mardi 9 septembre 2025

Chương 377: Trừ phi người bế cô là mặc cảnh thâm

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, cơ thể co quắp của Quý Noãn trên sofa dần dần thả lỏng. Tay cô vẫn ôm bụng, cứ vô thức nằm như vậy vừa chịu đau vừa cố ngủ thϊếp đi.

Cô cảm thấy mình ngủ rất say, nhưng lại liên tục nằm mơ.

Cho đến khi Quý Noãn xoay người, cảm giác trên người có sức nặng của tấm chăn thì mới mở bừng mắt ra. Cô cúi xuống nhìn chiếc chăn đắp trên người mình, thì mới phát hiện mình đang nằm trên giường phòng ngủ.

Đêm qua chẳng phải cô bị đau bụng, ngồi im trên sofa không dám cựa quậy sao, không biết cơn đau dứt lúc nào rồi ngủ thϊếp luôn trên ghế.

Sao lại chạy về giường rồi?

Quý Noãn ngồi dậy, cúi xuống thấy mình vẫn mặc bộ quần áo tối qua.

Mặc Cảnh Thâm bế cô vào đây sao?

Mới vừa có ý nghĩ này, trái tim Quý Noãn đã đập mạnh. Cô vội vã vén chăn đứng dậy ra khỏi phòng ngủ.


Thế nhưng cô vừa đi ra khỏi phòng thì đã nhìn thấy một người phụ nữ xa lạ đang dọn dẹp căn hộ ở Quốc tế Oran. Bà vừa liếc sang thấy Quý Noãn còn ngái ngủ thì lễ phép cười với cô: “Cô tỉnh rồi sao?”

Quý Noãn thấy có người ra vào dọn dẹp căn hộ thì cũng không có gì lạ, cô cũng khách sáo cười lại với dì giúp việc, rồi lại đảo mắt nhìn về phía phòng sách hỏi: “Ông Mặc còn trong đó không?”

“Ông Mặc đi từ lúc hơn sáu giờ rồi.” Dì giúp việc dùng khăn lau sạch sẽ bàn trà rồi nói: “Sáu giờ tôi đến thì thấy cô đang nằm ngủ trên sofa, không có cả chăn để đắp, nên tôi dìu cô vào phòng ngủ. Ông Mặc đi rất sớm, bây giờ hẳn là đã ở công ty rồi.”

Ngọn lửa nhỏ mới được nhen nhóm trong lòng Quý Noãn đã bị hắt một chậu nước lạnh, bị dập tắt trong nháy mắt.


“Dì đỡ tôi vào phòng ngủ sao?” Quý Noãn nhìn chăm chăm dì giúp việc.

Bà vẫn ra sức lau bàn trà và mấy chiếc bàn hình trụ ở xung quanh, không nhìn Quý Noãn, chăm chỉ lau chùi rồi trả lời: “Đúng vậy. Vào mùa xuân, trong phòng vẫn còn lạnh, tôi thấy cô ngủ như vậy rất dễ bị cảm, nên mới dìu cô vào phòng.”

Quý Noãn không đáp lại, xoay người đi vào phòng sách. Cô đẩy cửa bước vào, nhìn thấy tài liệu sách vở và máy tính đã được dì giúp việc dọn dẹp ngăn nắp, không còn chút dấu vết Mặc Cảnh Thâm bận rộn ngồi làm việc từ đêm qua, như thể từ đêm qua đến giờ, chỉ có một mình cô ở đây, sự tồn tại của người khác đều hoàn toàn biến mất.

Dì giúp việc dọn dẹp quá nhanh gọn, trong phòng phảng phất mùi nước lau chùi thanh mát tao nhã nhàn nhạt, nhưng không còn một chút gì của Mặc Cảnh Thâm.


“Cô muốn ăn sáng chưa? Tôi đã chuẩn bị bánh mì nướng và sữa tươi trong bếp. Nếu cô ăn không quen thì cứ nói, tôi có thể nấu chút cháo hoặc mì cho cô.” Dì giúp việc quay người rửa tay rồi đi ra hỏi Quý Noãn.

“Tôi không đói.” Quý Noãn lãnh đạm trả lời rồi lập tức định quay về phòng ngủ.

“Cô thật sự không muốn ăn sáng sao? Sắc mặt cô trông không được tốt lắm, có phải thấy khó chịu trong người không?”

“Không phải đâu, có thể do tôi ngủ không ngon.”

Quý Noãn không muốn nói nhiều, liền đi thẳng vào phòng ngủ đóng cửa lại. Ngay sau đó đôi chân cô như mất hết sức lực, cô bất động tựa người vào cửa.

Quả thực Mặc Cảnh Thâm còn không thèm nhìn cô lấy một cái, lúc anh quay trở về phòng sách cũng lạnh lùng tuyệt tình như thế, làm gì có chuyện lo lắng cô nằm trên sofa phòng khách có bị đau bụng hay như thế nào hay không?

Thật sự là cô tự mình đa tình sao?

Quý Noãn nhắm mắt lại, rồi lại mở mắt ra nhìn về phía ngoài cửa sổ. Từ góc độ này, cô có thể dễ dàng nhìn thấy tòa cao ốc của Tập đoàn Mặc thị. Bên ngoài tòa cao ốc cao hơn mười tầng được thiết kế hoàn toàn bằng kính công nghiệp hiện đại, lại càng nổi bật hơn giữa rất nhiều tòa cao ốc xung quanh. Ánh mắt cô dán chặt vào đỉnh tòa cao ốc của Mặc thị, bốn phía đều là kính lóe lên ánh màu vàng dưới ánh mặt trời, nhưng vẫn lạnh như băng, khiến người ngoài nhìn vào không thấy được nhân viên làm việc trong tòa nhà hay cả phòng làm việc trên tầng cao nhất của anh.

Không bao lâu sau dì giúp việc đến gõ cửa. Quý Noãn mở cửa ra, dì giúp việc bê ly sữa tươi ấm đưa cho cô: “Cô uống ly sữa ấm này đi, uống ấm thì mới giúp dạ dày đỡ đau.”

“Cảm ơn dì, tôi không…” Quý Noãn đang nói thì bỗng dưng ngưng bặt, ánh mắt nhìn chòng chọc vào gương mặt hiền hòa của dì giúp việc: “Sao dì biết dạ dày tôi không tốt?”

Dì giúp việc thoáng sửng sốt rồi ngay sau đó lại cười cười hiền hòa nhìn cô: “Lúc cô ngủ trên ghế sofa, tay cô vẫn đang ôm bụng. Tôi đoán có thể cô bị đau bụng hoặc dạ dày không được tốt.”

“Tôi ôm thế này phải không?” Quý Noãn hỏi vặn lại.

Dì giúp việc lại cười: “Sữa đang ấm, cô uống sữa đi.”

Thấy dì giúp việc không có ý định trả lời, Quý Noãn nhận lấy ly sữa, vuốt thành cốc còn giữ độ ấm vừa phải, rồi lại đánh giá vóc người khá nhỏ nhắn của dì giúp việc.

Dì giúp việc nhìn còn có vẻ gầy hơn cô, sao có thể dìu đỡ cô được?

Rõ ràng Quý Noãn nhớ mình thường ngủ rất say, nhưng nếu nói người khác dìu cô vào phòng ngủ thì ít nhất cô cũng phải có chút cảm giác. Nhưng khi đó cô không hề có ấn tượng gì, huống hồ dì giúp việc gầy nhỏ như vậy, có dìu cô đi thì cũng không thể bước đi vững được.

Nếu mà nói là bế thì dì giúp việc chắc chắn không thể bế cô.

Căn hộ ở Quốc tế Oran lớn như vậy, khoảng cách giữa phòng khách và phòng ngủ không hề gần nhau. Lúc cô được dì giúp việc đưa vào phòng ngủ, sao lại không hề có chút ấn tượng gì?

Quý Noãn kề miệng ly lên môi, từ từ uống một hớp sữa, rồi lại liếc nhìn dì giúp việc, thấy dì giúp việc chạm mắt cô không lâu thì cười xoay người đi tiếp tục bận rộn làm việc.

Quý Noãn tựa người đứng trước cửa, vừa uống sữa vừa nhìn về phía sofa, rồi lại quay đầu nhìn chiếc giường trong phòng ngủ.

***

Lúc mới trở về Hải Thành là khoảng thời gian bận rộn nhất.

Không chỉ riêng Mặc Cảnh Thâm bận, mà Quý Noãn cũng rất bận bịu. Vì thị trường bất động sản trong nước ổn định mà phòng giao dịch của cô nửa năm vừa rồi cũng từ từ phát triển, càng ngày càng dễ tiếp cận với mục tiêu hợp tác là các công ty bất động sản lớn mạnh nhất. Trong khoảng thời gian rất dài, Quý Noãn phải đi công tác ở nhiều nơi trong nước, để thu mua mặt bằng có tiềm lực triển khai xây dựng ở các thành phố khác, hoặc có tiềm lực với những hạng mục khác của phòng giao dịch, kể cả là dự án liên quan đến ngành du lịch.

Doanh thu thật sự rất khả quan. Hình ảnh của Quý Noãn cũng dần dần xuất hiện trên các bản tin tài chính kinh tế trong nước.

Trong suốt hai tháng, thời gian cô ở Hải Thành cũng không nhiều, hiếm hoi có được một hai ngày quay về nghỉ ngơi thì hoặc đến phòng giao dịch họp, hoặc là tiếp cán bộ quản lý hoặc nhân viên các công ty bất động sản đấu thầu. Thi thoảng cô tranh thủ mấy tiếng về Ngự Viên hoặc Quốc tế Oran nhưng cũng không nhìn thấy bóng dáng Mặc Cảnh Thâm.

Trong lúc bận rộn, cô nghe loáng thoáng tin Tập đoàn Mặc thị sắp sát nhập với Shine. Dưới sự chèo lái của Mặc Cảnh Thâm, Mặc thị đã đạt đến trình độ phát triển vượt qua tất cả kỷ lục trước kia, đang có chiều hướng phát triển trở thành tập đoàn đứng đầu cả nước. Tập đoàn Mặc thị vốn là con ngựa ô trong ngành Khoa học kỹ thuật ở trong nước mà không ai sánh kịp. Hai tháng vừa rồi Mặc thị lại càng đẩy mạnh tốc độ tăng trưởng, đưa tập đoàn phát triển đến mức kinh người.


Chương 378: Phát hiện ra suốt đêm tổng giám đốc mặc không ngủ


Quý Noãn biết, đây là thành tựu mà Mặc Cảnh Thâm của mười năm trước cũng có thể làm được. Nhưng với Mặc Cảnh Thâm mười năm sau thì tất cả lại càng dễ dàng hơn nhiều.

Phòng giao dịch của Quý Noãn cũng ngày càng phát triển. Cô dần dần chỉ cần làm việc với những đối tác cao cấp, thỉnh thoảng mới phải bay đi Hồng Kông hoặc Nhật Bản, chứ không phải bận bịu như bình thường nữa.

Một tháng tiếp theo, Quý Noãn đi Mỹ gặp công ty đối tác và ở lại cả tháng để ký hợp đồng trị giá ba trăm nghìn đô.

Lần này Hạ Điềm đi Mỹ cùng cô, ngày nào họ cũng bận rộn làm việc, gặp mặt ban giám đốc và lãnh đạo của đối tác, gần như không đi đâu ngoài việc di chuyển giữa khách sạn và công ty. Trong khoảng thời gian này, cô cũng tranh thủ gọi điện về Ngự Viên, hỏi xem gần đây anh có về nhà hay không, nhưng đáp án đều là không.

Mật mã căn hộ ở Quốc tế Oran vẫn không bị thay đổi, vẫn là sinh nhật của cô. Lần nào cô quay về cũng biết Mặc Cảnh Thâm không quay về đó ở nữa.

Vào những lúc cực kỳ bận rộn, trước khi ngủ Quý Noãn chỉ nhắn một tin cho Mặc Cảnh Thâm, kể cho anh nghe hôm nay mình đã ký được hợp đồng nào, hoặc gặp phải vấn đề khó khăn gì.

Tin nhắn của Mặc Cảnh Thâm đã được đổi sang hệ thống không gửi thông báo đã đọc, vì vậy dù anh có đọc tin hay không thì điện thoại bên này của Quý Noãn cũng không nhận được ký hiệu đã đọc hay chưa đọc.

Vì vậy Quý Noãn cũng không biết được rốt cuộc anh có nhận được những tin nhắn thi thoảng cô gửi đi hay không.

Nhưng quả thật anh không hề nhắn lại một tin nào.

Còn về chuyện gọi điện cho Mặc Cảnh Thâm… đúng là cô có từng gọi.

Trong một tháng bận rộn vất vả kia, cô cũng cố gắng tranh thủ chút thời gian gọi điện cho anh. Mấy lần đầu cô gọi được, nhưng anh vẫn lạnh lùng xa cách, cho dù cô có nói gì thì anh cũng trả lời ngắn gọn đôi ba câu rồi tắt điện thoại. Hoặc trong lúc cô đang nói chuyện thì anh hỏi bao giờ cô quay về để ký đơn ly hôn, muốn cô đừng phí công dông dài với anh nữa.

Cứ mỗi lần gọi điện thoại cô đều bị đông lạnh gần chết, sau đó cô cũng tự bỏ cuộc. Quý Noãn không muốn nghe anh nhắc đến chuyện ly hôn nên về sau cô dứt khoát không gọi điện thoại nữa mà chuyển sang gửi tin nhắn.

Nhưng anh không hề hồi đáp.

Một người đàn ông nặng tình bất chợt vô tình như vậy, thật là đáng sợ.

Cứ bận rộn liên tục như vậy trong ba tháng, mùa Xuân cũng sớm trôi qua, Hải Thành bước vào chớm Hạ.

Trước đó không lâu, Shine USA tổ chức mấy lần đại hội cổ đông, sau đó công bố tin tức, Tập đoàn Shine bắt đầu phát triển mảng Internet trong nước, thành lập công ty Internet ở Hải Thành, tạm thời được đặt dưới danh nghĩa của Shine và Mặc thị, do Mặc Cảnh Thâm toàn quyền quản lý. Phía Shine USA sẽ cử một người quản lý dự án về nước hỗ trợ quản lý công ty mới.

Mặc Cảnh Thâm lại càng bận rộn, thậm chí đến khi Quý Noãn ổn định lại cuộc sống, không còn đi lại nhiều nữa thì cô cũng gần như không nhìn thấy bóng anh.

Anh không ở công ty thì là ở nơi xã giao nào đó, hoặc đi công tác. Anh đi lại các nơi trên thế giới nhưng lại không hề xuất hiện trước mặt cô, dường như cách thế giới của cô rất xa.

Quý Noãn tranh thủ thời gian gặp Thẩm Mục nói chuyện một chút. Thẩm Mục kể bây giờ Tổng Giám đốc Mặc bận rộn chưa từng thấy. Thật ra thì lắm khi anh cũng có chút thời gian rảnh rỗi để nghỉ ngơi, nhưng anh như một tảng băng tỏa ra hơi lạnh, chẳng màng đến mọi sự xung quanh, gần như xem công ty là nhà, thậm chí có lúc bận đến mức không có cả thời gian ăn cơm. Bình thường mọi người tan việc đều nghỉ ngơi, nhưng anh thì vẫn bận rộn họp với đối tác quốc tế.

Đến sáng hôm sau đi làm lại, nhân viên thường xuyên phát hiện Tổng Giám đốc Mặc cả đêm không ngủ.

Không ai hiểu vì sao bây giờ Tổng Giám đốc Mặc lại tự ép mình bận rộn đến như vậy, ngay cả Thẩm Mục cũng không hiểu nổi. Nhưng đúng là hiện tại công ty đang phát triển với tốc độ đáng sợ.

Quý Noãn thật sự không tìm được Mặc Cảnh Thâm. Rõ ràng cô đang ở trong nước, anh cũng đang ở trong nước, nhưng cảm giác lại khác hẳn khi anh sang Mỹ mười năm chẳng thèm quan tâm đến cô.

Bây giờ cuộc sống của họ thoạt nhìn như đang trở lại thời kỳ hai người chẳng hề có chút liên quan gì đến nhau.

Rõ ràng cô không đồng ý ly hôn, cũng không ký đơn ly hôn, rõ ràng anh vẫn là chồng cô, thế nhưng ngay cả muốn gặp anh một lần cô cũng không gặp được.

Quý Noãn biết thời gian này anh vô cùng bận rộn, nên cô quyết định không làm phiền anh. Dù bận đến đâu đi nữa thì cũng không thể bận cả đời, cô chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi mà thôi.

***

Tại Phòng giao dịch Bất động sản Mặc Noãn.

Một tập tài liệu được thả lên bàn làm việc, Quý Noãn nhìn lướt qua tờ trên cùng, không lên tiếng, rồi cúi xuống tiếp tục đọc những tài liệu khác.

“Sao gần đây cậu có vẻ buồn bực không vui vậy?” Hạ Điềm đứng trước bàn làm việc, gạt đống tài liệu sang một bên, rồi dựa người vào bàn, cúi đầu xuống gần cô hỏi.

“Vậy sao? Có lẽ do mình quá mệt mỏi. Cậu thử đi tiếp khách liên tục một tháng đi.” Quý Noãn lại lật một trang tài liệu, thản nhiên nói: “Mình mới về nghỉ ngơi được có mấy ngày, chắc cơ thể chưa thích nghi tốt thôi.”

“Mình nghĩ là do đã lâu cậu không có đàn ông tưới tắm cho thì có.” Hạ Điềm bật cười chế giễu: “Mình thấy từ sau khi cậu và Mặc Cảnh Thâm từ Mỹ trở về, dường như hai người rất ít liên lạc với nhau. Lúc anh ta bận rộn, cậu cũng bận rộn thì không nói, nhưng gần đây hiếm có lúc cậu được nghỉ ngơi mà anh ấy cũng không lái xe đến đón cậu? Nghe mấy cô Tiểu Bát nói, trước kia Mặc Cảnh Thâm rất hay đón cậu.”

“Cậu cũng tự nói còn gì, anh ấy bận, mình cũng bận, làm sao anh ấy có thời gian đón mình?” Quý Noãn không thèm chớp mắt.

“Thật không?” Hạ Điềm nhíu mày: “Mình đã bảo, cậu có chuyện gì cũng đừng giấu nhẹm đi không nói ra. Không phải là chuyện tình cảm của hai người có vấn đề gì chứ?”

Quý Noãn đang cầm bút ký tên lên hợp đồng thì chợt sững lại, chữ cuối cùng bị cô kéo dài ra.

Cô nhìn tên mình được viết loằng ngoằng trên hợp đồng, sững lại thật lâu rồi mới lặng lẽ đặt bút xuống, ném hợp đồng lên bàn làm việc, ngước mắt lên nhìn Hạ Điềm: “Có thời gian uống rượu với mình không?”

Hạ Điềm nheo mắt, chán ghét khoát tay: “Uống rượu thì thôi đi. Với tửu lượng của cậu, uống với cậu thì chẳng khác gì đẩy cậu vào đám lửa. Mình không dại gì ôm họa đâu. Bà cô này tuyệt đối không uống rượu với loại tửu lượng như cậu đâu.”

Quý Noãn: “Gần đây tửu lượng của mình khá lên rồi. Mấy lần đi tiếp khách mình đều uống một chút, tuy không nhiều lắm nhưng so với trước kia thì vẫn tốt hơn.”

“Mấy lần cậu đi xã giao, chẳng phải Tiểu Bát vẫn lén giúp cậu đổi ly rượu thành cocktail hay sao? Có cô em trợ lý suốt ngày lo sợ cậu bị thua thiệt đủ chuyện thì cậu mau mà cảm tạ trời đất đi! Bây giờ phòng giao dịch của chúng ta phải xã giao với đối tác, có bao nhiêu đàn ông thèm thuồng cậu từ lâu. Nếu không phải vì biết cậu là vợ Mặc Cảnh Thâm, thì chắc chắn móng vuốt của họ đã rờ rẫm lên khắp người cậu từ lâu rồi. Chẳng qua bọn họ không có gan đắc tội với nhà họ Mặc mà thôi. Cậu thật sự cho rằng rượu mà cậu uống khi đi tiệc xã giao đều là loại nhẹ à? Cũng đều do Tiểu Bát muốn bảo vệ cậu nên mới đi đổi giúp cậu thôi!”

Chương 379: Má đào hây hây thiếu điều nói toạc cho người ta biết đêm nào cậu với chồng cũng hưởng gió xuân


“Sao mình không nhận ra có ai đang thèm thuồng vậy?” Quý Noãn nhướng mày: “Mấy lần mình đi tiếp khách với cậu đều nhìn thấy có người muốn lấy số điện thoại của cậu thì có.”

“Xời, chẳng phải là vì người ta biết tỏng sau lưng cậu có Mặc Cảnh Thâm nên dù có mơ tưởng họ cũng chẳng dám đào góc tường sao. Vì thế bọn họ mới chịu rút lui rồi sau đó muốn có quan hệ mờ ám với mình. Há há, chẳng biết đám người này suy nghĩ cái gì, chị đây là loại người như vậy sao?”

Quý Noãn đẩy cô một cái: “Cậu không phải là người như vậy sao? Lần trước ai đi gặp bạn học cũ, uống nhiều nên bị bạn học nam cõng vào khách sạn, sau đó bị vị bạn trai cảnh sát hình sự kia phát hiện, hai người gây gổ chiến tranh lạnh đến bây giờ vẫn chưa làm lành phải không?”

Hạ Điềm: “…”

“Không cãi được hả? Có ai mà không biết phong cách sống này của cậu? Tuy rằng tính cách của cậu thẳng như ruột ngựa, cũng rất hết lòng trong tình yêu, nhưng cậu lại làm cho người khác có cảm giác thoạt nhìn qua có vẻ buông thả, không đáng tin cậy trong chuyện tình cảm. Còn cái tính khí cố chấp của cậu, không chịu giải thích, bị hiểu lầm là im lặng, như bệnh thần kinh ấy, cậu nói xem có mấy người chịu được cậu chứ?”

“Mình không chịu nổi cái tảng đá kia, vừa khắm vừa cứng. Chả trách rõ ràng gia đình giàu có như vậy mà còn chạy đi làm cảnh sát hình sự. Tính tình anh ta như cán bộ bôn-sê-vích của những năm tám mươi ấy, chỉ thích hợp làm đồng chí cán bộ thôi! Sao suốt ngày cứ đòi quản lý mình? Chiến tranh lạnh thì chiến tranh lạnh, cùng lắm là chia tay, chứ bà cô này còn lâu mới chịu khuất phục.”

Quý Noãn: “Ha ha.”

“Cậu lại cười đểu cái gì?” Hạ Điềm lườm cô.

“Cười cái gì á? Lần trước ai chủ động chia tay làm cho người ta tức giận đồng ý, sau đó lại gọi điện khóc lóc rêи ɾỉ với mình cả đêm, trước khi người ta nguôi giận cũng không dám đến đồn cảnh sát tìm hả? Cuối cùng khó khăn lắm mới làm lành lại được, thì lúc nào cũng nâng niu người ta, thiếu điều suốt ngày gọi người ta là ông chủ, ai vậy hả? Bây giờ lại muốn chia tay sao? Cậu cứ giở cái thói như vậy thì người ta làm sao mà chịu nổi cậu?”

“…” Hạ Điềm cầm một tập tài liệu trên bàn lên rồi lại ném phịch xuống bàn: “Quý Noãn, chúng ta cắt đứt quan hệ đi!”

“Ừ, tạm biệt, không tiễn.”

“…”

Hạ Điềm hừ một tiếng nhưng vẫn không đi, cứ nằm nhoài trên bàn làm việc của Quý Noãn, hai tay ôm mặt, khuôn mặt làm ra vẻ vô cùng dễ thương, năn nỉ nịnh nọt: “Bạn yêu, uống rượu thì thôi đi, nhưng nếu tâm trạng cậu không được vui, thì để mình đi shopping với cậu nhé?”

Khóe miệng Quý Noãn run run: “Cậu dùng cái chiêu chớp mắt phóng điện với bạn trai thì có tác dụng đấy, nhưng đừng có gieo họa cho mình được không? Có thời gian giả vờ dễ thương thế này, chi bằng cậu tự đi tìm anh ấy nói chuyện bình tĩnh xem?”

Hạ Điềm làm ra vẻ mặt cự tuyệt đi gặp người kia nói chuyện, nụ cười trên mặt vừa nở ra cũng lập tức thu về, nghiêm nghị nhìn Quý Noãn: “Cuối cùng cậu có đi shopping với mình không?”

“Cậu muốn mua cái gì?” Quý Noãn cau mày, đẩy cánh tay của cô ra: “Tránh ra đi, đè tay lên tài liệu của mình rồi.”

Hạ Điềm nhấc chân mình lên huơ huơ trong không khí: “Gần đây thời tiết quá nóng, mình đi giày kín không thoải mái, muốn đổi đôi khác.”

Nói rồi cô lại cúi đầu nhìn chân Quý Noãn: “Hôm nay cậu cũng đi đôi giày bó quá, cậu không nhận ra sao? Da ở mắt cá chân bị giày chà vào đỏ lên rồi mà cậu cũng không thấy đau hả?”

Quý Noãn nghe thấy mới cúi xuống liếc nhìn.

Lúc sáng cô lái xe đến phòng giao dịch, cũng chưa đi được mấy bước, sau đó đi họp thì cũng chỉ đi lại một chút trong hành lang phòng làm việc, quả thật cũng cảm thấy hơi đau. Nhưng lúc đó Tiểu Bát có việc tìm cô, hai người vừa nói chuyện vừa đi đến phòng họp nên Quý Noãn cũng không quá để ý. Sau đó cô về phòng làm việc thì vẫn ngồi đây nên cảm giác đau cũng đỡ đi đáng kể.

Nghe Hạ Điềm nhắc nhở, Quý Noãn mới lắc lắc chân: “Đúng là hơi đau.”

Hạ Điềm vỗ bộp một cái xuống bàn cô: “Vậy chúng ta đi dạo mua giày đi! Một giờ chiều nay họp với đối tác xong, chắc khoảng ba giờ là chúng ta có thể nghỉ làm sớm, cùng ra trung tâm thương mại nhé? Ok không?”

Quý Noãn không đáp lại.

Cô định tối nay gọi điện thoại xem có thể hẹn Mặc Cảnh Thâm ra ngoài được không. Lúc sáng cô đã hỏi Thẩm Mục, cậu ta nói Tổng Giám đốc Mặc hôm nay sẽ ở công ty, buổi tối cũng không có cuộc họp hay bữa tiệc xã giao nào.

Nhưng nhìn thấy nét mặt nài nỉ của Hạ Điểm thì Quý Noãn lại không đành lòng.

“Được không vậy? Lâu lắm rồi mình không đi shopping, hai người phụ nữ có tâm trạng, ngoại trừ việc uống rượu ra thì chính là đi dạo phố shopping đấy. Đến cả đi dạo phố mà cậu cũng không định đi với mình sao?”

Quý Noãn ôm trán: “Chỉ có cậu đang định chia tay, chứ mình không có. Ai nói tâm trạng mình không tốt hả?”

“Rõ ràng ngày nào cũng vác cái bản mặt của oán phụ ra, chính cậu không nhận ra sao? Gần đây Mặc Cảnh Thâm bận rộn như vậy, chắc anh ta cũng không có thời gian để ý đến cậu. Trước kia ngày nào mặt cậu cũng hây hây má đào, thiếu điều nói toạc cho người ta biết đêm nào cậu với chồng cũng hưởng gió xuân. Còn bây giờ thì rõ ràng là vẻ mặt bị đày vào lãnh cung, thế mà cậu còn dám nói tâm trạng mình vui vẻ hả?”

“…”

Trên thế giới này sao lại có một sinh vật gọi là bạn gái thân có thể vừa nhìn là đã biết tỏng tâm tư của mình vậy chứ?

Cảm giác bị nhìn thấu đúng là không vui chút nào.

***

Khi họ rời phòng giao dịch đã làm ba giờ rưỡi chiều. Có rất nhiều cửa hàng lớn phải sau mười giờ tối mới đóng cửa, nhưng cũng có một số cửa hàng khá cá tính, bốn giờ rưỡi là đã đóng cửa rồi.

Hai cô vừa rời công ty thì đi thẳng đến khu phố mua sắm trung tâm của Hải Thành.

Hạ Điềm vẫn luôn muốn tới đây ăn đồ Nhật vì buổi trưa hai người làm việc không ăn được nhiều. Có điều bây giờ vội đi shopping nên cô chỉ có thể ôm bụng đói đi mua sắm, chờ đến khi mua giày xong thì mới đi ăn.

Bây giờ Quý Noãn đi shopping không lượn tới lượn lui như lúc trước nữa. Muốn mua giày thì cô đi thẳng vào cửa hàng bán giày, tốc chiến tốc thắng. Hạ Điềm cực kỳ khó chịu, nói hôm nay Quý Noãn đến đây chỉ là muốn hoàn thành nhiệm vụ mua đồ, không hề có chút ý định đi dạo.

“Chẳng phải là đi mua giày sao? Còn phải mua cái gì nữa thì đi mua luôn đi. Mắt cá chân của mình bị giày mài thì đi xa thế nào được chứ?” Quý Noãn ngồi trên sofa dài ở cửa hàng chuyên kinh doanh giày cao cấp, nhìn dáng vẻ Hạ Điềm chọn qua chọn lại ở tủ giày bên cạnh, vừa mở điện thoại xem tin tức vừa không tập trung nói.

Hạ Điềm quay sang lườm cô: “Vậy sao cậu không mau chọn một đôi luôn đi. Chờ đến khi mắt cá chân cậu bị chà xát đến rộp lên thì mới biết đau là gì à?”

Lúc này Quý Noãn mới ngước lên nhìn giày trong cửa hàng một lúc. Cô và Hạ Điềm có sở thích dùng đồ khá giống nhau, ví dụ như kiểu dáng, nhãn hiệu, phong cách.

Ánh mắt Quý Noãn đang lướt qua một đôi giày bày trong tủ kính ở trước cửa thì chợt nhìn thấy bên ngoài tủ kính có hai bóng người đi qua.

Một nam một nữ.

Nam vẫn cao lớn anh tuấn trong bộ đồ sơ mi quần dài màu đen, lạnh lùng bắt mắt khiến người khác phải chú ý. Còn nữ ở bên cạnh anh mặc chiếc váy dài màu trắng đang là mốt thịnh hành trong nước, tóc dài xõa vai, nụ cười dịu dàng vui vẻ đọng nơi đáy mắt.

Chương 380: Nhổ tận gốc, cả máu lẫn thịt 


Ánh mắt Quý Noãn đang cố định thần ở phía bên ngoài tủ kính thì vừa đúng lúc Hạ Điềm thử giày xong quay người lại, cũng nhìn thấy hai người đi ngang qua bên ngoài.

Mí mắt Hạ Điềm chớp chớp, chợt nói: “Con m* nó chứ, chuyện quái gì đây? Tổng Giám đốc Mặc sao lại có thể cùng với An… An gì đó? An Thư Ngôn hả? Sao hai người họ lại ở đây?”

Hạ Điềm chợt ngưng bặt, bất chợt chuyển mắt sang quan sát Quý Noãn.

Lúc trước quả thật có thông tin.

Tập đoàn Shine thành lập công ty Internet trong nước, người được cử đến Hải Thành phụ trách công ty là An Thư Ngôn.

Vậy mà Quý Noãn vẫn yên lặng ngồi im, đi lại đôi giày bó chân kia, dường như không còn cảm giác đau, cứ thế đứng lên đi ra cửa, nhìn theo hai người đã đi sang hướng khác.

Có lẽ vì giác quan thứ sau của phụ nữ, hoặc có lẽ do An Thư Ngôn đã nhìn thấy Quý Noãn ngồi ở đây từ trước, nên khi Quý Noãn đi ra trước cửa nhìn ra ngoài thì lúc này An Thư Ngôn quay đầu sang Mặc Cảnh Thâm, vừa cười vừa thì thầm nói gì đó. Mặc Cảnh Thâm vẫn quay lưng lại, cô không nhìn ra nét mặt của anh.

Bây giờ Hạ Điềm cũng đi giày vào hấp tấp vọt ra. Quý Noãn theo phản xạ lôi cô lại, khẽ hỏi: “Cậu làm gì thế?”

“Đi đánh bồ nhí chứ sao!” Hạ Điềm nhìn chằm chằm, khuôn mặt phừng phừng lửa giận: “Mặc Cảnh Thâm như thế này là có ý gì? Không phải anh ta yêu cậu thương cậu đến xương tủy rồi sao? Sao bây giờ là dẫn người phụ nữ một lòng một dạ thương yêu anh ta đi dạo phố? Anh ta làm vậy không chỉ là hết yêu cậu rồi mà còn muốn cắm cho cậu một cái sừng hả? Cậu nhìn An Thư Ngôn kia kìa, cái mặt cười tươi như hoa! M* nó, cậu thả mình ra, để mình qua đó!”

Quý Noãn gần như dồn toàn bộ sức lực vào đôi tay mình, nắm thật chặt cánh tay Hạ Điềm: “Đừng đi!”

“Cậu sợ cái gì? Bây giờ chồng cậu đang đi dạo phố cùng người phụ nữ khác đấy! Quý Noãn, cậu nhịn được sao?” Khuôn mặt Hạ Điềm hầm hầm, cô nàng nhìn cô chòng chọc.

Tất nhiên là không chịu đựng nổi.

Cũng dĩ nhiên không phải là sợ.

Cô không tin Mặc Cảnh Thâm không nhìn thấy cô, giác quan của người đàn ông này từ trước đến nay vẫn luôn rất nhạy bén. Cho dù mới vừa rồi cô ngồi trong góc tủ cạnh cửa, nhưng trong cửa hàng giày này không còn ai khác. Khi bọn họ đi qua thì chắc chắn sẽ nhìn thấy Hạ Điềm đứng bên cạnh tủ giày đầu tiên, cũng chắc chắn sẽ nhìn thấy cô.

Đúng vậy, Mặc Cảnh Thâm đã từng yêu thương cô đến khắc cốt ghi tâm.

Nhưng bây giờ anh cũng thật sự muốn đóng băng cả máu thịt xương da của cô, tàn nhẫn rứt ra từng chút một, cả băng vụn lẫn máu thịt.

“Quý Noãn, bọn họ đi xa rồi!”

“Mình biết.”

“Thật sự không định đuổi theo sao?”

“Mình đuổi theo làm gì?”

Rồi cô lại đảo mắt nhìn thấy An Thư Ngôn đang ở cửa hàng đồ uống cách đó mười mấy mét. An Thư Ngôn đang mua cà phê, còn bóng dáng cao lớn rắn rỏi của anh vẫn đứng đó.

“M*!” Hạ Điềm cố vùng ra, chỉ hận không thể đi theo cho An Thư Ngôn một cái bạt tai, khiến cô ta rơi thẳng xuống mười tám tầng địa ngục.

Quý Noãn dùng sức lôi cô đi.

“Cậu đi cái gì mà đi?” Hạ Điềm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn cô: “Quý Noãn, bình thường cậu không hèn như vậy! Cậu lôi ngay cái tính khí thiên kim c*n m* nó danh giá của cậu ra ngay! Nếu cậu dám bỏ qua chuyện này, mình tuyệt đối không tha cho cậu đâu! Loại chuyện thế này tuyệt đối không thể nhẫn nhịn được!”

Quý Noãn không đáp lại, chỉ cố sức lôi kéo cô đi hướng ngược lại.

Hạ Điềm không ngờ sức của Quý Noãn lại mạnh như vậy. Cô tức giận bám chân một chỗ mà vẫn bị Quý Noãn kéo đi cách xa mười mấy mét, vào trong thang máy gần đó. Hạ Điềm quay lại liếc nhìn, thấy họ vẫn còn ở chỗ đó thì tức giận lườm rách cả mắt.

Vào thang máy, đi xuống tầng một, Quý Noãn mới buông cô ra, cũng không quay đầu lại nhìn mà bước nhanh ra ngoài.

Hạ Điềm định gọi cô lại. Bồ nhí vẫn còn đang nghênh ngang trên tầng, không thể cứ bỏ đi như vậy được!

Nhưng chưa thốt ra được lời nào thì cô chợt sững người lại, nhìn chân Quý Noãn rồi vội vã bước nhanh đuổi theo: “Chân cậu không đau sao? Đừng đi! Vừa rồi đã bị cọ sắp rộp lên rồi, cậu còn đi như vậy thì đau chết mất!”

“Không đau!” Quý Noãn hờ hững nói, sau đó bước ra ngoài không dừng một giây, như thể trong trung tâm thương mại lớn nhất Hải Thành này có gì đó đáng sợ đang chạy theo muốn cắn cô, nên cô chỉ muốn cách thật xa.

Không đau mới là lạ!

Hạ Điềm nhìn thấy vết đỏ lúc trước giờ đã xước da.

Có lẽ cái đau này không sánh được với nỗi đau trong lòng.

“Ôi, đôi giày này không đi được nữa đâu! Chúng ta không đi dạo nữa, tìm một cửa hàng bên đường mua một đôi giày thoải mái khác đi!” Hạ Điểm đuổi theo cô, giọng nói dịu đi rất nhiều.

Cô rất hiểu Quý Noãn. Người như Quý Noãn có hai thái cực, lúc cô cực kỳ cứng rắn thì đừng hòng có ai ức hϊếp được đến một sợi tóc của cô. Nhưng nếu như cô đã lựa chọn rút lui, có nghĩa là ngay cả chính cô cũng không thể khơi dậy chút ý chí đấu tranh nào để chống đỡ, cũng có nghĩa cô còn chật vật hơn nhiều so với dáng vẻ mà người khác nhìn thấy.

Quý Noãn không về phòng giao dịch. Sau khi họ rời khỏi trung tâm thương mại, cô đưa Hạ Điềm về nhà rồi lái xe về Ngự Viên.

Vừa khéo hai ngày sau là cuối tuần, Quý Noãn cảm thấy có lẽ mình cần nghỉ ngơi hai ngày.

Cô tự giam mình trong phòng ngủ ở Ngự Viên, suốt hai ngày không bước chân ra khỏi nhà. Chị Trần đến gọi cô đi ăn, cô cũng không xuống nhà. Chị Trần không cách nào khác, đành phải chuẩn bị thức ăn mang lên phòng cho cô. Thế nhưng chị nhận thấy Quý Noãn chỉ ăn vài thìa cháo bữa sáng, còn bữa trưa và bữa tối vẫn còn nguyên.

Ngự Viên quá rộng lớn, phòng ngủ quá trống trải yên tĩnh.

Sau lúc chạm mặt nhau ở trung tâm thương mại, Quý Noãn không nhắn cho Mặc Cảnh Thâm bất cứ một tin nhắn nào nữa, cũng không gọi điện cho anh hay Thẩm Mục.

Hai ngày này, Hạ Điềm có đến thăm cô một lần. Chị Trần cũng sợ cô vì chán ăn mà trong người khó chịu nên cũng hết lần này đến lần khác đi lên hỏi thăm sức khỏe của cô.

Mặc Cảnh Thâm không trở về, như thể anh hoàn toàn bước ra khỏi thế giới của cô vậy.

Trong hai ngày này, Quý Noãn chợt hiểu rõ một chuyện. Nói đến tuyệt tình nhẫn tâm, cô thật sự không so được với Mặc Cảnh Thâm.

Khi anh yêu cô thì anh dâng toàn bộ thế giới tình yêu nồng nàn dịu dàng hạnh phúc cho cô. Còn khi anh quyết định không còn yêu cô nữa, thì anh nhổ tận gốc thế giới đó của cô, mang theo cả máu thịt, không thèm quan tâm cô có đau hay không, chỉ để ý anh ra đi có nhanh gọn dứt khoát hay không.

Anh có thể tuyệt tình với cô đến như vậy sao?

***

Phiền muộn ở nhà suốt hai ngày, Quý Noãn có chút đau đầu chóng mặt.

Buổi sáng thứ hai thức dậy, cô rời giường thì suýt chút nữa đã không đứng dậy được. Cô xoa đầu, cố gắng chống người ngồi dậy. Hai ngày cuối tuần cô có thể bừa bãi, không muốn ăn thì không ăn, nhưng hôm nay phải đi làm, cô cần có sức.

Vì vậy khi chị Trần gọi Quý Noãn xuống ăn sáng thì cô ngoan ngoãn đi xuống lầu ăn chút gì đó. Cô không ăn được nhiều lắm nhưng dù sao cũng tự động viên mình ăn một chút.

Cô không phải loại người gặp chút phiền muộn thì sẽ hành hạ cơ thể mình. Cuộc sống vẫn tiếp tục, công việc vẫn phải làm, không cách nào quay ngược trở lại quá khứ. Kiếp trước cũng vì cô quá chìm đắm, quá yếu đuối nên mới hết lần này đến lần khác bị suy sụp.

Bây giờ cô không thể suy sụp được.

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire