mardi 9 septembre 2025

Chương 450: Vừa rồi ông mặc ngồi ở trên kia (3)

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Tiểu Bát lại vừa mới báo cảnh sát, kết quả là cảnh sát còn chưa tới, thì khi cô chạy tới phòng khách thì đã thấy Tổng Giám đốc của Hằng Thành tức giận mặt mày đỏ bừng đi thẳng một nước.

Tiểu Bát vô cùng kinh ngạc đứng ngoài cửa nhìn một lúc. Đợi khi những người kia đều rời đi, cô vội bước vào phòng, nhìn thấy Quý Noãn ngồi giữa phòng khách, vẻ mặt bình tĩnh như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

“Chị Đại, chị không sao chứ?”

“Không sao, em báo cảnh sát à?”

“Dạ, em thấy chị và mọi người ở trong đó không ra, sợ chẳng may xảy ra chuyện gì, nên báo cảnh sát…”

Quý Noãn gật đầu: “Được, đến lúc đó để họ tới đồn cảnh sát ghi lời khai cũng tốt, để người ở trên đều biết, cũng là ra oai phủ đầu họ. Sau này họ cũng không dám trở lại Tập đoàn MN giở thói ngang ngược nữa đâu.”


Tiểu Bát nghe cô nói nửa hiểu nửa không, nhưng thấy dường như Quý Noãn không hề hoảng sợ, lại nghĩ tới mấy năm nay Quý Noãn đã từng gặp không ít chuyện ở Luân Đôn mà vẫn có thể xử lý ổn thỏa, xem ra là mình lo lắng dư thừa rồi.

Hai ngày sau, quả nhiên Tổng Giám đốc của Hằng Thành đến gặp phía chính quyền cầu tình, cũng đương nhiên là không dám tiếp tục cố ý nhằm vào Tập đoàn MN nữa. Chưa tới hai ngày, thế lực các nơi của Tập đoàn Hằng Thành ở Hải Thành đều bị tan rã. Ngay cả Tổng Giám đốc của Hằng Thành cũng không dám lộ diện. Những người khác càng không dám tiếp tục giở trò. Phía Tập đoàn MN rốt cuộc cũng trở lại yên ổn.

***

Cuối tuần, ban ngày Quý Noãn không đến công ty, ở nhà một mình quét dọn nhà cửa, rồi đến siêu thị mua một một ít thức ăn, làm một bữa cơm trưa ngon lành.


Buổi chiều, Quý Noãn lại dành một tiếng đồng hồ tập yoga. Cô đang quỳ rạp trên mặt đất thực hiện động tác cuối cùng thì đột nhiên có cuộc gọi đến. Cô lăn một vòng trên thảm đến bên sofa, rồi ngồi dậy cầm lấy điện thoại di động trên bàn.

“A lô?”

“Cô Quý, tôi là Vinse.” Tiếng một người đàn ông truyền ra từ điện thoại, giọng không nhanh không chậm: “Tôi đã đặt chỗ trước ở nhà hàng tối nay rồi, buổi chiều không có việc, nên đến sớm đón cô luôn.”

Lúc này Quý Noãn mới cầm điện thoại di động đứng dậy, đi tới cửa sổ nhìn xuống. Quả nhiên cô nhìn thấy xe của Mr. Vinse đã đậu ở dưới lầu khu nhà.

“Chẳng phải đã nói là năm giờ chiều sao? Bây giờ mới hơn ba giờ thôi.” Quý Noãn nhìn đồng hồ.

“Cô về nước cũng chưa bao lâu, trước khi về nước chẳng phải cô đã nói trở về nghỉ ngơi một thời gian sẽ dọn nhà sao? Tôi đến xem cô có đồ vật gì cần chuyển không.” Mr. Vinse nói qua quýt: “Tôi có thể lên nhà ngồi không?”


Từ rất xa, Quý Noãn nhìn thấy cửa xe mở ra, Mr. Vinse mặc âu phục từ trong xe bước xuống, nhưng không đi vào cửa, mà nhìn lên vài lần, như đang tìm xem nhà Quý Noãn ở phía nào.

“Vậy anh chờ tôi một lát, tôi sẽ đi xuống.”

Nghe ra cô không có ý mời mình vào nhà, Mr. Vinse cười buồn: “Ban ngày ban mặt tôi không thể làm được gì cho cô, chỉ muốn xem trong nhà cô có đồ vật gì cần chuyển, rốt cuộc cô lại rất dứt khoát, không muốn để tôi vào nhà.”

“Trong nhà tôi rất lộn xộn, lúc này không tiện tiếp đãi.” Quý Noãn nói qua loa, rồi dứt khoát cúp điện thoại.

Thấy cô cự tuyệt dứt khoát như vậy, Mr. Vinse cười buồn, bỏ điện thoại di động vào túi áo.

Khoảng mười phút sau, Quý Noãn đi xuống lầu.

Cô đã thay quần áo, mái tóc ngang vai bị gió thổi ra sau đầu. Cô không cần trang điểm nhưng vẫn xinh đẹp tự nhiên. Gương mặt trắng trẻo ngước lên, trông xinh đẹp hơn rất nhiều cô gái trang điểm khéo léo trên đường.

“Những cô gái cùng tuổi với cô đều nhân dịp cuối tuần ra ngoài hẹn hò ăn cơm, hoặc là xem phim. Cô thì ngược lại, thời tiết đẹp như thế này lại giam mình ở trong nhà! Cả ngày nay bây giờ cô mới xuống lầu phải không?” Khi mở cửa xe, Mr. Vinse cười hỏi.

“Không, hồi sáng tôi tới siêu thị, nhưng cũng chỉ mua vài thứ rồi về.” Quý Noãn ngồi vào trong xe, lại nói: “Nhà hàng mà anh đặt, hẳn là năm giờ chiều mới có thể đến. Anh đến sớm thế này, trong nhà tôi cũng chưa thu dọn, ngổn ngang lộn xộn nên không tiện mời anh vào ngồi chơi. Còn mấy tiếng đồng hồ nữa, chúng ta cũng không thể cứ ngồi trò chuyện trong xe vậy chứ?”

Mr. Vinse mỉm cười nhìn cô: “Nếu cô đồng ý, thật ra tôi rất thích trò chuyện với cô trong không gian nhỏ hẹp như thế này, trò chuyện bao lâu cũng được.”

Quý Noãn nhìn anh ta rồi thu hồi ánh mắt: “Dù sao thì tối nay tôi cũng muốn đến phố thương mại. Tôi biết bên kia có quán cà phê không tệ. Trước đây khi còn mở phòng giao dịch, tôi từng mua cà phê ở đó, mùi vị rất nguyên bản, hay là mình vào đó ngồi một lúc?”

“Được.”

“Ok, vậy thì đi thôi.” Quý Noãn tiện tay thắt dây an toàn.

Thấy dáng vẻ phấn chấn của cô, Mr. Vinse mỉm cười, đánh vô lăng đưa xe rời khỏi khu nhà ở, hỏi: “Cô đã nghĩ ra nơi nào để chuyển chỗ ở chưa? Đến khu vực gần công ty ở Thành Tây hay là một nơi có phong cảnh đẹp và không khí trong lành?”

“Gần đây tôi không có thời gian suy nghĩ về chuyện này, dù sao thì hiện giờ tạm thời có một chỗ ở là đủ rồi. Thường ngày tôi còn dành thời gian về nhà thăm ba tôi. Về chuyện dọn nhà, tuy ban đầu tôi định như vậy, nhưng bây giờ tôi đã bỏ ý định đó rồi, thật sự không có thời gian lựa chọn nhà.”

“Mười mấy căn biệt thự của Tập đoàn BGY ở khu xây dựng ngoại ô cũng không tệ, tôi giúp cô dọn sang một căn có cảnh vật đẹp nhất nhé?”

“Không cần đâu. Nhà do công ty anh xây chiếm diện tích quá lớn, phần lớn xoay quanh vùng ngoại ô. Tuy ở đó không khí tốt lành, thích hợp người giàu có sinh sống, nhưng đối với người mà đôi khi ngay cả lái xe cũng lười như tôi, thì chỉ thích hợp ở khu vực gần công ty.”

“Tôi có mấy căn nhà ở khu Thành Tây đã được lắp đặt thiết bị, có một căn rất gần công ty cô. Nếu bây giờ cô còn chưa nghĩ ra rốt cuộc nên chuyển đi đâu, thì có thể chuyển đến đó.”

“Thật sự là không cần đâu.”

“Tôi lại không thu tiền thuê nhà. Nếu cô ở, tất cả thẻ khóa phòng đều giao cho cô, tôi không thể tùy tiện xông vào nhà, cô sợ cái gì?”

Quý Noãn bậm môi: “Tôi nghe nói, anh vì công việc ở BGY mới tới Hải Thành. Trước đây anh cũng không phải là người Hải Thành, bây giờ lại có nhiều nhà ở đây như vậy. Chỉ là khu Thành Tây hơi hẻo lánh, sao anh cũng có nhà ở đó?”

“Nếu tôi nói thật lòng, chỉ sợ cô sẽ càng né tránh tôi.”

“… Vậy à?”

Nhân lúc đèn đỏ, Mr. Vinse dừng xe lại liếc nhìn cô: “Trước kia, lúc cô còn ở nước Anh, tôi đã biết sớm muộn gì cô cũng sẽ trở về. Thấy công ty cô ở khu Thành Tây, tôi cũng suy nghĩ sẽ có một ngày cô sẽ tới ở vùng phụ cận công ty, nên tôi đã mua mấy căn nhà ở gần công ty cô. Đơn giản là tôi hi vọng khi cô ở đó, tôi cũng đến ở, hàng ngày đều có thể có cơ hội ngẫu nhiên gặp mặt cô. Rồi thời gian càng lâu về sau, cô sẽ càng quen với sự tồn tại của tôi.”


Chương 451: Vừa rồi ông mặc ngồi ở trên kia (4)


Thì ra Mr. Vinse không chỉ mua mấy căn nhà, mà mua rất nhiều nhà ở gần công ty cô. Hễ căn nhà nào có khả năng cô sẽ tới ở, là anh ta mua.

Quý Noãn cũng không phải là người có lòng dạ sắt đá gì. Cho dù cô không chấp nhận tình cảm của Mr. Vinse, nhưng trong lòng thật sự có một chút cảm động và áy náy trước tấm lòng của anh ta.

Dù sao ba năm nay, bất cứ lúc nào Mr. Vinse cũng tìm cơ hội công tác ở Anh, và thường xuyên đi Luân Đôn giúp cô. Mấy năm nay, cô có thể tiến hành mọi việc một cách thuận lợi đều là vì có nhiều “quý nhân” giúp đỡ. Mặc dù thời gian Mr. Vinse ở Luân Đôn cũng không lâu lắm, nhưng anh ta đã giúp cô rất nhiều việc.

“Hôm nay tôi mời anh ly cà phê.” Quý Noãn trầm ngâm một lát, rồi cất tiếng: “Mỗi lần tôi muốn cảm ơn anh, tôi đều nói muốn thiết đãi anh, nhưng lần nào anh cũng đều giành trả tiền. Giữa hai chúng ta, số tiền đó cũng không đáng kể, nhưng về mặt khác, tôi thật sự mắc nợ anh rất nhiều. Dù sao anh cũng phải để tôi tìm một cách đơn giản nhất để trả lại.”

Mr. Vinse lặng im trong giây lát rồi khẽ cười: “Nếu như cô có thể không tiếp tục nói chuyện khách sáo như vậy với tôi nữa thì cũng xem như đã trả hết nợ cho tôi rồi.”

“Việc nào ra việc nấy chứ, không thể tính như vậy được. Tối nay anh mời tôi ăn cơm, buổi chiều tôi mời anh uống cà phê, như thế là có qua có lại.”

“Có qua có lại?” Mr. Vinse bỗng dừng xe lại, quay đầu sang nhìn Quý Noãn ngồi bên cạnh: “Cô Quý thân mến, tôi hi vọng cách thức có qua có lại này có chiều sâu hơn một chút.”

Quý Noãn nhếch môi, vẻ mặt tươi cười, nhưng cuối cùng cũng không trả lời.

Mr. Vinse tiếp tục lái xe. Sau khi tìm được chỗ đỗ xe ở khu lân cận phố buôn bán, anh ta nói: “Lần trước tặng vòng đeo tay cho cô, cô không nhận, hại tôi để ở nhà, bị mẹ tôi đột nhiên về nước nhìn thấy. Bà liên tục gặng hỏi có phải tôi thích cô gái nhà nào rồi, muốn tôi giới thiệu với bà. Nếu tôi không cho bà gặp cô gái mà tôi sắp kết hôn, bà sẽ không chịu đi. Cô nói có phải tôi đã thật sự lớn tuổi rồi không, nếu không kết hôn, ba mẹ tôi đều sẽ buồn đến mức bạc tóc?”

Từ lời nói của Mr. Vinse, dường như Quý Noãn mơ hồ nghe ra điều gì đó, cô liếc nhìn anh ta: “Tối nay anh cố ý mời tôi đi ăn, không phải là muốn tôi gặp mẹ của anh đó chứ?”

Mr. Vinse có phần buồn bã, anh ta day mi tâm: “Quả thật là tôi có ý định này, nhưng không dám thực hiện. Chưa được cô đồng ý, làm sao tôi dám dùng cách này ép cô?”

“Vậy mẹ anh còn ở Hải Thành không?”

“Còn, bà cũng biết tối nay tôi mời cô đi ăn, cứ nói muốn đến gặp cô, nhưng tôi ngăn cản. Tuy tôi không nói rõ quan hệ giữa tôi và cô, nhưng bà vẫn khăng khăng cho rằng tôi có bạn gái mà không cho người trong nhà biết. Lớn tuổi rồi, bà bắt đầu bận tâm lo nghĩ cho con cái, bây giờ lại càng đặc biệt quan tâm chuyện kết hôn của con cái, tôi thật sự không lay chuyển được bà.” Mr. Vinse vừa nói vừa ra hiệu Quý Noãn có thể xuống xe.

Sau khi xuống xe, Quý Noãn đưa mắt nhìn quán cà phê cách đó không xa, lại mỉm cười nhìn Mr. Vinse vừa xuống xe, rồi chỉ về phía quán cà phê kia, ý nói đó là quán cà phê mà cô nhắc tới lúc nãy.

Quý Noãn xoay người đi thẳng tới, không chú ý đến chiếc Bugatti màu đen đỗ ở bãi đỗ xe và chiếc Ghost màu đen mà chỉ cần liếc mắt là có thể nhận ra ngay ở phía sau.

Sau khi vào quán cà phê, hai người ngồi xuống một chỗ trống gần quầy rượu ở lầu một. Quý Noãn gọi một ly cà phê kiểu Mỹ, Mr. Vinse nói muốn uống giống như cô.

Chẳng qua là một cuộc dạo chơi buổi chiều, Quý Noãn nhắc tới một số chuyện thú vị xảy ra ở Luân Đôn mà Mr. Vinse cũng tham dự. Hai người càng trò chuyện càng vui vẻ. Bỗng nhiên từ gần đó, có một người phụ nữ đứng tuổi ăn mặc hợp thời trang đi tới. Mr. Vinse đang cười cười nói nói liền khựng lại trong thoáng chốc, nhìn người phụ nữ kia một chút rồi lại nhìn Quý Noãn đang có vẻ ngờ vực.

Người phụ nữ đứng tuổi xinh đẹp đưa mắt ra hiệu với Mr. Vinse, rồi lại nhìn Quý Noãn một chút, sau đó hỏi với vẻ không chắc chắn: “Chính là cô gái này phải không con?”

Quý Noãn liếc nhìn người phụ nữ kia, thấy ánh mắt vừa tha thiết vừa phấn khởi của bà ta thì đại khái đã hiểu ra. Cô lễ phép gật đầu với người phụ nữ kia: “Cháu chào dì.”

Trong nháy mắt Mr. Vinse liền trở lại dáng vẻ lãnh đạm thường ngày trước mặt cô. Dường như hơi bất đắc dĩ, anh ta ho một tiếng, đặt ly cà phê xuống, vẻ mặt hơi trách cứ nhìn về phía người phụ nữ xinh đẹp kia: “Mẹ, làm thế nào mẹ tới đây được?”

Quý Noãn: “…”

Quả nhiên cô đoán không sai, thật sự là bà ấy lặng lẽ tới đây.

Người phụ nữ kia mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh Mr. Vinse, rồi cười tủm tỉm nhìn Quý Noãn: “Cô gái, cháu bao nhiêu tuổi rồi?”

Quý Noãn: “… Dạ hai mươi bốn ạ.”

“Hai mươi bốn tuổi? Ái chà, nhỏ hơn con dì mười tuổi. Con trai dì đã quen quanh năm sống tự lập ở bên ngoài, hơn ba mươi tuổi rồi mà tới bây giờ cũng chưa nói sẽ lấy vợ hoặc đưa bạn gái về nhà. Dì và ba nó luôn ở nước ngoài, cũng không có thời gian chăm sóc nó. Khó khăn lắm dì mới phát hiện nó có dấu hiệu yêu đương, vậy mà nó vẫn cố giấu giếm dì. May mà hôm nay lúc nó ra cửa, dì phát hiện dáng vẻ của nó không giống như đi làm, nên mới len lén đón xe chạy theo. Dì thấy nó đi đón cháu, sau đó hai người lại tới đây uống cà phê… Rốt cuộc thì dì có thể gặp con dâu tương lai của mình rồi!”

“Khụ khụ.” Nghe mấy tiếng “con dâu tương lai”, Quý Noãn giật mình nuốt nước bọt, trong nước bọt còn lẫn vị cà phê. Vị đắng đột ngột khiến cô ho mấy tiếng liên tiếp, ho đến mức mặt hơi đỏ lên.

Người phụ nữ xinh đẹp kia thấy cô đỏ mặt, càng bất chấp Mr. Vinse bên cạnh, đưa tay kéo tay Quý Noãn, cười tủm tỉm hỏi: “Cô gái, cháu họ gì vậy?”

“Thưa dì, có lẽ dì hiểu lầm rồi, quan hệ giữa cháu và Mr. Vinse không như dì nghĩ đâu…”

“Ối dào, không cần giải thích với dì. Dì biết những người trẻ tuổi các cháu muốn tự lập, yêu đương thì muốn giấu giếm trong nhà, khi kết hôn cũng chơi trò “kết hôn bí mật” gì đó, thật ra là đều sợ trong nhà giục sinh con chứ gì? Nếu cháu không muốn sinh, dì cũng không hối thúc. Nhưng nếu nó đã có bạn gái rồi mà vẫn không chịu dẫn về gặp hai vợ chồng dì, thì quá đáng rồi!” Người phụ nữ xinh đẹp kia vừa nói vừa kéo tay Quý Noãn, giọng rất tha thiết: “Tuy thằng bé nhà dì đã ba mươi mấy tuổi rồi, nhưng vẫn chưa từng qua lại với những cô gái không ra gì. Dì có thể vỗ ngực cam đoan tư cách của nó. Nếu hai đứa có tình cảm với nhau thì kết hôn sớm một chút đi! Dì và ba nó ở nước ngoài cũng có thể yên tâm, không phải lúc nào cũng bận tâm đến việc hôn nhân của nó. Nhưng cho tới bây giờ, thằng bé này không hề để lộ chút tin đồn nào. May là hôm đó dì nhìn thấy vòng tay đặt trên sofa trong nhà…”

Chương 452: Vừa rồi ông mặc ngồi ở trên kia (5)


Nếu biết trước vì cái vòng tay kia mà xảy ra tình thế hôm nay thì lúc đó cho dù có làm chuyện trái lòng, Quý Noãn cũng đã nhận nó cho rồi.

Tuy nhiên qua chuyện này có thể nhận thấy, hẳn là có rất ít phụ nữ xuất hiện trong nhà của Mr. Vinse, nếu không thì mẹ anh ta sẽ không chỉ vì một cái vòng tay mà liên tưởng ra nhiều chuyện như vậy. Điều này cũng có nghĩa rằng, thường ngày anh ta cũng rất chừng mực trong quan hệ nam nữ.

Hạ Điềm luôn nói bên cạnh cô nên có một người như thế. Mặc dù hiện tại cô thờ ơ đối với chuyện tình cảm, nhưng Mr. Vinse thật sự rất tốt.

Thấy vẻ mặt như xấu hổ lại như muốn cười của Quý Noãn, Mr. Vinse nói: “Cô Quý là Tổng Giám đốc tài chính của Tập đoàn MN. Cô ấy mới từ nước Anh trở về. Tuy bọn con thường xuyên qua lại, nhưng không giống như mẹ nghĩ đâu ạ!”

“Sao lại không phải như mẹ nghĩ? Nếu là người khác, mẹ còn không dám xác định như vậy đâu!” Thấy vẻ mặt Quý Noãn hơi ngượng ngùng, người phụ nữ đứng tuổi xinh đẹp kia liền rút tay lại, nhìn về phía Mr. Vinse, nói: “Nhưng vòng đeo tay của con lại khắc mấy chữ cái ‘JI-NUAN’*! Vừa rồi con gọi cô ấy là “cô Quý”, chẳng phải là muốn tặng cho cô ấy sao?”

(*) Tên Quý Noãn phiên âm ra tiếng Trung là Jì nuǎn.

Mr. Vinse dở khóc dở cười: “Mẹ hiểu lầm rồi!”

“Hiểu lầm cái gì mà hiểu lầm? Con sợ nói chuyện bạn gái ra thì ba con sẽ suốt ngày hỏi con chứ gì? Con yên tâm đi, từ ngày mai trở đi, mẹ tuyệt đối không hỏi tới. Thế nhưng nếu đã gặp nhau rồi, dù sao cũng phải để mẹ hỏi thăm cô Quý đây một chút chứ.” Người phụ nữ kia mỉm cười nhìn Quý Noãn: “Cháu Quý, dì nói đúng không?”

Quý Noãn hơi mím môi: “Dì ơi, dì thật sự hiểu lầm rồi!”

Người phụ nữ kia chậc lưỡi: “Hai đứa đã ngầm thỏa thuận trả lời như thế chứ gì! Cho tới bây giờ, con trai dì thường không mất thời gian và công sức cho phụ nữ. Vòng tay kia khắc tên cháu, cho thấy nó thật sự rất quan tâm cháu. Hơn nữa hai người đều là người thành đạt, có thể giúp đỡ lẫn nhau, đây là chuyện tốt! Con trai dì hơn cháu mười tuổi cũng sẽ càng yêu thương chiều chuộng cháu. Trai đẹp gái xinh, hai đứa rất xứng đôi!”

Nói rồi, người phụ nữ đứng tuổi xinh đẹp cởi chiếc vòng tay xanh biếc khỏi cổ tay, rồi nắm tay Quý Noãn định đeo vào tay cô: “Lần đầu tiên dì gặp cháu, vì vội vàng nên không chuẩn bị quà gặp mặt. Vòng phỉ thúy này là dì mới mua được từ một người bạn chơi đồ cổ cách đây không lâu. Dì thấy trên tay cháu không đeo trang sức gì, vòng này tạm xem là lễ vật ngày gặp mặt nhé! Lần sau khi cháu tới chơi nhà, dì sẽ chuẩn bị quà tặng chu đáo cho cháu!”

“Dì à, như thế không được! Cháu và Mr. Vinse chỉ có quan hệ hợp tác làm ăn, cùng lắm thì chỉ là quan hệ bạn bè…” Quý Noãn vội rút tay lại, nhưng không ngờ mẹ của Mr. Vinse không những biết cách ăn mặc, trang điểm rất trẻ trung, mà còn rất khỏe, bà lập tức đeo chiếc vòng vào cổ tay cô.

Mr. Vinse có thể ngăn cản, nhưng anh ta vẫn ngồi yên. Thấy sự việc đã đi tới mức độ này, dường như anh ta biết thời biết thế không nhiều lời nữa, chỉ nhìn Quý Noãn.

“Nếu mẹ tôi đã tặng quà cho cô, cô hãy nhận lấy đi. Đây là một chiếc vòng bình thường, cũng không phải là vòng tay gia truyền gì đó, cô đeo vào trông rất đẹp.” Mr. Vinse nhìn chiếc vòng tay xanh biếc trên cổ tay thon nhỏ trắng nõn của Quý Noãn, khẽ cười nói.

“Đúng vậy, dì chưa thấy cô gái trẻ nào đeo loại vòng tay phỉ thúy này hợp như cháu. Cháu Quý, da của cháu trắng thật đó, đeo vào thật sự rất đẹp.” Mẹ Mr. Vinse nói, khuôn mặt tràn ngập vẻ khen ngợi, giống như chiếc vòng tay này đã cột được nàng dâu tương lai lại cho bà vậy.

Cổ tay Quý Noãn rất nhỏ, đeo vào cởi ra rất dễ dàng.

Cô cởi chiếc vòng ra, đặt trên bàn.

“Dì à.” Ánh mắt Quý Noãn ấm áp điềm tĩnh, giọng nói của cô cũng không hề có ý chấp nhận đã trót thì phải trét: “Thật sự là quan hệ giữa cháu và Mr. Vinse rất bình thường, nếu như dì một mực muốn như vậy, e là cháu cũng không thể tiếp tục ngồi đây uống cà phê. Dù sao thì chúng cháu là bạn làm ăn, về sau sẽ thường xuyên gặp gỡ trên thương trường, để cho quan hệ trở nên lộn xộn thế này thật sự là rất bất tiện.”

Thấy dáng vẻ của Quý Noãn không hề có ý đùa cợt, người phụ nữ xinh đẹp kia nhìn chiếc vòng tay mà cô đặt lên bàn, lại nhìn vẻ mặt nghiêm túc và nhẫn nại giải thích của cô, rồi quay sang nhìn Mr. Vinse.

“Chuyện này…”

Mr. Vinse lại đưa tay day mi tâm, không biết là bởi vì Quý Noãn cự tuyệt quá thẳng thắn khiến anh ta đau đầu, hay đau đầu vì mẹ của mình, chỉ nói: “Mẹ, mẹ nghe con nói một lời thật lòng nhé! Đúng là con định tặng chiếc vòng tay kia cho cô ấy, nhưng muốn cô ấy trở thành bạn gái của con, thì con cũng phải theo đuổi tới tay mới được. Con vẫn đang theo đuổi cô ấy, nhưng đáng tiếc là chưa thành công. Cô Quý chỉ là đối tác làm ăn, chứ không phải là bạn gái của con.”

Lúc này người phụ nữ đứng tuổi xinh đẹp mới giật mình: “Vẫn… vẫn còn chưa thành công sao?”

Mr. Vinse ngửa hai tay ra với vẻ mặt bất đắc dĩ: “Sức quyến rũ của con trai mẹ không có tác dụng với cô ấy.”

Vốn chỉ là một buổi hẹn uống cà phê với Mr. Vinse, rốt cuộc lại rơi vào tình cảnh thế này, Quý Noãn cũng thật cảm thấy lúng túng.

“Dì, Mr. Vinse, hai người nói chuyện nhé! Cháu xin phép vào phòng vệ sinh một lát.” Quý Noãn lễ độ nói, rồi cầm lấy túi trên bàn, đứng dậy đi về bên hông quán cà phê.

Quý Noãn nghĩ, khi mình từ phòng vệ sinh ra thì Mr. Vinse và mẹ anh ta đã nói chuyện rõ ràng với nhau rồi. Lúc đó cô chỉ cần nói vài câu qua loa là xong, hẳn là sẽ không quá khó xử.

Khi Quý Noãn định đi, thì bỗng nhiên cô thấy một bóng người từ lầu hai đi xuống, theo sau còn có hai nhân vật nổi tiếng trong lĩnh vực tài chính.

Sao lại trùng hợp gặp Mặc Cảnh Thâm ở đây thế này?

Đứng bên vách kính, Quý Noãn không đi ra ngoài. Cô nhìn theo bóng lưng của Mặc Cảnh Thâm và hai người kia, thấy họ rời khỏi quán cà phê. Đến lúc họ đi tới bãi đỗ xe, cô mới nhìn thấy Thẩm Mục đã chờ sẵn ở đó.

Cũng trong khoảnh khắc đó, cô mới thoáng nhìn thấy ở một chỗ bóng râm hơi khó thấy trong bãi đỗ xe có một chiếc Ghost màu đen và một chiếc Bugatti màu đen quen mắt.

Thì ra họ đã ở chỗ này lâu rồi, chỉ là cô không phát hiện mà thôi.

Lúc nãy họ ở trên lầu, cô ở dưới lầu, hẳn là Mặc Cảnh Thâm không nhìn thấy cô chứ?

Từ sau vách tường kính, Quý Noãn bước ra ngoài. Thật ra cô không cố ý né tránh Mặc Cảnh Thâm, chỉ là bất ngờ chạm mặt anh ở quán cà phê này, thật sự là cô cảm thấy không chuẩn bị sẵn sàng, huống chi tình thế lúc nãy cũng rất khó xử.

Cô lại liếc nhìn bãi đỗ xe và hai chiếc xe bên ngoài, rồi kéo một nhân viên phục vụ trong quán cà phê, hỏi: “Anh cho hỏi, mấy người vừa rồi ngồi ở chỗ nào?”

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire