Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Ởđây có nhiều người, xung quanh cũng có rất đông người giúp việc của nhà họ Mặc nên Quý Noãn cũng không tiện hỏi chuyện. Cô thu lại tầm mắt rồi dìu ông cụ về chỗ ngồi phía bên kia bàn ăn.
“Ông nội! Ngày thường ông đừng quá nóng nảy, đừng cáu gắt với bọn trẻ chúng cháu. Ông vẫn nên chú ý sức khỏe chính mình thì hơn! Thế mới tốt ạ!” Sau khi đỡ ông cụ ngồi xuống, cô liền ra hiệu cho người giúp việc mang đồ ăn lên.
Nhà bếp đã chuẩn bị xong bữa tối từ lúc trước, vốn dĩ chỉ còn đợi ông cụ thôi.
Quý Noãn cứ nghĩ rằng mẹ con Mặc Bội Lâm cũng sẽ xuống cùng ăn tối, thế nhưng sau khi người giúp việc đi lên mời thì lại quay xuống kèm theo lời nhắn: “Họ nói buổi chiều mẹ con họ đã ăn chút đồ ăn vặt, giờ vẫn chưa thấy đói, nên tối nay sẽ không xuống ăn cơm.”
Ông cụ cũng không nhiều lời, chỉ mỉm cười bảo Quý Noãn mau ngồi vào chiếc ghế bên cạnh mình.
Ông cụ luôn thích uống chút rượu trong lúc dùng bữa, chỉ là hiện tại sức khỏe không cho phép nên không được uống. Nhưng hôm nay ông cụ lại muốn uống, nên bác Âu tính mang bình rượu thuốc ngâm lâu năm của nhà họ Mặc ra cho ông. Rượu thuốc bồi bổ cơ thể, uống vài hớp chắc cũng không sao. Quý Noãn cũng không ngồi xuống ngay, chỉ né tránh ánh mắt trầm lặng của Mặc Cảnh Thâm. Thấy bác Âu đã đi lấy rượu, cô liền bước thật nhanh đi theo để phụ giúp. Bác Âu thấy Quý Noãn kiên quyết đi lấy rượu cùng thì vừa cười vừa ôm bình rượu thuốc nói: “Bình rượu bé thế này nặng bao nhiêu chứ? Tự nhiên lại theo tôi ra đây, cô có việc muốn hỏi tôi chứ gì?”
Quý Noãn nở nụ cười: “Bác Âu! Đúng là tôi đi theo phụ giúp bác mà!”
Bác Âu cười khẽ, cũng không nhiều lời, vừa cùng cô bước về hướng phòng ăn vừa nói: “Tôi biết cô muốn hỏi điều gì. Ba năm trước, ông cụ không gặp được cô. Sau khi cô đi Luân Đôn, ông Mặc cũng không giải thích mâu thuẫn thật sự giữa hai người là gì. Cậu ấy chỉ nói ly hôn là quyết định của cậu ấy, rằng cô bị ông Mặc bức đi, mọi trách nhiệm đều không phải do cô, cho dù đến phút cuối cùng thì sự tuyệt tình cạn nghĩa với nhà họ Mặc cũng không phải là lỗi của cô. Trong cơn giận, ông cụ đã vung gậy đánh ông Mặc, ông cụ dùng hết sức vụt hơn mười gậy vào lưng ông Mặc. Gậy của ông cụ là gậy gỗ vừa cứng vừa bền, thế mà cuối cùng cũng bị ông cụ đánh đến gãy làm đôi. Cô nói xem, đánh như vậy thì dã man đến nhường nào…”
Bước chân Quý Noãn bỗng khựng lại.
“Lúc đó tôi đứng bên cạnh xem, muốn đến ngăn cản nhưng thật sự hết cách. Ngay lúc ông cụ đang nóng giận, ông Mặc lại ôm tất cả mọi chuyện hết về mình. Cậu ấy đứng đó không nói gì, cũng không tránh né. Ông cụ nện vào lưng cậu ấy liên tục mà cậu ấy cũng không hề nhíu mày. Mãi đến khi cây gậy bị gãy đôi, ông cụ tức giận ngồi xuống thì ông Mặc mới bỏ đi. Tôi nhìn thấy sau lưng áo sơ mi đã ướt đẫm. Ướt đến độ ấy thì đoán chừng dù không đến mức rách da róc thịt, nhưng cũng tuyệt đối không còn lành lặn gì…”
Quý Noãn khẽ cụp mắt xuống, thời khắc này tim cô dường như chết lặng đi trong giây lát.
Trên lưng của Mặc Cảnh Thâm in hằn thương tích cũ tại Los Angeles và Campuchia. Dù những vết thương ấy đều đã lành nhưng làm sao chịu nổi loại tra tấn này. Nói về ba năm trước, thật ra lúc đó vết thương của anh mới liền lại được mấy tháng, ông cụ lấy gậy đánh vào lưng anh liên tục như thế, không chừng những vết thương sâu trên lưng anh đều đã rách ra hết rồi. Áo sơ mi bị ướt chứng minh việc vết thương đã bị rách toác.
Loại đau đến tận xương tủy đó, chỉ nghĩ thôi cô cũng biết là đau đến mức nào.
Bác Âu thở dài: “Từ nhỏ đến lớn, ông cụ chưa từng đánh ông Mặc. Nhưng chỉ vì cô mà ông cụ lại đánh cậu ấy đến gãy cả gậy… Haizzz…”
Bước chân của Quý Noãn dừng lại ngoài cửa sảnh trước. Những điều nên nói bác Âu cũng đã nói, nghĩ đi nghĩ lại cũng không nên nhiều lời nữa, bác Âu không giục cô đi vào mà cầm bình rượu bước thẳng vào phòng ăn một mình.
Quý Noãn thoáng sững sờ.
Vang vọng bên tai cô, hình ảnh trước mắt cô đều là giọng nói và hình ảnh của Mặc Cảnh Thâm ngày ấy. Anh từng nói niềm tin là nền tảng cơ bản của hôn nhân, anh từng nói nhất định sẽ không bao giờ ly hôn, nhưng đến cuối cùng anh lại là người bức ép cô rời đi. Mặc Cảnh Thâm đã từng luôn miệng thề non hẹn biển đi hết quãng đời này với cô đã chết rồi.
Cho nên anh đã không còn là người đàn ông mà cô tin yêu, không còn là người đàn ông sẽ vì cô mà không màng đến tính mạng của mình, cũng chẳng còn là người đàn ông vì cô mà phá hủy lời thề không vấy máu ở Campuchia.
Anh nói anh đã chết trong vụ tai nạn xe đó rồi.
Cho dù cô biết rõ, đó là giả, nhưng ba năm sau cô vẫn tự thôi miên mình để dần dần tin rằng đó là sự thật.
Anh ta chỉ là người đàn ông có gương mặt và ngoại hình của Mặc Cảnh Thâm.
Chỉ vậy thôi.
Nhưng bác Âu lại nói với cô rằng, ba năm trước, sau khi cô rời đi, Mặc Cảnh Thâm một mình gan lỳ chịu đựng từng đòn đánh dữ dội của ông cụ, còn tự mình thừa nhận chính anh ép cô ra đi.
Quý Noãn nhìn những ánh đèn sáng rực trước mắt ở sảnh trước. Lúc này Nghiêm Cách từ bên ngoài đi vào, thấy Quý Noãn cứ đứng ngoài cửa như một pho tượng bèn huơ huơ tay trước mặt cô: “Chị Noãn, chị ngẩn ngơ cái gì nữa? Đứng ngoài này làm gì? Chị đang cho muỗi ăn hả?”
Quý Noãn định thần lại lườm cậu ta một cái: “Cậu vừa đi đâu đấy?”
“Tôi đi lòng vòng quan sát cửa ra vào của nhà họ Mặc, làm quen một chút địa hình từ đây ra bên ngoài. Lỡ nơi này xảy ra chuyện thì tôi cũng có thể kịp thời đưa chị thoát ra khỏi đây. Chẳng phải đây là trách nhiệm của vệ sĩ hay sao?”
“Tôi ở đây có thể xảy ra chuyện gì chứ? Ở nhà họ Mặc rất an toàn, cậu không cần phải bận tâm chuyện làm quen với địa hình đâu. Nghỉ ngơi chút đi.”
“Hả? Vậy chị quen thuộc với nơi này lắm à? Chẳng lẽ chị thật sự là bà Mặc gì đó sao… mà không phải là chị Noãn còn độc thân hả?”
Quý Noãn khẽ nhếch môi, đẩy cậu ta trở về sảnh trước để cậu ta mau đi ăn cơm. Cậu thiếu niên cao lớn bị cô đẩy kêu oai oái rồi cuối cùng cũng chịu đi vào. Quý Noãn nhìn vào bên trong một cái liền xoay người đi xuống bậc thang ở trước cửa sảnh ra vào. Tâm trạng đang phiền não hoảng loạn, cô chỉ muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành một chút.
Khi vừa đi vòng qua sảnh trước tới cánh rừng phía sau, cô bỗng nghe thấy có tiếng người đang nói chuyện, giọng nói lại có chút quen tai. Quý Noãn vô thức dừng lại, đứng sau một gốc cây to.
“Đã thấy chưa? Quý Noãn thật sự trở về rồi. Mẹ còn tưởng cô ta và nhà họ Mặc đã cắt đứt quan hệ. Thật không ngờ ông cụ vừa xuất viện thì cô ta lại đến rồi!” Mặc Bội Lâm hạ thấp giọng: “Lúc nãy ở ngoài sảnh trước con nhìn thấy rồi chứ? Ông cụ cứ túm lấy tay Quý Noãn, thân thiết như cô ta vẫn còn là cháu dâu ông cụ vậy!”
“Mẹ à! Mẹ kéo con ra đây nhìn trộm, chỉ là để nhìn Quý Noãn thôi hả?” Giọng nói của Mặc Giai Tuyết rất nhỏ, vẫn là giọng điệu nho nhã điềm đạm xen lẫn chút tự ti.
“Mẹ muốn con nhìn cho rõ sự thật. Quý Noãn về đây tuyệt đối chẳng có gì tốt lành. Con quên rằng chúng ta tới nhà họ Mặc để làm gì sao? Chỉ gắng gượng kiếm một mái che tốt để ở vài năm thôi chắc? Ai biết được ông cụ còn có thể sống bao lâu nữa? Lỡ như ông cụ qua đời thì nhà họ Mặc cũng chẳng thèm chứa chấp mẹ con mình nữa đâu.”
Mặc Bội Lâm khẽ thì thầm: “Đã lâu rồi Cảnh Thâm không trở về đây. Khó có được ngày hôm qua ông cụ xuất viện, cuối cùng Cảnh Thâm cũng trở về nhà họ Mặc. Tối qua mẹ đã bảo con đi qua phòng cậu ta tìm cơ hội nói chuyện vài câu lấy cảm tình. Thế mà con nhóc chết tiệt con lại không nghe lời mẹ! Giờ thì sao? Hôm nay Quý Noãn tấn công đến nơi rồi đây này! Nếu mà con cứ tiếp tục yếu đuối thế này, Cảnh Thâm sẽ lại bị cái con đàn bà này cướp đi đấy…”
Chương 502: Cô ta định cưỡng ép mặc cảnh thâm sao?
“Ôi chao con bé này.” Mặc Bội Lâm tiếc hận, vỗ lên đầu cô ta một cái: “Hi vọng con dựa vào bản lĩnh của mình mà gả cho Mặc Cảnh Thâm thì thà hi vọng vào việc khác còn hơn. Con đúng thật là làm mẹ tức muốn chết.”
Mặc Giai Tuyết oan ức không nói nên lời.
Mặc Bội Lâm đưa tay vuốt ve mái tóc của cô ta rồi lại nhìn ngắm khuôn mặt của cô ta một lúc, sau đó nói: “Mấy bộ đồ ngủ lần trước mẹ mua cho con vẫn còn chứ?”
“Còn ạ, ở trong ngăn kéo.”
“Được, vậy thì tối nay cứ tùy cơ ứng biến. Con ngoan ngoãn nghe lời, mẹ nhất định sẽ nghĩ cách để con ngồi vào vị trí bà Mặc này. Kể cả không được danh chính ngôn thuận ngồi vào vị trí đó thì ít nhất cũng phải mang thai con của nhà họ Mặc. Như vậy thì sau này hai mẹ con mình mới có thể yên ổn sống ở đây được.”
“Con đừng quan tâm nhiều như vậy làm gì. Tối nay cứ nghe theo mẹ, tóm lại nhất định không thể để Quý Noãn quay về làm mưa làm gió nữa.” Mặc Bội Lâm nói xong thì lập tức kéo Mặc Giai Tuyết đi theo một lối nhỏ khác để đi về. Bà ta vừa đi vừa nói khẽ gì đó với cô con gái đi bên cạnh.
Mãi tới khi hai mẹ con nhà kia đi xa rồi thì Quý Noãn mới từ phía sau thân cây đi ra, thản nhiên đưa mắt nhìn theo họ.
Thậm chí Quý Noãn có một suy nghĩ hoang đường.
Không phải bà cô họ này vì muốn được tiếp tục ở lại nhà họ Mặc hưởng phúc nên định để con gái của bà ta cưỡng ép Mặc Cảnh Thâm đấy chứ?
Cứ coi như Mặc Bội Lâm có tính toán này, nhưng với tính cách dè dặt của Mặc Giai Tuyết, đứng trước Mặc Cảnh Thâm còn khúm núm không dám ngẩng đầu lên thì sao cô ta có thể làm được?
Quay trở về phòng ban nãy, cô rất muốn nói gì đó nhưng cũng không biết nên nhắc nhở anh hay là nên châm chọc một câu.
Nhưng toàn bộ chuyện này đều bị Nghiêm Cách phá đám.
Từ lúc vào cửa, Nghiêm Cách đã bắt đầu nhìn chằm chằm vào Mặc Cảnh Thâm. Bác Âu biết cậu trai trẻ tuổi này là vệ sĩ của Quý Noãn nên cũng cho cậu ta đi vào. Nhưng sao cậu ta vừa gặp cậu chủ thì đã kinh ngạc như nhìn thấy quỷ vậy?
Vốn dĩ Nghiêm Cách cũng định ngồi xuống, nhưng Mặc Cảnh Thâm không nói lời nào, cứ nhìn cậu ta chằm chằm. Chỉ một ánh mắt mà làm cho người ta nhấp nhổm như đang đứng trên đống lửa vậy.
Mãi cho tới khi Quý Noãn trở về, Nghiêm Cách lập tức xoay người đi theo Quý Noãn rồi thấp giọng hỏi: “Chị Noãn, em thấy người này rất quen, có phải là người qua đường hôm nọ mời chúng ta ăn mì bò không?”
Khóe mắt Quý Noãn khẽ run rẩy, suýt nữa thì cô đã quên mất chuyện này. Cô ậm ừ trong miệng trả lời một tiếng: “Ừm.”
“Đùa à, chuyện này là thế nào vậy? Chẳng phải anh ta chỉ là người lạ thôi sao? Sao chị tới nhà họ Mặc mà cũng gặp phải vậy...”
“Tôi sẽ giải thích sau.” Quý Noãn đi vào, mắt nhìn thẳng về phía ông cụ Mặc rồi bước đến. Khi cô đi qua chỗ của Mặc Cảnh Thâm, ông cụ Mặc định lên tiếng bảo cô ngồi ở đó, thế nhưng Quý Noãn cứ thế vòng qua, nhanh chóng ngồi xuống ghế bên cạnh ông cụ trước khi ông cụ kịp lên tiếng.
Quý Noãn vốn định gọi cả Nghiêm Cách cùng ngồi ăn, nhưng dù sao đây cũng là nhà họ Mặc, có ông cụ Mặc ở đây, Quý Noãn cũng không tiện làm chủ.
Bác Âu lại kịp thời đi tới bên cạnh Nghiêm Cách vẫn còn đang trưng ra bộ mặt ngẩn ngơ, khách sáo nói một câu: “Chàng trai trẻ, phía trước có một phòng ăn nhỏ dự bị, cậu ăn xong còn có thể nghỉ ngơi trên ghế sofa ở đó. Cậu muốn ăn gì? Chúng tôi sẽ bảo đầu bếp làm rồi đưa tới cho cậu.”
Mặc dù Nghiêm Cách là một cậu nhóc thỉnh thoảng không được bình thường, nhưng vẫn hiểu quy củ. Cậu ta khoát tay một cái với Quý Noãn, ý bảo cô không cần bận tâm tới chuyện của cậu ta, sau đó xoay người đi theo bác Âu, cũng thành công tránh khỏi ánh mắt làm cho thần kinh con người phải run rẩy của người đàn ông kia.
Lúc này Quý Noãn đưa mắt nhìn cái gậy được đặt ở bên cạnh xe lăn của ông cụ Mặc. Lúc đẩy ông cụ tới đây thì cô còn chưa chú ý đến, nhưng sau khi trò chuyện với bác Âu thì ánh mắt của cô không tự chủ được mà nhìn về phía cây gậy.
“Ông nội ơi, ông mới đổi cây gậy mới à? Trước đây ông dùng cây gậy khác, cháu nghe người ta nói ông rất thích gỗ hồng tâm, còn dùng đã nhiều năm rồi, sao đột nhiên ông lại đổi gậy vậy?” Quý Noãn cười hỏi một câu.
Cô vừa dứt lời thì Mặc Cảnh Thâm đã đứng dậy, giọng điệu vô cùng thờ ơ: “Tôi đi nhận điện thoại.”
Dứt lời, anh ném tia mắt lạnh lùng khiến người ta không rét mà run về phía ông cụ Mặc rồi xoay người rời đi, để lại bóng lưng cao ngất.
Phòng ăn trở nên yên tĩnh, Quý Noãn vẫn nhìn ông cụ Mặc.
Ông cụ Mặc đã lấy lại bình tĩnh rồi nhìn Quý Noãn: “Là bác Âu nói cho cháu biết chuyện cây gậy sao?”
Quý Noãn không nói gì, nhưng ánh mắt đã ngầm thừa nhận.
“Cháu cứ coi như không biết đi.” Vừa rồi thái độ của Mặc Cảnh Thâm thể hiện rất rõ. Ông cụ Mặc nói đến đây thì dừng lại, nhấc tay định cầm rượu lên.
“Ông nội à, tuy đây là rượu thuốc nhưng tốt nhất ông uống ít thôi. Thật ra bệnh cao huyết áp này không nên động vào rượu mới là tốt nhất.” Quý Noãn không hỏi tiếp nữa mà vội vàng chủ động rót rượu cho ông cụ, nhưng nếu so với để ông cụ tự mình làm thì cô rót rất ít.
Nhìn thấy Quý Noãn thật sự muốn tốt cho mình, ông cụ cười ha hả: “Được, ông nội nghe lời cháu. Tối nay cháu ở lại đi, sáng mai để Cảnh Thâm đưa cháu về.”
“Không cần đâu ạ. Cháu tự lái xe đến, ăn cơm với ông xong cháu sẽ đi.”
“Bảo cháu ở lại thì cháu cứ ở lại đi. Ông bảo người giúp việc sắp xếp cho cháu một phòng khác. Cháu vừa đến đã đi rồi, sợ rằng tối nay ông sẽ tức đến mức không ngủ được. Nhỡ đâu vì không ngủ ngon mà ông lại phát bệnh thì cháu nói xem, có phải cháu còn tốn công tới bệnh viện với ông hay không?” Ông cụ vừa nói vừa trừng mắt nhìn cô, rõ ràng bắt cô nhất định phải ở lại đây một đêm, nếu không ông cụ sẽ nổi giận. Ông cụ bị bệnh này không thể nổi giận, nhất định phải duy trì tâm trạng ôn hòa mới được.
Nếu như Quý Noãn không tận mắt nhìn thấy ông cụ, có lẽ cô còn có thể tuyệt tình, tránh không gặp như ba năm trước. Nhưng hiện giờ ông cụ ở ngay trước mặt, thái độ vẫn luôn chiều chuộng mỗi mình cô cháu dâu này, thật sự làm người ta không nỡ lòng làm vậy.
***
Đêm đó, Quý Noãn ở lại gian phòng nhỏ phía sau căn biệt thự của nhà họ Mặc. Nghiêm Cách cũng được bác Âu đưa tới một gian phòng thích hợp để nghỉ ngơi.
Sau khi vào phòng, Quý Noãn không đi tắm rửa như bình thường mà ngồi ở trước cửa sổ, cầm tách trà nhài mà người giúp việc mới pha nhìn xuống phía dưới.
Mãi đến khi nhìn thấy bóng dáng của Mặc Giai Tuyết thì cô mới để tách trà trong tay xuống.
Mặc Giai Tuyết mặc bộ váy ngủ lụa thắt đai mỏng manh, gợi cảm, tay bưng một bát không biết đựng thứ gì, giống như là bữa khuya mới được chuẩn bị. Chỉ là từ góc độ này, Quý Noãn nhìn thấy gò má của Mặc Giai Tuyết đỏ ửng không bình thường, bước đi cũng run run, xiêu vẹo. Cô ta nhìn chằm chằm vào cái bát, trong mắt lộ ra vẻ sợ sệt. Nhưng dường như cô ta đang không ngừng cổ vũ bản thân, sau đó cẩn thận bưng bát đi thẳng về phía biệt thự của Mặc Cảnh Thâm với khuôn mặt đỏ bừng vô cùng khả nghi.
Chương 503: Sự khô nóng trong cơ thể làm cả người cô ta thấy không thoải mái, chân cũng mềm ra, không thể chịu nổi
Vừa rồi Mặc Bội Lâm kiên quyết bắt cô ta uống một bát ngân nhĩ hạt sen rồi mới cho ngủ. Nhưng sau khi cô ta uống xong thì bà ta lại đưa thêm một bát khác, bảo cô ta thay váy ngủ rồi tự mình đưa tới cho Mặc Cảnh Thâm.
Lúc đầu Mặc Giai Tuyết còn không hiểu, mãi tới khi trong người dâng lên từng đợt khô nóng kỳ quặc thì mới hiểu được đôi chút.
Từ nhỏ Mặc Giai Tuyết đã không có chính kiến, chuyện gì cũng nghe theo mẹ. Nhưng trước đây lúc còn đi học, cô ta đã xem qua một vài bộ tiểu thuyết và một số phim ảnh, lúc này cũng đoán được, hẳn là Mặc Bội Lâm đã cho cô ta uống loại thuốc kia. Cô ta cũng đoán được cái bát đưa tới cho Mặc Cảnh Thâm chứa loại thuốc gì.
Sau khi vào trong biệt thự, Mặc Giai Tuyết cẩn thận bê bát lên lầu. Đi đến trước cửa phòng Mặc Cảnh Thâm, cô ta gõ nhẹ một tiếng.
Cô ta gõ được một lúc cũng không có ai đáp lại.
Mặc Giai Tuyết gõ tiếp lần nữa. Cô ta nhớ trước đó mẹ mình đã dặn, trước khi cửa được mở ra thì không được lên tiếng. Nếu như nghe được tiếng nói của cô ta thì chưa chắc Mặc Cảnh Thâm sẽ mở cửa. Thế nên cô ta không lên tiếng, nhưng sự khô nóng trong cơ thể làm cả người cô ta không thấy thoải mái, chân cũng mềm ra, không thể chịu được. Cô ta không còn chút sức lực nào, dựa vào cửa, tiếp tục gõ không ngừng.
***
Biệt thự phía bên kia vẫn chìm trong yên lặng rất lâu, Quý Noãn không nghe thấy tiếng động gì.
Cô bắt đầu hoài nghi, phải chăng Mặc Bội Lâm đã cho con gái bà ta uống thuốc gì đó, sau đó để Mặc Giai Tuyết cho thuốc vào trong đồ ăn khuya rồi bảo cô ta đưa đến?
Từ cuộc trò chuyện trước đó của hai mẹ con bà ta, Quý Noãn cũng có thể đoán ra. Vừa rồi nhìn sắc mặt của Mặc Giai Tuyết, cô có cảm giác cô ta đã bị bỏ thuốc.
Đã hơn nửa đêm rồi mà còn đưa đồ ăn khuya, chắc hẳn Mặc Cảnh Thâm cũng sẽ đoán ra. Với lòng đề phòng của anh và thái độ không mấy tốt đẹp đối với hai mẹ con nhà này, nếu không có chút thủ đoạn thì có thể Mặc Giai Tuyết có gõ cửa anh cũng không mở.
Nhưng Quý Noãn lại cảm thấy có chút kỳ lạ.
Không nên như vậy chứ.
Chẳng lẽ thủ đoạn vụng về như thế này mà Mặc Cảnh Thâm cũng trúng kế được sao?
Cô lại nhìn một lúc, thấy Mặc Bội Lâm đã đi đến cửa biệt thự kia, rồi dường như cố ý, bà ta đứng bên ngoài giữ cửa giống như để người giúp việc khỏi tới quấy rầy.
Quý Noãn khựng lại trong giây lát rồi đứng dậy định đi ra ngoài. Nhưng cô lại do dự, cầm điện thoại di động lên định gọi cho bác Âu để bác ấy đi xem thử. Thế nhưng bác Âu lại tắt máy, chắc là quá muộn nên đã đi nghỉ.
Quý Noãn đành rảo bước đi ra ngoài. Vừa đi tới trước cửa biệt thự, cô không nói không rằng mà đi thẳng vào trong.
“Này? Cô làm gì thế?” Mặc Bội Lâm đang đứng trông chừng ngoài cửa thấy Quý Noãn định đi vào thì vội vàng xông tới, đẩy Quý Noãn một cái.
Quý Noãn không chỉ không bị đẩy ra mà trái lại, bởi vì cô giơ tay lên ngăn cản quá nhanh mà Mặc Bội Lâm bị đẩy lùi về sau mấy bước, suýt chút nữa không đứng vững. Bà ta lảo đảo mấy bước rồi trừng mắt nhìn Quý Noãn: “Ôi… Sức lực lớn quá nhỉ? Đêm hôm khuya khoắt, cô chạy đến đây làm gì?”
Quý Noãn lạnh lùng nhìn bà ta: “Tôi vừa mới từ biệt thự đối diện đi ra thôi. Sao? Tôi không thể vào biệt thự này à?”
“Đương nhiên không thể vào. Cô và Cảnh Thâm đã ly hôn rồi, đây là chỗ ở của Cảnh Thâm, đêm hôm khuya khoắt cô đi vào là định làm gì?”
“Thật thế sao?” Đôi mắt xinh đẹp của Quý Noãn lộ ra ý cười lành lạnh làm cho Mặc Bội Lâm không kiềm được mà run rẩy một chút dù bây giờ đang là giữa mùa hè.
“Vậy thì ai có thể đi vào? Con gái bà hả?” Quý Noãn cong môi, hỏi một câu đúng trọng điểm.
“Cô nói gì đó? Cái gì mà con gái tôi? Hiện giờ Giai Tuyết đang ngủ yên ổn trong phòng. Là tôi đột nhiên có chút chuyện muốn tìm Cảnh Thâm, nhưng không biết thằng bé đã đi nghỉ chưa nên mới đứng ở đây một lúc. Quý Noãn, tôi cảnh cáo cô, ở đây là nhà họ Mặc, cô đừng ăn nói lung tung. Cô đã không còn là con dâu của nhà họ Mặc nữa, không có ai chống lưng cho cô nữa đâu. Cô đã ở đây cả buổi tối rồi thì nhanh đi đi. Sao ở đâu cũng có mặt cô hết vậy?”
“Cô họ à, nếu nói đến nhà họ Mặc thì bà nên rõ, chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm. Dựa vào việc ông cụ mềm lòng nên bà mới được ở lại nhà họ Mặc, đây đã là chuyện tốt lắm rồi. Hiện giờ nếu như bà lớn gan đến mức muốn lao vào họng súng của Mặc Cảnh Thâm, bà xác định hai mẹ con bà có thể gánh nổi hậu quả này hay sao?” Khóe miệng Quý Noãn nở một nụ cười lạnh lùng.
Mặc Bội Lâm cười khẩy, mạnh miệng nói: “Tôi không hiểu cô đang nói cái gì. Dù sao hiện giờ cô đã không còn là người của nhà họ Mặc nữa, không phải cô muốn đi đâu thì đi đấy đâu. Dù cô muốn đi cũng không thể vào chỗ của Cảnh Thâm được. Cô mau đi đi!”
Nói rồi bà ta giơ tay lên, đứng cản ngay cửa.
Quý Noãn lạnh lùng nhìn bà ta, rồi lại liếc mắt nhìn căn biệt thự vẫn luôn yên lặng. Cô ngước mắt nhìn lên lầu, ánh đèn vẫn sáng như cũ, nhưng không nhìn thấy bóng dáng ai cả.
Mặc Giai Tuyết đã đi vào lâu như vậy rồi, thật ra bản thân Quý Noãn cũng chần chừ một chút.
Cô có cần phải đi quan tâm tới loại chuyện vô bổ này hay không?
Nếu như Mặc Cảnh Thâm đồng ý trúng kế thì sao?
Nếu như hiện giờ cô đi vào cản trở, có phải trái lại trở thành quấy rầy chuyện tốt của người khác hay không?
Cho dù Quý Noãn hiểu rõ Mặc Cảnh Thâm không phải là người như vậy, nhưng dường như cô thật sự không có lý gì để đi ngăn cản cả.
Dường như Mặc Bội Lâm đã nhìn ra sự do dự của Quý Noãn, bà ta lập tức cười khẩy, nói: “Quý Noãn, cô không nhìn thử xem dáng vẻ của mình hiện giờ ra sao. Nhà họ Mặc chẳng có chút quan hệ gì tới cô cả. Chẳng qua là ông cụ nhớ tới cô, niệm tình cũ mà thôi. Vì thế nên ông cụ mới bảo cô tới ăn một bữa cơm, để cô ở lại một tối, rồi ngày mai không phải vẫn chia tay như thường hay sao? Cô không phải là người nhà họ Mặc thì nên nhìn lại thân phận của mình đi, giữ vững bổn phận là đủ rồi, còn phải để ý tới những chuyện vô bổ làm gì?”
Thấy Mặc Bội Lâm không có ý định rời khỏi cửa trước, vẻ mặt Quý Noãn thì bình tĩnh nhưng tâm trạng không hiểu sao lại bực bội.
Cô cúi đầu, nhìn đồng hồ.
Tính ra Mặc Giai Tuyết đã đi vào ít nhất hơn hai mươi phút.
Nếu Mặc Cảnh Thâm muốn đuổi người đã đuổi từ sớm rồi, đâu cần một người ngoài như cô tới đây?
Nghĩ tới đây, Quý Noãn nghiêm mặt, không nói gì mà xoay người rời đi.
Mặc Bội Lâm đắc ý nhìn theo bóng lưng của cô. Nhưng ánh mắt đắc ý vừa nhìn tới lưng của Quý Noãn thì cô đột nhiên dừng bước, đột ngột nhìn sang thì thấy trong lòng bàn tay của Mặc Bội Lâm đang nắm chặt một cái túi nhỏ màu bạc, trông hơi quen mắt.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire