Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Cô lại liếc nhìn bãi đỗ xe và hai chiếc xe bên ngoài, rồi kéo một nhân viên phục vụ trong quán cà phê, hỏi: “Anh cho hỏi, mấy người vừa rồi ngồi ở chỗ nào?”
Nam phục vụ bàn quan sát cô vài lần: “À, cô muốn hỏi về ông Mặc phải không?”
Quý Noãn liếc nhìn nhân viên phục vụ với vẻ hơi đăm chiêu: “Anh nhận ra anh ấy?”
“Mấy năm nay ông Mặc và bạn bè hoặc nhân vật nổi tiếng gặp gỡ bàn công việc, thường chọn đến nơi này. Chỉ cần ông Mặc tới, tất cả phòng ở lầu hai đều không mở cửa đón khách khác. Vừa rồi ông Mặc ngồi ở gần lan can trên lầu hai và ở đó rất lâu, cũng vừa mới rời đi thôi.” Nhân viên phục vụ lễ phép nói: “Cô phát hiện quá muộn rồi. Nếu muốn chào hỏi ông Mặc, cô tới trước đây mười phút thì còn được, chứ bây giờ thì ông ấy đi rồi.”
Nghe cách anh ta nói như vậy, Quý Noãn cảm thấy thường ngày khi Mặc Cảnh Thâm tới đây, luôn có người tìm cách đến bắt chuyện hoặc tự giới thiệu, nên đối với việc cô hỏi thăm ông Mặc, anh ta thấy quen rồi.
Nhưng lúc này Quý Noãn cũng không nói gì, chỉ nhìn theo hướng nhân viên phục vụ vừa mới chỉ.
Vị trí gần lan can lầu hai, chẳng phải là ở ngay phía trên chỗ ngồi của cô lúc nãy? Hơn nữa cách thiết kế và trang trí trong quán cà phê cũng không hoàn toàn theo kiểu khép kín, từ ban công lầu hai có thể nhìn thấy rõ ràng khách ở lầu một và mọi động thái của họ. Mà lúc nãy cô ngồi ngay phía dưới chỗ ngồi của Mặc Cảnh Thâm, không những mọi hành động của cô đều bị anh nhìn thấy rõ ràng, hơn nữa có lẽ ngay cả nội dung cuộc nói chuyện cũng đã bị anh nghe được.
Như vậy Mặc Cảnh Thâm đều đã nghe thấy tất cả những gì cô vừa nói với Mr. Vinse và mẹ anh ta?
Quý Noãn lại nhìn ra bên ngoài một chút, thấy xe của Mặc Cảnh Thâm đã rời đi thì mới trở lại ngồi đối diện Mr. Vinse.
Có lẽ mẹ của Mr. Vinse cảm thấy hành động lúc nãy của mình thật sự quá đường đột, nên nhân lúc Quý Noãn vào phòng vệ sinh, bà cũng rời đi rồi, nhưng chiếc vòng tay vẫn để trên bàn.
“Rất xin lỗi vì chuyện vừa rồi.” Khi Quý Noãn ngồi xuống, Mr. Vinse khẽ cười, nói: “Tuy là ban đầu tôi cũng định thuận thế đẩy thuyền, nhưng cũng may là cô không trở mặt tại chỗ.”
Nghe anh ta nói như vậy, Quý Noãn cũng không tiện nói thêm điều gì, chỉ nhếch môi: “Dì ấy cũng rất thú vị. Tuy nhiên đúng là anh cũng đã đến tuổi nên kết hôn rồi.”
“Cô nói như vậy có nghĩa là trước nay cô không hề xem mình là mục tiêu kết hôn của tôi?”
Những gì cần nói, Quý Noãn cũng đã nói rõ rang, nhưng vào lúc này, cô nghĩ mình cần phải nhắc lại một cách cương quyết hơn.
“Anh đã biết rồi đấy, mấy năm nay tôi cũng không có ý định suy xét đến chuyện này. Mr. Vinse, chúng ta đã ngồi ở đây nói tới chuyện này, thì hãy nói cho thấu đáo. Làm bạn hợp tác làm ăn cũng có thể, làm bạn bè cũng được, nhưng đối với quan hệ gần gũi hơn, thì tôi không thể. Xin anh hãy tìm đối tượng khác, đừng lãng phí thời gian vì tôi nữa.”
Mr. Vinse nhìn cô một lát, rồi khẽ cười, không nói gì thêm, chỉ ra hiệu cho cô cất vòng tay phỉ thúy trên bàn: “Chiếc vòng tay này mẹ tôi đã quyết định tặng cho cô, tôi không thể lấy lại được. Cô nhận lấy đi, coi như là bạn bè, thỉnh thoảng tặng cho tôi chút quà là được rồi.”
“Ngay cả vòng đeo tay của anh, tôi còn không nhận. Huống chi đây là vòng đeo tay của mẹ anh. Anh cất vào đi, sau này tặng cho người nên tặng.”
“Cô thật là! Trước sau cũng vẫn là cái tính này. Ba năm nay tôi ở Luân Đôn, đã vài ba lần muốn tìm cơ hội gần gũi cô hơn một chút, nhưng hết lần này tới lần khác, tôi tiến một bước là cô lui một bước, nếu tôi lại gấp gáp tiến tới, hẳn là cô sẽ càng tránh xa hơn.” Anh ta nhìn vào mặt cô: “Quý Noãn, cô cần gì phải làm như vậy? Năm đó cô ly hôn rồi mới đến nước Anh, cũng đã cho thấy tình cảm và cuộc hôn nhân trước đó đều đã là quá khứ. Rốt cuộc vì sao cô cứ phải để trái tim mình trống trải như vậy? Nếu tôi không phải tuýp người cô thích, tôi cũng đành chấp nhận, nhưng cô một mực từ chối tất cả đàn ông tới gần như vậy thì làm sao tôi có thể cam tâm?”
“Anh cam tâm cũng được mà không cam tâm cũng được.” Vẻ mặt Quý Noãn thản nhiên, cô nhìn anh ta: “Nếu anh muốn bữa cơm tối nay vẫn tiếp tục, tôi khuyên anh hãy xem tôi như một người bạn tốt. Nói cách khác, tôi sợ là còn chưa tới giờ hẹn ăn cơm năm giờ chiều, tôi đã phải rút lui rồi.”
Không phải Mr. Vinse không biết tính tình của Quý Noãn. Anh ta từng bị cô từ chối không biết bao nhiêu lần rồi, đương nhiên cũng quen với thái độ “xù lông nhím” của cô mỗi khi đối mặt với vấn đề này. Lúc này thấy Quý Noãn quả quyết và dứt khoát như vậy, anh ta nhìn vào mắt cô, mỉm cười xem như là hiểu rõ nguyên nhân cô từ chối thẳng thừng như vậy.
Thật ra Quý Noãn vốn cũng muốn nhẹ nhàng khéo léo nói với Mr. Vinse về chuyện này. Mấy năm nay, Vinse đối xử với cô cũng rất tốt, cô cũng không muốn tuyệt tình với một người có tình cảm với mình.
Nhưng có lẽ là hôm nay mẹ của Mr. Vinse khiến Quý Noãn nhận rõ hơn tình cảm từ đáy lòng mình. Thật sự là cô không thể chấp nhận tình cảm của Mr. Vinse.
Bởi vậy cô thấy mình cũng không cần phải giữ lại tình trạng quan hệ mập mờ này giữa hai người.
Lúc hai người rời quán cà phê, thì đã sắp năm giờ chiều. Quý Noãn đi tới bãi đỗ xe trước, theo phản xạ, cô lại quay đầu nhìn quán cà phê sau lưng.
Cô nhớ rõ là Mặc Cảnh Thâm không thích uống cà phê. Thật ra, bản thân cô cũng không thích uống cà phê lắm. Chỉ là sau này hàng ngày đến phòng làm việc, đi ngang qua chỗ này, cô đều ghé lại mua một ít cà phê cho các đồng nghiệp, từ đó cũng dần quen việc tới nơi này uống vài ly, rồi thành khách quen ở đây.
Thế nhưng mấy năm gần đây, vì sao Mặc Cảnh Thâm lại thường xuyên tới nơi này?
***
Sau bữa cơm tối ở nhà hàng Ý, Mr. Vinse mời Quý Noãn đi xem phim.
Cũng không phải cô không nhìn ra mục đích hôm nay của Mr. Vinse là muốn thúc đẩy quan hệ với cô. Nhưng kết quả là anh ta bị cô từ chối, khiến bầu không khí giữa hai người trở nên rất gượng gạo. Tuy nhiên kế hoạch thì vẫn phải thực hiện, hơn nữa rạp chiếu phim đã được bao trước rồi, nếu như cô không đi, thì sẽ rất áy náy trước lòng tốt của Mr. Vinse.
Dù sao thì chuyện gì nên nói, cô cũng đã nói xong. Đối với chuyện đi xem phim cô cũng không từ chối.
Trong đại sảnh chiếu phim dành riêng cho khách VIP ở trung tâm thành phố Hải Thành, chỉ có hai người. Có lẽ Mr. Vinse đã hỏi Thư ký Dương về cách thức, lúc vào cửa, anh ta còn giúp Quý Noãn mua bỏng ngô và Coca Cola.
Quý Noãn mỉm cười cảm ơn. Sau khi vào trong, cô luôn tập trung xem phim. Hai người ai ngồi chỗ nấy, không trò chuyện với nhau.
Đây là một bộ phim bom tấn của Hollywood, dài mấy tiếng đồng hồ. Khi phim kết thúc, hai người rời rạp chiếu phim thì đã mười giờ tối.
Mr. Vinse lái xe đưa cô về. Trên xe, anh ta hỏi: “Vốn hôm nay tôi cố ý chuẩn bị một ngày hẹn hò với cô, nhưng kết quả là ngay cả một nụ hôn đầy cảm xúc tôi cũng không nhận được, mà còn phải luôn luôn giữ khoảng cách kẻo làm cô tức giận rồi không để ý tới tôi nữa.”
Chương 454: Cúp điện tối om, mặc cảnh thâm cưỡng hôn (1)
Quý Noãn vừa nói vừa lấy điện thoại di động ra xem giờ. Trong lúc vô tình, ngón tay cô chạm phải album ảnh trên điện thoại.
Đó là bức ảnh chụp cái thẻ xăm được gọi là “viên mãn” mà cô chụp bằng điện thoại di động trong lần đi cùng Quý Hoằng Văn viếng ngôi miếu kia.
Vòng tròn vành vạnh màu vàng kia hiện ra trước ánh mắt cô.
Cho tới bây giờ, cô vẫn chưa rõ ý nghĩa của cụm từ “quỹ đạo cuộc sống vốn có” và “quỹ đạo hoàn toàn mới” có nghĩa là gì. Nhưng bởi vì vị sư thầy giải xăm đã giải thích ý nghĩa hai chữ “viên mãn” này, cô nghĩ đó là một thẻ xăm rất tốt. Bởi vậy trước khi ra về, cô đã chụp ảnh thẻ xăm đó, vốn định sau này có thời gian đi hỏi người biết giải xăm khác. Nhưng chụp xong rồi cô lại quên khuấy đi. Đến bây giờ vô tình chạm tay vào album ảnh trên điện thoại di động, cô mới nhớ đến chuyện này.
“Rất chán nản phải không?” Quý Noãn vừa lướt xem hình ảnh trong album ảnh trên điện thoại vừa cười, hỏi.
“Đúng vậy, rất chán nản.” Lúc này Mr. Vinse đã dừng xe dưới lầu khu nhà ở của cô, đưa mắt nhìn sang Quý Noãn, thấy khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp của cô sáng lên bởi ánh sáng phát ra từ màn hình điện thoại, anh ta tùy ý đặt tay lên vô lăng, hỏi như trêu chọc: “Vậy thì cô có muốn ban cho tôi một phần thưởng an ủi không?”
Quý Noãn rời mắt khỏi điện thoại di động, nhìn sang Mr. Vinse: “Phần thưởng an ủi là phần thưởng gì?”
Nói xong, cô nghiêng đầu nhìn ra phía ngoài một chút: “Nhưng mà tôi thật sự cần phải cảm ơn anh ngày hôm nay đã thịnh tình khoản đãi. Anh đối xử chu đáo xe đón xe đưa như thế khiến tôi thật sự cảm thấy ngại ngùng…”
Quý Noãn còn chưa nói xong, bỗng nhiên có cảm giác má mình chợt ấm lên.
Cô khựng người, ánh sáng từ màn hình điện thoại di động chiếu lên gương mặt cô càng thêm rõ ràng. Cô lập tức xoay đầu lại, thì thấy Mr. Vinse đã lui trở lại, ngồi ở vị trí lái xe, tay đặt trên vô lăng, nét cười thản nhiên, lại ra vẻ ga-lăng nói: “Kiểu hôn má này là rất bình thường ở các nước phương Tây. Khi cô ở Luân Đôn, cũng không phải là chưa từng gặp phải. Tôi không yêu cầu gì nhiều, hơn nữa tôi cũng không yêu cầu cô đáp lễ lại tôi theo cùng một cách đó. Tôi nghĩ ‘phần thưởng an ủi’ này cũng không phải quá đáng.”
Cũng đúng, lúc ở Anh, trong những dịp tiệc tùng, Quý Noãn cũng gặp phải tình cảnh bị đàn ông đi tới đột nhiên hôn lên má mình, nhưng đó chỉ là cách đàn ông nước ngoài biểu đạt phép xã giao và yêu thích đơn thuần của mình.
Mặc dù trong lúc sơ ý bị Mr. Vinse “chiếm tiện nghi”, nhưng Quý Noãn suy nghĩ một chút, hiểu anh ta làm như vậy chỉ vì muốn thúc đẩy mối quan hệ giữa hai người họ, nên rốt cuộc cô cũng không nói gì.
Cô cất điện thoại di động vào trong túi, coi như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra, mở cửa xe. Trước khi bước xuống xe, cô nói một câu: “Ngày hôm nay, rất cảm ơn anh.”
Vừa dứt lời, cô liền xuống xe, đóng cửa lại.
Cửa sổ xe chợt hạ xuống, từ trong xe, Mr. Vinse nhìn khuôn mặt không đoán được cảm xúc của Quý Noãn: “Cô tức giận à?”
Quý Noãn đáp: “Quả thật tôi có chút tức giận. Nhưng dù sao chúng ta đều là người trưởng thành, một nụ hôn lên má, cũng không tính là chiếm tiện nghi gì. Tôi cũng không thể vì chuyện đó mà giận anh. Dù sao thì mấy năm nay ở Luân Đôn, anh đã giúp tôi khá nhiều. Cho dù không phải là tình cảm sâu đậm, nhưng cũng có một chút cảm xúc.”
Nghe ra thái độ trong giọng nói của cô như muốn trở mặt nhưng lại có ý kiềm chế, Mr. Vinse liền xuống xe, đi tới trước mặt cô: “Xin lỗi, chỉ là hôm nay cô từ chối quá dứt khoát. Trong lòng mỗi người đàn ông đều có một loại khát vọng chinh phục. Cô càng phản kháng mạnh mẽ, tôi càng muốn tới gần hơn theo bản năng. Vừa rồi là do tôi quá đường đột.”
“Không sao. Nhưng hôm nay tôi đã nói đến thế rồi. Sau này, ngoại trừ liên lạc vì công việc, tốt hơn là chúng ta nên ít gặp mặt.”
Mr. Vinse lại xin lỗi: “Sorry, tôi mong là rồi cô sẽ dần nguôi giận. Thế nhưng, bên cạnh công việc, tôi vẫn mong có thể duy trì tình bạn vốn có. Sau này chuyện như vừa rồi sẽ không xảy ra nữa.”
“Đã khuya rồi, anh nên về sớm một chút đi.” Quý Noãn không nhiều lời, mà thẳng thừng đuổi khách.
Mr. Vinse biết không phải Quý Noãn muốn chuyện bé xé ra to. Chỉ là trên phương diện này, cô quá nguyên tắc và có chừng mực. Nếu ai cũng có thể dễ dàng đến gần thì ba năm nay, e là cô đã bị vô số đàn ông vây quanh rồi.
Suốt ba năm, Mr. Vinse luôn cẩn thận không vượt quá giới hạn. Có lẽ là vì sao trời tối nay quá đẹp, hoặc có lẽ chỉ vì một phút kích động mà vừa rồi ở trong xe, anh ta liền muốn hôn cô, không hề ngờ tới sẽ bị cô lạnh nhạt như thế này.
“Được.” Mr. Vinse không nói nữa, để cô có thời gian nguôi giận và bình tĩnh lại. Trước khi xoay người trở lại trên xe, anh ta suy nghĩ một chút, lại nhìn về phía Quý Noãn đã xoay người bước đi, đang muốn nói thêm điều gì đó, thì Quý Noãn đã đi xa không quay đầu lại.
Mr. Vinse cười buồn, nhìn theo bóng lưng cô.
Một phụ nữ bởi vì hôn nhân thất bại mà rời xa đất nước, lại khép chặt trái tim mình, thì thật sự rất khó chinh phục.
Nhưng con người vốn không tự trọng như vậy đó, đã biết rõ có lẽ sẽ không có kết quả tốt, mà càng không chinh phục được lại càng thích.
Mr. Vinse lái xe rời đi. Ở dưới lầu khu nhà, Quý Noãn đi ngang qua bãi cỏ và khu vườn đầy cây xanh được trang trí đẹp đẽ. Cô nhìn đồng hồ, đã sắp mười một giờ đêm rồi.
Thảo nào lúc này bốn bề vắng lặng. Nghe tiếng xe của Mr. Vinse đã chạy xa, cô mới quay đầu lại nhìn. Cô thoáng nhìn thấy ở bãi đỗ xe dưới lầu khu nhà có mấy chiếc xe đang đỗ. Nhưng đêm tối nên cô không thấy rõ hình dáng và biển số. Cô chỉ mơ hồ nhìn thấy đường nét của một chiếc xe dường như quen thuộc, nhưng cũng không để ý, xoay người đi vào cầu thang khu nhà.
Vừa bước vào, cô mới phát hiện bên trong hoàn toàn tối đen, cả thang máy cũng không hoạt động.
Cô nhớ lại vừa rồi cũng không nhìn thấy ánh đèn trong khu nhà, thảo nào khắp nơi đều tối om.
Quý Noãn đứng trước cửa cầu thang, lấy điện thoại di động gọi điện thoại cho quản lý khu nhà, mới biết được nguyên nhân cúp điện. Thì ra cách đó không xa có một công trường xây dựng, trong lúc thi công, công nhân đã sơ ý làm đứt dây cáp điện ở khu vực lân cận, khiến khu vực xung quanh khu nhà bị cúp điện đột ngột.
Chương 455: Cúp điện tối om, mặc cảnh thâm cưỡng hôn (2)
Nếu có thể sửa xong trong một tiếng thì Quý Noãn định đợi sửa điện xong rồi mới lên phòng.
Nhưng bây giờ đã là mười một giờ đêm, bốn phía trống trải vắng người, điện thoại di động của cô không còn đến mười phần trăm pin, không thể kéo dài được một tiếng.
Phòng cô ở tầng mười lăm, đi cầu thang bộ cũng không phải không thể, nhưng chắc chắn sẽ mệt đến nhũn cả chân.
Đứng một chỗ cân nhắc thiệt hơn trong chốc lát, rốt cuộc Quý Noãn cũng lấy điện thoại ra, bật đèn pin trên điện thoại lên, mượn ánh sáng và mấy phần trăm pin cuối cùng đi lên cầu thang bộ.
May là hôm nay cô không đi giày cao gót, cô bò được lên đến tầng tám thì đứng tại chỗ thở hồng hộc một lát. Nhưng leo cầu thang bộ cao thì tuyệt đối không được dừng lại nghỉ ngơi, vì càng dừng lại càng không cách nào đi tiếp được. Cô tựa vào tay vịn của cầu thang thở hổn hển nửa ngày rồi mới nặng nề lê chân tiếp tục bước lên.
Cô cắn răng lết lên, vật vã leo lên đến tầng thứ mười lăm, mệt đến bắp chân run lẩy bẩy. Cả người cô không còn sức lực lảo đảo loạng choạng mò mẫm trong bóng tối đến trước cửa phòng.
Vừa rồi điện thoại di động còn chút ít pin lại bị sử dụng liên tục ở cường độ cao nên đã tắt ngóm từ lúc ở tầng mười. Các tầng sau đó cô cứ mò mẫm trong bóng tối mà leo lên.
Không có điện, khóa vân tay hay thẻ từ cũng không ích gì. Cô đút điện thoại di động vào túi xách rồi lục lọi nửa ngày mới tìm thấy cái chìa khóa nằm ở trong ngăn túi ít khi dùng đến. Cô lấy chìa khóa ra định mở cửa thì bất chợt ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt đâu đây.
Ở đây quá tối, không nhìn thấy được gì, cô chỉ lờ mờ nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đi từ đoạn giữa thang bộ từ tầng mười sáu và tầng mười lăm, bước từng bước về phía cô.
Quý Noãn theo bản năng siết chặt chìa khóa, không thể nhìn thấy rõ cái gì trong bóng tối. Nhưng không phải cô chưa từng nghe nói đến tình hình cướp bóc hay gϊếŧ người cướp của ở trong nước bao năm nay. Muộn thế này, tối tăm thế này, cô mở cửa ra thì không khác gì mời trộm vào nhà.
Hiện tại chưa có điện nên thang máy không hoạt động, cả cầu thang tối đen một mảng. Căn hộ của cô là loại một căn hộ một thang máy, mỗi tầng chỉ có một nhà, không có hàng xóm ở bên cạnh hay ở dãy đối diện. Nếu cô xảy ra chuyện gì ở đây thì đúng là kêu trời cũng không thấu.
Nhưng kẻ gian kia không hề tỏ ra bị cô dọa sợ chút nào. Thậm chí cô còn nghe tiếng cười ngắn rất khẽ bật ra từ l*иg ngực hắn.
Cô siết chặt chiếc chìa khóa trong tay, suy nghĩ một chút, đang định hỏi hắn đến đây là có mục đích gì. Nếu muốn tiền thì cô có thể dí cho hắn ít tiền, dù sao bảo toàn tính mạng vẫn là quan trọng hơn cả. Sống ở trên đời này mà phô trương làm càn mới là người dại, muốn báo cảnh sát thì cũng phải chờ giữ được cái mạng rồi mới tính tiếp.
Nhưng cô còn chưa kịp lên tiếng thì đã thấy gã đàn ông tiện tay vứt mẩu thuốc xuống đất, chấm đỏ bị hắn giẫm lên. Trong lối đi hành lang cầu thang trống trải an tĩnh bỗng “xì” một tiếng khiến cho người ta run rẩy theo.
Trong một thoáng Quý Noãn còn đang nghĩ không biết người kia có phải hàng xóm nào đó để quên chìa khóa hay là ai khác. Cô còn đang do dự có nên hỏi hắn có phải đến cướp tiền hay không, để tránh xảy ra chuyện hiểu lầm. Thế nhưng trong chớp mắt người đàn ông đã đến gần, theo bản năng tóc gáy cô dựng đứng cả lên. Cô vội vã định hét lên kêu cứu thì lập tức hắn đã đè mạnh cô vào cánh cửa.
“Anh làm gì vậy… cứu tôi… ưm…”
Cơ thể cô lập tức bị giam cầm ở cánh cửa, cô còn chưa kịp phát ra tiếng kêu và uy lực thì đã bị nụ hôn của hắn che lấp lại. Chỉ trong phút chốc mùi thuốc lá xen lẫn trong hơi thở thanh mát sạch sẽ đã bịt kín đôi môi cô.
Đầu óc Quý Noãn đờ đẫn, cô vừa bò hết mười lăm tầng cầu thang, bây giờ cả người vẫn còn trì trệ, chỉ trong một giây hai chân cô càng nhũn ra run lẩy bẩy. Theo bản năng cô muốn giơ tay lên hòng đẩy người ra thì lại càng bị ép vào mạnh hơn.
Đôi môi hôn xuống xâm chiếm hoàn toàn khiến cô nhất thời không nhận ra, trái tim cũng run rẩy lãnh liệt. Cô đang định vận dụng chiêu tự vệ mà Phong Lăng dạy để đối phó, nhưng tay vừa nâng lên thì gã đàn ông như đoán trước được, ngay lập tức siết chặt cổ tay cô, rồi ghì cả hai tay sát bên người cô. Hắn vẫn triền miên mãnh liệt hôn lên đôi môi cô, tận dụng khi cả người Quý Noãn không còn sức lực sau khi leo cầu thang mà dễ dàng cạy mở môi lưỡi cô.
Nụ hôn của hắn càng thêm nóng bỏng chiếm đoạt hơn, nhưng lại khiến Quý Noãn đang ra sức phản kháng bỗng dần bình tĩnh lại. Cô yếu ớt dựa vào cửa, giờ phút này không chỉ đôi chân cô mệt mỏi mà đến cả máu trong người cô cũng run rẩy theo.
Vừa rồi cô quá thảng thốt, không kịp nhận ra người đàn ông trước mặt là ai. Nhưng cho dù mùi thuốc lá ảnh hưởng khả năng phân biệt, song nụ hôn triền miên đó, hơi thở đó lại không có gì xa lạ với cô.
Cô chết trân cứng đờ dựa vào cánh cửa không động đậy. So với lúc cô giãy giụa phản kháng, bây giờ anh còn hôn cô mãnh liệt hơn, như chỉ hận không thể cắn nuốt tàn phá đôi môi cô, như chỉ hận không thể nuốt chửng cô vào bụng để nụ hôn được sâu hơn nữa.
Quý Noãn vốn mệt mỏi đến nỗi chỉ thở thôi cũng cảm thấy l*иg ngực bỏng rát, bây giờ lại còn bị tước đoạt không khí, cô bị hôn đến nỗi mắt nổ đom đóm, cứ dựa vào cửa vì không đứng vững.
Anh thấy cô không giãy giụa nữa thì như đóng đinh cô vào cánh cửa, một tay ghì chặt eo cô, tay kia giữ cố định gương mặt không cho cô né tránh. Anh cứ thoải mái hôn cô như thể hận không thể dùng một giờ một phút này mà bù đắp cho toàn bộ ba năm vừa qua.
Cho đến khi anh ngửi thấy mùi máu không biết do lưỡi của anh bị cô cắn phá, hay do cánh môi của cô bị anh mυ"ŧ mát đến rách da, trong khoảnh khắc vị máu tràn ngập trong miệng hai người, nụ hôn của anh dịu đi, vừa như xót xa vừa như không thể nào kiềm chế được ham muốn hút lấy chất ngọt từ miệng cô, cho dù có vị máu thì anh vẫn hạnh phúc cam chịu.
Quý Noãn bị hôn đến ngẩn ngơ, cho đến khi anh buông môi cô ra, tựa trán lên trán cô như đang cố tự kiềm chế, dựa vào người cô để bình ổn hơi thở.
Môi cô ngấm dần không khí lạnh lẽo trong hành lang đen tối.
Cuối cùng cô đã có thể hít thở.
Quý Noãn hít vào một hơi thật sâu, cánh tay đang dán lên cánh cửa dần dần siết lại thành nắm đấm, khàn giọng lạnh lẽo nói: “Mặc Tổng, anh làm vậy là có ý gì?”
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire