samedi 6 septembre 2025

Chương 237: Anh cởi từng chiếc nút áo sơ mi…

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Ánh sáng trong phòng khách cũng dập dờn theo, Quý Noãn nhanh chóng không kiềm chế được nữa. Anh nhìn cô, tiếng cười trầm khàn vang lên làm vành tai cô ửng hồng.

Anh giữ chặt eo cô, hơi nghiêng người về phía trước. Dù cách lớp quần áo nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được sự nóng bỏng của anh.

Quý Noãn tránh né lùi về sau, nhưng sợ ngã nên phải ôm lấy vai anh. Tư thế này lại càng khiến cô dán sát vào anh hơn.

Dường như Mặc Cảnh Thâm hoàn toàn có khả năng thao túng tinh thần của Quý Noãn. Eo cô mềm oặt, muốn khép đôi chân bị anh tách ra, nhưng vì đang trong tư thế ngồi nên chỉ có thể áp đầu vào cổ anh nức nở từng cơn. Âm thanh nghe như khao khát, lại tựa như mơ hồ kháng cự sóng tình dâng trào.

Thấy dáng vẻ này của Quý Noãn, Mặc Cảnh Thâm không nhịn được, vừa định ấn cô trở lại trên bàn thì bỗng một tràng âm thanh vang lên bên tai.


Là tiếng điện thoại của Quý Noãn.

Cô giãy giụa: "Điện thoại, điện thoại kìa."

Mặc Cảnh Thâm nhíu mày: "Kệ nó."

Dứt lời, anh đẩy ngón tay vào sâu hơn.

Quý Noãn cắn răng kìm nén, đôi tay run run, cố đẩy tay anh ra: "Đã trễ thế này rồi, nếu không phải chuyện gấp phía phòng giao dịch ở Hải Thành thì cũng là chuyện của trường học. Nhỡ Giáo sư Lâm có chuyện quan trọng cần nói, em bỏ lỡ sẽ không tốt đâu…"

Mặc Cảnh Thâm nhìn cô, rõ ràng không có ý định thả người, nhưng Quý Noãn trong lòng anh thì lại căng cứng người. Nếu bây giờ anh không cho cô bắt máy, không chừng cục tức vừa mới nguôi ngoai kia lại tiếp tục trồi lên.

Cuối cùng, Mặc Cảnh Thâm cũng buông cô ra. Quý Noãn muốn đứng dậy nhưng chân mềm nhũn, không thể động đậy được. Cô vừa lúng túng vừa mất tự nhiên, nhìn về phía điện thoại trên sofa.


"Anh lấy giúp em đi." Quý Noãn ngồi luôn trên người anh, ỷ vào việc anh khiến cô thành như vậy, cho nên cố ý hất hàm sai bảo.

Mặc Cảnh Thâm không nói gì nhiều. Anh ôm Quý Noãn đứng dậy, một tay nhấc eo cô, một tay nhặt điện thoại trên sofa lên.

Cả người Quý Noãn mềm nhũn nằm úp trên người anh, để mặc anh ôm cô như vậy ngồi trên sofa. Quý Noãn nghiêng người định tránh sang một bên, nhưng anh vẫn không buông tay. Lúc đưa điện thoại, anh vẫn để cô ngồi trên đùi, dùng mắt ám chỉ cô cứ ngồi như thế mà bắt máy.

Quý Noãn không còn cách nào khác, cô nhìn số điện thoại lạ, áp lên tai: "Alo?"

Cô gái nhỏ trong lòng bị anh trêu chọc đến nỗi mi mắt ươn ướt, bờ môi bị hôn đến ửng hồng, ngực thấp thoáng vết đỏ như ẩn như hiện, mái tóc dài còn chưa sấy khô, dính sát vào người như những lọn rong biển.


Đúng là yêu tinh.

Yết hầu Mặc Cảnh Thâm trượt lên xuống, anh quyết định nhắm hai mắt lại, đặt tay lên chân mày, tựa lưng ra ghế sofa, kiên nhẫn chờ cô nói chuyện xong.

Thân dưới của hai người dán sát vào nhau. Dù cách lớp quần áo nhưng cô vẫn không thể nào xem nhẹ độ cứng này được.

Quý Noãn chẳng dám nhúc nhích. Trong điện thoại truyền đến tiếng chất vấn của Lăng Phi Phi: "Quý Noãn, tại sao hôm nay cô và Phong Lăng không về ký túc xá?"

Tuy rằng bình thường quan hệ giữa Quý Noãn và Lăng Phi Phi chẳng ra gì, nhưng hình như cô không có nghĩa vụ phải báo cáo hành tung của mình với bất cứ ai.

Đêm hôm khuya khoắt, đột nhiên Lăng Phi Phi gọi điện đến chất vấn khiến Quý Noãn bất giác cảm thấy kỳ quái.

"Tôi ở bên ngoài. Sao hả? Có chuyện gì?" Quý Noãn nhẫn nại hỏi.

"Không có gì, chẳng qua chiếc đồng hồ kim cương mà tôi mua trước khi đến thành phố T đã biến mất rồi. Mấy ngày trước, tôi còn thấy nó ở trong phòng, nhưng hôm qua đã không thấy đâu. Tôi vốn định hỏi hai người, vậy mà trùng hợp là hai ngày qua cả cô và Phong Lăng đều không quay về, thật sự không khỏi khiến tôi hoài nghi. Bao giờ hai người mới về hả?" Giọng điệu Lăng Phi Phi chẳng mấy thân thiện.

Quý Noãn thật sự không có đủ kiên nhẫn với loại người như Lăng Phi Phi.

Cô ta chẳng có nổi một ngày yên tĩnh.

Sao cứ gây đủ thứ chuyện hết vậy?

Gì mà đồng hồ kim cương chứ, cô chưa từng thấy bao giờ. Chẳng lẽ, mỗi lần cô ta thấy khó ở là lại tìm mọi cách vu cáo hãm hại người khác sao, tiếp tục gây sự cho đến khi có chuyện mới thôi à?

Cô im lặng một lát rồi mới lãnh đạm đáp: "Cô trông tôi có vẻ hứng thú với đồng hồ kim cương mấy trăm ngàn không, hay là cô nghĩ đột nhiên Phong Lăng nổi hứng với trang sức nạm kim cương? Cô mất đồ sao không gọi cảnh sát? Cô gọi điện cho tôi là mong moi được đồ gì từ hộc tủ hay túi xách của tôi à? Cái cớ của cô có thể hợp lý một chút được không?"

Dường như đầu dây bên kia bị cô nói đến nghẹn họng. Sau mấy giây im lặng, cô ta lại giở thói châm biếm: "Dù sao trong phòng cũng chỉ có vài người, bình thường chẳng có mấy ai đến thăm. Cô mua được bộ váy dạ hội một triệu thì hay lắm sao? Không chừng đó là tất cả số tiền trong tài khoản của cô ấy chứ? Tôi đã từng gặp không ít kẻ vay tiền bày đặt trưởng giả, nói gì đến loại người như cô. Ai mà biết có phải cô lấy tất cả tiền bạc của mình ra để đánh lừa thiên hạ hay không. Chuyện tôi mất đồng hồ là thật, bây giờ cô và Phong Lăng đang ở đâu? Nếu tôi muốn báo cảnh sát thì cũng cần gọi kẻ tình nghi như các cô trở về chứ, lỡ như các người sợ tội bỏ trốn thì tôi biết đi đâu tìm hả?"

Bệnh thần kinh!

"Khi nào tôi trở về không liên quan đến cô, nhưng cô nghe cho rõ đây, tủ đồ của tôi và Phong Lăng đều có mật mã, hơn nữa còn hạn chế số lần mở khóa, mỗi lần khóa mở đều được ghi nhớ trên phần mềm điện thoại. Một khi tủ đồ của tôi và Phong Lăng bị người ta táy máy hoặc bị người khác bỏ này nọ vào, đảm bảo cảnh sát cũng có thể tra ra được. Cô có chắc muốn chơi trò trẻ con này với tôi không?"

Đầu dây bên kia câm nín. Quý Noãn định tắt điện thoại, nhưng bên kia đã dập máy trước.

Sao trên đời này lại có những kẻ thích kiếm cớ sinh sự vậy chứ, não mọc ngược dưới chân hay tự cho là mình thông minh? Cô ta nghĩ ai cũng là bánh bao mềm, dễ dàng nắn bóp hả?

Bây giờ Quý Noãn không có tâm trạng lo lắng người khác thiếu não hay không, hơn nữa cho dù có muốn cũng chẳng được. Cô ném điện thoại trở về ghế sofa, chống hai tay lên ngực anh, đôi chân vẫn còn mềm nhũn. Cô muốn nhân mấy phút tỉnh táo này để thoát thân, nhưng vừa mới định ngồi dậy đã bị anh kéo trở về.

"Điện thoại gì đấy?" Mặc Cảnh Thâm nhìn thấy tia chán ghét và mất kiên nhẫn lóe lên trong mắt cô, hiếm khi thấy cô để lộ sự bực tức rõ ràng như vậy.

"Trong phòng ký túc xá của em có một cô nàng thần kinh. Không biết cô ta có mắc hội chứng vọng tưởng mình là người bị hại hay không, đã ngu ngốc mà còn thích ra vẻ. Thôi, mặc kệ cô ta, em chẳng thèm nhắc đến loại người như vậy." Vừa đáp xong, Quý Noãn lập tức cảm giác được nơi nào đó của anh đang áp sát ngày càng gần.

Cảm xúc và cảm giác lơ đãng vừa rồi của Quý Noãn bị động tác này của anh đánh bay sạch. Cô trừng mắt nhìn cánh tay đã đặt sẵn trên eo cô, còn tay kia thì đang tự cởϊ qυầи áo mình. Mặc Cảnh Thâm cởi từng chiếc nút áo, tạo nên hiệu ứng thị giác trai đẹp dụ người không thể nói nên lời.

Đặc biệt ánh mắt anh vừa sâu, lại vừa tối.

"Thật sự không trở về phòng sao…" Vừa rồi rõ ràng anh còn nhẫn nhịn chờ cô nói chuyện điện thoại xong mà.

"Lát về." Lời còn chưa dứt, đôi chân Quý Noãn đã bị anh giữ chặt, trời đất xoay chuyển, cô bị anh xoay ngược lại, đặt nằm ngửa trên sofa


Chương 238: Bữa sáng tình yêu đã lâu không thấy của mặc cảnh thâm 


Quý Noãn ngước mắt lên nhìn vào đôi mắt đen thẫm của anh, lắp bắp: "Anh… anh kiềm chế một chút…"

Nhưng lời còn chưa nói hết, nhân lúc cô không phản ứng kịp, anh đã nắm mắt cá chân của cô giơ lên, áp sát tới, bất ngờ đẩy vào…

Tay Mặc Cảnh Thâm giữ chặt hàm dưới của cô hôn xuống. Mái tóc Quý Noãn lộn xộn, mặt ngượng ngùng ửng lên, xinh đẹp mềm mại không gì sánh bằng. Tiếng rêи ɾỉ đứt quãng nhẹ nhàng trầm thấp trào ra khóe môi, tựa như sung sướиɠ, lại tựa như chịu sự giày vò mà van xin.

Anh cúi người hôn lên gương mặt lấm tấm mồ hôi của cô, giọng căng thẳng trầm khàn, môi kề môi, mơ hồ chất vấn: "Nhớ anh không?"

"Ừm… ừm." Thực tế bây giờ Quý Noãn đã không còn biết chữ "nhớ"* anh hỏi là có nghĩa gì.

(*) Chữ trung想có nghĩa là "nhớ" và cũng có nghĩa là "muốn". Trong tình cảnh này thì chữ "muốn" sẽ đúng hơn, nhưng họ cả tháng không gặp thì "nhớ" cũng đúng.

"Sau này còn giận dỗi với anh nữa không? Hửm?"

"Em chỉ có thể cam đoan là sẽ cố gắng ổn định cảm xúc, chứ chẳng lẽ không cho người ta cáu kỉnh…"

"Cáu kỉnh thì được, nhưng giận dỗi thì không, đặc biệt là những hiểu lầm khiến em khó chịu. Em có gì vướng mắc gì thì phải hỏi cho rõ ràng, không được nhốt mình trong phòng, cũng không được nghĩ ngợi lung tung." Tại thời điểm này mà anh vẫn còn tỉnh táo kinh hồn. Tuy giọng anh hơi khàn, nhưng động tác đâm vào lại càng mạnh hơn, khiến đầu óc Quý Noãn trống rỗng. Cô hoàn toàn không có cách nào nghe rõ những gì anh nói.

Mặc Cảnh Thâm kiên nhẫn, khàn giọng hỏi lại lần nữa: "Em còn nhốt mình trong phòng nữa không?"

Lúc này Quý Noãn đã nghe rõ câu hỏi.

Cô hé mắt, nhìn người đàn ông bên trên. Đôi mắt anh như cơn sóng cả mãnh liệt của vùng biển bao la không bờ bến, sâu thẳm và lắng đọng lại trên người cô.

Quý Noãn nhìn sâu vào mắt anh, cảm giác mình như sắp chết đuối, trái tim đập loạn nhịp.

"Ừ, em xin lỗi…" Quý Noãn cảm thấy bản thân lúc đó không đủ bĩnh tĩnh, trước đây có bao nhiêu tự ái bướng bỉnh hậm hực, vậy mà bây giờ ngay cả một chút cáu kỉnh cũng biến mất.

Anh cúi đầu, in lên cánh môi cô một nụ hôn rất dịu dàng lại tỉ mỉ.

Cảm giác bên dưới càng ngày càng mãnh liệt, tựa như sắp nhấn chìm cơ thể cô.

Quý Noãn giơ cánh tay lên ôm lấy cổ Mặc Cảnh Thâm, áp khuôn mặt nóng bỏng lên cằm anh, giọng nói nũng nịu, mềm mại, lộ ra vài phần tự nhiên, yểu điệu, quyến rũ: "Em yêu anh."

Động tác của Mặc Cảnh Thâm vẫn không ngừng lại, thậm chí còn mạnh bạo, dữ dội hơn. Khi nghe ba chữ này, màu đen trong đôi mắt nhìn cô càng thêm tối tăm, anh bỗng hôn cô, mạnh mẽ tựa như cướp đoạt từng hơi thở.

***

Mặc Cảnh Thâm nhịn đói lâu ngày, dĩ nhiên làm một lần chẳng đủ cho anh no bụng.

Quý Noãn không biết câu nào của cô đã kí©h thí©ɧ anh. Sau khi ba chữ cảm tính kia bất chợt thoát ra khỏi miệng, cô hầu như quên mất mình đã nói gì. Nhưng một đêm này, cô bị anh giày vò khắp nơi, cả trong lẫn ngoài.

Cuối cùng, Quý Noãn bị kí©h thí©ɧ đến kêu gào gần như mất tiếng thì anh chợt cắn lên môi cô, nuốt hết thanh âm khản đặc vào miệng, ấn cả người cô vào lòng mình.

***

Sáng sớm ngày hôm sau, đồng hồ sinh học của Mặc Cảnh Thâm sớm hơn và đúng giờ hơn Quý Noãn. Tuy cô đang say giấc trong lòng anh, nhưng vẫn cảm giác được lúc anh đứng dậy. Sự mệt mỏi kích động cả đêm khiến cô chẳng muốn mở mắt.

Anh nhẹ nhàng vén chăn lên, cố gắng ngồi dậy mà không đánh thức cô, rồi lại ngắm nhìn cô thật lâu. Hai người đã ở chung với nhau một khoảng thời gian, dù Quý Noãn nhắm mắt, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của anh đặt trên người cô, hơn nữa còn nhìn rất lâu, rất chăm chú, mãi mà không dời mắt.

Quý Noãn nửa tỉnh nửa mê, đúng lúc cô đang cân nhắc xem có nên ngồi dậy không thì anh bất chợt hôn lên mặt cô một cái rồi mới xuống giường.

Cảm giác chân thực này khiến tâm tư mệt mỏi biếng nhác của Quý Noãn lại trở về, cô ôm chăn xoay người ngủ tiếp.

Chờ đến khi anh tắm rửa thay đồ, vào phòng bếp chuẩn bị bữa sáng cho cô xong thì đã hơn tám giờ sáng.

Khi Mặc Cảnh Thâm trở về phòng ngủ lần nữa thì cô đã ngồi dậy, mái tóc rối bù xõa trên vai nhưng vẻ mặt vẫn còn ngáy ngủ. Chiếc váy ngủ cô mặc trên người chính là chiếc anh đã thay cho Quý Noãn sau khi ôm cô tắm rửa tối qua.

Quả thật Quý Noãn vẫn ngủ chưa đủ. Đêm qua, người đàn ông này thật quá tàn ác vô nhân đạo …

Nhưng bây giờ cô rất đói, ngửi được mùi thức ăn, còn là bữa sáng do Đại Boss Mặc nấu thì đã có thể kéo cô rời giường rồi.

Mặc Cảnh Thâm tiện tay cài nút tay áo sơ mi, bước chân đến bên giường: "Em tỉnh rồi? Đi tắm đi rồi ăn sáng."

Quý Noãn giương đôi mắt nhập nhèm: "Em có thể ăn sáng xong rồi lại ngủ tiếp không…"

Lúc cô ngước mắt lên, thấy anh đã sớm rửa mặt xong, áo sơ mi đen khác hẳn chiếc áo màu trắng hôm qua, nhưng trông anh vẫn đẹp trai vô cùng. Dáng vẻ áo mũ chỉnh tề của anh khiến người ta không thể nào liên tưởng đến cầm thú tràn trề sinh lực, không biết tiết chế trên giường đêm qua.

Thật sự là thanh cao thuần khiết từ trên xuống dưới, hoàn mỹ không chê vào đâu được.

"Em dậy ăn sáng trước đã, ăn xong thì đi lòng vòng trong phòng cho nhẹ bụng rồi ngủ tiếp, không được bỏ bữa." Anh đoán đêm qua đã làm quá tay, cho nên cũng không bắt ép cô rời giường. Mặc Cảnh Thâm trầm giọng nói: "Bữa sáng còn nóng, hay là em muốn đợi nguội hơn?"

Bấy giờ Quý Noãn mới vội vã vén chăn đứng dậy. Giữa hai chân cô đau nhức, lúc đứng lên cô phải đổi nhiều kiểu mới tìm được tư thế đi tương đối thoải mái.

"Hôm nay em nghỉ học thật sao?" Quý Noãn bước đến gần bàn ăn thì nhìn thấy bữa sáng tình yêu đã lâu không thấy của Mặc Cảnh Thâm. Cô ngáp dài một cái, nhưng vẫn không quên rửa mặt trước, sau đó mới ngồi vào bàn.

"Ừ, nghỉ học, nên em có thể tiếp tục ngủ một lát, không cần sợ bỏ lỡ tiết học của Giáo sư Lâm." Anh đặt đồ ăn lên bàn.

Quý Noãn đứng trong nhà vệ sinh đánh răng. Dù cô đã từng thấy dáng vẻ này của Mặc Cảnh Thâm, nhưng cơ hội giống thế này thật sự quá hiếm, vì vậy cô chỉ muốn ngắm anh nhiều hơn. Rõ ràng trong phòng ngủ có nhà vệ sinh nhưng cô vẫn đứng đây, vừa đánh răng vừa ngắm anh dưới tia nắng sớm mai.

Sau khi rửa mặt xong, Quý Noãn ngồi xuống ăn sáng. Mặc Cảnh Thâm rất hiểu khẩu vị của cô, anh nấu đúng hai phần ăn, không nhiều cũng không ít.

Quý Noãn ăn xong cùng một lúc với anh, nhưng cô vẫn ngồi yên trên ghế, không chịu nhúc nhích. Dõi mắt nhìn anh đang định lấy bát bỏ vào máy rửa bát, cô ngước mắt lên nói: "Em chưa no, em còn muốn ăn một bát mì nữa, một bát nhỏ cũng được…"

Chương 239: Ngồi giữa một đám người mê mẩn chồng mình


Rõ ràng Quý Noãn đang làm nũng, giọng cũng mềm xuống.

Mặc Cảnh Thâm xoa đầu cô: "Em chắc chứ?"

Quý Noãn gật đầu: "Chắc!"

Nếu Mặc Cảnh Thâm nhớ không sai, khẩu phần ăn sáng vừa rồi đã đủ rồi, nhưng trông cô có vẻ vẫn chưa no…

"Em muốn ăn mì gì?"

"Tùy anh, chỉ cần anh nấu đều được hết."

"Em có chắc ăn hết không?"

"Chắc mà!"

Anh không hỏi thêm nữa: "Chờ đấy, anh đi nấu."

Không phải Quý Noãn cố ý làm nũng, cô đã bị anh giày vò cả đêm, dù sao cũng phải tranh thủ kiếm chút lợi ích chứ, hơn nữa gần đây cô ăn nhiều hơn không ít, tuy không thấy tăng cân, nhưng bữa cơm tình yêu của Mặc Cảnh Thâm có thể ăn được thì cứ ăn, dù sao cũng là chuyện không thể cầu được.

Ba ngày sau.

"Quý Noãn, đã mấy ngày em không về kí túc xá rồi, em đừng có đến muộn vào tiết học sáng của giáo sư Lâm đấy, nghe giáo sư Lâm nói cái vị mà đầu tư cho thư viện đại học T kia đã chính thức trở thành hiệu trưởng danh dự của trường ta, chiều nay sẽ có buổi phát biểu trước mặt giảng viên và sinh viên toàn trường. Hiệu trưởng danh dự cũng sẽ phát biểu vài câu. Không biết buổi họp hôm nay ra sao, chứ bây giờ mấy đứa xung quanh chị đều sôi sục lên hết rồi. Em nhớ đừng đến muộn đấy…"

Trong điện thoại, Bạch Vi không ngừng thúc giục.

Quý Noãn: "Em biết mà, em sắp đến nơi rồi."

"Nhanh lên, hôm nay không thể vắng mặt được."

"Vâng vâng vâng, sắp rồi, em tới ngay bây giờ." Quý Noãn vừa tắt điện thoại, vừa liếc nhìn người được gọi là hiệu trưởng danh dự mới nổi của Đại học T đang ngồi bên cạnh nhắm mắt nghỉ ngơi.

Bạch Vi gọi điên thoại là để nhắc nhở cô đừng vắng mặt, dù sao địa vị trong nước của Tập đoàn Mặc thị không hề đơn giản. Đối với khoa Thương mại và khoa Quản trị kinh doanh, cơ hội được tiếp xúc với Tổng Giám đốc Mặc trong truyền thuyết là một sự kiện trọng đại, không thể bỏ lỡ.

"Hôm nay anh sẽ đến Đại học T à?" Cô nhìn anh, có chút rối rắm, hỏi.

Mặc Cảnh Thâm nhìn cô một cái rồi duỗi tay ôm lấy cô, sau đó hôn lên mắt cô, dịu dàng nói: "Lãnh đạo trường nhiệt tình mời anh phát biểu vài câu. Anh chẳng hứng thú, nhưng vì em nên mới nể mặt Đại học T. Cứ xem như làm chuyện tốt thì làm đến cùng vậy."

"Vâng." Không sai, chuyện Mặc Cảnh Thâm đồng ý tài trợ cũng không phải nói đùa. Cho dù thế nào, anh cũng đã nhận trách nhiệm này, huống chi anh là phía đầu tư cấp bậc giám hiệu trường, đã nhận chức hiệu trưởng danh dự. Nếu anh không nể mặt Đại học T thì chẳng khác nào coi thường ban lãnh đạo trường.

Quý Noãn có thể nhận ra Mặc Cảnh Thâm khá chu đáo lễ độ đối với người quản lý công việc giảng dạy và cống hiến cho sự nghiệp giáo dục, cho nên đương nhiên anh cũng sẽ giữ thể diện cho bọn họ.

Lúc này tài xế đang lái xe, Quý Noãn và Mặc Cảnh Thâm ngồi hàng phía sau. Sau khi Mặc Cảnh Thâm ôm cô thì không buông ra nữa, và cũng không đặt cô về lại chỗ cũ.

Lúc đi qua cột đèn giao thông đầu đường, bỗng điện thoại anh reo vang.

Anh nhìn dãy số hiển thị, là số của Nam Hành.

Mặc Cảnh Thâm bắt máy, sau khi chạy qua giao lộ thì đã đến Đại học T. Quý Noãn thấy sắp trễ giờ mà anh lại đang nghe điện thoại, nên cô nháy mắt với anh, gật đầu khách sáo với tài xế, sau đó xuống xe.

Mặc Cảnh Thâm nghe điện thoại. Một lát sau, anh im lặng chớp mắt một cái, lãnh đạm nói: "Bây giờ bọn họ ở đâu?"

Nghe thấy đầu dây bên kia trả lời, đôi mắt Mặc Cảnh Thâm vẫn trầm tĩnh, không chút gợn sóng: "Tôi biết rồi."

***

Quý Noãn tưởng rằng đây chỉ là buổi họp mặt bình thường, không ngờ tất cả thầy trò đều tập trung vào nhà thể dục lớn nhất của Đại học T, ước tính lên đến bảy tám nghìn sinh viên.

Cô không ngờ bọn họ lại dàn trận lớn như vậy.

Quả nhiên Mặc Cảnh Thâm có khiêm tốn đi chăng nữa, nhưng với thân phận và địa vị của anh, nếu muốn mời anh nói vài câu, thì cũng phải bài trí thật phô trương, không dám làm quá nhỏ, chỉ sợ thất lễ.

Nhưng như thế này thì… quá đông rồi.

Sức chứa nhà thể dục của Đại học T khoảng chừng mười lăm nghìn người. Vậy mà bây giờ một nửa chỗ này đã đầy kín sinh viên, một nửa kia thì bị màn sân khấu che chắn, chỉ có một nửa khu vực là mở cửa.

Bởi vì được hưởng ké hào quang của giáo sư Lâm, nên sinh viên của ông đều được ngồi ở ba dãy đầu, có thể nhìn rõ người đứng trên sân khấu.

Phía sau vang lên tiếng học sinh thì thầm to nhỏ.

"Không biết Tổng Giám đốc Mặc trong truyền thuyết có dáng vẻ thế nào nhỉ? Nghe nói đẹp trai lắm đấy…"

"Cậu chưa nhìn thấy hình chụp của Tổng Giám đốc Mặc sao? Rất đẹp trai!"

"Ui, sao cậu có hình của anh ấy? Mình săn lùng mãi không được! Đa phần hình trên mạng đều là hình chụp một bên mặt, hoặc chỉ là tấm hình lờ mờ do phóng viên kinh tế chụp mà thôi, chẳng có tấm nào chính diện. Nhưng mà một bên mặt cũng đủ khiến người khác mê mẩn rồi! Mình đoán nhan sắc của anh ấy cực kỳ cao!"

"Chắc chắn là cao rồi! Chứ cậu nghĩ hai vị nam thần Nam Tần Bắc Mặc ở Hải Thành chỉ là hư danh thôi sao?"

"Mau đưa hình cho mình xem chút đi!"

"… Mình không có hình chính diện, chỉ có hình một bên mặt thôi. Nhưng mà mình đã nghiên cứu cặn kẽ mỗi góc nghiêng khuôn mặt rồi, xác thực Tổng Giám đốc Mặc đẹp trai 360 độ không góc chết, đẹp đến độ khiến người khác phải nghẹt thở…"

Đám người vẫn tiếp tục thì thầm to nhỏ với nhau. Quý Noãn phóng tầm mắt nhìn các lãnh đạo trường trên sân khấu, khóe miệng nhếch lên một đường cong mờ nhạt.

Thật ra có đôi khi thế giới sinh viên thật rất đơn giản. Tuy rằng không thích người đàn ông của mình bị người phụ nữ khác dòm ngó, nhưng bây giờ cô lại có loại cảm giác mình đang ngồi giữa một đám người mê mẩn chồng mình.

Ngay cả Bạch Vi lâu nay tác phong trầm ổn, nhưng bây giờ khuôn mặt cũng lộ ra vài phần mong đợi.

Bạch Vi còn vậy, thì đừng nói chi đến Lăng Phi Phi ngồi bên cạnh. Ánh mắt cô ta giống như muốn xuyên thủng sân khấu để xem thử Tổng Giám đốc Mặc trong truyền thuyết đã đến hay chưa.

Thành phố T không thể so với Hải Thành, người nơi này tiếp xúc rất ít với Tập đoàn Mặc thị.

Mà cho dù có ở Hải Thành đi nữa thì bọn họ cũng chưa chắc có cơ hội nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm. Chỉ là nếu ở đó thì bọn họ sẽ hiểu rõ bối cảnh của Tập đoàn Mặc thị nhiều hơn mà thôi. Tuy số người mê đắm mê đuối Mặc Cảnh Thâm rất nhiều, nhưng đa phần các thiếu nữ chưa lập gia đình ở Hải Thành đều hiểu người đàn ông này chỉ có thể mơ ước, chứ không thể nắm trong tay. Lâu lâu vẫn có vài người kiên trì mơ ước đến anh, gây không ít phiền phức cho Quý Noãn, nhưng cũng chẳng đáng là bao.

Lãnh đạo trường đang đọc diễn văn, mọi người bên dưới cảm thấy vô cùng tẻ nhạt, bèn lặng lẽ tám chuyện một hồi, không biết khi nào Tổng Giám đốc Mặc sẽ ra ngoài.

Bạch Vi nhìn một hồi rồi dời mắt về phía Lăng Phi Phi, thờ ơ hỏi một câu, tựa như tán gẫu: "Cô có tìm được đồng hồ kim cương mà mấy ngày trước bảo mất chưa?"

"Vẫn chưa." Lăng Phi Phi đáp, ánh mắt như vô thức liếc về phía Quý Noãn.

Quý Noãn vẫn thản nhiên lãnh đạm nhìn thẳng vào mắt cô ta.

Bấy giờ Lăng Phi Phi mới vội vàng ngoảnh mặt đi, không nhìn cô nữa.

Cô ta có cảm giác lần nào cũng bị khí thế lãnh đạm thờ ơ của Quý Noãn trấn áp. M* nó, đúng là gặp quỷ mà!

Chương 240: Trừ anh ra, nhật nguyệt đều lu mờ


Đột nhiên lúc này, đèn trong nhà thể dục tối xuống, lãnh đạo trường đứng trên đài đọc lời mở đầu, ngữ điệu hết sức long trọng, kêu gọi mọi người hoan nghênh hiệu trưởng danh dự.

Sau một loạt tiếng vỗ tay vang như sấm nổ là một khoảng lặng, không một ai dám phát ra âm thanh nào.

Rõ ràng là chồng mình, nhưng ở trong bầu không khí này, bỗng nhiên Quý Noãn có cảm giác khẩn trương lây.

Lần đầu tiên cô nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm trong hoàn cảnh này, không biết hôm nay anh sẽ sắm vai người đàn ông nghiêm túc lạnh lùng như thế nào.

Cuối cùng, khi bóng dáng Mặc Cảnh Thâm xuất hiện trên sân khấu, các cô gái bên dưới chợt hít sâu một hơi.

Dưới lời mời thịnh tình của lãnh đạo trường, anh bước lên bục phát biểu bên phải sân khấu.

Phía trước nơi anh đứng là bục phát biểu, phía sau là màn hình chiếu với phông nền màu xanh da trời có mây trắng trôi lững lờ, là màu sắc nhận dạng đặc trưng của Đại học T. Tuy Mặc Cảnh Thâm mặc chiếc áo sơ mi trắng, nhưng không hề bị hòa lẫn vào màn hình, ngược lại còn vô cùng nổi bật.

Anh không giống như những gì Quý Noãn tưởng tượng. Cô cứ nghĩ hôm nay anh sẽ mặc một bộ âu phục màu đen hết sức nghiêm túc lạnh lùng, giống như mỗi lần đi dự cuộc họp quan trọng vậy. Anh sẽ bày ra dáng vẻ lạnh lùng thủ đoạn, sát phạt quyết đoán khiến người khác trở tay không kịp. Cô cứ tưởng rằng anh giữ chức hiệu trưởng danh dự, sẽ mặc âu phục, thắt cà vạt giống như các lãnh đạo khác, tay cầm micro, khuôn mặt nghiêm nghị.

Nhưng anh không như vậy.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi quần tây thoải mái, không hề tỏ vẻ cao quý, hàng cúc đắt tiền nơi cổ áo tùy ý bung mở một nút, ống tay áo xắn lên tận cánh tay.

Tuy Mặc Cảnh Thâm có địa vị cao, lại là người trẻ tuổi tài giỏi nhất trong xã hội thượng lưu cả nước. Vỏn vẹn vài năm, anh dựa vào năng lực của mình lập nên một vùng giang sơn cho Tập đoàn Mặc thị. Hơn nữa anh dùng thủ đoạn và quyết sách của mình để chen chân vào tầng lớp cao nhất trong giới kinh doanh trong nước, là nam thần trong giới thương nghiệp với giá trị con người biết bao nhiêu người mơ ước mà không thể đạt được. Huống chi sau lưng anh còn có dãy núi dựa vững chắc là nhà họ Mặc và Tập đoàn Shine ở Mỹ.

Không ai có thể phỏng đoán nổi toàn bộ số lượng hệ thống thương nghiệp trong nước có liên quan đến Mặc Cảnh Thâm, vậy mà khi xuất hiện ở đây, anh lại có dáng vẻ tùy ý, bình dị vô cùng.

"Ôi mẹ ơi… Đẹp trai quá…"

Bốn phía vang lên âm thanh cảm thán nho nhỏ, thậm chí còn có người đang bàn tán về tuổi tác của anh.

Có người nói thoạt nhìn Mặc Cảnh Thâm không khác những nam sinh trong Đại học T lắm. Có người lại nói đàn ông đứng trên đỉnh cao như Mặc Cảnh Thâm thì ít nhất cũng phải hơn ba mươi, chẳng qua do trẻ lâu mà thôi.

Đáp án chính xác chỉ có mình Quý Noãn biết.

Đa phần sinh viên đại học sau khi tốt nghiệp đều tầm khoảng hai mươi ba tuổi. Mặc Cảnh Thâm chỉ lớn hơn bọn họ ba tuổi. Có nhiều sinh viên ở lại lớp hoặc thi lại vào trường cũng xấp xỉ tuổi anh, nhưng họ vẫn còn chịu sự quản thúc của nhà trường, hình tượng lịch lãm gì đó cũng rất đỗi bình thường. Dù là nam sinh đẹp trai nhất trường được nữ sinh Đại học T bình chọn cũng trở nên kém cỏi trước anh.

Mặc Cảnh Thâm đứng trên sân khấu trông thật sạch sẽ khiêm tốn giản dị, thậm chí anh còn không tạo kiểu tóc. Đứng dưới ánh đèn sân khấu, khuôn mặt anh trở nên sâu xa bí ẩn, vừa đẹp lại vừa rõ nét. Chẳng một ngôn từ nào đủ để diễn tả nét đẹp của anh. Một người đàn ông như thế thì bất kỳ ai cũng không thể bắt chước được.

Mặc Cảnh Thâm chỉ đứng đó, mỉm cười lãnh đạm. Nhưng trong chớp mắt, ngoại trừ anh ra, nhật nguyệt đều lu mờ.

"Lần đầu gặp mặt, xin chào mọi người." Mặc Cảnh Thâm đứng sau bục phát biểu chỉ có trong trường học, một tay cầm micro để bàn, một tay đặt lên bục, nụ cười trên môi hờ hững, ba phần cười, bảy phần lãnh đạm.

Giọng điệu anh có vẻ thoải mái hơn ngày thường, không hề cố ý ra vẻ. Anh giống như một người không phải được mời đến phát biểu, mà chỉ là một thanh niên còn chưa chính thức bước ra đời. Anh cởi bỏ thân phận cao xa, nở nụ cười vừa lễ độ, vừa bình dị, gần gũi.

Anh nói: "Tôi là Mặc Cảnh Thâm."

Chỉ với một câu, trong chớp mắt, tiếng vỗ tay vang lên như sấm. Quý Noãn cũng vội vàng vỗ theo. Cô nhìn người đàn ông đứng trên sân khấu được vạn người chú mục, nhìn dáng vẻ bĩnh tĩnh thong dong thoát tục, lại nhìn bộ dạng áo mũ chỉnh tề của anh, đột nhiên không hiểu vì sao cô lại nhớ đến cảnh tối qua bị anh lấn áp trên giường.

Quả thật anh chẳng giống như người đàn ông đã giày vò cô trên giường suốt mấy ngày mấy đêm!

Rốt cuộc anh là mẫu người đàn ông thế nào vậy?

Anh có thể ngồi trong công ty bĩnh tĩnh thao túng thế cục. Chỉ với một ý niệm, anh có thể quyết định sự sống chết của rất nhiều công ty hợp tác nhỏ và nhiều sách lược kinh doanh khác. Ở ngoài sáng, anh lật tay làm gió, úp tay làm mưa trên thường trường. Nhưng trong tối, anh lại quan hệ mật thiết với người kinh doanh súng ống đạn dược có bối cảnh phức tạp như Nam Hành. Và bây giờ, anh lại đứng tại nơi này, giữ chức hiệu trưởng danh dự của Đại học T.

"Chân thành cảm ơn các bạn sinh viên đã đến đây tham dự buổi họp mặt chúc mừng cùng tôi."

Tất cả những người ngồi dưới sân khấu đều im lặng. Nam sinh nhìn người đàn ông đứng trên bục, tưởng tượng một ngày nào đó sẽ đạt được thành tựu như anh, còn nữ sinh nhìn lên thì chỉ thấy thèm nhỏ dãi.

"Mọi người đều biết Đại học T là trường đại học trọng điểm tốt nhất trong nước, đào tạo rất nhiều nhân tài cho nền kinh tế toàn quốc và các công ty cấp cao khác. Bắt đầu từ bây giờ, Tập đoàn Mặc thị không chỉ tài trợ xây dựng tòa thư viện trăm năm ở Đại học T, mà hai bên còn đạt được sự nhất trí, trong tương lai, Đại học T sẽ là lựa chọn đầu tiên trong tất cả các trường đại học cả nước, chúng tôi sẽ ưu tiên tuyển dụng Đại học T."

Nói đến đây, ánh mắt mang theo ý cười hờ hững của Mặc Cảnh Thâm vẫn nhìn về phía Quý Noãn đang ngồi ở hàng thứ ba trước mặt. Chỗ ngồi của Quý Noãn không dễ thấy rõ, nhưng ánh mắt anh vẫn cứ một mực đặt trên người cô.

Mấy ngàn người trong nhà thể dục đều nghiêm túc chăm chú nhìn người đàn ông trên sân khấu, nhưng vì anh lia mắt nhìn một chỗ dưới sân khấu mà vài người bắt đầu xôn xao. Họ thắc mắc không biết Tổng Giám đốc Mặc đang nhìn cái gì? Đang nhìn hướng nào?

Chỉ vì một ánh mắt nhìn thoáng qua của anh mà các lãnh đạo trong trường vô thức nhìn theo. Nhưng ánh đèn trên sân khấu quá tối, bọn họ không thấy rõ mặt người, không thể nhận ra vừa rồi anh đã nhìn ai.

Trong lúc ai nấy đều tò mò, Mặc Cảnh Thâm lại bình tĩnh dời mắt, khóe môi chầm chậm nhếch thành một đường cong hoàn mỹ. Anh giơ tay ra hiệu để thu hút sự chú ý của mọi người, đồng thời cũng khiến trái tim suýt nhảy ra ngoài của Quý Noãn dần ổn định lại.

Anh đặt micro để bàn trở lại bục phát biểu, ung dung xắn tay áo lên một nấc nữa, tăng thêm vẻ tự nhiên, bình dị, gần gũi.

Chương 241: Thật sự khiến cô thấy được mặt khác của mặc cảnh thâm


Hành động này của anh lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Vốn vừa rồi ai nấy đều đang thắc mắc xem Tổng Giám đốc Mặc nhìn ai, mới chớp mắt mà anh đã thu hút mọi ánh mắt về lại phía mình.

Quý Noãn khẩn trương vô cùng. Lúc trước anh nói hay lắm, cái gì mà không muốn để lộ chuyện cô học tại Đại học T, nhưng cái liếc mắt vừa rồi của Mặc Cảnh Thâm suýt chút khiến cô lâm vào nguy hiểm.

Lăng Phi Phi ngồi bên cạnh Quý Noãn lại lâng lâng trong lòng, cô ta đang suy diễn có phải vừa rồi Tổng Giám đốc Mặc đã nhìn mình hay không…

Cảm giác rung động lập tức dâng trào, Lăng Phi Phi vừa nghĩ đến khả năng đó thì thẹn thùng giơ tay ôm gò má, kích động đến run rẩy.

"Các bạn sinh viên ngồi đây đã trải qua quãng đời học sinh hơn mười năm, có lẽ đã chán nghe những lời phát biểu chính thức, và càng không kiên nhẫn ngồi nghe những lời khách sáo được biên soạn sẵn." Giọng nói của Mặc Cảnh Thâm thanh trong, thoải mái: "Được rồi, nếu mọi người không muốn nghe, tôi sẽ không nói."

Đám sinh viên dưới sân khấu lập tức cười rần, quả thật Đại Boss Mặc đã đánh trúng tim đen bọn họ.

"Tôi là dân làm ăn bôn ba trong giới thương trường. Mấy năm gần đây tôi đã từng được vài Đại học sở thương nghiệp mời làm giáo sư thỉnh giảng khoa Quản trị kinh doanh và khoa Thương mại, nhưng tôi đều từ chối. Tôi thật sự không có thời gian, cũng không đủ sức lực để làm. Dạy học và giáo dục là công việc vĩ đại, một đao phủ lăn lộn trong giới thương trương, trải qua đủ loại gió tanh mưa máu như tôi không thích hợp làm việc này."

Mọi người dưới sân khấu đều đang nín thở lắng nghe.

"Nơi này là Đại học T, đa phần những bạn ngồi đây đều là sinh viên thuộc khoa Thương mại, sau này sẽ chen chân vào giới kinh doanh. Tôi dùng từ gió tanh mưa máu để hình dung, không phải nhằm mục đích hù dọa. Cái các bạn học ở trường chính là kiến thức tổng quát, các bạn thi vào đây, mục đích là gì, không cần tôi phải nhiều lời. Dù sao cái tên đầy đủ phía sau Đại học T chính là hai chữ "thương nghiệp" to lớn. Nơi này không phải là sân chơi, mà là doanh trại quân đội thao luyện chuẩn bị cho cuộc chiến sau này."

"Tôi là hiệu trưởng danh dự, đáng lý lần đầu tiên gặp mặt, tôi nên khích lệ mọi người mới đúng. Nhưng tôi cũng đã nói, chắc hẳn các bạn nghe chán những lời phát biểu chính thức." Mặc Cảnh Thâm bỗng chuyển hướng đề tài, nụ cười hờ hững đó dần biến mất: "Nơi này là căn cứ trù bị nhân tài cho ngành thương nghiệp quốc gia. Người nào cũng có ước mơ, nhưng để đạt được ước mơ đứng trên đỉnh cao danh vọng, trước khi vào đây, ai mà chẳng cực khổ vượt lửa băng sông, hòng chiếm được một tờ thông báo trúng tuyển."

"Các bạn cho rằng vào được Đại học T rồi thì sẽ có các công ty nổi tiếng tranh nhau mời chào sao? Các bạn cho rằng có thể thuận lợi thừa kế một công ty kinh doanh của gia đình à?" Mặc Cảnh Thâm cười: "Các bạn sai rồi, vào đến đây, các bạn lại càng phải bỏ ra công sức gấp mười lần, vì bây giờ cuộc hành trình mới chính thức bắt đầu."

Dưới sân khấu, tiếng cười của các nữ sinh nhỏ dần, ánh sáng trong đôi mắt các nam sinh cũng biến đổi.

"Các bạn cho rằng sau khi tốt nghiệp thì có thể giương cánh bay cao sao?" Anh cười: "Ở trong cái lò tôi luyện gϊếŧ người không thấy máu như thương trường, mấy ai có thể trụ được, một trăm người cũng chỉ có một người sống sót mà thôi."

Dưới sân khấu im phăng phắc.

"Ở chỗ này, các bạn có thể làm gì? Trừ học tập kỹ năng nền tảng ra, còn phải rèn luyện tinh thần. Trong thời gian học tập ngắn ngủi đó, nhất định sẽ có vài người bỏ cuộc. Nếu không muốn làm kẻ thua cuộc, các bạn phải bắt đầu cố gắng ngay từ bây giờ, dù sao vẫn còn tốt hơn so với bị đuổi thẳng. Ít nhất các bạn còn có thể bắt được một cơ hội cuối cùng."

Đây là một loại khích tướng đả kích. Các sinh viên đã thi vào Đại học T đều tự cho mình tài giỏi, vô cùng kiêu ngạo. Có rất nhiều sinh viên khoa Thương mại mắt cao hơn đầu, ngông cuồng tự cao tự đại.

Kiểu khích lệ bằng cách đả kích này mới khiến bọn họ nghe lọt tai, và cũng là phương pháp hiệu quả nhất.

Lúc mới bắt đầu, lãnh đạo trường nghe anh nói mà hết hồn hết vía, cho rằng Tổng Giám đốc Mặc cố ý đến đây phá. Nhưng khi nghe đến câu cuối cùng, bọn họ lại thấy bội phục anh, vẻ mặt ai nấy đều tươi cười hớn hở.

Dưới sân khấu im ắng, chỉ có Quý Noãn mỉm cười.

Không ngờ Mặc Cảnh Thâm lại kiên nhẫn giảng giải những lời này với một đám sinh viên, thật sự khiến cô nhìn thấy được mặt khác của anh.

Cô không cười ra tiếng, cũng không phải rất đột ngột, nhưng đột nhiên ánh mắt Mặc Cảnh Thâm dừng lại trên mặt cô. Nụ cười hờ hững trên môi anh không hề giảm bớt, màu sắc đôi mắt cũng trở nên sâu xa hơn.

Anh dừng một lát, khẽ mỉm cười, nhắm ngay micro, nói rõ ràng từng câu từng chữ: "Bạn nữ sinh ngồi hàng thứ ba, bên phải cách Giáo sư Lâm năm chỗ ngồi, cô có thể nói cho tôi biết cô cười gì không?"

Quý Noãn: "…"

Cả nhà thể dục chìm vào im lặng. Mặc Cảnh Thâm chỉ tọa độ chính xác, khiến mấy nghìn sinh viên đồng loạt dồn ánh mắt về dãy thứ ba, tìm kiếm người cách Giáo sư Lâm năm chỗ ngồi. Những người ngồi hàng sau không thấy rõ, nhưng vì ánh đèn quá tối mà cả những người ngồi hàng trước quay đầu lại cũng không thấy luôn.

Chỉ có vài người ngồi gần Quý Noãn nhất mới nhìn chằm chằm vào chính xác gương mặt của cô.

Mọi âm thanh đều chìm vào tĩnh lặng, Quý Noãn nhìn anh đứng trên sân khấu đang nở nụ cười.

Anh cười, còn cô thì âm thầm nghiến răng nghiến lợi.

Anh cố ý!

Cố! Ý! Mà!

***

Quả thật cách nói chuyện của anh không hề trịnh trọng chính thức. Ban đầu là đả kích, sau đó là cổ vũ khuyến khích, thật sự là một màn phát biểu vô cùng đặc sắc.

Mặc Cảnh Thâm buông micro ra, xoay người bước xuống sân khấu. Tuy rằng rất nhiều sinh viên hi vọng anh nói tiếp, nhưng lãnh đạo trường đã bước lên, tiếp tục phát biểu những lời khách sáo chính quy. Khoảng nửa tiếng sau, buổi họp mặt cuối cùng cũng kết thúc.

Sinh viên rối rít ùa ra khỏi nhà thể dục, Quý Noãn cũng định bước ra cùng mọi người, nhưng Lăng Phi Phi quay đầu lại, liếc thấy Mặc Cảnh Thâm và lãnh đạo trường đứng sau màn sân khấu trò chuyện, biết anh chưa đi, cô ta lặng lẽ xoay người trở lại.

Bạch Vi thấy hành động lén lút của Lăng Phi Phi thì dời mắt về phía cô ta. Đúng lúc đó, cô cũng chú ý đến tình cảnh phía màn sân khấu đang bị kéo xuống.

"Này, Quý Noãn." Bạch Vi nhỏ giọng gọi Quý Noãn, gõ nhẹ lên cánh tay cô một cái.

Quý Noãn: "Sao vậy?"

"Nhìn phía sau kìa." Bạch Vi nhỏ giọng nói.

Quý Noãn nhíu mày, vừa quay đầu lại đã hiểu ngay chuyện gì xảy ra.

"Mấy hôm nay, cô ta vừa kêu réo mất đồng hồ, vừa làm mấy chuyện linh tinh, rõ ràng đang toan tính hãm hại em và Phong Lăng. Hôm nay Phong Lăng không đến, chỉ e rằng cô ta thừa dịp lãnh đạo trường đang ở đây mà chạy đến nói xấu em. Con người cô ta đúng là chẳng đáng tin, cứ hứng lên là đi hắt nước bẩn lên người khác. Chúng ta đi thôi, qua đó xem sao." Bạch Vi kéo tay Quý Noãn, cũng xoay người quay lại.

Quý Noãn chẳng thèm để ý, những thủ đoạn thiểu năng nho nhỏ của Lăng Phi Phi không đáng để cô quan tâm. Nhưng khi nhìn thấy Lăng Phi Phi bước về phía Mặc Cảnh Thâm, cô cũng không từ chối mà đi cùng Bạch Vi.

Đến trước màn sân khấu, Lăng Phi Phi nhìn thấy Bạch Vi và Quý Noãn bước đến thì nhất thời bất mãn, không vừa mắt liếc xéo hai người một cái, thấp giọng chất vấn: "Mấy người đến đây làm gì?"

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire