mardi 9 septembre 2025

Chương 396: Bây giờ mặc cảnh thâm cứng rắn hơn cô nhiều

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Quý Noãn thở dài. Mặc dù giấc ngủ rất ngon, nhưng lúc này chân cô vẫn còn hơi tê. Cô đấm vào chân mình một cái, sau đó lại ngước lên nhìn anh: “Lát nữa tôi sẽ thu dọn quần áo, bây giờ trời cũng sáng rồi, có phải anh lại thức trắng cả đêm không? Là tại tôi chiếm phòng nghỉ của anh, hay là…”

“Lúc mệt mỏi tôi sẽ tự dành thời gian nghỉ ngơi."

Một câu nói, cắt đứt tất cả quan tâm của cô.

Bỏ đi, cô không so đo với anh.

Quý Noãn dứt khoát đứng dậy mở tủ quần áo ra, không nói không rằng, bắt đầu thu dọn quần áo của mình. Sau khi lấy từng bộ ra, cô bèn quay người ném lên giường, vừa ném vừa nói: “Lát nữa tôi sẽ gọi người mang vali hành lý tới. Hồi đó anh mua nhiều quần áo cho tôi như vậy, không có vali thì không thể mang hết đi được.”

Anh không nói câu nào.

Quý Noãn tốn mười mấy phút mới đưa được số quần áo nữ trong nửa tủ ra. Sau đó cô nhìn sang mấy cái áo sơ mi bên trong, bất chợt đưa tay kéo một loạt xuống, ném mạnh lên giường.


Cô đảo mắt chỉ thấy Mặc Cảnh Thâm mang vẻ mặt sâu xa, nhìn chằm chằm vào mấy cái áo sơ mi đó, như suy nghĩ điều gì.

“Mấy cái sơ mi này của anh tôi cũng từng mặc, không chỉ mặc mà còn đi nghênh ngang ở đây. Bây giờ đã dọn, tự nhiên cũng muốn mang mấy cái áo này đi.” Quý Noãn nghiêng mặt không nhìn anh, mà chỉ nhìn chằm chằm vào mấy cái áo sơ mi kia.

Anh chỉ yên lặng chớp mắt, sau đó quay đầu nhìn ra cửa sổ, chẳng thèm để ý, hờ hững nói: “Tùy cô.”

Quý Noãn hơi bĩu môi, bất chợt quay người về tủ quần áo, dùng sức túm hai chiếc áo vest ném lên giường, nói với bóng lưng của anh khi anh không nhìn cô nữa, lạnh lùng rời khỏi cửa sổ bước ra ngoài: “Mấy cái áo này tôi cũng từng khoác!”

“Ừ.” Anh lạnh nhạt đáp một tiếng, mở cửa phòng nghỉ, đi ra ngoài.

Ừ cái đầu anh!


Làm thế mà anh vẫn không hề phản ứng!

Quý Noãn vốn muốn chạy theo ra ngoài nói rằng, em cũng từng ngủ với anh rất nhiều lần, liệu em có nên mang anh đi luôn không?

Nhưng lý trí đã giữ chân cô lại, nói với cô rằng hãy có chừng mực. Bây giờ Mặc Cảnh Thâm cứng rắn hơn cô nhiều, nếu cô thật sự làm ra chuyện gì mất lý trí, không biết sẽ dẫn tới kết quả xấu gì.

Cô gọi điện cho Hạ Điềm, lát sau Hạ Điềm lái xe mang theo vali hành lý tới đón cô.

Quý Noãn rửa mặt, sấy khô tóc, thay quần áo khác trong phòng nghỉ. Lúc đi ra, đúng lúc cô gặp Thẩm Mục đi vào văn phòng. Trông thấy Quý Noãn, Thẩm Mục gật đầu chào cô theo thói quen, Quý Noãn cũng làm như chưa từng xảy ra chuyện gì, khoát tay với cậu ta.

Ngược lại, mặt Mặc Cảnh Thâm không hề có cảm xúc từ đầu đến cuối.

Quý Noãn nhìn về phía bàn làm việc của anh.


Bát cháo đã không còn ở đó. Thức ăn tối qua cô gọi điện bảo Thẩm Mục phái người đưa tới cũng không thấy, đoán chừng là đã bị ai lấy đi rồi.

Cô cũng không biết rốt cuộc Mặc Cảnh Thâm có ăn hay không, nhưng xác suất ăn ước chừng là cực kỳ bé nhỏ.

***

Hạ Điềm hứa với Quý Noãn là sẽ lái xe tới đón cô, nhưng cô lại không nói với Quý Noãn là hôm qua đã bàn xong kế hoạch hợp tác mới với Tập đoàn BGY, còn hẹn ăn một bữa tiệc với tổng giám đốc của bọn họ, Mr. Vinse.

Thế là, chiều hôm sau, khi Quý Noãn chuẩn bị tan tầm, Hạ Điềm bỗng nói với cô là có một bữa tiệc, Quý Noãn liền cảm thấy mù mịt.

“Không phải chúng ta đã hẹn gặp cho lần hợp tác kỳ này vào tháng sau sao? Sao lại đột ngột như vậy?”

“Dù sao hóa đơn vào tay chúng ta cũng không chạy đi đâu được. Mr. Vinse kia có ý muốn lấy lòng cậu, nên đưa dự án cho chúng ta trước thời hạn. Chỉ là ký hợp đồng sớm hơn một tháng thôi mà.” Hạ Điềm nháy mắt với cô: “Bữa tiệc tối nay cậu phải đi đấy. Nếu cậu dám cho mình leo cây, mình sẽ từ chức cho cậu xem!”

Quý Noãn: “…”

Trước đây, khi cô hợp tác với BGY, đúng là cô tiếp xúc với Mr. Vinse rất nhiều. Nhưng từ khi biết được chuyện tặng hoa, cô gần như cắt đứt liên lạc với Mr. Vinse. Cô nghĩ rằng đối phương là người rất biết điều, thái độ đối với cô cũng rất rõ ràng, nên anh ta chưa từng quấy rầy cô.

Kết quả, bây giờ không tặng hoa, mà đổi sang đưa dự án đã được lên kế hoạch sẵn cho các cô trước thời hạn. Mặc dù không phải đây là lần đầu tiên Quý Noãn gặp cách đi cửa sau, nhưng cảm giác bị người khác làm khó dễ thế này thật sự khó chịu.

Đây rõ ràng là khiến cô nợ Mr. Vinse một ân tình.

Quý Noãn lườm Hạ Điềm, Hạ Điềm cười híp mắt với cô, tỏ vẻ: Bà cô đây đang cố tình giúp cậu tìm kiếm mùa xuân thứ hai đấy, cậu phải đi, không đi thì phải ăn đòn.

***

Đêm đó, Quý Noãn vẫn bị Hạ Điềm kéo đến bữa tiệc. Nói là tiệc, nhưng đơn giản là chỉ ăn uống rồi nhân tiện bàn chuyện dự án hợp tác trong một khách sạn cao cấp mà thôi.

Sau khi ăn xong cũng không thể tan cuộc ngay, thế là mọi người lại đến câu lạc bộ giải trí gần đó để uống rượu và hát hò. Lần nào cũng là mấy trò này, màn xã giao chẳng qua là ăn cơm, đánh bài, uống rượu, hoặc làm gì đó đen tối. Những người lăn lộn trong thương trường đều hiểu rất rõ, cũng rất quen thuộc với nhiều việc.

Tuy nhiên, người ngay thẳng công chính chỉ đơn thuần mượn nơi này để thúc đẩy tình cảm, bàn chuyện hợp tác làm ăn cũng không phải số ít. Bữa xã giao mà Quý Noãn tham dự đã xem như cao cấp lắm rồi, nếu đổi lại là kiểu xã giao của Mặc Cảnh Thâm, đoán chừng mọi người sẽ tôn sùng anh như Phật tổ, căn bản sẽ không một ai dám để anh tự hạ thấp địa vị của mình tham dự mấy buổi tiệc kiểu này.

Vừa rồi lúc ăn cơm, vì phần lớn các món ăn đều có vị cay và gần đây dạ dày Quý Noãn không khỏe, nên cô ăn khá ít. Sau khi đến câu lạc bộ, trong lúc mọi người cụng ly, Quý Noãn mới lấy một miếng bánh ngọt matcha và một ly rượu vang lót dạ.

Vừa mới ăn mấy miếng thì Mr. Vinse đã đi đến bên cạnh cô ngồi xuống.

Quý Noãn không khỏi để vội ly rượu và bánh ngọt trong tay xuống, khách sáo nói: “Ngại quá, vừa rồi tôi ăn hơi ít, nên giờ hơi đói bụng.”

“Cô muốn ăn thì cứ ăn đi, có gì mà ngại?” Mr. Vinse cười, ngồi bên cạnh nhìn dáng vẻ mộc mạc của cô. Cô hoàn toàn khác với những cô gái hay ăn mặc lòe loẹt trong các bữa tiệc xã giao. Cô giản dị và đơn giản đến mức khiến người ta nghi ngờ liệu khi ôm cô có phải sẽ ngửi thấy toàn mùi sữa tắm và dầu gội trên người cô không.

Thấy Quý Noãn vẫn ít nói như trước đây, anh ta lại nói: “Nghe nói trước đây cô có thể ăn cay mà, hôm nay sao vậy, dạ dày khó chịu lắm hả?”

“Ừm, hơi khó chịu.” Quý Noãn cười khách sáo với anh ta, không giải thích quá nhiều, âm thầm nhích ra một centimet, cố gắng giữ khoảng cách.

Không phải Mr. Vinse không nhìn thấy động tác nhỏ này của cô. Anh ta không tỏ vẻ bất mãn, mà ngược lại chỉ mỉm cười, cầm lấy cái ly đế cao mà cô vừa mới uống hết, đưa cho cô, sau đó lại rót rượu cho cô: “Cô Hạ từng nói tửu lượng của cô không tốt lắm, loại rượu vang này rất ngọt, độ cồn cũng rất thấp, dù cô có uống mười ly cũng không sao, cứ yên tâm mà uống.”


Chương 397: Mình gửi tấm ảnh này cho tổng giám đốc mặc, anh ta có gϊếŧ mình không? 


Quý Noãn mỉm cười khách sáo: “Cảm ơn, tôi uống một ly là đủ rồi.”

Lúc này thư ký của Mr. Vinse cũng đi qua ngồi xuống. Cô thư ký còn rất trẻ, đoán chừng là có cảm tình với Mr. Vinse vừa giàu có, đẹp trai lại trẻ tuổi, cho nên vừa sang đây ngồi, cô ta đã không khách sáo mà dán mắt vào ngón áp út trống trơn của Quý Noãn. Nhìn ngón tay mảnh khảnh sạch sẽ của cô, cô ta cười hỏi: “Nếu tôi nhớ không lầm, hình như cô Quý đã kết hôn đã lâu rồi? Sao mấy lần đi đi gặp Tổng Giám đốc của chúng tôi đều không thấy cô đeo nhẫn vậy?”

Quý Noãn cúi đầu, lại xiên một miếng bánh ngọt matcha đút vào miệng mình, sau khi nuốt xuống mới nhìn vị nữ thư ký kia, thản nhiên nói: “Bây giờ tôi gầy hơn lúc kết hôn, xương ngón tay quá nhỏ, đeo không vừa nhẫn nữa nên để ở nhà. Sao? Sau khi kết hôn không đeo nhẫn thì lạ lắm à?”

“Tất nhiên không lạ, chỉ là tôi không thấy cô đeo nó rất nhiều lần rồi, cũng không thấy cô và ông Mặc xuất hiện cùng nhau. Ai không biết còn tưởng hai người đã không còn ở bên nhau nữa đấy. Hay là để cho tiện ra ngoài xã giao, nên cô Quý cố ý để người ta tưởng cô còn độc thân…” Cô thư ký kia nhìn mặt cô, vẫn cười: “Lúc cô Quý và ông Mặc kết hôn, bao nhiêu cô gái Hải Thành chúng tôi đều tổn thương thấu tim. Chẳng biết cô Quý nghĩ quẩn thế nào mà không làm bà chủ nhà giàu, cứ nhất định phải ra ngoài tự làm ăn…”

Mỗi một câu chẳng qua là đang nhắc nhở Mr. Vinse rằng Quý Noãn là phụ nữ đã có chồng, hơn nữa chồng của cô còn là Mặc Cảnh Thâm không thể đắc tội.

Làm gì Mr. Vinse lại không biết, và cô thư ký này chẳng qua cũng là cố ý nhân cơ hội nhắc nhở mà thôi.

Quý Noãn không nói câu nào. Cô chẳng có hứng thú với hai người bên cạnh, vì vậy, những tâm tư nhỏ mọn như sóng ngầm cuồn cuộn của người khác không có ý nghĩa gì với cô.

“Lần trước nghe trợ lý của cô nói, hình như gần đây cô Quý rất thân với các ông chủ bên phía đối tác, bận xã giao với các ông chủ, bận đến nỗi ngay cả Giám đốc của chúng tôi mời mấy lần cũng không có thời gian tiếp đãi. Hôm nay thật sự khó khăn lắm mới có thể gặp được cô Quý, nhưng nhìn thái độ lơ đãng của cô, cứ như từ đầu đến cuối bị bắt buộc hợp tác với BGY vậy, hoàn toàn không nghiêm túc cho lắm…”

Quý Noãn không ngước lên, chỉ hờ hững nói: "Thái độ nghiêm túc phù hợp nhất chẳng phải là sau khi bàn xong hợp đồng, thái độ hợp tác tiến hành mới quan trọng hơn sao? Vẻ mặt tươi cười trước khi ký hợp đồng không phải chỉ là câu chào hỏi bức thiết ư? Chúng ta đều là người quen cũ, không phải mới hợp tác lần đầu, hiệu suất của phòng giao dịch chúng tôi thế nào, giá đất ra sao, không phải các người không biết, đâu cần làm nhiều chuyện giả tạo như vậy?”

Về phần nói Quý Noãn có lúc gián tiếp từ chối lời mời của Mr. Vinse, đây quả thật là Quý Noãn đã dặn Tiểu Bát nói vậy, nhưng nói Quý Noãn xã giao với các ông chủ của các đối tác khác, ha ha, cô chỉ cười mà không nói.

Vẻ mặt của Quý Noãn nãy giờ vẫn luôn lạnh lùng và khinh thường. Cô thư ký đang định nói gì nữa thì lúc này Mr. Vinse lãnh đạm nói: “Hôm nay tửu lượng của cô kém thế, mới uống mấy ly đã mê sảng huyên thiên rồi à?”

Cô thư ký kia ngạc nhiên. Cô ta biết rõ tính tình của cấp trên mình. Vốn dĩ cô ta khó chịu trong lòng muốn tới đây châm chọc Quý Noãn vài câu, nghe thấy câu nói như lời cảnh cáo này thì không dám nói thêm gì nữa, mà mượn cớ đứng dậy đi ra. Chỉ là ánh mắt cô ta vẫn thỉnh thoảng liếc về phía bọn họ, giống như sợ Mr. Vinse và Quý Noãn có quan hệ gì mập mờ hoặc là thân thiết hơn.

Rốt cuộc bên cạnh cũng yên tĩnh trở lại, vẻ mặt Quý Noãn vẫn lạnh nhạt, Mr. Vinse lấy miếng bánh ngọt bên cạnh đưa cho cô: “Đừng để bụng nhé.”

Quý Noãn nhoẻn miệng cười, nhận lấy bánh ngọt: “Không sao, trước giờ bên cạnh những người như các anh không thiếu người ngưỡng mộ và theo đuổi. Cô thư ký kia chỉ là một trong số đó mà thôi, không phải tôi chưa từng gặp, tất nhiên sẽ không để bụng.”

Mr. Vinse nhíu mày: “Vậy bên cạnh cô có nhiều người ngưỡng mộ và theo đuổi không?”

Bàn tay cầm nĩa của Quý Noãn khựng lại, cô đưa mắt nhìn sang Mr. Vinse.

Họ cứ nhìn nhau như thế trong phút chốc, Hạ Điềm ngồi đối diện không biết giơ điện thoại lên từ khi nào, bất chợt chụp một tấm ảnh của bọn họ.

Quý Noãn khựng lại, nhìn về phía Hạ Điềm. Hạ Điềm tỏ ra đắc ý lắc điện thoại di động với cô. Vừa thấy vẻ mặt khoái trá âm thầm của Hạ Điềm, Quý Noãn biết ngay cô nàng không có ý định làm chuyện tốt.

Hơn nữa, gần đây Hạ Điềm rất căm thù Mặc Cảnh Thâm. Tấm ảnh cô chụp rất dễ khiến người ta hiểu lầm, không biết cuối cùng sẽ làm ra chuyện gì đây.

Quý Noãn vội vàng đứng dậy: “Tôi đi nói mấy câu với Hạ Điềm, lát nữa sẽ gọi mấy người khác tới uống rượu với anh, bây giờ không thể uống cùng.”

Lúc đứng dậy, vẻ mặt Quý Noãn rất lạnh. Đây không phải lần đầu Mr. Vinse tiếp xúc với cô, biết cô không phải chuyện gì cũng thông suốt như nữ lãnh đạo của các công ty khác. Nhưng hết lần này tới lần khác, đây mới đích thực là Quý Noãn mà anh ta quen biết.

Mr. Vinse không nhiều lời, mỉm cười, tránh chân ra để cô đi qua thuận lợi, không có ý định dây dưa hoặc nói thêm câu nào.

Anh ta cũng xem như là người lịch sự.

Nếu anh ta không phải vì người lịch sự thì e rằng Quý Noãn đã từ bỏ hợp tác với Tập đoàn BGY và cũng sẽ không tới buổi xã giao này.

Quý Noãn bước nhanh đến trước mặt Hạ Điềm, chìa tay: “Lấy điện thoại ra đây.”

“Không.” Hạ Điềm cũng đang ăn bánh ngọt, vừa ăn vừa bảo vệ điện thoại.

Gương mặt Quý Noãn lạnh lùng: “Đưa cho mình!”

Thấy Quý Noãn sắp nổi giận, Hạ Điềm dứt khoát kéo cô qua, bảo cô ngồi xuống cạnh mình, sau đó cầm điện thoại mở tấm hình kia cho cô xem: “Cậu xem này, cậu và Mr. Vinse ngồi chung với nhau, nhìn nhau, trông hoàn hảo biết mấy! Nhưng bả vai của hai người còn cách nhau mười centimet! Đúng không? Giống như lần trước lúc xem tạp chí cậu đã nói, hai người không ôm nhau, cũng không hôn nhau, bị chụp ảnh thì có thể thế nào? Cậu nói đúng không?”

Quý Noãn không nói lời nào, chỉ giơ tay muốn giật lấy điện thoại. Hạ Điềm chợt thu điện thoại di động về, bỏ lại vào túi, hoàn toàn không cho cô chạm vào.

Chỗ này đông người như vậy, Quý Noãn không thể công khai giật lấy, chỉ có thể ghé vào bên cạnh Hạ Điềm, nhỏ giọng chỉ để mình cô nghe: “Cậu chụp thì chụp, nhưng đừng gửi lung tung ra ngoài, nghe không?”

Hạ Điềm cười khẽ: “Phải xem tâm trạng của mình đã.”

“Dù thế nào cậu cũng không được gửi.”

“À, vậy mình gửi cho mỗi mình Mặc Cảnh Thâm thôi nhỉ.”

“… Cậu muốn chết thì cứ gửi cho anh ấy.”

“Ý mình là, mình gửi tấm hình này cho anh ấy, anh ấy có gϊếŧ mình không?”

“Không, vì cậu sẽ chết trong tay mình trước.” Vẻ mặt Quý Noãn lạnh lùng.

Hạ Điềm: “…”

Chương 398: Đúng là trong đồ Uống bị bỏ thuốc


Quả thật Quý Noãn không thích nơi mà Hạ Điềm đã cố ý sắp xếp đêm nay. Mặc dù đúng là bàn chuyện hợp tác với BGY là chính, nhưng ngay từ đầu Hạ Điềm đã cố tình cho cô và Mr. Vinse không gian mập mờ. Mục đích này khiến Quý Noãn không thể ở lại phòng VIP này được nữa.

Mặc dù cô biết Hạ Điềm sẽ không kích động gửi ảnh chụp ra ngoài lung tung, mà chỉ đơn thuần muốn cô vui vẻ hoặc muốn thay đổi tâm trạng của cô một chút. Nhưng Quý Noãn không có nhiều cảm tình với Mr. Vinse và thư ký của anh ta.

Quý Noãn trò chuyện với mọi người một lúc, sau đó mượn cớ đi lấy menu rượu giúp mọi người để ra ngoài hít thở không khí, xách túi đi thẳng ra khỏi phòng.

Trước giờ cô luôn rạch ròi trong chuyện nam nữ. Kiếp trước dù cô có mất lý trí thế nào đi nữa cũng sẽ không ở chung với người đàn ông mình không thích, kiếp này lại càng như thế.

Quý Noãn vừa ra khỏi phòng VIP, đang định đến quầy bar gọi riêng cho mình một ly rượu thì chợt nghe thấy tiếng quát khẽ của một cô gái vang lên trong hành lang phòng VIP vốn dĩ khá yên tĩnh: “Buông ra! Tôi bảo các người buông ra!”

Giọng nói này hơi quen tai.

Quý Noãn tạm dừng bước, ngoảnh đầu nhìn ra sau lưng. Vừa rồi nghe thấy giọng nói này, cô liền cảm thấy giống Thời Niệm Ca. Quả nhiên, cô vừa quay lại nhìn đã thấy Thời Niệm Ca đang liều mạng hất tay hai gã đàn ông mặc đồ đen bên cạnh cô ấy ra.

Bình thường Thời Niệm Ca là một người đẹp rất ôn hoà. Đây là lần đầu tiên Quý Noãn nghe thấy cô nói chuyện sắc bén thế này.

Trong hành lang rất yên tĩnh, đã có người trong phòng VIP khác thò đầu nhìn ra bên này, nhưng ai cũng lãnh đạm nhìn thoáng qua rồi đóng cửa lại, không để ý đến nữa.

Quý Noãn trông thấy hai gã kia lạnh lùng cúi đầu xuống, không biết đang nói gì với Thời Niệm Ca. Nhưng Thời Niệm Ca lại vội vã muốn giãy tay mình ra khỏi tay hai gã đó, ánh mắt vừa căm giận vừa hoảng sợ, thậm chí còn lóe lên chút sợ hãi và bất lực.

Quý Noãn cau mày. Tình bạn giữa cô và Thời Niệm Ca không tính là thân thiết, nhưng dù gì cũng từng quen biết. Tuy nhiên, dù chuyện này chỉ là nể mặt Tần Tư Đình thì cô cũng phải giúp đỡ.

Quan trọng là dưới cái nhìn của cô thì lúc này mặt của Thời Niệm Ca đang đỏ lên một cách bất thường.

“Buông ra! Tôi không hề đồng ý giao dịch với ông chủ của các người!”

“Cô Thời, tôi khuyên cô nên biết điều một chút. Một cô gái còn trẻ như cô mà muốn tiếp quản Tập đoàn Thời Đạt thì cũng phải nhìn xem ông chủ của chúng tôi có đồng ý cho cô leo lên vị trí đó hay không. Công ty của ba cô đã nằm trong tay ông chủ của chúng tôi từ lâu rồi. Ba cô đã có ý định gả cô đi, thế nên mới gọi cô từ Mỹ về. Ông ấy có ý gì cô cũng hiểu được mà. Cô trốn mấy tháng qua cũng không thoát khỏi tay ông chủ chúng tôi, chi bằng hãy tuân theo sự sắp đặt đi.”

Hai gã đó không dùng quá sức, cũng không có ý định làm Thời Niệm Ca bị thương, nhưng không để cô đi mà cứ lôi kéo cản trở cô.

Ánh mắt của Thời Niệm Ca càng lúc càng lo lắng. Lúc mở miệng, tiếng thở dốc cũng càng lúc càng nặng nề: “Hóa ra từ đầu hắn đã muốn giẫm lên đầu nhà họ Thời chúng tôi. Lúc trước ba tôi không nên giao phân nửa quyền lợi cho hắn, ông chủ gì chứ? Không phải là dựa vào quan hệ hợp tác để chiếm đoạt tất cả mọi thứ của nhà họ Thời chúng tôi sao? Bây giờ hắn lấy thứ thuộc về tôi khiêu chiến với tôi, ai cho hắn tư cách đó? Ai cho hắn lòng can đảm đó? Ỷ gia đình mình có thế lực lớn là có thể coi thường luật pháp sao?”

“Cô Thời, cô nên lý trí một chút, hãy đi vào nói chuyện rõ ràng với ông chủ của chúng tôi!”

“Tôi bảo các người tránh ra!” Thời Niệm Ca cả giận, nói: “Buông ra! Buông tay ra! Không buông là tôi báo cảnh sát thật đấy…”

“Cô Thời…”

“Cút đi!”

“Cô Thời, cô nên nhanh chóng vào trong với chúng tôi. Nếu ông chủ nổi giận, cô sẽ không có kết quả tốt đâu.”

“Bỏ tay ra! Đừng động vào tôi!”

Quý Noãn đi qua, lạnh lùng nói: “Hai anh, thật ngại quá, vừa rồi có thể là tôi không rõ tình hình ở đây cho lắm, thấy có người nói muốn báo cảnh sát nên đã nhân tiện báo cảnh sát rồi. Không biết có gây phiền phức gì cho các anh không, nhưng đồn cảnh sát cách nơi này không xa, cảnh sát đã và đang trên đường chạy tới đây rồi.”

Cô nói cứ như là mình vô tình báo cảnh sát vậy, nhưng giọng điệu lạnh lùng lại đầy ý cảnh cáo.

Lúc này, hai gã kia mới buông tay Thời Niệm Ca ra. Tuy nhiên ánh mắt lại vô cùng khó chịu nhìn Quý Noãn, ghét bỏ cô làm chuyện thừa thãi.

Quý Noãn đi qua, đứng cản trước mặt Thời Niệm Ca, thoáng nhìn mảng đỏ ửng bất thường trên mặt cô ấy, cảm thấy hình như cô bị ai đó bỏ thuốc, muốn chạy trốn nhưng bị hai gã kia chặn lại.

“Cô Thời.” Lúc này, một trong hai gã kia mới nhìn Thời Niệm Ca bằng vẻ mặt lạnh như băng, nói rất khó hiểu: “Tôi khuyên cô nên đi theo chúng tôi. Bây giờ tình trạng của cô như vậy, chỉ sợ đi đâu cũng sẽ có chuyện xấu xảy ra. Dù sao ông chủ của chúng tôi cũng là người quen cũ của cô. Cô thế này, lỡ như gặp phải người lạ nào đó…”

Lúc này, tay của Thời Niệm Ca đã phát run, nắm lấy cổ tay Quý Noãn. Quý Noãn cảm nhận được nhiệt độ nóng hổi áp lên cổ tay mình, quả nhiên cô đoán không lầm, Thời Niệm Ca đã bị bỏ thuốc.

“Không cần… Tôi ở đây với cô ấy, chờ cảnh sát tới…” Giọng nói của Thời Niệm Ca hơi run, nhưng giọng điệu lại vô cùng kiên quyết.

Nghe thấy cô lấy cảnh sát ra uy hϊếp, lúc này hai gã kia mới do dự một lát, cuối cùng lại cảnh cáo nhìn cô: “Vậy cô Thời hãy tự giải quyết cho tốt. Nếu hôm nay cô cứ bỏ đi thế này, lỡ ông chủ của chúng tôi không vui, sau này chúng tôi không thể bảo đảm kết cục của Tập đoàn Thời Đạt sẽ ra sao.”

Quý Noãn cảm nhận được lúc này tay của Thời Niệm Ca cứng ngắc. Cô vô thức nắm lại tay Thời Niệm Ca, tránh cô ấy sẽ đưa ra lựa chọn gì đó mất lý trí khi bị uy hϊếp trong tình trạng không tỉnh táo này.

Hai gã đàn ông lại nhìn chằm chằm các cô trong chốc lát. Thấy Quý Noãn muốn quản chuyện vô bổ đến cùng, lúc này bọn họ mới khó chịu quay người bỏ đi.

Tận đến khi hai gã đó đi xa, bước vào phòng VIP nào đó, Quý Noãn mới nhân cơ hội vội vàng dìu Thời Niệm Ca vào phòng vệ sinh cách đó không xa: “Cô Thời, cô không sao chứ?”

Thời Niệm Ca gượng cười: “Không sao.”

“Có phải trong người cô khó chịu không? Hay là…” Quý Noãn giơ tay kiểm tra nhiệt độ trên mặt Thời Niệm Ca, “Uống thứ gì đó không sạch sẽ?”

Thời Niệm Ca hơi xấu hổ, do dự một lát mới trả lời: “Đúng là trước đó trong đồ uống có bị bỏ thuốc. Tôi không biết rõ dược tính của thuốc đó lắm, bây giờ đúng là hơi khó chịu. Thật ngại quá cô Quý, bây giờ cô có thể đưa tôi về khách sạn được không? E rằng bây giờ tôi không thể tự về một mình được.”

“Được, tôi đưa cô về.” Gần câu lạc bộ giải trí này có rất nhiều khách sạn, nếu Thời Niệm Ca đã nói vậy, đoán chừng cô vốn ở gần đây.

Quý Noãn đang chuẩn bị dìu cô ra ngoài thì lúc này Thời Niệm Ca lại khó chịu dựa vào người cô. Quý Noãn cảm nhận được người Thời Niệm Ca nóng hổi, vô thức vừa dìu cô ra ngoài, vừa do dự không biết có nên gọi điện cho Tần Tư Đình hay không.

Chương 399: Uống say rồi tấn công anh ấy


Tất nhiên Quý Noãn không có ý định cứ đưa Thời Niệm Ca đến chỗ Tần Tư Đình thế này, làm thế chẳng khác nào đưa dê vào miệng cọp. Nhưng trong ấn tượng và hiểu biết của cô, người có quan hệ với Thời Niệm Ca chỉ có một mình Tần Tư Đình, chưa kể ban đầu hai người đã có tình cảm dây dưa với nhau.

“Cô như thế này thì dù có về phòng e rằng cũng không ổn. Tôi gọi cho Bác sĩ Tần hoặc là đưa cô đến bệnh viện nhé.”

Thời Niệm Ca dường như không nghe thấy tiếng của Quý Noãn. Người cô ấy nóng hầm hập, mặt đỏ bừng, mắt mơ màng loạng choạng dựa vào người Quý Noãn.

Thấy Thời Niệm Ca không nghe rõ, Quý Noãn đỡ lấy cô. Đang định ra khỏi câu lạc bộ, Quý Noãn đảo mắt thì thấy một người đàn ông trẻ tuổi bước ra từ phòng VIP mà hai gã kia đã đi vào trước đó.

Người đàn ông đó cũng được xem là nhân vật có máu mặt ở Hải Thành, hình như Quý Noãn đã từng lướt qua anh ta một lần trong bữa tiệc nào đó. Cô chỉ có ấn tượng rất mờ nhạt, nhưng dường như quan hệ giữa anh ta và Tập đoàn Thời Đạt rất khó diễn tả. Tầm mắt của người đàn ông đó đang nhìn về hướng này, để tránh rước họa vào thân, Quý Noãn nhanh chóng kéo Thời Niệm Ca vào sau góc tường tránh mặt. Tận đến khi tầm mắt của người đàn ông đó chuyển sang hướng khác, Quý Noãn mới cẩn thận kéo Thời Niệm Ca chuồn ra ngoài theo đám người ở trước cửa câu lạc bộ.

“Đi, tôi đưa cô đến bệnh viện.” Tối nay Quý Noãn cũng có uống chút rượu nên không thể lái xe, thế là cô dìu Thời Niệm Ca sang đường ngoắc một chiếc taxi.

Đoán chừng Thời Niệm Ca đã mơ hồ và mất lý trí, cô vô thức đi theo Quý Noãn, hoảng loạn gật đầu rồi lại lắc đầu.

Tận đến khi Quý Noãn dìu Thời Niệm Ca vào xe taxi, báo địa chỉ Bệnh viện Trung tâm Hải Thành, thì Quý Noãn giơ tay kìm lại cái tay đang không ngừng muốn cởϊ qυầи áo mình ra của Thời Niệm Ca, tay kia cầm điện thoại di động, do dự một lúc, lại nhìn nam tài xế trong xe taxi. Tài xế kia cứ nhìn mãi vào kính chiếu hậu, dường như đã nhận ra trạng thái của Thời Niệm Ca không đúng lắm.

Hai cô gái, một người bị bỏ thuốc, thân hình quyến rũ, đối mặt với nam tài xế thoạt nhìn rất khỏe mạnh…

Quý Noãn lặng lẽ gửi cho Tần Tư Đình một tin nhắn, không biết khi nào anh ta mới thấy được: “Bác sĩ Tần, anh còn ở bệnh viện không? Thời Niệm Ca bị người ta bỏ thuốc, bây giờ đang ở chỗ tôi. Tôi đưa cô ấy đến bệnh viện hay là anh đến khách sạn quanh đây?”

Tin nhắn gần như gửi đi chưa đầy một phút sau, Tần Tư Đình đã trực tiếp gọi tới.

“Cô nhắn cái quái gì cho tôi vậy?” Giọng điệu của Tần Tư Đình lạnh tanh, rõ ràng là vì chuyện Quý Noãn nói về Thời Niệm Ca. Nhưng dù giọng nói lạnh lùng, chẳng phải anh ta đã gọi lại ngay lập tức đấy sao?

Mấy người đàn ông nói một đằng làm một nẻo thế này thật sự là thiếu người dạy dỗ.

“Bây giờ cô Thời đang ở chỗ của tôi, anh có tới không?” Quý Noãn chỉ hỏi một câu, sau đó lại cẩn thận đề phòng nam tài xế cứ nhìn các cô.

Tần Tư Đình im lặng một lát.

Quý Noãn nhìn thẻ công tác và biển số xe của tài xế taxi trước mặt: “Bây giờ tôi đang ở trên đường Liễu Âm, ngồi xe taxi biển số AR589X, anh tự chạy tới hay là tôi đưa người đến tìm anh?”

Vốn dĩ gã tài xế kia cứ nhìn Thời Niệm Ca bị bỏ thuốc, lúc này chợt nghe Quý Noãn báo biển số taxi như thế thì tỉnh táo lại ngay, không còn nhìn vào kính chiếu hậu nữa, mà chăm chú lái xe không dám có bất kỳ ý tưởng gì.

Tần Tư Đình cũng nghe ra chút ý tứ thận trọng trong lời nói của Quý Noãn. Đường Liễu Âm cách bệnh viện không xa, anh ta lạnh lùng nói: “Tôi mới làm xong một ca phẫu thuật, cô đưa cô ấy đến bệnh viện đi.”

***

Lúc chạy tới bệnh viện, Quý Noãn đỡ Thời Niệm Ca xuống xe. Mặc dù bây giờ trời đã tối, nhưng trước cửa bệnh viện vẫn còn khá đông người. Tiếng thở dốc của Thời Niệm Ca rất nặng, mặt cũng rất đỏ. Lúc đi vào bệnh viện, hai người không làm ra tiếng động lớn, nhưng vẫn dẫn đến sự chú ý, mãi đến khi các cô đi vào thang máy mới yên tĩnh lại đôi chút.

Sau khi vào bệnh viện, có lẽ Thời Niệm Ca nhận ra đây là nơi nào, tinh thần cô không ổn định, sững sờ nhìn vào con số hiển thị trên thang máy.

“Tôi không chắc có nên đưa cô đến chỗ Bác sĩ Tần hay không. Bây giờ nếu cô còn tỉnh táo đôi chút thì có thể từ chối, tôi sẽ lập tức đưa cô về khách sạn.” Quý Noãn nói khẽ.

Thời Niệm Ca dựa vào người Quý Noãn, hơi thở nóng rực, càng lúc càng thở dốc nặng nề, có vẻ như rất khó chịu. Lúc này cô mới chợt mỉm cười, khàn giọng nói rất nhỏ: “Không phải tôi chưa từng ngủ với anh ấy, nhưng với bộ dạng hiện giờ của tôi, e rằng anh ấy chỉ có thể giúp tôi bằng cách đánh cho tôi tỉnh lại, sẽ không làm chuyện cô đang nghĩ đâu.”

Quý Noãn không nói nữa, vững vàng đỡ lấy Thời Niệm Ca.

Mặc dù không hỏi nữa, nhưng cô nhớ Nam Hành từng nói, bốn năm năm trước, Thời Niệm Ca cũng đã sang Mỹ. Cô lớn hơn Quý Noãn hai tuổi, sau khi về nước mấy tháng nay vẫn chưa làm hòa với Tần Tư Đình, nếu quả thật đã từng ngủ…

Chẳng lẽ… Mười bảy mười tám tuổi Thời Niệm Ca đã cùng Tần Tư Đình…

Không biết có phải Thời Niệm Ca bị dược tính của thuốc làm hồ đồ hay không, cô dựa vào người Quý Noãn, khàn giọng nói đứt quãng: “Ban đầu, trước khi đi Mỹ… tôi đã chuốc say rồi tấn công anh ấy… Sau khi cưỡng bức anh ấy xong tôi liền phủi mông bỏ đi… Mới đi mà đã nhiều năm vậy rồi…”

Thời Niệm Ca vừa nói vừa cười, trong mắt chứa nỗi cô đơn: “Khi đó, tôi tuổi trẻ hừng hực, cũng thật ích kỷ. Lúc theo đuổi anh ấy thì mãnh liệt, nhưng lúc rời đi lại kiên quyết và dứt khoát như thế… Anh ấy hận tôi cũng dễ hiểu…”

Quý Noãn: “…”

Cô có thể nói gì đây? Chỉ có thể nói Thời Niệm Ca có can đảm xé quần áo của Bác sĩ Tần đã là lợi hại lắm rồi, đã thế lại còn cưỡng bức một người đàn ông to cao mạnh mẽ. Cô chỉ có thể khen cô ấy hồi đó thật sự lợi hại…

Đến tầng lầu phòng khám của Tần Tư Đình, Quý Noãn dìu Thời Niệm Ca rồi đi thẳng vào. Tần Tư Đình vừa mới làm xong một ca phẫu thuật, đoán chừng vẫn còn đang căn dặn người thân của bệnh nhân điều gì đó trong phòng bệnh. Trong phòng khám không có ai, Quý Noãn chỉnh nhiệt độ điều hòa xuống thấp một chút. Không khí mát mẻ thế này có thể sẽ khiến Thời Niệm Ca dễ chịu đôi chút.

Đang lúc Thời Niệm Ca được đỡ ngồi xuống giường trong phòng khám thì lúc này cánh cửa chợt mở ra. Tần Tư Đình mặc áo sơ mi trắng và quần tây, áo blouse vắt lên khuỷu tay. Vừa mới vào đã nhìn thấy Thời Niệm Ca ngồi ở đó, anh ta nhận ra quả thật cô hơi khác so với bình thường.

Ánh mắt anh ta sững lại giây lát, nhìn sang Quý Noãn: “Cô gặp cô ấy ở đâu vậy?”

“Tối nay phòng giao dịch của tôi có bữa xã giao, uống rượu tại câu lạc bộ giải trí ở tầng dưới khách sạn Lục Lâm. Cô ấy bị hai gã đàn ông làm phiền trong hành lang. Tôi thấy hình như tình trạng của cô ấy không ổn lắm, nên đã nhân cơ hội đưa cô ấy đi.” Quý Noãn nói, rồi nhìn đồng hồ: “Giao cô ấy cho anh đấy, tôi về trước.”

Thấy bây giờ tám mươi phần trăm là Tần Tư Đình không có tâm trạng hàn huyên hoặc khách sáo với cô, Quý Noãn đang tính bỏ đi, nhưng trước khi ra khỏi cửa phòng cô lại nói: “Đúng rồi, hình như người bỏ thuốc cô ấy họ Tiêu. Anh ta cũng có chút địa vị ở Hải Thành, nhưng tôi không hiểu rõ về anh ta, chỉ biết họ.”

Khi Tần Tư Đình nghe thấy chữ Tiêu này thì ánh mắt đột nhiên rét lạnh, nhưng vẫn bình tĩnh nhìn Quý Noãn: “Cảm ơn, cô về thế nào?”

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire