mardi 9 septembre 2025

Chương 459: Cúp điện tối om, mặc cảnh thâm cưỡng hôn (6)

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Đến khi bà Từ cuối cùng cũng nghe đến chán tai, nụ cười trên khuôn mặt không còn kiên nhẫn nữa, Quý Noãn mới vừa vặn lên tiếng: “Bà Từ, Tập đoàn MN đang tài trợ cho hai trường Tiểu học Hi Vọng trong tỉnh. Nếu ngày mai bà có thời gian, tôi sẽ dẫn bà đến thăm các em trong Trường Tiểu học Hi Vọng nhé!”

Ngay lập tức, bà Từ kinh ngạc nhìn Quý Noãn: “Công ty của cô còn làm từ thiện sao?”

Quý Noãn khẽ cười: “Tuy rằng đúng như bà đã nói, Tập đoàn MN hùng cứ được một mảnh giang sơn trong các ngành mũi nhọn, nhưng từ thiện thì không phải ai cũng có thể làm được. Vậy nhưng Tập đoàn MN vẫn quyết tâm làm thử, khi còn ở nước ngoài thì cũng đã giúp đỡ nhiều em nhỏ. Trong hai năm nay Tập đoàn MN cũng xây dựng không ít Trường Tiểu học Hi Vọng trong nước dưới danh nghĩa của Tập đoàn. Có điều không phải tất cả trường học chỉ ở Hải Thành mà chúng tôi có đơn vị từ thiện riêng, nằm rải rác khắp cả nước.”


Lúc này sự vui vẻ mới trở lại trong mắt bà Từ, bà gật đầu cười: “Không tệ không tệ.”

Quý Mộng Nhiên thấy đề tài lại bị chuyển hướng thì lạnh lùng cười nói: “Nếu Tập đoàn MN còn có cả tiền làm từ thiện thì chắc chắn không hề thiếu khoản vốn đầu tư này đâu.”

Quý Noãn liếc cô ta: “Xét đến khả năng kinh tế, Mộng Nhiên cô phất tay là đã có thể mua được một chiếc đồng hồ cỡ một triệu, cộng dồn trang phục trên người cũng hơn một triệu, thì có thể thấy phòng giao dịch của cô cũng không hề thiếu vốn đầu tư đến mức này, ai cũng giống nhau thôi.”

Rõ ràng ưu thế của Tập đoàn MN là ở điểm này, vậy mà Quý Noãn lại cố tình khiêm tốn nhắc đi nhắc lại.

Ẩn ý châm biếm của cô không cần nói ra cũng hiểu.

Bà Từ không nhìn Quý Mộng Nhiên mà lại vô cùng hứng thú nhìn Quý Noãn: “Làm từ thiện là chuyện tốt, nhưng giống như Mộng Nhiên nói, công ty của cô không thiếu tiền, sao lại cần đến vốn đầu tư của chúng tôi?”


Quý Noãn liếc mắt nhìn tập tài liệu trong tay bà Từ mới được Quý Mộng Nhiên lấy ra trong lúc ba người nói chuyện vừa rồi. Trên đó tràn ngập đủ loại tương lai triển vọng cùng với chí hướng cao cả của công ty mà cấp dưới của cô ta chuẩn bị sẵn, khiến cho người ta mới nhìn vào đã thấy phòng giao dịch này có tiềm lực phát triển, đáng để đầu tư.

Nhưng vừa rồi bà Từ cũng chỉ thuận tay giở qua rồi cũng không có hứng thú đọc tiếp.

Quý Noãn không lấy ra tài liệu gì, song cũng đúng lúc họ đi ngang qua khu vực cửa hàng đã ký hợp đồng bán vài sản phẩm điện tử của Tập đoàn MN, tận mắt thấy toàn bộ nhân viên của Tập đoàn MN đều ở trong trạng thái hăng say làm việc, các sản phẩm điện tử của họ cũng có không ít khách hàng so với các thương hiệu phổ biến khác. Có thể thấy triển vọng phát triển kinh doanh của Tập đoàn MN rất phong phú, đúng là không thiếu tiền, cũng không thiếu cơ hội kinh doanh.


Bà Từ nhìn ngắm cảnh tượng này một chút rồi thầm nhẩm tính trong đầu, lại đảo mắt nhìn Quý Noãn.

Quý Noãn cũng nhìn sang bà Từ, trong mắt không chất chứa bất kỳ tia hi vọng nào vào khoản đầu tư này mà chỉ khách sáo tươi cười nói chuyện: “Tiền là thứ có càng nhiều càng tốt. Càng có nhiều vốn đầu tư thì chúng ta mới có thể cùng có lợi ích. Tôi không cần nói nhiều đến thực lực của Tập đoàn MN hiện nay thì bà cũng đã thấy rõ. Đương nhiên bà cũng hiểu rõ hơn tôi, rót vốn vào đâu thì có thể nhận lại được lợi nhuận dồi dào hơn. Dù sao là một nhà đầu tư chuyên nghiệp, bà cũng xét đến đường dài. Tôi sẽ không làm ảnh hưởng phán đoán của bà. Đúng là chúng tôi không đến nỗi thiếu thốn khoản đầu tư này. Tuy nhiên trong nước cũng có rất nhiều công ty chưa thật sự ổn định, dù muốn nhưng không phải ai cũng có thể thực hiện những hợp tác đôi bên cùng có lợi như thế này, song Tập đoàn MN thì nhất định có thể.”

Bà Từ nở nụ cười không đáp lại, Quý Noãn cũng không tiếp tục dông dài. Đều là thương nhân, ai có thể mang lại lợi nhuận nhiều hơn cho mình, đương nhiên bà Từ hiểu rất rõ.

Quý Mộng Nhiên không phục, lôi kéo bà Từ hỏi có phải bà đã mệt rồi không, định kéo bà Từ xuống nhà hàng Âu ở tầng dưới ngồi một lát thì lại bị bà Từ từ chối.

Nhưng bây giờ cũng đã là buổi trưa, khi đi đến khu ẩm thực trong trung tâm thương mại thì Quý Noãn nhìn thấy một nhà hàng chay ở bên trong, bèn khẽ hỏi: “Nhà hàng chay thì sao ạ?”

Bà Từ gật đầu: “Được.”

Quý Mộng Nhiên: “…”

Sau khi vào gọi mấy món ăn thanh đạm, bà Từ không quan tâm đến Quý Mộng Nhiên nữa mà chỉ chăm chăm trao đổi với Quý Noãn về tình hình kinh doanh và biến động của Tập đoàn MN trong mấy năm vừa rồi, hiển nhiên trong lòng đã nghiêng về Tập đoàn MN.

Quý Mộng Nhiên mấy lần cố bắt chuyện nhưng không xen vào được, chỉ còn cách ngồi bên cạnh giương mắt nhìn.

Trước khi đồ ăn được đưa lên thì phục vụ mang nước chanh phục vụ tới. Quý Noãn đang nói chuyện với bà Từ, nhận lấy ly nước chanh rồi cười nói: “Đúng rồi, nói đến quà tặng, thật thì tôi cũng chuẩn bị hai món quà cho bà Từ.”

“Ồ? Cô cũng có quà sao?” Bà Từ mỉm cười nhìn Quý Noãn.

Nghe Quý Noãn cũng mang quà đến, Quý Mộng Nhiên ngồi bên cạnh tỏ ra khinh bỉ. Mới vừa rồi chị ta còn ra vẻ coi thường mình, chẳng phải bây giờ cũng dùng quà để lấy lòng bà Từ sao?

Quý Noãn lấy từ trong túi ra mấy phong thư có vẻ rất cũ và cũng hơi ố vàng, đặt trước mặt bà Từ.

“Ngoài việc quyên tiền dựng nhiều trường học tình nghĩa, hàng tháng Tập đoàn MN còn tài trợ một khoản tiền cố định để giúp đỡ gia đình các em có hoàn cảnh khó khăn. Đây là những bức thư cảm ơn mà các em được hỗ trợ tự tay viết, mới gửi đến trước đây không lâu. Gia đình các em rất khốn khó, bì thư, giấy viết đều không phải loại tốt. Tôi tin là cả bút viết cũng vậy, chữ viết còn nguệch ngoạc, nhưng mỗi câu mỗi từ đều chan chứa lòng biết ơn và niềm hi vọng. Sau khi nhận được thư, tôi vẫn luôn cất giữ cẩn thận.”

Nói đến đây, Quý Noãn lại lấy ra một tràng hạt thoạt nhìn rất bình thường đặt bên cạnh bì thư.

“Chuỗi tràng hạt này được mài từ gỗ cây đào rất tầm thường, tôi cũng không hề mời sư phụ nhà chùa nào trì chú. Tuy đây chỉ là một chuỗi tràng hạt thô ráp tầm thường, nhưng đây là gốc cây đào không phải nghìn năm thì ít nhất cũng mấy trăm năm tuổi mọc sau núi chùa Nam Phạn của Hải Thành, được hương khói của nhà chùa hun đúc nên rất thiêng. Gần đây họ cải tạo chùa nên có một số cây ở sau núi bị chặt đi, tôi xin họ được một ít gỗ đào, mài thành tràng hạt.”

Quý Mộng Nhiên thấy Quý Noãn lấy ra hai món quà không ra tấm ra món gì thì nghi ngờ cô đang nói đùa.

Chị ta lấy những thứ đồ rách rưới này tặng cho người có tài sản hàng chục tỷ, điên rồi sao?

Vậy mà bà Từ nhìn thấy Quý Noãn lấy hai đồ vật này ra thì cặp mắt sáng rực, ngước mắt lên nghiêm nghị nhìn Quý Noãn rồi nở nụ cười: “Quý tổng thật có lòng, được nhận hai món quà này, tôi rất vui.”

Quý Mộng Nhiên bối rối, không dám tin bà Từ nhận được món quà như thế này mà lại cười vui vẻ đến như vậy.

Quý Noãn không chút xao động, duyên dáng cong khóe môi điềm đạm cười: “Bà thích là tốt rồi.”

Quý Mộng Nhiên ngồi bên cạnh vô cùng khó chịu, rất muốn hỏi bà Từ sao lại vui vẻ nhận mấy thứ đồ rách rưới này, nhưng lại không dám mở miệng.


Chương 460: Cúp điện tối om, mặc cảnh thâm cưỡng hôn (7)


Đến cuối buổi chiều, bà Từ hài lòng tươi cười chào tạm biệt hai người.

Quý Mộng Nhiên đứng trên con phố của trung tâm thương mại, quay người lại dùng ánh mắt lạnh lẽo quét qua Quý Noãn. Cơn phẫn nộ trào lên khiến l*иg ngực cô ta nghẹn lại, sắc mặt cũng tức giận đến trắng bệch ra.

Vừa rồi, trước khi ra về, bà Từ không nói với Quý Mộng Nhiên nhiều, mà luôn khoác cánh tay Quý Noãn trò chuyện. Từ nội dung câu chuyện của họ có thể kết luận rằng, chắc chắn bà Từ đã có ý định trao khoản đầu tư này cho Tập đoàn MN rồi.

“Quý Noãn, cô học cách thức bỏ bùa người khác ở đâu thế, sao chỉ vài câu nói thôi mà đã thu hút toàn bộ sự chú ý của bà Từ rồi?” Quý Mộng Nhiên hậm hực chất vấn.

Quý Noãn cũng bước đến ven đường, vừa đứng chờ vừa lạnh nhạt cất tiếng: “Thật ra lúc mới đầu bà Từ đã muốn giúp đỡ cho phòng giao dịch của cô. Chẳng lẽ cô không nhận ra, bà Từ có ấn tượng rất tốt đẹp về cô từ khi còn bé, trong khi Tập đoàn MN thật sự không thiếu tiền, cho nên bà ấy vốn dĩ muốn giúp đỡ cô sao?”

Quý Mộng Nhiên thoáng sửng sốt. Quả thật lúc đầu thái độ của bà Từ với cô ta không hề tệ, nhưng về sau thì…

“Chỉ trách chính cô không hiểu chuyện. Cô tự biết khoản đầu tư này quan trọng với mình đến thế nào, vậy mà không biết đường đi tìm hiểu học hỏi cho kỹ càng, đến cả chuyện bà Từ thích cái gì nhất mà cũng không biết.” Quý Noãn mím môi nói: “Trước kia bà ấy cùng với chồng mở công ty tài chính, nhưng mấy năm trước chồng bà ấy mất mạng trong một vụ án kinh hoàng trong giới sưu tầm cổ vật nên bà Từ đặc biệt dị ứng với mấy thứ thư pháp đồ cổ. Mặt khác, tự bà ấy quản lý công ty đầu tư bao nhiêu năm nay, cô thử động não xem, bà ấy thiếu một cái đồng hồ đeo tay của cô sao? Cô đưa quà như thế này vừa vô nghĩa vừa khiến người ta nhận ra cô chỉ là kẻ thực dụng, khiến cho người ta không thấy vui vẻ trong lòng.”

“Hơn nữa…” Quý Noãn lại liếc qua trang phục trên người Quý Mộng Nhiên: “Tuy rằng tôi biết hiện tại cô không hề thiếu tiền, vì dù sao cô cũng được Thịnh Dịch Hàn bao nuôi. Nhưng cô cũng không cần thiết phải thể hiện khoa trương như vậy trước mặt bà Từ, cố tình ăn diện như vậy thì có tác dụng gì chứ? Bà ấy nhận thấy tình hình phòng giao dịch của cô bây giờ thật sự rất cần tiền nên mới muốn giúp cô, vậy mà cô lại ở đây phô trương lộ liễu hào khí của bản thân. Chính vì điều này, cô đã tự tay làm mất đi lòng trắc ẩn mà bà ấy đã dành cho mình.”

Nghe Quý Noãn phân tích, Quý Mộng Nhiên nhìn Quý Noãn chằm chằm, cực kỳ không cam lòng: “Sao cô có thể chắc chắn lúc đó bà Từ đang nghĩ gì?”

Quý Noãn nghe thấy vậy thì khẽ nhếch môi, nghiêng đầu cười nhưng ánh mắt không chút vui vẻ: “Dĩ nhiên tôi không biết được bà ấy đang nghĩ gì. Nhưng đã lăn lộn lâu như vậy rồi, tôi cũng biết các nguyên tắc gây thiện cảm, tặng quà thì ai mà không biết. Không thấy tôi cũng tặng quà đó sao?”

“Tặng cái thứ như đồ bỏ đi ấy hả?” Quý Mộng Nhiên khịt mũi khinh bỉ.

“Đồ bỏ đi?” Quý Noãn lạnh lùng liếc xéo cô ta: “Đồ bỏ đi hay rách nát cũng không đến lượt cô phán xét. Nói cô không chịu tìm hiểu đúng là không chịu tìm hiểu thật. Không chỉ cô không hề biết chuyện gì về bà Từ, mà đến cả sở thích của bà ấy cô cũng không rõ. Cô không biết bà Từ đơn chiếc không có con sao? Bà ấy vốn rất yêu mến trẻ con, vì vậy rất hay làm từ thiện, giúp đỡ các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn. Từ thiện là việc bà ấy thích làm nhất. Trong khi đó, Tập đoàn MN mấy năm nay cũng hoạt động thiện nguyện như bà ấy, vì vậy giữa chúng tôi có tiếng nói chung, đây chính là chỗ cô không thể nào xen vào được.”

Quý Mộng Nhiên siết chặt nắm tay, khớp ngón tay gồ hẳn lên. Cô ta khó khăn lắm mới giữ cho mình bình tĩnh không tức giận to tiếng ở giữa đường.

Quý Noãn nói: “Hơn nữa, điều cơ bản nhất là bà Từ tin vào Phật. Bà ấy thường niệm Phật tại gia, ngay trong nhà của bà ấy cũng dành một không gian để xây Phật đường riêng, có thể thấy bà ấy rất hết lòng vào đức tin Phật. Những đồ tôi tặng cũng không hề đắt đỏ, thậm chí còn chưa đến năm mươi đồng, so với chiếc đồng hồ bạc triệu của cô thì còn kém xa. Nhưng có điều, tôi tốn năm mươi đồng mà lại có thể gây được thiện cảm, sao hả, cô không phục sao?”

Dứt lời, Quý Noãn cũng không thèm nhìn vẻ mặt không tin nổi của Quý Mộng Nhiên mà bước xuống mở cửa chiếc taxi vừa dừng trước mặt. Cô phất tay một cái rồi bước lên xe, không để lại chút dấu vết.

Quý Mộng Nhiên đứng sững như Từ Hải.

***

Mấy hôm sau, Tập đoàn MN nhận được công văn của bên chính quyền.

Dù sao thì ngành bất động sản cũng liên quan đến rất nhiều cơ quan chính quyền, cũng có quan hệ với các phòng quy hoạch và cải tạo. Tập đoàn MN khi còn ở nước ngoài thì khá tự do, nhưng nếu dời trụ sở về nước, nhất là thời gian đầu mới về, thì phía chính quyền chỉ bên nào thì họ phải đi bên đó, bảo họ cải tạo ở đâu thì phải cải tạo ở đấy, bảo yêu cầu tham gia dự án nào thì phải tham dự dự án đó.

Quý Noãn đọc công văn mới chuyển đến rồi trầm tư suy nghĩ.

Địa vị của Tập đoàn Shine USA ở Hải Thành thì không cần phải bàn. Tập đoàn MN hiện nay tuy không phải là kém, nhưng so với Tập đoàn Shine thì còn cách quá xa. Vậy mà lãnh đạo lại yêu cầu Tập đoàn MN và Tập đoàn Shine cùng đầu tư vào cải tạo sân vận động của Hải Thành, mục tiêu là xây dựng sân vận động Hải Thành trở thành sân vận động cấp tỉnh lớn nhất cả nước.

Ý tứ của lãnh đạo cấp trên rất rõ ràng. Họ không khống chế được Tập đoàn Shine, cũng không dễ dàng gây sức ép với Tập đoàn MN. Muốn chấn chỉnh quan hệ của hai công ty này với bên chính quyền chỉ trong một thời gian nhất định thì buộc phải tìm biện pháp để hai tập đoàn này sát cánh mà kiềm chân lẫn nhau.

Đây chính là một cơ hội để hai tập đoàn giữ chân nhau.

Nhưng lãnh đạo hoàn toàn không biết, cứ coi như Tập đoàn Shine đã đến trình độ không ai có thể khống chế, thì chính bản thân Quý Noãn cũng không muốn động đến họ, càng không muốn có một cơ hội để cản bước nhau. Cô chỉ cần bảo vệ cho công ty của mình là đủ rồi.

Nhưng lãnh đạo chính quyền lại không nghĩ thế. Tất nhiên họ không hề mong muốn có ai đó quá nổi bật trong quần chúng.

Nhất là nhà họ Mặc và Tập đoàn Shine, họ chỉ cần tùy ý giậm chân một cái là có thể làm rung chấn đến cả các thành phố duyên hải ở quanh Hải Thành. Lãnh đạo cấp trên luôn lo lắng nên vẫn ngấm ngầm muốn hạn chế lại một chút nhưng không dám hành động quá lộ liễu. Vì vậy họ mới đẩy mục tiêu này lên Tập đoàn MN, coi Tập đoàn MN là tay sai của mình.

Quý Noãn biết rõ mục đích của lãnh đạo, nhưng nếu muốn Tập đoàn MN có được sự yểm trợ thuận lợi ở Hải Thành thì cô không thể từ chối việc này.

Hai hôm nay Hạ Điềm đã về nhà chờ sinh con, không đến công ty. Tiểu Bát đứng trong phòng làm việc nhận thấy nét mặt Quý Noãn trầm mặc không để lộ cảm xúc sau khi nhận được công văn thì cẩn trọng bước đến, muốn biết bây giờ cô đang nghĩ gì.

Nhưng sắc mặt Quý Noãn vẫn bình thường, không có vẻ tức giận hay như thế nào, nhưng từ hành động quăng công văn lên bàn làm việc thì cũng có nhìn ra được tâm trạng của cô bây giờ cũng chẳng thoải mái gì.

Không tính đến chuyện bị bên chính quyền xem như là tay sai, chỉ xét đến chuyện đối tác là Tập đoàn Shine thì không biết họ sẽ làm gì với Tập đoàn MN nữa.

Nhưng nếu đối tác là Tập đoàn Shine thì đây lại là vấn đề lớn đối với Quý Noãn.

Dù cho những chuyện như thế này không cần Mặc Cảnh Thâm lộ diện, nhưng dù sao họ cũng đều là người đứng đầu của hai tập đoàn lớn nên tóm lại cũng sẽ có những lúc ngẩng đầu không gặp nhưng cúi đầu sẽ vẫn thấy.

Chương 461: Phiền quý tổng đến phòng tổng giám đốc mặc một lát (1)


Tiểu Bát ngấm ngầm nghĩ thầm: lãnh đạo chính quyền rõ ràng cưỡng ép con cừu nhỏ Quý Noãn nhốt vào trong chuồng của sói xám Mặc Cảnh Thâm.

Từ khi chị Đại đọc công văn xong thì vẫn chưa nổi điên, chứng tỏ bây giờ khả năng kiềm chế của chị Đại không hề tầm thường.

“Chị Đại, chuyện với Tập đoàn Shine… chị có dự định thế nào?”

Quý Noãn giữ sắc mặt bình thản cầm công văn lên đọc lần nữa rồi đặt xuống, lật những tài liệu xếp chồng trên bàn, thản nhiên nói: “Chị mất nhiều công sức như vậy mới có thể chuyển trụ sở về nước, bây giờ có nghĩ đến chuyện bỏ cuộc trước cuộc chiến thì cũng không phải đơn giản mà thoát được. Nếu lãnh đạo đã tính toán như vậy thì chị cũng không từ chối được. Công văn đã gửi đến rồi, ngoại trừ đồng ý thì chúng ta còn có thể làm thế nào?”

“Vậy cũng đúng.” Tiểu Bát thích thú nhìn dáng vẻ bình thản như đã lường được từ trước của Quý Noãn: “Vậy trong lòng Chị Đại bây giờ có tính toán gì không vậy?”

Quý Noãn lập tức cầm bút ký duyệt tài liệu, không trả lời.

Từ ngày chung cư bị mất điện, cô bị Mặc Cảnh Thâm chặn ở hành lang cầu thang đến bây giờ cũng đã nửa tháng. Thời gian này cô quá bận rộn với chuyện của công ty nên cũng không nghe thấy tin tức gì của Mặc Cảnh Thâm, đương nhiên cô cũng không cố tình tìm hiểu.

Chuyện xảy ra ngày hôm đó, cô xem như là chưa từng xảy ra.

Vốn là cô có thể hoàn toàn không nhắc đến, không nhớ đến, nhưng bất chợt lại có dịp hợp tác với Tập đoàn Shine như thế này, hơn nữa dự án này lại là một hạng mục công trình rất lớn, cũng phải mất một vài năm mới xây xong. Huống hồ bọn họ còn phải thường xuyên đi họp ở trong tỉnh và thành phố. Nếu Tập đoàn Shine không từ chối dự án hợp tác lần này thì nhất định Mặc Cảnh Thâm sẽ tự mình lộ diện.

“Trước hết cứ sắp xếp chỉn chu cho dự án, chuẩn bị sẵn vài phương án kế hoạch. Sau đó chị và bên Tập đoàn Shine sẽ lên kế hoạch gặp mặt, tìm thời gian cùng lên tỉnh họp bàn để thỏa thuận lựa chọn phương án.” Quý Noãn nói rồi lập tức vùi đầu vào công việc, không có ý định tiếp tục đề tài này nữa.

***

Hai hôm sau, phương án của hai công ty cũng được hoàn thành. Nhân viên trong công ty trình kế hoạch để họ lựa chọn và xét duyệt. Cuối cùng, sau khi lựa chọn được phương án cải tạo thì hai công ty liên hệ với nhau, ấn định thời gian đến tỉnh họp.

Sau khi đến địa điểm họp bên chính quyền chỉ định, Quý Noãn xuống xe đi vào, làm theo hướng dẫn của lễ tân tiến vào phòng họp.

Cô vừa bước vào đã nhìn thấy lãnh đạo tỉnh, lãnh đạo thành phố, và cán bộ phòng quy hoạch đã có mặt đông đủ. Mọi người đang ngồi trên ghế sofa quanh phòng họp sang trọng, vừa uống trà vừa nói chuyện.

Đồng thời cô cũng bất chợt nhìn thấy người đàn ông đang ngồi ở ghế sofa bằng da thật bên tay phải.

Mặc Cảnh Thâm lẳng lặng ngồi đó. Hôm nay anh không mặc mặc cả cây đồ đen mà mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh lơ thoải mái. Dáng người anh vẫn cao lớn rắn rỏi, đường nét khuôn mặt anh tuấn như tuyệt phẩm Thượng đế tạo thành. Cặp mắt của anh sắc sảo đen láy như tỏa ra hơi lạnh xa cách. Anh ngồi đó yên tĩnh lạnh lùng mà kiêu ngạo, khẩu khí lạnh nhạt khiêm tốn nhưng lại khiến người khác phải chú ý đến.

Ký ức khi bị anh ghì chặt trong hàng lang bỗng chốc lóe lên ngay trước mắt. Sự tê dại dường như còn vương lại trên đôi môi gợi nhớ nụ hôn hôm đó mạnh mẽ dữ dội cỡ nào.

Quý Noãn liếc mắt nhìn sang thì thấy Mặc Cảnh Thâm cũng không nhìn về phía cô mà đang trò chuyện vui vẻ với một người đàn ông có vẻ như là một quan chức ngồi bên cạnh.

Khi Quý Noãn đi vào trong rồi thì anh mới chậm rãi quay mặt sang, khóe miệng còn lưu lại nụ cười chưa phai đi, nhưng cảm xúc trong cặp mắt đen sâu thẳm vẫn buốt giá như băng.

Có lẽ vì ở đây có mặt rất nhiều vị lãnh đạo và người đứng đầu các công ty không quá hiểu rõ về quan hệ của hai người, hoặc cũng có thể trong hoàn cảnh này thì đương nhiên phải khách sáo, cho nên anh khẽ mỉm cười với cô. Chỉ có điều nụ cười này rất lãnh đạm, ánh mắt bắn ra tia lạnh lẽo trắng xóa, không khác gì hai ngôi sao sáng đang ẩn trong bầu trời đêm.

Tiểu Bát đứng sau lưng Quý Noãn, lặng lẽ liếc mắt về phía Mặc Cảnh Thâm. Đứng từ góc độ của người ngoài cuộc mà đánh giá thì quả nhiên cô tiên đoán không hề sai.

Ánh mắt của Tổng Giám đốc Mặc rõ ràng là – cuối cùng con cừu nhỏ đã được dâng lên trước miệng sói xám rồi…

Tiểu Bát vô cùng xấu xa trộm suy đoán trong lòng, hoặc cũng có thể vì khó lắm mới được nhìn Mặc Cảnh Thâm ở khoảng cách gần như vậy nên cảm thấy rất phấn chấn.

Nhớ lại, lần đầu tiên cô gặp Tổng Giám đốc Mặc là qua màn hình máy tính. Lúc đó Tổng Giám đốc Mặc còn đàng hoàng đút cho các cô một mồm đầy thức ăn cho chó.

Khi ấy tình cảm của chị Đại và Tổng Giám đốc Mặc rất tốt. Buổi tối mà Tổng Giám đốc Mặc còn tự mình mang sữa ấm đến cho chị Đại, còn vô cùng dịu dàng giúp chị Đại giải quyết các tài liệu trong máy tính.

Thế mà bây giờ…

Tiểu Bát vô cùng thiểu não nhìn bóng lưng Quý Noãn.

Quý Noãn đã thu lại ánh mắt, đồng thời gói ghém cảm xúc lại, không để lộ tâm trạng mà lên tiếng chào các vị lãnh đạo, sau đó ngồi lên một chiếc sofa hơi xa chỗ ngồi của Mặc Cảnh Thâm.

Cảnh tượng đông đủ nhân tài từ giới kinh doanh và chính trị ngồi nói chuyện với nhau giống như cao thủ so chiêu, thần tiên tranh tài, khí thế của các bên không ai thua ai.

Kết quả nghiên cứu sau cùng chính là phương án của Tập đoàn MN được phê duyệt.

Quý Noãn khá bất ngờ trước kết quả này. Dù sao các cơ quan và các công ty tham gia cũng trình bày đề xuất phương án của mình, mặc dù tiêu chuẩn thì cũng tương đương, nhưng cô rất hiểu phòng kế hoạch của Tập đoàn Shine. Chỉ cần nhìn thoáng qua phương án lần này của Tập đoàn Shine thì cũng có thể nhận ra lần này họ làm qua quýt cho có lệ, rõ ràng đây là kế hoạch của một thực tập sinh mới vào làm việc, còn chưa quá thuần thục với nghiệp vụ của công ty.

Nói cách khác, Quý Noãn thắng lần này không khác gì ăn may, tuy rằng có thực lực, nhưng vẫn là ăn may.

Xét từ hiểu biết của Quý Noãn về Tập đoàn Shine thì không khó nhìn ra được Tập đoàn Shine đang nhường lợi thế cho Tập đoàn MN.

Nhưng sao phải nhường cô?

Khi công bố phương án của Tập đoàn MN được phê duyệt, Quý Noãn đăm chiêu liếc về phía Mặc Cảnh Thâm.

***

Vào giờ giải lao giữa cuộc họp, Quý Noãn đứng lên đi ra ngoài gọi điện thoại.

Sau khi nghe điện thoại xong, cô quay lại định đi vào nhà vệ sinh, nhưng mới bước đến cửa thì đã nghe thấy hai thư ký hành chính của bên chính quyền đang tranh thủ thời gian giải lao để buôn chuyện bên trong.

“Tổng Giám đốc Mặc thật là đẹp trai. Lúc trước khi anh ấy còn là Tổng Giám đốc Mặc của Tập đoàn Mặc thị cũng đã nổi tiếng lẫy lừng nhờ vào dung mạo của mình. Nhưng sau đó truyền thông không dám đăng những tin tức liên quan đến nhà họ Mặc hoặc là ảnh trực diện của Tổng Giám đốc Mặc nữa. Thật sự hôm nay mới là lần đầu tiên tôi được tận mắt nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm bằng xương bằng thịt, thật không ngờ ở tầng lớp cao này lại có một người đàn ông ưa nhìn, dáng dấp đẹp như vậy. Nhìn một lượt các vị lãnh đạo đến dự họp mà xem, không phải hói đầu thì cũng là bụng bia, hoặc là có dáng vẻ quan to, mặt đỏ bừng, suốt ngày nhậu nhẹt hát ca. Thế mà Tổng Giám đốc Mặc lại điềm nhiên như mây gió, cũng không biết thật sự Tổng Giám đốc Mặc bao nhiêu tuổi rồi…”

“Chắc chưa đến ba mươi tuổi chứ? Lúc trước tôi đi nghe ngóng thì nghe nói sang năm Mặc Cảnh Thâm mới được ba mươi. Nói vậy thì năm nay anh ấy cũng chỉ mới hai chín tuổi thôi phải không? Nhìn anh ấy trẻ thật, tuy khiêm tốn trầm ổn nhưng nhìn kỹ thì cũng chỉ như hai lăm tuổi thôi. Thật là, nhìn thế nào cũng thấy hấp dẫn, ôi sao lại có người đàn ông đẹp trai như thế chứ.”

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire