mardi 9 septembre 2025

Chương 405: Cô không những nói qua loa, mà còn qua loa cả với món ăn trong bát

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Sau vài giây im lặng, anh chợt dừng xe ở ven đường. Ngón tay thon dài mạnh mẽ của anh đột nhiên nắm lấy cằm cô, nâng mặt cô lên, khiến cô phải đối diện với anh. Ánh mắt anh sâu thẳm lạnh lùng, gằn giọng lặp lại: “Tôi lặp lại một lần nữa, đừng cáu kỉnh với tôi ở đây!”

Quý Noãn hất mạnh tay anh ra, khóe miệng cong lên nụ cười lạnh lùng: “Anh thấy tôi phiền phức lắm sao? Mặc Cảnh Thâm, tôi đã nhổ sạch lông nhím trên người mình để không còn chút gai góc nào, cứ trần trụi thế này đối mặt anh mỗi ngày, tôi từng cáu kỉnh lần nào?”

Anh cũng nhìn vào mắt cô, thản nhiên nói: “Không cần phải tạo áp lực lên bản tính của mình đến mức này! Cô vốn là loại người gì, hãy cứ là loại người đó! Có thể làm gì, ầm ĩ ra sao, cũng đều là bản lĩnh của cô. Cô đeo mặt nạ lâu đến nỗi không gỡ ra được, lẽ nào lại muốn đổ lỗi cho tôi?”


Quý Noãn nhìn thẳng vào mắt anh, từ từ nheo mắt lại: “Anh muốn tôi trở về Quý Noãn của trước kia?”

Mặc Cảnh Thâm nhếch miệng, bật cười giễu cợt: “Cô đã từng là loại người như thế nào, trong lòng mình không rõ à?”

Quý Noãn mấp máy môi, sau đó dừng một chút, rồi đột nhiên buông ra một tiếng: “Được!”

Cô chợt gạt tay đang giữ cằm mình ra, nhưng lại không đẩy nổi.

Anh ngấm ngầm siết thêm lực trên đầu ngón tay: “Không thể xuống xe chỗ này! Tôi không nói đùa đâu, đừng ở đây tìm đường chết, hiểu chưa?”

“Việc sống chết của tôi vẫn còn liên quan tới anh sao?”

“Không còn, nhưng… ít ra, đạo đức không cho phép tôi nhìn thấy cô xuống xe chịu chết như vậy.”

“Câu trả lời của anh quả thật rất lạnh lùng và dứt khoát.”

Anh rút tay lại, không giữ chặt cằm cô nữa, mà xoay người lại lái xe, giọng nói trầm thấp không để lộ cảm xúc thật: “Tôi đã nói rõ ràng như vậy rồi, cô nên sớm nhận ra sự thật, lừa mình dối người thì có ý nghĩa gì!”


“Mặc Cảnh Thâm, anh còn nhớ rõ tôi vốn là người như thế nào sao?” Đột nhiên Quý Noãn hỏi một câu. Chỉ là trong lúc hỏi, vẻ mặt của cô quá mức bình tĩnh.

Anh không trả lời.

Mà cô dường như cũng hoàn toàn không có ý định nghe câu trả lời của anh.

***

Khi hai người về tới Ngự Viên, trời đã khuya.

Quý Noãn đi ra từ phòng tắm, khoác chiếc áo choàng lên váy ngủ bên trong, mái tóc vừa gội quấn trong khăn lông. Cô cắm máy sấy, tháo khăn ra, bắt đầu sấy mái tóc ẩm ướt.

Khi Mặc Cảnh Thâm đưa cô trở lại Ngự Viên đã là 9 giờ tối. Vì đã quá muộn, nên anh không lái xe rời đi.

Đây cũng là lần đầu tiên hai người quay về và ở lại Ngự Viên kể từ khi về nước.

Tuy nhiên anh vẫn không về phòng ngủ, mà vào phòng sách.

Không bao lâu sau, Quý Noãn sờ tóc thấy đã khô mới dừng tay, đặt máy sấy xuống, vừa chải tóc vừa soi gương.


Mấy ngày vừa rồi thật sự Quý Noãn như bị cưỡng ép đi nghỉ dưỡng ở biệt thự nơi lưng chừng núi. Cô phải gác lại toàn bộ công việc bận rộn và các mối quan hệ thường ngày. Ngày nào người giúp việc cũng chuẩn bị ba bữa cơm theo khẩu vị của cô, thỉnh thoảng lại đổi món mới. Thấy cô không ăn, người giúp việc câm cũng không ép, nhưng sau đó lại dựa theo khẩu vị của cô mà tiếp tục nấu cơm cho cô ăn.

Không ngờ sau một tuần nghỉ dưỡng, thoạt nhìn dường như cô có sức sống hơn rõ rệt, người cũng tăng ít nhất một cân rưỡi, gương mặt hồng hào hơn trước rất nhiều.

Nếu lúc đó không phải vì Thời Niệm Ca bị ép bức đến bất lực thì có lẽ Quý Noãn đã sớm nghi ngờ mục đích thật sự của Tiêu Lộ Dã rồi.

Nhưng đến bây giờ cô vẫn hoài nghi mục đích của anh ta.

Người họ Tiêu kia thường xuyên quan sát cô, như trên mặt cô có gì đó đáng giá để anh ta quan sát vậy.

Nhưng bây giờ đã rời khỏi biệt thự nơi lưng chừng núi, cô cũng không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ xem anh ta tốt hay xấu, tóm lại, dù sao cũng không liên quan tới cô.

Tiếng gõ cửa phòng chợt vang lên, Quý Noãn đứng dậy đi ra mở cửa, thấy chị Trần bưng bát canh táo đỏ ngân nhĩ đứng bên ngoài.

Thấy Quý Noãn chưa đi ngủ, chị Trần khẽ nói: “Đã lâu rồi ông Mặc không về nhà. Gần đây tôi nghe người nhà họ Mặc nói, mấy tháng nay ông Mặc rất bận, làm thêm giờ ở công ty hàng ngày, hẳn là thường xuyên thức đêm. Hiếm khi thấy ông Mặc về đây, nên tôi làm chút đồ bồi dưỡng cho ông Mặc ăn khuya. Nhưng tôi thấy cửa phòng sách đóng chặt nên không dám gõ cửa.”

“Đổ đi, anh ấy không ăn đâu!”

Chị Trần ngẩn người: “Nhưng ông Mặc…”

“Tôi mệt quá, đang định đi nghỉ, nếu chị không còn chuyện gì khác thì tôi đóng cửa đây.”

Thấy Quý Noãn thật sự không muốn nói nhiều, chị Trần giúi bát canh vào tay cô: “Bà Mặc, cô muốn làm thế nào cũng được…”

Quý Noãn đóng cửa, nhìn bát canh táo đỏ ngân nhĩ trong tay.

Chi bằng cô ăn cho rồi.

***

Cuối cùng Quý Noãn cũng gõ cửa phòng sách, nhưng bên trong không có tiếng đáp lại.

Quý Noãn vẫn kiên trì gõ tiếp theo tiết tấu không nhanh không chậm trong vài phút, cho đến khi rốt cuộc cửa phòng sách cũng mở ra.

Mặc Cảnh Thâm đứng sau cửa, ánh mắt lãnh đạm trong vắt rơi xuống chiếc váy ngủ trên người cô: “Có việc gì?”

Quý Noãn đưa bát canh trong tay cho anh, thờ ơ nói: “Chị Trần chưng ít táo đỏ ngân nhĩ, bảo tôi mang đến cho anh.”

Cô không những nói thờ ơ, mà còn qua loa với cả món ăn trong bát, bởi vì cái bát đã bị cô ăn hết phân nửa rồi.

Nhìn bát canh đã vơi một nửa, anh thản nhiên nói: “Thích thì cứ ăn, cần gì ăn một nửa rồi đưa tới đây?”

“Anh nói cứ như thể tôi bưng bát nguyên tới thì anh sẽ ăn vậy.”

Mặc Cảnh Thâm không trả lời cô, cũng không đứng chắn trước cửa. Đây là Ngự Viên, chị Trần và hầu hết người giúp việc trong nhà là tai mắt của ông nội, anh không thể tỏ thái độ quá lạnh lùng dứt khoát với Quý Noãn được. Cửa phòng vẫn mở rộng, cô không vào thì tùy, mà vào thì anh cũng không ngăn cản.

Vì anh xoay người đi vào mà vẫn để cửa mở nên Quý Noãn nhìn thấy anh không phải đang làm việc mà đang xem tài liệu dịch. Máy vi tính trên bàn đang mở nhưng chỉ hiển thị màn hình nền, chứng tỏ anh mới mở máy ra chứ chưa dùng. Vài tài liệu của công ty được in từ máy in tự động trong phòng sách, đặt cạnh máy vi tính, chưa được ký tên, chứng tỏ đó không phải là những tài liệu cần ký duyệt gấp, cũng có nghĩa là đêm nay anh không quá bận.

Quý Noãn đi tới trước mặt anh khi anh đang tiện tay thu dọn tài liệu dịch, nhìn anh cất tài liệu lên giá sách.

Mặc Cảnh Thâm không nói thêm câu nào trong lúc dọn dẹp. Chỉ là dưới ánh mắt “nóng bỏng” của Quý Noãn nhìn anh một hồi lâu, anh cầm tài liệu công ty bên máy vi tính lên. Trước khi mở ra, anh liếc nhìn cô: “Cô định ở đây ngắm tôi làm việc sao?”

“Không được sao?” Quý Noãn nghiêng đầu như đang cười, nhưng trong đáy mắt trong trẻo có tia sắc bén lạnh thấu xương.

Mặc Cảnh Thâm không để ý đến cô nữa, cầm lấy tài liệu bắt đầu xem, coi cô như người vô hình.


Chương 406: Cô không chỉ trả chìa khóa, mà còn hoàn lại vốn đầu tư của mặc thị…


Quý Noãn đứng bên cạnh nhìn anh làm việc. Một lúc sau anh gọi điện thoại cho Thẩm Mục bàn bạc vấn đề liên quan tới tài liệu của công ty. Cô nhìn anh buông điện thoại, nhìn anh ký tên lên tài liệu, nhìn anh khi thì nhíu chặt đôi mày, khi thì không tỏ vẻ gì.

Cô tiếp tục ăn nốt bát canh táo đỏ ngân nhĩ, vừa ăn vừa đứng bên cạnh nhìn anh.

Cô ăn xong buông bát xuống, đưa tay lau vệt nước dính ở khóe miệng, rồi liếc nhìn khuôn mặt nhìn nghiêng không thay đổi của kia. Cô giơ tay đè lên tập tài liệu trước mặt anh.

Lúc này anh mới dừng tay lại liếc nhìn cô: “Cô lại muốn làm gì?”

Quý Noãn chăm chú nhìn anh: “Anh cứ cho rằng tình cảm và tất cả sự nhẫn nại của tôi đều do tôi giỏi che đậy, giấu mình dưới lớp mặt nạ, chi bằng đêm nay tôi để anh nhớ lại Quý Noãn trước kia là người như thế nào.”

Nói rồi, nhân lúc anh chưa phản ứng, cô cúi xuống ghé người gần vào anh, mặt kề sát mặt anh, mắt nhìn thẳng vào mắt anh: “Thật ra bỗng nhiên tôi cũng rất nhớ con người buông thả trước kia của mình. Không quan tâm mọi người nghĩ như thế nào, muốn làm cái gì thì làm cái đó, muốn lấy thứ gì thì lấy thứ đó, muốn vứt bỏ cái gì thì vứt bỏ cái đó.”

Sau đó, cô bỗng ngả người về phía sau, ngay lúc Mặc Cảnh Thâm không bao giờ không ngờ tới, cô ngồi lên đùi anh, vòng tay ôm cổ anh, nhướng đôi mắt xinh đẹp trên gương mặt tươi như hoa liếc nhìn anh: “Tôi muốn có được cái gì thì sẽ ra sức chiếm lấy cho bằng được. Anh là người mà tôi muốn có được, chi bằng anh dạy tôi làm thế nào để chiếm được trái tim anh một lần nữa đi?”

Mặc Cảnh Thâm khẽ nhíu mày: “Ấu trĩ!”

Dứt lời, anh liền muốn đẩy cô ra khỏi người mình.

Quý Noãn vẫn ngồi vững vàng trên đùi, đưa tay ôm cổ anh, một tay bắt đầu chầm chậm miết từ bả vai anh ra phía trước. Vì nơi sống lưng của anh bị thương quá nặng lúc cứu cô mà hai ngón tay của cô rón rén lướt qua thật chậm.

Cô mới tắm xong, trên người thoang thoảng mùi hương sữa tắm dịu nhẹ. Cô chỉ khoác bộ váy ngủ mùa hè bằng lụa mỏng, bên trong trống không. Cách một làn lụa mỏng, cô thản nhiên ngồi lên cặp đùi rắn chắc của anh.

Quý Noãn mỉm cười nhìn anh, một tay nâng cằm anh, mặt kề sát mặt anh, chỉ cách môi anh một ngón tay, hơi thở vấn vít, như gần như xa.

“Quý Noãn, cô biết mình đang làm gì không?” Anh vẫn giữ nguyên tư thế không hề né tránh, ánh mắt vẫn nhìn cô lạnh lùng châm biếm.

Quý Noãn không trả lời, nhìn cô vô cùng nóng bỏng, nụ cười cực kỳ rạng rỡ nhưng trong mắt không hề có chút ấm áp nào.

“Tôi ngồi trên đùi chồng mình thì có vấn đề gì?”

Ánh mắt anh u tối nhìn cô đang cười tươi như hoa, lãnh đạm nói: “Cái gì cũng phải hành xử đúng mực, đừng quá tùy hứng làm bậy.”

Nụ cười trên mặt Quý Noãn càng đậm hơn: “Tùy hứng làm bậy?”

Mặc Cảnh Thâm lặng lẽ né tránh ánh mắt của cô: “Đứng lên đi, đừng ngồi đây!”

Quý Noãn khẽ cười, càng ép vào lòng anh, ghé đầu vào vai anh, vòng tay ôm lấy cổ anh: “Được rồi, anh hôn tôi một cái, tôi sẽ đứng lên.”

Ánh mắt Mặc Cảnh Thâm rất thờ ơ, dường như nhận ra cô đang muốn được ăn cả ngã về không, anh bất chợt không chút nể nang đẩy cô ra khỏi đùi mình.

Anh hành động rất nhanh, nhanh đến mức cô còn chưa kịp cảm nhận được phản ứng càng lúc càng rõ ràng của anh thì đã bị đẩy ra.

Quý Noãn loạng choạng lui về phía sau vài bước.

Cô không tiếp tục kiên trì, chỉ dựa vào cạnh bàn tiếp tục nhìn anh.

Lúc này cô không nói, không làm gì nữa, chỉ nhìn anh. Sau đó dường như có vật gì đó rơi xuống chiếc bàn sau lưng cô, rồi cô đi thẳng về phía cửa phòng sách.

Cửa mở ra, rồi đóng lại, Quý Noãn rời đi không quay đầu lại.

Mặc Cảnh Thâm liếc mắt nhìn sang thì thấy chiếc bút máy đắt tiền và sang trọng của mình bị cô ném lại lên bàn, thân bút cứng rắn như vậy mà đã bị bẻ cong.

***

Cuối tuần, cuối cùng Phòng giao dịch Mặc Noãn cũng chuyển văn phòng vào tòa cao ốc mới. Toàn bộ hai mươi mấy tầng của tòa cao ốc đều thuộc quyền sử dụng của phòng giao dịch, số lượng nhân viên đã tăng lên gấp bội. Chỉ có điều, do Quý Noãn vẫn không làm thủ tục xin đổi tên, cho nên nó vẫn chưa được xem là công ty, mà vẫn gọi là phòng giao dịch.

Liên tiếp ba ngày khai trương, các bên đối tác đều gửi quà tặng. Một vài lãnh đạo của đối tác còn đến tận nơi chúc mừng, những công ty từng có quan hệ đầu tư với phòng giao dịch của họ cũng gửi lời chúc. Chỉ có Tập đoàn Mặc thị - tập đoàn đầu tư hai trăm triệu đô la Mỹ vào phòng giao dịch của Quý Noãn là không có bất kỳ động tĩnh nào.

Sau ba ngày khai trương, Tập đoàn Mặc thị nhận được một khoản tiền từ Phòng giao dịch Bất động sản Mặc Noãn.

Chỉ sau một đêm, hai trăm triệu đô la Mỹ cùng khoản lợi nhuận phân chia theo hợp đồng đầu tư được chuyển vào tài khoản của Tập đoàn Mặc thị.

Phòng Tài vụ của Mặc thị xôn xao, không ngờ phòng giao dịch bất động sản này của Quý Noãn lại có thể kiếm được nhiều tiền như vậy. Hơn nữa, dường như sắp tới ngành bất động sản sẽ tiếp tục phát triển, giá nhà đất mà Quý Noãn thu mua với số lượng lớn đều đang tăng vọt. Có thể kiếm được nhiều tiền như vậy chỉ trong một thời gian ngắn, đây hoàn toàn là một khởi đầu mới cho ngành bất động sản trong nước.

Nhưng trong lúc Quý Noãn có thể nhân cơ hội này tiếp tục đầu tư một khoản lớn để mua thêm nhiều bất động sản, thì đột nhiên phòng giao dịch của cô lại hoàn trả khoản đầu tư trước kia của Tập đoàn Mặc thị.

Mà Quý Noãn không hề liên lạc với Mặc Cảnh Thâm về việc này.

Sau khi phòng Tài vụ nhận được khoản tiền này thì Thẩm Mục cũng được thông báo. Cậu ta vô cùng kinh ngạc cầm biên bản nhận tiền tới chỗ Mặc Cảnh Thâm: “Mặc tổng, bà Mặc hoàn trả khoản tiền đầu tư, thậm chí thanh toán luôn cả lợi nhuận như thỏa thuận trong hợp đồng đầu tư, không thiếu một đồng! Việc này…”

Mặc Cảnh Thâm nhìn chằm chằm một lúc lâu vào biên bản nhận tiền.

Một khi biết được phòng giao dịch của Quý Noãn bị thâm hụt một khoản tiền lớn như vậy, và đã dần dần nhìn ra cơ hội kinh doanh của ngành bất động sản, rất nhiều các nhà đầu tư mong đợi lập tức được chen chân vào chỗ trống kia. Anh thật sự không hề lo lắng bây giờ cô sẽ thiếu vốn đầu tư. Các nhà đầu tư chỉ cần nghe tin này sẽ lập tức hành động, tung ra mọi thủ đoạn và chiêu thức chỉ để được ký hợp đồng với phòng giao dịch của cô.

Tuy Quý Noãn trọng tình cảm, nhưng một khi đã đưa ra quyết định thì cô cũng hành động rất quyết đoán. Sự quyết đoán đó khiến người ta hoài nghi, phải chăng cô đã định làm như vậy từ lâu, chỉ có điều vẫn còn chút chần chừ níu kéo. Tuy nhiên, rốt cuộc thì sự lưỡng lự đó cũng bị chặt đứt rồi.

Quần áo trong phòng làm việc của anh đều đã được chuyển hết đi, hễ là đồ Quý Noãn từng chạm vào đều được mang đi hết. Ngay sáng nay, anh nhận được chìa khóa và thẻ phòng căn hộ ở Quốc tế Oran do Quý Noãn sai người đưa tới.

Cô không chỉ trả chìa khóa, mà còn hoàn trả cả tiền đầu tư của Mặc thị.

Chương 407: Quý noãn mang vẻ mặt thản nhiên đi từ bên kia sàn nhảy tới 


Sau khi lễ khai trương kết thúc, nhân viên phòng giao dịch tổ chức liên hoan ở gần tòa nhà văn phòng mới.

Sau khi phòng giao dịch hoàn trả hai trăm triệu đô la Mỹ cho Mặc thị, mấy người Tiểu Bát vẫn không dám hỏi câu nào. Tuy trên danh nghĩa, phòng giao dịch cũng có không ít vốn lưu động, nhưng họ vẫn có quan hệ hợp tác với các nhà đầu tư khác, vậy mà Quý Noãn lại hoàn tiền đầu tư cho Mặc thị trước. Mặc dù mọi người không rõ có chuyện gì xảy ra, nhưng đại khái cũng nhận ra được, hẳn là giữa Quý Noãn và Tổng Giám đốc Mặc đã có vấn đề gì phát sinh.

Hơn nữa còn là vấn đề rất lớn.

Tiểu Bát và các đồng nghiệp khác đưa mắt nhìn Quý Noãn, cô càng tỏ ra bình tĩnh lại càng khiến họ lo lắng.

“Chị Đại, tâm trạng của chị gần đây không tốt, dù sao bây giờ phòng giao dịch cũng đã chuyển sang chỗ mới rồi, nhân viên nhiều như vậy, lại có chị Hạ trông nom, chị có thể nghỉ ngơi một thời gian mà.” Tiểu Bát nói.

“Phòng giao dịch của mình đã độc lập phát triển được đến như ngày hôm nay, chị vui vẻ còn không hết, có gì mà tâm trạng không tốt chứ?” Quý Noãn cầm chai bia nhưng không uống, chỉ nhẹ nhàng lắc vài cái rồi đặt lên bàn.

Tiểu Bát còn muốn hỏi thêm mấy câu nhưng thấy Hạ Điềm đứng bên cạnh nháy mắt ra hiệu thì không dám mở miệng, chỉ lấy chai bia trong tay Quý Noãn đi rồi rót một ly nước trái cây đưa cho cô: “Hiện nay phòng giao dịch chúng ta càng ngày càng ra dáng rồi. Chị Hạ là Phó Tổng Giám đốc, các phòng ban cũng có rất nhiều người phụ trách, tinh thần của chị Đại đang cần thả lỏng, hay là mấy hôm tới bọn em mua vé máy bay cho chị đến thành phố H du ngoạn. Chị đi nghỉ phép một thời gian nhé?”

“Chẳng phải chị mới đi nghỉ về sao?” Quý Noãn nhướng mày.

“Chị đi nghỉ hồi nào? Sao bọn em không biết?”

“Thì cái tuần chị bỗng nhiên mất tích đấy!” Quý Noãn đưa tay chống cằm, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên má, như cười như không nói: “Một tuần đó chị lén đi nghỉ rồi.”

Tiểu Bát và Hạ Điềm liếc nhìn nhau, nét mặt của Quý Noãn cho thấy rõ ràng cô không phải đi nghỉ.

Hạ Điềm không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn dáng vẻ trầm lặng ít nói của Quý Noãn, lại nhìn tay cô.

“Cậu từ Mỹ trở về lâu như vậy rồi, mình vẫn chưa từng hỏi vết sẹo trên tay cậu là do đâu mà có?” Hạ Điềm chỉ vào vết bỏng vẫn chưa hoàn toàn biến mất trên mu bàn tay và cổ tay Quý Noãn: “Lần trước vô tình nhắc tới, cậu không nói lời nào, sau đó hàng ngày cậu đều bôi kem che khuyết điểm, mình cũng quên hỏi lại.”

Nói rồi, cô liền nắm lấy tay Quý Noãn, lật qua lật lại nhìn một lượt: “Vết thương này đã lâu rồi. Trước đây da tay cậu trắng nõn mịn màng, đây rõ ràng là vết bỏng. Bỏng lúc nào, ở đâu, vì sao bị bỏng một mảng lớn như vậy?”

“Không có gì, chỉ là sơ ý bị bỏng thôi.”

“Chị Đại, sau này chị đừng bôi kem che khuyết điểm nữa, cứ kiên trì xoa thuốc mỡ và kem dưỡng da đi. May là cũng chỉ có mấy đốm đỏ rải rác, không nhìn kỹ thì không thấy, một thời gian nữa là sẽ hết. Loại kem che khuyết điểm này làm vết thương lâu lành, chị đừng dùng nữa.” Tiểu Bát đưa tay sờ vào tay Quý Noãn, nhẹ nhàng nói: “Bỏng một mảng lớn thế này, lúc đó nhất định rất đau.”

Quý Noãn nhìn tay mình, nhớ tới thời điểm nước sôi lửa bỏng trước kia. Bây giờ rốt cuộc cô đã rời khỏi nơi đáng sợ đó trở về Hải Thành, nhưng chẳng qua là từ một hố lửa xa lạ trở về với hố lửa mà cô quen thuộc thôi.

Cô từng rất mong ngóng được quay về Hải Thành sớm.

Bây giờ, rốt cuộc cô đã trở về rồi.

Quý Noãn đổi đề tài, cuối cùng nói đến chuyện tình cảm gần đây của Hạ Điềm. Vì chuyện tình cảm trắc trở của Hạ Điềm mà bầu không khí bữa cơm lại trở nên náo nhiệt. Mọi người đang cười nói ầm ĩ, chợt điện thoại di động của Quý Noãn reo lên.

Cầm điện thoại lên xem số gọi tới, Quý Noãn bắt máy, thản nhiên “A lô” một tiếng.

Sau khi nghe người ở đầu bên kia điện thoại nói gì đó, Quý Noãn bình tĩnh đáp lại: “Tôi biết rồi.”

***

Quán bar Galant ở trung tâm thành phố Hải Thành.

Tiếng nhạc Blues tao nhã vang lên, ca sĩ trong quán bar đang ôm ghi-ta ca hát theo phong cách nhạc downtempo*. Các cặp thanh niên nam nữ ôm nhau khiêu vũ, vuốt ve nhau trên sàn nhảy, rất mập mờ lại tình tứ.

(*) Downtempo là loại nhạc điện tử có tốc độ chậm hơn thể loại dance truyền thống, mang lại cảm giác thư giãn và gợi cảm trong các buổi tiệc khiêu vũ hay quán bar.

Quý Noãn thản nhiên đi qua sàn nhảy, cô vẫn mặc chiếc váy dài trắng mềm mại lúc dự liên hoan. Quán bar này là sự kết hợp của quán bar ồn ào và pub, rất đông, cũng rất nóng. Quý Noãn tháo chiếc khăn lụa phối cùng với cổ áo ra, ném vào trong túi xách. Không còn bị khăn lụa che, cổ áo hình chữ V để lộ ra một mảng da thịt trắng như tuyết xung quanh xương quai xanh của cô. Kiểu ăn mặc này cũng không đến mức quá hở hang, nhưng vẫn khiến người trong sàn nhảy chú ý, thu hút ánh mắt của đông đảo nam giới xung quanh.

Chỉ là, qua ánh mắt của cô thì nhìn không giống như tới nơi này để uống rượu, ôm ấp nhau qua hết đêm dài.

Với dáng vẻ lãnh đạm khiến người khác chú ý, cô nhanh chóng đi vào trong, tới nơi Tần Tư Đình đã chỉ dẫn qua điện thoại.

Tần Tư Đình nói Mặc Cảnh Thâm uống say, gọi điện bảo Quý Noãn tới đón.

Tần Tư Đình vốn muốn xua đuổi cô gái tiếp rượu cả buổi cứ một mực lảng vảng gần bàn của hai người dù không ai chú ý tới cô ta. Thế nhưng ngay khi Quý Noãn vừa xuất hiện, Mặc Cảnh Thâm vốn chỉ lặng lẽ ngồi uống rượu bỗng kéo cô gái tiếp rượu đang tiến đến bên cạnh mình ngồi xuống sofa. Mặc dù anh không ôm eo cô ta nhưng lập tức nhận lấy chai rượu đắt tiền trong tay cô ta, tự mở ra, đồng thời kề sát mặt cô ta thản nhiên nói cười.

Rõ ràng là Mặc Cảnh Thâm không say. Nhưng nếu anh thật sự không say, vì sao rõ ràng vừa rồi còn thờ ơ không thèm liếc nhìn nhiều phụ nữ chủ động săn đón mà lúc này lại chủ động kéo cô gái kia ngồi xuống bên mình.

Bình thường anh chưa bao giờ trêu chọc phụ nữ.

Ngay cả An Thư Ngôn đôi ba lần mời mọc, nhưng lần đó cũng chỉ vì cửa hàng của thương hiệu Shine gặp trục trặc trên thị trường nên anh mới đi với cô ta. Khi ấy anh đi cùng chỉ để xử lý vướng mắc tranh chấp cho cửa hàng.

Người đàn ông không có hứng thú gì đối với phụ nữ ngoài Quý Noãn ra, mà giờ lại kéo một cô gái tiếp rượu cả người sực nức mùi nước hoa rẻ tiền xuống ngồi sát bên mình?

M* kiếp, đây là hành động chuẩn bị muốn ly hôn à?

Tần Tư Đình vừa định bảo cô gái tiếp rượu đang muốn tiếp tục dựa sát vào người Mặc Cảnh Thâm cút ra, nhưng qua khóe mắt anh lại thấy Quý Noãn thản nhiên đi từ bên kia sàn nhảy tới, cánh tay vừa giơ lên định đuổi người liền khựng lại, vô cùng kinh ngạc khi thấy Quý Noãn tới nhanh như vậy.

Tần Tư Đình thoáng đau đầu đưa tay day mi tâm, chợt đặt ly rượu trong tay xuống, đứng dậy định chặn Quý Noãn lại: “Cô đợi lát nữa hãy tới. Cậu ta uống nhiều quá rồi, cô đi cùng tôi lấy ít thuốc giải rượu rồi hãy quay lại…”

Chương 408: Anh biết thế nào là “mỹ nữ đệ nhất hải thành” không?


“Anh ấy không say, uống giải rượu làm gì?” Quý Noãn không nhìn Tần Tư Đình, ánh mắt lướt qua thân hình cao lớn của anh, nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm đang ngồi trên sofa.

Ánh mắt cô cũng lướt qua cô gái ăn mặc hở hang ngồi bên cạnh anh. Chỉ có điều, đó là một cái liếc mắt rất thờ ơ. Bằng giác quan thứ sáu, cô gái kia cảm nhận được quan hệ giữa Quý Noãn và Mặc Cảnh Thâm, nên lập tức nhìn về phía cô bằng ánh mắt khıêυ khí©h.

Tần Tư Đình tưởng Quý Noãn sẽ nổi giận, nhưng cô vẫn giữ được bình tĩnh.

Dường như Mặc Cảnh Thâm cũng không hoàn toàn tỉnh táo, hôm nay Tần Tư Đình đúng là đã gọi không ít rượu. Nhưng dáng vẻ ngà ngà say kia càng làm nổi bật phong thái lạnh lùng mà biếng nhác của Mặc Cảnh Thâm. Mấy nút áo để mở trên chiếc sơ mi đen của anh khiến cô gái tiếp rượu ngồi cạnh thỉnh thoảng lại si mê liếc nhìn vào trong cổ áo.

Tần Tư Đình chữa được nhiều loại bệnh, cứu được nhiều mạng người, nhưng không cứu vãn được tình cảm giữa người với người. Anh liếc nhìn Quý Noãn, thấy cô bỗng nhiên giơ tay lên, vội nói: “Quý Noãn, có chuyện gì đợi lát nữa rời khỏi đây rồi hãy nói. Ở đây nhiều người lắm miệng, hãy kiềm chế một chút, đừng kích động.”

Nhưng Quý Noãn mỉm cười đẩy tay Tần Tư Đình ra, mắt vẫn nhìn Mặc Cảnh Thâm, lại nhìn cô gái ăn mặc hở hang ngồi bên cạnh đang không ngừng nhích sát vào người anh: “Mặc Cảnh Thâm, cách anh tự chà đạp bản thân thật sự khiến tôi mở rộng tầm mắt. Tôi vốn là người luôn thích bắt chước, anh chắc chắn thích dùng cách đó chứ gì?”

Nghe Quý Noãn hỏi như vậy, Tần Tư Đình khẽ nhướng mày, trong phút chốc đã nhìn thấy cô lui về phía sau một bước, rồi ngay trước mặt Mặc Cảnh Thâm và anh ta, mở chiếc cúc ở giữa trên cổ áo.

Cổ áo của cô hình chữ V, phía dưới cổ áo có một cúc áo tròn, chỉ cần cởi ra một cúc, là chiếc áo màu trắng vốn đẹp đẽ trong sáng lập tức biến thành áo cổ chữ V xẻ sâu vô cùng gợi cảm. Chỉ một cúc áo mở ra, khe ngực của cô lập tức lấp ló hiện ra trước mắt đám đông.

Tần Tư Đình liền nhìn sang phía khác. Cũng trong khoảnh khắc đó, bàn tay đang cầm chiếc cốc vuông thủy tinh của Mặc Cảnh Thâm âm thầm siết chặt. Đôi mắt lạnh như băng của anh vừa nhìn thấy động tác kia của Quý Noãn lập tức tối sầm lại.

Quý Noãn bình thản nhìn anh, thong thả nói: “Anh biết ‘mỹ nữ đệ nhất Hải Thành’ là thế nào không?”

Trong khoảnh khắc ánh mắt cô chạm phải ánh mắt âm trầm của Mặc Cảnh Thâm, trên gương mặt Quý Noãn như thoáng hiện nét cười đầy quyến rũ và gợi cảm.

Cho tới bây giờ, bốn chữ “mỹ nữ đệ nhất” dành cho Quý Noãn hoàn toàn không phải là lời ca tụng, mà trái lại, chủ yếu hàm chứa ý chê bai.

Danh xưng đó phần lớn đến từ những người đàn ông danh giá từng nghe qua danh tiếng và gặp được cô. Hơn nữa, hầu hết những người đàn ông đó đã từng bị cô đối xử lạnh nhạt hoặc từ chối.

“Mỹ nữ đệ nhất” là người phụ nữ quyến rũ có ngoại hình xinh đẹp, có sức cám dỗ đàn ông. Vì không ai thật sự hiểu cô, cũng không ai thật sự tiếp xúc với cô đủ lâu, nên ai nấy đều cho rằng cô kiêu ngạo từ trong máu, lại phóng đãng. Thoạt nhìn trông cô dường như rất cao ngạo, nhưng thật ra bản tính trời sinh lại không hề trầm tĩnh. Năm chữ “cô gái danh giá nhất” bao hàm cả ý khen ngợi lẫn chế giễu.

Đối với Quý Noãn, danh xưng đó không hề êm tai chút nào.

Đây đã từng là ấn tượng mà Quý Noãn để lại trong mắt mọi người.

Cô đã chôn vùi danh xưng kia trong cái đêm mình sống lại. Nhưng giờ phút này, cô lại đào nó lên một lần nữa.

Quý Noãn xõa tóc ra, mái tóc được buộc cao trên đầu xõa tung ra như những đợt sóng lan tràn. Sự xuất hiện của cô đã đủ làm người khác chú ý, động tác này lại càng thu hút vô số ánh mắt của nam giới.

Cô hơi cúi người xuống, cổ áo chữ V xẻ sâu bao quanh bầu ngực với độ cong đủ để máu mũi người ta tuôn trào. Cô tiện tay cầm lấy chai rượu Brandy trên bàn, rót vào ly thủy tinh bên cạnh, rồi nâng ly lên ngắm nghía, đưa lên miệng nhẹ nhàng nhấp một ngụm. Sau đó, cô chớp đôi mắt mơ màng quyến rũ nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm: “Ly rượu này hình như thiếu đá…”

“Để tôi đi lấy giúp cô!”

“Waiter*! Mau mang ít đá tới!”

(*) Phục vụ.

“Cô gái này là ai vậy? Ở một nơi như thế này mà lại xuất hiện một cô gái đẹp đến thế…”

Ánh mắt Quý Noãn mơ màng quyến rũ, mỉm cười nhìn đám đàn ông kia, lại nhẹ nhàng lắc lư ly rượu trong tay, cho đến khi có mấy người giành lấy mấy viên đá trong xô đá waiter vừa mang tới, tranh nhau bỏ vào ly rượu của cô. Một người đàn ông xông tới nhanh nhất thả được viên đá vào ly rượu kia. Quý Noãn cười mỉm với anh ta, một tay cầm ly rượu, một tay nâng cằm anh ta lên, đôi môi đỏ mọng hé mở, cất giọng lười biếng nói: “Cảm ơn!”

Trong nháy mắt, dường như gân cốt người đàn ông kia đều nhũn ra. Quý Noãn cắn nhẹ môi dưới đỏ mọng, cười khúc khích làm chiếc ly trên tay rung rinh, chậm rãi nói: “Tửu lượng của tôi không cao, cũng không biết rượu Brandy này nồng độ bao nhiêu. Uống hết ly này hẳn là không sao chứ?”

“Không sao đâu, cô cứ việc uống! Rượu này chỉ bốn mươi độ thôi!”

“Sai rồi, chai rượu kia trên bàn trông không có gì nổi bật, nhưng là loại rượu Brandy hơn năm mươi độ. Đắt rẻ còn chưa nói, nhưng nồng độ cồn của rượu Brandy rất mạnh, cô gái xinh đẹp này có tửu lượng không cao thì đừng uống…”

“Không vấn đề gì, cô muốn uống bao nhiêu cũng được, tôi mời!”

Càng lúc càng có nhiều người đàn ông vây lấy Quý Noãn. Gương mặt xinh đẹp của cô vừa gợi cảm vừa thuần khiết, cô nhìn ly rượu vuông trong tay: “Rượu Brandy có nồng độ cao như vậy thật sự rất hiếm thấy, nghe nói giá cũng không thấp, không nếm thử là phí của trời. Huống chi các cô gái tiếp rượu ở đây cũng không dễ dàng gì, dù sao rượu cũng đã mua rồi, không uống là không nể mặt họ…”

Nói rồi, cô kề môi vào ly rượu nhấp một ngụm. Rượu dính vào khóe môi cô thành một vệt sáng tươi đẹp. Vừa rồi người kia cho đá vào ly cô hơi nhiều, cô nhẹ nhàng cắn vào một viên đá bên miệng ly, rồi đưa đầu lưỡi nhẹ nhàng cuốn lấy.

Trong khoảnh khắc đó, cô liếc về phía Mặc Cảnh Thâm đang ngồi trên sofa, nhìn vào đôi mắt thâm trầm nghiêm nghị của anh.

Vừa nhìn thấy ánh mắt như ẩn giấu cảm xúc sau làn khói thuốc dày đặc của Mặc Cảnh Thâm, Quý Noãn liền buông cằm của người đàn ông vẫn đang có phần lưu luyến ngón tay cô ra, đổi tay chống lên bàn, cúi người xuống nhìn Mặc Cảnh Thâm đang ngồi không nhúc nhích trên sofa.

Bởi vì động tác này, đường cong bộ ngực của Quý Noãn càng khiến người ta muốn phạm tội. Mặc dù cô không để lộ bất cứ phần da thịt nào không nên để lộ, nhưng vẫn vô cùng gợi cảm.

Mặc Cảnh Thâm ngồi bất động lạnh lùng nhìn cô, tay vẫn nắm chặt chiếc cốc vuông, nhưng trông anh có vẻ như muốn bóp nát nó.

Tần Tư Đình vốn đã sớm quay mặt sang hướng khác không dám nhìn, lúc này càng nghiêng người đi, dáng vẻ như muốn nói, chuyện của hai người không liên quan chút nào tới tôi đâu.

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire