mercredi 10 septembre 2025

Chương 508: Mặc cảnh thâm phát ra ba chữ bằng khẩu hình miệng: Đừng nhúc nhích

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Mặc Cảnh Thâm hoàn toàn hiểu rõ kịch bản của bọn chúng, nên không cần phải tăng thêm hệ thống khóa trung tâm làm gì. Bọn cướp ở phía ngoài nhanh tay nã hai phát súng “Đoàng đoàng” vào vị trí hệ thống khóa điều khiển trung tâm trên cửa xe.

Cho dù khóa lại thì cũng sẽ bị mở ra giống như vậy.

Trên cửa xe truyền tới tiếng súng, cánh cửa bình thường đạn bắn không thủng nay lại vì trúng đạn mà bốc khói. Quý Noãn vô thức toan đứng lên, nhưng lúc này Mặc Cảnh Thâm lại nhìn cô một cái, ánh mắt cảnh cáo cô không được cử động.

Bọn chúng có súng, cô và anh không có. Trong tình huống này, hoặc là kéo dài thời gian, hoặc là bị cướp xe tại chỗ rồi bị bắn một phát thăng thiên.

Quý Noãn không biết rốt cuộc Mặc Cảnh Thâm có dự định gì, chỉ nghe anh thấp giọng lãnh đạm nói: “Cánh tay và chân của hai tên này đều bị thương, không thể nào lái xe trong thời gian dài. Bọn chúng cần tài xế lái xe giúp chúng chạy trốn. Đây là một cơ hội, em nghe lời, đừng lộn xộn.”


Không đợi Quý Noãn kịp phản ứng, cửa xe trước và sau bỗng nhiên bị mở ra. Một trong hai bọn cướp lên xe, dí súng lên đầu Mặc Cảnh Thâm, còn tên kia thì đứng bên ngoài cửa xe chỉa súng vào anh: “Mày muốn sống thì lái xe tìm đường chở chúng tao chạy trốn.”

Quả nhiên giống y lời Mặc Cảnh Thâm nói.

Vừa nhìn thấy họng súng lạnh băng dán lên đầu Mặc Cảnh Thâm, trong chớp mắt cảm giác kinh hoàng giống như lúc ở Campuchia ba năm trước đánh thẳng vào tim cô. Quý Noãn giơ tay lên che miệng, cố gắng không phát ra âm thanh, nhưng xe này lớn như vậy, cô lại là một người sống sờ sờ ngồi xổm dưới ghế lái phụ, đương nhiên sẽ bị bọn chúng phát hiện ngay.

Hai tên cướp lạnh lùng quét mắt về phía cô, rồi tiếp tục hung hăng dí súng vào đầu Mặc Cảnh Thâm.

Gương mặt Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng cao quý, bình thản không hề có bất kỳ biểu hiện dư thừa nào. Anh nâng hai tay lên nhằm tỏ vẻ đồng ý làm theo lời bọn chúng.


Hai tên cướp kia thấy anh không hề phản kháng, cho rằng anh sợ hãi, lại vì tiếng xe cảnh sát đang đuổi đến gần, bọn chúng nhìn nhau một cái rồi nhảy lên xe, đóng cửa lại. Một tên trong đó tiếp tục dí súng vào gáy Mặc Cảnh Thâm, tên còn lại nhắm súng vào Quý Noãn.

Quý Noãn nhìn họng súng, rồi lại dời mắt nhìn qua, thấy Mặc Cảnh Thâm phát ra ba chữ bằng khẩu hình miệng: Đừng nhúc nhích.

Không biết bọn cướp này bị cảnh sát đuổi theo khắp thành phố đã bao lâu, cả người đều có thương tích, cơ thể nồng nặc mùi máu tươi. Vì nóng giận mà bất cứ lúc nào bọn chúng cũng có thể gϊếŧ chết hai người họ, sau đó lái xe chạy trốn. Cho dù bị thương không lái được bao xa, nhưng dù sao cũng còn hơn việc giao sinh mạng vào tay kẻ lạ. Hiện giờ Mặc Cảnh Thâm đang đánh cuộc, đánh cuộc sự tín nhiệm của bọn chúng, cũng đánh cuộc việc chúng không quen thuộc địa hình Hải Thành, nhất định sẽ tìm người lái xe đưa chúng đi.


Quý Noãn cũng biết bọn cướp này chắc chắn không giỡn chơi. Cô nhìn chằm chằm vào họng súng đen ngòm vẫn nhắm về phía mình, nghe bọn chúng thúc giục nhanh chóng lái xe, rồi nhìn bọn chúng kéo cò súng. Nếu như kéo dài thời gian mà xe cảnh sát còn chưa tới, đảm bảo hai người họ sẽ bị bắn chết trước tiên!

Mặc Cảnh Thâm mang vẻ mặt vô cảm, khởi động xe chạy đi.

Hai tên cướp ở phía sau lên tiếng: “Tốc độ xe này nhanh thật, may mà vừa rồi chỉ nổ hai bánh sau, có lẽ tốc độ sẽ bị ảnh hưởng đôi chút. Nếu như chạy thẳng, chắc chắn sẽ bỏ xa đám xe cảnh sát phía sau.”

Dứt lời, bọn chúng lại dí súng lên đầu Mặc Cảnh Thâm, lạnh giọng quát: “Mau lái xe! Đừng có rề rà!”

Đồng thời chúng hung dữ rê súng đè lên vai Mặc Cảnh Thâm, tỏ vẻ uy hϊếp.

Cảnh tượng quen thuộc này khiến lòng bàn tay và chân Quý Noãn phút chốc lạnh ngắt, cô chợt ngước mắt lên nói: “Chẳng phải lái xe cần dùng lực của cánh tay và bả vai cùng một lúc mới có thể khống chế tay lái sao? Anh đè người ta như vậy thì làm sao lái xe?”

Trong chớp mắt, hai tên đàn ông dồn toàn bộ lực chú ý lên người thoạt nhìn trói gà không chặt như Quý Noãn.

“Ha, cô em này cũng cay dữ!”

Giây phút Mặc Cảnh Thâm bị báng súng đè lên, ngay cả chân mày anh cũng không cau một nếp. Nhưng vì Quý Noãn hấp dẫn sự chú ý của hai tên này mà ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo, anh cho cô một ánh mắt cảnh cáo.

“Mau lái đi!” Bọn cướp nghe tiếng xe cảnh sát ngày càng gần, cảm thấy tốc độ chiếc xe này nhanh, nhưng sau khi nó rời khỏi đường cao tốc thì lại tránh né chợ thực phẩm trên đường mà quẹo vào con đường nhỏ bên cạnh. Con đường nhỏ này gập ghềnh, không bằng phẳng, chưa được tu sửa, tròng trành khiến bọn chúng cáu kỉnh: “Xe cảnh sát mà đuổi kịp, tao sẽ bắn chết con đàn bà của mày trước!”

Báng súng lại đè lại trên vai anh, lần này là đập xuống.

Tốc độ xe dần ổn định, Mặc Cảnh Thâm khàn giọng nói: “Ra khỏi con đường này thì thả cô ấy xuống xe, tôi chở các người đi.”

Quý Noãn chợt nhìn về phía anh.

Lúc này, trong xe xuất hiện sự trầm mặc ngắn ngủi.

Nhưng bọn cướp chần chừ không phải vì chuyện thả người hay không, mà là đột nhiên một tên trong đó nói: “Hay là xử tên này trước? Tao thấy con nhỏ này cũng có thể lái xe, chi bằng để nó lái đi?”

Bọn họ nhìn người đàn ông tuy rằng kỹ thuật lái xe thành thạo, nhưng rõ ràng vừa rồi đang muốn kéo dài thời gian. Lỡ như tên này không thành thật, e rằng bọn chúng sẽ thật sự bị cảnh sát bắt trở về.

Họng súng lạnh lùng dời lên ngang đầu Mặc Cảnh Thâm, tên cướp đang định ra tay thì Quý Noãn bỗng nhiên hét lên: “Tôi không biết lái xe! Các người gϊếŧ anh ta, tôi cũng không lái được!”

Tên này khựng người lại, tức khắc nghi ngờ nhìn về phía cô. Quý Noãn tìm vật sắc nhọn ở phía dưới ghế bên cạnh tài xế, rạch mạnh hai nhát, sau đó nâng bàn tay đầy vết đỏ, thậm chí đang rỉ máu cho bọn hắn nhìn. Cô lại ngước cổ lên cho bọn chúng thấy được vết thương: “Đây là xe tôi, người lái xe là tài xế tôi thuê. Tôi đi tham gia hoạt động dã ngoại nhưng không cẩn thận bị thương ngoài da, đang định bảo tài xế đưa tôi đến bệnh viện băng bó. Nếu như tôi có thể lái xe thì sao lại cần thuê tài xế chứ?”

Tên này cười khẩy một tiếng, đột nhiên chĩa súng về phía Quý Noãn, dí lên đầu cô: “Tài xế? Tài xế nhà ai ăn mặc bảnh bao như vậy? Mày gạt con nít ba tuổi hả?”

“Dù gì tôi cũng là thương nhân nổi tiếng ở Hải Thành, tài xế theo tôi ra vào các nơi lớn nhỏ, dĩ nhiên phải ăn mặc đàng hoàng một chút. Trang phục từ trên xuống dưới của anh ta đều không thấy tên thương hiệu, chẳng lẽ mấy người chưa nghe qua hàng nhái bao giờ à? Trả mấy trăm đồng là có thể mua được áo sơ mi quần dài giống hệt hàng chính hãng. Đôi giày da của anh ta là do tôi vui nên thưởng cho… Có cái gì không đúng?”

Tên này cười lạnh, chĩa súng về phía cô đồng thời ấn nhẹ cò súng. Cảm giác nhiệt độ và bầu không khí trong xe lặng lẽ rơi xuống cực hạn, tên cướp nhìn về phía người đàn ông mặt mày vẫn luôn vô cảm đang bình tĩnh lái xe: “Tài xế? Trình độ tùy cơ ứng biến của tài xế này thật không tầm thường nhỉ. Vừa rồi lúc hai xe cọ xát trên đường cao tốc, tên này còn có thể tránh né xe của bọn tao. Tao thấy nó chẳng phải tài xế bình thường gì cả!”

Lúc nói chuyện, vốn dĩ họng súng đang nhắm về phía Quý Noãn lại bỗng nhiên chuyển về phía Mặc Cảnh Thâm. Hai tên này thật sự muốn gϊếŧ chết anh, chừa lại một người phụ nữ là cô để lái xe.

Ngay lúc hai tên kia đang chuẩn bị ra tay, Mặc Cảnh Thâm vẫn không thay đổi sắc mặt, đột nhiên rẽ ngoặt xe sang bên trái một cái, thân xe lắc lư dữ dội, hai tên cướp liền lảo đảo về sau. Ngay tức khắc phát súng hiểm hóc xẹt ngang tai Mặc Cảnh Thâm, bắn trúng cửa sổ xe phía trước, hình thành một lỗ thủng nhìn thấy mà phát hoảng!


Chương 509: Muốn chết thì chết, muốn sống thì sống


Theo sự rung lắc dữ dội của thân xe, hai tên cướp bị thương đang giơ súng lập tức ngã xiên vẹo sang hai bên. Trong đó có một tên bị thương ở cánh tay, làm rơi khẩu súng lục sang một bên.

Tiếng xe cảnh sát càng ngày càng gần. Bởi sự rung lắc mạnh mẽ, tên cướp còn lại cũng bị ngã về một bên. Hắn ta còn chưa lấy lại tinh thần thì đã nằm úp sấp trên lưng ghế ngồi, rồi lại nhanh chóng dí súng lên đầu Mặc Cảnh Thâm, hung ác quát: “M* kiếp, lái xe hay quá nhỉ! Muốn sống thì cắt đuôi xe cảnh sát cho tao! Nếu không, ông đây lập tức bắn chết mày!”

Nhìn thấy cây súng lục kia vẫn còn rơi bên dưới, bàn tay đặt trên ghế của Quý Noãn từ từ dời xuống dưới cởi giày cao gót ra, mặc kệ ánh mắt ngầm cảnh cáo của Mặc Cảnh Thâm dành cho cô. Cô bất thình lình bật người dậy, đồng thời nện đôi giày cao gót nhọn hoắt lên cánh tay vẫn đang giơ súng của tên cướp, một tay kia thì đập giày cao gót thật mạnh lên mặt hắn ta.

Đáy mắt Mặc Cảnh Thâm lạnh xuống, khoảnh khắc tên cướp kia đứng dậy định ra tay với Quý Noãn, anh lại nhanh chóng rẽ ngoặt một cái nữa, khiến hắn mất kiểm soát mà nghiêng về bên phải. Quý Noãn nhanh tay nhanh mắt muốn nhặt cây súng kia lên, nhưng cô vừa mới ngẩng đầu thì tên cướp vừa bị cô đập bị thương mặt và cánh tay đã giơ súng lên dí ngay vào đầu cô.

Nòng súng lạnh lẽo dán sát đầu Quý Noãn. Hắn ta híp mắt nhìn chằm chằm Mặc Cảnh Thâm ngồi ở chỗ tài xế: “Không được nhúc nhích! Mày mà dám động đậy là tao lập tức bắn nó! Mau lái xe trở lại đường lớn cho tao! Không được đi đường nhỏ, lãng phí thời gian!”

Quý Noãn bị bọn cướp khóa chặt cánh tay, dí súng ngang trán.

Loại súng đã được cải tiến này không hề thua kém loại súng trường cô từng thấy ở Campuchia, thậm chí còn nhanh hơn. Chỉ cần ngón tay của hắn ta bóp nhẹ một cái, ngay tức khắc trên đầu cô sẽ xuyên thủng một lỗ.

Cây súng trong tay cô vẫn còn chưa cầm chắc thì đã bị tên cướp kia cướp lấy, đồng thời phía sau cổ truyền đến cơn đau dữ dội. Cô đã bị đối phương đập mạnh bằng báng súng. Trong chớp mắt, Quý Noãn đau đến mức cả người lảo đảo, nhào về phía chỗ ngồi phía sau.

Nhìn thấy sự lạnh lẽo mơ hồ trong ánh mắt quét qua gương chiếu hậu của Mặc Cảnh Thâm, tên này lại tiếp tục dí súng vào Quý Noãn. Hiển nhiên bọn chúng đã phát hiện, chĩa súng về phía người phụ nữ này còn có hiệu quả hơn dí súng lên đầu anh. Ít nhất thì tốc độ xe có tăng lên thật.

Quý Noãn đang định giãy giụa, tên cướp lại đập mạnh báng súng vào sau xương cổ cô. Cú đập này khiến Quý Noãn buồn nôn hoa mắt, cô cứ thế bị kéo mạnh ra hàng ghế phía sau, duy trì tư thế nằm úp sấp, hai tay bị kìm ở sau lưng, đầu có thể miễn cưỡng xoay được, nhưng lại bị hắn ta kèm chặt hai bên, ép Mặc Cảnh Thâm lái xe ra đường lớn bằng phẳng.

Tiếng xe cảnh sát đang áp sát đến gần, cảnh sát vũ trang nhân dân cũng không phải vô dụng. Sở dĩ hai tên cướp này muốn cướp xe của bọn họ cũng bởi vì nhìn trúng tính năng chiếc Ghost này quá tốt, không phải chiếc xe bình thường nào cũng có thể đuổi kịp tốc độ siêu xe. Nếu như không phải bởi vì vừa rồi bọn họ lái chiếc xe Van đυ.ng ngay mặt chiếc xe này thì chỉ sợ muốn đuổi cũng không đuổi kịp.

“Lái nhanh lên! Nhanh nữa lên! M* kiếp, trong vòng mười giây, nếu mày không thể kéo dãn khoảng cách với xe cảnh sát, một đứa cũng đừng mong sống sót!”

Cò súng trong tay tên cướp lại ấn xuống lần nữa, âm thanh lạch cạch kêu sát bên tai Quý Noãn. Cô bị ép chặt trên ghế ngồi, cả cơ thể đều căng thẳng.

Quý Noãn nhịn đau nói: “Các người bắn nổ lốp sau, xe này còn chạy nhanh thế nào được?”

“Câm miệng!” Tên cướp tàn nhẫn túm tóc trên đầu Quý Noãn, cô nằm nửa người trên ghế, chân gần như quỳ trên đất. Hai tên cướp cũng không ngồi xuống, một tên trong đó vừa giúp giữ chặt cô vừa chú ý quan sát xe cảnh sát đang dần bị bỏ rơi phía sau, vẻ mặt tập trung cao độ, giơ chân lên giẫm mạnh lên lưng Quý Noãn, mượn cô để giữ vững thăng bằng đứng trên xe.

Tên cướp bỗng nhiên lại nói: “Tài xế, mở cửa sổ phía sau ra cho tao!”

Giây tiếp theo, cửa sổ mở ra. Tên cướp vừa rồi bị Quý Noãn đập vào mặt dính đầy máu chợt nghiêng người, nã một phát súng về phía cảnh sát truy đuổi phía sau không buông.

Một phát súng này không bắn trúng lốp xe nhưng ít nhất phía cảnh sát đã biết bọn chúng đang uy hϊếp chiếc xe này, biết trong xe có người bị khống chế nên không thể nã súng về phía chúng. Tên này lập tức cười khẩy, ra lệnh tiếp: “Tìm đường nào ít xe cộ mà rẽ vào, phóng hết ga cho tao!”

Kể từ khi Quý Noãn bị hai tên kia kéo ra chỗ ngồi phía sau, ánh mắt Mặc Cảnh Thâm đã trở nên lạnh băng. Anh im lặng không lên tiếng, cũng không cấp tốc quay đầu xe nữa, tránh khiến hai tên kia nóng giận mà ra tay với cô. Giờ phút này, ở trong tình huống tay không tấc sắt, chỉ có máu thịt che chắn, bất cứ kẻ nào nằm dưới họng súng cũng như thịt trên thớt.

Anh bình tĩnh gia tốc, khoảng cách với xe cảnh sát ngày một tăng.

Quý Noãn bị đè xuống, lưng lại bị tên cướp đạp mạnh, hai tay bị giữ chặt sau lưng. Cô nằm ở đây, thở cũng khó khăn, thỉnh thoảng ánh mắt lại nhìn về phía bóng dáng vẫn im lặng lái xe của Mặc Cảnh Thâm.

Cách biệt ba năm, cô phát hiện năng lực giữ bình tĩnh của người đàn ông này đã vượt xa người thường, thậm chí càng mạnh mẽ hơn so với ba năm trước.

Đến khi nghe thấy dường như xung quanh đều có cảnh sát bao vây về phía này, tên cướp vừa gấp lại vừa bực, giẫm mạnh hai cú lên lưng Quý Noãn. Trong nháy mắt, Quý Noãn cảm thấy l*иg ngực bị chấn động mạnh hai phát, cổ họng tựa như sắp loang ra mùi máu tươi. Quý Noãn cố nén không bật ra tiếng rên, khóe mắt lại nhìn thấy ngón tay đang khống chế tay lái của anh hiện lên vệt trắng xanh.

Đột nhiên khóe miệng Quý Noãn khẽ nhếch lên, phát ra tiếng cười trầm khàn.

Sau khi bị anh nhẫn tâm đập nát tất cả hạnh phúc, vậy mà cô còn để tâm đến chút đau lòng và sự dịu dàng nhỏ bé này của anh ư?

Cô thừa nhận khoảnh khắc vừa rồi cô bật dậy bất ngờ chỉ vì không muốn bọn họ bắn chết anh. Dưới tình huống đó, anh có muốn tự vệ cũng rất khó. Quý Noãn biết nếu như vừa rồi cô không có mặt trên xe, Mặc Cảnh Thâm muốn thoát thân là chuyện rất dễ dàng. Nhưng cô lại ở trên xe, trở thành gánh nặng của anh, vì vậy cô ôm mục đích liều chết mà xông lên. Cho dù hiện giờ hai người thế nào đi nữa, ít nhất anh cũng đã từng là Mặc Cảnh Thâm bảo vệ che chở cô sau lưng, ít nhất anh cũng đã từng là Mặc Cảnh Thâm ôm cô tránh đạn ở Campuchia, cô sẽ bất chấp tất cả mà làm như vậy.

Người đã chết ba năm trước đâu phải chỉ có Mặc Cảnh Thâm, còn có cả cô nữa.

Con người chỉ sống có một đời, mà cô thì lại có hai. Muốn chết thì chết, muốn sống thì sống, hà cớ gì đến chết cũng phải chết một cách nhịn nhục thảm hại như thế?

Thế nhưng người đàn ông này vẫn vì bảo vệ cô mà cởi giáp quăng mũ đầu hàng.

Lúc lái xe, Mặc Cảnh Thâm vô tình nhìn sang gương chiếu hậu. Đầu tóc người phụ nữ trong gương bù xù, sắc mặt tái nhợt bị đè trên ghế, nghiêng qua một bên. Bởi bị bọn cướp đè mạnh xuống mà gò má gần như biến dạng, nhưng khóe miệng cô lại nhếch lên một nụ cười. Thông qua gương chiếu hậu, Quý Noãn nhìn anh cười nhàn nhạt, dường như trong mắt ẩn chứa ánh lệ.

Chương 510: Hai chúng mày là một đôi à? 


Hai người bốn mắt nhìn nhau qua gương chiếu hậu. Quý Noãn mỉm cười nhìn anh, một giọt lệ rơi trượt xuống từ khóe mắt, chảy xuôi theo sống mũi, nụ cười trên khóe môi vẫn không thay đổi.

Mặc Cảnh Thâm nhìn cô, ánh mắt lại sâu thêm vài tấc.

Ngay lúc này, tên cướp chú ý đến tầm mắt hai người trao nhau, cho rằng bọn họ đang ngấm ngầm dự định phản kháng, hắn lập tức nện báng súng lên đầu Quý Noãn. Ngay lúc Quý Noãn đau đớn rên lên một tiếng thì hắn ta lại bất ngờ túm tóc kéo cô lên, giáng cho cô một bạt tai lên mặt, sau đó quát: “Quay đầu qua bên kia cho tao!”

Trong nháy mắt, đầu Quý Noãn bị bẻ nghiêng sang bên khác, cơ thể bị đè ép gần như sắp vặn vẹo, đau đến cắn chặt khớp hàm, cơ thể run rẩy.

Thấy trên đầu Quý Noãn có vệt máu chậm rãi chảy xuôi xuống cổ, nhuốm lên cổ áo phía sau, trong nháy mắt, ánh mắt Mặc Cảnh Thâm lạnh lẽo hơn. Anh tăng tốc độ lên tới 180km/h, xông về phía đường Tân Hải thưa thớt với tốc độ nhanh nhất.

Tên cướp vừa nãy bị Quý Noãn đánh bị thương, nửa bên mặt đầy máu, nhìn người phụ nữ không ngừng vùng vẫy phản kháng thì lập tức nở nụ cười khát máu: “Cô em, thằng này vốn dĩ chẳng phải tài xế gì. Hai chúng mày là một đôi đúng không?”

Đầu Quý Noãn bị xoay hướng mặt vào lưng ghế, cô nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, khàn giọng nói: “Không phải!”

“Lại còn cứng miệng? Con m* nó, vừa rồi mày còn nhào lên bất chấp mạng sống để cứu tên đàn ông này, rõ ràng là định liều mạng với bọn tao. Có điều tay chân lèo khèo thế này mà muốn liều mạng sao, ông đây không cần tới súng, chỉ cần tay không đã có thể đẩy ngã mày rồi!” Dứt lời, tên cướp lại hung dữ kéo tóc cô, nhìn thấy nửa khuôn mặt vừa rồi bị đánh đến sưng lên của Quý Noãn, hắn ta từ từ dời họng súng đang dí trên mặt cô xuống dưới, ánh mắt lưu manh ngập tràn sự hung ác: “Mày nói xem, lúc này tao mà nổ súng thì nên bắn thủng đầu mày trước? Hay là nên nổ một phát ngay khuôn mặt mịn màng non mềm của mày? Hay là bắn hai bên trái một phát phải một phát, bắn bên nào thì cũng là thủng một lỗ máu thôi, đảm bảo đẹp vô cùng nhỉ?”

Trong xe thoang thoảng mùi máu tanh, không biết là máu bọn cướp hay là máu từ trên đầu Quý Noãn chảy xuống do bị báng súng đập bị thương vừa nãy.

Quý Noãn nhắm hai mắt, bình tĩnh kìm nén nói: “Không phải bây giờ đang lái xe chở mấy người chạy trốn sao? Tốc độ xe vẫn đang tăng nhanh, anh gấp gáp muốn gϊếŧ tôi vậy à? Nếu thật sự gϊếŧ tôi, e rằng hôm nay cả hai người cũng đừng mong sống sót.”

Thế nhưng tên này lại cười ha hả, lôi tóc cô lên, ép cô ngửa đầu ra sau: “Cưng à, tính tình mạnh mẽ này không hợp với vóc dáng xinh đẹp khiêu gợi của cưng đâu. Nếu cưng cầu xin, bọn anh còn có thể nể mặt da thịt mềm mại này mà cho cưng một phát chết nhanh gọn, cưng còn chưa cảm thấy đau là đã đi gặp Diêm Vương rồi. Đáng tiếc, với tính tình này của cưng, thật khiến ông đây muốn ăn hϊếp cưng một phen!”

Dứt lời, hắn ta cố ý trượt theo tóc cô mà sờ xuống thắt lưng, đồng thời, hắn nheo mắt dời họng súng vốn dĩ đang dí trên mặt Quý Noãn xuống tới ngực cô. Một tay hắn vuốt lưng, một tay vẽ súng vòng vòng trên ngực Quý Noãn. Cảm giác được cô đang tức đến cả người phát run, hắn ta cười cợt: “Nếu không phải bây giờ vội vã thoát thân, ông đây chắc chắn sẽ đè em trong xe mà dạy dỗ một phen…”

Ẩn ý hết sức rõ ràng.

Lúc này Mặc Cảnh Thâm vừa tiếp tục tăng tốc lái xe, vừa mở miệng nói, giọng lạnh tựa băng sương: “Muốn thoát thân thì đừng động đến cô ấy.”

Tên cướp cười khẩy đè chặt Quý Noãn, họng súng lại chĩa ngay huyệt Thái dương của cô, tiếp tục chậm rãi giẫm chân lên lưng cô, vừa cười vừa huýt sáo, đảo mắt nhìn Mặc Cảnh Thâm: “Được thôi, mày tăng tốc độ xe lên trên hai trăm hai, tao sẽ không đυ.ng đến nó. Nếu chậm một chút thôi, tao sẽ xé quần áo nó ra! Hôn vài cái, dù cho cuối cùng mày dám ôm nhau chết chung thì ông đây cũng coi như chết sung sướиɠ dưới hoa mẫu đơn.”

Quả nhiên tốc độ xe đã tăng lên.

Người đàn ông lái xe này tỉnh táo một cách lạ thường.

Nhưng bây giờ mạng bọn chúng đang nằm trên tay anh, hai bên chỉ có thể uy hϊếp lẫn nhau. Chúng có súng, anh có xe, chúng có thể gϊếŧ người, còn anh có thể đưa chúng thoát thân.

Quý Noãn biết vào thời điểm này, mấy thứ công phu mèo cào của cô hoàn toàn không có đất dụng võ. Nghe thấy tiếng huýt sáo đắc ý của tên cướp, cô cảm giác được ánh mắt chúng đang lướt dọc theo lưng mình xuống dưới, tựa như đang ngắm nhìn vóc dáng của cô. Ánh mắt chúng dừng lại nơi thắt lưng của cô, bàn tay đê tiện sờ một cái. Trong phút chốc, Quý Noãn nổi hết da gà.

Đột nhiên Mặc Cảnh Thâm lái xe vào một đại lộ. Hai tên cướp để ý quả thật tốc độ xe đã lên đến hai trăm hai, thậm chí còn nhanh hơn. Nhìn về phía sau thấy xe cảnh sát đã bị bỏ rơi tít tắp, sắp không còn nhìn thấy bóng dáng, rồi lại nhìn về vùng biển cách đó không xa ngoài cửa sổ, bọn cướp lập tức híp mắt hỏi: “Đây là đâu?”

“Đường Tân Hải.” Giọng điệu Mặc Cảnh Thâm lãnh đạm.

Nghe ba chữ đường Tân Hải, Quý Noãn lập tức nằm không nhúc nhích, cũng không phản kháng nữa.

Trong đầu cô lướt qua hình ảnh quen thuộc, cô nhớ nơi này.

“Vừa nhìn đã biết con đường thênh thang này vừa được sửa chữa, hoàn cảnh xung quanh không tồi, sao chẳng có chiếc xe nào qua lại?” Bọn cướp nghi ngờ có bẫy, vừa dí họng súng về phía Quý Noãn, vừa nghiêm túc hỏi.

“Con dường này đã hoàn thành mấy năm trước rồi, nhưng vì có vài nơi ở giữa đoạn đường và đường vành đai cao tốc vẫn chưa được di dời xây cất, không thể nào đi qua được. Muốn vào trong thành phố, từ nơi này người ta phải lượn quanh mười cây số mới vào được, dần dần không còn người nào muốn đi vòng qua đường này nữa.” Giọng điệu Mặc Cảnh Thâm trầm ổn, mơ hồ có một tia lạnh lẽo.

Nghe anh nhẫn nại giải thích, bọn chúng phỏng đoán anh nghe lời như vậy là vì người phụ nữ bị bọn họ bắt.

Hai tên cướp lập tức cười đắc ý, thấy phía sau không còn thấy xe cảnh sát, nhất thời lơ là bỏ qua từ “đi vòng” quan trọng của Mặc Cảnh Thâm. Bọn chúng không ngờ trên đoạn đường này còn có lối vào gần hơn, có thể rẽ vào đó rồi tiến hành chặn đường. Bọn cướp vẫn đè ép lên người Quý Noãn, có cô trong tay, anh sẽ ngoan ngoãn nghe lời, cho đến khi đưa bọn chúng đến nơi an toàn.

Ánh mặt trời buổi sáng mọc ở đằng Đông. Dưới ánh nắng chói chang, con đường Tân Hải thẳng tắp lặng lẽ vươn dài về phía xa xa. Mặt biển tĩnh lặng, chỉ có sóng biển vỗ nhè nhẹ. Dưới sự bình lặng đó, một chiếc Ghost màu đen lao về trước với tốc độ cực nhanh.

Thấy Quý Noãn im lặng không nhúc nhích nằm yên tại chỗ, cả hai tên cướp còn tưởng rằng cô hôn mê, cúi đầu quan sát một lát. Thấy cô nhắm mắt không nhúc nhích, một tên vỗ mạnh một cái lên đầu cô, nhưng Quý Noãn vẫn khép mắt nằm im.

“Bất tỉnh rồi sao?” Tên cướp lẩm bẩm.

“Có phải cô ả giả vờ không đấy? Vừa rồi còn tỉnh lắm mà.”

Hai tên nhìn nhau, không khỏi cảm thấy trong này có gian trá. Bọn chúng vô cùng ăn ý, một tên giơ súng lên, tên còn lại túm tóc cô như muốn xé toạc quần áo cô ra, xem cô có tỉnh hay không.

Chương 511: Người anh giống như mang theo ngọn lửa, ôm ngang người cô lên 


Tên cướp kéo áo cô xuống đầu vai, vải áo mùa hè mỏng manh phát ra âm thanh roèn roẹt do bị xé rách. Ngay lập tức, toàn bộ phần lưng của Quý Noãn lộ cả ra, chỉ còn lại áσ ɭóŧ thiếu vải đến thảm thương đang dán trên lưng.

Quý Noãn vẫn bất động.

“Bất tỉnh thật à?” Tên cướp nhìn thấy da thịt nõn nà như sắp chảy nước ẩn dưới lớp quần áo của cô thì liền giơ bàn tay dính máu lên toan sờ một cái.

Đúng lúc này, bỗng nhiên chiếc Ghost màu đen thừa dịp hai tên cướp lơ là vì không nhìn thấy xe cảnh sát mà đâm vào lan can bảo vệ hai bên đường. Trong tích tắc thân xe chọc gãy lan can, Quý Noãn nằm im nãy giờ đột nhiên mở bừng mắt, nhân lúc bọn chúng còn chưa phản ứng mà túm đầu hai tên cướp đập vào nhau.

“Á! M* kiếp!!!”

Mặc Cảnh Thâm nhìn thấy động tác bật dậy ăn ý của Quý Noãn, cố nén lửa giận, ngay lúc hai tên cướp giơ súng về phía Quý Noãn, lập tức phóng xe về phía mặt biển.

Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, thân xe chìm vào trong nước, sự mất trọng lượng và rung lắc khiến tay bọn cướp run lên. Mặc Cảnh Thâm nhanh tay nhanh mắt thừa dịp hai tên kia buông lỏng kìm kẹp Quý Noãn, xoay người chặt một cú vào gáy một tên, thúc cùi chỏ vào mặt tên còn lại. Nhân lúc đối phương bị đánh đến choáng váng, anh đoạt lấy khẩu súng, tên còn lại thấy tình hình không ổn liền cuống cuồng định tóm lấy Quý Noãn. Một tiếng “Đoàng” vang lên, đạn bắn trúng vai hắn ta, anh vươn cánh tay ôm Quý Noãn đã bị bọn cướp ngăn ở chỗ ngồi phía sau lên.

Quý Noãn đã kiệt sức. Cô gom góp hồi lâu mới đủ sức tung ra cú đánh vừa rồi. Cô và Mặc Cảnh Thâm có cùng kinh nghiệm, đã từng đâm xe vào mặt biển để thoát hiểm tại con đường này. Lúc Quý Noãn vừa nghe tới đường Tân Hải thì lập tức hiểu rõ ý đồ lái xe đến đây của Mặc Cảnh Thâm.

Một là bị xe cảnh sát đi đường tắt chặn lại suôn sẻ, hai là lái xe đâm xuống biển.

Lan can bảo vệ nơi này dễ gãy, có thể đâm xe xuống biển dễ dàng. Chỉ cần vừa lao xuống lòng biển, hai tên này sẽ luống cuống tay chân muốn chạy trốn ra ngoài. Dưới tình huống này, chắc chắn bọn chúng sẽ lộ ra sơ hở. Nếu như bọn chúng không bơi giỏi thì anh và cô sẽ càng dễ dàng thoát thân hơn!

Khoảnh khắc bị cánh tay đàn ông ôm chặt eo kéo vào lòng, máu trên đầu Quý Noãn vẫn còn dính trên tóc, cô nhìn hai tên cướp giãy giụa muốn nhào tới giằng co trong ánh sáng chập choạng lúc tối lúc sáng trước mặt.

Đã tạo ra cơ hội đầy đủ, động tác và ý thức của Mặc Cảnh Thâm hoạt động liên tục. Anh đặt Quý Noãn ngồi lên ghế lái phụ, tiếp tục nã súng vào cổ tay và bả vai của hai tên kia. Trong lúc hai tên này còn đang hoảng sợ thì kỹ thuật bắn súng chuẩn xác của anh đã khiến bọn chúng đổ máu ngã vật ra ghế ngồi phía sau, Mặc Cảnh Thâm lại nhặt cây súng còn lại lên, bắn hai súng cùng một lúc, trúng vào chân và đầu gối bọn cướp.

Quý Noãn kiệt sức ngồi ở vị trí ghế phụ, chỉ có thể nghe thấy tiếng súng vang lên. Cô hơi hé mắt nhìn đôi mắt lạnh băng nhuốm đầy sát ý của anh, rồi lại liếc mắt nhìn hai tên cướp. Tuy rằng anh không bắn trúng điểm trí mạng, nhưng tay chân chúng bị bắn mà đau đến toàn thân co quắp, ngã xuống chỗ ngồi phía sau, máu nhuộm nửa chiếc xe, chảy tràn ra xung quanh.

Trong phút chốc xe chìm vào lòng biển, vì khóa điều khiển trung tâm của cửa xe bị bắn nát, không còn bịt kín, cho nên nước tràn vào rất nhanh. Nhưng cũng may là cửa sổ xe mở sẵn, Mặc Cảnh Thâm kịp thời mở cửa xe ra.

Khắp người hai tên cướp đều là máu, ngồi tê liệt ở đó, không cách nào đứng dậy được, chỉ đành trơ mắt nhìn chiếc xe nhanh chóng bị nước biển tràn vào rồi chìm xuống. Cả hai trợn trừng mắt hoảng hốt, khóe mắt như sắp nứt ra.

Mặc Cảnh Thâm ôm lấy Quý Noãn ngồi trên ghế lái phụ đã không còn sức lực ra ngoài.

Quý Noãn biết bơi, nhưng giờ phút này cô hoàn toàn không thể nào tự bơi đi được, cả người bị cánh tay anh cuốn chặt vào lòng. Trong lòng biển thoạt nhìn thật yên tĩnh, nhưng từng đường máu lại tràn từ trong xe ra.

Chiếc xe chìm vào lòng biển rất nhanh, không kém tốc độ cô và anh trồi lên khỏi mặt nước. Mặc Cảnh Thâm vội vàng ôm cơ thể mềm nhũn của Quý Noãn lên. Vừa rồi Quý Noãn không kịp nín thở nên bị sặc. Cô ho khan mấy tiếng, nằm rã rời trong lòng anh, muốn nói gì đó nhưng lại không nói nên lời. Cô ngước mắt lên thì đã nhìn thấy xe cảnh sát bao vây trên bờ tự bao giờ.

Chắc chắn hai kẻ cướp sẽ được vớt lên, cho dù chúng sống hay chết cũng không liên quan tới họ. Cách xử trí và vị trí bắn súng của Mặc Cảnh Thâm đều nằm trong phạm vi tự vệ hợp pháp. Trước khi Quý Noãn được bế ra khỏi mặt biển, Mặc Cảnh Thâm đã cởϊ áσ khoác bên ngoài ra che chắn kỹ lưỡng trên người cô. Anh lẳng lặng ôm cô lên bờ, không nói một lời.

Tiếng xe cảnh sát vang vọng bốn phía, có vài đặc công bước đến hỏi thăm bọn họ. Lúc này Nghiêm Cách cũng chạy từ một chiếc xe khác đến đây. Vừa nhìn thấy khắp người Quý Noãn loang lổ máu và nước biển bị Mặc Cảnh Thâm ôm trong lòng, cậu ta không dám tin hỏi: “Chị Noãn? Sao lại là chị… Hai người…?”

Mặc Cảnh Thâm không để ý đến những nhân viên cảnh sát khác, chỉ nhìn Nghiêm Cách một cái, đồng thời nhìn thấy chiếc xe của Quý Noãn mà Nghiêm Cách vẫn luôn lái sau khi rời khỏi nhà họ Mặc hôm qua đang đỗ giữa nhiều chiếc xe cảnh sát.

“Chìa khóa xe.” Anh giơ tay lên, mặt vô cảm nhìn Nghiêm Cách.

Nghiêm Cách sửng sốt một lát. Theo lý, dưới tình huống này, bọn họ phải lập tức dẫn hai người lên xe cảnh sát để phối hợp lấy lời khai, dù sao vừa rồi cả hai cũng đã bị uy hϊếp. Nhưng nhìn thấy Quý Noãn bị thương, cậu ta vô thức vội vàng giao chìa khóa xe ra.

Mặc Cảnh Thâm cầm lấy chìa khóa liền lập tức ôm Quý Noãn đi. Anh mở cửa xem, đặt cô vào chỗ ngồi ghế lái phụ trước bao ánh mắt kinh ngạc của toàn thể cảnh sát, mặt mày lạnh tanh ngồi vào ghế lái.

Khắp người Quý Noãn đều là máu, giống như chỗ nào cũng đang đau. Cô ngồi im lặng trên ghế lái phụ, nhìn mặt biển tĩnh lặng cách đó không xa.

Gần như cửa vừa đóng kín, Mặc Cảnh Thâm đã đạp mạnh chân ga.

Trong nháy mắt, chiếc xe màu trắng nhỏ mà ngày thường cô lái từ tốn lao đi như tên rời cung, chở người đàn ông với ánh mắt vô cùng lạnh lẽo và Quý Noãn tâm tình phức tạp cùng đau đớn dữ dội rẽ trở vào đường Tân Hải, chạy thẳng về phương xa.

Mặc Cảnh Thâm mang gương mặt vô cảm nắm chặt tay lái, không nói một chữ, cũng không nhìn cô một lần. Anh đạp mạnh chân ga, tiếng chân ga bị giẫm mạnh như điên cuồng gào thét.

Cảnh sắc ngoài cửa sổ gần như mờ nhòa, lướt nhanh qua mắt người.

Quý Noãn không hề mở miệng bảo anh lái chậm lại.

Cô đã gần như không nói ra lời, giống như chỉ cần mở miệng thì lập tức có vị máu tanh trong ngực trào lên.

Xe chạy thẳng một đường, chưa tới năm phút đồng hồ đã lái đến khách sạn gần nhất được Tập đoàn Shine đầu tư. Suốt quãng đường cả hai không nói với nhau câu nào, cho đến khi Mặc Cảnh Thâm dừng xe lại. Anh bước xuống, sầm mặt lôi Quý Noãn từ ghế phụ ra.

Anh thật sự lôi xuống, không hề có chút dịu dàng!

Quý Noãn lảo đảo đâm vào lòng anh. Cô ngước mắt lên muốn nói gì đó, kết quả vừa nâng mắt đã nhìn thấy cả người người đàn ông này giống như mang theo ngọn lửa, im hơi lặng tiếng ôm ngang người cô bước về phía cửa tự động của khách sạn!

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire