Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Thấy Quý Noãn nhìn cái túi, Mặc Bội Lâm vội vàng nắm chặt đồ trong tay hơn, còn giấu tay ra sau lưng.
Quý Noãn bật cười, sau đó nụ cười bên khóe môi lạnh đi, cô đi về phía bà ta: “Cô họ suy nghĩ thật thấu đáo, sợ anh ấy không ăn đồ trong bát kia nên đã bôi thứ hương liệu kí©ɧ ŧìиɧ này lên người Mặc Giai Tuyết à?”
Ánh mắt Mặc Bội Lâm hốt hoảng: “Cô nói nhăng nói cuội gì đó?”
Quý Noãn này tuổi còn trẻ lại chưa từng tiếp xúc với những người ở chợ đen thì sao cô ta lại biết đến thứ này?
Quý Noãn cong môi: “Có lẽ bà không biết nơi sản xuất những thứ này ở đâu đúng không? Lúc tôi ở Luân Đôn, đối thủ cạnh tranh buôn bán với tôi có một công ty chuyên chế tạo thứ đồ tình thú này. Những thứ này bán rất chạy ở nước ngoài, mấy hiệu thuốc gần quán bar cũng trưng bày công khai. Chỉ có ở trong nước mới phải mua bán qua con đường chợ đen thôi. Bà cho rằng tôi chưa từng thấy hay sao?”
Trong lúc Mặc Bội Lâm đang sửng sốt thì Quý Noãn đột nhiên xoay người, bước nhanh vào trong. Lúc Mặc Bội Lâm lấy lại tinh thần, muốn đưa tay ra cản lại thì cô đã vượt qua tuyến phòng thủ của bà ta, thuận lợi xông vào.
“Cô làm gì? Cô đi ra cho tôi!” Thấy Quý Noãn đi đôi dép đi trong nhà mà đi lên lầu rất nhanh, Mặc Bội Lâm vội vàng tiến lên kéo quần áo của Quý Noãn lại. Bà ta vừa đưa tay dùng sức kéo cô về phía sau, vừa đạp lên đôi dép đi trong nhà ít nhiều làm cô đi lại không tiện, sống chết cũng không để cô làm hỏng chuyện tốt của con gái bà ta.
Bởi vì chân Quý Noãn bị vướng víu nên động tác khựng lại. Cô lạnh lùng lườm khuôn mặt nghiến răng nghiến lợi của Mặc Bội Lâm.
Lúc nãy cô vội vàng xuống lầu nên chỉ tùy tiện xỏ đôi dép đi trong nhà rồi đi ra. Cô lại liếc nhìn sàn nhà, bao gồm cả bậc thang trong biệt thự, thấy tất cả đều được lát bằng đá cẩm thạch trơn nhẵn, sáng bóng thì đá văng đôi dép dưới chân rồi vùng ra khỏi cánh tay của Mặc Bội Lâm, lao nhanh lên trên một lần nữa.
“Cô đứng lại!” Mặc Bội Lâm không ngờ Quý Noãn nhìn thì gầy nhưng sức lại mạnh và động tác lại linh hoạt như vậy. Bà ta đã hơn năm mươi tuổi, bị cô vùng ra thì nhất thời suýt không đứng vững, sau đó lại thở hồng hộc xông lên.
Ngay lúc Quý Noãn sắp lên tới lầu hai, Mặc Bội Lâm ác độc túm lấy tóc của Quý Noãn. Quý Noãn bị đau phải dừng bước thì bà ta nhân cơ hội đưa hai tay lên, siết chặt lấy cổ của cô, hai mắt đỏ bừng, vừa bóp vừa trợn mắt lên nhìn cô: “Cô đừng nghĩ phá hoại chuyện tốt của con gái tôi! Tôi nói cho cô biết, bắt đầu từ hôm nay, con gái tôi không chỉ theo họ của tôi mà tôi còn bắt nó đường đường chính chính trở thành người nhà họ Mặc! Quý Noãn, cả đời này cô cũng đừng mong có bất cứ quan hệ gì với Cảnh Thâm!”
Bị bà ta siết chặt như vậy, cũng suýt chút nữa bị đẩy ngã xuống cầu thang, Quý Noãn vội vàng đưa tay ra, muốn bám lấy tay vịn cầu thang để giữ thăng bằng, giương mắt nhìn bộ dạng có chút điên cuồng cho rằng chuyện thành hay bại là ở tối nay, tuyệt đối không để người khác phá hủy kế hoạch của Mặc Bội Lâm. Cô cười gằn, đột nhiên giơ tay kia lên, tóm chặt lấy cổ tay của bà ta.
Cổ tay đột nhiên tê dại, Mặc Bội Lâm còn chưa kịp phản ứng đã bị Quý Noãn khống chế cả hai tay. Trong giây lát, kẻ bị giữ đã trở thành bà ta. Quý Noãn không hề lộ ra cảm xúc, nhìn Mặc Bội Lâm bị hất tay ra. Mặc Bội Lâm bất ngờ và đau tới mức mặt trắng bệch khi Quý Noãn dùng sức siết cổ tay bà ta.
“Cô…” Mặc Bội Lâm sững sờ nhìn cô, hoàn toàn không hiểu được rốt cuộc vừa rồi Quý Noãn đã dùng cách nào để đột nhiên tránh thoát rồi trở ngược lại kiềm kẹp bà ta.
“Nếu như không phải bà còn mang thân phận trưởng bối thì hiện giờ tôi sẽ thẳng tay tát bà cho đến khi bà quên luôn cả họ của mình.” Lời Quý Noãn vừa dứt thì tay cô đột nhiên buông lỏng, Mặc Bội Lâm không đề phòng nên đột ngột lùi mấy bước ra sau rồi ngồi bệt xuống đất.
Quý Noãn xoay người đi nhanh về phía phòng của Mặc Cảnh Thâm.
Thấy Quý Noãn đã sắp tới cửa, Mặc Bội Lâm giãy giụa ngồi dậy, vất vả xoa cái eo như sắp đứt đôi vì cú ngã vừa rồi. Sau đó bà ta nhào tới, ép Quý Noãn lên cửa, rồi bịt miệng cô lại để cô không làm ồn tới những người trong phòng.
Quý Noãn không ngờ vì để có thể ở lại nhà họ Mặc mà Mặc Bội Lâm không từ bất cứ thủ đoạn nào. Cô càng không ngờ đã tới lúc này mà bà ta vẫn nhiều sức lực như vậy.
Mặc Bội Lâm túm lấy vai áo Quý Noãn, muốn kéo cô đi. Nhưng vào lúc hai người lôi lôi kéo kéo, nhẫn ở ngón tay Mặc Bội Lâm quẹt qua tạo thành một vết đỏ trên cổ Quý Noãn. Lần này bị đau, Quý Noãn không thèm để ý tới cái gì mà cô họ hay trưởng bối hay mặt mũi gì nữa, cô vung tay tát một cái thật mạnh.
Mặc Bội Lâm bị đánh, cả người lùi về sau một bước. Nửa mặt bên trái đau rát làm bà ta ngẩn ra một chút. Quý Noãn nghiêm mặt, lạnh giọng nhấn từng chữ: “Tuổi đời chồng chất mà không cần mặt mũi thật khiến người ta thấy ghê tởm!”
“Cô!”
Quý Noãn dựa lên cửa, cơn đau trên cổ làm cô không nhịn được mà nhíu mày. Cô sờ lên, quả nhiên trên đó có vết máu.
“Não hỏng thì cũng phải có mức độ, bà cho rằng đêm nay thành công thì bà có thể đứng vững ở nhà họ Mặc sao?”
Mắt Mặc Bội Lâm đỏ bừng, bà ta buông bàn tay đang ôm mặt xuống rồi lại xông lên như muốn bóp cổ Quý Noãn lần nữa, giống như không bóp chết cô thì bà ta sẽ không bỏ qua vậy. Bà ta vừa nhào tới thì trong chớp mắt Quý Noãn đã bị bà ta đẩy nhào vào cửa.
Đột nhiên, cánh cửa phía sau Quý Noãn bất ngờ mở ra, cô lập tức bị mất trọng tâm, ngã ra sau.
Người đàn ông bên trong cánh cửa kịp thời đón được cô. Cô rơi vào cái ôm lành lạnh quen thuộc.
Cả người Quý Noãn cứng đờ, cô ngước mắt nhìn lên thì thấy ánh mắt trong trẻo, quần áo chỉnh tề, gương mặt tỉnh táo không hề bị ảnh hưởng bởi thuốc của Mặc Cảnh Thâm. Cô còn chưa kịp phản ứng lại thì cánh tay của anh đã vòng qua eo cô, kéo cô vào lòng.
Vừa thấy cửa mở ra, Mặc Bội Lâm đang tức đến mù quáng chợt ngẩn ra, ánh mắt ngơ ngác nhìn Mặc Cảnh Thâm từ đầu đến chân không hề có dấu vết mờ ám, thậm chí giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
“Cháu… Cảnh Thâm…” Ánh mắt Mặc Bội Lâm đột nhiên trở nên hoảng hốt, bà ta muốn nhìn vào trong phòng tìm kiếm Mặc Giai Tuyết.
Quý Noãn cũng nhìn Mặc Cảnh Thâm, thần kinh căng như dây đàn được thả lỏng. Cô nghiêm mặt hỏi một câu: “Anh không sao chứ?”
Mặc Cảnh Thâm thoáng nhìn thấy vết đỏ rõ ràng trên cổ cô, bên trên vẫn còn rướm máu. Anh lạnh lùng nheo cặp mắt đen lại, tâm trạng đều thu hết vào trong đáy mắt. Anh ôm người trong lòng không hề buông tay, thấp giọng hỏi: “Làm sao lại bị thương?”
Lúc này Quý Noãn mới nhớ tới vết thương trên cổ, đồng thời khôi phục lại tinh thần. Cô vội vàng giãy ra khỏi lòng anh, nhưng cánh tay anh vẫn siết chặt eo cô, không buông ra.
“Giai Tuyết đâu? Giai Tuyết đang ở đâu?” Mặc Bội Lâm thấy Mặc Cảnh Thâm dường như không có chuyện gì, trong lòng giật thon thót. Bà ta rõ ràng nhìn thấy con gái mình đi vào rồi mà!
Chương 505: Em dám kêu như vậy một tiếng nữa thử xem, xem tôi có thể nhịn được không?
Quý Noãn rũ mắt nhìn chân mình. Dưới ánh mắt của người đàn ông ấy, ngón chân cô không kiềm được mà co rụt lại.
Không phải cô không đi dép mà là vừa rồi Mặc Bội Lâm đạp lên dép nên không tiện đi lại, thế nên cô mới cởi ra ở cầu thang.
Sau đó cô lại nghe thấy anh cười như không cười, lạnh lùng nói: “Lầu hai của biệt thự có một con đường được dùng phòng khi có hỏa hoạn, dẫn tới cửa sau. Tôi chỉ nói với Mặc Giai Tuyết một câu, nếu tối nay cô ta dám bước vào phòng tôi một bước, thì sau này, sợ rằng cả Hải Thành rộng lớn này cũng không còn đất dung thân cho hai mẹ con bà đâu.”
Quý Noãn lập tức ngước mắt lên thì thấy sắc mặt của Mặc Bội Lâm trắng bệch trong nháy mắt.
“Cháu...” Ánh mắt Mặc Bội Lâm lộ ra sự hoảng hốt. Đúng là biệt thự này không chỉ có một cửa ra. Vừa rồi bà ta giữ ở cửa chính, cho rằng chỉ cần không để người khác xông vào quấy rối là được, lại quên liệu Mặc Giai Tuyết có thể trốn đi từ phía cửa sau hay không.
“Tuy con gái bà không có chủ kiến, nhưng cô ta lại hiểu được thế nào là tốt xấu hơn là bà. So với việc bưng cái bát xông vào cửa của tôi làm cho tôi căm ghét thì tốt xấu gì cô ta còn biết chừng mực.” Giọng nói của Mặc Cảnh Thâm vô cùng thờ ơ.
Tầm mắt của Mặc Bội Lâm đối đầu với ý cười nhàn nhạt đầy lạnh lùng trong mắt anh, bà ta còn muốn nói gì đó nhưng bị nghẹn trở lại.
Trước khi bỏ đi, đột nhiên bà ta nhìn Quý Noãn cười châm biếm: “Không phải hai người đã ly hôn rồi sao?”
Dứt lời, dưới sắc mặt càng thêm cứng đờ của Quý Noãn, bà ta vội vàng bước nhanh về phía cửa sau. Khi đẩy cửa ra, nhìn thấy bát canh ngân nhĩ bị vỡ nát trên mặt đất, bà ta lập tức nổi giận đến mức cả người run lên.
Con bé chết tiệt kia!
Mà Mặc Bội Lâm vừa đi khỏi thì Quý Noãn đã vội vàng muốn vùng ra khỏi vòng tay của Mặc Cảnh Thâm.
Anh chỉ rũ mắt nhìn vẻ mặt của cô mà không nói gì. Nhưng anh lại bế cả người cô lên, ôm vào bên trong, đóng “sầm” cửa lại.
Bị anh đột ngột ôm vào phòng, hoàn cảnh quen thuộc xung quanh làm cho Quý Noãn rợn cả tóc gáy.
Nơi này không chỉ là phòng riêng của Mặc Cảnh Thâm, mà còn là nơi bọn họ vẫn còn tình cảm thắm thiết sớm tối đi về vào ba năm trước.
“Đừng cử động.” Mặc Cảnh Thâm lại nhìn vết thương trên cổ cô. Anh vừa cầm điện thoại di động lên vừa trầm giọng, lạnh lùng hỏi: “Bị móng tay cào à?”
Quý Noãn không trả lời, cô đưa tay lên định sờ vào vết thương vẫn còn hơi đau trên cổ, nhưng còn chưa chạm vào thì cổ tay đã bị anh nắm chặt lại.
Cô không biết anh đã gọi điện thoại cho ai, nhưng trước khi điện thoại kết nối, anh nói một câu: “Đừng động vào, đợi lát nữa khử trùng trước đã.”
Quý Noãn vừa định vung tay anh ra thì đã nghe thấy anh nói vào điện thoại: “Mang hộp thuốc y tế đến đây.”
Dứt lời, anh ném điện thoại di động sang một bên rồi lại nhìn sang Quý Noãn đang co rút ngón chân rũ ở bên giường bởi tâm trạng căng thẳng. Anh nhìn cô chăm chú một lúc rồi bật cười vì thấy từ đầu đến cuối cô vẫn lạnh lùng tránh né ánh mắt của mình.
Nghe thấy tiếng cười của anh, Quý Noãn bất chợt ngước mắt lên, trừng anh: “Anh cười cái gì?”
“Muộn thế này còn không ngủ, để chân trần chạy tới chỗ tôi, đang quan tâm tới tôi, hả?”
Vẻ mặt Quý Noãn lại càng lạnh lùng hơn: “Đừng có tự mình đa tình! Chỉ là tôi ngẫu nhiên nghe thấy hai mẹ con họ nói chuyện, biết bọn họ có âm mưu gây rối mà thôi. Nơi này là nhà họ Mặc, nếu như thật sự xảy ra chuyện xấu xa gì đó làm người ta thấy ghê tởm thì chắc ngày mai ông nội sẽ tức đến phát bệnh. Coi như não tôi bị úng nước nên mới lo chuyện bao đồng đi.”
“Thật sao?” Anh vẫn cười khẽ.
Vừa rồi Quý Noãn vốn không nghĩ tới quấy rầy chuyện tốt của anh. Nhưng sau đó nhìn thấy cái túi nhỏ màu bạc trong tay Mặc Bội Lâm, cô cảm thấy phương thức của bà ta thật là quá đáng, nên mới xông vào. Lúc này cô lại vô cùng hối hận, nhưng có nói ra những lời này thì cũng giống như mình có tình cảm nhưng cố tình che giấu vậy. Hơn nữa, coi như cô có giải thích thì e rằng càng giải thích lại càng tự bôi đen, nói cái gì cũng vô dụng.
Cô vô cùng ảo não, bực mình vì sự kích động vừa rồi của mình.
Đã qua ba năm, lẽ nào cô đã quên Mặc Cảnh Thâm là loại người gì rồi sao?
Sao anh có thể dễ dàng trúng kế này được.
Thế nhưng không hiểu sao chuyện mà bác Âu nói khi nãy lại làm hình ảnh ông cụ Mặc cầm gậy nện vào lưng anh, mạnh đến mức khiến gậy gãy đôi hiện lên trong đầu cô mãi, khiến cô không thể yên tâm nghỉ ngơi được.
Nói chung đêm nay cô thật sự rất kích động.
Quý Noãn ấm ức trong lòng.
Người giúp việc đến rất nhanh, không tới ba, bốn phút đã mang hộp thuốc y tế trong nhà họ Mặc đến.
Mặc Cảnh Thâm mở cửa, nhận hộp thuốc. Mỗi lần Quý Noãn định xuống giường thì anh đều quăng ra mấy chữ như đang uy hϊếp: “Đừng cử động.”
Vào lúc này, anh đang cầm thuốc lấy từ trong hòm thuốc ra, gương mặt không hề lộ ra cảm xúc, duy trì động tác không nhanh không chậm, bình thản, hững hờ, không thể thăm dò được.
Mãi tới tận khi anh cầm thuốc trị thương ra, Quý Noãn nghiêm mặt, đề phòng nhìn thì anh mới ra hiệu cho cô nâng cằm lên. Quý Noãn nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt, hơi do dự rồi mới từ từ ngẩng đầu lên. Nước thuốc khử trùng mới được bôi lên cổ thì cô đã đau tới run người, nhưng lại không hề phát ra tiếng gì. Thậm chí cô còn mở mắt, nhìn sang hướng khác chứ không nhìn người đang bôi thuốc giúp cô.
Mặc Cảnh Thâm nhìn vẻ mặt chịu đựng của cô mà không nói gì, chỉ là động tác trên tay đã nhẹ nhàng hơn. Lúc bôi thuốc anh mới phát hiện, vết thương này không phải do bị móng tay cào vào. Anh nhớ tới bình thường Mặc Bội Lâm vẫn thích đeo mấy chiếc nhẫn kim cương, rốt cuộc thì cũng đã biết vết thương từ đâu ra.
“Nếu em không làm bản thân bị thương thì tôi còn có thể cảm kích sự anh hùng của em đêm này. Nhưng tiếc thay, người thì có lòng can đảm nhưng lại không biết tự bảo vệ mình cho tốt.” Anh đưa ra lời đánh giá kèm theo vài phần châm chọc.
Quý Noãn: “...”
Cô vẫn còn đang buồn bực bởi vì chuyện tối nay không nên đến đây, lúc này vốn đang tức mình, chỉ là kiềm chế không bộc phát ra. Nhưng khi nghe thấy lời này, cô bèn muốn đẩy anh ra để đứng lên. Ai ngờ, anh đột nhiên lại sờ lỗ tai của cô. Cảm giác đau đớn mơ hồ và sự mẫn cảm làm cho cô chợt rên lên một tiếng ngắn ngủi. Vừa rồi lúc Mặc Bội Lâm kéo tóc thì móng tay đã từng chạm phải lỗ tai cô, tuy không bị thương nặng nhưng chắc cũng bị rách da.
“Kêu cái gì?” Anh giúp cô bôi thuốc vào chỗ bị rách da trên tai, giọng nói thản nhiên không đoán ra được tâm tình: “Lúc mở cửa cho Mặc Giai Tuyết thì tôi đã ngửi được thứ mùi kia trên người cô ta. Em còn dám kêu như thế nữa thử xem, xem tôi có thể nhịn được không.”
Quý Noãn: “...”
Khi ý thức được dược tính thuốc có thể vẫn còn, thừa dịp Mặc Cảnh Thâm bôi thuốc xong thu tay về thì cô đột ngột đứng bật dậy khỏi giường muốn chạy trốn. Kết quả, cánh tay của anh vẫn có thể quấn lấy cô không tốn chút sức lực nào. Cả người cô mất kiểm soát, trong nháy mắt đã quay về trên giường.
Chương 506: Từ trước đến nay tôi chưa từng thấy hai chữ hối hận ở anh
Mặc Cảnh Thâm không muốn làm gì cô cả, anh chỉ cất thuốc trong tay đi. Áo sơ mi trên người anh rất chỉnh tề, cho thấy rõ ràng anh vẫn chưa tắm rửa, cũng không có ý định sẽ đi nghỉ sớm. Người anh tỏa ra khí chất lạnh nhạt, hoàn toàn không nhìn thấy bất cứ cảm xúc hay hơi thở tìиɧ ɖu͙© nào.
Từ trước tới giờ cô vẫn biết sự bình tĩnh và sức kiềm chế của người đàn ông này. Trước kia vì muốn thúc đẩy quan hệ giữa anh và An Thư Ngôn, Mặc Thiệu Tắc đã từng dùng thủ đoạn này. Khi đó anh cũng không vì du͙© vọиɠ mà dao động. Thế nên, chút vấn đề về mùi hương này cũng không có gì to tát.
Anh đặt hòm thuốc sang một bên, lúc này dường như Mặc Cảnh Thâm mới tranh thủ nhìn cô gái đang ngồi bên giường.
Anh liếc nhìn đôi chân trần đang đứng trên mặt đất của cô, khuôn mặt anh tuấn không chút cảm xúc, lạnh nhạt nói: “Đi dép vào.”
“Dép ở bên ngoài.”
Mặc Cảnh Thâm dùng mắt ra hiệu cho cô đi tới giá giày trong phòng. Quý Noãn chần chừ một lát rồi đi tới, mở cửa giá giày ra thì chợt nhìn thấy đôi dép đi trong nhà màu hồng mà trước kia, lúc cô đến nhà họ Mặc đã từng đi hai, ba lần. Đôi dép vẫn còn như mới.
Cô khựng lại.
Cô nhìn đôi dép trong tủ, dường như sau quãng thời gian ba năm, tất cả vẫn chưa hề thay đổi.
Cô lên tiếng: “Mặc Cảnh Thâm, bây giờ tôi rất muốn biết, lúc đầu là chính anh không cần tôi nữa, không lẽ sau này anh lại hối hận sao?”
Nghe thấy ba chữ này, Quý Noãn nhận lấy đôi dép, giọng lạnh nhạt: “Có lẽ là không phải, bởi vì tôi chưa từng nhìn thấy hai chữ hối hận từ anh.”
Anh đưa mắt nhìn đôi dép dưới chân cô: “Đi xong rồi thì về đi, không còn sớm nữa, đi ngủ đi.”
Giọng nói dịu dàng của anh giống như vừa rồi hai người chỉ tán gẫu về những chuyện bình thường như cơm bữa.
Quý Noãn lấy lại bình tĩnh, đưa mắt nhìn anh: “Lúc trước ông nội Mặc đánh anh, sao anh...”
“Trên người tôi vẫn còn chút dược tính chưa tan hết. Nếu em xác định có thể chịu đựng được việc tôi mất khống chế thì cứ tiếp tục đứng đây. Nhưng tôi khó có thể bảo đảm bản thân mình có thể chịu đựng được đến khi nào.” Anh thẳng thừng ngắt lời cô, giọng điệu không hề thay đổi, chỉ là giọng nói thật sự có hơi gằn xuống.
***
Đêm về khuya, Quý Noãn trằn trọc khó ngủ, vất vả lắm mới ngủ thϊếp đi được một lát. Thế mà mới bốn giờ sáng cô đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại.
Nhìn thấy dãy số trên màn hình chính là của Nghiêm Cách thì cô nhíu mày, vào giờ này mà cậu ta gọi điện làm gì không biết?
Quý Noãn nhận điện thoại rồi đặt bên tai, vẫn giữ tư thế nằm trên giường, nhắm mắt lại nghe điện thoại: “Làm gì vậy? Gọi điện cho tôi vào lúc này làm gì? Cậu bị mộng du à?”
“Chị Noãn, thật ngại quá, muộn như vậy mà đánh thức chị. Nhưng đội đặc công của bọn tôi đột nhiên có nhiệm vụ khẩn cấp, triệu tập tất cả các thành viên ngay trong đêm. Nhà họ Mặc cách nội thành quá xa, mà lúc này cũng không gọi được xe, thế nên chắc phải mượn xe của chị để đi về.” Nghiêm Cách hiếm khi tỏ ra nghiêm túc, nghe ra thì có vẻ có nhiệm vụ khẩn cấp thật.
Nghiêm Cách không được tự do như Phong Lăng. Dù sao cậu cũng là người của bộ đội đặc công, làm vệ sĩ bên cạnh cô nhưng bất cứ lúc nào cũng vẫn phải đợi mệnh lệnh của cấp trên. Nếu có vụ án gì lớn và quan trọng, hoặc có nhiệm vụ gì đó cần huy động người thì bất cứ lúc nào cậu ta cũng phải trở về ngay lập tức.
“Được, vậy lát nữa cậu đứng chờ dưới tầng biệt thự. Tôi mở cửa số ném chìa khóa xe xuống cho cậu.”
“Vâng, phiền chị quá, chị Noãn.”
Quý Noãn ngồi dậy, lấy chìa khóa xe trong ví ra, đợi một lát thì Nghiêm Cách đã đứng chờ ở dưới. Cô đẩy cửa sổ ra nhìn cậu ta. Bình thường Nghiêm Cách ở bên cạnh cô luôn là một chàng trai nở nụ cười rạng rỡ mọi lúc mọi nơi, không ngờ khi đội có nhiệm vụ, cậu ta lại có dáng vẻ cực kỳ nghiêm túc.
Quý Noãn ném chìa khóa xe xuống, cậu đưa tay lên ý nói cảm ơn với cô. Quý Noãn chỉ khoát tay, bảo cậu ta đi nhanh rồi mới xoay người về giường ngủ tiếp.
Mãi tới bảy giờ sáng hôm sau, lúc Quý Noãn tỉnh lại thì cô mới chợt nhớ ra, xe đã bị Nghiêm Cách lái đi, vậy cô trở về thế nào đây?
***
Quả nhiên, Quý Noãn muốn về Tập đoàn MN để đi làm, mà sau khi ông cụ Mặc về nhà được hai ngày, tình hình sức khỏe đã hồi phục tương đối ổn nên Mặc Cảnh Thâm cũng chuẩn bị quay lại công ty.
Có ông cụ Mặc ở đây, Quý Noãn không muốn ngồi lên xe Mặc Cảnh Thâm cũng không được.
Chiếc Ghost màu đen lao nhanh ra khỏi nhà họ Mặc. Ông cụ Mặc đứng ở phía sau không ngừng cười vẫy vẫy tay, nói Quý Noãn phải thường xuyên quay về thăm ông. Mãi đến khi cửa sổ xe đóng lại, Quý Noãn mới thu nụ cười trên mặt lại, mắt nhìn về phía trước, không liếc tới người đàn ông đang lái xe bên cạnh.
Bầu không khí trong xe rất yên tĩnh. Khi ăn sáng, Quý Noãn đã có thể nhận ra dược tính trong người Mặc Cảnh Thâm đã không còn. Lúc này trong xe cô lại càng cảm nhận được hơi thở nhàn nhạt trong trẻo từ anh.
Xe vừa mới lái vào khu vực nội thành của Hải Thành thì đột nhiên tiếng còi hú của mấy chiếc xe cảnh sát vang lên.
Rất nhiều xe ở xung quanh bị ép phải dừng lại. Có nhiều xe đang dừng ở ven đường bị va vào mà xô đi. Trong không khí dường như có mùi của khí thải, của khói bụi, hơn nữa phảng phất cả mùi của khói súng.
Mặc Cảnh Thâm lái xe đến phạm vi nội thành, nhìn thấy những chiếc xe cảnh sát đang dàn hàng, còn có cảnh sát mặt đồng phục vũ trang súng ống đầy đủ. Mặc Cảnh Thâm giảm tốc độ, nhìn về phía bên đó.
Nơi này dường như mới có một vụ bắt cướp của cảnh sát, trên mặt đất vẫn còn vết máu loang lổ.
Quý Noãn cũng nhìn thấy.
Nếu là trước đây, khi nhìn thấy máu trên mặt đất và những cảnh sát mang theo vũ khí thì cô nhất định sẽ thấy hoảng sợ. Nhưng sau khi trải qua cửa ải sống chết ở Campuchia, cô đã không còn thấy kinh ngạc gì đối với những chuyện như vậy nữa, chỉ khó hiểu nói: “Tối hôm qua Nghiêm Cách nói đội đặc công có nhiệm vụ khẩn cấp, không phải chính là chuyện này chứ...”
Mặc Cảnh Thâm lái xe tới cạnh chiếc xe cảnh sát gần nhất. Cảnh sát đang trấn giữ ở đây yêu cầu mỗi một chiếc xe chạy qua phải dừng lại để lục soát. Khi mở cửa xe xuống, cảnh sát nhìn vào mắt hai người bọn họ rồi lại quan sát bên trong xe, vừa ghi chép biển số xe an toàn theo thủ tục vào sổ tay, vừa nói: “Hai người muốn đi vào nội thành thì tốt nhất nên đi đường vòng. Hiện tại cảnh sát đang truy đuổi một nhóm cướp có súng. Để đảm bảo sự an toàn cho dân chúng ở xung quanh đây, mấy con đường phía trước hiện giờ đã bị phong tỏa.”
“Từ đây không thể đi thẳng tới khu Thành Tây sao?” Quý Noãn nói.
Cảnh sát nhìn cô: “Tất cả các tuyến đường đi về Thành Tây đã bị phong tỏa. Hiện giờ ở khu vực lân cận đã có không ít xe và người đi đường chịu ảnh hưởng từ đợt truy đuổi và đấu súng giữa cảnh sát và bọn cướp. Nếu không muốn xảy ra chuyện gì thì hai người ngoan ngoãn đi vòng qua đường vành đai cao tốc xung quanh thành phố. Nhóm cướp kia có súng, thủ đoạn ác độc. Chắc cả ngày hôm nay cảnh sát toàn thành phố sẽ tiến hành truy kích. Hai người nên về đâu thì về nguyên đó đi, nhớ là hạn chế ra ngoài, bảo đảm sự an toàn của mình cho tốt.”
Chương 507: Mặc cảnh thâm cởi dây an toàn cài trên người quý noãn ra, trầm giọng cảnh cáo…
Thấy xe bị đâm cháy cùng xe cảnh sát ở khắp nơi, phỏng chừng trước khi bọn họ chạy đến đây đã xảy ra cuộc rượt đuổi bằng xe hết sức kịch liệt.
Rất nhiều mảnh vụn thủy tinh của xe còn vương vãi đầy đất, còn có cả vết máu, tất cả đều biểu thị tốc độ lái xe bất chấp và hung tàn của đám cướp kia lúc chạy trốn.
“Cảm ơn.” Quý Noãn gật đầu với viên cảnh sát, cảnh sát phất tay về phía trước, tỏ ý có thể cho chiếc xe này qua.
Cô nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm: “Xem ra phải làm phiền Mặc tổng chở tôi qua đường vành đai cao tốc rồi. Phỏng chừng đoạn đường vốn chỉ một giờ này lại phải kéo dài thêm.”
Quý Noãn cúi đầu kiểm tra dây an toàn: “Cài rồi.”
Mặc Cảnh Thâm lại nhìn những chiếc xe cảnh sát xung quanh và mảnh vụn rơi vãi đầy đất. Chiếc Ghost màu đen gầm lên một tiếng rồi chạy thẳng về phía đường vài đai cao tốc.
Lúc này đã là buổi sáng, ánh mặt trời rực rỡ, xung quanh đây có hai lối vào đường cao tốc, có vài chiếc xe cảnh sát đỗ xung quanh lối vào, xem ra đúng là giới nghiêm toàn thành phố. Không biết bây giờ tình hình trong nội thành thế nào.
Hai bên đường vành đai cao tốc là đồng ruộng mùa hè xanh mướt. Quý Noãn đã ở Hải Thành một thời gian dài, nhưng rất ít khi đi ngang qua đường vành đai cao tốc này.
Vì để cố gắng phớt lờ người đàn ông đang lái xe, cô dứt khoát giơ điện thoại di động lên chụp vài bức ảnh đồng ruộng. Trong xe, máy điều hòa không khí bật vừa phải, ngoài xe đã nóng bức đến trên ba mươi lăm độ. Cứ cách vài cây số là có xe cảnh sát đỗ bên đường, có điều Quý Noãn không biết rốt cuộc tên nhóc Nghiêm Cách kia đang ngồi trong những chiếc xe ở trên đường này hay là ở một con đường khác.
Nhìn thấy dường như có một họng súng đen ngòm từ cửa sổ xe đang nhắm về phía cửa sổ xe của bọn họ, vẻ mặt Quý Noãn rét lạnh, ngay lập tức cô nắm chặt điện thoại di động.
Thảo nào sắc mặt của các viên cảnh sát đứng ngoài xe cảnh sát trên đường cao tốc này lại căng thẳng như vậy. Hóa ra đám người này trốn ra từ khu Thành Tây, không biết rốt cuộc đã đổi qua bao nhiêu chiếc xe, chắc chắn chiếc Van này cũng là do bọn chúng cướp giữa đường để che giấu hành tung.
Quý Noãn nhìn chằm chằm họng súng đen ngòm, đột nhiên trong đầu lóe lên nghi vấn. Lúc ở trong nước, Mặc Cảnh Thâm luôn lái chiếc xe này, không biết cửa sổ có chống đạn hay không. Nếu bọn chúng nổ súng thật, không biết đạn có bắn thủng cửa xe không.
“Ngồi vững vào.” Đột nhiên giọng nói bình tĩnh mà lạnh lùng trầm khàn của anh vang lên bên tai cô.
Quý Noãn vô thức ổn định cơ thể, ngồi thật vững: “Xong rồi.”
Dứt lời, trong nháy mắt Quý Noãn cảm thấy chiếc xe tăng tốc thật nhanh, xông tới áp sát chiếc xe Van, đồng thời thân xe quẹt mạnh qua đầu súng đang giơ lên trong ô cửa sổ. Âm thanh chói tai do hai cửa xe cọ sát vào nhau vang lên khiến lông tơ toàn thân cô đều dựng lên. Nhưng ngay thời khắc kinh hoàng này, Quý Noãn lại chẳng hề sợ hãi.
Ánh mặt trời chói chang ở phía chân trời, đối mặt với sinh tử, đối mặt với nguy hiểm, hoặc đối mặt với bất kỳ trường hợp bất khả kháng nào, sắc mặt anh vẫn không hề thay đổi. Đôi mắt anh vẫn âm trầm lạnh lùng trước sau như một, không nói một lời. Lúc cửa sổ đằng sau chiếc xe Van mở ra, có súng nhắm về phía xe bọn họ thì Quý Noãn chỉ nghe một tiếng “Đoàng” vang lên. Cùng lúc đó, chiếc xe cô ngồi cũng mau chóng né tránh làn đạn công kích.
Dường như chiếc xe Van kia muốn bám theo giằng co với bọn họ. Nghe thấy tiếng xe cảnh sát đuổi theo phía sau, chiếc xe Van càng liều mạng tăng tốc trên đường, vọt thẳng về phía bọn họ.
Khi Mặc Cảnh Thâm định rẽ vào lối ra đường cao tốc thì chiếc Van vốn dĩ đi ngược chiều lúc nãy đã đuổi theo rất nhanh. Hai tên kia thò nửa người ra khỏi cửa sổ xe, nhắm súng về phía lốp xe của bọn họ, nã hai phát đạn. Trong chớp mắt hai tiếng súng vang lên, Quý Noãn cảm thấy thân xe phía sau trĩu nặng.
Bánh xe nổ rồi!
Trong tích tắc bánh xe bị nổ, trọng tâm vốn dĩ vẫn luôn vững vàng lập tức nghiêng lệch về một phía. May mà kỹ thuật lái xe của Mặc Cảnh Thâm điêu luyện nên dễ dàng ổn định lại thân xe. Nhưng sau khi bánh xe bị nổ thì tốc độ đã giảm hơn trước không ít, chiếc xe Van vốn dĩ áp sát phía sau bất chợt xông lên chắn ngang xe bọn họ.
Nơi này là sườn dốc ra khỏi đường cao tốc. Phía trước bị chiếc xe Van chắn ngang, còn phía sau là sườn dốc, bởi vì lốp xe sau bị nổ cho nên dù xe có thể tiếp tục chạy về phía trước nhưng không thể lùi về sau được.
Nhìn thấy hai tên đàn ông mặc trang phục đen giơ súng chạy thẳng về phía xe của bọn họ, rốt cuộc lúc này trái tim cô mới bắt đầu bấn loạn.
“Súng này đã được cải tiến lại, có thể dễ dàng bắn thủng cửa sổ bình thường.” Mặc Cảnh Thâm nhìn hai kẻ giơ súng đang đi thẳng đến bao vây bọn họ, nói một câu không nhanh không chậm.
Quý Noãn kinh ngạc hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta có thể lao ra không?”
Mặc Cảnh Thâm nhìn phía trước chiếc xe Van thấy có một chợ thực phẩm đông đúc người qua lại. Nhóm người ở lân cận đường vành đai cao tốc thích mua thức ăn ở chợ ngoài trời kiểu này. Lúc này trời trong xanh, người qua lại rất đông. Nếu họ đâm thẳng tới, e rằng sẽ gây thương vong hàng chục, thậm chí hàng trăm người. Có nhiều người còn dẫn theo người thân và trẻ nhỏ.
“Em nằm xuống, không được phép lên tiếng!” Mặc Cảnh Thâm cởi dây an toàn cài trên người Quý Noãn ra, trầm giọng cảnh báo cô một câu.
Dứt lời, đầu Quý Noãn bị anh ấn xuống, cho đến khi góc độ phía ngoài cửa xe không thể làm cô bị thương thì anh mới rút tay về.
Quý Noãn biết hiện giờ phía trước có vô số người qua đường vô tội, phía sau có xe cảnh sát đang đuổi đến gần, ngoại trừ chiếc xe này, hai người bọn họ tay không tấc sắt. Chuyện duy nhất bọn họ có thể làm là kéo dài thời gian và tự bảo vệ bản thân.
Cô nghe lời, nấp xuống dưới cửa xe, không lên tiếng nói chuyện, nhưng mắt vẫn dán trên người Mặc Cảnh Thâm.
Mặc Cảnh Thâm nói không sai, súng đã được cải tiến nên rất mạnh, đồ bình thường không thể ngăn cản hỏa lực do loại đạn này bắn ra. Bọn cướp bên ngoài cũng rất sành sỏi chuyện cướp xe, nếu như bây giờ chiếc xe này tiếp tục lái về phía trước, súng sẽ bắn vào cửa sổ, xuyên thủng đầu bọn họ.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire