Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
“Bà cô của tôi ơi, cuối cùng cũng có tin tức của cô rồi!”
Vừa nhận được điện thoại của Quý Noãn, chị Trần đã vội vã than ngắn thở dài: “Ngày hôm qua, ông cụ Mặc gọi điện thoại cho cô cả ngày nhưng không liên lạc được. Tối hôm qua ông ấy đi thẳng đến Ngự Viên, kết quả phát hiện cô và ông Mặc đều không có ở đây. Chúng tôi không dám nhiều lời, chỉ nói gần đây cô và ông Mặc rất bận, nhưng đoán chừng ông cụ phát hiện giữa cô và ông Mặc có gì đó bất bình thường, nên nổi giận bỏ đi rồi. Hôm nay ông ấy trở về nhà họ Mặc, nhưng sau đó lại bảo tôi liên lạc với cô, bảo cô về gặp ông ngay lập tức.”
Quý Noãn vừa mới nhìn thấy cả mười mấy cuộc gọi nhỡ là đã đoán được có liên quan đến ông cụ Mặc. Vừa nghe chị Trần nói xong, cô hơi chột dạ.
Sau khi từ Mỹ trở về, đúng là cô và Mặc Cảnh Thâm vẫn chưa quay lại nhà họ Mặc lần nào.
“Gần đây công ty của tôi phải đổi địa điểm, cho nên bận bịu, không đến thăm nhà họ Mặc được…”
“Haiz, gần đây ông Mặc vẫn chưa về Ngự Viên, tôi không dám báo chuyện này cho ông cụ biết, nhưng cứ giấu giếm như vậy cũng không phải là cách. Bà Mặc, hay là cô trở về nhà họ Mặc thử xem. Ông cụ không những không gọi được cho cô, mà cả điện thoại của ông Mặc cũng gọi không được. Ông cụ nổi giận đùng đùng rồi…”
Quý Noãn lập tức nhìn đồng hồ: “Buổi chiều tôi sẽ tranh thủ thời gian đến nhà họ Mặc một chuyến. Trước khi đi, ông nội có nói gì không?”
“Ông chẳng nói gì cả, chỉ là bảo hai người trở về nhà họ Mặc.”
“Được, tôi biết rồi.”
Bao lâu nay, ông cụ Mặc là người thấu hiểu và nuông chiều cô nhất. Nhưng từ sau khi về nước, cô vẫn chưa đến nhà họ Mặc. Không phải cô không nhớ ông cụ, chẳng qua Mặc Cảnh Thâm không về, cô cũng không thể trở về nhà họ Mặc một mình. Trước đây bọn họ đều ra vào có đôi có cặp, đột nhiên cô đi một mình sẽ khiến người khác hoài nghi. Dù sao trong nhà họ Mặc cũng không chỉ có một mình ông cụ, mà còn có vài người họ hàng thường xuyên lui tới.
***
Vì không muốn ông cụ Mặc tức giận quá lâu, Quý Noãn trở về phòng giao dịch sửa sang một chút rồi thay quần áo, lái xe chạy thẳng đến nhà họ Mặc.
Từ tòa cao ốc Kim Lâm đến nhà tổ nhà họ Mặc cũng mất một tiếng đồng hồ. Lúc đến nơi, Quý Noãn lại gọi điện cho chị Trần để chị an tâm.
Sau khi xuống xe, Quý Noãn mới phát hiện, thì ra ông cụ Mặc đã đứng ở sân trước đợi cô.
Quý Noãn bày ra khuôn mặt tươi cười, cầm những hộp thuốc bổ cô cố ý mua trên đường đi vào.
Ông cụ Mặc nhìn thấy chỉ có một mình cô thì lập tức đi ra, quan sát cô từ trên xuống dưới vài lần, rồi lại nhìn phía sau lưng cô, vẻ mặt có chút không vui, trầm giọng hỏi: “Sao Cảnh Thâm không về cùng cháu?”
“Mặc thị và Shine sắp sáp nhập, công việc còn rất nhiều, anh ấy không tranh thủ được thời gian ạ. Lúc nãy cháu vừa hết bận liền nhìn thấy cả đống cuộc gọi nhỡ, cho nên mới lập tức đến đây thăm ông.” Quý Noãn vừa nói vừa bước lên phía trước, tươi cười kéo cánh tay ông cụ: “Ông nội, người cỡ tuổi chúng cháu đều bận rộn, ông thông cảm cho chúng cháu đi. Lúc ông còn trẻ, chắc chắn còn làm việc điên cuồng hơn cả cháu và Cảnh Thâm nữa. Nếu chúng cháu không nhân lúc còn trẻ mà làm việc, đến lúc già cả rồi thì làm sao có thể thảnh thơi an hưởng tuổi già như ông được?”
Ông cụ Mặc hừ một tiếng: “Cháu bớt rót mật khi nói chuyện với ông đi. Tối qua ông đã đến nhà họ Mặc, cháu và Cảnh Thâm đều không có ở đấy. Ông hỏi Tiểu Trần thì nó nói gần đây các cháu rất bận. Được thôi, các cháu có thể bận, nhưng bận đến nỗi mấy tháng cũng không trở về thăm ông già này một lần sao. Chẳng qua ông chỉ hơi lớn tuổi, giẫm nửa bước vào quan tài, nhưng không phải đã nằm trọn trong đó mà. Mới đây mà bọn cháu đã quên mất ông già này rồi sao?”
“Ông nhất định có thể sống lâu trăm tuổi! Ông có giận thì giận nhưng đừng tự rủa chính mình chứ! Chị Trần nói đúng đó, chẳng qua chúng cháu quá bận rộn mà thôi…” Quý Noãn cười hì hì.
Ông cụ Mặc hầm hừ, không thèm nói với cô nữa. Sau khi kéo Quý Noãn vào tiền sảnh, người giúp việc bưng trà lên, khuôn mặt ông cụ vẫn hầm hầm như cũ.
Quý Noãn đưa thuốc bổ trong tay cho người giúp việc, quan sát xung quanh, phát hiện không thấy bác quản gia Âu đâu. Cô tò mò hỏi: “Bác Âu đâu rồi? Sao cháu không thấy?”
“Ngã, chân bị thương, cần nghỉ ngơi hai tháng mới về được.” Giọng điệu ông cụ Mặc không tốt lắm: “Ông ta vừa ngã bị thương là trong nhà chẳng có nổi một người chơi cờ với ông. Cháu và Cảnh Thâm lại ra nước ngoài lâu như vậy, khó khăn lắm mới về được mà lại không về nhà thăm ông!”
Thấy vẻ mặt giận hầm hầm giống như đứa trẻ đòi kẹo mà không được của ông cụ, Quý Noãn nhịn cười, ngồi xổm dưới chân ông, vừa thân thiết đấm chân giúp ông vừa nói: “Tất cả đều là lỗi của chúng cháu. Sau này, cho dù Cảnh Thâm bận rộn không tranh thủ được thời gian, dù phải trở về một mình cháu cũng sẽ cố gắng đến thăm ông nhiều hơn!”
“Hừm.” Ông cụ Mặc hừ một tiếng, quay đầu đi, bày ra dáng vẻ ông đây không vui.
Quý Noãn tiếp tục đấm chân cho ông: “Được rồi, ông nội đừng tức giận nữa, cháu biết sai rồi mà. Nhất định sau này mỗi ngày cháu đều sẽ nhớ đến ông!”
Được Quý Noãn dỗ dành cả nửa ngày trời, vẻ mặt Ông cụ Mặc mới dịu xuống một chút. Ông cúi đầu nhìn khóe mắt cười đến cong cong của Quý Noãn: “Giữa cháu và Cảnh Thâm không có chuyện gì chứ?”
Quý Noãn bày ra vẻ mặt vui vẻ, cười khanh khách: “Chúng cháu thì có chuyện gì chứ?”
Ông cụ nhìn cô chằm chằm rồi vươn tay đè bàn tay vẫn luôn đấm chân cho ông lại. Bàn tay đầy nếp nhăn của ông vỗ lên mu bàn tay cô: “Con bé này, có ấm ức gì thì nhất định phải nói cho ông biết.”
“Cháu biết rồi, nếu có chuyện gì, cháu nhất định sẽ kể với ông. Ông đừng lo lắng, chúng cháu đang rất tốt.”
“Mấy tháng trước các cháu ăn Tết ở Los Angeles với Thiệu Tắc à?”
“Dạ, đúng vậy.”
“Có gặp mẹ của Cảnh Thâm không?”
“Có gặp, bà ấy hiền lắm lạ, đối xử với cháu rất tốt. Ông nội cũng đừng nhớ chúng cháu quá, cho dù ở đâu thì chúng cháu vẫn sẽ ổn thôi. Ông chỉ cần chú ý giữ gìn sức khỏe của mình là được!” Quý Noãn vừa nói vừa phủ tay lên tay ông, ngẩng cổ nhìn: “Ông nội, ông từng nghe câu nhà có một người già giống như có một bảo vật chưa. Ông là cục cưng của chúng cháu, ai lại dám quên ông cơ chứ!”
Ông cụ nhìn dáng vẻ ngước mặt, mắt mở to như nai con đáng yêu của Quý Noãn thì cười, vỗ đầu cô: “Đúng là chỉ có cháu dâu là tri kỷ của ông. Người ta nói con gái là áo bông nhỏ, nếu có thể, cháu và Cảnh Thâm mau chóng sinh cho ông đứa chắt gái đi. Không chừng ông sẽ vui đến nỗi có thể sống thêm hai mươi hoặc ba mươi năm nữa ấy.”
“Vậy ông phải sống với chúng cháu mấy chục năm nữa. Trong nhà có cục cưng lão thành như ông, người khác hâm mộ còn không kịp.”
Ông cụ Mặc bị cô trêu chọc vài câu thì tâm trạng tốt lên rất nhiều. Ông cầm tách trà lên nhấp một ngụm, bảo Quý Noãn đừng ngồi xổm nữa, mau ngồi lên đi.
Hôm nay Quý Noãn trở về nhà họ Mặc mới phát hiện, dường như trong nhà không còn náo nhiệt như trước đây. Cô ngồi tán gẫu với ông cụ một lát thì trời cũng đã tối. Trước khi ra về, Quý Noãn hỏi: “Gần đây mấy người cô họ không sang nhà họ Mặc nữa sao ông? Còn có mấy người họ hàng mà cháu thường hay gặp ở đây nữa, sao hôm nay cháu chẳng thấy ai hết vậy?”
Chương 393: Một viên này cũng trị giá ít nhất mấy trăm triệu
“Tại sao đuổi? Dù gì bình thường có những người này trong nhà cũng đông vui hơn mà.”
“Đông vui cái khỉ gì! Một đám mồm mép tép nhảy, không nói được một câu thật lòng, toàn thấy tranh giành đấu đá qua lại. Ông đâu phải là ông nội hay ba ruột của bọn chúng, chẳng qua bọn chúng chỉ họ Mặc mà thôi. Muốn húp chén canh chỗ ông thì chúng cũng phải xem ông có đồng ý không đã. Suốt ngày rảnh rỗi tới chỗ ông nịnh nọt ton hót, chi bằng về nhà giải quyết hết mấy chuyện xấu trong nhà đi. Một lũ không có bản lĩnh, từ nhỏ đến lớn chỉ biết ôm bắp đùi nhà họ Mặc mà sống, ông đây không rảnh tiếp đãi bọn chúng.”
Dứt lời, ông cụ như chợt nhớ tới điều gì: “Đúng rồi, mấy hôm Tết còn có chuyện này. Một người bạn cũ của ông ở Nam Phi kinh doanh châu báu. Không lâu trước đây, bọn họ có phát hiện được một viên kim cương xanh mười mấy carat lớn nhất thế giới còn nguyên vẹn. Lúc đó cháu và Cảnh Thâm vẫn đang ở Los Angeles, mà trước đó Cảnh Thâm đã từng dặn dò phía bên Nam Phi, nên ông biết nó có ý muốn tìm món đồ độc nhất vô nhị để tặng cho cháu, vì vậy ông đã thay Cảnh Thâm giữ lại viên kim cương xanh kia rồi. Ông cất nó trong phòng cháu và Cảnh Thâm, cháu chờ một lát, ông đi lấy cho.”
Ông cụ đã ra khỏi tiền sảnh, hồ hởi gọi người giúp việc đỡ ông lên lầu.
Không bao lâu sau ông cụ cầm một chiếc hộp nhung trở xuống, giao cho Quý Noãn: “Mau, cháu mở ra xem xem.”
Quý Noãn kinh ngạc nhìn ông cụ, rồi lại nhìn vẻ mặt hâm mộ của những người giúp việc xung quanh, suy nghĩ một lát rồi mở hộp ra.
Trong hộp là một viên kim cương xanh cực lớn, lấp lánh rực rỡ dưới ánh đèn của tiền sảnh, đẹp không gì tả nổi.
Với lại đây còn là một viên kim cương xanh hình tròn hoàn chỉnh, chưa trải qua chế tác thành hình giọt nước hay trái tim như những mẫu thiết kế đang lưu hành hiện nay. Dù chỉ là một hình tròn hoàn hảo, nhưng nó cũng là viên kim cương có hình dạng hoàn chỉnh và đáng giá nhất trong các loại kim cương xanh.
Một viên này cũng trị giá ít nhất mấy trăm triệu.
“Ông nội, vật này quá quý giá, cháu…” Quý Noãn muốn nhanh chóng đặt chiếc hộp vào bàn tay đang đặt trên bàn của ông cụ. Nhưng ông cụ lại trừng mắt nhìn cô, cho đến khi cô rụt tay lại mới thôi.
“Quý giá hay không không quan trọng, đâu phải nhà họ Mặc không mua nổi. Hơn nữa việc mua viên kim cương xanh này không phải là ý định của ông. Cách đây rất lâu, Cảnh Thâm đã để ý sau khi kết hôn cháu chưa từng đeo nhẫn. Những chiếc nhẫn cưới lớn nhỏ kia quá bó buộc, có lẽ cháu không thích. Nó đã dự định tặng cháu viên kim cương xanh này từ lâu rồi, chẳng qua đang đợi một viên hoàn chỉnh quý hiếm nhất mà thôi. Vất vả lắm mới chờ được một viên như thế này, có lý nào bây giờ lại không tặng? Mấy tháng trước người ta đưa kim cương xanh đến, hai đứa không có ở Hải Thành, ông đã thay mặt nhận giúp hai đứa. Cháu có thể xem như đây là lễ vật nhà họ Mặc tặng cho cháu, là tâm ý của ông và của cả Cảnh Thâm. Cháu dâu tốt nhất của ông xứng đáng sở hữu viên kim cương đẹp nhất.”
“Lúc trước cháu không thích nhẫn cưới thì thôi, nhưng viên kim cương này là do Cảnh Thâm đích thân đặt cho cháu, chẳng lẽ cháu lại không muốn.” Ông cụ vừa nói vừa cười: “Viên kim cương xanh này còn chưa trải qua chế tác, nếu như cháu cảm thấy lớn quá không thể đeo được thì cùng lắm là cất đấy. Không phải người ta nói phụ nữ phải gom góp nhiều trang sức bên người thì mới có cảm giác an toàn sao? Con bé ngốc này, chúng ta cho cháu kim cương mà cháu lại không cần hả!”
“Ông nội, nhà họ Mặc chính là cảng tránh gió an toàn nhất của cháu, cháu đâu cần giữ những vật tùy thân này để tìm cảm giác an toàn làm gì. Nhưng cái này quả thật quá quý giá.” Quý Noãn lại mở hộp ra nhìn: “Đoán chừng mức giá một viên kim cương lớn thế này cũng đủ để mở vài công ty ở Hải Thành…”
Ông cụ Mặc nheo mắt cười: “Cháu cũng biết xem hàng đấy. Dù sao nhà họ Mặc cũng không thiếu số tiền này, cho cháu tức là cho cháu. Nếu cháu không cần thì tự đi tìm Cảnh Thâm mà nói, xem nó có giúp cháu biến viên kim cương này thành vài công ty để cháu chơi không.”
Nghe ra ý trêu chọc trong lời nói, Quý Noãn nhất thời ngượng ngùng: “Ông nội, cháu rất nghiêm túc với phòng giao dịch của mình. Cho dù là phòng giao dịch hay công ty, cháu đều không hề có ý chơi đùa.”
“Ông biết, chẳng qua ông thấy rõ ràng cháu có thể ở nhà làm phu nhân nhà giàu hưởng phúc, nhưng lại cứ muốn chạy đi mở công ty, còn đảm đương nhiều việc và hợp tác nhiều công ty như vậy. Cháu nghĩ rằng lăn lộn trên thường trường tốt lắm sao? Chịu khổ vất vả còn không phải là vì mình à? Mới đầu ông cứ nghĩ là cháu làm chơi thôi, sau này ông phát hiện cháu thật sự nghiêm túc. Nhưng cháu cần gì phải liều mạng như vậy?”
Quý Noãn cười nhưng không giải thích gì nhiều.
***
Sau khi rời khỏi nhà họ Mặc thì trời đã khuya, Quý Noãn lái xe đi thẳng đến Tập đoàn Mặc thị. Cô dừng lại ở quảng trường đối diện một lát, ngước mắt lên nhìn vài lần về phía cửa sổ sàn tầng trên cùng đang sáng đèn của Tập đoàn Mặc thị.
Ngồi ở chỗ này nhưng cô vẫn có thể tìm được chính xác vị trí văn phòng Tổng giám đốc của Mặc Cảnh Thâm, cũng có thể thấy được đèn trong phòng làm việc của anh đang sáng.
Nhìn về phía ánh đèn, cô duỗi tay cầm chiếc hộp nhung đặt trên ghế lái phụ. Cô mở hộp ra, nhìn viên kim cương xanh hình tròn vẫn đang tỏa sáng rực rỡ lấp lánh bên trong chiếc xe mờ tối.
Một hình tròn hoàn mỹ, giống như con đường vĩnh viễn sẽ không đi nhầm. Chung quy cũng là một vòng tròn, cho dù là đi về góc nào, bên nào, cuối cùng cũng sẽ trở về vị trí cũ, không thể rời khỏi tuyến đường ban đầu.
Hình tròn hoàn hảo này đang nằm trong tay cô, bị ngón tay cô vuốt ve không ngừng.
***
Quý Noãn ngồi ở bên ngoài Tập đoàn Mặc thị hồi lâu, rốt cuộc cũng bước xuống xe.
Vào thời điểm này, phần lớn nhân viên trong tòa cao ốc Tập đoàn Mặc thị đã tan việc, chỉ còn một vài người tăng ca. Ở mỗi tầng đều có vài văn phòng sáng đèn.
Quý Noãn đi lên tầng trên cùng. Có lẽ giờ này Thẩm Mục cũng đã tan làm, văn phòng tầng trên cùng rất yên tĩnh. Phòng Thư ký và trợ lý đều không còn người nào.
Chỉ còn một người đàn ông khoảng ba mươi mấy tuổi đeo mắt kính đi ra từ phòng trà nước. Lúc nhìn thấy Quý Noãn, anh ta hơi sửng sốt, sau đó lại cung kính lễ độ hỏi một câu: “Cô là bà Mặc?”
Quý Noãn lấy làm lạ, nhìn anh ta: “Anh biết tôi?”
“Chào cô, tôi là thư ký giám đốc bên cạnh Tổng Giám đốc Mặc, tôi họ Kha.” Anh ta cười nói với cô: “Trước khi được tuyển vào phòng Thư ký, Trợ lý Thẩm đã đưa hình của cô cho tôi xem, bảo rằng nếu như bà Mặc đến công ty thì không cần hẹn trước cũng không cần thông báo, cứ để cô vào thẳng trong phòng.”
Quý Noãn sững người thật lâu mới kinh ngạc quan sát anh ta lần nữa: “Thư ký nam sao?”
Chương 394: Hoặc là anh ăn, hoặc là tự đổ đi
Quý Noãn bật cười vì lời nói của anh ta.
Thật ra điều khiến cô ngạc nhiên không phải là thư ký nam. Dĩ nhiên cô biết hiện giờ có rất nhiều thư ký nam, hơn nữa vốn dĩ cả nam lẫn nữ đều có thể làm chức vị này. Có lúc đàn ông còn làm việc nhiều hơn phụ nữ, dĩ nhiên lượng công việc cũng nhiều hơn.
Quý Noãn kinh ngạc là vì chức vị thư ký giám đốc bên cạnh Mặc Cảnh Thâm bỏ trống lâu như vậy, nhưng cuối cùng lại chọn một thư ký nam.
“Bà Mặc đến tìm Tổng Giám đốc Mặc sao? Ông ấy ở trong văn phòng, cô có thể vào trong.” Thư ký Kha vừa nói vừa rót nước ở trong phòng trà nước.
“Tôi không gấp, anh đang làm gì vậy?”
“Tối hôm qua Tổng Giám đốc Mặc thảo luận vài dự án với Shine USA. Trung Quốc và Mỹ lệch múi giờ, ông ấy đã bận rộn suốt cả đêm, vậy mà sáng hôm nay lại không nghỉ ngơi, bây giờ còn phải tiếp tục họp trực tuyến với phía bên Mỹ. Tôi sợ ông ấy không chịu nổi, cho nên muốn pha một ly cà phê cho ông ấy.” Thư ký Kha vừa nói vừa nhìn xung quanh: “Nhưng hình như ở đây không có cà phê nào ngon.”
Quý Noãn nhìn chiếc ly trong tay anh ta, cười khẽ: “Anh không biết Tổng Giám đốc Mặc rất ít khi uống cà phê sao?”
Ý cười trong mắt Quý Noãn nhạt dần: “Gần đây anh ấy thường uống cà phê lắm à?”
Thư ký Kha gật đầu, cuối cùng anh ta cũng tìm được gói cà phê nhập khẩu, cầm lên nhìn: “Quả nhiên hết rồi.”
Vừa nói, anh ta vừa đưa gói đó cho Quý Noãn: “Một gói này đủ dùng trong hai tháng. Vậy mà chưa tới một tháng, Tổng Giám đốc Mặc đã uống hết sạch.”
Thư ký Kha biết cô là bà Mặc cho nên cũng không hỏi nhiều: “Nếu vậy thì làm phiền bà Mặc, tôi về văn phòng thu xếp một lát. Gần đây lượng công việc của Tổng Giám đốc Mặc rất lớn, nếu có thể, cô hãy khuyên ông ấy một chút, đừng bỏ bê sức khỏe làm việc cả ngày lẫn đêm. Dù ông ấy trẻ tuổi khỏe mạnh cỡ nào cũng không thể chịu đựng nổi.
“Tôi biết rồi.”
Cho đến khi Thư ký Kha rời đi, Quý Noãn mới đứng yên trước cửa phòng trà nước một lát, sau đó ném gói cà phê trong tay đi, xoay người rời khỏi thang máy lần nữa.
Cô xuống quán cháo dưới lầu mua một phần cháo gạo nếp táo đỏ, rồi lại mang lên lần nữa. Khi đến tầng cao nhất, thấy Thư ký Kha vẫn chưa đi, Quý Noãn đưa cháo cho anh ta: “Anh mang cái này vào cho Tổng Giám đốc Mặc đi.”
Thư ký Kha lập tức ngửi thấy mùi cháo tỏa ra, ánh mắt nhìn Quý Noãn sáng lên: “Cháo gạo nếp táo đỏ là món thích hợp tốt cho dạ dày, nhưng sao bà Mặc không mang vào? Không phải cô đến tìm Tổng Giám đốc Mặc à?”
“Tôi không muốn quấy rầy công việc của anh ấy, anh không cần bảo cháo này do tôi mua.” Quý Noãn nói xong liền cười với anh, thái độ rất bình tĩnh thản nhiên.
Tuy rằng Thư ký Kha làm rất tốt công việc, nhưng lại không hiểu chuyện giữa Quý Noãn và Mặc Cảnh Thâm như Thẩm Mục. Anh thấy Quý Noãn nói vậy thì cũng không nghĩ nhiều, gật đầu một cái rồi mới xoay người đi về phía văn phòng Tổng Giám đốc.
Năm phút sau, Thư ký Kha đi ra, bát cháo vẫn còn nguyên.
Vốn dĩ Quý Noãn đã chuẩn bị đi, nhưng cô vẫn vô thức chần chừ nán lại ở hành lang hồi lâu. Vừa quay đầu, cô đã nhìn thấy Thư ký Kha đi ra.
“Bà Mặc, hay là cô vào trong đưa đi.” Một người đàn ông thân cao lưng dài như Thư ký Kha, vậy mà một tay cầm bát cháo, một tay đẩy gọng kính trên sống mũi, thất bại nói: “Tôi nói Tổng Giám đốc Mặc ăn cháo rồi lại làm việc tiếp, nhưng ông ấy không để ý đến tôi, lại còn bảo tôi đổ cháo đi…”
Quý Noãn nheo mắt: “Chẳng lẽ anh nói cho anh ấy biết là tôi mua cháo này?”
“… Sao cô biết?” Thư ký Kha ho khan một tiếng, vẻ mặt lúng túng.
Quý Noãn kích động trừng mắt: “Anh nói cho anh ấy biết làm gì?”
“Tôi sợ Tổng Giám đốc Mặc không chịu ăn, cho nên mới bảo là bà Mặc mua. Ông ấy biết cô có lòng thì ít nhiều gì cũng sẽ ăn một ít. Nhưng ai ngờ ông ấy lại bảo tôi đổ đi.” Mặt Thư ký Kha ấm ức.
Thấy Quý Noãn không nói lời nào, anh lại đẩy bát cháo đến trước mặt cô: “Cô vào trong thử xem?”
Cô thử cái gì? Cô mà đi vào thì không chỉ đơn giản là đổ sạch cháo đâu.
Thư ký Kha không chú ý tới sắc mặt của Quý Noãn, nhất quyết nhét cháo vào trong tay cô, chỉ về hướng văn phòng Thư ký: “Vừa rồi tôi còn đang chỉnh lý hợp đồng, còn một phần chưa xong. Chuyện cháo này giao lại cho bà Mặc vậy, tôi về làm việc trước.”
Dứt lời, Thư ký Kha giống như chân được bôi mỡ, vọt thẳng về phía văn phòng Thư ký.
Quý Noãn đứng bên ngoài cửa phòng Tổng giám đốc, nhìn bát cháo với số phận có thể bị vứt bất cứ lúc nào, lâm vào khốn cảnh, lưỡng lự không thôi: “…”
Nếu bây giờ không mang vào, bát cháo sẽ nguội mất, thế cũng uổng công cô mua.
Quý Noãn chần chừ một lát, sau đó giơ tay lên gõ cửa, bên trong không có tiếng trả lời.
Cô dứt khoát đẩy cửa bước vào, vừa vào đã rùng mình. Tuy rằng ban đêm nhiệt độ ngoài phòng trên ba mươi độ, nhưng không khí máy điều hòa trong phòng làm việc lại rất lạnh.
Sau khi bước vào, liếc thấy máy điều hòa hiện lên con số mười tám, Quý Noãn chỉ nhìn người đàn ông ngồi sau bàn làm việc một cái, rồi lập tức xoay người tìm điều khiển máy điều hòa không khí.
Máy điều hòa trong phòng làm việc của anh không phải loại dùng chung cho các phòng, mà là loại dùng riêng. Sau khi tìm được điều khiển, Quý Noãn chỉnh con số cao lên, rồi lại nhìn chăm chú người đàn ông nhìn cô bước vào mà không nói một lời.
Nhiệt độ trong phòng dần tăng lên, độ lạnh vừa phải.
Quý Noãn vẫn mặc áo phông trắng quần jeans mà cô thường mặc hàng ngày, tóc cột lỏng lẻo sau gáy, mặt để mộc. Khuôn mặt cô vẫn duy trì vẻ bình tĩnh trước sau như một, đôi mắt đen láy trong suốt, làn da trắng nõn.
Trước giờ cô đều không thích trang điểm. Bây giờ ở trước mặt anh, đường nét gương mặt xinh đẹp đã không còn dáng vẻ cẩn thận dò xét như mấy ngày trước. Cô không cười, hai tay cầm bát cháo mang vào, đi thẳng đến, đặt bát cháo lên bàn làm việc của anh.
“Hoặc là anh ăn, hoặc là tự đổ.” Cô liếc anh một cái, giọng điệu điềm tĩnh lạnh nhạt, nhưng lại kiên định không như ngày thường.
Chương 395: Mặc cảnh thâm, nếu anh không nói chuyện thì cực kỳ đẹp, cực kỳ vui tai vui mắt
Quý Noãn đứng trong phòng làm việc quen thuộc, nhưng người đàn ông trước mặt đã không còn dịu dàng đơn thuần như trước, mà cả người đều toát ra vẻ lạnh lùng xa cách rõ ràng.
Quý Noãn có thể nhìn ra tia bất mãn trong mắt anh, bèn tự mỉm cười: “Đừng hiểu lầm, không phải tôi tới đây để làm phiền anh đâu. Mặc tổng có thể xem tôi như người phụ trách của phòng giao dịch nhỏ bé mà trước đây anh đã đầu tư khoản tiền hai trăm triệu kia, nay rảnh rỗi không có việc gì làm nên đến đây nịnh bợ ông chủ nợ anh. Anh có thể suy nghĩ theo góc độ khác được không?”
Nói xong, cô bỗng quay người đi vào phòng nghỉ của anh: “Anh muốn ăn thì cứ ăn, tôi vào phòng nghỉ của anh lấy hết những bộ quần áo mà anh đã mua cho tôi về.”
Phòng nghỉ vẫn như cũ, cả phòng trống trải. Cô mở đèn lên, một khu vực nghỉ ngơi với tông màu lạnh đầy nam tính hiện ra trước mắt cô. Quý Noãn đi thẳng đến tủ quần áo, mở tủ ra, quả nhiên nhìn thấy những bộ quần áo anh từng chuẩn bị cho cô vẫn còn ở đây.
Nếu một người thật sự chán ghét triệt để một người, sợ rằng một chút dấu vết còn sót lại của người kia cũng cảm thấy đáng ghét.
Anh làm việc xong sẽ ở lại đây, gần đây cũng ở lại công ty rất muộn. Đồ đạc của cô không bị vứt đi mà đều được giữ lại đầy đủ, thậm chí còn xếp ngăn nắp gọn gàng trong tủ quần áo.
Quý Noãn không vội lấy đồ, mà lùi về sau một bước, ngồi xuống mép giường, ngước mắt nhìn những bộ quần áo trong ngăn tủ.
Bây giờ Quý Noãn nghĩ gì là làm đó. Sau khi gọi điện cho Thẩm Mục, cô cũng mặc kệ sau đó Mặc Cảnh Thâm có ăn hay không, cứ thế ngồi trên giường nhìn chằm chằm vào những bộ quần áo trong tủ.
***
Máy điều hòa ở phòng làm việc đã được Quý Noãn điều chỉnh ở nhiệt độ thoải mái nhất. Mặc Cảnh Thâm nhìn bát cháo được đặt trơ trọi trên bàn làm việc, lát sau bèn bỏ cây viết trong tay xuống, giơ tay day mi tâm.
Tiếp đó anh liền nhận được điện thoại từ Mỹ: “Mặc tổng… Tô Tri Lam tự sát trong tù… May mà chúng tôi phát hiện kịp, khi đưa đến bệnh viện thì chỉ tạm thời giữ được tính mạng. Nhưng điều kiện chữa bệnh trong tù quá kém, hôm qua cô ta mới ho ra máu, cứ đòi gặp ông, hoặc nói chuyện điện thoại với ông…”
“Chuyện này…” Người ở đầu dây bên kia toát mồ hôi lạnh: “Mặc tổng, bây giờ nhà họ Tô không cứu được cô ta, nhưng Tô Tri Lam nói cô ta đã từng là vợ chưa cưới của ông. Tôi thấy cô ta được cưng chiều từ bé, hoàn toàn không chịu được khổ cực trong này, người đã gầy rộc đi, ngày nào cũng nói muốn gặp ông. Nếu là người khác thì nên xử lý thế nào chúng tôi đã xử lý thế ấy, nhưng dù sao cô ta cũng đã từng cùng ông…”
Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt nói: “Đối với hạng người không biết quy tắc, cứ xử lý theo cách ban đầu của các người.”
“Với tình trạng bây giờ của cô ta, lỡ như ngày nào đó chết ở đây, chúng tôi sợ…”
“Sau này, không cần thông báo với tôi bất cứ chuyện gì liên quan đến cô Tô đó. Sống hay chết đều do cô ta tự gieo gió gặt bão, đừng oán trách ai.”
Sau khi tắt điện thoại, Mặc Cảnh Thâm đưa mắt nhìn về cánh cửa phòng nghỉ.
Quý Noãn đã vào đó một lúc, nhưng vẫn chưa ra.
Lát sau, anh đứng dậy, cất bước, đẩy cửa bước vào căn phòng nghỉ gam màu lạnh, đảo mắt đã thấy cô gái vừa nãy còn trịnh trọng nói muốn vào phòng lấy quần áo, kết quả lại ngủ thϊếp đi trên giường của anh.
Thấy cô rõ ràng là cứ ngồi ở cuối giường rồi sau đó mới ngả ra sau ngủ, anh vòng qua chiếc giường lớn, thong dong đi tới trước cửa sổ, dùng tay trái kéo màn cửa sổ sàn lại, che hết tất cả đèn neon bên ngoài.
Sau đó anh lại nhìn về tủ quần áo đang mở toang, thấy những bộ quần áo của cô đang treo bên trong, chiếm dụng một nửa không gian. Mỗi ngày anh ở đây đều không thấy chướng mắt. Giờ phút này, sau khi bị cô kiểm tra, Mặc Cảnh Thâm cảm thấy không ổn, đang định lấy hết quần áo bên trong ra, nhưng tay vừa mới chạm phải đồ trong đó liền dừng lại.
“Rầm”, anh dứt khoát đóng cửa tủ lại. Lúc đóng, trên tay vẫn trống không, không lấy ra bất cứ cái nào.
***
Quý Noãn không ngờ mình lại ngủ trong phòng làm việc của Mặc Cảnh Thâm.
Rõ ràng cô định dọn quần áo đi, thế mà ngồi một hồi lại ngủ mất.
Sau khi tỉnh dậy, cô lại nhắm mắt lại, hồi lâu sau mới có can đảm mở mắt ra. Cô cựa quậy, phát hiện mình vẫn giữ tư thế nằm ở cuối giường như trước. Vì hai chân cứ để lơ lửng ở cuối giường nên hơi tê.
“Shh…” Cô phát ra tiếng rên khe khẽ, rất nhỏ, nhưng trong phòng nghỉ yên tĩnh lại nghe rõ mồn một.
Người đàn ông đang đứng lặng trước cửa sổ chợt xoay người qua: “Tỉnh rồi à?”
Quý Noãn khẽ giật mình, không ngờ anh lại ở đây. Vừa quay qua, cô đã trông thấy anh đang đứng cách đó không xa.
Anh vẫn mặc áo sơ mi và quần tây thẳng thớm của tối hôm qua, đút một tay vào túi quần, đứng hứng nắng sớm ngoài cửa sổ, lạnh lùng cúi đầu nhìn cô. Đứng ngược sáng thế này, trông anh như được khảm một lớp viền vàng, nhưng cô lại không thấy rõ nét mặt của anh.
Quý Noãn nhìn anh, ngẩn người không thốt nên lời trong mấy giây.
Vậy mà trong lúc cô ngẩn ngơ cho rằng anh vẫn là Mặc Cảnh Thâm của cô, thì đôi môi mỏng bạc tình nở nụ cười như có như không, nhưng hết lần này tới lần khác lại hết sức lạnh lùng, lên tiếng: “Mặc dù cô rất muốn dùng lá bài ấm áp tìm lại hồi ức trước mặt tôi, nhưng cô phải nhớ rõ, tôi không bị mất trí nhớ, không cần cô phải nhắc tôi về tất cả những điều tốt đẹp hay ấm áp trong quá khứ. Cô dùng phương thức này để kích động tôi thì đơn thuần chỉ là tốn thời gian và phí tình cảm mà thôi.”
Thà anh đừng nói câu nào, cứ đứng đó như thế, cô còn có thể mơ một giấc mộng đẹp.
Câu đầu tiên vừa thốt ra miệng đã phá vỡ giấc mộng của cô.
Quý Noãn nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, ngồi dậy, giơ tay vuốt tóc, hơi mỏi mệt nói: “Mấy ngày nay tôi vẫn luôn làm việc trong tòa cao ốc văn phòng mới, chính mình cũng không ngờ ngồi đây lại ngủ quên mất.” Lúc nói câu này, cô hơi giễu cợt chính mình: “Mặc Cảnh Thâm, nếu anh không nói chuyện, thật sự là khiến người ta cảm thấy cực kỳ đẹp, cực kỳ vui mắt vui tai, nhưng giờ anh vừa mở miệng là liền làm tổn thương người ta.”
“Thật sao?”
Cô cười: “Anh không cảm thấy à?”
Anh chỉ thờ ơ nhìn cô, không nói thêm gì nữa.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire