mardi 9 septembre 2025

Chương 456: Cúp điện tối om, mặc cảnh thâm cưỡng hôn (3)

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Trên người anh không chỉ có mùi thuốc lá, mà còn có mùi rượu thoang thoảng, tuy không nồng nhưng vẫn rõ.

Dường như anh không để ý cô có nhận ra mình hay không, anh giam hãm cơ thể cô, khoảng cách gần trong gang tấc, giọng nói khàn khàn nặng nề vang lên: “Em gọi anh là gì?”

Quý Noãn ép người ra phía sau: “Mặc tổng.”

Anh đè lên trán cô, mũi dán lên mũi cô, đôi môi cũng gần như kề sát môi cô, nhưng vì Quý Noãn ép người ra sau nên còn cách một chút.

Anh không áp sát lại gần hơn, ánh đèn trong hành lang cũng bất chợt lóe sáng lên.

Quý Noãn khẽ nheo mắt lại vì chưa kịp thích ứng với ánh đèn bất chợt lóe sáng, nhưng trong giây phút này cô đã nhìn rõ người đàn ông trước mặt.

Mặc Cảnh Thâm mặc âu phục, nhưng cổ áo sơ mi phanh ra vài cúc áo. Lúc ở quán cà phê ban sáng, anh vẫn ra vẻ đạo mạo đàng hoàng. Ai mà ngờ đường đường Tổng Giám đốc của Tập đoàn Shine bị gán mác thanh tâm quả dục mà nửa đêm lại chạy đến nhà vợ cũ, nhân lúc mất điện mà hôn vợ cũ đến nhũn cả chân.


Nhưng quan trọng đây chính là người vợ bị anh hắt hủi.

Quý Noãn buồn cười, cũng thật sự bật cười trước mặt anh, nhưng cô lạnh lùng thờ ơ không chút ấm áp. Dù môi cô bây giờ còn sưng đỏ nóng rát, nhìn qua vô cùng hấp dẫn quyễn rũ, nhưng nụ cười lại xa lánh hờ hững, nét giễu cợt hằn trong ánh mắt.

Đây không phải là lần đầu tiên cô gọi anh là Mặc tổng.

Trong dịp hội chợ triển lãm, ở khu nghỉ mát, cô cũng đã lên tiếng chào một tiếng Mặc tổng rất tự nhiên và trôi chảy.

Mặc Cảnh Thâm nhìn vào đôi mắt như ngọc đen óng ánh nước trong hang tối tĩnh lạnh của cô, lóng lánh lóe sáng rồi lập tức buốt lạnh. Cặp lông mi của cô chậm rãi chấp chới dưới ánh đèn như biết làm thế nào để khơi gợi cảm xúc của người khác.

Anh buông cô ra, bước lùi về phía sau, trở lại với dáng vẻ đạo mạo kiểm soát tất cả mọi thứ trong lòng bàn tay, nhìn Quý Noãn cứ phải bám dựa vào tường mới đứng vững được rồi chậm rãi lên tiếng: “Gọi lại lần nữa xem.”


Quý Noãn lên tiếng: “Mặc tổng, anh uống chút rượu vào rồi chạy đến chỗ tôi giả điên giả khùng sao? Tửu lượng của anh không người bình thường nào đọ được. Mùi rượu trên người anh nhạt như vậy mà anh lại say đến mức độ không còn phân biệt được thực tế nữa? Về tình về lý, xét chuyện công chuyện tư, tôi đều nên gọi anh là Mặc tổng, anh hi vọng tôi gọi anh là gì?”

Cô thoáng dừng lại rồi chợt cười lạnh: “Ông Mặc à?”

Ánh mắt tĩnh lặng sâu thẳm của Mặc Cảnh Thâm đau đáu nhìn cô: “Không gọi bằng kính ngữ, chỉ gọi tên họ thôi không được sao?”

Quý Noãn khẽ cười: “Không thích hợp.”

Anh lạnh lùng híp mắt lại: “Không thích hợp chỗ nào?”

Cô đáp: “Thế nào cũng không thích hợp.”

Anh từ từ đút một tay vào túi quần, đứng cách cô nửa mét, có thể thu toàn bộ hình ảnh của cô vào trong mắt. Anh nhìn cô nửa lạnh nửa không: “Với người khác thì thích hợp sao?”


Có vẻ như hôm nay anh đã nhìn thấy hết tình huống trong quán cà phê cô bị người ta gọi là con dâu, rồi buổi tối lại bị ép hôn trong xe.

Chẳng trách.

Xe của anh đỗ dưới nhà nhưng cô không nhận ra. Rõ ràng là chiếc Ghost, nhưng vì mất điện, đèn tắt nên cô không thể nhận ra được.

Quý Noãn vững vàng hít thở dựa vào cửa, ánh mắt khép hờ không nhìn đến anh, chỉ biếng nhác như đang ôn chuyện với bạn cũ, cũng không hề có cảm giác nguy cơ khi người đàn ông tìm đến tận cửa nhà: “Mặc tổng nói gì, tôi nghe mà không hiểu.”

Cô liếc mắt nhìn tàn thuốc trên sàn: “Đường đường là Mặc tổng thì cũng nên biết như thế nào gọi là khu vực cấm hút thuốc. Nhân lúc chỗ chúng tôi bị cúp điện mà đứng trước cửa nhà tôi hút thuốc, không có điện nên không kích hoạt được hệ thống báo cháy, anh lại còn vứt mẩu thuốc hút rồi trước cửa nhà tôi thoải mái thế này nữa hả.”

Nói rồi cô cúi xuống lục lại chìa khóa từ trong túi. Hai chân ô vẫn không có chút sức lực nên cô vẫn dựa vào cửa, vừa đút chìa vào ổ xoay mở vừa nói: “Tôi mới leo mười lăm tầng cầu thang, đến giờ không còn hơi sức gì nữa. Nếu Mặc tổng xấu xa đến mức muốn gây sự gì ở đây thì e rằng đúng là tôi không thể cản được.”

Chật vật mở cửa xong thì cô sực nhớ ra là đã có điện, bấm mật mã là có thể vào nhà.

Cô thoáng khựng lại, thôi bỏ đi, mở cửa kiểu này để anh khỏi phải nhìn thấy mật mã vào cửa. Nếu không sau này sợ là cô cũng không thể ở đây được nữa.

Vừa mở cửa phòng ra, Quý Noãn lê đôi chân mềm nhũn vào, giơ tay bật đèn sáng. Cô nhìn thấy anh đứng ngoài cửa, không có ý định đi vào thì mới đứng ở cửa lạnh lùng cười một tiếng: “Mặc tổng, thế này gọi là hôn xong tỉnh rượu sao? Biết vừa rồi mình làm gì không?”

Nói rồi cô đóng cửa rầm một cái, ngăn cách tầm mắt của hai người.

Sau khi vào nhà, Quý Noãn mệt mỏi quăng túi ra sàn, vừa cúi xuống xoa bóp chân vừa loạng choạng bước đến ngồi xuống ghế sofa.

M* nó, người bình thường thật sự không thể leo nổi mười lăm tầng cầu thang được, thật là muốn lấy mạng người mà.

Nghỉ ngơi trong chốc lát, chân vẫn tê dại, Quý Noãn cứ mở mắt trân trân ngồi tựa vào sofa. Cô chợt nhớ ra gì đó bèn lấy di động từ trong túi ra, thả lên bàn trà sạc pin. Cô nhìn chằm chằm vào điện thoại vài phút thì mí mắt díp lại, cứ thế dựa người vào ghế sofa nhanh chóng chợp mắt.

Đến khi điện thoại di động bị rơi xuống thì Quý Noãn mới chợt bừng tỉnh, mụ mị nhìn quanh phòng khách trống vắng rồi lại nhìn đồng hồ. Thế mà cô đã dựa vào sofa ngủ một tiếng rồi.

Cô ngồi trên ghế sofa nghĩ miên man một lúc, cuối cùng vẫn để điện thoại di động xuống rồi đứng dậy bước đến cửa phòng, ghé vào mắt thần trên cửa nhìn ra ngoài.

Bây giờ bên ngoài đã không còn bóng người.

Vừa rồi cô ngủ có chút mơ hồ, lúc chợt thức dậy thì đầu óc cũng lơ mơ, thậm chí có khoảnh khắc cô nghi ngờ không biết Mặc Cảnh Thâm xuất hiện ở hành lang nhà cô là thật hay mơ.

Bắp chân cô bây giờ vẫn còn tê dại, đúng là cô đã bò hết mười lăm tầng cầu thang.

Quý Noãn hé cửa nhìn ra ngoài, cầu thang vắng lặng không một bóng người, kể cả tàn thuốc trên sàn cũng không còn nữa.

Cô băn khoăn nhìn hành lang vắng vẻ, dừng lại một lúc rồi đưa tay lên khẽ day Thái dương, quay người chuẩn bị đóng cửa lại.

Thế nhưng bước chân chợt khựng lại, cô nhìn hành lang vắng vẻ.

Người đi, tàn thuốc cũng bị lấy đi, nhưng mùi thuốc lá như có như không vẫn còn lởn vởn trong không khí. Mùi thuốc lá rất nhạt, nhưng dù sao đây cũng là khu vực cấm hút thuốc, bình thường không có ai dám hút thuốc ở đây.

Vì vậy.

Là thật.

Ngay lúc này, đầu Quý Noãn chợt nhói lên, cô đóng cửa lại, lập tức đưa hai tay lên day mạnh vào Thái dương rồi quay lại ghế sofa ngồi xuống. Có lẽ do cô đột ngột vận động mạnh, leo tận mười lăm tầng, cả người cảm thấy khó chịu, chân đau, đầu cũng đau. Một lúc lâu sau cô mới nghĩ đến chuyện đi vào phòng tắm ngâm cả người và chân vào bồn nước ấm để xua đi mệt mỏi.


Chương 457: Cúp điện tối om, mặc cảnh thâm cưỡng hôn (4) 


Gần đây Tập đoàn MN có một dự án cần huy động vốn. Tuy rằng tài chính trong nội bộ công ty vẫn đủ nhưng Quý Noãn lại bắt buộc phải có được khoản đầu tư này.

Vì Thịnh Dịch Hàn giúp Quý Mộng Nhiên mở phòng giao dịch bất động sản mà gần đây cô ta cũng đang nhăm nhe tìm đến trung tâm tài chính hàng đầu là KW để huy động một khoản tiền lớn. Hiện tại ngành bất động sản ở Hải Thành không ngừng tăng trưởng, nếu Quý Mộng Nhiên có thể có được khoản vốn này thì đúng là chỉ trong thời gian ngắn cũng có được chút tư cách để có thể đối phó với Tập đoàn MN, ít nhất là có thể kiếm được ít lợi nhuận trong ngành địa ốc.

Vì Quý Mộng Nhiên thèm thuồng nên Quý Noãn cũng không định bỏ qua khoản vốn này.

Một tuần sau, bà Từ, người phụ trách của trung tâm tài chính KW đến Hải Thành. Quý Mộng Nhiên nhận được tin báo từ Thịnh Dịch Hàn liền nhân danh Tập đoàn Thịnh thị hẹn gặp bà Từ để trò chuyện xem có thể bàn đến chuyện huy động khoản vốn đầu tư này không.

Nhưng Quý Mộng Nhiên không ngờ khi còn ở nước ngoài thì bà Từ cũng đã thông báo cho Tập đoàn MN, hẹn gặp Quý Noãn. Khi biết được Quý Mộng Nhiên và Quý Noãn là chị em ruột, bà Từ lại tiện thể xếp lịch cho cả ba người cùng gặp nhau tại World Trade Center ở Hải Thành.

Bà Từ là một phụ nữ trạc năm mươi tuổi, cũng được xem là một nữ doanh nhân thành công khá nổi tiếng trong giới tài chính. Bà hẹn hai cô gái trẻ tuổi cùng nhau đi shopping tất nhiên đều do bản tính trời sinh của phái nữ. Dù có bao nhiêu tuổi thì đi dạo phố shopping cũng là cách phụ nữ tâm sự nói chuyện tốt nhất.

Khi còn ở Luân Đôn, Quý Noãn và bà Từ đã từng gặp nhau, xem như cũng có chút quen biết. Sau khi biết được bà Từ mời Quý Mộng Nhiên cùng đi shopping, Quý Noãn cũng nhận ra bà ta muốn đánh giá xem giữa hai chị em rốt cuộc khác nhau như thế nào. Chắc có lẽ bà ta muốn xem thử xem ai được lòng bà ta hơn. Dù sao đi nữa hai chị em họ cũng đều là những người đầu tư kinh doanh trong cùng một ngành, chỉ cần có tiền thì rót vốn cho bên nào cũng được. Huống hồ Quý Noãn cũng không hề thiếu nhà đầu tư, nên bà Tư vẫn còn chút băn khoăn.

Quý Mộng Nhiên thì ngược lại, khi cô ta biết bà Từ lại mời cả Quý Noãn đi dạo phố thì vô cùng tức giận. Hơn nữa vì cô ta phải chịu sức ép từ Quý Noãn quá lâu, lại thêm vừa rồi bị mất mặt nhiều lần ở khu nghỉ mát, lần này cô ta thật sự không muốn bị hào quang của Quý Noãn làm lu mờ, nên đã cố tình diện trang phục thật lộng lẫy, quyết tâm chiếm ưu thế.

Quý Mộng Nhiên sợ mình đi muộn nên cố tình đến World Trade Center sớm một tiếng. Nhân lúc bà Từ chưa đến thì cô quyết định đi vào trong dạo một vòng, mua được một chiếc đồng hồ hơn một triệu, định bụng tặng cho bà Từ.

Cuối cùng cũng đến giờ hẹn, Quý Mộng Nhiên đứng đợi ở cửa World Trade Center thì nhìn thấy Quý Noãn và bà Từ cùng nhau từ trên xe bước xuống. Rõ ràng Quý Noãn là người tìm đến bà Từ để xin vốn đầu tư, vậy mà giờ lại ngồi trên xe bà Từ.

Quý Mộng Nhiên hít vào một hơi thật mạnh, khi Quý Noãn và bà Từ cùng xuống xe thì vội vàng tươi cười bước đến đón: “Bà Từ, xin chào, tôi là Quý Mộng Nhiên, người phụ trách Phòng giao dịch Bất động sản trực thuộc Thịnh thị. Lần đầu gặp mặt nên tôi đến sớm một chút để chờ, không ngờ bà Từ cực kỳ đúng giờ.”

Bà Từ nhìn cô ta rồi thân thiện cười, liếc nhìn Quý Noãn đang bước đến từ phía sau: “Buổi sáng tôi đi họp ở Sở Tài chính thành phố, trong ngờ lại gặp Tổng Giám đốc Quý. May nhờ Tổng Giám đốc Quý nhắc nhở cái hẹn chiều nay rồi cùng đến đây với tôi. Nếu không, với trí nhớ của tôi thì chắc hai cô còn đang phải đứng đây đợi lâu đấy.”

Quý Mộng Nhiên vẫn giữ nụ cười tươi: “Vậy sao? Tôi cứ thắc mắc sao Tổng Giám đốc Quý lại ngồi cùng xe với bà Từ mà không tự lái xe đi…”

Quý Noãn không có ý định quanh quẩn bên cạnh bà Từ. Sau khi bước lên bậc thang cẩm thạch trước cửa trung tâm thương mại, cô nhìn Quý Mộng Nhiên diện toàn trang phục thương hiệu lớn thì mới buông một câu: “Mộng Nhiên, cô đắp hết của cải trong nhà lên người mình đấy à? Hôm nay trời rất nóng, cô còn phải mặc cả áo khoác lửng của Channel sao? Có phải cô hiểu lầm gì đó với cái thời tiết ba lăm độ này không?”

Bà Từ cũng mỉm cười nhìn Quý Mộng Nhiên. Dù sao bà ta cũng không hiểu tính tình Quý Mộng Nhiên thế nào, chỉ cho là hai chị em đang chòng ghẹo nhau, nên nói như bắc một bậc thang cho Quý Mộng Nhiên đi xuống: “Có phải Mộng Nhiên sợ ánh nắng không? Vì da cô mẫn cảm với tia UV nên trời nóng như vậy mà vẫn phải mặc áo khoác?”

Quý Mộng Nhiên nhìn thấy bậc thang thì lập tức tranh thủ leo xuống: “Đúng là tôi rất sợ bị nắng chiếu vào, không dám lộ liễu như Tổng Giám đốc Quý. Trước kia tôi phơi nắng bị ảnh hưởng nghiêm trọng, cho nên cứ đến thời tiết này là tôi sẽ mặc nhiều một chút.”

Bà Từ gật đầu, tươi cười mời hai cô gái cùng đi vào trung tâm thương mại: “Vậy chúng ta vào trong đi, bên ngoài này nóng quá, vào trong có máy điều hòa thì còn thoải mái hơn được một chút.”

Quý Noãn mím môi, nở nụ cười nhạt.

Quý Mộng Nhiên đứng một bên kéo cánh tay bà Từ bước vào trong cửa nói: “Đây là lần đầu tiên bà Từ đến Hải Thành sao?”

“Không phải. Lúc còn trẻ tôi đã đến đây một lần rồi. Sở dĩ tôi nhận lời mời của hai chị em cô là vì lúc còn trẻ, tôi cũng từng có chút quan hệ làm ăn với Chủ tịch Quý, ba của hai cô. Chủ tịch Quý là người rất tốt, hồi đó trên phương diện hợp tác, tôi được ông ấy giúp đỡ nhiều. Vì vậy đến Hải Thành dịp này, tôi đồng thời nhận được lời mời của cả hai người, nhân tiện tôi cũng muốn gặp cả hai cô xem thế nào. Ngày trước cả hai chị em đều còn rất nhỏ, chắc cũng không nhớ tôi.” Bà Từ vừa nói vừa quay sang nhìn Quý Noãn: “Quý tổng này, vừa rồi chúng ta cũng mới hàn thuyên trên xe đấy, tôi thật sự không ngờ một đại tiểu thư bốc đồng ương ngạnh ngày trước bây giờ lại là một nhân tài trong giới kinh doanh. Hôm nay gặp lại cô ở Sở Tài chính tôi khá là ngạc nhiên, phải thốt lên đúng là dấu ấn của thời gian đã biến đổi con người biết bao nhiêu.”

Quý Noãn khẽ cười tươi: “Ai rồi cũng sẽ thay đổi. Trước kia tôi bốc đồng ngang ngạnh cũng vì tôi còn quá trẻ, bây giờ cũng được xem là trưởng thành một chút. Huống chi tôi cũng được tôi luyện trong thương trường, nên dĩ nhiên cũng thay đổi không ít.”

“Phải phải, đúng là như vậy.” Bà Từ vừa nói vừa níu cánh tay Quý Noãn, hạ thấp giọng như muốn nói thầm: “Trước đây tôi còn cảm thấy Mộng Nhiên rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, triển vọng tương lai rất xán lạn. Thế mà không ngờ cô lại còn vượt xa hơn cả dự đoán, đến bây giờ thật sự là một bông hoa tươi rực rỡ. Một cô gái tuổi còn trẻ mà đã có được thành tựu như vậy thì không một ai có thể sánh được.”

Tuy bà Từ nói rất khẽ nhưng Quý Mộng Nhiên ở bên cạnh vẫn nghe thấy được, nét mặt không còn dễ chịu khi nhìn hai người kia nữa, cô ta tiếp tục chủ động níu cánh tay bà Từ, ngọt ngào nói: “Bà Từ, bây giờ tôi cũng rất thành công mà. Dù sao hiện giờ bất động sản cũng là một ngành có lợi nhuận rất lớn. Công ty của chị tôi không chỉ hoạt động riêng trong lĩnh vực này, chị ấy cũng không thiếu khoản tiền kia đâu. Còn tôi, tuy mới thành lập phòng giao dịch nhưng cũng nắm trong tay không ít tiềm năng, chỉ cần có khoản vốn đầu tư này thì tuyệt đối sẽ không làm bà thất vọng.”

Chương 458: Cúp điện tối om, mặc cảnh thâm cưỡng hôn (5) 


Thấy Quý Mộng Nhiên trực tiếp chuyển đề tài đến chuyện đầu tư, bà Từ bật cười nhìn cô ta một cái: “Nếu đã cùng làm trong ngành, sao cô không cùng chị mình gánh vác Tập đoàn MN luôn đi? À mà, Chủ tịch Quý cũng đã lớn tuổi rồi, sớm muộn gì hai chị em cô cũng sẽ quay về kế tục gia sản. Hiện tại Tổng Giám đốc Quý đã có Tập đoàn MN, hẳn là không thể phân thân được. Vậy chắc Tập đoàn Quý thị sau này cũng sẽ đặt lên vai cô rồi phải không?”

Nếu Quý Hoằng Văn thật sự có ý định giao toàn bộ nhà họ Quý cho Quý Mộng Nhiên thì cô ta đã không cần phải ngày ngày lẽo đẽo bên cạnh Thịnh Dịch Hàn, cũng không cần chạy đôn chạy đáo đi tìm vốn đầu tư.

Quan trọng là, sau một năm mất tích trở về, tuy Quý Hoằng Văn vẫn nhận cô ta là con gái mình nhưng cũng vô cùng tức giận vì cô ta cố tình biến mất. Hơn nữa cô ta từng làm khó dễ Quý Noãn nên ông giận dữ nói rằng sau này thà rằng tài sản của Quý thị bị chia năm xẻ bảy chứ cũng nhất định không để cô ta phá hoại uổng phí.

Có lẽ Quý Hoằng Văn còn định giao Quý thị cho Quý Noãn quản lý. Hiện giờ Tập đoàn MN đã lớn mạnh như vậy rồi, lại thêm một Quý thị nữa, thì e rằng Quý Noãn lại càng vênh váo đến tận mây xanh.

Nghĩ đến chuyện này Quý Mộng Nhiên cũng không vui vẻ gì, nhưng hiện tại cô ta cũng bất lực với Quý Hoằng Văn. Dù sao Quý thị vẫn còn đó, sức khỏe Quý Hoằng Văn cũng không có vấn đề gì. Đợi đến khi thân phận chính thức của Quý Noãn bị phơi bày thì có lẽ Quý Noãn muốn tiếp quản Quý thị thì cũng không phải là chuyện đơn giản.

“Bà Từ, bây giờ ba tôi cũng mới hơn năm mươi tuổi, tuy cũng rất bận rộn với mấy việc lặt vặt ở Quý thị nhưng sức khỏe của ba tôi cũng còn có thể gánh vác công ty đến mười, hai mươi năm nữa, bây giờ nói đến chuyện kế nghiệp gia sản thì vẫn còn hơi sớm. Hơn nữa, có muốn kế thừa gia nghiệp thì vẫn phải dựa vào bản lĩnh, phải lăn lộn học hỏi rèn luyện trong thương trường vài năm mới được.” Quý Mộng Nhiên lại nói tiếp: “Vậy nên tôi mới nghĩ đến chuyện một phòng giao dịch để mình rèn luyện cho thật tốt, sau này tiếp nhận Quý thị thì cũng không quá bỡ ngỡ.”

Bà Từ gật đầu: “Không tệ, cô nghĩ vậy cũng đúng. Tuy nhìn qua thì Quý thị không còn huy hoàng như trước nữa, nhưng dù sao nền móng kinh doanh ở các thành phố thương mại trong nước vẫn ổn định. Việc phát triển ùn ùn chồng chéo lên nhau cũng không phải dễ phán đoán, rèn luyện trong thương trường nhiều cũng rất có ích.”

Nói đến đây, bà Từ lại quay sang nhìn Quý Noãn vẫn đang lặng lẽ không tham gia vào câu chuyện: “Quý tổng ít nói nhỉ? Hiện tại cô cũng có thể coi là người xứng đáng nhất để gánh vác nhà họ Quý, vậy mà không có gì để nói sao?”

Môi Quý Noãn khẽ mím lại, nét mặt lãnh đạm: “Tôi nghe bà và Mộng Nhiên hàn huyên là được rồi. Đúng như bà nói, Tập đoàn MN mà tôi đang quản lý hiện nay cũng đủ tạo nên biết bao áp lực rồi. Đừng nói đến chuyện có rèn luyện trong thương trường hay không, cho dù tôi đây xem như đã có đủ cơ hội tôi luyện thì chỉ sợ không phân thân được, nên tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện của Quý thị. Dù sao hiện nay Tập đoàn MN cũng hoạt động ở nhiều lĩnh vực, trước mắt đều là những ngành kinh tế ổn định nhất cả trong và ngoài nước. Nếu đến lúc đó Mộng Nhiên phải sống nhờ vào Quý thị thì nhất định tôi sẽ không giành với cô ta.”

Lời nói của Quý Noãn thoạt nghe thì có vẻ như cô đang nhường Quý Mộng Nhiên, nhưng ngẫm kỹ lại thì rõ ràng có thể cảm thấy sự coi thường ẩn sau câu chữ.

Phải sống nhờ Quý thị, có nghĩa là công việc hiện tại của phòng giao dịch không tính lâu dài, cơ bản sẽ không thể phát triển lớn được, sau này Quý Mộng Nhiên sẽ vẫn phải quay về nhà họ Quý để sống nhờ vào tài sản của Quý thị sao?

Bà Từ nghe như vậy thì khẽ cười nói: “Trong mấy năm gần đây, Tập đoàn MN đúng là phát triển một cách bất ngờ trong giới kinh doanh người Hoa. Mấy năm vừa rồi Quý tổng tiên phong trong lĩnh vực khoa học công nghệ, Internet, rồi cả bất động sản. Rõ ràng mắt nhìn cơ hội kinh doanh của cô vô cùng chính xác, tôi rất tin tưởng Tập đoàn MN.”

Quý Mộng Nhiên vừa nghe thấy vậy thì bỗng thấy chột dạ, vội vã lấy một chiếc hộp tinh xảo từ trong chiếc túi xách tay cầu kỳ, híp mắt cười nói: “Bà Từ, vừa rồi mải lo nói chuyện phiếm, thiếu chút nữa tôi quên mất. Đây là món quà tôi thay mặt phòng giao dịch gửi tặng bà.”

“Ồ? Còn có quà sao?” Bà Từ trìu mến nhìn Quý Mộng Nhiên: “Con bé này cũng khách sao quá, tặng quà cho tôi làm gì?”

Bà Từ vừa dứt lời, Quý Mộng Nhiên đã mở chiếc hộp ra, bên trong là một chiếc đồng hồ đeo tay tinh tế sang trọng của hãng Patek Philippe mới được tung ra thị trường.

Bà Từ chỉ nhìn mà không đưa tay ra nhận. Sau đó bà lại nhìn sang trang phục và chiếc túi mấy trăm nghìn trên người Quý Mộng Nhiên rồi cười nhạt: “Mộng Nhiên thật là quá hào phòng, chiếc đồng hồ này không hề rẻ chút nào.”

“Cũng không phải là quá đắt, tôi chỉ muốn trao quà gặp mặt cho bà Từ, hi vọng bà không chê cười.”

Bà Từ dịu dàng nhìn cô ta, sau đó đưa tay ra, nhẹ nhàng đóng nắp chiếc hộp lại không nhận, rồi quay sang nhìn Quý Noãn: “Hôm nay cả hai cô đều hẹn gặp tôi để nói chuyện đầu tư, vậy mà tôi lại cứ chỉ ôn lại chuyện cũ. Chúng ta đi dạo một vòng đi, nhân tiện hai cô cũng trao đổi cụ thể hơn một chút.”

Quý Noãn gật đầu, giơ tay ra hiệu mời bà Từ bước vào thang máy.

Thấy bà Từ không có ý định nhận quà, Quý Mộng Nhiên vội vàng bước theo vào thang máy, dè dặt hỏi: “Bà Từ không thích chiếc đồng hồ này sao? Hay là bà không thích đeo đồng hồ? Vậy tôi cũng có thể tặng bà quà khác, bà thích tranh thư pháp hay quà gì…”

Bà Từ nhìn cô mỉm cười nói: “Tôi không nhận quà gì hết, chỉ vì nể tình Chủ tịch Quý mà muốn đến gặp hai cô bé này thôi. Còn chuyện đầu tư, tự tôi sẽ có quyết định, cô cũng không cần dùng quà tặng để lấy lòng tôi. Nếu phòng giao dịch của cô đang thiếu vốn đầu tư như vậy thì nên trả lại chiếc đồng hồ giá cả triệu đồng này đi, không cần phải hào phóng như thế, tội gì mà tự mình làm khó mình.”

Nét mặt Quý Mộng Nhiên sững lại.

Quý Noãn nhìn cô ta lạnh nhạt nói: “Ý bà Từ nói rất đúng, cô thay mặt phòng giao dịch đi xin vốn thì phải trình bày thực lực của công ty cho thật cụ thể. Cô cho rằng bà Từ thiếu một chiếc đồng hồ Patek Philippe hay một bức thư pháp? Với tài lực của bà Từ thì thích gì cũng đã mua rồi, đương nhiên cũng sẽ không có đồ gì đó yêu thích quá đặc biệt. Cô không cần phải phí sức vào chuyện này.”

Quý Mộng Nhiên lập tức trừng mắt với Quý Noãn. Quý Noãn cũng lạnh nhạt liếc cô ta, nụ cười lãnh đạm khách sáo vẫn giữ trên môi, không nhìn ra nét gai góc nào cả.

Quý Mộng Nhiên nhận thấy bà Từ không hề phản bác lại Quý Noãn thì bất giác siết chặt chiếc túi trong tay, chậm rãi hạ tay xuống, từ bỏ ý định tặng quà.

Thang máy dừng lại ở tầng sáu trung tâm thương mại, cả ba người phụ nữ đều bước ra ngoài. Quý Mộng Nhiên đi đằng sau vẫn luôn miệng nói chuyện về phòng giao dịch của mình, Quý Noãn thì chỉ lẳng lặng mỉm cười lắng nghe, không hề xen vào một câu, cũng không hề tranh thủ nói đến công ty mình. Chẳng qua cô như đang nghe chuyện cười, vừa đi vừa thỉnh thoảng liếc nhìn các cửa hàng đi ngang qua.

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire