Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Quý Noãn được đưa tới một ngôi biệt thự cực kỳ xa hoa và rộng lớn.
Nhưng ngôi biệt thự này lại nằm lưng chừng trên một ngọn núi ở phía Đông Hải Thành. Bốn bề toàn núi, cảnh vật đẹp, không khí trong lành. Trong này không có ai hạn chế tự do của cô, nhưng tín hiệu và mạng điện thoại của cô bị chặn mất. Hơn nữa, nếu không ngồi xe với tài xế thì cô hoàn toàn không có cách nào rời khỏi đây.
Trước tiên khoan nói một khi rời khỏi khu biệt thự trên núi này thì bên ngoài có thú dữ gì hay không, chỉ là con đường núi quanh co khúc khuỷu này được chính bọn họ xây dựng, nếu đi bộ thì tuyệt nhiên không thể xuống được.
Quý Noãn ở lại chỗ này một đêm.
Bên trong không có ai, chỉ có một bà giúp việc khoảng bốn năm chục tuổi.
Bà giúp việc này bị câm, đến đêm Quý Noãn mới phát hiện người này không phải câm bẩm sinh, mà là bị cắt lưỡi, lúc há miệng trông rất kinh khủng. Vì lẽ đó mà khi Quý Noãn nói chuyện, bà giúp việc câm vẫn nghe được, dù sao thì bà ấy cũng không phải bị câm bẩm sinh.
Ở đây cô được chiêu đãi ăn ngon uống thỏa thê. Sau khi đích thân đưa cô đến nơi này, Tiêu Lộ Dã chỉ bảo cô ngoan ngoãn ở lại đây.
Mãi đến ba ngày sau, rốt cuộc Quý Noãn cũng không thể bình tĩnh nổi nữa. Nếu là ai đó ở một nơi không có tín hiệu, không có internet, không có tự do, chỉ có ăn ngon, ngủ ngon, cứ thế mù mịt từ tối đến bình minh thì tinh thần cũng sẽ suy sụp. Huống chi cô còn ở chung với một bà giúp việc xa lạ bị cắt mất lưỡi.
Mỗi lần bà giúp việc há miệng là Quý Noãn lại sợ. Không phải cô sợ bà giúp việc, mà là nghi ngờ không biết rốt cuộc những người đó là ai mà có thể cắt lưỡi người khác như vậy. Thủ đoạn tàn nhẫn này rõ ràng là hành vi biếи ŧɦái.
Bây giờ nhốt cô ở đây cũng là biếи ŧɦái!
Đến ngày thứ tư, Quý Noãn bắt đầu ngồi không yên, mấy lần cô muốn đi ra ngoài nhưng lần nào cũng bị bà giúp việc kéo lại, a a trong miệng không biết nói gì. Bà không ngừng chỉ tay ra khu rừng bỏ hoang ngoài biệt thự, ý bảo bên ngoài rất nguy hiểm, không thể ra ngoài, nếu cô không ngồi xe rời đi thì chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.
Quý Noãn chỉ có thể vô vọng ngồi trước sân biệt thự, cầm điện thoại đầy pin nhưng không có tín hiệu. Cô phí công gọi 110 hết lần này tới lần khác, sau đó gọi cho Mặc Cảnh Thâm, rồi gọi cho tất cả những người cô quen, nhưng tất cả đều không gọi được.
Sáng sớm ngày thứ năm, Tiêu Lộ Dã tới, trong tay xách theo một con thỏ vừa mới bắt được dưới chân núi.
Con thỏ máu me khắp người, bị một vệ sĩ xách tai đi vào biệt thự. Mấy ngày nay Quý Noãn ngủ không ngon, mắt thâm quầng ngồi trước cửa biệt thự. Lúc thấy Tiêu Lộ Dã đi vào cô đã không kìm được mà hỏi: “Rốt cuộc anh muốn nhốt tôi ở đây đến khi nào?”
Tiêu Lộ Dã không cảm xúc nhìn cô, nhận lấy con thỏ từ tay vệ sĩ, ném tới trước mặt cô.
Quý Noãn vô thức lùi về sau né tránh, cúi đầu nhìn con thỏ máu me khắp người, lập tức buồn nôn ngước lên nhìn anh ta: “Anh là biếи ŧɦái hả?”
“Cô đã gặp kẻ biếи ŧɦái nào nướng thỏ cho tù nhân của mình ăn chưa?”
Quý Noãn lại liếc nhìn con thỏ đã chết dưới đất, lùi về sau một bước: “Tôi không có hứng thú ăn.”
Mặt Tiêu Lộ Dã không cảm xúc, đi tới trước mặt cô. Lúc bước vào biệt thự, anh ta nhìn thấy bữa sáng được bày trên bàn ăn trong nhà vẫn còn nguyên, sau đó quay sang nhìn Quý Noãn: “Cô Quý ăn không quen hay là muốn chống cự bằng cách tuyệt thực?”
Quý Noãn quan sát anh ta, lạnh nhạt nói: “Anh đâu phải là gì của tôi. Dù tôi tuyệt thực chết đói ở chỗ anh cũng vô dụng, tội gì phải chống cự bằng cách ngu xuẩn như thế? Bị nhốt ở đây như kẻ ngu mấy ngày, là người thì sẽ chẳng còn khẩu vị gì đâu, tôi không ăn nổi.”
Tiêu Lộ Dã lại nhìn cô, cười khẩy: “Cô biết điều đấy.”
Quý Noãn lườm anh ta: “Nể mặt tôi biết điều, có thể nói cho tôi biết anh nhốt tôi ở đây là muốn làm gì không? Tiếp đãi ăn uống ngon lành như vậy, thoạt nhìn như không có gì, nhưng thật ra là đang tra tấn tinh thần. Tôi và anh có thù oán gì mà anh tra tấn tôi như thế?”
Tiêu Lộ Dã lạnh lùng cụp mắt, không trả lời cô, ngồi bên bàn ăn, gọi người giúp việc lấy một phần thức ăn mới ra. Anh ta vừa ăn bữa sáng mà người giúp việc nấu riêng cho cô, vừa vô cùng bình tĩnh nói: “Cô Quý, lại đây ngồi tâm sự nào.”
Quý Noãn đi tới, không ngồi xuống mà chỉ đứng cạnh bàn ăn, giữ khoảng cách an toàn với anh ta.
Tiêu Lộ Dã cũng không ép cô ngồi xuống, thoáng nhìn vẻ đề phòng của cô, hờ hững nói: “Xem ra tôi đã đánh giá cao địa vị của cô trong lòng Mặc Cảnh Thâm. Cậu ta tuyệt tình và bình tĩnh hơn tôi biết. Rõ ràng năm ngày trước đã biết tin cô bị tôi bắt đi, nhưng tới giờ cậu ta vẫn không có bất kỳ hành động nào.”
“Thật sao?” Quý Noãn vô cùng bình tĩnh.
“Cô không đau lòng, không buồn sao? Chồng cô không hề quan tâm chuyện cô bị tôi đưa đi mấy ngày nay, thậm chí còn không có bất kỳ hành động nhỏ nào.”
“Chẳng có gì phải buồn cả. Tình cảm giữa hai chúng tôi đã sớm có vấn đề, anh ấy mặc kệ tôi là chuyện rất bình thường.”
Tiêu Lộ Dã nhìn cô một lúc, sau đó nở nụ cười lành lạnh: “Sao tôi có cảm giác như cô muốn khóc thế nhỉ?”
Quý Noãn lạnh lùng lia mắt nhìn anh ta, giữa lông mày toát ra vẻ đùa cợt sâu sắc: “Anh thấy tôi muốn khóc sao?”
Cô rất khinh bỉ và kỳ thị kiểu người không rõ lai lịch lại biếи ŧɦái như Tiêu Lộ Dã, thế là không khách sáo nói: “Một người đàn ông đã không còn yêu mình, bây giờ anh ấy có tuyệt tình với tôi thế nào thì tôi cũng không ngạc nhiên. Khóc cũng đã khóc rồi, tôi cần gì phải khóc trước mặt loại người như anh?”
Tiêu Lộ Dã nhàm chán mấp máy môi: “Xem ra Tổng Giám đốc Mặc thật sự không để ý đến cô. Tôi còn tưởng cậu ta sẽ âm thầm làm gì đó, nhưng cậu ta chẳng âm thầm làm gì cả, rõ ràng là không quan tâm đến sống chết của cô.”
Quý Noãn nhìn thoáng qua người đàn ông cố ý làm tổn thương mình: “Ồ.”
Tiêu Lộ Dã bỗng cười: “Nếu Mặc Cảnh Thâm đã không cần cô, hay là cô theo tôi đi?”
Quý Noãn: “Có phải Tiêu tổng có hiểu lầm gì về phụ nữ đã có chồng không? Trước tiên không nói đến việc tại sao tôi phải theo anh, trên đầu tôi vẫn còn mang danh hiệu bà Mặc, anh có tư cách gì đứng trước mặt tôi bảo tôi theo anh? Lại nói, chúng ta chỉ mới gặp nhau một lần, hôm nay là lần gặp thứ hai.”
Tiêu Lộ Dã tựa lưng vào ghế, giọng vẫn lành lạnh như cũ: “Tôi nói rồi, cô đưa con thỏ tôi nuôi nhiều năm cho Tần Tư Đình, bây giờ cô chính là con thỏ dự bị kia. Nếu là dự bị thì đâu cần có tình cảm, bảo cô ăn cái gì thì cô ăn cái đó, bảo cô làm gì thì cô làm cái đó, không có lý do gì cả.”
“Đúng là biếи ŧɦái.” Quý Noãn không kìm được, cau mày: “Nếu Mặc Cảnh Thâm không có ý định cứu tôi, anh vẫn giam giữ tôi à?”
Tiêu Lộ Dã không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào mặt cô, không biết là đang quan sát gì.
Chương 402: Anh ta bỗng nhiên ôm quý noãn vào lòng
Mùa hè nhiệt độ tăng cao, nhưng ngôi biệt thự nằm trên sườn núi này lại khiến người ta rất dễ chịu. Quý Noãn thả lỏng tâm tình, coi như mình đang dành thời gian rảnh rỗi đi nghỉ mát ở đây. Mấy ngày nay Tiêu Lộ Dã không đến đây nữa, nhưng anh ta đã phái người mua vài bộ quần áo gửi tới cho cô.
Có rất nhiều quần áo, đủ mọi kiểu dáng, thậm chí có cả áo tắm, giá không hề rẻ.
Biếи ŧɦái chính là biếи ŧɦái, kiểu bắt cóc cũng khác so với mấy hung thần bên ngoài.
Quý Noãn ngủ trưa một giấc rồi ngâm mình trong bể bơi. Dù sao ở đây cũng chỉ có cô và bà giúp việc bị câm, ngày nào cô cũng nói chuyện một mình. Mấy ngày trước cô sợ Tiêu Lộ Dã sẽ đến nên không dám xuống bể bơi. Mấy hôm nay phát hiện chắc là anh ta sẽ không tới nữa, nhân dịp hôm nay hơi nóng, cô bèn mặc áo tắm xuống bể bơi gϊếŧ thời gian.
Quý Noãn cứ tập đi tập lại như thế hai tiếng, thành công tăng thời gian nín thở lên hơn mười giây. Cô hài lòng bơi qua bơi lại dưới nước.
Mãi đến chập tối, Quý Noãn bơi thêm vòng nữa, sau đó lại tập nín thở dưới nước trong chốc lát rồi đột nhiên ngoi đầu lên khỏi mặt nước. Cô thình lình trông thấy một bóng dáng đang đứng bên bể bơi, giống như đã nhìn rất lâu.
“Xem ra người mà tôi phái đi mua quần áo cho cô chẳng có mắt thẩm mỹ gì cả. Mua kiểu áo tắm quái gì không biết, chỗ nên để hở lại chẳng hở chút nào.”
Quý Noãn giơ tay vuốt nước trên mặt, sau đó vén mái tóc ướt đẫm ra sau. Dù áo tắm kín đáo nhưng cô vẫn lặn dưới nước: “Tiêu tổng, phiền anh tự giác một chút. Tôi chỉ là người bị anh bắt cóc đến đây mà thôi, không có lý nào lại lộ hàng trước mặt anh. Anh nên đi vào biệt thự trước để tránh mặt.”
Tiêu Lộ Dã tiện tay cầm lấy cái khăn tắm màu trắng để trên ghế nằm: “Tôi cứ đứng ở đây đấy, cô muốn lên thì lên, không lên thì cứ ngâm mình dưới đó.”
Quý Noãn: “…”
Cô sững người dưới bể bơi hồi lâu. Nếu ngâm tiếp, trước tiên không nói có hư da hay không, nhưng cứ ngâm như vậy cũng không thể giải quyết được gì.
Cô từ từ đi qua, trong lúc Tiêu Lộ Dã tưởng cô muốn leo lên thì Quý Noãn bỗng giơ tay túm lấy một góc khăn tắm giật mạnh xuống. Tiêu Lộ Dã khựng lại, cúi xuống nhìn đã thấy cô quấn khăn tắm lên người ở dưới nước, chẳng để ý khăn tắm đã ướt đẫm, cứ thế trùm kín khăn leo ra khỏi bể bơi.
Tiêu Lộ Dã nhìn chằm chằm đôi chân vừa dài vừa trắng của cô dưới khăn tắm, bước qua.
Quý Noãn đang xỏ dép lê bên bể bơi. Vừa xỏ vào cô đã thấy Tiêu Lộ Dã đi tới. Cô vô thức lùi về sau mấy bước, kết quả, anh ta nhanh tay tóm lấy mép khăn tắm của cô, đột nhiên kéo cô qua.
Chương 403: Anh tới rồi
Quý Noãn nhíu mày: “Buông ra!”
“Bên bể bơi này có nước, rất trơn, tôi sợ cô Quý bất cẩn ngã xuống, làm mắt cá chân đẹp đẽ này có sẹo thì đáng tiếc lắm.” Tiêu Lộ Dã ôm lấy eo cô, muốn xích lại gần cô hơn. Thế nhưng mặc dù thoạt nhìn ánh mắt đó mang lại cho người ta cảm giác vô cùng chán ghét nhưng lại ẩn giấu mấy phần dò xét khiến người ta càng khó chịu hơn.
Vẻ mặt Quý Noãn đầy sự chống cự và chán ghét: “Anh muốn đùa giỡn với phụ nữ thì cũng phải phân biệt đối tượng. Người như tôi e rằng anh không đùa giỡn được đâu.”
Tiêu Lộ Dã không quan tâm đến lời cảnh cáo và đe dọa của cô, chỉ cố ý ghé vào cần cổ lộ ra khỏi khăn tắm của cô, ngửi mùi hương thoang thoảng tự nhiên trên người cô trước giờ, nheo mắt nói: “Dù cô chỉ là con thỏ dự bị, nhưng mùi vị không tệ, không hề thua kém Thời Niệm Ca chút nào. Mỗi người mỗi vẻ, ai cũng có chỗ quyến rũ riêng của mình.”
Mùi hương trên người anh ta không khó ngửi, là mùi thuốc lá thoang thoảng. Cô không còn tâm trạng để ngửi những gì khác, chỉ nhăn nhó giơ tay chắn giữa cơ thể hai người: “Buông ra!”
Tiêu Lộ Dã chụp lấy eo cô không buông: “Nếu bây giờ Mặc Cảnh Thâm hoàn toàn không coi cô ra gì, hay là cô theo tôi đi. Người danh giá bậc nhất Hải Thành như cô Quý đây, nếu theo người khác e rằng chẳng ai có thể xứng với cô.”
“Chẳng lẽ anh xứng?” Quý Noãn lạnh giọng hỏi lại, hai tay vẫn kiên quyết chắn trước ngực Tiêu Lộ Dã, không chịu nhường một centimet nào.
“Xứng hay không xứng, chẳng phải thử là biết ngay sao?” Tiêu Lộ Dã thoáng nhếch mày, đường cong nơi khóe miệng lại sâu hơn mấy phần, xích lại gần bên tai Quý Noãn, nói: “Chẳng lẽ cô Quý chưa từng nghe nói đến nhà họ Tiêu? So về quyền lợi và thế lực, nhà họ Tiêu và nhà họ Mặc trước giờ bất phân thắng bại. Nguyên nhân không được đưa vào Tứ đại gia tộc Hải Thành là vì nhà họ Tiêu giáp với Hải Thành nhưng lại không thuộc Hải Thành. Những thứ mà Mặc Cảnh Thâm có thể cho cô, tôi cũng có thể cho được. Nếu cậu ta đã không thương hương tiếc ngọc như thế, chi bằng cô theo tôi, có lẽ cô còn có thể bay ra khỏi l*иg giam này.”
Tiêu Lộ Dã hoàn toàn không màng đến sự chống cự của cô, bỗng ôm chặt lấy eo Quý Noãn, ghì cô vào ngực mình, tay vuốt ve thắt lưng cô. Sau đó anh ta lại cúi đầu xuống cổ cô muốn ngửi mùi hương thoang thoảng khiến tinh thần người ta thanh thản.
Quý Noãn vội gắng sức chống cự, liều mạng đẩy anh ta ra.
Trong lúc giằng co, bọn họ không nghe thấy tiếng xe đang tới gần bên ngoài.
“Sao lại thơm vậy chứ?” Tiêu Lộ Dã ôm lấy Quý Noãn, kề sát cần cổ cô, tay vẫn giữ chặt lấy eo cô, không cho cô rời đi.
Lông tơ khắp người Quý Noãn gần như dựng đứng hết cả lên. Cô giơ chân muốn đá mạnh vào phần dưới của anh ta, tiện thể đá văng anh ta đi.
Giọng điệu ấy trầm thấp mà rõ ràng, như có sát ý đậm đặc từ từ thấm vào trong.
Chương 404: Mặc cảnh thâm, thả tôi xuống xe, tôi không làm phiền anh nữa
Vừa nhìn sang cô đã thấy Mặc Cảnh Thâm xuất hiện ở trước cửa. Anh lạnh lùng rũ mắt nhìn vào tay Tiêu Lộ Dã, nheo đôi mắt đen thoáng lóe lên tia nguy hiểm lại, bên trong hình như có chứa sát ý mạnh mẽ.
Không phải thờ ơ sao?
Không phải vẫn luôn không hề làm gì sao? Không phải anh mặc kệ sống chết của cô à? Anh còn tới đây làm gì?
Mặc dù trong lòng Quý Noãn hơi dậy sóng, nhưng cô cũng chỉ nhìn người đàn ông lạnh nhạt bên kia chứ không làm gì, hơi buông lỏng bàn tay đang đẩy Tiêu Lộ Dã.
Tiêu Lộ Dã thừa cơ ôm chặt Quý Noãn vào lòng, cười như không cười, liếc qua Mặc Cảnh Thâm: “Sao hả? Mặc tổng tới đây một mình là coi thường vệ sĩ của tôi hay là cậu tự tin có thể đưa vợ mình rời đi?”
Vẻ mặt Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng, sâu xa, giọng nói lạnh lẽo không hề có độ ấm: “To gan nhỉ, dám cướp người của tôi.”
Giọng điệu này nghe như anh vốn quen biết tên họ Tiêu này.
Cô chợt nhìn qua Tiêu Lộ Dã, anh ta vẫn cười khẩy ôm cô không buông.
Mặc Cảnh Thâm đứng ngược sáng ở trước cửa, sườn mặt ẩn trong ánh sáng nhá nhem, giọng điệu lạnh lùng: “Thả người ra.”
“Tôi thấy Mặc tổng rất yên tâm để vợ mình ở chỗ tôi. Hay là sau này cậu cứ để cô ấy ở chỗ tôi đi. Dù sao cậu cũng không có ý thương hương tiếc ngọc. Vừa hay bên cạnh tôi đang thiếu phụ nữ, tôi thấy cô Quý đây cũng không tệ.” Nói rồi Tiêu Lộ Dã lại sấn tới ngửi cổ Quý Noãn.
Mặc Cảnh Thâm chậm rãi cởi nút tay áo sơ mi, không hề nhìn vào ánh mắt phức tạp của Quý Noãn vào giờ phút này, chỉ lạnh nhạt nói: “Muốn chết thì cứ nói thẳng, tôi cho anh toại nguyện.”
Trong tích tắc, Quý Noãn nghi ngờ không phải anh đến đây để cứu cô. Vì anh xuất hiện quá tùy ý, cứ như ngay từ đầu anh đã biết chỗ này, nhưng ròng rã một tuần lễ lại không hề xuất hiện.
Cực kỳ yên tâm để cô ở đây.
Đáy lòng cô giống như treo phải tảng đá nghìn cân.
Vào lúc này, Tiêu Lộ Dã cảm giác được cô đột nhiên im lặng một cách khó hiểu, bèn cụp mắt nhìn cô: “Khi đàn ông vô tình, quả thật làm người ta rất đau lòng. Tôi cho cô cơ hội cuối cùng, có theo tôi hay không?”
Quý Noãn cụp mắt không nói gì.
Tiêu Lộ Dã nheo mắt, cười khẩy: “Mấy ngày trước, khi tôi hỏi cô ấy câu này, cô ấy còn tỏ ra ghét bỏ mà từ chối. Hôm nay hỏi lại, cô ấy lại im lặng, xem ra là dao động rồi. Mặc tổng, cuối cùng cũng có ngày cậu bị người phụ nữ của mình không tin tưởng, thật hiếm thấy.”
Anh ta vừa dứt lời, Mặc Cảnh Thâm liền nói xen vào, trong giọng nói mang theo chút băng vụn: “Quý Noãn, qua đây.”
Mấy ngày Quý Noãn ở đây, vì yên tĩnh nên đầu óc cực kỳ tỉnh táo.
Cô đăm chiêu trong chốc lát, rời khỏi vòng tay của Tiêu Lộ Dã. Lúc anh ta lạnh lùng nhướng mày nhìn cô, cô không hề đi qua chỗ của Mặc Cảnh Thâm, mà chỉ trùm khăn tắm trên người, mặt không cảm xúc quay người đi vào biệt thự.
Khoảng mười phút sau, Quý Noãn thay quần áo sạch sẽ đi ra.
Ánh sáng nhá nhem đã tắt, đèn quanh biệt thự sáng lên. Dưới ánh đèn sáng choang, rõ ràng cô đã có thể chạy thoát, nhưng tốc độ của cô lại rất rất chậm.
Tận đến khi cô đi đến đứng bên Mặc Cảnh Thâm mà cô cũng chẳng nói với anh câu nào.
Mặc Cảnh Thâm không nhìn cô, chỉ nói với cô: “Ra xe chờ tôi.”
Ban nãy Quý Noãn có trông thấy xe của anh đỗ ngoài biệt thự. Chỉ có một chiếc xe, thật sự là anh tới đây một mình.
Chỉ đơn giản vậy thôi sao?
Cô bị người ta bắt tới đây một tuần lễ mà anh không làm gì cả. Cuối cùng anh cũng tới, nhưng lại tới một mình, thậm chí không cần nói nhiều lời vô nghĩa. Chỉ cần anh tới là cô phải đi theo anh lên xe rời đi?
Rốt cuộc quan hệ giữa anh và Tiêu Lộ Dã là thế nào?
Quý Noãn thu lại vẻ mặt như có điều suy nghĩ, không hỏi nhiều, lên xe.
Người của Tiêu Lộ Dã không ngăn cản. Những vệ sĩ bên ngoài chỉ nhìn cô rồi nghiêng người nhường đường.
Quý Noãn càng cảm thấy lạ lùng.
Dù thể diện của Mặc Cảnh Thâm có to hơn nữa thì chẳng phải tên họ Tiêu này vẫn có gan bắt người phụ nữ của anh sao? Kết quả, Mặc Cảnh Thâm vừa xuất hiện, là… dễ dàng giải quyết như vậy?
Cứ như mọi người chỉ đang chờ anh vậy. Mấy ngày qua, ngoài việc giấu giếm tất cả tin tức từ thế giới bên ngoài với cô, thì dường như Tiêu Lộ Dã thật sự chăm sóc cô rất nhiều.
Nhưng chuyện này là sao?
Quý Noãn ngồi trong chiếc Ghost màu đen lâu ngày không gặp, mím chặt môi.
Mặc Cảnh Thâm ở trong biệt thự rất lâu. Cô không biết họ đang nói chuyện gì, cũng không biết bây giờ tình hình bên trong thế nào.
Mãi đến khi trời tối hẳn, cuối cùng Mặc Cảnh Thâm cũng đi ra.
Trong khoảnh khắc anh bước lên xe, Quý Noãn quay sang nhìn thẳng vào anh.
“Anh thân với Tổng Giám đốc Tiêu lắm sao?” Cô hỏi.
Mặc Cảnh Thâm nhìn cô: “Tò mò quan hệ giữa tôi và Tổng Giám đốc Tiêu, hay là tò mò về Tổng Giám đốc Tiêu?”
Quý Noãn hờ hững nhếch môi khẽ nở nụ cười đầy lạnh lùng: “Dù tôi có tò mò về Tổng Giám đốc Tiêu thì e rằng anh cũng chẳng cảm thấy gì. Suy cho cùng, có thể để tôi ở đây một tuần lễ không dòm ngó tới, thì sống chết của tôi, an nguy của tôi, cuộc sống của tôi rốt cuộc trải qua thế nào cũng đâu quan trọng với anh.”
Anh quay sang chỗ khác: “Bớt mời chào tai họa và bớt gây thêm phiền phức cho tôi mới là chuyện đứng đắn. Cô hận cũng được, oán cũng được, nghỉ ngơi ở đây một tuần lễ cũng không tệ, nhìn khí sắc của cô đã khá hơn nhiều. Nghỉ mát ở một nơi đẹp thế này, tôi còn sợ mình đến sớm, cô không nỡ về ấy chứ.”
Thế nên anh đã sớm điều tra nguyên nhân cô bị đưa tới đây, biết hết tất cả đầu đuôi câu chuyện.
Nhưng đúng là anh để cô ở đây thật.
Khi xe chạy xuống chân núi, Quý Noãn bỗng nói: “Dừng xe, mở cửa, cho tôi xuống xe.”
Lý trí mà cô giữ vững đã lâu gần như có dấu hiệu sụp đổ. Cô tự cấu mạnh vào đùi mình.
Có câu nói thế nào nhỉ?
Cọng cỏ cuối cùng đè chết lạc đà.
Ròng rã tám ngày, cô gắng gượng chờ đợi chẳng qua chỉ là chờ nhát dao trí mạng cuối cùng này.
Mặc Cảnh Thâm không dừng xe: “Cô muốn nổi cáu, muốn làm liều thì sau khi về nhà tùy cô chơi đùa thế nào cũng được. Ngọn núi này ở rất xa ranh giới thành phố, bình thường không có người quản lý, thú dữ nào cũng có thể ẩn nấp trong rừng cây, đừng cãi nhau với tôi ở đây.”
Ngụ ý rất rõ ràng, nếu lúc này cô xuống xe thì bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm.
Quý Noãn nhìn sắc trời tối dần ngoài xe, không nói thêm gì nữa, lại giơ tay muốn mở cửa xe.
Trong khoảnh khắc cô muốn mở cửa, Mặc Cảnh Thâm liền bấm nút khóa cửa xe.
Nghe thấy tiếng cửa xe bị khóa, tay Quý Noãn bỗng khựng lại trên cửa: “Không phải tôi gây phiền phức cho anh sao?”
Anh không nói lời nào.
“Mặc Cảnh Thâm, thả tôi xuống xe, tôi không làm phiền anh nữa.”
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire