Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Lúc này Quý Mộng Nhiên cũng không cam lòng để Quý Noãn hạ thấp mình, tư thế hết sức nghiêm túc và chuyên nghiệp, khiến người ta cảm thấy có lẽ cô ta cũng có chút bài bản.
Mặc dù vừa rồi quả thật Quý Noãn đã khiến người ta ngạc nhiên, nhưng đoán chừng cô cũng chỉ trùng hợp gặp may mà thôi.
Lúc này Quý Noãn và một vị tổng giám đốc khác phát bóng cùng lúc. Không tiếp tục đợi đến lượt cuối cùng, Quý Mộng Nhiên thấy mọi người phát bóng thì cũng vội phát bóng theo. Lúc này, bóng của cô ta lăn bên ngoài một vòng rồi rơi xuống lỗ. Cô ta đang đắc ý thì thấy bóng của Quý Noãn cũng y như vừa rồi, rất ổn định rơi xuống lỗ, thậm chí không chạm vào mặt cỏ bên cạnh chút nào.
Lại một tràng tiếng khen vang lên, dù bóng của Quý Mộng Nhiên cũng vào lỗ, nhưng vẫn hoàn toàn bị kỹ thuật của Quý Noãn lấn át.
Có điều, dù sao lần này bóng cũng đã vào lỗ, vì vậy Quý Mộng Nhiên không bị loại. Cô ta đứng ngay ngắn ở vị trí của mình, che khuất tầm nhìn phía sau được bao nhiêu thì che bấy nhiêu. Lúc nãy vậy mà cô ta lại để Mặc Cảnh Thâm nhìn thấy tư thế khi chơi bóng của Quý Noãn. Vừa nhớ lại cô ta liền cảm thấy hối hận và khó chịu không thôi, lúc này chỉ có thể cố gắng che chắn.
Quý Noãn cũng không tìm hiểu hành động lén lút nhích tới nhích lui của Quý Mộng Nhiên, chỉ nghĩ chân hoặc lòng bàn chân cô ta không thoải mái, chứ không hiểu sao cô ta cứ đi qua đi lại lộn xộn như thế làm gì.
Mấy vị tổng giám đốc cũng chơi lâu rồi, lại thấy tư thế hiên ngang của hai chị em này thú vị, thế là họ không chơi tiếp nữa mà đứng phía sau nhìn các cô chơi.
Thấy không ít những người vốn đang chiến đấu đã bỏ ngang nửa chừng, Quý Noãn không có hứng tiếp tục, nhưng Quý Mộng Nhiên lại thấp giọng khıêυ khí©h: “Đừng bỏ đi chứ, tiếp tục đi nào, để tôi xem lối chơi như gặp may của cô còn có thể đến mức nào.”
Vừa rồi tư thế cầm gậy golf của Quý Noãn không chuẩn, rõ ràng là không giỏi, chẳng phải gặp may thì còn có thể là gì?
Thông thường Quý Noãn không bao giờ để ý đến kiểu khıêυ khí©h này, nhưng cô thấy các vị tổng giám đốc khác đều đang nhìn về phía này, thế là ngẫm nghĩ một lát, cô không nhiều lời, lại cầm gậy golf chơi tiếp.
Quý Noãn lại đánh một quả vào lỗ rất ổn định. Lúc này bóng của Quý Mộng Nhiên lăn qua lăn lại hai vòng ở miệng lỗ, cuối cùng đứng yên trên bãi cỏ, không rơi xuống.
Quý Mộng Nhiên tức đến nỗi suýt ném cả gậy golf đi. Quý Noãn bỏ gậy golf xuống trước cô ta một bước, nhận lấy nước khoáng được người phục vụ của khu nghỉ mát đưa tới từ phía sau. Lúc vặn nắp chai, cô tỉnh bơ nói: “Đừng ham hơn thua như thế, ở đây đều là những người có mặt mũi và lãnh đạo của các công ty lớn. Phụ nữ tham gia là được rồi, tranh hơn thua với mấy người đàn ông ở chỗ này làm gì.”
Câu này xem như giải thích rõ ràng cho tư thế không mấy chuyên nghiệp vừa rồi của cô.
Tiệc xã giao bên Luân Đôn quả thật không nhiều trò giải trí như tiệc rượu ở Trung Quốc. Ở bên đó phần lớn là chơi các trò vận động nhẹ, vừa chơi bóng vừa bàn chuyện làm ăn mới là kiểu được ưa thích. Quả thật mấy năm nay Quý Noãn đi theo Mr. Vincent đã học được rất nhiều thứ, nhưng trước giờ cô vẫn chưa từng có ý định lấy ra khoe khoang.
Quý Mộng Nhiên tự mình chạm vào họng súng thì trách ai?
Rất nhiều tổng giám đốc đã rút lui để xem hai người bọn họ. Nếu Quý Noãn không cho cô ta biết tay, đoán chừng Quý Mộng Nhiên sẽ thật sự tưởng rằng mình là người xuất sắc ở đây.
Sắc mặt Quý Mộng Nhiên khó coi, cô ta quay người bỏ đi. Lúc đi đến chỗ Thịnh Dịch Hàn, thấy anh ta vẫn ngồi đó, hoàn toàn không có ý định tới dỗ dành hoặc có ý chống đỡ giúp mình, cô ta càng tức giận dằn mạnh gậy golf xuống trước mặt anh ta.
“Sao vậy, thua là thua, còn tức giận vung gậy cái gì?” Thịnh Dịch Hàn rời mắt khỏi Quý Noãn đang đứng bên kia, lạnh nhạt lia mắt nhìn qua sắc mặt xanh mét của Quý Mộng Nhiên: “Đã thua rồi mà còn muốn trách gậy golf không phối hợp với em sao?”
“Anh còn chế nhạo em?” Quý Mộng Nhiên không vui, nguýt anh ta.
Thịnh Dịch Hàn lạnh nhạt cười một tiếng, xoa cằm, đồng thời nhìn Quý Noãn đang đứng ở chỗ uống nước.
Tóc Quý Noãn đã không còn dài như ba năm trước, mái tóc chấm vai cứ thế tùy ý được buộc đuôi ngựa sau gáy, nhìn đơn giản lại rất năng động, trên người vẫn mặc bộ đồ đi biển rộng thùng thình. Cô không mặc váy đi biển xanh xanh đỏ đỏ khoe vai và đùi đẹp như những cô gái ở đây, mà chỉ mặc áo phông trắng và quần dài rộng rãi. Ngoài một đoạn cánh tay và phần cổ trở lên bị lộ ra thì những chỗ xinh đẹp khác đều được che kín trong áo.
Phụ nữ đẹp chia thành rất nhiều loại, vẻ đẹp bây giờ của Quý Noãn dường như hoàn toàn khác với ba năm trước hoặc lúc cô mười mấy tuổi.
Kiểu thỉnh thoảng khiêm tốn, thỉnh thoảng khoa trương, nhưng ánh mắt lại không hề sợ sệt thế này, khiến du͙© vọиɠ chinh phục của đàn ông nổi lên mãnh liệt.
Chỉ là cô tránh quá xa, khiến người ta muốn lại gần cũng không được.
Quý Noãn để chai nước suối xuống, cười nói vài câu với mấy vị tổng giám đốc luôn miệng khen ngợi cô.
Lúc này, một vị bộ trưởng của cơ quan nào đó cười ha hả rót trà cho Mặc Cảnh Thâm. Ông ta vừa rót vừa nói: “Bây giờ trong giới kinh doanh này quả nhiên không chỉ đàn ông mới thống trị thiên hạ. Phụ nữ trẻ như Quý tổng cũng vô cùng xuất sắc.”
Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt nhìn qua bên kia, bưng tách trà lên, như có điều suy tư, lại như nhẹ nhàng thờ ơ nhìn cô gái đang mỉm cười dịu dàng trong đám người.
Thấy hiếm khi Mặc Cảnh Thâm nhìn cô gái nào lâu như vậy, vị bộ trưởng nào đó tưởng anh có hứng thú với Quý Noãn, lúc này liền mượn chủ đề này để tiếp tục câu chuyện.
“Tôi đây cũng vừa mới đến Hải Thành nhậm chức không lâu, không được xem là biết rõ nhiều chuyện ở Hải Thành. Nghe nói cô Quý tổng này trước đây cũng là người Hải Thành, không biết cô ấy là thiên kim của nhà nào. Tôi rất tò mò về những trải nghiệm của cô ấy, chưa tới hai mươi lăm tuổi mà đã có thành tựu như vậy, thật sự là không tầm thường…”
Thấy Mặc Cảnh Thâm chỉ bình tĩnh uống trà, dường như không cảm thấy phiền chán vì những lời này, nên ông ta lại càng cảm thấy vững lòng, nói tiếp: “Mặc tổng và Quý tổng đã từng gặp nhau chưa? Không đầy một năm rưỡi nữa là Mặc tổng đây cũng ba mươi rồi, dù Tập đoàn Shine có bận rộn thế nào đi nữa thì cậu cũng nên lập gia đình đi, cứ ở một mình thế này cô đơn lắm. Hay là chúng tôi tìm ai đó giới thiệu cho cậu nhé? Tôi thấy Quý tổng cũng không tệ, nếu Quý tổng biết Mặc tổng có ý với cô ấy…”
Mặc Cảnh Thâm tiện tay để tách trà xuống, làm như không nghe thấy những lời a dua nịnh nọt và đề tài vừa nãy của vị bộ trưởng nào đó, thản nhiên nói: “Bàn tiếp chuyện liên quan đến Bộ Xây dựng và nhà thể thao cỡ lớn đi.”
Vị bộ trưởng nào đó trông thấy vẻ mặt lạnh nhạt khiến người ta nghĩ không thấu của Mặc Cảnh Thâm, lúc này liền đổi chủ đề, không tiếp tục nói về chuyện vừa rồi nữa. Đồng thời ông ta lại ân cần mỉm cười rót trà cho anh, “Mặc tổng có thể đồng ý lời mời tới đây đúng thật là hiếm thấy. Quả thật chuyện của Bộ Xây dựng dù sao cũng cần sự đồng ý của cậu. Không biết Mặc tổng đây có ý kiến gì về kế hoạch của chúng tôi không…”
Chương 442: Tổng giám đốc quý và tổng giám đốc mặc không chỉ quen biết nhau đơn giản như vậy (3)
Cùng lúc đó, Quý Noãn nhìn sang khu nghỉ ngơi bên kia, thấy vẫn còn mấy chỗ trống, đang định đi qua thì bỗng có một vị tổng giám đốc nào đó ở bên cạnh mời cô qua một bên khác có nhiều chỗ trống hơn để ngồi.
Quý Noãn đưa mắt nhìn sang bên kia, trông thấy Mặc Cảnh Thâm đang ngồi với bộ trưởng của cơ quan nào đó.
Hèn gì bên đó ít người, Mặc Cảnh Thâm ngồi ở đó thì dù có nhiều người muốn đi đến cũng không dám đến quá gần.
“Không thấy vị Phật Tổng Giám đốc Mặc kia đang ở đó à? Tôi không qua đó đâu, toàn là người lạ, ngồi gần quá cũng xấu hổ.” Quý Noãn nói.
“Có gì mà xấu hổ. Ban nãy lúc Tổng Giám đốc Mặc vừa mới tới không phải cô đã suýt ngã đấy sao, may mà được Tổng Giám đốc Mặc đỡ cô, coi như trước lạ sau quen đi.”
Thấy không thể từ chối được, mặc dù Quý Noãn có trăm ngàn cách để từ chối qua đó ngồi, nhưng trong trường hợp này, dù sao về sau cô còn phải lăn lộn ở Hải Thành, mọi thứ không thể quá tùy theo tính tình của cô được.
Đến khi cô đi theo mấy vị tổng giám đốc khác qua bên kia ngồi nói chuyện phiếm, thì vị bộ trưởng của cơ quan nào đó đang nói chuyện với Mặc Cảnh Thâm bỗng nhìn thoáng về phía Quý Noãn với ý tứ sâu xa, ông ta cười với cô: “Phải công nhận tư thế Quý tổng đánh quả bóng golf lúc nãy đó thật là hiên ngang, cực kỳ đẹp.”
“Ngài Bộ trưởng quá khen rồi.”
“Chao ôi, ở đây có cô gái nào vừa xinh đẹp lại vừa tài năng vẹn toàn như cô không?” Vị bộ trưởng nào đó cười tủm tỉm nhìn cô, bắt đầu khách sáo giới thiệu: “Vị này là Tổng Giám đốc Mặc, chắc là cô nhận ra chứ?”
Mặc Cảnh Thâm cũng nhìn cô, một cái nhìn lạnh nhạt không nhìn ra cảm xúc. Đôi mắt đen như mực của anh còn đen nhánh sâu thẳm hơn những ngôi sao nằm cách vô số năm ánh sáng trong bầu trời đêm.
Những người từng quen biết Mặc Cảnh Thâm đều biết xưa nay anh rất ít để ý tới người lạ. Đối với phụ nữ lạ anh cũng sẽ không thân thiện, cho dù đối phương có là quản lý của công ty xí nghiệp nào đó.
Mấy người vừa mời Quý Noãn đến đây nhất thời lo lắng cho Quý Noãn. Một vị Tổng Giám đốc Quý vừa mới về nước, thật sự còn rất trẻ tuổi, không biết có quen với cách cư xử lạnh lùng của Mặc Cảnh Thâm hay không.
Trong đám người này có một vị tổng giám đốc biết nhà họ Mặc và nhà họ Quý đã từng có quan hệ thông gia. Tuy rằng người này không dám nói lung tung, nhưng giờ phút này thấy giọng điệu cố ý lạnh nhạt và vẻ mặt cười như thật nhưng lại giả của Quý Noãn đối với Tổng Giám đốc Mặc thì lại không nhịn được mà nói một câu: “Tổng Giám đốc Quý và Tổng Giám đốc Mặc không chỉ quen biết nhau đơn giản như vậy.”
Lời vừa dứt thì mấy người xung quanh đều ngạc nhiên nhìn về phía Quý Noãn.
Nhưng Mặc Cảnh Thâm lại không bị ảnh hưởng bởi câu nói đó, anh vẫn nhìn Quý Noãn. Ánh mắt đó khiến người ta không đoán ra là anh định thuận nước đẩy thuyền vạch trần mối quan hệ trước đây của bọn họ, hay là dứt khoát tỏ ra xa lạ giống như Quý Noãn.
Quý Noãn và Mặc Cảnh Thâm nhìn nhau. Cô cong môi, tiện tay lấy một tách trà không trên bàn, thản nhiên nói: “Cũng đúng, tuy bình thường khó gặp được nhân vật nổi tiếng như Tổng Giám đốc Mặc, nhưng dù sao mọi người cũng đã từng chạm mặt nhau ở Hải Thành. Nhớ ngày đó công ty của chúng tôi chỉ là một phòng giao dịch. Khi đó tôi và Tổng Giám đốc Mặc cũng xem là đã từng gặp nhau vài lần ở Hải Thành, chỉ là không nhiều. Đoán chừng Tổng Giám đốc Mặc bận rộn như vậy, e rằng đã sớm quên một người bình thường như tôi rồi.”
Vị bộ trưởng nào đó ngồi bên cạnh lập tức cười phụ họa: “Quý tổng xinh đẹp thế này, người đàn ông nào từng gặp cô cũng sẽ không quên. Dù Tổng Giám đốc Mặc bận trăm công ngàn việc như thế nào đi nữa, thì chắc hẳn cũng có chút ấn tượng với Quý tổng. Mặc tổng nói xem có đúng không?”
Mặc Cảnh Thâm không trả lời, chỉ nhìn Quý Noãn.
Nãy giờ Quý Noãn chỉ bình tĩnh mỉm cười, thái độ hiểu chuyện và biết ăn nói, hoàn toàn như được gặp gỡ nhân vật nổi tiếng nào đó..
Nụ cười của Mặc Cảnh Thâm càng lúc càng sâu, âm điệu như thể đang đắn đo điều gì đó, nhưng lại giống như dễ dàng nắm vững mạch sống của người khác trong tay, khiến hơi thở của người ta trở nên yếu dần, anh trầm giọng nói: “Quý tổng.”
Chỉ là hai chữ rất ngắn gọn, nhưng lại tựa như được anh vuốt ve trong miệng, lại như đang chất vấn, lại như đang thừa nhận điều gì. Ánh mắt lạnh lùng và giọng điệu khó hiểu khiến người ta không nắm được suy nghĩ thật sự của anh. Nhưng nghe hai chữ Quý tổng từ miệng anh thế này, mọi người có thể đoán được Quý Noãn này phải có gì đó thật đặc biệt, nếu không, với tính nết của Mặc Cảnh Thâm, lúc này anh sẽ không thèm nhìn cô lấy một cái.
Người nào đó ban nãy suýt chút lỡ miệng ở phía sau nhất thời cũng không thể thăm dò xem hai vị này rốt cuộc là có chuyện gì, nhưng thấy thái độ dở dở ương ương của Quý Noãn và Mặc Cảnh Thâm thì ngẫm lại thấy mình không nên nhiều lời là hơn. Thế nên anh ta dứt khoát im lặng, lặng lẽ đổi chỗ ngồi, để tránh tự chuốc họa vào thân.
Quý Noãn để tách trà không trên tay xuống, hờ hững đáp lại: “Mặc tổng?”
Cái kiểu anh gọi một câu, tôi gọi một câu thế này khiến người xung quanh khó hiểu. Quý Noãn cười, nhưng ánh mắt lại rất hời hợt.
Ba năm trôi qua, Mặc Cảnh Thâm ngày càng lạnh lùng ít nói, còn Quý Noãn thì lại tùy tính, nghĩ thoáng mọi việc. Dù sao trước khi về Hải Thành, cô cũng đã từng nghĩ qua, ở Hải Thành không yên bình như ở Luân Đôn, nhưng nếu đã dự định trở về thì cũng không cần phải bó tay bó chân. Giống như bây giờ vậy, dù là chuyện cũ bị bới lên hay là bị che giấu, bất luận thế nào thì cô cũng sẽ an lòng chấp nhận.
Mặc Cảnh Thâm nhìn vào đôi mắt thờ ơ đối với tất cả mọi việc, thậm chí vẫn luôn mang ý cười của cô. Một lát sau, giọng điệu anh vừa xa cách lại vừa khách sáo y như cô, rõ ràng là vẫn tôn trọng con đường cô chọn, hờ hững nói: “Chơi bóng không tệ.”
Nụ cười má lúm đồng tiền của Quý Noãn như hàm chứa ánh sáng. Giọng nói của cô có phần nịnh nọt anh như mấy vị tổng giám đốc khác, lại dường như vì sự nịnh nọt này mà càng xa cách: “Cảm ơn Mặc tổng đã khen, kiểu chơi bóng dở dở ương ương của tôi e rằng chẳng là gì trước mặt Mặc tổng cả.”
Mặc Cảnh Thâm thản nhiên nhướng mày. Lúc này bên cạnh lập tức có người thừa cơ muốn mời Mặc Cảnh Thâm cùng ra chơi mấy ván.
Nhưng Mặc Cảnh Thâm vẫn thủy chung ngồi yên ở đó không có ý muốn đứng dậy.
“Mọi người đi đi, tôi vẫn chưa uống xong ấm trà này, cũng tạm thời không có hứng chơi bóng.” Vẻ mặt Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt nghiêm túc, ánh mắt cũng rời khỏi người Quý Noãn, không nhìn cô nữa.
Cùng lúc đó, Quý Noãn cũng tươi cười đứng dậy: “Vậy tôi không quấy rầy Mặc tổng uống trà nữa, tôi qua bên kia ngồi một lát.”
Chương 443: Anh đã từng đứng sau lưng ôm cô thế này (1)
Kết quả, bên kia lại có một nhóm người đang chơi bowling, đúng lúc thấy Quý Noãn giống như đã nghỉ ngơi xong, có người liền tới kéo cô đi cùng.
Không biết Quý Mộng Nhiên đã ở đó nói chuyện phiếm với mọi người từ khi nào, cô ta cầm quả bóng bowling trong tay giống như là đang chuẩn bị chơi.
Người kéo Quý Noãn qua hỏi cô chơi bowling thế nào, Quý Noãn vẫn trả lời chơi cũng bình thường.
Kết quả, cô chơi mấy ván, khiến sắc mặt Quý Mộng Nhiên chuyển từ phách lối tự đắc sang khó coi khi nhìn số điểm của cô lần nào cũng cao hơn cô ta. Mặc dù Quý Noãn không đạt tới trình độ chuyên nghiệp ném ngã hết tất cả các pin, nhưng cũng coi là khá giỏi trong đám người, hoàn toàn đè bẹp biểu hiện như người mới của Quý Mộng Nhiên.
Quý Mộng Nhiên không chịu thua, bèn gọi Quý Noãn cùng đi chơi bóng chuyền bãi biển. Có người lại hỏi Quý Noãn chơi bóng chuyền thế nào, Quý Noãn mỉm cười: “Bình thường.”
Nghe cô lại trả lời thế này, mọi người đều không coi là thật. Lúc này hiện trường chẳng còn là đấu với nhau hay không đấu nữa. Đại đa số người ra bãi cát vây xem đều chỉ muốn chứng kiến màn “biểu diễn” đặc sắc của hai chị em họ Quý.
Đương nhiên mỗi lần họ cười đều là cười Quý Mộng Nhiên, Quý Noãn hoàn toàn chưa từng gây trò cười.
Một người phụ nữ vốn đã rất thành công trong sự nghiệp của mình, năm nay càng là năm thu hoạch lớn, cộng thêm nhan sắc ấy, rất nhiều chàng trai trí thức cùng ngành ở đây đều thầm hướng về Quý Noãn. Thấy Quý Noãn gần như biết rõ mọi thứ, nhưng lại khiêm tốn và có chừng mực, đồng thời xuất sắc về mọi mặt, chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi mà cô đã khiến không ít người bái phục, trong lòng luôn mong có thể thấy được nhiều mặt xuất sắc hơn của cô.
Dưới ánh nắng chiều, Quý Noãn vẫn mặc bộ đồ trước đó, tùy ý xoa cổ tay mình, nhìn Quý Mộng Nhiên đang đứng bên kia lưới bóng chuyền.
Để có thể thể hiện tốt một lần, Quý Mộng Nhiên đã cố ý đi thay một bộ đồ thể thao bó sát cho tiện.
Nhưng Quý Mộng Nhiên vừa phát bóng, Quý Noãn đã ung dung giơ tay đánh bóng trở về. Động tác của cô vừa mạnh mẽ vừa nhanh, hoàn toàn không có ý định cho cô ta sĩ diện.
Quý Mộng Nhiên nhảy rất cao, nhưng kết quả lại không đỡ được, đành xoay người đi nhặt bóng trong tiếng cười và tiếng xì xầm của mọi người. Lúc bắt đầu phát bóng lần hai, cô ta liền đánh mạnh bóng về phía Quý Noãn.
Quý Noãn lạnh lùng nhếch mép, lách mình né qua. Cách chơi mang tính chất thuần túy giải trí trong khu nghỉ mát này lại bị Quý Mộng Nhiên ra tay thật hung ác, vừa hay Quý Noãn cũng không có ý định khách sáo với cô ta. Trường hợp thế này không phân thắng thua, càng không có tính chất chuyên nghiệp, nên cô chỉ tùy ý để bóng lăn đến chân mình, sau đó dùng mũi chân đá lên. Khi bóng được ném lên, cô lập tức đập quả bóng bị dính chút cát biển về hướng mặt của Quý Mộng Nhiên.
Tuy bóng chuyền đập mạnh vào người nhưng sẽ không làm người bị thương được, mà bãi cát cũng rất mềm. Tuy nhiên lực đánh của Quý Noãn không nhẹ, Quý Mộng Nhiên bị bóng của Quý Noãn đập cho choáng váng ngã xuống đất mãi đến mười mấy giây sau mới chậm rãi bò dậy.
Tiếng xì xầm trong đám người vây xem càng lúc càng rõ ràng. Họ còn tưởng Quý Mộng Nhiên sẽ có biểu hiện xuất sắc gì, kết quả vẫn mất mặt xấu hổ.
Mọi người đều không ngốc, ban đầu họ không thấy được cuộc “tranh đấu” giữa chị em các cô diễn ra như thế nào, nhưng Quý Mộng Nhiên hết lần này tới lần khác cứ khıêυ khí©h và gây phiền cho Quý Noãn. Người có mắt đều thấy được chẳng qua là Quý Mộng Nhiên không cam lòng chịu ấm ức, luôn muốn khơi gợi cảm giác tồn tại mà thôi.
Rõ ràng là thua kém Quý Noãn về mọi mặt mà cứ nhất định phải tranh giành, tính tình của hai chị em này thật đúng là chênh lệch quá nhiều.
“Đi thôi Quý tổng, đừng chơi nữa, nước biển sắp dâng lên rồi, người ở bãi biển đều đã giải tán.”
“Đúng là chẳng có gì đẹp mắt, vô nghĩa, đi thôi đi thôi.”
Quý Noãn không định tiếp tục ở đây dây dưa thêm. Cô lạnh nhạt cúi đầu nhìn Quý Mộng Nhiên đang bò dậy từ dưới đất, rồi xoay người bỏ đi với đám người trước dáng vẻ tức đến đỏ mắt của Quý Mộng Nhiên.
***
Trở lại nhà thể thao, bên trong không còn đông người như hồi nãy vì không ít người đã về phòng nghỉ ngơi.
Quý Noãn nghĩ, không biết mình có nên về phòng nghỉ ngơi không. Dù sao cô cũng chỉ ở lại đây một đêm này là đi, trở về chỉ cần lấy danh nghĩa Tập đoàn MN viết vài phản hồi và đề nghị về khu nghỉ mát là được. Cô không cần phải lãng phí quá nhiều thời gian ở đây.
Thịnh Dịch Hàn vừa qua bãi biển bên kia đưa Quý Mộng Nhiên với sắc mặt khó coi về. Dù anh ta không ủng hộ cô ta gây phiền toái khắp nơi, nhưng Quý Mộng Nhiên mất mặt ở đây thì cũng chẳng khác gì anh ta và nhà họ Thịnh mất mặt.
“Quý tổng.” Thịnh Dịch Hàn để Quý Mộng Nhiên qua bên kia lau mồ hôi và tiện thể uống chút nước trước. Một lát sau, anh ta cứ thế đột nhiên chặn đường Quý Noãn đang chuẩn bị rời khỏi nhà thể thao.
Quý Noãn dừng lại nhìn người đàn ông trước mặt. Không đợi anh ta nói ra cô cũng đoán được mục đích anh ta chặn mình lại. Hôm nay Quý Mộng Nhiên năm lần bảy lượt bị mất mặt ở đây, thế nào cũng sẽ có không ít người nhìn ra được Quý Mộng Nhiên là người được Thịnh Dịch Hàn dẫn tới, dù anh ta xem thường thì e rằng lúc này cũng cảm thấy rất mất mặt.
Quý Noãn không lên tiếng, nhưng ánh mắt đã lạnh dần.
Thịnh Dịch Hàn cười với cô, nói nhỏ chỉ mình cô có thể nghe thấy: “Xem ra ba năm qua cô đã học được rất nhiều thứ ở Luân Đôn, cũng học hỏi được sự cẩn trọng cần có trong xã giao và trên thương trường ở Anh. Mộng Nhiên không biết điều, đi khıêυ khí©h cô mọi nơi quả thật là cô ta không hiểu chuyện, nhưng tốt xấu gì lần này Mộng Nhiên cũng là người tôi dẫn tới. Cô ta dễ dàng bị cô làm mất mặt hết lần này tới lần khác như vậy, mặt mũi của tôi chung quy cũng không giữ được, cô nói xem phải không?”
Quý Noãn liếc anh ta: “Vậy Thịnh tổng định làm gì? Tôi đã ở trong nhà thể thao này cả buổi trưa, dù sức khỏe tốt thì cũng phải mệt mỏi. Chẳng lẽ sau Quý Mộng Nhiên, anh còn muốn chơi bóng gì đó với tôi nữa à? Vậy thì thật ngại quá, tôi không phải vận động viên, hôm nay chỉ là giải trí trong khu nghỉ mát, đánh golf là hoạt động thư giãn, tôi không có hứng thú chơi lại trò này với các người một lần nữa.”
“Rốt cuộc là do cô mệt mỏi, hay là không muốn gặp tôi quá lâu?”
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire