hành mang hộp cứu thương ra thì nhìn thấy một cảnh này. Ánh mắt anh thoáng dừng lại trên chiếc áσ ɭóŧ thể thao màu đen của Phong Lăng. Anh còn chưa kịp nói gì thì Quý Noãn đã vội bước đến, giật lấy chiếc hộp cứu thương trong tay anh, rồi lại xoay người đi sát khuẩn, cầm máu cho Phong Lăng.

Trong phòng rất yên tĩnh, đã có Quý Noãn băng bó giúp Phong Lăng, Nam Hành đứng bên cạnh nhìn thì cũng bất tiện, vì vậy anh hắng giọng rồi đi ra ngoài.

Nửa tiếng sau, vết thương trên người Phong Lăng đã được xử lý khá tốt. Lúc này Quý Noãn mới cầm băng gạc lên băng kỹ, rồi đi vào trong phòng mở tủ ra, lấy một chiếc áo phông đen rộng thùng thình có lẽ là của Nam Hành rồi mặc vào giúp Phong Lăng.

Không lâu sau đó, Nam Hành đi vào, nhìn thấy Quý Noãn đang ngồi xổm xuống tự xử lý vết thương trên đùi Phong Lăng. Anh thoáng nhíu mày cười khẽ: "Cô xử lý vết thương chu đáo thật đấy. Quả nhiên Quý đại tiểu thư bây giờ biết việc hơn trước kia rất nhiều."

Quý Noãn vẫn không thèm đáp lại, chỉ chăm chú nhìn chai thuốc sát trùng trong tay mình. Cô nghĩ rằng Nam Hành muốn tự mình băng bó cho Phong Lăng nhưng không chen tay vào được nên mới hậm hực với cô, thế nên cô mặc kệ anh.

Lúc này chuông cửa chợt vang lên. Quý Noãn bỗng sợ hãi, ngẩng phắt lên nhìn ra ngoài cửa, kinh ngạc hỏi: "Ai vậy? Chỗ ở này của anh còn có ai biết nữa? Không phải là mấy tên mới đuổi gϊếŧ Phong Lăng chứ…"

Nam Hành liếc cô: "Đừng lo lắng quá. Vừa rồi tôi đi ra gọi điện cho Mặc Cảnh Thâm, vừa khéo cậu ta lại ở gần đây. Cô nói xem người đến là ai đây?"

Quý Noãn nghe thấy thì chợt đảo mắt nhìn chằm chằm vào cửa phòng sau lưng Nam Hành.

"Chồng cô đến, cô mở cửa, hay tôi đi mở cửa đây?" Nam Hành cười như không cười liếc sang cô.

Chương 232: Nhìn thấy chiếc áo sơ mi trắng cũng đã biết người đàn ông sau lưng là mặc cảnh thâm


Nếu Mặc Cảnh Thâm đang đứng bên ngoài, thì ai mở cửa mà chẳng giống nhau?

Cũng không thể nào đóng cửa để anh ở ngoài được.

Chuông cửa lại vang lên lần nữa. Tiếng chuông cửa rất dễ nghe như tiếng chuông nhạc, âm thanh không quá lớn cũng không hề chói tai.

Nhưng tiếng chuông này lọt vào tai Quý Noãn thì không khác gì sấm chớp đột ngột kéo đến trên mặt biển yên tĩnh, khiến cho cô không thể nào bình tĩnh lờ đi được.

Rõ ràng Nam Hành cố tình trêu chọc cô, không đi ra mở cửa mà chỉ đứng đó, cười như không cười nhìn Quý Noãn.

Tay Quý Noãn vẫn còn cầm thuốc nước dấp lên vết thương trên bắp chân Phong Lăng, mất một lúc cô cũng không đứng dậy ngay.

Phong Lăng nhìn hai người họ rồi chợt đặt chân xuống nói: "Vậy để tôi đi ra mở cho."

Nam Hành lập tức lạnh mắt liếc Phong Lăng: "Đừng có nhiều chuyện."

Phong Lăng sững người lại. Đã lâu rồi cô không nghe thấy Nam Hành nói sẵng giọng kiểu cấp trên với cô. Ánh mắt cô thoáng sững lại rồi lại ngồi im trên sofa, đồng thời cô nhìn sang Quý Noãn: "Nhất định là ông Mặc đến tìm cô, cô ra mở cửa đi. Vết thương trên đùi tôi không nặng, tôi tự mình làm được."

Tiếng chuông cửa không vang lên nữa, nhưng Quý Noãn cảm thấy Mặc Cảnh Thâm sẽ không rời đi nhanh như vậy. Cô buông chai thuốc khử độc xuống, xoa xoa tay rồi đứng dậy đi ra mở cửa.

Lúc vừa mở cửa ra, tay Quý Noãn nắm thật chặt nắm cửa. Người đàn ông cao to thẳng tắp đứng ngoài cửa, vẫn là chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ khiêm tốn, càng tôn lên khí chất kín đáo, lạnh lùng lãnh đạm của anh.

Quý Noãn ngước lên nhìn người đàn ông đứng ngoài cửa. Cửa vừa hé ra thì cặp mắt sáng của Mặc Cảnh Thâm đã rơi xuống mặt cô.

Tròn một tháng không gặp, lúc trước cô không tỉnh táo lắm, coi như bây giờ mới chính thức là "gặp lại."

Sau khi mở cửa ra, Quý Noãn cũng chỉ nhìn lướt qua anh, còn chưa nhìn ra cảm xúc trong mắt anh thì cô đã lập tức buông nắm cửa ra, xoay người đi vào trong, ném lại một câu: "Tôi đi xử lý vết thương trên chân Phong Lăng trước đã."

Cũng không biết cô nói cho Mặc Cảnh Thâm hay cho Nam Hành, hay cho Phong Lăng nghe. Tóm lại Quý Noãn không nhìn người đàn ông ngoài cửa mà lập tức quay vào với Phong Lăng.

Đột nhiên trở thành cái cớ to nhất của Quý Noãn, Phong Lăng cảm thấy ba chấm: "…"

Quả thật giống y chang cô gái mới lớn vừa biết yêu…

Phong Lăng ngẫm thấy bình thường Quý Noãn thong dong bình tĩnh với mọi chuyện, hoàn toàn đối lập với thái độ bây giờ thì không khỏi cảm thấy thật dễ thương.

Nam Hành mỉm cười nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm bị bỏ rơi ngoài cửa với ánh mắt thương cảm.

Ngược lại Mặc Cảnh Thâm lại thong thả ung dung, không thèm nhìn vẻ mặt cười cợt của Nam Hành mà chỉ nhìn chiếc khăn lông dính máu trên sofa và vết thương trên đùi Phong Lăng. Chỉ cần nhìn như vậy anh cũng đoán được vừa rồi hai người họ đã gặp phải nguy hiểm như thế nào.

"Chuyện gì xảy ra vậy? Nhanh như vậy đã bị người ta chém rồi sao?" Mặc Cảnh Thâm nhìn Phong Lăng: "Sao Quý Noãn lại ở cùng cô?"

Vì sao Quý Noãn lại ở cùng cô. Đương nhiên anh chỉ hỏi riêng hôm nay thôi.

Đúng là Phong Lăng còn chưa kịp hỏi vì sao Quý Noãn lại đi đến đó. Cô rũ mắt nhìn Quý Noãn đang ngồi xổm bên sofa sát khuẩn vết thương cho cô.

"Từ hôm qua đến hôm nay cô không có tin tức gì. Trước kia cô chưa bao giờ xảy ra chuyện thế này, vì vậy tôi nghi có khi cô gặp chuyện rồi, nên mới đi đến khu nhà cô ở lúc trước để nghe ngóng. Kết quả là gặp chuyện như vậy." Quý Noãn chuyên chú xử lý vết thương trên đùi Phong Lăng, khi nói chuyện cũng không ngẩng đầu lên.

Phong Lăng không ngờ Quý Noãn lại lo lắng cho cô. Rõ ràng cô mới là vệ sĩ của Quý Noãn.

Phong Lăng nhất thời cảm thấy xấu hổ: "Xin lỗi bà Mặc. Sau này tôi sẽ cố tránh những chuyện như thế này. Nếu không may để cô bị thương thì đúng là tôi không làm tròn bổn phận. Chuyện ngày hôm nay, quả thật là tôi vô dụng…"

"Bị kẻ thù theo dõi bao vây thì làm sao cô khống chế được. Nói xin lỗi với tôi làm cái gì?" Quý Noãn vẫn cúi xuống, dường như muốn mượn cơ hội nói chuyện với Phong Lăng để thành công lờ đi ánh nhìn chăm chú của người đàn ông đứng gần đó.

Phong Lăng chợt ngẩng lên: "Nếu không phải có bà Mặc giúp, thì hôm nay tôi đã không thể dễ dàng trốn thoát như vậy."

Nam Hành nhướng mày liếc bọn họ: "Vậy sao? Vậy chẳng phải vệ sĩ như cô thất nghiệp đến nơi rồi đúng không? Có muốn quay về căn cứ bên Mỹ với tôi không?"

Phong Lăng: "Tôi không về."

Nam Hành: "…"

Lúc này Quý Noãn mới ngước lên nhìn Phong Lăng, thấy cô dứt khoát từ chối liền lập tức mỉm cười: "Đúng rồi, không về. Phong Lăng đang ở cạnh tôi rất tốt, sao phải quay về Mỹ làm gì? Chịu khổ sở lam lũ với đám đàn ông thì có gì hay ho? Mà cho dù tôi không nhất thiết phải có vệ sĩ bên cạnh thì cũng cần một người chị em tốt. Cô nói đúng không, Phong Lăng?"

Ngày hôm nay không biết Phong Lăng đã xúc động bao nhiêu lần vì lời của Quý Noãn, cô nhìn sang Quý Noãn, khẽ nhếch môi cười.

Bất chợt Nam Hành nheo mắt lại, cảm thấy Phong Lăng ở bên cạnh Quý Noãn lâu ngày, tự nhiên lại có nét nữ tính dịu dàng hiếm hoi mà trước kia chưa từng có.

"Đau không?" Quý Noãn nhìn thấy mắt cá chân của Phong Lăng có một mảng sưng đỏ, không biết có phải bị va vào đâu không, liền khẽ chạm tay vào.

"Không đau." Phong Lăng cười đáp.

Nhìn thấy hai cô diễn cảnh chị em thân thiết, hai người đàn ông hoàn toàn bị bỏ rơi lặng lẽ nhìn nhau.

***

Khi đã xử lý vết thương cho Phong Lăng tốt rồi, Quý Noãn đứng lên, thu dọn hộp cứu thương rồi nói: "Nam Hành, ở đây có nước không?"

Lúc trước kéo Phong Lăng chạy đi, đến bây giờ Quý Noãn cũng không biết do cô khát thật hay vì tâm trạng. Nhưng dù sao cô cũng thật sự cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.

"Nước uống hả?"

"Ừ."

"Trong tủ lạnh, mỗi ngày khách sạn đều chuẩn bị nước suối. Cô tự đi lấy đi."

Ở đây tuy là phòng khách sạn nhưng là kiểu phòng gia đình. Phòng bếp, phòng sách, cần cái gì cũng có. Tủ lạnh cũng có nhân viên thay đồ uống định kỳ.

Quý Noãn thả đồ đang cầm xuống rồi xoay người đi vào phòng bếp. Cô mở cửa tủ lạnh lấy ra một chai nước, đang muốn mở nắp chai thì lại thấy nắp chai quá chặt. Bình nước suối này chưa mở niêm phong, có lẽ lúc đóng gói chưa được xử lý cẩn thận, nắp bình chặt hơn các loại nước suối khác rất nhiều.

Cô hơi dùng sức nhưng vẫn không thể mở nắp, định cất chai vào trong tủ lạnh rồi lấy một chai khác.

Nhưng cô mới mở cửa tủ lạnh ra thì chai nước trong tay đã bị nhấc lên. Cô chỉ nhìn thấy một cánh tay vươn ra từ sau người mình thì chai nước đã chuyển sang tay người kia rồi.

Không cần quay lại, chỉ nhìn thấy ống tay áo sơ mi màu trắng là cô cũng biết người đứng sau lưng cô là Mặc Cảnh Thâm.

Ngay lập tức Quý Noãn đứng bất động trước cửa tủ lạnh, liếc về phía người đàn ông đã dễ dàng mở nắp chai nước cho cô.

Chai nước suối đã mở nắp được đưa đến trước mặt cô, Mặc Cảnh Thâm trầm giọng nói: "Uống đi."

Quý Noãn chần chừ một lúc rồi mới nâng tay lên. Khi cô cầm chai nước, dường như đầu óc cô còn chưa kịp hồi phục lại thì đã nói như bị ma xui quỷ khiến: "Cảm ơn."

Sắc mặt anh vốn bình tĩnh không chút dao động, như thể anh chưa từng cãi vã với cô, như thể anh chưa hề mất tích một tháng này. Nhưng vì một câu hai chữ xa cách không biết vô tình hay cố ý của Quý Noãn mà anh lại trân trối nhìn vào mặt của cô.

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire