Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
“Tập tài liệu mà Tập đoàn Mặc thị gửi đến từ tháng trước, chị còn chưa mở ra. Lúc đó em ký nhận giúp chị, còn hỏi đây là gì, em cũng biết đấy.”
“À à, em nhớ rồi, để em đi tìm!”
Ngắt điện thoại rồi, Quý Noãn bình thản nhìn màn hình điện thoại tối đi.
Một lát sau, Quý Noãn lại gọi điện cho một người: “Kế hoạch hùn vốn phát triển công ty tại London lúc trước, tôi đồng ý. Tôi sẽ đích thân đến Anh ký hợp đồng.”
Sau khi dặn dò xong, Quý Noãn lại ngủ thật lâu.
Thấy cô ngủ hơn một ngày trời, chị Trần sợ hãi vội vàng gọi Bác sĩ Tần đến. Tần Tư Đình khám cho Quý Noãn rồi liếc sang nói: “Tôi cứ tưởng có chuyện gì, cô ấy chỉ ngủ một giấc thôi, sao chị căng thẳng vậy chứ?”
“Nhưng bà Mặc hôm qua đã tỉnh lại rồi, lúc tỉnh lại thì có vẻ khỏe khoắn, nhưng sao bây giờ lại ngủ lâu như vậy…”
“Cô ấy chỉ ngủ say thôi, lúc nào cô ấy tỉnh thì sẽ tự tỉnh thôi.” Tần Tư Đình rút ống nghe lại, nhìn Quý Noãn đang nằm trên giường một cái rồi xoay người đi ra.
Nghe Bác sĩ Tần nói như vậy, chị Trần cũng không thể làm cách nào khác, đành ngồi chờ bên cạnh giường.
Đến buổi tối, khi Hạ Điềm và Tiểu Bát quay lại sau một ngày bận rộn ở phòng giao dịch thì cuối cùng Quý Noãn cũng tỉnh dậy.
Đúng như lời Bác sĩ Tần nói, cô chỉ ngủ một giấc hơi dài mà thôi, khi tỉnh lại thì tinh thần có vẻ tốt hơn nhiều.
Quý Noãn mở mắt ra đã nhìn thấy ráng chiều nơi chân trời bên ngoài cửa sổ.
Cửa sổ mở, không khí lạnh thoáng trong lành, cô vịn mép giường từ từ ngồi dậy.
“Chị Đại, chị tỉnh rồi à!” Tiểu Bát vừa đi vào đã nhìn thấy Quý Noãn đang ngồi dậy, vội vàng đi đến chỉ vào tập tài liệu đang đặt ở mép giường: “Hôm qua chị nói cái này phải không?”
Quý Noãn quay sang nhìn: “Ừ.”
“Trong này là tài liệu gì vậy, bưu kiện chuyển phát nhanh cũng gửi cho chị lâu rồi, mà hôm qua em lấy ra vẫn thấy chị còn chưa mở.” Tiểu Bát vừa nói vừa cùng chị Trần mở bình giữ nhiệt, định cho Quý Noãn ăn một chút.
“Em có mang theo bút không?” Quý Noãn hỏi.
Tiểu Bát lục túi xách, tìm thấy một chiếc bút: “Có đây, chị Đại muốn lấy bút làm gì?”
“Em cứ để đấy đi, hai người ra ngoài trước đã.”
Chị Trần và Tiểu Bát liếc nhìn nhau. Bây giờ Hạ Điềm không có ở đây, hai người cũng chẳng biết phải làm thế nào, nhưng thấy tinh thần Quý Noãn như không có vấn đề gì thì mới đặt bình giữ nhiệt xuống, xoay người đi ra ngoài.
Hai người đi ra ngoài, đóng cửa phòng lại.
Quý Noãn vén chăn đi xuống giường, cầm tập tài liệu đang đặt trên chiếc bàn cạnh giường, xé phong bì, rút tập tài liệu giấy A4 từ trong ra. Trang trên cùng in ba chữ “Đơn ly hôn” chói mắt.
Cô chỉ nhìn mấy chữ trên trang đầu tiên, không đọc nội dung ở những trang bên trong mà giở đến trang cuối cùng, mở chiếc bút Tiểu Bát mới để lại, tìm phần chữ ký của người vợ, ký tên mình vào.
Hồ sơ ly hôn có hai bản, khi Quý Noãn đang cầm bản thứ hai lên tiếp tục ký tên thì đúng lúc Hạ Điềm đẩy cửa đi vào.
Thấp thoáng nhìn thấy hai chữ ly hôn từ xa, Hạ Điềm nheo mắt, bất ngờ bước nhanh đến, nhưng vẫn bị chậm một bước. Khi cô đến nơi thì chỉ nhìn thấy Quý Noãn cất đơn ly hôn đã ký xong bỏ lại vào phong bì đóng kín lại.
“Cậu điên rồi sao?” Hạ Điềm không dám tin hỏi.
“Ngày mai gửi lại giúp mình.” Quý Noãn bình tĩnh nói.
Hạ Điềm vội vàng giữ tay cô đang cầm tập tài liệu, nhìn sắc mặt bình thản của Quý Noãn: “Ai đã nói đời này sẽ không bao giờ ly hôn với Mặc Cảnh Thâm? Đơn ly hôn này là gì đây? Cậu ký tên gì vào đó? Cậu chuẩn bị đơn ly hôn từ bao giờ? Sao lại muốn ly hôn?”
Quý Noãn nhìn cô: “Đơn ly hôn này là Mặc Cảnh Thâm gửi đến cho mình được một thời gian rồi.”
Nét mặt Hạ Điềm sững lại, dường như đã hiểu ra được gì đó qua giọng nói và ánh mắt Quý Noãn, bàn tay đang giữ tập tài liệu từ từ lơi ra, một lúc sau cô mới nói: “Cậu cứ im lặng, cứ nhẫn nhịn với những chuyện như thế này sao?”
Quý Noãn không trả lời, chỉ nói: “Mình đã nhận lời Mr.Vincent rồi, sắp tới mình sẽ đi Anh. Cậu và Tiểu Bát có muốn đi cùng mình không?”
Hạ Điềm nghẹn lời: “Chuyện ly hôn của cậu thì mình chưa nói đến vội, nhưng phòng giao dịch bây giờ đã phát triển đến mức này rồi, mới vừa chuyển đến địa điểm mới thôi mà. Kể cả cậu muốn có cơ hội tốt hơn nữa thì thật ra hợp tác với BGY hay WK cũng được mà, sao nhất định cứ phải đi Anh xa xôi như vậy chứ? Mr.Vincent là tay tài phiệt nổi tiếng bí ẩn ở Anh. Bản lĩnh ông ta như vậy cũng có thể giúp đỡ cậu, nhưng hợp tác với ông ta thì ít nhất phải mất một thời gian rất lâu không được về nước. Cậu chắc chắn là muốn dứt bỏ hết sao…”
Quý Noãn lãnh đạm mím môi: “Vì sang London với Mr.Vincent bên đó thì mình mới có thể gặt hái được hơn so với trong nước, dù sao bây giờ tạm thời BGY và WK chưa có vốn đầu tư nước ngoài. Bây giờ mình đi bước này trước, đợi đến khi WK và BGY phát triển hơn thì lúc đó, phòng giao dịch của chúng ta đã phát triển như diều gặp gió nhanh hơn bọn họ. Ai nói mục tiêu của mình chỉ là một phòng giao dịch nhỏ, ai nói mình chỉ có thể dựa vào các công ty bất động sản lớn trong nước để tồn tại. Rõ ràng chúng ta có thể làm tốt hơn bọn họ, không phải sao?”
Hạ Điềm nghẹn lời không nói được. Cô rất hiểu Quý Noãn, nên bây giờ chỉ có thể thốt ra một câu: “Cậu nhất định phải đi sao?”
“Mình còn nguyên nhân gì để nhất định phải ở lại Hải Thành?” Quý Noãn hỏi ngược lại.
“Vớ vẩn, không phải thiếu đàn ông là không sống được. Cậu còn có mình! Cậu còn có nhà họ Quý, còn có nhiều người như vậy ở đây mà…”
“Cũng đâu phải là mình sẽ không quay về nữa, chỉ là công ty liên doanh trong và ngoài nước cần một thời gian để phát triển mà thôi. Đúng lúc phòng giao dịch bên này cần cậu ở lại quản lý, nên nếu Tiểu Bát muốn đi theo mình thì để em ấy đi cùng, cũng là dịp để em ấy rèn giũa thêm.”
“Còn Mặc Cảnh Thâm thì sao? Ly hôn thì cũng là hình thức về luật pháp thôi, cậu thật sự có thể quên anh ta, thật sự có thể… buông bỏ sao?”
“Có thể chứ. Người đã chết rồi, có gì mà không buông bỏ được.”
“…”
***
Hai ngày sau, Tập đoàn Mặc thị chợt nhận được bưu kiện chuyển phát nhanh, người gửi là Quý Noãn, người nhận là Mặc Cảnh Thâm.
Vì tối hôm trước Mặc Cảnh Thâm đi thành phố Lâm, chiều muộn hôm nay mới về, nên Thẩm Mục nhận bưu phẩm. Thường lệ ở công ty vẫn vậy, nếu có bưu kiện gửi đến công ty thì Thẩm Mục luôn kiểm tra trước xem có vấn đề gì không rồi mới chuyển cho Mặc Cảnh Thâm, vì vậy Thẩm Mục lập tức mở bưu phẩm ra.
Nhìn thấy nội dung tài liệu bên trong thì Thẩm Mục đờ đẫn.
Cậu ta vội vàng gọi điện thoại cho Quý Noãn, cố gắng moi chút manh mối từ Quý Noãn nhưng cô không hề có ý định phủ nhận.
Quý Noãn phản đòn nhanh gọn tuyệt tình, tấn công không cho người ta cơ hội đánh trả.
Cho đến khi Mặc Cảnh Thâm về đến công ty trước khi trời tối, Thẩm Mục vẫn chưa tan làm, cậu ta mang bưu phẩm chuyển phát nhanh vào phòng làm việc của anh.
“Mặc Tổng, bà Mặc gửi đến văn kiện.” Ngữ điệu của cậu ta đắn đo: “Là hai bản đơn ly hôn đã ký tên.”
Mặc Cảnh Thâm mới về đến công ty đã lập tức đi vào văn phòng duyệt tài liệu. Anh mới mở tài liệu báo cáo của phòng tài vụ ra, tay cầm chiếc bút kim loại lạnh lẽo chuẩn bị ký duyệt, vừa nghe thấy Thẩm Mục nói thì chiếc bút bị trượt ra kéo một vệt lên giấy thành một vệt màu xanh lam vừa dài vừa xấu xí.
Chương 417: Mặc cảnh thâm, tôi biết anh vẫn là anh, từ trước đến giờ, vẫn là anh
Mặc Cảnh Thâm liếc nhìn hai bộ đơn ly hôn trong tay cậu ta, ném bút lên bàn: “Để xuống, cậu ra ngoài trước đi.”
Thẩm Mục không còn cách nào khác, đành bước đến bàn làm việc đặt hồ sơ xuống, không dám nhìn sắc mặt Mặc Cảnh Thâm, lao thẳng ra khỏi phòng.
Phòng làm việc trống rỗng hiu quạnh.
Mặc Cảnh Thâm cầm đơn ly hôn lên đọc qua. Chữ Quý Noãn rất đẹp, không phải kiểu chữ nắn nót gọn gàng hoa mỹ, mà nét bút thanh tú lại có chút phóng khoáng. Có thể nhận ra khi cô đặt bút ký không hề có chút do dự, nét bút nào cũng rất dứt khoát.
Khi Mặc Cảnh Thâm nhận được đơn ly hôn thì Quý Noãn đã xuất viện.
Tất cả người làm trong biệt thự đều có mặt, cả chị Trần cũng ở đây, duy nhất chỉ không có Quý Noãn.
Từ bảy giờ tối cho đến mười hai giờ đêm, Quý Noãn vẫn không hề quay lại.
Tuy rằng cô đã đồng ý ly hôn, nhưng điều khoản ly hôn là do phòng pháp chế của công ty soạn thảo tạm thời. Bây giờ cô đã hoàn lại khoản vốn đầu tư cho Mặc thị nên phải sửa đổi lại một số nội dung. Ngoài vốn đầu tư được chia cho phòng giao dịch của cô, còn có cả toàn bộ khoản đầu tư hai trăm triệu đô trước đây cho phòng giao dịch cũng nên thuộc về cô. Ngoài ra, sau khi anh tiếp nhận Shine, thì rất nhiều tài sản và bất động sản ở Hải Thành có liên quan đến Mặc thị cũng sẽ chuyển hết sang tên cô. E là Quý Noãn không thèm đọc đến nội dung điều khoản ly hôn đã ký tên vào.
Chị Trần giục anh về phòng nghỉ mấy lần liền.
“Ông Mặc, khi tôi đưa bà Mặc xuất viện thì cô ấy liền sai chúng tôi về đây soạn toàn bộ quần áo đồ đạc cho vào vali hành lý, vài ngày nữa cô ấy sẽ cho người đến lấy.” Chị Trần than thở: “Hơn nữa, cô ấy cũng nói, cô ấy sẽ không về Ngự Viên nữa…”
Mặc Cảnh Thâm như không nghe thấy, vẫn đơn độc ở lại sofa tầng một của Ngự Viên nghỉ ngơi.
Quá nửa đêm một chút thì có điện thoại rung, là Quý Noãn gọi điện thoại đến.
Mặc Cảnh Thâm vẫn không thể ngủ được, chỉ ngồi dựa vào sofa, nên lập tức bắt máy.
Có lẽ Quý Noãn đang đứng ở bên ngoài. Đêm nay Hải Thành gió to, tiếng gió vù vù từ điện thoại ập vào tai anh, cảm giác như cả trái tim cũng lạnh buốt theo.
Mặc Cảnh Thâm theo phản xạ ngồi dậy trên sofa, trầm giọng hỏi: “Chỉ mình hôm nay không về, hay là sau này cũng không về nữa?”
Quý Noãn bật cười thành tiếng, rồi lại cất giọng lạnh nhạt: “Đến cả quần áo tôi cũng nhờ chị Trần soạn sẵn, câu trả lời đã rõ rồi còn gì nữa? Anh cũng biết, đã không buông thì thôi, một khi đã từ bỏ thì tôi không bao giờ quay đầu trở lại.”
Mặc Cảnh Thâm lặng im một lúc lâu.
Dù anh muốn biết những dự định của cô sau ly hôn thì cũng không thể hỏi thành lời. Những lời nói vô tình như dao găm hay những câu hỏi han quan tâm thừa thãi cũng không thốt lên được, tất cả đều đã bị cô chặn lại rồi.
Quý Noãn đúng là người như vậy, khi cô vẫn còn quyết tâm cố chấp thì cô có dũng khí quyết đánh đến cùng.
Nhưng một khi cô đã từ bỏ thì cô học được sự tuyệt tình của anh, biết cách đánh đòn phủ đầu mà bước đi trước.
Vậy cũng tốt.
Ít ra coi như cũng dạy cô được chút ít.
Mặc Cảnh Thâm trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng chỉ nói bốn chữ: “Như vậy cũng tốt.”
“Ở đây tôi còn có việc, không nói nhiều với anh nữa. Mặc Cảnh Thâm, chúng ta đường ai nấy đi.” Quý Noãn nói xong thì định tắt điện thoại.
Nhưng trước khi cô ngắt máy, Mặc Cảnh Thâm lại nói: “Đơn ly hôn cần phải chỉnh sửa lại một chút, khi nào cô quay về ký lại rồi hẵng nói chuyện đường ai nấy đi với tôi.”
Giọng nói của người phụ nữ bên kia đầu dây vô cùng hờ hững: “Tôi không muốn cái gì hết. Trước kia tôi làm phiền anh nhiều như vậy, bây giờ đã đến lúc chia tay, thì tôi cũng nên trả lại cho anh hết. Toàn bộ vốn đầu tư của anh tôi đã hoàn trả đầy đủ. Còn những thứ khác, cảm ơn anh đã nâng đỡ tôi vào thương trường, sau này tự tôi sẽ cố gắng. Thời gian với tôi bây giờ quý như vàng, nếu không có chuyện gì thì tôi phải đi đây.”
Mặc Cảnh Thâm: “Công việc ở phòng giao dịch của cô đã làm khá tốt, cô không cần phải quá liều mạng đâu.”
Quý Noãn không đáp lại, ngừng trong giây lát.
Anh nghe thấy hơi thở của cô từ đầu dây bên kia, kèm theo cả tiếng gió lạnh, rất nông, rất khẽ.
“Mặc Cảnh Thâm, tôi biết anh vẫn là anh, từ trước đến giờ, vẫn là anh.”
Từ lúc bắt đầu cô đã biết rõ ràng, anh vẫn luôn là anh. Dù đã biết rõ những chuyện rất khó nói ra miệng mười năm trước kia của cô, nhưng anh vẫn không hề rời đi, cũng không bị chết trong tai nạn ô tô kia.
Mặc Cảnh Thâm im lặng trong chốc lát rồi mới phun ra hai chữ nhẹ bẫng: “Thật sao?”
Quý Noãn dùng giọng nói dịu dàng như trước kia còn ở bên cạnh anh: “Khuya lắm rồi, không làm phiền anh nữa, tạm biệt.”
Mặc Cảnh Thâm: “Ừ.”
Ngay lập tức tín hiệu điện thoại bị ngắt.
Tất cả lại yên tĩnh trở lại.
***
Sau ngày Quý Noãn gửi cho Mặc Cảnh Thâm đơn ly hôn thì Ngự Viên bị đóng cửa, không ai có thể đi vào. Toàn bộ người giúp việc trong nhà đều bị cho thôi việc chỉ sau một đêm.
Chị Trần được trả một khoản tiền rất hậu hĩnh. Chị là người giúp việc trong nhà ông cụ Mặc, về lý thì sau khi rời Ngự Viên, chị Trần có thể quay về nhà họ Mặc. Nhưng chị thật sự thấy ngại với ông cụ Mặc, sợ ông cụ biết tin hai người ly hôn mà sốc, chị không dám đối mặt. Hơn nữa, ông Mặc cũng không có ý định để chị quay về nhà họ Mặc, nên chị cũng định về quê.
Trước khi đi, chị Trần đến Phòng giao dịch Mặc Noãn. Lúc này Quý Noãn đang họp với đại diện từ Anh sang, cuộc họp vừa kết thúc thì cô đã thấy chị Trần đang ngồi chờ bên ngoài.
Quý Noãn tự đón chị Trần, nhưng chị Trần còn không ngồi xuống, cũng không uống nước, chỉ nhìn Quý Noãn mặc bộ đồ công sở, sắc mặt hồng hào như không có chút đau khổ nào. Một lúc lâu sau chị mới nói: “Ông Mặc đóng cửa Ngự Viên rồi, không ai được phép đi vào.”
“Tôi biết rồi, cũng có nghe nói.”
Chị Trần chỉ định đến xem Quý Noãn thế nào, dù sao khi về quê rồi thì cũng không biết sau này có còn cơ hội gặp lại nữa hay không. Nhưng khi nhìn thấy nét mặt cô bình tĩnh như vậy thì mắt chị lập tức ửng đỏ: “Đêm đó, sau khi cô và ông Mặc nói chuyện điện thoại xong, thì ông Mặc đập vỡ luôn điện thoại.”
Quý Noãn không đáp lại.
“Đêm đó mọi người trong nhà đều không dám đi ra khỏi phòng, nhưng không ai ngủ được, vì ông Mặc đập hết toàn bộ đồ đạc trong tầm mắt. Ngày hôm sau ông ấy cho người dọn dẹp đồ đạc bừa bãi trên mặt đất, cả Ngự Viên bây giờ trống rỗng, không còn gì nữa rồi.”
Nét mặt Quý Noãn không có chút dao động, cô nhẹ nhàng thổi chén nước trà, vẫn không đáp lại.
“Bà Mặc…”
“Chị Trần, sau này tôi không còn bà Mặc nữa, chị cứ gọi tôi là cô Quý đi.”
Chương 418: Vị trí cháu dâu nhà họ mặc ông giữ thay cháu, đừng ai mong chiếm được
Tiểu Bát nói ông cụ Mặc đã đứng trước cửa phòng giao dịch từ sáng sớm, nói là phải gặp mặt Quý Noãn cho bằng được.
Kể từ sau khi gặp chị Trần, Quý Noãn đã biết mình không thể gặp lại bất kỳ ai nữa. Có một số chuyện, khi đã đến mức độ nào đó thì không thể chịu tổn thương chồng chất tổn thương được.
Nhất là ông nội Mặc, cô lại càng không thể gặp.
Khi thông tin Quý Noãn từ chối gặp ông cụ Mặc được chuyển xuống, ông cụ Mặc vẫn kiên quyết không chịu đi. Thời tiết mùa Hè buổi sáng thì nóng nực, buổi chiều thì chợt đổ mưa rào.
Hạ Điềm hiểu lý do Quý Noãn từ chối gặp ông cụ Mặc, cùng với Tiểu Bát cầm ô đi xuống che mưa cho ông cụ.
Đến khi trời tối mà ông cụ Mặc vẫn còn đứng chờ, thế rồi đến khi Quý Noãn sai người mang xuống một hộp nhung cầu kỳ, bên trong đựng viên kim cương tròn màu xanh cô vẫn giữ trong ngăn kéo phòng làm việc.
Ông cụ Mặc chỉ gửi đến cô một câu nói: “Lão già này nhất định còn sống rất lâu, sống đến trăm tuổi, đến khi con nhóc họ Quý nhà cháu chịu gặp ông nội. Vị trí cháu dâu nhà họ Mặc ông giữ thay cháu, đừng ai mong chiếm được.”
Quý Noãn không muốn gặp ông nội Mặc, vì sợ trong lòng không kiềm chế được.
Nhưng dù không gặp thì ông nội Mặc cũng khiến cho cõi lòng cô tan nát.
Đêm hôm đó, một mình Quý Noãn say mèm trong khách sạn.
Cô không gọi bất kỳ ai, Hạ Điềm, Tiểu Bát, hay bạn bè đồng nghiệp không ai biết cô đang ở đâu. Cô tự mình đến siêu thị mua thật nhiều rượu về, còn gọi điện cho siêu thị mang không ít rượu đến khách sạn cho cô.
Cô mặc váy dài ngồi bên ban công, gió thổi mát rượi làm đung đưa làn váy của cô, đôi chân cũng thoắt ẩn thoát hiện. Cô đang ngồi dưới bầu trời đêm ở Hải Thành, mắt nhìn xa xăm về phía tầng mười tám ở Quốc tế Oran, nơi không hề có một ánh đèn nào. Rồi cô lại như lơ đãng nhìn đến tầng trên cùng của tòa nhà Mặc thị, tối nay ở đó cũng không hề có ánh đèn.
Ký ức hiện về trong đầu cô như một cuốn phim, chỉ có điều hình ảnh vừa được chiếu lên thì dường như cô lại quên đi ngay.
Cô ngồi ở ban công uống không biết bao nhiêu là rượu, cho đến khi cảm thấy nếu say thêm sẽ có thể bị ngã xuống thì cô mới miễn cưỡng bò từ ban công vào giường trong phòng, đối mặt với bức tường trắng tiếp tục uống một mình cho đến tận khuya.
Quý Noãn không biết mình say bao lâu, cũng không biết mình ngủ bao lâu, cho đến khi nhận được điện thoại của Hạ Điềm. Hạ Điềm hỏi cô đang uống rượu ở đâu. Sau khi biết được địa điểm rồi Hạ Điềm cũng không gọi lại cho cô nữa, coi như để cô có thời gian riêng tư.
Sau khi tỉnh dậy, Quý Noãn lại tiếp tục uống. Quý Noãn không ăn một miếng thức ăn nào, chỉ dựa vào rượu mà sống lay lắt.
Đến khi uống không vào, uống ngụm nào nôn ra ngụm đó thì cuối cùng Quý Noãn mới ném mấy chai rượu kia vào thùng rác, nằm lì trên giường ngủ.
Cuối cùng, khi cô hoàn toàn tỉnh táo lại đã là buổi sáng ba ngày sau.
Quý Noãn mở mắt nhìn về phía chiếc rèm cửa đang lay động, nhìn mặt trời đã lên rất cao ở chân trời ngoài cửa sổ. Cô đứng dậy đi đến ban công, nhìn xuống dưới thấy người người đang vội vã đi làm vào buổi sáng sớm, thấy thế giới đầy màu sắc muôn hình vạn trạng.
Cứ nhìn ngắm một lúc lâu rồi cô cũng tỉnh lại, quay người đi về phòng, mang hết chai rượu trong phòng vứt đi. Sau đó cô đánh răng, tắm gội sạch sẽ cả người từ trên xuống dưới. Khi toàn bộ hơi rượu đều biến mất, cô mới mặc vào bộ váy ưa thích rồi đi ra ngoài.
Sau khi xách túi ra khỏi khách sạn thì cô đi ngang một salon tóc. Quý Noãn đi vào, cắt mái tóc sóng xoăn dài tới eo thành ngắn ngang vai. Sau khi ra khỏi salon, Quý Noãn lắc đầu nghĩ đến lời Phong Lăng đã từng nói.
Sau khi cắt tóc thật là thoải mái, không quan tâm đến cái gì là trăm ngàn rắc rối, chuyện gì cũng không quan trọng, quan trọng là mình thấy thoải mái.
Cô đến một nhà hàng chay gần đó ăn một bữa sáng thật no rồi đến phòng làm việc, trở lại với cuộc sống và công việc bình thường.
***
Một tuần sau, Mr.Vincent đích thân từ Anh về nước nói chuyện hợp tác kinh doanh. Mr.Vinse của Tập đoàn BGY vẫn có tình ý với Quý Noãn, hi vọng có thể giữ cô ở lại, từ bỏ ý định sang Anh.
Thế nhưng Quý Noãn vẫn ký hợp tác với bên Anh. Một khi đã đặt bút thì lần này rời Hải Thành, cô phải sang Anh phát triển khoảng vài năm, vị trí phụ trách Phòng giao dịch Mặc Noãn sẽ chuyển sang cho Hạ Điềm.
Nhưng Hạ Điềm khăng khăng chỉ thay mặt quản lý công ty. Nếu ba năm sau Quý Noãn dám không quay về thì cô sẽ cùng với toàn bộ người của phòng Tài vụ bỏ đi. Đến lúc đó Quý Noãn không chỉ không còn phòng giao dịch, mà đến cả bạn thân cũng bỏ chạy, để xem sau này cô khóc với ai.
Dù sao Hạ Điềm cũng thật sự dọa Quý Noãn như vậy.
Tiếp theo đó là các công việc chuẩn bị để sang Anh một thời gian dài. Cuối cùng, chỉ có Tiểu Bát và mấy nhân viên thực tập hi vọng có được cơ hội học hỏi thêm kinh nghiệm làm việc là đi theo Quý Noãn. Hạ Điềm và các nhân viên kỳ cựu cắm chốt ở Phòng giao dịch Mặc Noãn tại Hải Thành.
“Ba năm tới này, cậu thật sự không định quay về sao?”
Trước khi bay sang Anh một ngày, các đồng nghiệp của phòng giao dịch tụ tập một buổi.
Tối nay Quý Noãn đến ngày nên không uống rượu. Không biết Hạ Điềm nhờ được ai trong nhà hàng lấy được túi chườm nóng đưa cho cô. Hạ Điềm nhìn Quý Noãn áp túi chườm lên bụng rồi ngồi xuống bên cạnh hỏi.
“Nếu Mr.Vincent chịu cho mình quay lại thì nhất định mình sẽ về. Nhưng nếu tình hình bên kia phát triển quá bận rộn, không cách nào bứt ra được, thì mình không thể hứa mình có thể trở về được hay không.” Quý Noãn nói.
“Ngày mai đi rồi mà giờ cậu vẫn không định tìm Mặc Cảnh Thâm chào tạm biệt ư?”
“Chẳng có gì để chào tạm biệt cả.” Nét mặt Quý Noãn thờ ơ hờ hững không dao động.
Lời tạm biệt thì cũng đã nói rồi.
Sau khi ký đơn ly hôn, Quý Noãn không hề gặp lại Mặc Cảnh Thâm, cũng cảm thấy gặp nhau là điều không cần thiết.
Cô chỉ nghe phong thanh, gần đây Tập đoàn Shine có biến động lớn. Mặc Thiệu Tắc thường đi đi về về giữa Hải Thành và Los Angeles. Giới tài chính phương Tây và giới kinh doanh người Hoa cũng đang bàn tán chuyện có phải Shine sắp đổi chủ hay không, có phải Mặc Cảnh Thâm thâm tàng bất lộ mà người trong nước vừa nghe tên đã sợ mất mật sắp trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine rồi không.
Tất cả những chuyện này hình như đều giống những gì Quý Noãn đã nghe qua ở kiếp trước. Khoảng thời gian trước khi Mặc Cảnh Thâm tiếp nhận Shine, Mặc Thiệu Tắc mắc chút sai lầm dẫn đến cổ phiếu rớt giá thấp nhất trong lịch sử, nên ông cụ Mặc và những cổ đông khác của nhà họ Mặc đồng ý để Mặc Cảnh Thâm tiếp quản Shine. Thời kỳ Tập đoàn Shine dưới quyền Mặc Thiệu Tắc đã sắp kết thúc rồi.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire