Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Thấy nụ cười của Quý Noãn thản nhiên nhưng lại khiến người ta rất chói mắt, mấy cô gái vây quanh ghế sofa nhất thời không phản bác được, thậm chí cảm xúc rối bời.
Họ không ngờ Quý Noãn không chỉ thuận lợi trên con đường kinh doanh, mà còn xuất bản cả sách.
Giọng nói hờ hững và lạnh tanh của Quý Noãn lại vang lên lần nữa, cô nhấc ngón tay, như có như không gõ nhẹ lên bàn trang điểm mấy lần, nói trúng tim đen: “Quý Mộng Nhiên, muốn bám lấy chị gái thì cũng phải xem mình có đủ tư cách hay không. Cô đã từng luôn mồm nói giữa tôi và cô không có quan hệ máu mủ, thế mà bây giờ lại muốn đạp lên đầu tôi. Tiếng chị này, e rằng tôi không có phúc để nhận rồi.”
Quý Mộng Nhiên ngước mắt lên, trông thấy Quý Noãn đang cười, nhưng trong mắt lại không hề có ý cười.
Cô ta hoàn toàn không ngờ Quý Noãn lại thẳng thừng thừa nhận trước mặt mọi người rằng mình và nhà họ Quý không có quan hệ máu mủ. Cô ta luôn nghĩ Quý Noãn rất để ý đến chuyện này. Kết quả, không ngờ cô lại… thản nhiên như thế…
Lòng Quý Mộng Nhiên thấp thỏm không yên.
Xem ra, trước đây Quý Noãn đã không dễ đối phó, bây giờ trải qua mấy năm tôi luyện, trái tim cô ngày càng lạnh lẽo và sắt đá hơn. Trước kia có lẽ cô rất để ý đến đạo lý đối nhân xử thế. Còn bây giờ, cô thật sự chẳng muốn bận tâm đến chuyện gì.
Những người bên cạnh đều ngạc nhiên, tỏ vẻ như muốn nghe thêm nhiều chuyện nữa.
Vốn dĩ trong giới danh gia vọng tộc này không hề tồn tại tình bạn thật sự, huống chi tất cả những người này hôm nay đều mới gặp nhau. Vừa rồi bọn họ chỉ tình cờ tán gẫu tâng bốc nhau vài câu mà thôi, nếu thật sự đào sâu vào, đừng nói đến việc có thể kéo Quý Noãn xuống nước được không, đoán chừng bản thân cũng chẳng kiếm chác được gì.
Quý Mộng Nhiên lấy lại tinh thần, đột nhiên không nói gì nữa, chậm rãi vuốt tóc trên vai, nói khẽ: “Làm lại tóc giúp tôi đi, lát nữa tôi phải thay lễ phục. Tối nay còn phải đến khu nghỉ mát, đoán chừng sẽ không dẫn thợ trang điểm theo được, đến lúc đó tôi cũng không tiện thay đổi kiểu tóc.”
Hai cô thiên kim danh giá kia thấy Quý Mộng Nhiên không có ý định nói tiếp, lúc này lại nhìn qua Quý Noãn.
Quý Mộng Nhiên không cố ý chọc ghẹo nữa, Quý Noãn cũng chẳng nói thêm gì. Lúc Quý Mộng Nhiên ngồi bên bàn trang điểm, cô chỉ bình tĩnh ngồi bên kia: “Không phải có hai thợ trang điểm sao? Phiền phân tới đây một người làm lại tóc giúp tôi luôn, cảm ơn.”
Giọng Quý Noãn rất lạnh nhạt và bình tĩnh. Hai cô thợ trang điểm nhìn nhau, một trong hai vẫn có thể nhìn ra khí thế của ai mạnh hơn, liền đi tới chỗ Quý Noãn trước, vừa tháo chiếc kẹp nhỏ ẩn trong tóc giúp cô, vừa nói: “Quý tổng, cô muốn làm kiểu nào.”
“Chải bung hết ra, trông đơn giản chút là được.”
“Vâng.”
Thấy Quý Noãn không hề bị ảnh hưởng, đã thế còn có thể bình tĩnh không coi ai ra gì mà gọi thợ trang điểm qua làm tóc, Quý Mộng Nhiên liếc về phía cô qua gương.
Quý Noãn không nhìn cô ta, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mỗi người một chiếc gương thế này, mặc dù cả hai không nói chuyện, nhưng người sáng suốt đều nhận ra Quý Mộng Nhiên ít nhiều gì vẫn không cam lòng, còn Quý Noãn thì mặc kệ gió từ Đông Nam Tây Bắc thổi tới, vẫn bất động bình tĩnh.
Phụ nữ bẩm sinh đã thích thù địch với những cô gái xinh đẹp hoặc cao quý hơn mình, hơn nữa các cô còn giỏi gây chiến. Hơn nữa họ còn rất thích châm lửa thổi ngòi, vừa có thể nhìn thấy người khác đấu đá lẫn nhau, lại vừa có thể ở bên ngoài hóng chuyện.
Hai cô thiên kim đứng bên cạnh lại không vội làm tóc, mà chỉ soi gương tô son, làm như lơ đãng nói: “Cô Quý, viên kim cương hồng cô đang đeo là viên kim cương được bán ở buổi đấu giá tại Edinburgh* vào năm ngoái với giá 88 triệu đó ư? Lúc đó có rất nhiều người suy đoán rốt cuộc viên kim cương này sẽ rơi vào tay ai, không ngờ hôm nay cô lại đeo nó trên người, thật là khiến người ta ghen tị muốn chết.”
(*) Thủ đô của Scotland.
Quý Mộng Nhiên nghe ra được hai người này thấy cô ta và Quý Noãn quá im ắng nên muốn khơi ra chút chuyện gì đó đây mà. Cô ta thì chẳng hề gì, có thể làm Quý Noãn khó chịu, cô ta rất sẵn lòng phối hợp.
Quý Mộng Nhiên mỉm cười, rồi sờ lên sợi dây chuyền kim cương hồng trên xương quai xanh của mình: “Chẳng qua chỉ là một viên kim cương nhỏ mà thôi. Các cô cứ nhắc đi nhắc lại thế này, tôi nghe mà ngại, sau này chắc không dám tùy tiện đeo ra ngoài nữa. Lúc anh Thịnh tặng sợi dây chuyền này cho tôi, tôi cũng không ngờ nó lại quý giá như vậy.”
Hai cô thiên kim kia vẫn luôn miệng hâm mộ và ghen tị, Quý Mộng Nhiên càng cười tươi hơn.
Nhưng Quý Noãn vẫn im lặng, nãy giờ cô chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi chứ không tham gia vào bất cứ chủ đề gì.
Cho đến khi thợ trang điểm làm tóc cho cô xong, cô ta nhỏ giọng nói: “Quý tổng, lúc nãy cô vừa ăn và uống rượu xong, cần phải dặm lại son môi. Dùng son của tôi hay là dùng son do cô tự mang tới ạ?”
“Dùng của tôi đi.” Quý Noãn chỉ vào chiếc túi xách mình để trên bàn.
Thợ trang điểm gật đầu, đi qua mở túi xách của Quý Noãn. Cô ta đang định tìm kiếm bên trong thì trông thấy một thỏi son màu nude, định cầm lấy thì kết quả một viên kim cương xanh bỗng nhiên rơi từ trong túi xách ra bàn trang điểm. Âm thanh phát ra không lớn nhưng lại vang lanh lảnh.
Tiếng động này thu hút ánh nhìn của mọi người trong phòng trang điểm, Cô thợ trang điểm đang cầm túi xách của Quý Noãn luôn mồm xin lỗi: “Xin lỗi Quý tổng, tôi không biết trong túi xách của cô còn có dây chuyền, tôi cất lại cho cô…”
Kết quả, cô thợ trang điểm chưa kịp chạm tay vào sợi dây chuyền thì đã nghe thấy tiếng kêu ngạc nhiên của cô thiên kim nào đó đứng bên kia: “Viên kim cương xanh hình tròn mười cara này…?”
Lúc này Quý Noãn mới mở mắt ra, cô thấy cô thợ trang điểm muốn nhặt lại sợi dây chuyền kia đang sợ hãi, ngay cả chạm cũng không dám chạm vào, lùi sang bên cạnh một bước. Viên kim cương xanh được đặt giữa dây chuyền bạch kim rạng ngời rực rỡ dưới ánh đèn trước bàn trang điểm.
“Quý tổng, thật xin lỗi, thật xin lỗi! Tôi…” Cô thợ trang điểm luôn mồm xin lỗi.
“Không sao, đã tìm thấy son môi chưa?” Quý Noãn nhẹ giọng hỏi.
Thợ trang điểm gật đầu: “Tìm được rồi ạ, là cây màu nude này đúng không?”
“Ừm.” Quý Noãn lại nhắm mắt lần nữa, cũng không vội cất dây chuyền vào túi xách của mình, làm như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục chờ thợ trang điểm dặm son môi cho mình.
Nhưng rõ ràng người ở trong phòng hóa trang lại không thể bình tĩnh như Quý Noãn.
Hai cô thiên kim kia thỉnh thoảng liếc qua bàn trang điểm của cô, giống như là muốn xác định điều gì đó, đứng gần nhau nhỏ giọng thầm thì: “Viên kim cương đó có phải là viên kim cương lớn nhất, hoàn chỉnh nhất, độ tinh khiết đạt đến mức FL* cao nhất được tìm thấy ở Nam Phi hơn ba năm trước không? Lúc đó mấy quốc gia đều đưa tin, nhưng viên kim cương xanh này vừa được tìm thấy không lâu thì đã bị ai đó mua lại. Tôi luôn nghĩ là nhà sưu tập nào đó đã bỏ ra số tiền lớn để sưu tập viên kim cương xanh quý hiếm nhất thế giới này cất giấu trong nhà, ai ngờ lại…”
(*) FL là ký hiệu độ tinh khiết đứng đầu của kim cương. FL là viết tắt của Flawless (hoàn mỹ, không có khuyết điểm). Sau FL là IF, VVS1, VVS2, VS2, VS1, SI1, SI2, SI3, I1, I2, I3.
Chương 437: Anh đứng trong vòng vây của đám đông (1)
“Sao có thể là giả được, cô nhìn thử kiểu dáng của viên kim cương xanh chưa qua nhiều lần chế tác kia đi, vẫn là hình tròn thuần túy. Cô nhìn độ tinh khiết kia đi, với hiểu biết cơ bản về kim cương của tôi, vừa nhìn là biết ngay đó là hàng thật!” Cô thiên kim nào đó vừa nói vừa vô cùng kinh ngạc nhìn thoáng qua Quý Noãn, hạ giọng: “Lúc trước viên kim cương xanh này đã gây chấn động giới đá quý toàn cầu. Gia đình tôi kinh doanh đá quý, lúc ấy ba tôi còn định ra nước ngoài quan sát học hỏi, kết quả ngay cả cơ hội nhìn một chút cũng không có. Viên kim cương ấy đã có chủ, nhưng không ngờ bây giờ lại ở chỗ cô ta.”
Hai cô thiên kim đó đè giọng thật thấp, nhưng trong phòng trang điểm rộng lớn chỉ có tiếng gió điều hòa vẫn nghe rõ mồn một.
Quý Noãn biết viên kim cương xanh ấy rất quý giá, nhưng khi ông nội Mặc gửi tặng nó cho cô, cô không nghĩ nó lại quý giá đến mức này. Cô nhìn qua viên kim cương xanh đang tỏa ánh sáng nhạt trên bàn, cảm thấy lúc trước mình đoán nó trị giá mấy trăm triệu hình như vẫn còn quá ít. Loại kim cương đạt tới độ tinh khiết FL gây chấn động giới đá quý toàn cầu này ngàn năm cũng khó gặp một lần.
Bên kia, sắc mặt của Quý Mộng Nhiên đã tệ đến nỗi không thể dùng từ khó coi để hình dung. Nhân lúc không ai chú ý, cô ta bèn giật sợi dây chuyền kim cương hồng trên cổ mình xuống, vứt vào túi xách, sau đó lại ghé mắt nhìn viên kim cương xanh của Quý Noãn, căm hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Là Mặc Cảnh Thâm.
Là nhà họ Mặc.
Nghĩ đến đây, Quý Mộng Nhiên chợt siết chặt túi xách trên tay. Cô ta nghĩ rằng mình đã trải qua nhiều chuyện bên ngoài, cũng đã học được cách nhẫn nhịn trước mặt Thịnh Dịch Hàn, vậy mà cô ta thật không ngờ sự không cam lòng của mình với Quý Noãn lại còn nhiều như vậy.
Lúc rời khỏi phòng trang điểm, Quý Mộng Nhiên cố tình đi bên cạnh Quý Noãn. Lúc sượt qua người cô, cô ta cố gắng đè thấp giọng: “Trong túi xách có kim cương quý giá như vậy lại không đeo, xem ra cô cũng ngại không có ý mang nó ra ngoài khoe khoang. Dù sao cũng là đồ của chồng cũ tặng, cố nhân đã xa, gặp lại đã là người lạ. Sao cô có thể không biết xấu hổ mà mang ra rêu rao khắp nơi như thế?”
Biểu hiện trên mặt Quý Mộng Nhiên không thay đổi, nhưng tim lại đập rất mạnh.
Quý Noãn không nhìn cô ta nữa, nhếch môi nói: “Tôi thật sự không thích đeo đồ trang sức, nhưng khó tránh thỉnh thoảng cũng rung động với kim cương. Phụ nữ mà, đều sẽ thích những viên kim cương như vậy. Nhưng hết lần này tới lần khác cô cứ lấy viên kim cương tôi không thích lắm ra khoe khoang. Ban đầu viên kim cương hồng này được gửi đến Edinburgh dưới tên của Tập đoàn MN quyên góp cho trẻ em mắc bệnh tim quốc tế. Thật ra lúc ân sư của tôi tặng viên kim cương này cho tôi, giá trị của nó chỉ hơn mười triệu, không ngờ sau này lại đấu giá được 88 triệu. Xem ra tôi phải thay mặt những bệnh nhân mắc bệnh tim quốc tế kia cảm ơn cô và Thịnh Dịch Hàn đã hào phóng quyên góp.”
Thấy mặt Quý Mộng Nhiên sắp tái xanh, Quý Noãn lại cười, tiện tay vén tóc lên, rồi vui vẻ thoải mái xoay người đi xuống lầu.
Lúc này, hai cô thiên kim trong phòng hóa trang vừa ho nhẹ vừa đi đến chỗ Quý Mộng Nhiên. Vì cô ta đứng bất động như pho tượng ở trước cửa, nên cô thiên kim nào đó nhỏ giọng nói: “Ngại quá cô Quý, phiền cô nhường đường cho…”
Quý Mộng Nhiên dừng lại, đảo mắt nhìn sang thì đối diện với đôi mắt nửa đồng tình, nửa vì nhìn thấy màn kịch hay mà chứa ý cười của cô gái này. Cô thiên kim này vẫn tỉnh bơ cười như không cười, kéo tay cô thiên kim bên cạnh, cứ thế rời đi.
Lúc này, hai cô thợ trang điểm trong phòng giả vờ như bận rộn thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan ca, không dám nhìn ra cửa.
May mà vừa rồi các cô không cố ý gây sự như hai cô thiên kim kia. Chẳng ai ngu ngốc cả, dù sao Quý Noãn cũng là Tổng Giám đốc của Tập đoàn MN. Cho dù các cô không biết Quý Noãn, nhưng bây giờ ai nấy đều biết Tập đoàn MN có địa vị gì trong giới kinh doanh người Hoa. Quý Mộng Nhiên muốn khoe khoang trước mặt Tổng Giám đốc MN, sợ là không có nhận thức về việc lấy trứng chọi đá.
***
Lúc xuống lầu, Quý Noãn dự định rời khỏi trung tâm triển lãm khi sự kiện kết thúc. Kết quả, phía ban tổ chức và người phụ trách, lẫn lãnh đạo thành phố lại trực tiếp gọi tên các vị khách quý đến khu nghỉ mát Hoàn Hải ở lại hai đêm. Bên ngoài đã có vài chục chiếc xe chuyên dụng đang đợi sẵn.
Mọi người đều ở đây, gần như không có ai rời đi. Quý Noãn không thể về một mình, cuối cùng vẫn phải lên xe.
Khu nghỉ mát tên Hoàn Hải này thật ra chính là chỗ ăn chơi chuẩn bị riêng cho người giàu có. Có thể nhận thấy khu nghỉ mát nằm cạnh biển rộng lớn gần như không thể nhìn thấy bờ như vậy đã được đầu tư không ít, bãi cỏ xanh rờn phủ kín mặt đất. Nghe nói phía sau khu biệt thự nghỉ dưỡng có rất nhiều phòng tập thể hình và trò tiêu khiển, bao gồm sân golf trong nhà và ngoài trời.
Những người có mặt ở đây tối nay đều là những người có thân phận không tầm thường, nên phòng ốc ở đây cũng không tệ. Lúc mọi người đến nơi thì đã hơn mười một giờ đêm, giờ này cũng chẳng có hoạt động gì, chỉ cần về phòng nghỉ ngơi.
Quý Noãn cầm lấy thẻ phòng đã được sắp xếp sẵn, tiếp đó đi thẳng đến phòng mình, mở cửa kiểm tra thử độ an toàn của thiết bị ở đây xong mới bước vào. Cô vẫn chưa đóng cửa thì đã nghe có hai vị tổng giám đốc của công ty nào đó vừa đi vừa nói ngoài hành lang, hình như là đang nhắc đến Tập đoàn Shine.
Quý Noãn quay người chuẩn bị đóng cửa thì nghe một trong hai vị tổng giám đốc nói: “Nghe nói tối nay Tổng Giám đốc Mặc còn bận những việc khác, nên vừa rồi đã rời đi trong lúc buổi triển lãm đang diễn ra. Hình như Tập đoàn Shine và phía đầu tư của khu nghỉ mát Hoàn Hải này có chút qua lại, nếu Tổng Giám đốc Mặc có thể rút chút thời gian, đoán chừng ngày mai sẽ tới thẳng đây.”
Chương 438: Anh đứng trong vòng vây của đám đông (2)
Nhận thức này vừa lóe lên trong đầu thì cô lập tức đóng cửa lại.
Nhưng căn phòng này cách âm không được tốt lắm. Lãnh đạo thành phố đã nói là sau khi mọi người ở qua, ngày mai hãy để lại vài phản hồi lên cấp trên. Xem ra cô cần phải phản ánh thật kỹ lưỡng về vấn đề cách âm này mới được, bởi cuộc đối thoại liên quan tới Mặc Cảnh Thâm ở bên ngoài cứ thỉnh thoảng truyền vào tai cô.
Có lẽ hai vị tổng giám đốc vừa nói chuyện bên ngoài cũng ở tầng này, họ cứ đứng ngoài hành lang trò chuyện mãi.
Chẳng hạn như họ nói phải làm sao mới có thể triển khai hợp tác chặt chẽ hơn với Tập đoàn Shine, phải làm thế nào mới có thể tiếp xúc với Tổng Giám đốc Mặc mà không quá tẻ nhạt, rồi chẳng hạn như nhà họ Mặc luôn lấy khiêm tốn đi đầu. Mặc Cảnh Thâm lại càng ít xuất hiện trên tin tức, không có phương tiện truyền thông nào dám tùy tiện chĩa mũi dùi vào anh, công cụ tìm kiếm trong nước cũng không dám đăng tin về nhà họ Mặc. Thỉnh thoảng có vài tin tức về Tập đoàn Shine ở nước ngoài, nhưng chỉ một vài thông tin cơ bản, sau đó cũng bị che đậy hết.
Ở Hải Thành có quá nhiều công ty và nhân vật mới nổi, ba chữ Mặc Cảnh Thâm ngang ngửa như một vị tôn Phật trong giới. Ai ai cũng muốn tiếp cận anh, nhưng rất ít ai có can đảm đến bắt chuyện. Mà dù có can đảm thì người đó cũng chưa chắc có bản lĩnh bắt chuyện được, dù sao cũng không đủ tư cách.
Những năm qua, phụ nữ chạy theo Mặc Cảnh Thâm như vịt không phải số ít. Họ biết anh đã từng gặp một số chuyện, cũng biết anh đã từng kết hôn, nhưng sau đó hình như đã ly hôn. Ai không biết còn tưởng anh không có hứng thú với phụ nữ, cho nên bên người chưa từng xuất hiện phụ nữ quá thân cận.
Quý Noãn đứng trong phòng ngoáy lỗ tai, cảm thấy ngày mai nhất định phải phản ánh về vấn đề cách âm này.
Người bên ngoài vẫn đang trò chuyện, thỉnh thoảng có mấy tổng giám đốc của những công ty khác đi ngang qua chào hỏi, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười và tiếng nói chuyện khách sáo.
Quý Noãn vào phòng tắm tắm rửa, thay áo phông trắng dài rộng thoải mái. Sau khi sấy khô tóc, cô đứng trước gương vỗ nước dưỡng da lên mặt, mơn trớn làn da mềm mịn của mình. Nhớ lại lúc ở Anh, Mr. Vincent đã từng nói với cô rằng, khuôn mặt xinh đẹp là vũ khí tốt nhất của phụ nữ. Nếu có thể có thêm một trái tim băng giá không tùy tiện rung động, thì chắc chắn sẽ đánh đâu thắng đó.
Người bên cạnh cô thường nói, Mr. Vinse từ Hải Thành chạy tới Luân Đôn kiên trì ba năm cũng không làm cô rung động chút nào. Chẳng lẽ một chút cảm giác, một chút rung động cô cũng không có? Chẳng lẽ trái tim làm bằng sắt sao?
Có rung động không? Đương nhiên là không.
Nhưng tim làm bằng sắt à?
Không, rõ ràng là băng.
***
Sáng sớm hôm sau, Quý Noãn thức dậy. Ở Anh mấy năm qua, hễ buổi sáng có thời gian là cô tập thể dục, không tập thể dục cũng sẽ ra ngoài chạy bộ nửa tiếng, hoặc là ở trong phòng tập vài động tác yoga có lợi cho cơ thể và tinh thần.
Trong khu nghỉ mát có phòng tập thể hình, mới sáng sớm đã có không ít người choàng khăn lông trắng trên cổ chào hỏi nhau. Có người đang chuẩn bị tập thể hình, một số người đến tập sớm hơn đã ra về.
Lúc ra ngoài, Quý Noãn chỉ chào hỏi đơn giản. Trong phòng thể hình không có nhiều người, nhưng phần lớn đều là người biết chăm sóc sức khỏe của mình có vóc dáng rất khá.
Khi những người đó trông thấy Quý Noãn thì dừng lại chào hỏi cô. Quý Noãn chỉ cười, sau đó bước lên máy chạy bộ, bấm mấy cái rồi bắt đầu chuyên tâm chạy bộ, không nói gì.
Trong lúc này, thỉnh thoảng cũng có người tới chào hỏi, Quý Noãn chỉ ngoảnh lại mỉm cười khách sáo đáp lại. Tận đến khi đối phương không còn hứng thú nữa, quay người bỏ đi, thì Quý Noãn mới quay lại tiếp tục nhìn vào con số hiển thị trên máy chạy bộ, trên mặt không có biểu cảm dư thừa nào.
Tập thể dục xong, cô về phòng tắm rửa. Hôm nay không tính là tiệc xã giao tư nhân, mà là kỳ nghỉ tập thể hiếm có của các ông lớn ở Hải Thành. Rất nhiều người đến đây vì lãnh đạo thành phố, cũng có nhiều người đến đây vì Mặc Cảnh Thâm, dù cho từ tối hôm qua đến giờ anh đều không có mặt ở đây.
Mãi cho đến sáng nay, Quý Noãn buồn chán ra bãi biển nhặt vỏ sò. Vừa nhặt được một vỏ sò, cô đang định cầm về phòng rửa lại thì nghe thấy có người nói Tổng Giám đốc Mặc sắp đến.
Quý Noãn im lặng chớp mắt một cái. Cô về phòng cất kỹ vỏ sò, sau đó rửa tay rồi ra ngoài, vừa khéo cùng đi theo đám người ra cổng khu nghỉ mát. Nhìn thấy chiếc xe bên ngoài, cô liền đứng sau đám đông, giả vờ ra vẻ rất mong chờ giống như mọi người.
Tận đến khi Mặc Cảnh Thâm xuống xe, các vị lãnh đạo và tổng giám đốc bước ra chào đón, mặc dù Quý Noãn đứng sau đám đông, nhưng ở góc độ này, cô vẫn nhìn thấy anh đang đi về phía này.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, trong đầu cô chợt hiện lên cảnh phòng bếp ở Quốc tế Oran năm đó, anh xắn tay áo sơ mi đứng ở bồn rửa chuẩn bị bữa tối cho cô.
Bây giờ nhìn lại, người đàn ông cao ráo đẹp trai này vẫn quen mặc âu phục với sơ mi đen, khí thế vẫn không bị lấn át giữa đám đông vây quanh, thế nhưng làm cách nào cô cũng không liên kết được những ngày tháng ấm áp đã từng trải qua kia.
Khóe môi Quý Noãn hơi cong lên, nhưng cô chẳng biết là mình đang cười cái gì.
Vẻ mặt Mặc Cảnh Thâm rất lạnh nhạt. Anh đã sớm quen với biển người chen chúc và cảnh tượng chào đón hai bên đường. Lúc đi ngang qua một nhóm người, thỉnh thoảng anh sẽ khách sáo bắt tay với họ, nhưng đa số đều đi ngang qua luôn. Đôi lúc Thẩm Mục lại khách sáo giơ tay cản ở phía trước khi có người tới quá gần. Lúc đi đến bên này, Thẩm Mục lại giơ tay lần nữa, đang định ngăn một khoảng nhỏ giữa Mặc Cảnh Thâm và đám đông thì bỗng thấy Quý Noãn đang đứng trong đám người. Cậu ta liền hơi khựng tay lại, vô thức nghĩ xem có nên để Tổng Giám đốc Mặc và Quý Noãn bắt tay nhau không…
Nhưng khi nhìn thấy Quý Noãn thì Mặc Cảnh Thâm lại lạnh lùng quay sang chỗ khác, không vì Thẩm Mục cố ý dẫn đám đông về phía này mà đi qua. Quý Noãn cũng rất tự giác lui về sau nửa bước.
Kết quả, không ngờ cô lại giẫm phải váy của người đằng sau. Đoán chừng người đó là phu nhân của nhà giàu nào đó, tính tình nóng nảy, bị giẫm phải váy liền bất mãn cau mày nói: “Cô làm gì thế? Không biết cẩn thận một chút à?”
Người đó vừa nói vừa đẩy Quý Noãn từ đằng sau.
Vừa rồi Quý Noãn ra bãi biển nhặt vỏ sò, chỉ mang dép lê, chân dính rất nhiều cát. Ban nãy vội vã về phòng cô chỉ rửa sơ tay chân, dép lê vẫn còn ướt, rất trơn, bị xô như thế thì không đứng vững, bỗng lảo đảo ngã về phía trước.
Chương 439: Anh đứng trong vòng vây của đám đông (3)
Nhưng cô không ngờ vào lúc mình chật vật sắp ngã xuống thì cánh tay bỗng nhiên được nắm chặt. Cô được ai đó đỡ lấy trước khi ngã sấp xuống.
Khoảng cách thích hợp luôn duy trì ban đầu lập tức rút ngắn lại, hơi thở mát lạnh đổ ập xuống, mãnh liệt, xa lạ, lại có chút quen thuộc đã lâu!
Vẻ mặt mà Quý Noãn luôn tự cho là bình tĩnh lập tức cứng đờ. Cô ngẩng lên nhìn vào đôi mắt như vực sâu của người đàn ông. Bàn tay giữ cô đứng vững khiến cô cảm nhận được nhiệt độ quen thuộc, nhưng cũng khiến lông tơ khắp người cô dựng đứng lên, cô vội vô thức lùi về sau.
Quý Noãn lắc đầu, giọng nói không nghe ra cảm xúc: “Không sao.”
Nói xong cô liền lặng lẽ rút cánh tay mình ra khỏi tay Mặc Cảnh Thâm, lại khách sáo và xa cách nói: “Cảm ơn Mặc tổng.”
Mặc Cảnh Thâm không nhận lời cảm ơn của cô, chỉ nhìn lướt qua trang phục khác thường trên người cô. Cách ăn mặc của những người khác rất hợp thời, chỉ có Quý Noãn là mặc áo phông trắng thùng thình và quần dài đi biển ống rộng. Lúc này dép lào được gấu quần che kín bị lộ ra, cô càng trông xuề xòa hơn trong đám đông và hoàn cảnh này, như thể cô thật sự chỉ đến đây nghỉ phép vậy.
“Được.”
Anh nhìn vào đôi dép lào của cô, ngón chân trắng trẻo nhỏ nhắn của cô vẫn còn dính chút cát trắng mịn chưa rửa sạch. Vừa nhìn là anh biết, cô mới chơi ngoài bãi biển xong, rửa tạm rồi chạy ra.
Cô tới rất lấy lệ.
Mặc Cảnh Thâm nhìn sang mọi người, hờ hững nói: “Ở đây đông người quá, mọi người nên làm việc gì thì làm việc đó đi, kẻo lại xảy ra chuyện xô đẩy nhau, giải tán đi.”
Sau khi nói xong, Quý Noãn cảm nhận rõ ràng Mặc Cảnh Thâm đang nhìn cô, nhưng cô không nhìn lại anh, chỉ cúi xuống nhìn ngón chân lộ ra khỏi quần dài đi biển của mình, rồi hơi co ngón chân lại. Phút chốc sau, khóe mắt cô liền trông thấy Mặc Cảnh Thâm đã quay người đi.
“Quý tổng, vừa rồi không sao chứ?” Xung quanh có người khách sáo hỏi han.
Ban nãy tới quá vội, lúc này cô mới nhận ra mọi người đều ăn mặc lịch sự chỉnh tề. Mặc dù không trang trọng như ở trung tâm triển lãm tối qua, nhưng ít ra ai cũng mặc âu phục hoặc ra dáng như đi họp, chỉ có mình cô thật sự xem mình là khách du lịch, mặc đồ như ra biển nghịch cát.
Nhân lúc bây giờ mọi người không chú ý đến mình, cô nhếch môi với những người đi ngang qua, rồi lặng lẽ chuồn về phòng.
***
Vẫn còn phải ở đây một đêm, Tiểu Bát và Hạ Điềm dường như cho Quý Noãn nghỉ phép hai ngày nay, không gọi cho cô một cuộc điện thoại nào. Điện thoại yên ắng đến nỗi khiến Quý Noãn nghi ngờ không biết có phải điện thoại mình hết pin hay không.
Buổi sáng, nhiều lãnh đạo và những người đồng hành cùng làm quen và trò chuyện với nhau, bầu không khí rất rôm rả.
Sau buổi trưa, mọi người mới bắt đầu tham gia vào hoạt động giải sầu của kỳ nghỉ.
Một đối tác từng hợp tác hơn hai năm với Tập đoàn MN tìm thấy Quý Noãn ngoài bãi biển, cười nói: “Quý tổng nói nghỉ phép thì đúng là nghỉ phép. Nhiều người gần như đều đang tìm cơ hội làm quen với những người có địa vị cao hơn, các quý cô trẻ tuổi cũng đang tươi cười vờn quanh như bướm, chỉ có một mình cô là vô tâm ngồi đây ngắm biển nghịch cát như trẻ con. Có điều, hôm nay có lãnh đạo thành phố nhắc đến cô đấy, nói rằng Tập đoàn MN các cô bây giờ là công ty bất động sản nổi danh khắp Hải Thành, còn chuyển trụ sở chính từ Luân Đôn về đây, khen ngợi hết lời. Khi ấy, bọn họ còn tìm cô ngay tại đó luôn đấy, kết quả, ai ngờ cô lại ngồi đây nghịch cát chứ.”
Quý Noãn đang vẽ bừa lên cát, trong chốc lát, nghe vậy liền ngoảnh lại cười với người đó: “Trường hợp nào tôi nên ra mặt thì tôi sẽ ra mặt. Trường hợp hôm nay khá tùy tiện, có thể cố gắng khiêm tốn thì nên khiêm tốn sẽ tốt hơn. Vốn dĩ giới kinh doanh thường không công bằng với phụ nữ, lại thêm có đủ kiểu tin đồn về phụ nữ thành công. Trong hoàn cảnh này, nếu trang điểm lộng lẫy như ở trung tâm triển lãm thì không biết sẽ truyền ra lời đồn gì. Tài năng gì gì đó không nên phô trương thì cứ khiêm tốn một chút.”
Thấy Quý Noãn hoàn toàn không muốn đi đến chỗ náo nhiệt với mọi người, vị đối tác hợp tác với Tập đoàn MN hai năm cũng coi như hiểu rõ tính tình Quý Noãn, cười nói: “Lát nữa cô có muốn cùng đi chơi bóng không? Đánh golf thì sao?”
“Bình thường, không am hiểu lắm.” Quý Noãn mỉm cười, trả lời lấy lệ.
“Bowling?”
“Cũng rất bình thường.”
Đối phương nhướng mày: “Vậy thì cùng đi xem nhé. Rất nhiều nhân vật có danh vọng ở Hải Thành đều ở đây. Tuy cô như vậy rất khiêm tốn, nhưng cũng có vẻ không hòa đồng nhỉ.”
“Bây giờ mới qua giữa trưa, đợi chập tối rồi nói. Tôi không đến chỗ náo nhiệt đó đâu.”
Đối phương nhíu mày, ngó nghiêng xung quanh rồi đi tới chỗ cô, ngồi sau lưng cô, xích lại gần nói nhỏ: “Lúc cô ở Luân Đôn đều chơi được mà, sao sau khi về nước đầu óc lại chậm như thế? Thật ra Hải Thành không tốt như Luân Đôn, nhưng hôm nay nhiều người ở đây như vậy, hai ngày nay cô đã để lại ấn tượng không tồi, cùng nhau gặp mặt ăn cơm, sau này làm bất cứ việc gì trong nước cũng thuận lợi hơn nhiều. Đâu phải cô không biết làm việc ở trong nước phải cần giao thiệp…”
Lời này quả thật là muốn tốt cho Quý Noãn, cô cũng nghe ra được. Cô lăn lộn trong giới kinh doanh nhiều năm như vậy, cũng giao thiệp với giới kinh doanh trong nước lâu năm, đương nhiên cô biết nếu muốn tiếp tục làm ăn trong nước thì phải hiểu chuyện mới được.
Cô cười: “Lát nữa tôi sẽ qua, bây giờ đúng lúc đang nắng, tôi không bỏ đi được.”
“Cô không sợ rám đen à?”
“Tôi có bôi kem chống nắng, với lại từ nhỏ tôi đã thuộc dạng chọc tức mặt trời rồi.”
“Là sao?”
“Là phơi nắng không bị đen đấy.” Quý Noãn cười, khóe miệng hơi cong lên.
Vị đối tác lại trò chuyện với cô thêm chốc lát, sau đó giục cô qua sân vận động của khu nghỉ mát chơi đùa với mọi người sớm chút. Sau khi Quý Noãn gật đầu thì anh ta mới đứng dậy rời đi.
Mặt trời nóng bức chiếu ánh nắng chói chang xuống bãi biển, rất nhiều người dần dần không chịu nổi sức nóng này, vài người trước đó còn lưu luyến lúc này đều rời đi.
Trên bờ cát trắng trải dài chẳng còn một ai.
Quý Noãn ngồi thêm chốc nữa rồi phủi sạch cát mịn trong tay. Lúc đứng dậy, cô nhìn thoáng qua nhà thể thao. Tháo kính râm vẫn đeo nãy giờ xuống, cô thoáng thấy một bóng dáng đi vào cửa chính nhà thể thao. Cô nhìn qua hướng đó, im lặng một lát mới gập kính râm lại, cất bước đi tới.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire