mardi 9 septembre 2025

Chương 444: Anh đã từng đứng sau lưng ôm cô thế này (2)

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Người đàn ông đứng trước mặt thâm trầm nhìn cô, nghiễm nhiên không có ý định để cô rời đi dễ dàng như vậy.

Quý Noãn cụp mắt: “Hai người đến với nhau quả là không hổ danh ngưu tầm ngưu mã tầm mã, tuyệt đối là cặn bã trong cặn bã.”

Thịnh Dịch Hàn không hề tỏ ra tức giận với sự khıêυ khí©h châm chọc của cô, chỉ nói: “Biết chơi phi tiêu không?”

Quý Noãn nhếch môi: “Anh nói đùa gì vậy, phi tiêu chẳng phải cũng bắt nguồn từ Anh như golf sao? Mấy năm nay tôi ở Luân Đôn, những thứ học được e rằng nhiều không đếm xuể. Anh thật sự định để Quý Mộng Nhiên tiếp tục mất mặt với tôi nữa sao? Cô ta muốn chơi đùa, không có nghĩa là tôi cũng rảnh rỗi tốn thời gian với cô ta.”

“Không phải Mộng Nhiên chơi với cô, mà là tôi chơi với cô.” Thịnh Dịch Hàn nói xong liền qua bên người cô, thái độ tựa như không hề có ý định chờ cô đồng ý.


Quý Noãn trầm ngâm một lúc, đảo mắt liền thấy bên kia nhà thể thao quả thật có một khu vực chơi phi tiêu.

Trên tường có một loạt bảng phi tiêu chuẩn quốc tế giống nhau, xa gần đều có.

Nhưng Quý Noãn quả thật chưa từng chơi trò này. Nếu chỉ ngắm, rồi ném trúng vào bảng phi tiêu thì cũng không khó, nhưng muốn ném chuẩn vào hồng tâm lại cực kỳ khó.

Hơn nữa trò này là trò bình thường đàn ông thích chơi, còn phụ nữ rất ít khi động tới, cho nên cô đoán Thịnh Dịch Hàn chơi không tệ. Cách làm việc của anh ta cũng coi là nhanh, mạnh, chuẩn. Có thể khiêu chiến với cô, tất nhiên anh ta không thể chơi kém hơn cô được.

Anh ta muốn giở trò bỉ ổi để lấy lại mặt mũi?

Quý Mộng Nhiên ở bên kia thấy Quý Noãn thế mà lại nhận lời khiêu chiến thật, lại thấy Thịnh Dịch Hàn tiện tay chơi với mấy chiếc phi tiêu trong tay, cô ta bỗng bước nhanh qua, tiến đến trước mặt Thịnh Dịch Hàn: “Anh Thịnh, chúng ta cùng chơi với chị được không. Thế này đi, anh dạy em, em sẽ chơi với chị.”


Nói rồi Quý Mộng Nhiên liền đứng trước người Thịnh Dịch Hàn.

Trong mắt Thịnh Dịch Hàn không có cảm xúc gì đặc biệt. Thấy Quý Mộng Nhiên sáp lại thì đáy mắt anh ta bỗng lóe lên tia chán ghét rồi nhanh chóng biến mất. Anh ta lại nhìn Quý Noãn đang loay hoay với mấy chiếc phi tiêu, thoạt nhìn như không hề sợ hãi. Tuy nhiên, với sự hiểu biết của anh ta về Quý Noãn, đoán chừng là cô thật sự không mấy am hiểu.

Quý Mộng Nhiên lại đòi anh ta nhất định phải cầm tay mình ném phi tiêu, có thể nhận ra cô ta đang cố ý khoe chuyện yêu đương trước mặt mọi người, tiện thể lấy lại chút thể diện luôn. Thịnh Dịch Hàn trầm ngâm một lát bèn đặt phi tiêu vào tay Quý Mộng Nhiên, rồi đứng sau lưng vịn vai và tay cô ta, dạy cô ta tư thế phóng phi tiêu.

“Bắt đầu nhé?” Thịnh Dịch Hàn nhìn về phía Quý Noãn hình như vẫn còn chưa chuẩn bị xong, hỏi một câu.


Quý Noãn cầm một chiếc phi tiêu đi tới, không thèm nhìn anh ta lấy một cái, đứng tại chỗ tìm góc độ, lạnh lùng đáp: “Tùy anh.”

Quý Noãn vốn không muốn đến, nhưng hôm nay nhiều người xem như thế, cho dù thua thì cũng không thể mất bình tĩnh được, huống chi Quý Mộng Nhiên còn ồn ào gây náo động, nên cô không thể đi.

Quý Noãn vừa dứt lời thì Thịnh Dịch Hàn đã cầm tay Quý Mộng Nhiên ném phi tiêu đi.

Có thể thấy rằng anh ta thật sự là cao thủ, cũng không thẹn với đánh giá “nhanh, mạnh, chuẩn” của Quý Noãn, vô cùng chuẩn xác ném phi tiêu về phía trước. Nhưng vì tay của Quý Mộng Nhiên ngăn giữa tay anh ta và phi tiêu, cộng thêm Quý Mộng Nhiên phối hợp không hoàn hảo mà dẫn đến phi tiêu cắm lệch ra ngoài hồng tâm một vòng, tương đương với vòng số chín.

Dẫn dắt một người mới chơi ném phi tiêu được thế này thì thành tích đã xem như không tệ. Xung quanh thỉnh thoảng vang lên tiếng vỗ tay thưa thớt, nhưng nhiều hơn vẫn là tiếng cảm thán không xem chuyện này ra gì.

Trước tiên không nói Thịnh Dịch Hàn là người khôn khéo và xảo quyệt thế nào trong giới kinh doanh, bình thường anh ta ít nói nhưng không thể tùy tiện trêu chọc. Hiếm khi thấy anh ta dẫn theo bạn gái, đã thế cô bạn gái này lại còn là em gái của Tổng Giám đốc Quý. Thế mà cô Quý Mộng Nhiên này lại đi khıêυ khí©h Tổng Giám đốc Quý khắp nơi, hiện giờ ngay cả Thịnh Dịch Hàn bình thường ung dung thản nhiên cũng nâng đỡ cô ta.

Bọn họ hợp tác ném Quý Noãn qua một bên thế này, có rất nhiều quý ông thấy chướng mắt, chỉ mong sao được qua đó ném phi tiêu giúp Quý Noãn.

Trò chơi vốn không thích hợp với phụ nữ đang làm khó Quý Noãn. Nếu bây giờ Quý Noãn tỏ thái độ cần giúp đỡ thì chắc chắn sẽ có quý ông thấy chướng mắt mà qua giúp cô. Nhưng từ đầu đến cuối Quý Noãn vẫn không tỏ ra luống cuống, càng không hề mất bình tĩnh. Điều này khiến các quý ông đã từng chứng kiến biểu hiện đặc sắc của cô vào trưa nay nhất thời không dám tiến lên, để tránh lỡ như cô thật sự biết chơi phi tiêu thì bọn họ đi lên sẽ thừa thãi.

“Tuyệt quá!” Quý Mộng Nhiên vừa ném xong một chiếc phi tiêu liền phấn khích dựa vào ngực Thịnh Dịch Hàn: “Anh Thịnh, chúng ta có thể ném trúng vào vòng giữa kia không?”

Thịnh Dịch Hàn không nhìn cô ta, mà dời mắt nhìn sang Quý Noãn, nói: “Chờ cô ấy ném xong rồi nói.”

Quý Mộng Nhiên cũng lia mắt nhìn sang Quý Noãn, nhướng mày chờ cô xấu mặt.

Quý Noãn không nhìn bọn họ, chỉ cầm phi tiêu nhìn về bảng tiêu phía trước. Dẫu sao cô cũng học được không ít từ Phong Lăng. Dù lúc trước cô học bắn súng với Phong Lăng chỉ được mấy tiếng đồng hồ, nhưng trò ném phi tiêu như ngắm mục tiêu này cũng không đến nỗi quá hoa mắt, nhưng cô không xác định được có thể nhắm trúng hồng tâm hay không.

Quý Noãn ném phi tiêu đi, phi tiêu cắm vào vòng số năm.

Trò này không cách nào có kỳ tích, dẫu sao thực lực cũng bày ra ở đây. Tuy rằng phi tiêu ném ra ổn định, nhưng cô chỉ ném được vòng năm điểm đã đủ để người ta biết được cô không giỏi trò này.

Quý Mộng Nhiên phấn khích, nói: “Anh Thịnh, đến lượt chúng ta rồi kìa!”

Giờ phút này thắng bại đã định, Thịnh Dịch Hàn chỉ đơn giản muốn làm giảm nhuệ khí của Quý Noãn, chứ không có ý định tiếp tục.

Nhưng lúc này Quý Mộng Nhiên đã cầm phi tiêu lên, nắm lấy tay anh ta khăng khăng muốn ném lần nữa. Quý Noãn vẫn bình tĩnh đứng bên cạnh, không hề tỏ ra xấu hổ hoặc ảo não trước thất bại vừa rồi.

Đây chỉ là trò chơi mà thôi, với người mới chơi như cô mà nói, một ván phân thắng thua với ba ván thắng hai cũng chẳng có gì khác biệt.

Nhưng Quý Mộng Nhiên cứ khăng khăng muốn tiếp tục, Thịnh Dịch Hàn không tiện từ chối trước mặt mọi người, chỉ nhìn sang Quý Noãn, sau đó mới cầm tay Quý Mộng Nhiên ném phi tiêu về phía trước.

Lần này Quý Mộng Nhiên không tiếp tục dùng lực theo, mà chỉ dùng lực từ Thịnh Dịch Hàn, vì thế phi tiêu vừa khéo cắm vào vòng tròn chính giữa, một cú ném vô cùng hoàn hảo.

Lúc này tiếng vỗ tay mới sôi nổi hơn, cũng có không ít âm thanh ồn ào trong đám người.

Sau cú ném phi tiêu chuẩn xác này, Thịnh Dịch Hàn không tiếp tục ôm Quý Mộng Nhiên nữa, mà lui về sau một bước. Quý Mộng Nhiên cảm thấy rất đắc ý nên quay sang nhìn Quý Noãn.

Thấy Quý Noãn lại cầm một chiếc phi tiêu khác, Thịnh Dịch Hàn nhìn tư thế của cô, hỏi: “Cần tôi giúp cô không? Quý tổng?”

Ngay cả nhìn Quý Noãn cũng chưa từng nhìn anh ta cái nào, chỉ chăm chú nhìn về bảng phi tiêu, lạnh giọng nói: “Không cần.”


Chương 445: Anh đã từng đứng sau lưng ôm cô thế này (3) 


Lúc này trong đám người vang lên âm thanh, phần lớn đều hỏi Quý Noãn có muốn được trợ giúp hay không.

Quý Noãn không trả lời.

Cho đến khi không biết vì sao tiếng nói từ trong đám người bỗng nhiên im bặt, đồng thời cảm thấy vẻ mặt của Thịnh Dịch Hàn và Quý Mộng Nhiên cũng biến đổi, Quý Noãn mới tạm dừng động tác. Cô còn chưa kịp có phản ứng, chợt phát hiện dường như phía sau có người đến gần.

Khi người phía sau đến gần, đưa tay nắm vai cô, mùi hương thanh mát sạch sẽ dễ chịu như quen thuộc, như xa lạ thoang thoảng quanh người cô. Quý Noãn hơi khựng lại thì tay của người đàn ông đã từ phía sau vòng tới, nắm lấy cổ tay cô, giúp cô đứng với tư thế thích hợp nhất. Giọng nói lành lạnh, trầm bổng vang lên bên tai: “Đừng căng thẳng!”

Không cần quay đầu lại, cô cũng biết người sau lưng là Mặc Cảnh Thâm.

Dù cho khoảng cách ba năm hai người xa nhau như dải Ngân Hà, nhưng chỉ cần khoảnh khắc anh đến gần, giọng nói, mùi hương và hơi thở của anh đủ để cô không cần quay đầu lại vẫn có thể nhận ra rõ ràng, đó là anh.

Thấy Mặc Cảnh Thâm trước đó vẫn ngồi im lìm ở khu nghỉ ngơi, thế mà lại đi tới giúp Quý Noãn, Quý Mộng Nhiên hung dữ nghiến răng, tay cầm phi tiêu chặt đến mức ngón tay trở nên trắng bệch.

Quý Noãn vốn thật sự không căng thẳng, nhưng hơi thở của Mặc Cảnh Thâm bỗng nhiên vờn quanh người cô, hơn nữa có nhiều người bỗng chốc không dám nói lung tung nữa, chỉ im lặng nhìn về bên này, khiến cả người cô càng căng như dây đàn.

Từ phía sau, tay của Mặc Cảnh Thâm vỗ vào thắt lưng cô, chỉnh cho thân hình cứng đờ của cô đứng đúng tư thế. Rồi lại dường như chỉ là đơn thuần hướng dẫn động tác phóng phi tiêu cho cô, tay anh đặt lên cổ cô, giúp cô điều chỉnh và cố định hướng quay đầu và phương hướng có thể đạt được tầm nhìn tốt nhất. Tay còn lại của anh từ đầu đến cuối nắm lấy cổ tay cô đưa về phía trước, lòng bàn tay dày rộng và ấm áp nắm trọn bàn tay cô.

“Tập trung vào chấm tròn phía trước, thân hình không nên xoay chuyển một cách cứng nhắc như vậy. Phi tiêu không phải là trò chơi chỉ cần có sức mạnh. Ngoài độ chính xác ra, còn cần sự tĩnh tâm.” Tiếng của anh gần như phát ra ngay bên tai cô, điềm tĩnh và từ tốn: “Chuẩn bị xong rồi chứ?”

Quý Noãn nhìn về phía bảng phi tiêu một lần nữa: “Được rồi.”

Anh nắm tay cô, phóng phi tiêu đi.

Cũng là trợ giúp một tay chơi mới, nhưng chiếc phi tiêu màu sắc sặc sỡ bắn thẳng vào vòng tròn ở giữa bảng phi tiêu, hơn nữa không chỉ bắn vào chính giữa, mà còn bắn rơi phi tiêu của Thịnh Dịch Hàn và Quý Mộng Nhiên.

Một chiến thắng áp đảo.

Bốn phía vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy. Quý Noãn không nhìn khuôn mặt tái mét vì tức giận của Quý Mộng Nhiên, cũng không nhìn mọi người với tâm trạng tới xem náo nhiệt và ánh mắt dường như chỉ muốn tới để hóng chuyện của họ, mà chỉ nhìn vòng tròn ở giữa bảng phi tiêu phía xa xa, cảm thấy như thời gian trở lại ba năm trước đây ở khu căn cứ XI tại Los Angeles, khi cô không chút tự tin đối diện hồng tâm ở ngoài trăm mét, người đàn ông này đã từng đứng sau lưng hướng dẫn cho cô thế này.

Ánh mắt của Quý Noãn rất bình tĩnh, bình tĩnh như thể dĩ vãng kia hoàn toàn chưa từng tồn tại.

“Cảm ơn Mặc tổng.” Quý Noãn nhìn chiếc phi tiêu ghim vào giữa bảng phi tiêu, rồi thình lình rút tay khỏi lòng bàn tay anh. Cô đứng trước ngực anh, cất giọng rất bình tĩnh, thậm chí hơi lãnh đạm nói: “Có thể buông tôi ra chưa?”

Lúc trước khi cô lên tiếng, anh đứng phía sau cũng không vội vã rời đi. Thế nhưng cô vừa cất tiếng, cánh tay anh đã lập tức thu về, không hề có một phút dừng lại hoặc động tác ôm không cần thiết. Khi Quý Noãn xoay người hướng về phía anh cảm ơn thì khoảng cách giữa hai người đã lại tách ra nửa mét rồi.

“Cảm ơn.” Quý Noãn lại nói.

Mặc Cảnh Thâm thấy vẻ xa lánh và khoảng cách rõ ràng trong mắt cô, cũng không trả lời. Chỉ khi Quý Noãn thản nhiên rời đi, ánh mắt anh mới hờ hững nhìn về phía chiếc phi tiêu màu sắc sặc sỡ ghim trong vòng tròn ở giữa bảng phi tiêu.

Quý Noãn bỏ đi rất nhanh.

Cô là người trước kia Mặc Cảnh Thâm tự tay đẩy đi. Nếu anh đã luôn miệng nói Mặc Cảnh Thâm trước kia đã chết, lấy danh nghĩa đã chết để chia tay cô, thì đương nhiên là cô sẽ chấp nhận lý do tàn nhẫn nhất đó, không hỏi, không lưu tâm, cũng không cần níu kéo nữa.

Thời gian trôi qua, sau khi trở về Hải Thành, cô cũng không nghĩ tới việc qua lại nhiều hơn với Mặc Cảnh Thâm.

Có thể gặp lại nhau đã là không dễ rồi, tuy cô không đến mức căm thù oán hận gì Tổng Giám đốc Mặc cao cao tại thượng này, nhưng cô với anh cũng không còn bất kỳ quan hệ nào.

Trước đây sau khi ly hôn, cô không định gặp lại anh. Dù cho Ngự Viên bị phá bỏ, bị niêm phong, dù cho cô tới nước Anh xa xôi, cô cũng không nghĩ tới việc còn có thể nói chuyện với anh trong tình thế và khoảng cách gần như thế này.

Quý Noãn trở về phòng. Sau khi vào phòng, cô mới phát hiện cả người mình đẫm mồ hôi. Buổi sáng phơi nắng lâu như vậy, buổi chiều lại liên tục chơi trò chơi, vận động không ngừng, có lẽ ban nãy lúc chơi phóng phi tiêu, trên người cô có mùi không được dễ chịu lắm.

Cô lại nghĩ tới tình cảnh lúc đó, nghĩ đến những tiếng xì xầm của những người xung quanh khi Mặc Cảnh Thâm ôm và giúp cô, nghĩ đến ánh mắt điềm tĩnh, lãnh đạm từ đầu đến cuối của Mặc Cảnh Thâm.

Có lẽ xa cách lâu ngày gặp lại khiến tâm trạng cô kích động, nhưng lúc này Quý Noãn không muốn nhắc lại.

Quý Noãn vào phòng tắm đứng dưới vòi sen đang chảy nước ấm.

Cách đây ba năm ở khách sạn kia, thiếu chút nữa là cô đã chết do sốt cao vì ngâm mình trong nước lạnh và không khí lạnh. Từ đó, cô hầu như không tắm nước lạnh nữa. Thường ngày cô cũng rất ít động vào nước lạnh, cho dù thời tiết có oi bức cỡ nào, cô cũng tuyệt đối không uống nước lạnh. Cũng chính vì vậy, chứng thể hàn của cô đã thuyên giảm rất nhiều. Thời gian gần đây, mỗi khi đến kỳ kinh nguyệt, bụng cô cũng không đau dữ dội nữa.

Khi cô tắm xong đã là bảy giờ rưỡi. Đang là mùa Hạ, trời sẩm tối, nhưng bóng đêm chưa hoàn toàn chiếm ngự.

Khu nghỉ mát vẫn còn rất náo nhiệt. Mấy năm gần đây, trong số những người thành công ở Hải Thành, có rất nhiều người còn trẻ, không phải là những “ông chú” bốn mươi lăm tuổi bụng bia mà cô quen nhìn thấy khắp nơi trước kia.

Có người đang làm món nướng ở khu vực cho phép nấu nướng bên bãi biển, khá nhiều người đang uống rượu tán gẫu, bầu không khí rất náo nhiệt.

Căn phòng Quý Noãn ở là lầu hai của biệt thự nghỉ dưỡng, có một ban công rất lớn, cô mở cửa sổ bước ra ban công. Gió biển từ nơi xa thổi về. Cô nhìn thấy một nhóm người đang nướng thức ăn, đều là khuôn mặt mấy ngày này hay gặp, không có Thịnh Dịch Hàn và Quý Mộng Nhiên, đương nhiên cũng không có Mặc Cảnh Thâm.

Phía chân trời xuất hiện lác đác vài vì sao. Quý Noãn ngồi trên ban công ngắm nhìn bầu trời đêm, lắng nghe tiếng cười nói của đám người dưới kia.

Gió biển nhẹ nhàng lướt qua, Quý Noãn đưa tay lên vén mái tóc đã gần khô. Lúc cúi đầu lần nữa thì cô nhìn thấy Thẩm Mục trong đám người. Nhưng hiển nhiên Thẩm Mục đến tham gia góp vui, còn Mặc Cảnh Thâm vẫn không xuất hiện.

Chương 446: Cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của mặc cảnh thâm (1)


Từ rất xa, Thẩm Mục nhìn thấy Quý Noãn ngồi trên sân thượng, liền mỉm cười giơ xiên thịt trên tay chào Quý Noãn, lại ra hiệu mời cô xuống tham gia cùng mọi người.

Quý Noãn mỉm cười xua tay. Thẩm Mục lại vẫy cô, thậm chí còn nói vài câu với mấy người bên cạnh. Sau đó mấy người kia đưa tay vẫy Quý Noãn, liên tục gọi cô xuống ăn và tham gia với mọi người cho vui.

Vốn Quý Noãn muốn nói mình vừa mới tắm xong, xuống ăn món nướng thì cả người sẽ đầy mùi thịt nướng, nhưng mọi người đều rất nhiệt tình. Cô vừa về nước, đang cần lui tới giao thiệp với mọi người, không thể quá cô độc, cũng không thể không hòa hợp với mọi người. Suy nghĩ một chút, cô xoay người cầm chiếc áo khoác mỏng rồi đi ra ngoài.

Thời tiết rất nóng nực, gió biển ban đêm mát mẻ mang theo một chút mùi tanh của biển. Quý Noãn vừa tới đã được nhét vào tay một xiên thịt lớn. Sau khi chào hỏi mọi người, Quý Noãn ngồi trên ghế dài bên cạnh, thỉnh thoảng nói chuyện phiếm với người kế bên.

Thẩm Mục tới gần, ngồi cạnh Quý Noãn, đưa một lon bia vừa mở cho cô: “Uống bia không?”

“Mấy năm nay tôi rất ít khi uống đồ lạnh.”

Thẩm Mục gật đầu, cũng không ép. Cậu ta đưa lon bia lên hớp một ngụm, sau đó vừa ăn vừa nhìn mặt biển mênh mông vô bờ trong đêm đen, cất giọng xa xôi: “Thời gian qua nhanh thật, thấm thoắt đã ba năm trôi qua. Tôi thật sự không nghĩ rằng bà…” Cậu ta dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: “Thật không nghĩ tới Quý tổng bây giờ đã thay đổi rất nhiều. Cuộc gặp mặt trên chuyến bay về nước lần trước còn khiến tôi tưởng rằng tất cả đã trở lại với thời gian ba năm trước đây, không có gì thay đổi. Nhưng giờ đây tôi phải thừa nhận là cô đã thật sự thay đổi rất nhiều.”

Vừa rồi trong lúc đang nói cậu ngừng lại một chút, vì theo thói quen định gọi Quý Noãn là “bà Mặc”, nhưng sực nhớ ra, nên sửa lại là “Quý tổng.”

Dường như không nhận ra sự ngập ngừng của Thẩm Mục, Quý Noãn chỉ cười cầm xiên thịt lớn trong tay đưa cho cậu ta: “Tôi không ăn được nhiều như thế này, cậu ăn giúp tôi đi.”

Thẩm Mục mỉm cười nhận lấy, nhưng không ăn mà đặt trên tờ giấy dầu màu trắng sạch sẽ bên cạnh ghế dựa, rồi vừa uống bia vừa nhích lại gần Quý Noãn một chút.

Quý Noãn cũng không tránh né, dù sao Thẩm Mục cũng là người quen cũ, cậu ta càng biết cư xử đúng mực.

Đến khi nhích lại gần đủ để nói chỉ một mình cô nghe được, Thẩm Mục mới cất tiếng: “Cô thật sự không định nối lại quan hệ với Tổng Giám đốc Mặc sao?”

Quý Noãn mỉm cười, không trả lời, chỉ xin một lon bia không ướp lạnh từ một người đi ngang qua, khui ra “cụng” với Thẩm Mục, uống một ngụm rồi thản nhiên nói: “Tôi đã ăn cơm tối, bây giờ ăn không được nhiều nữa, vậy thì ngồi đây chơi một lát. Có muốn tôi đối ẩm với anh vài lon không?”

Thẩm Mục cũng nâng lon bia lên cụng với Quý Noãn. Thấy thái độ Quý Noãn quả quyết như vậy, cậu ta cũng không nhắc tới chủ đề cũ nữa. Hai người uống xong một lon bia, Quý Noãn cũng không ăn gì, chỉ ngồi hóng gió, ngắm nhìn đám người đang cười nói bên lò nướng.

Thỉnh thoảng có người quản lý của một công ty bất động sản nào đó ở Hải Thành tới ngồi bắt chuyện với cô, Quý Noãn cười nói chuyện trò đến gần chín giờ tối mới quay về.

Khi cô quay về, vừa vặn có một người đàn ông trẻ tuổi cũng đi chung đường với cô. Hai người cùng đi về phía biệt thự nghỉ dưỡng, vừa đi vừa trò chuyện.

Khi sắp đến biệt thự, Quý Noãn sơ ý giẫm phải một viên đá cuội trên mặt đất không biết từ đâu lăn tới, suýt nữa bị ngã. Người bên cạnh đưa tay đỡ cô, Quý Noãn cảm ơn xong liền rút tay lại.

Hai người đối đáp qua lại vài câu khách sáo, lòng bàn tay người kia dường như còn lưu lại cảm giác mềm mại trên cổ tay trắng nõn của Quý Noãn. Dưới ánh đèn đêm trong khu nghỉ mát, người kia nhìn thấy cho dù chỉ một nụ cười rất nhẹ của Quý Noãn, cũng rất xán lạn, đầu chợt nóng lên, đột nhiên hỏi: “Tuy là hỏi tuổi phụ nữ thì không được tế nhị cho lắm, nhưng hẳn là Quý tổng cũng đã đến tuổi kết hôn rồi chứ?”

Mặt Quý Noãn không đổi sắc, cô nói: “Thật không? Chẳng phải hiện nay rất nhiều phụ nữ qua ba mươi tuổi cũng không dự định kết hôn sao? Hiện nay với độ tuổi của tôi, cũng đâu tính là đến tuổi kết hôn?”

“Ha ha, ý tôi là, không nghe nói Quý tổng đang hẹn hò gặp gỡ bạn trai, không biết là vì Quý tổng quá kín tiếng nên không công khai chuyện tình cảm, hay là thật sự vẫn còn độc thân?”

Quý Noãn mỉm cười giơ một ngón tay lên khẽ lắc qua lắc lại, ý bảo giữ bí mật: “Không thể nói, không thể nói!”

“Chẳng lẽ cô thật sự đã có người đàn ông mình ngưỡng mộ trong lòng? Chẳng lẽ người đó không ở trong giới doanh nhân, không tiện giới thiệu?”

Vẻ mặt thần bí của Quý Noãn khiến người kia cũng không tiện mở miệng hỏi tiếp. Biết rất có thể cô không phải độc thân, nên người kia cũng không nói gì thêm, chỉ có thể chúc mừng với vẻ khách khí và tiếc nuối. Khi đưa Quý Noãn về tới trước cửa biệt thự, người kia cáo từ rồi xoay người đi về phía ngôi biệt thự nghỉ dưỡng gần nhất.

Thấy người đàn ông kia đã đi, Quý Noãn nhíu mày, cởϊ áσ khoác mỏng đẫm mùi tanh của gió biển xuống, cầm trên tay, ung dung xoay người định đi vào biệt thự.

Nhưng vừa đi tới trước cửa, cô chợt trông thấy một bóng người đang đứng ở đó. Cô đưa mắt nhìn liền chạm phải ánh mắt thâm trầm vừa quen thuộc vừa xa lạ của Mặc Cảnh Thâm.

Bước chân của Quý Noãn liền khựng lại, lúc nãy đi tới cô cũng không chú ý Mặc Cảnh Thâm vậy mà lại ở chỗ này.

Khu nghỉ mát này có rất nhiều biệt thự, trong mỗi biệt thự đều có khá nhiều người. Thật ra cô cũng không biết Mặc Cảnh Thâm ở biệt thự nào, dù sao tối hôm qua anh cũng không ở chỗ này. Tuy tối nay vừa gặp Thẩm Mục, nhưng theo tiềm thức hoặc bản năng, cô tưởng Mặc Cảnh Thâm đã đi rồi.

Nhưng anh lại đang đứng ở kia.

Hiển nhiên là anh đã nghe được cuộc trò chuyện giữa cô và người đàn ông kia.

Quý Noãn chỉ ngẩn người một lát rồi liền bình tĩnh trở lại. Nghĩ là tình cờ đi qua vừa vặn chạm mặt anh, cô chỉ khách sáo và xa cách gật đầu chào, cũng không gọi mấy tiếng “Tổng Giám đốc Mặc”, càng không gọi tên anh.

Mặc Cảnh Thâm đứng ở đó, không có bất cứ động tác nào đáp lại cái gật đầu của cô.

Quý Noãn thoáng nhìn điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay anh. Tuy điếu thuốc đã được châm lửa nhưng anh không vội hút, làn khói thuốc trắng đυ.c lượn lờ trước người. Qua màn khói thuốc, anh lãnh đạm nhìn cô, ánh mắt trong sáng.

Trong ký ức của Quý Noãn, Mặc Cảnh Thâm có hút thuốc, nhưng rất ít khi. Từng ở chung với anh lâu như vậy, nhưng cô chưa từng nhìn thấy anh hút thuốc bao giờ.

Không ngờ giờ đây anh lại mang thuốc lá theo người.

Hôm nay, trong lúc phóng phi tiêu, cô ngửi được mùi thuốc lá rất nhẹ trên người anh, nhưng lúc đó cô cũng không quá chú ý.

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire