Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
"Cảm ơn?" Mặc Cảnh Thâm trầm giọng lạnh nhạt, liếc nhìn cô: "Em đang nói chuyện với ai vậy?"
"Với anh mà." Thoạt đầu Quý Noãn cầm chai nước không trả lời, sau đó uống một hớp nước lạnh rồi mới bình tĩnh nói thật.
Anh không nói thêm nữa. Quý Noãn đang định cầm chai nước đi vòng qua người anh ra khỏi phòng bếp thì anh bất ngờ chộp lấy tay cô. Anh đẩy người phụ nữ đang cẩn thận cầm chai nước sợ đổ, ép vào vách tường đối diện tủ lạnh.
Thấy anh bị chọc tức vì lời nói của mình, Quý Noãn mới tin chắc, thật ra không phải là anh không để ý gì đến chuyện buồn vui của cô như những gì thể hiện ra ngoài. Hóa ra không phải lúc nào người đàn ông này cũng giữ được bình tĩnh.
Hóa ra anh vẫn là người bình thường, cũng có lúc giận lúc vui.
Cô vẫn bình thản ngước lên nhìn anh: "Anh làm gì vậy? Nam Hành và Phong Lăng vẫn còn ở ngoài kia."
"Có cho trăm lá gan họ cũng không dám vào đây." Mặc Cảnh Thâm vẫn giữ giọng nói trầm lạnh: "Em nhắc lại cho anh lần nữa, vừa rồi em nói cảm ơn ai? Quý Noãn, anh là gì của em?"
Vẻ mặt Quý Noãn vẫn không dao động, đều đều nói: "Trước kia anh là chồng em, sau một tháng mất liên lạc, em làm sao biết được bây giờ anh là gì của em?"
Mặc Cảnh Thâm nhướng mày: "Ngoài chuyện khóc lóc ra thì thái độ của em trước và sau khi say rượu cơ bản vẫn giống nhau. Vậy nên em không định giải thích cho anh biết vì sao em lại lén đi uống rượu hả?"
"Sao em phải giải thích?" Quý Noãn nhìn anh rất bình thản: "Cái em cần giữ gìn cẩn thận không phải là chuyện uống hay không uống rượu, mà chính là trái tim của em, đúng không?"
Cô không nhớ được toàn bộ những gì mình nói khi say rượu, nhưng cũng láng máng nhớ được vài câu.
Dù biết rằng chờ được anh đến thật không dễ dàng gì, dù biết rằng một tháng này cô khổ sở biết bao nhiêu, nhưng hiện tại cô thật sự không cam tâm. Mặc dù đúng là trong chuyện này cô cũng có chút sai lầm nhưng bây giờ cô thật sự không trưng ra nổi bộ mặt tươi cười.
Một tháng bị lạnh nhạt, cô đã tự đặt mình vào hầm băng rồi.
Đáy mắt Mặc Cảnh Thâm ánh lên tia vui vẻ. Nét mặt bướng bỉnh của cô giống như con mèo nhỏ không nghe lời, rõ ràng rất mong ngóng được anh vuốt ve, nhưng lại cố tình xù lông ra vẻ cấm người ta đυ.ng vào mình. Anh cúi xuống hướng đến môi cô: "Sao? Tỉnh rồi mà vẫn vô lý như vậy à?"
Quý Noãn mới vội vàng quay đi thì anh đã hôn xuống, nhưng chỉ chạm vào rồi rời đi luôn. Cô đang ngang bướng nhìn anh thì anh thả hai tay đang ấn vai cô ra, chống vào bức tường sau lưng cô, rồi cúi xuống nhìn cô.
"Còn giận dỗi gì nữa? Một tháng rồi em vẫn chưa nghĩ thông suốt sao?" Anh đứng dưới ánh đèn phòng bếp, bóng anh phủ xuống mặt cô, che đi gần hết ánh sáng, dáng vẻ như đứng trên cao nhìn xuống chúng sinh.
"Em nào dám giận cái gì? Mới nổi giận một chút là có thể bị lạnh nhạt đến cả một tháng. Nếu em tức giận vì một lý do vô lý là anh không nghe điện thoại, thì e là anh sẽ vạch rõ giới hạn với em phải không?" Quý Noãn lạnh lẽo liếc anh: "Anh đừng đứng đây cản đường em, để em đi ra ngoài."
Nói rồi cô định đẩy anh ra.
Nhưng chỉ phí sức, cô có đẩy bao nhiêu cũng không làm anh suy chuyển chút nào. Ngược lại, ánh mắt anh nhìn cô càng lúc càng đắm đuối.
Cô cương quyết tránh né không nhìn anh, cau mày nói: "Phong Lăng còn bị thương. Bây giờ em không muốn nói bất kỳ điều gì về…"
"Không nghe điện thoại à? So với chuyện em cố chấp tự ái, cố tình gọi điện cho anh nhưng chỉ mới vừa có một hồi chuông đã ngắt điện thoại, thì ai quá đáng hơn?" Mặc Cảnh Thâm nhìn chằm chằm vào mặt cô rồi trầm giọng nói: "Hôm đó anh vừa đến Hải Thành thì có hội nghị khẩn cấp với công ty chi nhánh đã từng liên hệ trước đó, anh vừa ra khỏi Đại học T thì có xe riêng đến đón. Điện thoại di động để chế độ yên lặng, đến khi anh mở văn kiện của công ty rồi kiểm tra điện thoại thì mới thấy hai cuộc gọi nhỡ của em."
Quý Noãn không trả lời, ánh mắt vẫn không vui lên được.
"Nói tiếp cũng thú vị đấy." Tay anh chống sát bên cổ cô: "Nguyên một tháng, lần đầu tiên em gọi chỉ vang một hồi chuông là tắt ngay. Lần thứ hai gọi điện thoại cũng đã là một tháng sau. Anh không nghe máy thì em lập tức mượn rượu giải sầu. Ngẫm kỹ lại thì em thật sự trải qua một tháng này rất thoải mái, vui hay không vui thì cũng thản nhiên như không, đến cả lý do chạy đi uống rượu cũng hoàn hảo không chê vào đâu được."
Nghe qua cũng biết anh nói như vậy là cố ý châm chọc cô, tuy không thâm thúy nhưng cũng dằn dỗi châm biếm.
Hết lần này đến lần khác, anh chạm vào chỗ đau của cô.
Quý Noãn mất một hồi lâu không biết phải nói gì. Nam Hành và Phong Lăng vẫn còn ở ngoài, cô thật sự không muốn ồn ào ở đây. Hơn nữa hai người đứng trong bếp cũng đã lâu, cần phải đi ra ngoài trước đã.
Cô đang định giơ tay lên tiếp tục đẩy anh ra thì anh vẫn không buông tay xuống: "Còn ấm ức gì nữa thì nói thẳng ra đi, cứ nhịn mãi trong lòng phát nghẹn đấy, nói hết đi."
Ánh mắt anh quá sâu, quá mãnh liệt, giam giữ cô ở vách tường, có muốn tránh né cũng không được.
Quý Noãn nhìn gương mặt Mặc Cảnh Thâm đang gần trong gang tấc thì hốt hoảng nhớ đến cảm giác một tháng này thiếu vắng, không chạm được tới anh mà nghiến răng nói: "Chẳng phải em vừa nói rồi sao? Em nào dám oán hận điều gì? Nói đến giận, em cũng không giận dai bằng anh, nói đến nhẫn tâm, em cũng không tàn nhẫn như anh."
Vừa nói cô vừa cố ép người mình sát vào vách tường. Dù khoảng cách giữa anh với cô chỉ có vài ly thì cô cũng vẫn muốn cách xa ra một chút, nhưng người vẫn dính vào ngực anh.
Mặc Cảnh Thâm nhìn cô, thấy động tác cô kháng cự lại sự thân mật của mình thì ánh mắt sắc lạnh đi. Anh không cho cô cơ hội tiếp tục kéo giãn khoảng cách, cúi người đè xuống kiên quyết giam hãm cô. Anh ghé vào môi cô trầm giọng nói: "Em cần yên tĩnh, anh để cho em được yên tĩnh. Một tháng dài lắm sao? Trước đây chẳng phải em nói muốn sống xa anh ba tháng để trải nghiệm cảm giác yêu xa còn gì?"
Quý Noãn: "…"
Một tháng không hề dài.
Nhưng một tháng không được gặp anh, cũng không nhận được tin tức gì của anh, thì vô cùng dài, dài đến mức khiến cô mất đi niềm tin vào cuộc sống.
Quý Noãn không chịu nổi nữa. Dù sao cũng đã nói đến nước này rồi, cũng không cần thiết phải kìm nén nữa. Cô bất chợt nói: "Cứ coi như ngày hôm đó em chạm đến giới hạn của anh, anh bực bội vì em không tin tưởng anh, nhưng anh cứ bỏ đi cả tháng như vậy, hoàn toàn lờ em đi, rất an nhiên thoải mái đúng không?"
"Anh không lờ em."
"Vậy anh làm gì mà một tháng liền không có tin tức?"
"Dành thời gian đi giải quyết một chuyện không đáng có trong quá khứ."
Giải quyết?
Quá khứ?
Tuy anh không nói thẳng, nhưng xem như Quý Noãn cũng lờ mờ hiểu ra.
Một tháng trước, cô chất vấn anh về người được gọi là hôn thê của anh, anh đã nói, anh sẽ xử lý.
Vì vậy, hóa ra anh đi…
Quý Noãn nhìn anh, cánh tay đang cầm chai nước lập tức thõng xuống. Mặc Cảnh Thâm phản ứng nhanh nhạy bắt lấy chai nước suýt chút nữa bị rơi xuống, đặt lên tủ bát ở gần đấy.
Chương 234: Lúc lạnh nhạt thì không thấy người, vừa gặp thì anh đã chăm chút em như bà vυ' già rồi
Giải quyết như thế nào?
Người đàn ông này làm bất cứ chuyện gì cũng thản nhiên như vậy. Quý Noãn còn tưởng rằng chỉ vì anh tức giận nên mới lạnh nhạt với cô cả tháng trời.
Hóa ra anh lại cương quyết xử lý chuyện này như vậy.
Cô cụp mắt xuống, nhất thời còn không biết rốt cuộc mình đang giận dỗi cái gì. Một tháng nay cô có yên tĩnh không?
Rất yên tĩnh, còn quá mức hiu quạnh…
Cô lại nhìn vào mắt Mặc Cảnh Thâm: "Hôm sinh nhật em, anh tự làm bánh, sao anh không nói cho em biết?"
Cô vừa nói vừa ảo não nghiến răng. Nhưng nỗi buồn này không phải vì tức giận, mà cô xót xa khi thấy vì những chuyện đã gặp ở kiếp trước mà đến bây giờ cô vẫn luôn có tâm trạng đề phòng hoài nghi với nhiều chuyện. Thế nhưng cô lại bỏ qua quá nhiều điều tinh tế ấm áp. Nói chung, bây giờ cô cũng chỉ thấy buồn mà thôi.
Còn giận dỗi được cái gì nữa, Quý Noãn không phải là người vô lý như vậy. Không cần một người đàn ông tốt như vậy thì chẳng khác nào muốn dâng miếng mồi béo này cho kẻ khác tha đi sao?
Cô cũng không phải là người thích chịu ngược.
Quý Noãn chợt kéo bàn tay anh đang chống vào vách tường sau lưng cô xuống. Cô nắm lấy bàn tay to lớn hơn bàn tay của mình rất nhiều, thật sự khó lòng tưởng tượng ngày đó anh lấy đâu ra sức lực để làm nhiều bánh cho cô như vậy. Không chỉ có vậy, cả bơ và cốt bánh cũng đều rất ngon, rất mềm. Người đàn ông này chuyện gì cũng có thể làm thật hoàn hảo, không thể bắt bẻ.
Mặc Cảnh Thâm nhìn cô, nét vui vẻ dần dần tụ lại nơi đáy mắt. Anh nắm tay cô, cúi đầu hôn xuống đó, rồi lại cúi người hôn lên môi cô. Anh ghé vào môi cô, giọng anh thật trầm, thật khàn: "Em cho là anh cần bù đắp cái gì?"
Lập tức Quý Noãn bị anh hôn đến nhũn người ra, cô khẽ nhếch môi nói: "Hay là tối nay em làm cho anh 21 món ăn nhé? Nấu xong rồi, em cho anh ném từng món một ngay trước mặt em?"
"Anh trẻ con vậy sao?"
"… Ý anh là, em trẻ con hả?"
Đã lâu rồi Quý Noãn không vào bếp, sau khi đến thành phố T thì lại càng không. Bây giờ cô muốn tìm cách bù đắp cho sai lầm của mình, cho anh cơ hội trả thù để anh thoải mái. Nhưng anh lại không cảm kích, vậy thì đừng trách cô.
Quý Noãn kéo cánh tay Mặc Cảnh Thâm xuống theo phản xạ, vội vàng định đi ra ngoài.
Nhưng Mặc Cảnh Thâm vẫn không nhúc nhích, lôi cô quay lại, rồi tiện đà ôm cô nhóc mới rồi còn dính sát người vào tường giữ khoảng cách với anh vào lòng, khẽ nói bên tai cô: "Nhường cả phòng này cho chúng ta cũng là một lựa chọn rất hay."
Quý Noãn: "…"
Cô đặt tay lên ngực anh: "Phong Lăng vừa bị thương, hơn nữa rõ ràng có một thế lực nào đó muốn truy sát cô ấy. Dù sao cô ấy cũng là người anh đưa về, anh nên quan tâm hỏi han cô ấy vài câu. Làm gì có ông chủ nào vô tình như anh vậy?"
"Có Nam Hành rồi, cô ấy không cần anh phải quan tâm." Anh nói đơn giản một câu, rồi lại vừa cảnh cáo vừa ra lệnh: "Sau này với hành động của những kẻ truy sát không rõ nguồn gốc hoặc đến từ nước ngoài, em không được đến gần. Tuy tài nghệ của Phong Lăng không tồi, nhưng bối cảnh của cô ấy cũng không đơn giản. Vào lúc nguy cấp, em cần phải tự lo tốt cho bản thân mình trước, nhớ chưa?"
Hôm nay khi Quý Noãn giơ cây gậy bóng chày nhảy vào thì có lẽ là vì người ở bên trong là Phong Lăng. Cô cho rằng Phong Lăng có thể chống cự được cho nên mới có tự tin cầm gậy lao vào trợ giúp.
Đương nhiên cô có ý thức tự vệ, nhưng cũng không đến mức quá yếu đuối. Gặp chuyện mà bỏ trốn cũng không phải chuyện Quý Noãn cô có thể làm.
Dĩ nhiên, cô cũng không để người khác lo lắng vì hành động của cô.
"Biết rồi, lúc lạnh nhạt thì không thấy người đâu, vừa gặp thì anh đã chăm chút em như bà vυ" già rồi." Quý Noãn lẩm bẩm.
Mặc Cảnh Thâm: "…"
Quý Noãn ra khỏi bếp thì Phong Lăng đã mặc lại chiếc áo khoác thể thao màu đen vào người rồi. Nếu không phải vì bên trong chỉ mặc một chiếc áσ ɭóŧ không tiện cởi ra thì có lẽ cô đã thay luôn chiếc áo thun của Nam Hành ra. Phong Lăng mặc áo khoác ngồi trên sofa như thể người vừa bị thương không phải là mình. Ngoại trừ sắc mặt cô trắng hơn bình thường một chút thì cũng không có gì khác biệt.
Đây chính là kết quả của quá trình huấn luyện sao? Đau không được than, cảm giác gì cũng làm như không có mà chịu đựng?
"Cuối cùng cũng buông nhau ra được rồi hả. Tôi còn tưởng vợ chồng nhà cậu ở lì trong bếp vài ngày nữa cơ." Nam Hành cười lạnh tựa vào cửa ngoài phòng bếp. Nhìn thấy nét mặt Quý Noãn đã dịu đi rất nhiều, Nam Hành không cần đoán cũng biết cô gái nhỏ đã bị dụ dỗ rồi.
Mặc Cảnh Thâm đưa tay choàng ngang eo Quý Noãn bước về phía sofa, để cô gái nhỏ trong lòng mình không bỏ chạy nữa. Ánh mắt lãnh đạm của anh nhìn Phong Lăng và hộp thuốc dưới chân cô, ngay sau đó lại chuyển sang Nam Hành đang đứng bên kia: "Bọn chúng quẩn quanh một vòng lớn như vậy, mục tiêu là cô ấy hay là cậu?"
Nam Hành nở nụ cười biếng nhác ngang tàng: "Đều là người của Căn cứ XI, mục tiêu lớn nhất là tôi hay cô ấy thì có gì khác nhau?"
Mặc Cảnh Thâm nhìn anh, thản nhiên nói: "Người phụ nữ của mình bị đánh bị thương đến thế này, rõ ràng cậu chỉ hận không thể tự mình đi trừ tận gốc đám phế vật kia, sao bây giờ cậu lại có thể đứng đây dựa tường cười được thế? Đến cả Quý Noãn cũng không vô tâm như cậu."
Nam Hành: "…"
Quý Noãn: "???" Liên quan gì đến cô?
"Ông Mặc, tôi không phải người phụ nữ của anh ta. Bây giờ tuy anh là ông chủ của tôi, nhưng xin đừng chụp mũ lung tung." Phong Lăng lên tiếng, khó chịu phản đối.
Mặc Cảnh Thâm làm như không nghe thấy cô nói, chỉ lãnh đạm liếc Nam Hành.
Nam Hành yên lặng một thoáng rồi mới thu lại thái độ bất cần đời: "Dạo này phụ nữ thật không dễ nuôi, nặng nhẹ đều mắc sai lầm. Giữ người bên cạnh là sai, thả ra cũng là sai."
Quý Noãn nghe không ra ý của anh, còn Phong Lăng đang ngồi trên sofa lại lạnh mặt.
Nam Hành dập tắt điếu thuốc vừa mới châm lửa rồi mới ngước mắt lên cười, thần sắc đã lại nghênh ngang: "Cậu cũng biết đám người kia định mượn quan hệ ngầm để tẩy trắng. Ban đầu việc Phong Lăng cắt đứt đường dây buôn lậu của bọn chúng, cũng như nắm vững trong lòng bàn tay chứng cứ có thể đánh thẳng vào tử huyệt của họ có liên quan rất nhiều đến việc bọn họ muốn tẩy trắng. Cho dù bọn chúng muốn làm gì thì cũng e ngại sự tồn tại của Phong Lăng. Bọn chúng cũng đã nhiều phen cố gắng xuống tay hạ thủ với cô ấy, nhưng thân thủ và sự cảnh giác của Phong Lăng từ trước đến nay đều không tệ. Có điều bây giờ bọn chúng có gan vươn tay về trong nước thì cũng giống như tự chặt đứt đường lui của mình."
Chương 235: Một tay đóng vòi nước, trong chớp mắt bế ngang người cô lên
Dù không thể nắm được chính xác ẩn ý của bọn họ nhưng cô vẫn có thể ngửi được mùi thuốc súng.
Cô đã sớm biết bối cảnh Nam Hành không đơn giản, người buôn bán vũ khí đạn dược lại càng không đơn giản. Chỉ có điều cô không ngờ chuyện này có vẻ còn nghiêm trọng hơn suy đoán của cô.
Chuyện này không chỉ đơn giản liên quan đến các vấn đề vũ khí đạn dược, quốc gia, xã hội đen, mà còn dính dáng đến những chuyện mà Quý Noãn chưa từng tiếp xúc qua.
Lúc này cô chỉ đang băn khoăn, nếu Nam Hành phức tạp như vậy, thì anh ta có quan hệ kiểu như thế nào với Mặc Cảnh Thâm, còn cả Tần Tư Đình nữa.
Cô nhớ mang máng Tần Tư Đình đã từng nhắc qua, có lần anh ấy đã cứu sống Phong Lăng.
So với ánh mắt lạnh lùng của Nam Hành và sự hoài nghi lặng lẽ của Quý Noãn thì Mặc Cảnh Thâm lại tỏ ra không hề lo lắng dao động: "Tự bọn chúng lựa chọn con đường chết cho mình. Trước khi chết họ còn lôi kéo theo cả các người, chẳng ngại phải trả giá bao nhiêu."
Nghe ra lời này của Mặc Cảnh Thâm là đang nhắc nhở.
Đương nhiên Nam Hành cũng hiểu rõ từ lâu.
Nam Hành khẽ nhếch cặp môi mỏng thành một đường cong lạnh lùng: "Tôi đưa Phong Lăng về nước, không chỉ đơn giản làm vệ sĩ bình thường cho vợ cậu, mà muốn cô ấy được ẩn náu kỹ. Muốn đến thì đến, tôi đảm bảo bọn chúng cử tên nào đến thì sẽ chết tên ấy."
Mặc Cảnh Thâm khẽ siết eo Quý Noãn, sắc mặt lãnh đạm: "Lấy người phụ nữ của mình làm mồi nhử, loại chuyện máu lạnh vô tình này, thật sự chỉ có Nam Hành cậu mới làm được."
"Ông Mặc, từ lúc ở căn cứ tôi đã rõ mọi chuyện về nhiệm vụ và quá trình. Tất cả đều là lựa chọn của bản thân tôi." Phong Lăng nói xen vào. Có lẽ đây là lần đầu tiên Phong Lăng nói giúp Nam Hành trước mặt bọn họ, nhưng rõ ràng giọng nói không có chút độ ấm.
"Để một người phụ nữ phải bảo vệ mình, đây là chuyện một người đàn ông như cậu nên làm sao?" Mặc Cảnh Thâm không nhìn Phong Lăng, dường như đang cố ý khıêυ khí©h Nam Hành, quăng một câu sắc như dao vào anh.
Nam Hành: "… Các người người tung người hứng, làm tôi suýt nghi ngờ không biết có phải Phong Lăng đã bị vợ cậu tẩy não hay không. Từ lúc nào cô ấy biết cách phối hợp với cậu như vậy?"
Quý Noãn chợt nói sâu xa: "Nam Hành, rõ ràng Phong Lăng người ta mới nói đỡ cho anh đấy. Anh nói như vậy không thấy đau lòng sao?"
Nam Hành không trả lời, chỉ lạnh lẽo nheo cặp mắt thâm thúy nhìn Phong Lăng.
Phong Lăng cũng không nói thêm gì nữa, chỉ mặc chiếc áo khoác thể thao dính máu ngồi ở ghế.
***
Khi họ từ khách sạn của Nam Hành ra về thì đã khuya lắm rồi. Kể cả bây giờ Đại học T không đóng cửa thì Quý Noãn cũng biết đêm nay cô không thể về ký túc xá ngủ được.
Mặc Cảnh Thâm đưa cô về căn hộ bên ngoài Đại học T. Vừa lên xe cô đã hỏi: "Lúc nãy anh nói giải quyết chuyện… là tháng trước anh trở về Mỹ sao?"
"Chuyện anh đã hứa với em thì anh luôn thực hiện được. Nếu anh không tự mình đi thì sao có thể hoàn toàn đáp ứng em được?" Anh trầm giọng bình thản nói.
Đoán được là một chuyện, nghe xác nhận từ chính miệng anh lại là chuyện khác.
Tim Quý Noãn lập tức bị hun nóng đập rối loạn: "Cũng không phải là em tính toán so đo gì. Chẳng qua chuyện xảy ra hôm đó làm em quá kích động. Với hoàn cảnh như vậy mà có thể giữ vững lý trí, không căn vặn hay nói câu gì để giải tỏa thì mới là phản ứng của người không bình thường. Có lẽ em cũng không quá để tâm, nhưng em không có ý ép buộc anh phải làm gì, cũng không muốn làm khó anh…"
"Không làm khó anh thì em lại càng không cần phải nặng lòng chuyện này. Anh nói anh sẽ xử lý thì anh sẽ xử lý, tất nhiên sẽ không để lại hậu họa."
Quý Noãn nhìn anh.
Như vậy có nghĩa là cái người muốn cướp miếng mồi trong miệng cô bây giờ đã không còn là vấn đề lớn nhất nữa rồi, phải không?
Tuy nói là Mặc Cảnh Thâm tự mình ra tay, nhưng có lẽ chính là dùng dao mổ bò để cắt tiết chim rồi.
Nhưng với cô mà nói, còn chưa gặp mặt tình địch mà người ta đã bị hạ gục thì có phải là cô không có tính chiến đấu không?
***
Sau khi về đến căn hộ, Mặc Cảnh Thâm xuống xe rồi dắt tay cô.
Bàn tay anh nắm trọn bàn tay cô. Cô liếc sang nhìn anh, phát hiện ra Mặc Cảnh Thâm gần như luôn luôn duy trì trạng thái vốn có. Cho đến bây giờ chưa bao giờ anh có sự thay đổi đột ngột nào, bất luận là cách ứng xử trong công việc hay thể hiện dáng vẻ bên ngoài thì anh vẫn rất vững vàng.
"Tối hôm đó em buông thả đi uống rượu vì thật ra em biết đã có Phong Lăng ở bên cạnh, nên mới yên tâm thoải mái như vậy." Quý Noãn lại nhìn anh nói: "Hôm đó không phải anh đi thẳng đến chỗ em uống rượu mà đưa em về chứ?"
"Em không muốn để anh nhìn thấy dáng vẻ say như chết của em được Phong Lăng đỡ ra ngoài, hay vì không muốn cho anh biết em say đến nỗi cả mặt anh cũng không nhận ra?" Mới đầu Mặc Cảnh Thâm nghe cô nhắc đến chuyện uống rượu thì gần như không để ý đến cô. Nhưng vừa vào thang máy thì anh mới không mặn không nhạt quăng cho cô một câu.
Quý Noãn: "…"
Không cần hỏi cũng biết rõ ràng anh thật sự tìm thấy cô trong quán pub đó.
Vì vậy đúng là ngay cả anh cô cũng không nhận ra sao?
Không đúng, lúc ấy cô chỉ có cảm giác mình nhìn nhầm rồi, cho rằng đó chỉ làm ảo giác. Làm gì có chuyện cô không nhận ra Mặc Cảnh Thâm.
Vào thang máy, Mặc Cảnh Thâm quẹt thẻ, không quay lại nhìn cô.
Quý Noãn biết mình đã hứa với anh sẽ không uống rượu nữa, thế nhưng cô còn cố tình đi mượn rượu giải sầu. Vừa rồi hẳn là Mặc Cảnh Thâm không muốn so đo trong lúc dỗ dành cô, nhưng rõ ràng anh vẫn bất mãn với chuyện cô uống rượu.
Quý Noãn kiên trì đứng bên cạnh anh, nhìn bóng hai người trên cánh cửa thang máy đóng kín. Ánh mắt cô vừa chạm ánh mắt của anh thì cô tựa người vào cánh tay anh: "Sau này kể cả em có uống rượu thì cũng chỉ uống rượu mừng, vui vẻ uống, không bao giờ giận dỗi anh rồi mượn rượu giải sầu nữa."
Lúc này anh mới nhướng mắt nhìn cô trong cửa kính: "Nghĩa là em không có ý định ngưng uống rượu, mà chỉ uống rượu mừng hả? Em nên từ bỏ ý định còn có thể uống rượu này ngay đi."
Quý Noãn bĩu môi. Thang máy đi đến tầng của họ thì dừng lại, cô đi theo anh ra khỏi thang máy.
Trước khi về nhà, mọi người đã ăn qua loa ở chỗ của Nam Hành nên bây giờ Quý Noãn không thấy đói bụng. Sau khi đi vào bật đèn, cô vừa cởi giày vừa đảo mắt nhìn Mặc Cảnh Thâm lấy đôi dép lê màu xám tro ra thay.
Người đàn ông mất tích một tháng vừa quay về, tâm trạng trống vắng của cô lập tức được lấp đầy. Cô nhất thời không gọi tên được cảm xúc của mình nhưng cũng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Gần đây thời gian biểu ở trường của Quý Noãn kín bưng, cứ đến giờ là cô lại mệt rã rời theo thói quen. Dù sao cũng đã sắp mười một giờ, cô cởϊ áσ khoác chui thẳng vào phòng tắm, định tắm qua rồi đi ngủ luôn.
Vì quá mệt nên cô cũng không ngâm bồn mà tắm trực tiếp dưới vòi sen.
Thế nhưng cửa phòng bất ngờ mở ra. Gương mặt buồn ngủ của cô ngước lên, nhất thời không phản ứng kịp, chỉ nhìn thấy người đàn ông mặc áo sơ mi và quần âu giẫm chân lên sàn nhà đẫm nước, cứ như vậy mà bước vào trong làn hơi nước mờ mịt. Một tay anh giam hãm vòng eo cô, tay kia tắt vòi sen, trong nháy mắt bế ngang người cô lên.
Quý Noãn buồn ngủ đến lơ mơ: "Em còn chưa tắm xong, anh định làm gì?"
"Đợi lát nữa tắm cùng nhau."
"…?!"
Chương 236: Quý noãn như con mèo nhỏ đang cố kiềm chế từng tiếng kêu…
Cả người cô cứ trần trụi bị anh ôm ra ngoài như vậy.
"Bây giờ là mấy giờ rồi?" Tuy Quý Noãn buồn ngủ nhưng cơ thể vẫn quá nhạy cảm với từng va chạm nhỏ của anh. Hơn nữa cô không mặc quần áo nên hơi lạnh trong phòng cứ phả lên da càng làm cô nhạy cảm hơn.
Anh vốn muốn bế cô về phòng ngủ, nhưng Quý Noãn không mặc quần áo nên ngượng nghịu vùng vẫy trong lòng anh. Anh đang trấn tĩnh kiềm chế thì cuối cùng lại không kiểm soát được. Mặc dù một tháng không đυ.ng vào cô cũng không đến nỗi anh bị nửa người dưới hành hạ. Nhưng một khi cô nhóc này cứ dính vào lòng anh như vậy thì chỉ trong nháy mắt, một Mặc Cảnh Thâm đã từng tự cho mình là người vô cùng tự chủ đã không còn tồn tại.
Anh cúi đầu hôn cô, mơ màng ừ một tiếng, nhưng không hề có dấu hiệu ngừng lại.
Cô lại kêu lên phản đối: "Chúng ta về phòng ngủ đi."
Anh vẫn vấn vít hôn lên môi cô, khàn giọng cười: "Anh không nhịn được, không đợi nổi."
Quý Noãn: "… Chỉ cách phòng ngủ có vài bước chân thôi, đến mức như vậy sao?"
"Tính cả nửa tháng trước sinh nhật em, anh đã nhịn một tháng rưỡi rồi. Em nói có đến nỗi không?" Hơi thở nóng rực trầm khàn của anh dán sát vào tai cô. Anh hôn lên vành tai, gặm nhấm điểm nhạy cảm ở tai cô: "Em tưởng chồng em là thần thánh, có thể trơ mắt nhìn em tắm xong rồi đóng cửa đi ngủ hả?"
Cô vừa nói xong thì cánh tay của anh đang đè cô khẽ dùng lực, lập tức cả người cô bị anh dựng lên, chỉ trong nháy mắt anh đã tựa người vào mép bàn, ôm cô vào lòng.
Anh nắm cằm cô, hôn không hề dịu dàng, cạy răng môi cô ra mà chiếm đoạt.
Thậm chí cơn càn quét này còn dữ dội hơn bình thường. Anh cuốn lưỡi cô vào trong miệng mình, hôn từng chút từng chút, không bỏ qua một phân tấc nào của cô.
Đúng là đã trải qua một thời gian không gần gũi, Quý Noãn cứ tưởng rằng mình rất thờ ơ với chuyện này. Tuy rằng lần nào bị Mặc Cảnh Thâm trêu chọc thì cuối cùng cô cũng mất tự chủ, nhưng ít nhất cũng xem như hai người đã trải qua giai đoạn khó lòng tách rời nhau. Khoảng thời gian ngắn ngủi không ở bên nhau này cũng không phải vấn đề gì lớn…
Mặc Cảnh Thâm hiển nhiên quan tâm đến việc cô đã không thân mật một thời gian rồi, nên tuy rằng đang ở trạng thái tên đã lắp vào cung, nhưng anh vẫn nhẫn nại buông cô ra, tỉ mỉ hôn liên tục lên cần cổ và tai cô. Anh ngậm lấy vành tai cô, cắn lên xương quai xanh, rồi lần dọc xuống dưới.
Quý Noãn bị kí©h thí©ɧ đến ửng hồng vành mắt, âm thanh vỡ ra, dần dần bị cuốn vào cơn xoáy mê muội làm cô cong người lùi lại.
Ánh đèn của phòng khách chiếu sáng lên da thịt trắng nõn tinh tế không chút che đậy của cô. Cô khàn giọng khẽ nói: "Đừng… nhột…"
Anh không buông ra, tay trượt xuống đôi chân trắng nõn của cô.
Quý Noãn rên lên, từng tiếng vỡ vụn nức nở: "Mặc Cảnh Thâm…"
"Gọi anh là gì?" Tay Mặc Cảnh Thâm ngừng lại, âm u liếc cô.
Quý Noãn: "Ông xã..."
Một thời gian dài không gọi anh như vậy, trong một thoáng cô không phản ứng kịp.
Kết quả là giọng nói yêu kiều mềm mại của cô càng làm cặp mắt của anh thẫm lại. Quý Noãn nhìn ánh mắt đen láy vô cùng sâu lắng của anh, anh nhìn lại cô, rõ ràng không cho cô có thêm cơ hội lùi bước. Đêm nay anh đương nhiên không dễ dàng buông tha cho cô.
Mặc Cảnh Thâm rũ mắt nhìn cơ thể ngọc ngà trắng nõn đang phơi ra dưới ánh đèn của người phụ nữ ngồi trên đùi mình đã bị trêu chọc đến mềm nhũn tay chân, gân xanh trên trán nổi hẳn lên.
"Rất thích gọi cả họ tên của anh à?" Giọng nói của anh khàn khàn đáng sợ, nặng nề cúi đầu xuống sát tai cô, trầm thấp nói: "Lát nữa sẽ cho em gọi thoải mái, nhớ đừng khóc."
Anh trắng trợn uy hϊếp không hề kiêng nể khiến Quý Noãn vô thức rụt người lại trong lòng anh, cô có cảm giác đêm nay thật sự bản thân không cách nào có thể ngủ được.
Không đợi cô đáp lại, ngón tay hư hỏng của anh đâm thẳng vào trong xâm chiếm: "Em có khóc anh cũng không tha đâu."
Quý Noãn nức nở kêu lên, bất giác cong người, cơ thể trắng ngần như bị nhuộm màu. Cô run rẩy chụp lấy tay anh, không có sức đẩy ra: "Chờ một chút… Chúng ta có nên thỏa thuận về thời gian kết thúc trước không… Một đêm không ngủ quả thật sẽ không chịu đựng nổi…"
"Anh không chờ được." Mặc Cảnh Thâm không cho cô nói lời thừa thãi, cử động ở ngón giữa lại một lần nữa khơi dậy cảm giác khiến cơ thể cô không thể cưỡng lại nổi.
Quý Noãn vùi đầu vào cổ anh, móng tay bấm lên lưng anh, môi dưới của cô bị chính mình cắn đến trắng bệch. Cả người cô bị trêu chọc kí©h thí©ɧ đến mức hơi nước dâng tràn nơi đáy mắt, tràn ra khóe mắt: "Ngày mai em còn có tiết…"
"Ngày mai em nghỉ học." Anh hôn lên cần cổ cô, giọng anh khản đặc.
"Nghỉ học? Nghỉ giờ nào? Sao anh biết được? Em không nghe thấy thông báo nghỉ học…"
"Với tư cách là người đầu tư thư viện Đại học T, giữ chức hiệu trưởng danh dự cấp cao, anh bảo ngày mai nghỉ, ai dám không nghỉ?"
Quý Noãn: "…"
Mai là Chủ nhật, đúng là cũng chỉ có mấy lớp cá biệt và vài lớp học thêm do Giáo sư Lâm thỉnh thoảng mở. Cho dù là nghỉ một ngày thì cũng không ảnh hưởng nhiều lắm.
Nhưng cô hoàn toàn không ngờ một người đàn ông tỉnh táo ở công ty như Mặc Cảnh Thâm lại có thể vì "lý do cá nhân" mà chuyên quyền như vậy.
Nếu đêm nay cô không cho anh no nê thì có lẽ những ngày sau đó cả trường Đại học T sẽ phải liên tục nghỉ học mất…
Thấy Quý Noãn có vẻ hơi phân tâm, cánh tay Mặc Cảnh Thâm chợt phủ lên gáy cô. Anh rải một nụ hôn dịu dàng lên trán cô, rồi lướt qua Thái dương cô, còn ngón tay kia cứ dần dần nhích vào bên trong, khiến Quý Noãn run rẩy nức nở.
Tiếng rên đè nén như mèo kêu của Quý Noãn từng bước xâm nhập vào tai anh, bào mòn sự kiềm chế nhẫn nại muốn chờ cho cô có thời gian thích ứng, ép bức sự kiềm chế cuối cùng của anh gần như nổ tung.
Ánh sáng trong phòng khách cũng dập dờn theo, Quý Noãn nhanh chóng không kiềm chế được nữa. Anh nhìn cô, tiếng cười trầm khàn vang lên làm vành tai cô ửng hồng.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire