mardi 9 septembre 2025

Chương 433: Xin chào, mặc tổng (3)

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Thẩm Mục rất tinh mắt, vừa nhìn đã thấy Quý Noãn. Cậu ta nhìn về phía cô, lúc đến gần thì lên tiếng chào hỏi: “Quý tổng!”

Một câu “Quý tổng” này, chứ không phải là cô Quý, chứng minh Thẩm Mục hiểu rõ nguyên nhân Quý Noãn xuất hiện tại buổi triển lãm này, cũng như không đề cập đến những chuyện khác.

Quý Noãn gật đầu với Thẩm Mục, bất đắc dĩ đành phải nhìn qua Mặc Cảnh Thâm.

Trong tích tắc bốn mắt nhìn nhau, tầm mắt anh hơi nghiêng, rơi lên người cô, màu mắt tối đen, nhưng ánh nhìn rõ ràng.

Bốn phía xung quanh đều là người, có nhiều người nhìn về phía này. Quý Noãn cong khóe môi, thuận miệng lên tiếng chào hỏi: “Xin chào, Mặc tổng.”

Chỉ bốn chữ đơn giản, thậm còn chí không có những câu khách sáo như đã lâu không gặp, chỉ đơn giản là xin chào Mặc tổng.


Mặc Cảnh Thâm gật đầu. Anh chỉ nhìn cô một cái, giống như nhìn người gặp mặt lần đầu trên thương trường, không có bất kỳ điều gì đặc biệt.

Anh dời tầm mắt, bước dài về vị trí đánh dấu tên Tập đoàn Shine.

Trong một giây vừa rồi, Quý Noãn nhìn thấy sự thâm sâu lạnh lùng không gợn sóng qua ánh mắt của anh, hệt như trong trí nhớ.

Nụ cười trên khóe môi Quý Noãn không đổi, nhưng vẫn vô cùng khách sáo và lạnh nhạt.

Bình lặng như vậy rất tốt, chí ít không ai cần phải lảng tránh.

Thẩm Mục thấy Tổng Giám đốc Mặc đi rồi thì xoay người mỉm cười với Quý Noãn: “Trường hợp đêm nay không tiện thăm hỏi cô Quý nhiều. Cô đến đây một mình à?”

Quý Noãn không gật đầu cũng không lắc đầu, chỉ cong môi cười với Thẩm Mục. Cô hơi nâng tay lên ra dấu mời, ý bảo nếu cậu bận thì cứ làm việc của mình đi, không cần khách sáo với cô.


Đồng thời lúc Quý Noãn dời ánh nhìn, khóe mắt lướt qua bộ âu phục màu đen trên người Mặc Cảnh Thâm. Màu đen tối tăm tựa như đủ để quét sạch tất cả cuồng phong gió lốc diễn ra xung quanh anh. Năm tháng trôi đi nhưng nhìn anh chẳng thay đổi chút nào. Thời gian ba năm chảy qua người anh, giảm đi sự dịu dàng hướng nội ngày thường, chỉ còn lại sự vô tình lạnh lùng. Người đứng chỉ cách xa vài mét, nhưng tựa như xa tận chân trời, khó mà với tới.

Nhưng anh vẫn anh tuấn cao ngất hoàn mỹ như trước.

Mặc Cảnh Thâm đã không còn là người đàn ông lạnh lùng dứt tình đoạn tuyệt xa cách cô suốt mười năm, cũng không còn là người đàn ông đã trao cô muôn vàn chiều chuộng thậm chí cam tâm hi sinh mạng sống vì cô. Dường như anh đã trở thành một Mặc Cảnh Thâm hoàn chỉnh nhất, đây mới chính là dáng vẻ thật sự của anh.


Thẩm Mục thấy Quý Noãn không có ý định nói chuyện thì đành gật đầu một cái rồi xoay người đi. Mặc Cảnh Thâm đã bước đến bên kia lối đi, cũng chẳng thèm đặt mắt trên người cô quá lâu.

Cuộc trùng phùng đến bất chợt, mà đi cũng bất chợt.

Nhưng thật may là nó không khiến cô lúng túng hay khó chịu tí nào.

***

Sau triển lãm là buổi tiệc tối, Quý Noãn vẫn còn đang suy nghĩ chuyện thành phố mời những người có mặt đến khu nghỉ mát Hoàn Hải để ở thử.

Vừa rồi trong buổi triển lãm, cô nhìn thấy hai bóng dáng có hơi quen mắt. Nhưng đúng lúc ấy, lãnh đạo thành phố đang đọc diễn văn, thảo luận cùng các bậc tinh anh trong giới kinh doanh có mặt tại đây về hướng phát triển của Hải Thành dựa trên rất nhiều dự án đấu thầu và xây dựng của thành phố, nên Quý Noãn không tiện đi lại lung tung trong buổi triển lãm nghiêm túc này.

Cho đến khi triển lãm chấm dứt, trong phòng triển lãm vang lên tiếng nhạc du dương, thỉnh thoảng lại có người nâng ly, tốp năm tốp ba mời rượu nhau.

Có vài tổng giám đốc công ty không có ấn tượng gì nhiều với Quý Noãn cũng giơ rượu lên kính cô. Khi biết Quý Noãn là Tổng Giám đốc của Tập đoàn MN thì họ luôn miệng khen ngợi, trao đổi danh thϊếp giới thiệu. Trong lúc nhất thời, Quý Noãn không thể phân thân ra được.

Cô rất xinh đẹp.

Gương mặt xinh đẹp cùng với khí chất lạnh lùng như ẩn như hiện toát ra khắp người lại càng làm cho đám đàn ông đổ xô vào, có ý muốn tìm hiểu người phụ nữ này.

Đúng lúc đó, đột nhiên có hai người quen cũ bước đến.

Lúc Quý Mộng Nhiên kéo tay Thịnh Dịch Hàn xuất hiện trước mắt Quý Noãn, nhưng ánh mắt Quý Noãn chỉ dừng lại trên người Quý Mộng Nhiên thêm mấy giây, tựa như chỉ muốn xác nhận cô ta vẫn còn sống. Còn trong ánh mắt Quý Mộng Nhiên lại ẩn chứa sự sắc bén mạnh mẽ, nhìn Quý Noãn như là muốn châm thẳng một mồi lửa lên người cô.

Quý Noãn chỉ hờ hững nhìn cô ta, thoáng nâng ly tỏ ý. Quý Hoằng Văn đã kể cho cô nghe vài chuyện của Quý Mộng Nhiên, nên cô cũng không định nói gì nhiều với cô ta.

Trái lại, Quý Mộng Nhiên lại kéo cánh tay Thịnh Dịch Hàn, thân mật dựa sát vào. Lúc Quý Noãn hơi nâng chén rượu, cô ta nhướng mày cười với cô: “Tôi còn tưởng rằng cô sẽ định cư lâu dài ở Anh, không về đây nữa chứ. Không ngờ chỉ ngắn ngủi ba năm mà cô đã trở lại Hải Thành rồi. Chẳng lẽ cô ở Luân Đôn không làm ăn được gì, cho nên mới vác mặt về thành phố nhỏ như Hải Thành sao?”

Tầm mắt Quý Noãn lại hờ hững quay trở về trên người cô ta, sau đó lại liếc sang Thịnh Dịch Hàn đứng bên cạnh, rồi lại trở về trên người Quý Mộng Nhiên, lạnh nhạt nhếch môi cười: “Đúng là Hải Thành rất nhỏ, vừa về đã có thể gặp hai người, cô nói xem thành phố này nhỏ đến cỡ nào nhỉ? Nhỏ cỡ nào mới có thể khiến Mộng Nhiên cô mất tích bấy lâu nay vẫn chạy trở về. Rốt cuộc là do cô không chạy ra Hải Thành nổi, hay là ở bên ngoài chẳng làm ăn được gì nên mới trở về nơi này kiếm cơm qua ngày?”

Quý Mộng Nhiên cười khẽ, đảo mắt nhìn về người đàn ông bên cạnh: “Anh Thịnh, chắc lâu rồi anh đã không liên lạc với Quý Noãn nhỉ? Hình như cô ta chẳng biết gì về chuyện giữa hai chúng ta cả.”

Tay Thịnh Dịch Hàn đặt hai bên người vẫn luôn bị Quý Mộng Nhiên nắm chặt, dù Thịnh Dịch Hàn không định thân mật trước mặt mọi người, nhưng anh ta chỉ khựng lại một chút rồi vẫn không đẩy cô ta ra, chỉ nhìn Quý Noãn còn rực rỡ hơn xưa. Sau một phút im lặng, anh ta lãnh đạm nói: “Chỉ mới mấy năm, em từ một cô gái nhỏ đã lột xác thành người phụ nữ tài giỏi trong giới kinh doanh rồi, đúng là khiến người khác mở rộng tầm mắt. Nhưng Hải Thành này lại tập họp quá nhiều người phức tạp, có nhiều chuyện ngoài tầm kiểm soát của em. Nếu đã trở về nước thì em nên bớt sắc sảo tí đi, cố gắng khiêm tốn chút thì mới phải.”

Lời này nghe như là nhắc nhở hảo tâm, nhưng vì sự có mặt của Quý Mộng Nhiên mà nó lại giống hệt một lời chế nhạo.

Dĩ nhiên Quý Noãn hiểu, chỉ những người biết tiến biết lùi mới có thể tự bảo vệ mình trong giới kinh doanh trong nước. Hiện giờ mặc dù Tập đoàn MN rất nổi tiếng trong giới người Hoa, nhưng dù sao số tuổi thành lập còn ít, nếu người ta muốn giẫm dưới chân cũng không phải là chuyện khó khăn gì.

“Đây là lời nói thật lòng của Thịnh tổng à?” Quý Noãn lẳng lặng nhìn anh ta, bàn tay tùy ý vuốt ve ly rượu Champagne vẫn chưa uống, giọng nói dịu dàng bình tĩnh: “Sự nghiệp của tôi, tôi tự hiểu, cũng coi như có kinh nghiệm trải qua thăng trầm. Trái lại, tôi nghe nói…”

Cô ngừng một chút, rồi lại nhìn qua Quý Mộng Nhiên, lạnh lùng cười: “Mộng Nhiên cầm số tiền lớn mà anh đầu tư cho cô ta, để mở một phòng giao dịch bất động sản ở Hải Thành?”


Chương 434: Xin chào, mặc tổng (4)


Nói đến đây, Quý Noãn liền cười như không cười, nhìn cô ta: “Cô cũng muốn kiếm chác chút đỉnh trong ngành bất động sản à?”

Sắc mặt Quý Mộng Nhiên cứng đờ, cô ta hung dữ quét mắt về phía Quý Noãn: “Cái gì mà gọi là cũng muốn? Hiện giờ Hải Thành có không ít phòng giao dịch bất động sản. Chẳng qua do nhu cầu thị trường quá cao, tôi đã chẳng còn trẻ, cũng cần tìm việc gì đó để làm. Anh Thịnh chỉ đầu tư cho tôi một khoản tiền mà thôi, sao, cô sợ phòng giao dịch của tôi từ từ lớn mạnh sẽ cướp việc kinh doanh của các người à?”

“Làm gì đến mức đấy, e là cô muốn tha miếng thịt từ trong miệng tôi cũng không dễ vậy đâu.” Quý Noãn cười lạnh nhạt, lại nâng ly rượu về phía cô ta: “Dù sao chúng ta cũng từng là chị em lớn lên bên nhau, cô đã nhất quyết muốn xông vào ngành này, vậy tôi xin kính cô một ly trước, chúc cô mã đáo thành công, nhé?”

Trong mắt Quý Noãn là ý cười, nhưng hiện rõ sự lạnh lùng và chế nhạo. Quý Mộng Nhiên tức tối đến nỗi mặt mày kém sắc, không đón lấy ly rượu của cô mà nép vào người Thịnh Dịch Hàn: “Anh Thịnh, đã chào hỏi người quen xong rồi thì chúng ta đi thôi. Đêm nay còn phải ghé qua khu du lịch Hoàn Hải nữa, không biết mấy giờ mới có thể ngủ, hay là chúng ta đi nghỉ ngơi trước đi?”

Ánh mắt Thịnh Dịch Hàn nặng nề rơi trên người Quý Noãn. Cô có thể nhận ra mấy năm nay Thịnh Dịch Hàn đã thay đổi khá nhiều. Anh ta đã không còn là anh Thịnh mang chủ nghĩa anh hùng cá nhân thuở niên thiếu nữa, cũng không còn là bác sĩ chỉnh hình nổi tiếng với dáng vẻ thanh tao được người người kính nể ở Hải Thành. Trên người anh ta đã nhuốm đầy sự lọc lõi và dã tâm của người trong giới kinh doanh. Thậm chí anh ta còn không thèm che giấu phần dã tâm này.

Nhưng trước mặt Quý Noãn, ít nhiều gì ánh mắt anh ta cũng bớt lộ liễu hơn, anh ta nói: “Tạm biệt.”

Quý Noãn cũng không dừng mắt lên người anh ta lâu, lập tức xoay người đi, không định nói câu chào tạm biệt.

Lúc thấy Quý Noãn bỏ đi mà ánh mắt Thịnh Dịch Hàn vẫn dán lên lưng cô, Quý Mộng Nhiên cười nói: “Gặp lại người xưa, anh cảm thấy mình vẫn là tình thế bắt buộc với Quý Noãn à? Quý Noãn khi xưa anh đã không lấy tới tay, cô ta bây giờ e rằng anh càng không chiếm được. Đàn bà quá xinh đẹp vốn dĩ rất đáng sợ, phụ nữ ngoài xinh đẹp lại còn không có trái tim thì không phải ai cũng có thể chống cự nổi.”

Nói đến đây, Quý Mộng Nhiên buông tay ra, trên mặt vẫn duy trì nụ cười tươi rói: “Anh thấy không? Ngay cả gặp lại Mặc Cảnh Thâm mà cô ta cũng có thể tỉnh bơ xem như không còn ân oán, lướt qua nhau một cách vô tình, huống hồ là nổi lên sóng gió gì đó với anh?”

Ánh mắt Thịnh Dịch Hàn thâm trầm lạnh lẽo nhìn cô ta: “Cô ngoan ngoãn cầm tiền rồi làm chuyện của cô đi, đừng có nói những chuyện không nên nói trước mặt tôi. Cô nên nhớ cái mạng của cô được cứu từ đâu về. Cô chưa có tư cách đứng khoa tay múa chân trước mặt tôi đâu.”

Quý Mộng Nhiên nhếch môi, cầm một ly rượu trên chiếc khay trên tay người phục vụ, đặt sát bên vành môi, che giấu sự hận thù lóe lên trong ánh mắt.

Đúng là lúc trước cô ta không bước lên chiếc máy bay gặp nạn nên được bảo toàn mạng sống, nhưng xui rủi thế nào lại trôi dạt khắp nơi, lên nhầm thuyền giặc rồi cuối cùng bị bán sang châu Phi. Bởi vì mất đi tự do nên cô ta bị biết bao người cưỡng đoạt và lăng nhục, ngay cả cô ta cũng không thể nhớ được là bao nhiêu người nữa.

Nhưng thời điểm cô ta gầy trơ xương, thương tích đầy mình, sắp chết tại đó thì lại được Thịnh Dịch Hàn tìm thấy, mang cô ta trở về từ đường cùng bí lối.

Thịnh Dịch Hàn mời bác sĩ tâm lý chữa trị cho Quý Mộng Nhiên một năm mới khiến cô ta từ bỏ ý định tự sát.

Nhưng vì sao Thịnh Dịch Hàn cứu cô ta?

Trước kia, từ khi anh ta theo Thẩm Hách Như vào nhà họ Quý đã một lòng một dạ thích Quý Noãn, thứ tình cảm này sẽ không bao giờ thay đổi. Về chuyện cứu cô ta chỉ đơn giản là vì Quý Noãn và nhà họ Quý.

Dĩ nhiên anh ta còn có mục đích riêng của mình.

Cô ta biết rõ như thế, còn anh cũng biết rõ nội tâm xấu xa của cô ta. Ngoài mặt nhìn hai người giống như đang có quan hệ qua lại, nhưng hiện giờ đừng nói là ngủ chung giường, ngay cả một cái hôn cũng chưa từng có.

Thịnh Dịch Hàn chê cô ta ghê tởm, cô ta cũng chẳng hứng thú gì với anh ta. Một khi con người đã say mê, nếu không chiếm được thì sẽ vĩnh viễn nhớ mãi không quên.

Đối với Thịnh Dịch Hàn, Quý Noãn chính là như thế. Đối với cô ta, Mặc Cảnh Thâm cũng chính là như thế.

Nhưng cô ta không chiếm được thì đã sao?

Ít nhất Quý Noãn cũng không chiếm được.

Quý Mộng Nhiên vừa cười vừa cầm ly rượu lên uống, tiện tay khẽ vuốt ve dây chuyền kim cương hồng mà cô ta cố ý đeo để phối với chiếc váy dạ hội, thấp giọng nói: “Anh Thịnh, em mệt rồi, đi nghỉ trước, lát nữa em lại đi tìm anh.”

Đôi mắt Thịnh Dịch Hàn lãnh đạm, không đáp. Quý Mộng Nhiên đã quen với hình thức chung sống này giữa hai người, nhếch môi cười với anh ta một tiếng. Khi bên cạnh có người nhìn về phía này, cô ta lại sáp đến gần anh ta, thân mật nói vài câu rồi xoay người bỏ đi.

Từ đầu đến cuối Thịnh Dịch Hàn đều vô cảm, chỉ khi Quý Mộng Nhiên đi xa, anh ta mới tập trung trở lại. Ánh mắt nặng nề lạnh lẽo hung ác lại nhìn theo bóng lưng Quý Mộng Nhiên, như có điều suy nghĩ.

***

Lần này trung tâm triển lãm tổ chức hoạt động vô cùng long trọng. Bởi vì thời gian diễn ra quá dài cho nên ở đại sảnh lầu hai có sắp xếp tạm phòng nghỉ ngơi, phòng trang điểm và phòng thay đồ.

Sau khi Quý Noãn mời những người đã từng có quan hệ hợp tác hoặc sẽ có quan hệ hợp tác trong tương lai ở đây vài ly Champagne, cô xoay người thì thấy chỉ có Thẩm Mục đang nói chuyện với lãnh đạo thành phố, còn Mặc Cảnh Thâm thì hình như không có ở đây.

Với thân phận của Mặc Cảnh Thâm, có nhiều trường hợp chỉ cần anh có mặt cho có, thật sự không cần lúc nào anh cũng phải có mặt.

Cho dù hiện giờ rốt cuộc anh đã rời đi, hoặc là đã đi đâu nghỉ ngơi, hay là có sắp xếp khác, đều không phải là chuyện cô có thể quan tâm hoặc tò mò.

Quý Noãn dời mắt, rồi lại nói vài câu với những người phụ trách công ty bất động sản đến bắt chuyện, sau đó khoát tay cười nói với bọn họ: “Xin lỗi, vừa rồi tôi uống không ít, chắc giờ phải đến phòng nghỉ một lát để tỉnh rượu. Mấy năm trước tửu lượng của tôi không tốt lắm, gần đây mới khá hơn một chút, nhưng vẫn phải hạn chế bớt, nếu không sẽ bêu xấu trước mặt mọi người.”

Lúc này trong sảnh đa phần là đàn ông, nghe cô nói thế thì cũng không cưỡng ép giữ cô lại nữa.

Quý Noãn đi thẳng lên lầu hai, trong phòng thay đồ đang có người thay quần áo, cô bèn đẩy cửa bước vào phòng trang điểm cho phụ nữ.

Kết quả vừa mới bước vào cô đã nhìn thấy Quý Mộng Nhiên ngồi trên ghế sofa trước gương trang điểm.

Nơi các quý bà quý cô hoặc nữ doanh nhân thường xuất hiện cũng không khác gì những nơi các nữ minh tinh xuất hiện. Huống chi đây lại là trường hợp long trọng, đương nhiên sẽ có hai người thợ trang điểm ngồi ở đây để giúp cho những quý bà quý cô nào cần trang điểm lại.

Lúc này không chỉ có thợ trang điểm mà còn có hai cô gái trẻ tuổi mà Quý Noãn chưa từng gặp, nhìn trang phục hẳn là người nhà của tổng giám đốc nào đó, trông có chút dáng dấp quý phái. Những người này đang xúm xít bên cạnh Quý Mộng Nhiên, vẻ mặt tò mò nhìn viên kim cương hồng trên cổ cô ta.

Chương 435: Xin chào, mặc tổng (5) 


Thoáng thấy dáng vẻ tự đắc của người đang ngồi trên sofa, Quý Noãn do dự một lúc, không muốn gây chuyện rắc rối, nên vừa mở cửa đã lập tức muốn lui ra ngoài.

Nhưng Quý Mộng Nhiên đã nhìn thấy cô, trong mắt đầy vẻ khıêυ khí©h: “Chị, chị tới tìm em sao?”

Tiếng “chị” này khiến động tác giữ cửa của Quý Noãn khựng lại, cô bình tĩnh lia mắt nhìn sang cô ta. Lúc này những người khác cũng nhìn về phía cô.

“Cô Quý, cô ấy là chị của cô hả?” Cô thiên kim nào đó tò mò lên tiếng.

Dĩ nhiên là câu “cô Quý” này không phải gọi Quý Noãn.

"Tất nhiên, tôi họ Quý, vừa hay chị ấy cũng họ Quý.” Quý Mộng Nhiên nhìn qua Quý Noãn. Cái nhìn đó rõ ràng đang châm chọc họ của Quý Noãn không phù hợp với thân thế vốn có của cô.

Đã vào đề rồi, lúc này Quý Noãn mà lui ra ngoài lần nữa thì không hay, thế là cô lạnh lùng nhìn mấy người đó, rồi bước thẳng vào.

Vừa nãy cô chỉ nhìn thấy đồ uống và rượu trong đại sảnh trung tâm triển lãm, không tìm thấy nước khoáng. Bây giờ thấy trong phòng hóa trang này có một cây nước nóng lạnh, thế là cô liền đi qua mở ngăn tủ phía dưới lấy ra một chiếc ly giấy, sau đó rót nước uống.

“Cô Quý, chị của cô hình như hơi cao ngạo lạnh lùng nhỉ.” Cô thiên kim nào đó lên tiếng lần nữa. Ban đầu cô ả cho rằng Quý Mộng Nhiên là người rất dễ nói chuyện, nhưng cô chị này của cô ta từ khi vào phòng cũng chẳng thèm chào hỏi tiếng nào, vì thế ả ta vô thức cho rằng Quý Noãn là loại giả vờ lạnh lùng.

“Cô biết Tập đoàn MN không? Nữ doanh nhân người Hoa dưới hai mươi lăm tuổi vừa leo lên đầu bảng xếp hạng của Tạp chí Forbes chính là chị gái Quý Noãn của tôi đấy.” Quý Mộng Nhiên lại nhìn sang Quý Noãn, làm như trịnh trọng nói: “Vất vả lắm mới leo lên được đầu bảng, dù sao cũng phải ra vẻ chút chứ, đúng không? Nếu không thì sao chị ấy xứng với danh xưng Tổng Giám đốc Tập đoàn MN?”

Cô thiên kim nào đó và cô tiểu thư trẻ tuổi khác quả thật không biết nhiều về Quý Noãn, mà Quý Noãn cũng thấy các cô ả lạ mặt. Lúc hai cô thợ trang điểm nghe thấy Quý Noãn là Tổng Giám đốc Tập đoàn MN, thì vẻ khinh thường trên mặt đã bớt đi một chút.

Lúc này, cô thiên kim nào đó và cô tiểu thư kia lại cười nhạo: "Đứng đầu bảng Forbes thì sao? Cái này giống như chương trình trao giải trong giới giải trí thôi, muốn nhận giải thì ngủ với mấy nhà đầu tư vài lần là được. Cũng như nơi tập trung nhiều bố già trong giới kinh doanh này vậy, muốn ngủ với ai đó để được đứng đầu bảng thì có gì khó?”

Quý Mộng Nhiên cụp mắt, thản nhiên nói: “Cũng đúng, trước đây chị tôi mở một phòng giao dịch bất động sản ở Hải Thành, sau này đi Anh. Sau khi sang Anh thì chị ấy chẳng hề liên lạc với người nhà, không biết rốt cuộc đã ôm đùi vị lợi hại nào. Công ty đã xây xong, hình tượng nữ doanh nhân mạnh mẽ cũng thành lập, dù có thật sự trải qua chuyện bẩn thỉu với người nào đó, đoán chừng chị ấy cũng không thừa nhận. Ôi trời, xem tôi nói gì này, dù sao chị ấy cũng là chị gái của tôi, sao tôi có thể nói toẹt ra mấy chuyện này chứ…”

“Chuyện này là chuyện rất thường gặp trong giới, chỉ xem cô có muốn phục vụ đàn ông hay không thôi.” Cô thiên kim nào đó vừa nói vừa liếc sang người đang đứng bên kia uống nước, dường như hoàn toàn chẳng coi Quý Noãn ra gì, sau đó lại nhìn sang Quý Mộng Nhiên: “Bây giờ cô Quý đây còn có Tổng Giám đốc Thịnh làm chỗ dựa, nếu cô có thể thuận lợi ra nước ngoài như chị của cô, thì chẳng phải sự nghiệp của cô cũng dễ dàng lắm à?”

“Tôi không được ra nước ngoài thuận lợi như chị ấy. Huống chi dù anh Thịnh chăm sóc tôi rất nhiều, nhưng không phải là kiểu quan hệ như các cô nói. Giữa chúng tôi rất trong sáng, anh ấy chỉ chăm sóc tôi chút chút thôi.”

“Cô còn khiêm tốn cái gì? Đeo viên kim cương hồng to thế kia, kim cương hồng là đại diện cho tình yêu lãng mạn chân thành. Nếu anh Thịnh đã tặng cho cô sợi dây chuyền kim cương hồng này, thì chứng tỏ rằng anh ấy đã có ý với cô từ lâu. Cô còn không mau trân trọng cơ hội bảo Tổng Giám đốc Thịnh mở một phòng giao dịch cho cô đi. Như thế thì cô sẽ không bị một số người giẫm lên đầu.” Cô thiên kim nào đó vừa nói vừa liếc sang Quý Noãn.

“Đúng đấy, loại kim cương hồng này không rẻ đâu, hơn nữa cũng rất khó mua được trên thị trường.” Cô thiên kim nào đó phụ họa theo.

Mặt khác, hai cô thợ trang điểm cũng tỏ ra hâm mộ nhìn sợi dây chuyền kim cương hồng trên cổ Quý Mộng Nhiên. Sau đó lại như vì thói quen công việc, bỗng nhìn vào cổ Quý Noãn, thấy bộ váy Quý Noãn đang mặc tuy không tệ, nhưng cô lại chẳng đeo đồ trang sức gì. Mặc dù xương quai xanh rất đẹp, nhưng cứ cảm thấy như thiếu chút gì đó.

Có điều, thợ trang điểm không dám nói lung tung. Các cô không thể trêu vào cô Quý, cũng không thể trêu vào Tổng Giám đốc Quý, chỉ có thể đứng cạnh ghế sofa, dựa vào cảm giác mà lôi kéo làm quen với Quý Mộng Nhiên.

Mấy cô ả kia nói qua nói lại nửa ngày mà Quý Noãn vẫn chỉ đứng đó rót nước uống, mãi cho đến khi uống hết nửa ly nước, cô mới để ly giấy xuống, nhìn mấy cô ả một chút, nói thẳng vào chủ đề: “Có vài người không dễ có được trí thông minh và bản lĩnh cùng một lúc. Dù sao thế giới này cũng chỉ lớn bằng miệng giếng, các cô muốn có thành tựu gì đó, có chút sự nghiệp gì đó thì cũng chỉ nghĩ ra được mỗi một cách là leo lên giường đàn ông thôi.”

Nói đến đây, Quý Noãn lại lườm Quý Mộng Nhiên, nói thẳng: “Muốn Thịnh Dịch Hàn ném nhiều tiền hơn cho cô, thì cô phải phô trương bản lĩnh của mình nhiều hơn. Bởi vì không chiếm được mà cứ ở đây nói nhảm thì có ích gì? Hay là… em gái ngoan của tôi, cô ngồi đây chờ lâu như vậy, không phải chỉ là vì tập hợp đám ô hợp này chống lưng cho cô chứ?”

Quý Mộng Nhiên đang nghĩ xem phải làm sao để moi ra những chuyện Quý Noãn đã trải qua ở Anh, nghe cô nói vậy thì trong lòng bỗng nổi giận, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ vui cười nhìn cô.

Chẳng qua bây giờ Quý Noãn chỉ là đang cố gắng chống đỡ mà thôi. Lúc trước ở bên cạnh Mặc Cảnh Thâm, cô ta được bảo vệ chặt chẽ, giờ đây không phải phải tự lực cánh sinh chứ là gì.

Quý Mộng Nhiên che giấu sắc mặt: “Chị, em biết chị không muốn bị ai bàn tán chuyện của mình…” Câu nói này của cô ta khiến người ta suy đoán Quý Noãn có quá khứ gì đó không sạch sẽ. Dù sao thì một cô gái còn trẻ thế này mà có thể đặt chân vào giới kinh doanh đã là chuyện không đơn giản, cô lại còn có thể khiến Tập đoàn MN chen chân vào top mười công ty người Hoa hàng đầu trên toàn cầu lại càng không phải điều giản đơn.

Không đợi Quý Mộng Nhiên nói xong, Quý Noãn đã ngắt lời cô ta: “Nếu các vị thật sự muốn biết lịch sử lập nghiệp của tôi, vậy thì phiền đợi đến tháng sau, khi cuốn sách tôi viết được xuất bản, hãy đến tiệm sách đọc thử.”

Nói đến đây, Quý Noãn nhẹ nhàng để túi xách của mình trước gương trang điểm, giọng điệu chậm rãi thản nhiên, nhưng lại khiến người ta có cảm giác ngột ngạt không nói nên lời: “Trước khi về nước đã từng có nhà xuất bản trong nước liên hệ với tôi, mời tôi lấy danh nghĩa nữ doanh nhân viết một cuốn sách liên quan đến tiểu sử dốc lòng lập nghiệp. Trong sách sẽ viết chi tiết về quá trình lập nghiệp của tôi và giữa đường gặp được các nhà đầu tư cùng quý nhân nào. Đương nhiên tôi không thích nghe những lời bàn tán ác ý chỉ dựa theo phỏng đoán từ bản thân các cô. Nếu các cô thật sự tò mò về kinh nghiệm của tôi, tôi không ngại tặng các cô mấy quyển mang về nhà đọc đâu.”

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire