Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
“Chị Đại, nhìn sắc mặt chị kém quá. Hai ngày cuối tuần chị thức thâu đêm sao? Nghỉ cuối tuần mà còn tiều tụy hơn cả lúc đi làm nữa.” Tiểu Bát vừa đi theo Quý Noãn đi ra khỏi phòng họp vừa nói.
“Ừ, chị ngủ không ngon.” Quý Noãn thờ ơ đáp lại.
“Chị không như thế được đâu. Tháng sau phòng giao dịch của chúng ta chính thức chuyển đến tòa cao ốc của trung tâm thương mại. Bây giờ bảng tên của phòng giao dịch cũng được treo lên rồi. Đến lúc công ty của chúng ta mở tiệc mừng tân gia thì phải làm cả ba ngày, đối tác và khách hàng chắc cũng sẽ ghé qua. Tình hình sức khỏe của chị thế này nhìn như thể có thể sập xuống bất cứ lúc nào, chị phải tranh thủ ngày nghỉ mà ăn ngủ thật tốt, nếu không sợ là có lúc chị không chịu nổi đâu!”
“Ừ.”
Thấy Quý Noãn dường như không muốn nói chuyện, Tiểu Bát cũng không huyên thuyên đằng sau cô nữa. Tiểu Bát vừa đi về phòng thì đúng lúc Hạ Điềm đến. Hạ Điềm nhìn Tiểu Bát một cái rồi lại nhìn sang Quý Noãn. Gương mặt nghiêm túc khiến Tiểu Bát vội vàng đi về phòng trợ lý.
Đợi khi Tiểu Bát đi rồi, Hạ Điềm nhìn nét mặt rõ ràng ăn không ngon ngủ không yên của Quý Noãn: “Mình tưởng để cậu nghỉ ngơi trong nhà hai ngày thì có thể sẽ khá hơn được một chút. Nhìn dáng vẻ của cậu bây giờ kìa, chẳng bằng lúc đấy mình xông lên cho An Thư Ngôn một cái bạt tai, để bây giờ khỏi bực tức như thế này.”
“Được rồi, đừng nói nữa.” Quý Noãn thả tập tài liệu vào tay Hạ Điềm: “Hai ngày tới đi thành phố Giang với mình. Việc phân lô ở khu đất du lịch có vấn đề. Lúc trước công văn của thành phố Giang gửi cho chúng ta thiếu một con dấu, bây giờ cấp trên đang mượn cớ này không chịu cấp quyền sở hữu cho chúng ta, trong khi tiền đã thanh toán xong. Đám Tiểu Bát không giải quyết được những chuyện bất chấp đạo lý này đâu, hai chúng ta phải tự đi thôi.”
Gần đây chỉ cần nhắc đến công việc là Quý Noãn như máy móc được lên dây cót. Ngoại trừ công việc ra, cô bỏ ngoài tai tất cả, không nghe không nói.
Lúc trước Hạ Điềm còn không biết cô mắc chứng gì, cuối cùng thì bây giờ cũng đã rõ.
“Thời điểm này mà đi đến thành phố Giang sao? Cậu chắc không? Cậu là muốn hai tay dâng chồng của mình cho người khác hả?” Hạ Điềm cau có hỏi.
Quý Noãn mới vừa đẩy cửa đi vào văn phòng thì cứng đờ, lạnh nhạt nói: “An Thư Ngôn đã đến Hải Thành hơn một tháng, nhưng cũng tới tận hai ngày trước mình mới biết. Nếu thật sự có gì phát sinh thì cũng đã phát sinh rồi, mình ở Hải Thành thì sao chứ? Ở Hải Thành mà không gặp được người ta, thì cũng có khác gì đâu.”
Nói rồi Quý Noãn đi thẳng vào phòng.
Hạ Điềm vô cùng tức giận nhưng thấy thái độ Quý Noãn đột nhiên lãnh đạm, cũng không biết trong lòng Quý Noãn đã phải chịu đựng đến mức nào.
Kể cả là chị em thân thiết, nhưng nếu Quý Noãn vẫn kiên quyết không nói ra thì cô cũng không thể nào nhiều chuyện. Giúp đỡ bạn quên cả bản thân hay đồng ý với quyết định của bạn đều quan trọng như nhau. Nếu cô cứ bất chấp vác dao đi tìm Mặc Cảnh Thâm, có khi lại chỉ dẫn đến hậu quả ngược với mong muốn.
Hạ Điềm đi theo Quý Noãn vào phòng: “Vậy đi thành phố Giang giải sầu hai ngày đi. Thời tiết ở đó nóng hơn Hải Thành, có muốn chuẩn bị sẵn hai bộ đồ bơi rồi chúng ta đến khu du lịch biển mới khai thác ở thành phố Giang chơi một đêm không?”
“Không có hứng thú.” Quý Noãn ngồi xuống bàn làm việc, cúi đầu đọc tài liệu, đáp lại bằng giọng thờ ơ nhạt nhẽo.
Hạ Điềm nghẹn họng.
Điểm khác biệt lớn nhất giữa cô và Quý Noãn là, khi tâm trạng không tốt hoặc khi tình cảm có án đề, Hạ Điềm sẽ tìm cách giải tỏa, càng làm càng vui vẻ. Còn Quý Noãn thì không biết từ bao giờ đã dần bớt phóng túng. Cô tự dồn ép mình trở nên quá mức bình tĩnh lý trí, như bây giờ Hạ Điềm thấy thì đúng là im lặng đến khó chịu.
Buổi chiều, Quý Noãn đang còn đọc tài liệu thì tiếng gõ cửa phòng bất chợt vang lên, Tiểu Bát đang cầm một bó hoa hồng to đi vào nhìn dáo dác.
Quý Noãn ngước mắt lên nhìn thấy bó hoa, thắc mắc nhìn sang: “Cái gì đây?”
Tiểu Bát hắng giọng rồi khẽ nói: “Là hoa của Mr.Vinse, Tổng Giám đốc của Tập đoàn BGY tặng cho chị. Thật ra hai tháng qua anh ta đã kiên trì tặng hoa cho chị rồi, ngày nào cũng là một bó hồng đỏ to như thế này…”
Thấy Quý Noãn thờ ơ cau mày không đáp lại, Tiểu Bát nói tiếp: “Nhưng em với chị Hạ Điềm đều ngăn lại hết. Chị Hạ Điềm đã giúp chị xua không biết bao nhiêu người theo đuổi rồi. Chị ấy cũng không cho em nói cho chị biết những chuyện như thế này, để chị yên tâm làm việc, những chuyện khác chị ấy tự xử lý là được. Nhưng mà hôm nay… khi hoa này vừa được chuyển đến, em đang định cầm đi vứt theo thói quen thì chị Hạ Điềm lại nói, sau này nếu có người chuyển hoa đến tặng thì không cần phải cản, em cứ đưa vào cho chị.”
Nhìn bó hoa to đùng, Quý Noãn giơ tay ôm trán, mất một lúc không đáp lại.
Hạ Điềm tức giận mà không có chỗ phát tiết nên giờ muốn cô tìm lạc thú tình yêu khác sao?
Mr.Vinse này đã hơn ba mươi tuổi, từng đi du học nước ngoài về, nghe nói học thạc sĩ quản trị kinh doanh, dáng người đạo mạo lịch sự, đeo kính viền vàng. Anh ta còn trẻ nhưng đã vươn đến vị trí Tổng Giám đốc của tập đoàn BGY, vô cùng thông minh, bản lĩnh cũng rất lợi hại, nhưng lại quá giảo hoạt khôn khéo. Quý Noãn không thích tiếp xúc với những người như vậy, nên khi anh ta hẹn cô ăn cơm thì cô cũng chỉ cảm thấy anh ta khách sáo mời cô vì quan hệ hợp tác, nhưng cô vẫn khéo léo từ chối.
Không ngờ lại còn có cả chuyện này.
Chẳng trách lúc trước, mỗi lần cô đi lấy xe sau giờ làm đều nhìn thấy hoa trong thùng rác, hóa ra đều là hoa Hạ Điềm và Tiểu Bát ném đi.
“Chị Đại, em tìm bình cắm hoa vào cho chị nhé.” Tiểu Bát nói rồi hào hứng định đi tìm bình.
“Không cần, cứ vứt đi như bình thường.” Quý Noãn lãnh đạm nói: “Rồi em lập tức gọi cho Mr.Vinse, nói với anh ta sau này không cần tặng hoa cho chị nữa. Anh ta cũng biết chị đã kết hôn, còn tặng hoa mập mập mờ mờ là có ý gì?”
“Cũng có thể do người ta đi học ở nước ngoài về nên vẫn có thói quen lịch sự. Thích chị thì có gì sai, hơn nữa, người ta cũng chỉ ga-lăng tặng hoa cho chị thôi, không làm gì khác cả… Người ta cũng kiên trì lâu như vậy rồi… Ngày nào đi vứt hoa em cũng thấy xót…” Tiểu Bát lầm bầm.
Quý Noãn liếc Tiểu Bát: “Thế em cho rằng chị là loại phụ nữ đã kết hôn, khi gặp đàn ông có cảm tình tặng hoa cho mình thì ngày nào cũng vui vẻ đón nhận sao? Còn khấp khởi vui mừng cắm hoa trong phòng làm việc nữa hả?”
“…”
Tiểu Bát chưa kết hôn, cũng chưa từng yêu, đối với loại tình cảm cùng với hoa hồng thì có ấn tượng rất tốt, nghĩ rằng chuyện này không có gì kỳ lạ. Nhưng sau khi nghe Quý Noãn nói thì Tiểu Bát mấp máy môi, nghe ra có vẻ không tốt thật, đành mang bó hoa to đi ra, không tiếp tục làm Quý Noãn chướng mắt nữa.
Chương 382: Mau gọi điện cho ông mặc, bà mặc ngất xỉu rồi!
Đến cả Hạ Điềm cũng thâm cả mắt sau hai đêm thức liên tục. Quý Noãn thì không phải nói, chẳng khá hơn gì. Trên đường quay về Hải Thành, hai người nhắm mắt lại nghỉ ngơi, mệt đến nỗi chẳng muốn mở miệng.
“Đúng là khinh người quá đáng. Họ nghĩ chúng ta đăng ký danh nghĩa phòng giao dịch thì chỉ là một công ty quèn. Hợp đồng hơn một trăm triệu mà lấy cớ thiếu một con dấu định thu hồi, không nhìn xem bà cô đây là người nóng nảy thế nào, cũng không nhìn xem con bài tẩy của chúng ta mà dám đắc tội.” Hạ Điềm ngồi trên xe ngủ được một lát, vừa mở mắt ra đã không nhịn nổi cơn giận.
Hạ Điềm nhắm mắt ngồi bên cạnh cô, hạ giong hỏi: “Đến cả bọn vô lại này mà cậu cũng không sợ, dám hợp tác dám khinh bỉ nhưng không ai dám đè đầu cưỡi cổ cậu đâu. Tình huống hóc búa thế này mà cậu cũng tìm ra cách giải quyết tốt nhất, vậy sao bây giờ chuyện tình yêu hôn nhân của cậu có vấn đề mà cậu lại không tìm được cách giải quyết?”
Nếu là Mặc Cảnh Thâm trước kia thì tình cảm và hôn nhân của bọn họ sẽ không có vấn đề gì xảy ra. Anh cũng không cho phép giữa anh và cô có bất kỳ cãi vã hay hiểu lầm nào.
Nhưng Mặc Cảnh Thâm bây giờ, anh vẫn là anh, nhưng dường như lại không phải là anh nữa.
Đúng là Quý Noãn không biết phải đối mặt với Mặc Cảnh Thâm như thế nào. Khi cô và anh về nước, cô vẫn tràn đầy nhiệt huyết, nghĩ rằng dù thế nào anh vẫn là người đàn ông cô yêu, có băng giá đi chăng nữa thì chỉ cần một ngày là sẽ tan chảy.
Nhưng bây giờ, cô còn không nhìn thấy mặt anh, đến cả cơ hội ở chung dưới một mái nhà, anh cũng không cho cô.
Anh bận rộn ở công ty, mà công ty thì không phải nơi có thể cãi vã ầm ĩ về chuyện tình cảm. Bây giờ Mặc thị và Shine đã hợp nhất, chuyện quản lý lại càng chặt chẽ hơn trước, cô không thể chạy đến công ty làm phiền anh.
Dường như can đảm của cô cứ dần dần bị vỡ vụn, dường như Mặc Cảnh Thâm rất hiểu cô, biết phải đối phó với cô như thế nào. Khi cô nói mình nhất định sẽ không ly hôn, khăng khăng ở bên cạnh anh, thì anh không nói gì, mà lại dùng cách sống cách xa cô, để cho thế giới của cô hoàn toàn không còn sự hiện hữu của anh nữa, khiến cho sự nhiệt tình và kiên trì của cô như hướng vào hư không.
Một người đàn ông oai phong một cõi trên thương trường ăn tươi nuốt sống ở Shine và Mỹ, xét về thủ đoạn hay sự nhẫn tâm, Quý Noãn không thể địch nổi.
***
Từ thành phố Giang đi Hải Thành chỉ mất ba tiếng ngồi xe. Trong ba tiếng này, Quý Noãn lúc tỉnh lúc ngủ. Khi về đến Hải Thành thì trời đã chạng vạng tối, nhưng không ngờ hôm nay lại còn mưa.
Quý Noãn không mang ô, đến phòng giao dịch lấy xe đi về Ngự Viên. Trên đường về có một nắp cống mới bị lật lên, xung quanh miệng cống không có hàng rào phòng hộ chắn lại. Trời mưa quá lớn, Quý Noãn không nhìn rõ đường, xe liền đâm thẳng vào hướng miệng cống, bánh xe bị tắc lại trong miệng cống không nhúc nhích được.
Cô không cách nào đành phải đội mưa xuống xe, kiểm tra một chút rồi lại vào trong xe gọi điện thoại. Đợi đến khi có người phụ trách giao thông đến đây cứu hộ đưa xe ra ngoài thì đã là một tiếng sau.
Quý Noãn lái xe về Ngự Viên, chị Trần vừa nhìn thấy cô đã hết hồn: “Không phải cô lái xe về sao? Sao lại bị ngấm mưa? Cô nhanh vào tắm nước nóng rồi ra ăn cơm, uống nước ấm, đừng để bị cảm.”
Quý Noãn đáp lại rồi đi lên phòng ngủ trên tầng, cảm thấy trước mắt tròng trành, suýt nữa thì không đứng vững. Cô đứng tựa vào cạnh cửa thật lâu, giơ tay lên xoa hai bên thái dương rồi mới đi vào. Nhưng cô thật không còn sức lực đi tắm, cả người lại bị ướt sũng, cũng không thể lên giường được.
Cô quyết định cứ ngồi dưới sàn một lát. Hiện giờ cô cảm thấy rất mệt mỏi. Có lẽ bôn ba cực khổ trong thời gian dài, lại không ăn ngủ đủ, hai ngày vừa rồi tâm trạng vẫn còn ấm ức vì bị những kẻ vô lại ở thành phố Giang làm khó nên bây giờ cô cảm thấy không khỏe chút nào. Tai ong ong, cơ thể như đã kiệt quệ cuối cùng cũng có thể thả lỏng, cơn buồn ngủ cứ như vậy muốn nuốt trọn cô.
Về phòng gần một tiếng mà Quý Noãn không có sức để đi vào phòng tắm. Cuối cùng cô cứ nằm trên sàn lạnh như băng, nhìn đèn thủy tinh trên trần nhà.
Cuối cùng không biết cô ngủ như thế nào, đến khi cửa phòng ngủ có tiếng gõ thì Quý Noãn lật người trên sàn mới phát hiện ra mặt sàn quá cứng. Cô nhíu mày, mơ mơ màng màng mở mắt ra, nghe chị Trần gọi cô ngoài cửa: “Bà chủ, cô đã tắm xong chưa? Nhanh xuống ăn gì đi. Tôi nấu trà gừng đường đỏ cho cô rồi, mau ra uống đi, đừng để bị cảm lạnh. Sợ nhất là cô bị cảm, lần nào cũng sốt cao, tôi nhớ rõ mà.”
Quý Noãn cố gắng chống người trên sàn ngồi dậy, giơ tay sờ mái tóc sũng mưa lúc trước. Hiện giờ mái tóc vẫn còn ẩm ướt lại rối tung đầy mùi nước mưa. Cô nghe thấy tiếng chị Trần vẫn gõ lên cửa, đành phải đứng dậy. Cô lảo đảo một lúc rồi mới đứng vững đi ra mở cửa. Cửa vừa mở, chị Trần lập tức nhận ra sắc mặt khác lạ của cô.
“Ôi, sao sắc mặt cô lại kém thế này? Cô… chưa tắm sao?”
“Tôi chưa tắm, tôi xuống ăn cái gì trước rồi sẽ lên tắm sau.” Quý Noãn nói rồi bước hẳn ra ngoài.
Chị Trần thấy cô vẫn còn mặc nguyên bộ quần áo ướt sũng, định lên tiếng, nhưng lại nghĩ sau khi Quý Noãn trở về, mấy tháng rồi ông Mặc vẫn chưa quay về Ngự Viên. Trong khoảng thời gian này Quý Noãn trầm mặc ít nói. Chị Trần nghĩ thêm một lúc rồi cũng không nói thêm gì, chỉ vội vàng chạy theo Quý Noãn xuống tầng, định mở điều hòa lên, tránh cho cô bị lạnh.
Quý Noãn yên lặng đi xuống nhà, khi còn cách mặt đất lát men sứ năm sáu bậc thì bỗng nhiên cảm giác chếnh choáng ngày càng nặng, bất chợt trước mắt cô tối sầm lại, cô vội vàng vịn lên lan can theo phản xạ nhưng tay còn chạm được vào tay vịn thì cả người chúi đầu xuống dưới, đầu đập vào bậc thang, lập tức bất tỉnh.
“Bà Mặc!” Chị Trần nhìn Quý Noãn bất chợt ngất xỉu lăn xuống bậc thang thì sợ hãi thét to lên, vội vã bước nhanh xuống đỡ cô lên, rồi vội vàng gọi những người giúp việc khác: “Mau gọi điện cho ông Mặc, bà Mặc ngất xỉu rồi!”
Chương 383: Nhìn thấy là điện thoại của mặc cảnh thâm thì nhấc máy lên ngay
Luống cuống tay chân một lúc thì điện thoại bên kia cũng có tín hiệu. Lúc này Quý Noãn chợt tỉnh, cô dựa vào trong lòng chị Trần nhíu mày, giơ tay lên xoa cái trán đau, đồng thời nghe tiếng người giúp việc nói trong điện thoại: “Ông Mặc, bà chủ vừa mới ngất xỉu trên cầu thang. Ông Mặc, lúc nào thì ông có thể quay về…”
Quý Noãn nghe thấy liền lập tức nhìn sang: “Không cần gọi anh ấy về, tôi không sao.”
Giọng nói của cô rất khẽ, nhưng người giúp việc nghe thấy vẫn dừng lại, do dự một chút rồi cầm điện thoại sang.
“Bà chủ, ông Mặc nói tôi chuyển điện thoại cho cô…”
Quý Noãn yên lặng một lúc rồi đưa tay cầm điện thoại áp vào tai.
Quý Noãn vốn không trông mong anh sẽ quay về. Huống hồ vừa rồi cô cũng chỉ vì bị choáng váng mà không đứng vững thôi. Thế nhưng khi nghe những lời này thì cô vẫn cảm thấy băng giá tận tim.
“Em không muốn ép anh quay về, vừa rồi chỉ là không cẩn thận thôi. Người làm trong nhà quá lo lắng cho nên mới chuyện bé xé ra to, anh không cần để ý. Nhưng dù sao Ngự Viên cũng là nhà của chúng ta, anh định không bao giờ quay về nữa sao?”
Giọng Mặc Cảnh Thâm không chút lay động, tuyệt đối không để người khác đoán ra được cảm xúc của mình: “Tôi nhận ra cô rất thích nơi đó, nên toàn bộ bất động sản ở Ngự Viên đều đã sang tên cô hết rồi. Chỉ riêng phần bất động sản đó thôi cũng đủ để cô sống an nhàn nửa đời sau, sẽ không lặp lại cuộc sống lang bạt kỳ hồ nữa.”
Bây giờ quả thật Quý Noãn không còn sức lực mà hỏi đi hỏi lại những chuyện không quan trọng đối với mình, cô nắm điện thoại thật chặt, lặp lại câu hỏi: “Anh thật sự không có ý định quay về Ngự Viên nữa sao?”
Không có tiếng trả lời.
Mặc Cảnh Thâm trực tiếp ngắt điện thoại.
Điện thoại vang lên tiếng tút lạnh như băng. Quý Noãn nghe đến nửa ngày, dường như không chắc có phải anh cứ như vậy mà tắt điện thoại hay không, lại dường như không tin nổi anh cứ ngang nhiên tắt điện thoại như vậy, một câu thừa thãi cũng không thèm nói với cô.
“Bà Mặc…”
Chị Trần và người giúp việc muốn đỡ cô dậy, Quý Noãn vẫn còn ngồi trên sàn cúi xuống nhìn màn hình điện thoại đã tắt.
“Bà chủ, tôi đỡ cô sang bàn ăn ngồi nhé?” Chị Trần khẽ hỏi.
Quý Noãn gật đầu, để chị Trần đỡ sang thì mới phát hiện cảm giác choáng váng hoa mắt lại đến.
Sau khi đỡ cô đến bàn ăn, chị Trần chợt giơ tay sờ trán cô: “Vừa rồi đỡ cô, sờ qua tay áo cũng thấy người cô rất nóng, có phải cô bị cảm rồi sốt lên rồi không? Tôi gọi bác sĩ đến đây nhé?”
“Không sao đâu, chỉ bị dính chút mưa thôi, không có gì nghiêm trọng. Tôi uống chút trà gừng đường đỏ chị mới nấu là đỡ thôi.”
***
Người đàn ông lạnh lùng yên tĩnh đứng trong phòng làm việc, sải bước chân không nhanh không chậm đến trước cửa sổ đứng. Bầu trời trong đêm mưa không có chút ánh sáng trăng sao, cách một lớp cửa sổ cũng vẫn cảm giác được cái lạnh thấu xương luồn vào trong phòng, thấm vào sàn nhà và cả tài liệu công văn trên bàn.
Khi Tần Tư Đình mới tan làm ở bệnh viện thì nghe thấy chuông điện thoại, nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm gọi đến thì lập tức nghe máy.
Tiếng người đàn ông bên đầu dây trầm thấp, rõ ràng mát lạnh: “Tìm một bác sĩ có tay nghề và đạo đức tương đương với cậu đến Ngự Viên xem Quý Noãn thế nào đi.”
Cánh tay Tần Tư Định đang định mở cửa xe chợt dừng lại: “Cô ấy bị sao? Không cần tự tôi đến à?”
“Cậu không cần phải đi, mời người cô ấy không biết đến đi.”
Nhận ra Mặc Cảnh Thâm không có ý định để Quý Noãn biết tự mình mời bác sĩ đến, Tần Tư Đình nhíu mày đang định hỏi cậu ta có ý gì thì điện thoại đã bị ngắt.
***
Quý Noãn vừa ăn xong bữa tối, đang cầm ly trà gừng đường đỏ uống. Sắc mặt nhợt nhạt bị sốt thoạt nhìn hơi ửng hồng lên, người vừa toát mồ hôi, thì bác sĩ đến.
“Ai gọi bác sĩ đến vậy?” Quý Noãn hỏi.
“Vừa rồi tôi mới gọi điện cho cô Phong Lăng, cô ấy nói để hỏi Bác sĩ Tần. Hình như mấy hôm nay Bác sĩ Tần không ở Hải Thành nên nhờ đồng nghiệp ở bệnh viện đến đây.” Chị Trần kể lại cho Quý Noãn nghe toàn bộ nội dung trong cuộc điện thoại.
Quý Noãn nhìn bác sĩ một cái, người nọ cũng khách sáo cười với cô, nói là Bác sĩ Tần nhờ anh ta tới thì cô mới gật đầu chào.
Bệnh của Quý Noãn cũng không nặng, chỉ là những ngày vừa rồi không nghỉ ngơi tốt, ăn cũng không được mấy, cơ thể rơi vào tình trạng kiệt sức quá độ. Lại thêm cô bị ngấm mưa nên có triệu chứng cảm mạo phát sốt, còn lại thì không vấn đề gì. Chỉ cần uống thuốc cảm và thuốc hạ sốt, nghỉ ngơi nhiều, uống nước ấm nhiều, ăn nhiều để lấy lại sức.
Những chuyện này tự cô cũng biết, chị Trần nghe bác sĩ nói không có vấn đề gì thì mới yên tâm.
Khi bác sĩ về rồi, chị Trần dặn dò Quý Noãn đi tắm nước nóng. Quý Noãn nghe lời đi tắm, cũng nghe lời uống thuốc xong rồi ngoan ngoãn về phòng đi ngủ. Chỉ có điều cô nằm trên giường nghiêng người nhìn phía bên kia trống trải, đưa tay sờ giường.
Đã lâu rồi nơi này không có được cảm giác và hơi ấm của Mặc Cảnh Thâm.
Đúng là vào lúc được anh quan tâm, chỉ một chút đau đầu nhức óc thôi là đã được anh dỗ dành ôm ấp như thể cô vừa nhuốm bệnh là đã yếu ớt như búp bê sứ, chỉ hận không nâng niu cô trên lòng bàn tay. Bây giờ thì dù chỉ là cảm mạo cô cũng không được mắc. Chỉ cần sức khỏe cô có vấn đề gì thì anh đều cho rằng cô đang hèn hạ dùng khổ nhục kế, tìm cách kéo anh quay về.
Trong lòng anh, hình tượng vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn của cô đã ăn sâu bén rễ như vậy sao?
Trước đây, cô có bao nhiêu nồng nàn, bao nhiêu hạnh phúc khi ở bên cạnh Mặc Cảnh Thâm thì nay lại có bấy nhiêu cô quạnh mất mát.
Cô muốn buông bỏ, muốn chia tay.
Cô tự hỏi, mình thật sự quyết định buông bỏ như vậy sao?
Lâu nay cô hiểu rõ Mặc Cảnh Thâm là người chồng như thế nào. Cho dù anh làm gì cũng đều có nguyên nhân của mình.
Nhưng thật sự là nguyên nhân gì đã khiến cho một người đàn ông đến cái chết cũng không sợ lại kiên quyết đẩy cô ra xa?
Quý Noãn khịt chiếc mũi bị nghẹt. Không còn sớm nữa, tuy nhức đầu nhưng cô lại không thấy buồn ngủ chút nào. Cô ngồi trên giường, nhìn chằm chằm ánh đèn soi bóng lên mặt tường trắng, nhìn thật lâu cũng không thể ngủ được.
Ngày mai ở phòng giao dịch có nhiều việc cần phải hoàn thành, cô phải ngủ.
Cô xoa đầu, quay người lục lọi trong ngăn kéo, tìm thấy hộp thuốc ngủ chỉ còn hai ba viên. Thuốc này hình như là Quý Mộng Nhiên đã mua cho cô khi ở đây.
Nhìn thuốc vẫn chưa quá hạn sử dụng, cô đứng dậy rót ly nước, uống một viên thuốc ngủ rồi nằm xuống.
Chương 384: Hình như tổng giám đốc mặc say rồi, bà mặc đưa ông ấy về nhà đi
Mấy lần trước đi tiếp khách đều do Hạ Điềm phụ trách, lần này bàn bạc đến thỏa thuận mua bán đất với nguời quản lý của hai công ty BGY và WK, Quý Noãn nhất định phải ra mặt.
Tám giờ tối, trong phòng VIP của câu lạc bộ Hoàng Gia cao cấp ở Hải Thành, Tiểu Bát và một trợ lý khác đang mượn rượu hát hò, Quý Noãn và người quản lý của WK thì thảo luận về các hạng mục công việc hợp tác. Người quản lý của hai công ty này cũng định uống với cô mấy ly, nhưng nhìn thấy sắc mặt của cô hôm nay không tốt lắm nên anh ta yêu cầu lấy nước trái cây thay rượu, mọi người đều đồng ý.
Có lẽ Quý Noãn là người duy nhất trong phòng VIP này không uống rượu. Đến khi Hạ Điềm trở lại thì nháy mắt để Quý Noãn ra ngoài tránh đi một chút. Quả thật Quý Noãn cũng không chịu được tiếng hát hò của đám Tiểu Bát, cộng thêm người quản lý của mấy công ty đối tác cứ muốn tiếp cận cô, không phải chỉ ngồi bên cạnh mà còn nhân tiện đưa tay sát hông cô. Nhìn thấy ánh mắt của Hạ Điềm, cô đứng bật dậy đi ra khỏi phòng bao.
“Bà Mặc, rất xin lỗi, nhiệm vụ của tôi ở đây phải kéo dài hơn ba tháng mới kết thúc. Nửa tháng nữa tôi sẽ thu xếp về Hải Thành, cô có cần tôi mang gì về cho không?”
“Cô mới hoàn thành nhiệm vụ thì cứ ở lại Mỹ nghỉ ngơi một thời gian đi đã. Tôi ở đây không vấn đề gì. Lúc trước thuê cô chẳng phải cũng vì muốn đề phòng những người ở Mỹ đó sao? Bây giờ Tô Tri Lam và nhà họ Tô đều đã thất bại rồi, Chủ tịch Mặc cũng không còn gây chuyện gì với tôi nữa, tôi đã trở về với cuộc sống bình thường yên tĩnh, cô không cần vội vàng về đây đâu.”
“Trước đây ông Mặc ký hợp đồng ba năm với tôi, bây giờ còn chưa được một năm, tất nhiên tôi phải về nhanh rồi.”
“Vậy cũng được, có lẽ cô sẽ về vào đúng dịp phòng giao dịch chuyển địa điểm. Đến lúc đó chắc sẽ có vô số việc nặng cho cô vất vả gánh vác, có muốn rảnh rỗi cũng không được đâu.”
“Chỉ cần cô về đây bình an là được rồi. À này, gần đây cô có cắt tóc không? Lần trước chẳng phải tôi đã nói cô nuôi dài thêm một chút sao?”
“... Cắt rồi, để dài bất tiện.”
“Dài rồi thì buộc sau gáy cũng tiện mà, cô cứ thích tóc ngắn như vậy sao?”
“Trong nước cũng có câu, càng nhiều tóc càng nặng đầu, phải không? Cắt ngắn rất thoải mái, đầu cũng nhẹ đi rất nhiều.”
Quý Noãn nhíu mày, khẽ cúi đầu nhìn xuống lọn tóc xoăn dài rủ xuống ngực. Đến khi tắt điện thoại rồi, cô vẫn vuốt tóc mình, nghĩ Phong Lăng thích tóc ngắn như vậy, có phải là rất thoải mái không, cô có nên thử cắt tóc ngắn xem thế nào không nhỉ?
Ý nghĩ này nảy ra trong đầu khi cô quay người đi vào phòng vệ sinh. Bất chợt bóng người quen thuộc đang đi vào toilet nam đối diện lọt vào tầm mắt khiến cô sợ run lên.
“Bà Mặc?”
“Thẩm Mục?” Quý Noãn vừa hỏi theo bản năng vừa nhìn về phía phòng vệ sinh sau lưng cậu ta, rồi lại nhìn ngó xung quanh.
Ngoài miệng dù cô không hỏi, nhưng trong lòng cô vẫn biết, nếu ở Hải Thành thì chỉ cần Mặc Cảnh Thâm ở đâu thì Thẩm Mục cũng sẽ có ở đó. Thế nên, nếu Thẩm Mục ở đây, thì có lẽ Mặc Cảnh Thâm cũng đang ở đâu đó quanh đây.
“Tối nay bên đối tác có đặt tiệc trong câu lạc bộ này, Tổng Giám đốc Mặc vẫn còn trong phòng VIP, sao cô cũng ở đây?” Thẩm Mục thấy người Quý Noãn không có chút mùi rượu nào thì cho rằng cô chỉ đi cùng bạn bè đến đây hoặc đi tìm Tổng Giám đốc Mặc mà thôi.
“Phòng giao dịch của tôi cũng đặt phòng ở đây.” Quý Noãn chỉ giải thích một câu đơn giản. Nhưng vì nghe nói Mặc Cảnh Thâm cũng ở đây mà cô liếc mắt sang những phòng VIP khác.
Tất cả phòng VIP của câu lạc bộ này đều ở đây. Vì phòng VIP loại này rất lớn và trang trí sang trọng, nên cả tầng cũng chỉ có tổng cộng tám phòng mà thôi.
Cô thấy người ra vào các phòng VIP hầu hết là đàn ông, hỏi một câu: “Chỉ có cậu và Mặc Cảnh Thâm ở đây thôi sao? Còn có người quen nào khác không?”
“Không có, tối nay là do bên đối tác lâu năm của công ty sắp xếp, cũng có quan hệ khá tốt với Tổng Giám đốc Mặc, sau này sẽ vẫn còn tiếp tục hợp tác nhiều dự án liên quốc gia nữa. Tổng Giám đốc Mặc cũng không mấy khi nhận lời những chuyện như thế này. Tối nay chỉ có tôi và Tổng Giám đốc Mặc đến đây, trong phòng VIP đều là người của công ty đối tác, cũng không đông lắm. Bà Mặc có muốn đi vào uống mấy ly không?”
“Tôi không vào đâu. Thế này, lát nữa xong việc thì cậu gọi cho tôi.” Quý Noãn lạnh nhạt nói.
Thẩm Mục có chút ngây ngô khó hiểu. Mấy tháng này Tổng Giám đốc Mặc luôn bận rộn ở công ty, nhưng Thẩm Mục cũng không rõ sau khi rời công ty thì Tổng Giám đốc Mặc về nhà hay đi đâu, nên cũng không rõ giữa anh và Quý Noãn có chuyện gì xảy ra. Có điều cậu ta vốn cảm thấy Quý Noãn là bà Mặc, có Tổng Giám đốc Mặc ở đây, nếu cô muốn vào phòng VIP thì hoàn toàn có thể vào được, không ai có thể ngăn cản.
Nhưng Quý Noãn đã nói như vậy thì Thẩm Mục cũng gật đầu đáp lại ngay: “Vâng, tôi biết rồi.”
***
Khi Quý Noãn quay về phòng VIP thì người quản lý của hai công ty BGY và WK nhận ra sắc mặt cô đã tốt lên nhiều, đổi sang rượu vang để mời cô uống. Quý Noãn mỉm cười từ chối khéo, tiếp tục cầm hợp đồng lên bàn bạc. Rất may là bên cạnh cô luôn có Hạ Điềm và Tiểu Bát là trợ thủ xông xáo làm nóng bầu không khí. Thường khi Quý Noãn không chịu uống rượu thì Hạ Điềm sẽ là người chủ động tới trợ giúp trước.
Đến mười giờ rưỡi, khi bữa tối của cô ở phòng bên này sắp kết thúc thì Quý Noãn nhận được điện thoại của Thẩm Mục.
“Bà Mặc, chúng tôi về đây, cô có muốn về cùng không?”
Quý Noãn nhận được điện thoại thì quay sang chào tạm biệt người quản lý của BGY và WK. Sau khi nói vài câu với Hạ Điềm và Tiểu Bát thì cô rời khỏi phòng VIP trước.
Cô ra khỏi câu lạc bộ đã nhìn thấy chiếc xe Ghost màu đen của Mặc Cảnh Thâm đỗ trước cửa. Thẩm Mục đang đứng ở cửa xe chờ, nhưng không nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm.
Quý Noãn bước đến, Thẩm Mục giao chìa khóa xe cho cô: “Bà Mặc, hôm nay cô không uống rượu phải không?”
“Không uống.”
“Tối nay Tổng Giám đốc Mặc uống hơi nhiều, tôi định lái xe đưa ông ấy về nhưng vừa rồi bạn gái tôi gọi nói bị đau bụng, cần tôi đưa đi khám bác sĩ. Tôi định gọi tài xế đến đưa Tổng Giám đốc Mặc về, nhưng nếu cô không uống rượu thì dù sao hai người cũng cùng đường về, cô đưa Tổng Giám đốc Mặc về đi.”
Quý Noãn nhận lấy chìa khóa xe: “Ok, vậy anh đi giúp bạn gái đi, còn lại để tôi.”
Nói rồi cô chợt dừng lại, nhìn về chiếc xe trước mặt, lại nhìn đến cửa sau đóng chặt: “Anh ấy uống nhiều lắm sao?”
“Đúng là uống không ít. Tửu lượng của Tổng Giám đốc Mặc từ trước đến giờ vẫn không tệ, nhưng hiếm khi ông ấy buông thả uống nhiều như vậy. Có lẽ do hôm nay đều là người quen, mọi người đến mời thì Tổng Giám đốc Mặc cũng không từ chối một ai. Nếu là trước kia thì Tổng Giám đốc Mặc cũng sẽ không say đâu, nhưng hôm nay bị say thế này, tôi đoán là do gần đây quá mệt mỏi.”
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire