Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
“Ông Mặc, dạo gần đây ông không về Ngự Viên, bà Mặc càng ngày càng gầy đi. Nếu cứ tiếp tục như thế, tôi sợ là không giấu giếm được nữa. Ông cụ Mặc vẫn nghĩ tình cảm của hai người rất tốt đẹp. Nếu lỡ… nếu lỡ chẳng may bà Mặc xảy ra chuyện gì, tôi sẽ không gánh nổi trách nhiệm đâu…”
Tắt điện thoại xong, Mặc Cảnh Thâm chợt nhớ tới cái đêm cách đây ba ngày ở khách sạn đối diện quán bar Galant.
***
Cũng như lần trước, Quý Noãn tỉnh lại vì quá lạnh. Cô không biết làm thế nào mình lại ngủ trong bồn tắm, cũng không biết đã ngủ bao lâu, chỉ cảm thấy khắp phòng đều lạnh lẽo.
Theo bản năng, cô nghĩ mình không thể tiếp tục ngủ ở đây. Cô giơ tay lên cố hết sức chống tay vào thành bồn tắm đứng dậy bước ra ngoài, nhưng bắp chân cô chợt đau nhói lên từng đợt như bị chuột rút. Cơn đau mãnh liệt đến rất đột ngột, đau đến nỗi cả người cô run cầm cập trong nước, cứng đờ như không còn chút hơi sức mà động đậy.
Rốt cuộc là cô đã ngủ ở đây bao lâu rồi?
Sao lại lạnh thế này?
Ngón tay cô giật giật trong nước, cô có cảm giác đầu ngón tay tê cứng, muốn quay đầu lại tìm điện thoại di động, nhưng sực nhớ mình đã đặt điện thoại di động và túi ở bên giường.
Không còn cách nào khác, cô đành khó nhọc đưa tay lên định bám vào thành bồn tắm, nhưng cơn đau dữ dội ở đùi khiến cô thậm chí không đủ sức kêu lên thành tiếng chứ đừng nói là đưa tay lên.
Khó khăn lắm cô mới giơ được năm ngón tay lên, nhưng nó lại lập tức rũ xuống. Chỉ một động tác đó cũng gần như lấy đi toàn bộ sức lực của cô.
Lạnh quá…
Cơn đau ở đùi cũng tới đột ngột không hề có dấu hiệu báo trước, nhưng từng chút, từng chút một xé rách từng đầu dây thần kinh của cô.
Dường như nếu không vì cơn đau ở đùi do chuột rút thì cô đã không tỉnh lại.
Đầu Quý Noãn rất choáng, sự sợ hãi và cô độc vô biên trong bóng tối càng cuộn trào mãnh liệt. Cô có cảm giác mình rơi vào vực sâu không đáy, không thể nắm được bất cứ thứ gì.
Khách sạn này rất lộng lẫy, trong phòng tắm lắp máy điều hòa không khí chuyên dụng, tỏa hơi lạnh khắp nơi.
Quý Noãn không đứng lên nổi, chỉ có thể ngồi trong nước. Tuy khăn tắm vắt trên giá cách đó không xa, chỉ chừng hai mét nhưng cô lại cảm thấy vô cùng khó với tới.
Cơn đau ở bắp chân càng lúc càng tăng khiến cả người cô gần như co rút lại. Cô cúi đầu xuống nhìn thì thấy gân xanh trên bắp chân đang co giật. Đúng là bị chuột rút rồi!
Ngồi trong nước cả buổi cô mới có phản ứng đối với sự lạnh lẽo của nó. Rốt cuộc cô đã ngủ ở đây bao lâu? Rõ ràng trước lúc cô chìm vào giấc ngủ, nước vẫn nóng…
Lúc này dù cô muốn đứng dậy, cũng không cách nào đứng lên được. Cô đờ đẫn vô hồn đưa mắt nhìn con số chỉ nhiệt độ trên máy điều hòa trên tường. Sự mơ hồ lại một lần nữa chiếm lĩnh những giác quan tạm thời thức tỉnh bởi vì sự co rút đầy đau đớn nơi bắp chân cô. Tất cả tri giác của cô dần dần trở nên mơ hồ, rồi chìm vào bóng tối.
***
Điện thoại của Quý Noãn đổ chuông liên tục mà không ai bắt máy. Mặc Cảnh Thâm đi tới ngoài cửa căn phòng Quý Noãn đang ở, trên màn hình điện thoại di động vẫn đang hiển thị cuộc gọi tới máy của cô. Khi đến gần, anh nghe được tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên trong phòng, nhưng hồi lâu vẫn không ai nghe máy.
“Mở cửa ra!” Anh bất giác siết chặt điện thoại di động, trầm giọng ra lệnh.
Nhân viên phục vụ của khách sạn cầm thẻ phòng đi tới mở cửa, vừa quẹt thẻ vừa giải thích: “Trước khi vào ở, cô gái này đã đặc biệt dặn dò không được tùy tiện vào quấy rầy cô ấy. Bởi vậy hai ngày nay chúng tôi đều không vào. Hơn nữa, cô ấy đã đóng đủ tiền phòng, chúng tôi mới…”
Mặc Cảnh Thâm không để ý tới bà ta, cửa vừa mở ra, đã nhanh chân bước vào.
Trong một thoáng cánh cửa vừa mở ra, hơi lạnh trong phòng đủ làm lông tơ toàn thân người ta dựng ngược lên.
Đây là căn phòng bình thường cỡ nhỏ, liếc mắt là có thể nhìn bao quát cả phòng. Trên giường không có bóng dáng của Quý Noãn, chỉ có điện thoại di động và túi xách.
Dáng người cao lớn của anh bước thẳng vào phòng tắm.
Không khí trong phòng tắm lạnh thấu xương, Mặc Cảnh Thâm thấy tim mình đập thình thịch. Một cảm xúc không tốt bất chợt dâng lên mạnh mẽ. Anh nhìn thấy sàn phòng tắm sũng nước và Quý Noãn mặt mày tái nhợt, đôi môi tím ngắt, đang nằm trong bồn tắm.
Cô nằm yên lặng trong nước bồn tắm, cả người bất động.
“Trời ơi, chuyện gì thế này…!” Nhân viên phục vụ là một phụ nữ trung niên, vừa bước vào đã nhận thấy không khí lạnh buốt tràn ngập khắp phòng, liếc mắt lại nhìn thấy cảnh tượng trong phòng tắm, bất giác kêu lên.
Mặc Cảnh Thâm lập tức cúi xuống nâng Quý Noãn từ dưới nước lên. Cũng may, phòng tắm này được thiết kế tối ưu cho người sử dụng, vị trí tựa đầu có một chỗ nâng đỡ, nếu không e rằng khi cô hôn mê trong nước như vậy sẽ bị chết chìm mất rồi.
“Quý Noãn!” Trong khoảnh khắc ôm cô nâng dậy, anh chạm vào thân hình lạnh ngắt như một cái xác không còn hơi ấm của cô.
Không còn tri giác, đầu Quý Noãn rũ xuống một bên, cả người lạnh lẽo. Đầu cô vừa dán vào cánh tay anh, nhiệt độ nóng hổi đến mức đáng sợ trên trán cô khiến anh nhíu mày. Anh kiên quyết túm lấy khăn tắm bên cạnh, rồi bế cô ra khỏi bồn tắm. Trong khoảnh khắc dùng khăn tắm bọc lấy người cô ôm chặt vào lòng, anh đưa mắt liếc nhìn người phụ nữ trung niên với vẻ mặt hoảng sợ đang đứng trước cửa phòng tắm: “Gọi xe cứu thương đi! Nhanh lên!”
Chương 414: Có thật sự yêu đến mức không ai sánh bằng hay không, thì có liên quan gì?
Mặc Cảnh Thâm ôm ngang cơ thể ướt đẫm của Quý Noãn vào lòng. Trước khi bế cô ra khỏi phòng tắm, anh đưa tay tắt điều hòa, rồi đặt cô lên giường, chạm tay vào mặt cô, thấy vẫn nóng hổi.
Nếu Quý Noãn đã vào bồn tắm hai ngày trước, có nghĩa là cô đã ngâm mình trong nước hai ngày tròn rồi. Lúc này cơ thể cô dường như đã đông cứng lại, không còn chút sinh khí nào ngoại trừ gương mặt nóng rực cho thấy cô vẫn còn sống.
Tay Mặc Cảnh Thâm áp sát cổ Quý Noãn. Nhìn gương mặt tái nhợt như không còn chút máu nào của cô, anh ôm chặt thân thể cô. Người cô dường như không còn dấu hiệu của sự sống. Chỉ có tay anh đang chạm vào cổ cô mới cảm giác được nhịp đập trái tim cô, rất yếu ớt, như thể một giây sau nó sẽ ngừng đập.
Anh không dám đưa tay lại gần mũi cô, sợ là ngoại trừ nhịp đập yếu ớt ở cổ cô ra, anh sẽ không cảm nhận được chút hơi thở nào.
Xe cứu thương nhanh chóng đến nơi. Nhân viên y tế theo chân nhân viên phục vụ của khách sạn cùng chạy tới. Bác sĩ kiểm tra tình trạng của Quý Noãn, rồi với vẻ mặt khẩn trương, vội gọi những người đi cùng nâng cô lên cáng đưa vào trong xe, lập tức đưa đến bệnh viện cấp cứu, không chậm trễ một giây.
Trong xe cứu thương, trong lúc nhân viên y tế bận rộn, Mặc Cảnh Thâm ngồi trên băng ghế cạnh cáng cứu thương.
Trong ấn tượng của anh, Quý Noãn rất thích tắm, thường xuyên thích ngủ trong bồn tắm. Mỗi lần như vậy anh lại lo lắng nếu chẳng may cô ngủ quên trong bồn tắm thì rất dễ cảm lạnh hoặc đuối nước.
Chuyện mà anh lo lắng nhất bỗng nhiên trở thành sự thật chỉ trong một đêm. Lúc này Quý Noãn nằm im lìm không nhúc nhích, tay buông xuôi theo hai bên hông, không có bất cứ phản ứng nào, trên người không có chút hơi ấm.
Bác sĩ lập tức tiến hành các biện pháp cấp cứu, đồng thời liên tục giục tài xế tăng tốc nhanh hơn một chút.
Xe cứu thương từ khách sạn chạy tới bệnh viện, chạy thẳng vào phòng cấp cứu.
Khi Tần Tư Đình nghe tin chạy tới, người đầu tiên anh ta thấy là Mặc Cảnh Thâm.
Khi anh ta tới nơi, Quý Noãn vẫn đang được cấp cứu. Ngọn đèn màu đỏ trên cửa phòng cấp cứu vẫn bật sáng.
Các y tá gần đó thấy Bác sĩ Tần đích thân tới với vẻ mặt khó coi không kém, bèn hoảng sợ trả lời: “Dạ, đã hai mươi phút rồi. Bệnh nhân ngâm mình trong nước lạnh và không gian lạnh trong thời gian dài, sốt cao hơn bốn mươi độ, hơn nữa, máu lên não không đủ. Lúc đưa tới bệnh viện, bệnh nhân đã bị sốc và chuột rút nghiêm trọng, hô hấp và nhịp tim đều rất yếu, hiện vẫn chưa biết tình trạng ra sao. Nhưng khi Bác sĩ Tần đang ở trong phòng giải phẫu khác thì viện trưởng đã phái Bác sĩ Trần và Bác sĩ Hứa vào trong…”
Tần Tư Đình không nói gì nữa, chỉ liếc nhìn Mặc Cảnh Thâm, thấy vẻ mặt của anh là đã biết tình hình nghiêm trọng. Tần Tư Đình xoay người gọi điện thoại xin phép trưởng khoa cấp cứu, rồi đi thẳng vào phòng cấp cứu.
Khi đèn trước cửa phòng cấp cứu chuyển từ đỏ sang xanh, cửa phòng mở ra, Tần Tư Đình và hai bác sĩ khác bước ra. Tần Tư Đình không nói gì, chỉ gật đầu với Mặc Cảnh Thâm một cái khi thấy anh nhìn mình, rồi xoay người đi thay quần áo.
Bác sĩ Hứa bước ra ngoài, nói: “Ông Mặc, bệnh viện chúng tôi từng có bệnh án của bà Mặc, vừa rồi khi cấp cứu, chúng tôi đã dành thời gian kiểm tra. Bà Mặc có chứng thể hàn, mấy tháng trước do bị thương mà sẩy thai, tình trạng sức khỏe của bà ấy rất yếu ớt, dường như còn không được tĩnh dưỡng tốt. Tình trạng sốt cao như vậy rất nguy hiểm, lại ngâm mình trong nước lạnh và nằm giữa nhiệt độ lạnh như thế một thời gian dài, lúc đưa vào bệnh viện, tình trạng sốc và chuột rút thật sự rất nguy hiểm. Cũng may Bác sĩ Tần hiểu tương đối rõ tình trạng sức khỏe của bà Mặc, có Bác sĩ Tần tham gia điều trị, chúng tôi tiến hành cấp cứu rất thuận lợi. Hiện nay cơn sốt đã giảm, tình trạng co rút chân tay đã không còn. Thế nhưng bây giờ trời đã tối, tốt nhất là ban đêm có người trông nom trong phòng bệnh của bà ấy, để phòng ngừa sốt cao hoặc tình trạng của bà ấy trở xấu…”
Lúc này Quý Noãn đã được đẩy ra ngoài, ánh mắt của Mặc Cảnh Thâm dán lên người Quý Noãn vẫn đang ngủ say trên giường.
Bác sĩ Hứa cũng không tiện nói thêm, chỉ xoay người nói vài câu với Tần Tư Đình vừa đi tới, rồi bảo y tá chuyển Quý Noãn tới phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, chị Trần đã có mặt. Sau khi được tin, chị Trần đã vội vã đến bệnh viện chăm sóc Quý Noãn. Mãi đến nửa đêm, chị mới vào phòng nghỉ dành cho nhân viên giám hộ bệnh nhân để ngủ.
Mặc Cảnh Thâm đứng trước cửa sổ, đưa lưng về phía giường bệnh, vóc dáng cao lớn và lạnh lùng, như người quên đời đứng một mình một cõi.
Không ai biết anh đang nghĩ gì.
Tần Tư Đình đẩy cửa đi vào, nhìn thấy cảnh này, nói: “Quý Noãn không sao rồi. Tuy cô ấy sốt cao, nhưng không biến chứng thành viêm phổi, cho thấy sức đề kháng của cô ấy không tệ. Chỉ có điều về vấn đề sợ lạnh thì không có cách nào, dù sao cũng là bệnh cũ. Tuy rằng tình trạng cô ấy rất nguy cấp lúc đưa vào phòng cấp cứu, nhưng so với cậu cả người đẫm máu đưa vào bệnh viện lúc bị tai nạn xe ở Los Angeles thì chẳng thấm vào đâu. Cậu còn có thể chịu đựng và vượt qua được, thì cô ấy càng không có vấn đề gì. Đừng quá lo lắng.”
Giọng của Tần Tư Đình phá vỡ sự im lặng, nhưng người đàn ông trước cửa sổ vẫn đứng yên không lên tiếng.
Thấy Quý Noãn vẫn đang ngủ, Tần Tư Đình bước tới lấy nhiệt kế đo nhiệt độ cho cô. Thấy cô không tiếp tục sốt cao, anh ta bỏ nhiệt kế vào túi áo blouse trắng, rồi lại liếc nhìn người đàn ông trước cửa sổ.
“Từ ngày từ Mỹ quay về, cậu không có lấy một ngày sống một cuộc sống bình thường. Là anh em nhiều năm với cậu, tôi thật sự nghĩ không ra, rõ ràng cậu yêu Quý Noãn hơn ai hết, nhưng vì sao cứ một mực đẩy cô ấy ra như vậy? Khó khăn lắm mới thoát khỏi lưỡi hái của tử thần, cậu không thể sống một cuộc sống yên vui được sao? Vì sao nhất định phải ly hôn? Vì sao nhất định phải giày vò tình cảm tốt đẹp của mình đến nông nỗi này?” Tần Tư Đình vừa nói vừa nhìn vào mắt Quý Noãn, thấy mắt cô nhắm nghiền, thật sự là đang ngủ say, hoàn toàn không nghe thấy cuộc đối thoại của hai người thì thầm thở dài.
“Có thật sự yêu đến mức không ai sánh bằng hay không, thì có liên quan gì?”
Giọng Mặc Cảnh Thâm rất lãnh đạm, khóe miệng hơi cong nhẹ, đến mức khó nhìn thấy được. Vẻ mặt anh rất bình thản và thờ ơ, dường như người lúc ban ngày hối hả ôm Quý Noãn chạy tới xe cấp cứu không phải là anh. Không gian rộng rãi của phòng bệnh cũng vì giọng nói của anh mà trở nên lạnh lẽo và vắng lặng.
Anh hờ hững nói: “Tôi có thể khiến cho tất cả mọi người tin rằng tôi không yêu.”
Mặc Cảnh Thâm đảo mắt nhìn người phụ nữ tái nhợt như không còn chút sự sống đang nằm trên giường bệnh: “Với cô ấy, đúng là cần phải có chút thời gian.”
“Cho nên cậu cứ từng bước dần dần ép buộc cô ấy như vậy sao?”
Mặc Cảnh Thâm chỉ nghe mà không trả lời.
Tần Tư Đình chợt nghĩ đến điều gì đó: “Cậu đã nói gì với cô ấy vậy hả? Bao lâu nay cô ấy vẫn kiên cường khỏe mạnh, làm gì cũng có mục đích, làm sao chỉ trong một đêm mà đã sa sút tinh thần đến mức này chứ?”
Bởi vì anh đã nói, Mặc Cảnh Thâm kia đã chết rồi.
Thật sự đã chết rồi sao?
Phòng bệnh rất lớn, lớn đến mức trống trải, yên tĩnh cô quạnh khiến người ta hốt hoảng.
***
Quý Noãn bất tỉnh hai ngày, sau đó lại ngủ mê man trong bệnh viện hai ngày. Nhưng cô cũng không hẳn là ngủ hoàn toàn mà lúc tỉnh lúc mê. Chỉ có điều thời gian cô tỉnh khá ít, mở mắt không bao lâu rồi lại ngủ tiếp.
Cuối cùng vào sáng ngày thứ ba trong bệnh viện, cô mới thoát khỏi tình trạng mơ màng, cảm thấy cổ họng đau rát như đầy cát.
Cô mở mắt ra đã nhìn thấy chị Trần, Hạ Điềm và cả Tiểu Bát đều đang ở trong phòng bệnh. Lúc trước khi tỉnh dậy, dường như cô còn nhìn thấy cả dì Cầm, người giúp việc của nhà họ Quý cũng đến đây.
“Tỉnh rồi sao?” Hạ Điềm vừa rồi còn đang nói chuyện với Tiểu Bát, chợt chú ý thấy mắt Quý Noãn hé ra liền đưa tay sờ lên đầu cô: “Bây giờ định tỉnh mấy phút đây? Hay lại tiếp tục ngủ nữa? Hai ngày nay cậu không còn sốt nữa rồi, sao lại phải ngủ lâu như vậy chứ?”
Mắt Quý Noãn không nhắm lại nhưng cũng chỉ lẳng lặng nhìn Hạ Điềm thật lâu.
Tay Hạ Điềm huơ huơ trước mặt cô: “Này, bà cô của tôi, cậu ngủ mê mệt hai ngày nay rồi. Bác sĩ Tần nói cậu bị sốt cao, không đến mức này chứ?”
Quý Noãn nhắm mắt lại rồi mở ra, khàn giọng nói: “Đừng huơ tay nữa, huơ nữa mình lại muốn ngủ.”
Vừa nghe thấy tiếng Quý Noãn, Tiểu Bát và chị Trần lập tức chạy đến gần: “Tỉnh rồi sao? Thật sự tỉnh rồi sao?”
Cô chỉ nhớ rõ lúc ấy mình tắm trong khách sạn. Lúc đó quá lạnh, cô ngâm mình trong bồn nước nóng không muốn đi ra ngoài, ngâm một lúc thì thấy rất thư thái, không hiểu sao lại ngủ thϊếp đi.
Sau đó dường như cô bị chuột rút mà lại tỉnh một lần nữa, nhưng tiếp theo thì không hề có cảm giác gì nữa.
Cô cảm thấy mình ngủ không lâu lắm, nhưng khi tỉnh lại thì đúng là tỉnh thật rồi.
“Chị Đại, xem như chị tỉnh rồi, chị ngủ miết hai ngày rồi đấy.” Tiểu Bát đứng cạnh giường nói: “Bác sĩ Tần gọi điện cho bọn em nói chị vẫn mê man trong viện, làm em sợ muốn chết.”
Chị Trần cười nói: “Tỉnh là tốt rồi, tỉnh lại là không sao rồi.”
Đến chiều muộn, Quý Noãn đã tỉnh được mấy tiếng. Thấy cô thật sự không muốn ngủ lại nữa, cuối cùng Hạ Điềm mới cho phép cô ngồi dậy, để Tiểu Bát dựng đầu giường lên giúp cô.
Nhân lúc Hạ Điềm nhận được điện thoại từ phòng giao dịch mà phải quay về công ty, Quý Noãn mới nhắn tin cho Tiểu Bát, bảo bao giờ cô ấy và Hạ Điềm từ phòng giao dịch đến bệnh viện thì mang tập phong bì chuyển phát nhanh trong ngăn kéo dưới cùng ở bàn làm việc đến cho cô.
Tiểu Bát đọc được tin nhắn bèn gọi lại hỏi: “Tài liệu chuyển phát nhanh nào? Trong phòng làm việc của chị có nhiều loại tài liệu lắm, có điểm gì đặc biệt không?”
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire