jeudi 11 septembre 2025

Chương 545: "Cảm ơn cậu, Tiểu Hồ."

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

"Cảm ơn cậu, Tiểu Hồ." Quý Noãn cầm ly nước dùng một lần đã rót đẩy nước ấm đưa đến mép miệng, hớp một ngụm.

Trừ khoảng thời gian đến tháng cô không thoải mái, thì mấy ngày trước đó cơ thể cũng sẽ xuất hiện tình trạng khó chịu. Lúc này mà có nước ấm uống, đúng là chuyện may mắn nhất.

“Không cần khách sáo, là Tổng Giám đốc Mặc dặn tôi lấy nước ấm cho cô.” Sau khi Tiểu Hồ nói xong thì Quý Noãn đã uống hết nửa ly nước, cậu ta hỏi tiếp: “Cô còn muốn uống nữa không? Tôi đi rót thêm một ly.”

Quý Noãn đặt ly nước xuống, không lên tiếng, nhìn Mặc Cảnh Thâm đang ngồi trước mặt.

Tiểu Hồ không đợi cô đáp đã đi lấy giúp cô một ly nước ấm nữa. Quý Noãn đấu tranh trong lòng, cuối cùng vẫn uống tiếp một ly.

Uống xong, cô cảm thấy bụng đã dễ chịu hơn nhiều.


Thời gian ngồi đợi trong phòng chờ đến lúc lên máy bay cũng không lâu, Quý Noãn chỉ mới uống hai ly nước mà loa phát thanh đã vang lên tiếng nhắc nhở chuẩn bị lên máy bay.

Quý Noãn ngồi đậy định bước đến lấy vali của mình thì Mặc Cảnh Thâm đã đến trước một bước, gạt tay cô ra: “Em ngoan ngoän đi phía sau đi.”

Dứt lời, anh kéo vali của cô đi ra phía ngoài.

Lúc này Tiểu Hồ mới chú ý thấy Tổng Giám đốc Mặc vô cùng săn sóc vị Tống Giám đốc của Tập đoàn MN này.

Thời điểm đi phía sau cùng với Quý Noãn, cậu không nhịn được mà cứ nhìn về phía cô.

Quý Noãn vờ như không chú ý đến vẻ mặt tò mò của Tiểu Hồ. Cô biết nếu như người đi theo bên cạnh anh không phải Thẩm Mục thì chắc chắn sẽ xuất hiện tình huống này. Hiện tại cũng không thích hợp để giải thích, cô chỉ im lặng đi theo ra ngoài.


Tiểu Hồ hoàn toàn không hiểu. Thấy boss lớn kéo vali đi phía trước, còn Tổng Giám đốc Quý lại giống giám sát đi phía sau, Tiểu Hồ thẩm nghĩ trong lòng, cậu chưa thấy ai có được đãi ngộ như Tổng giám đốc Quý này.

Sau khi máy bay đáp xuống Bắc Kinh, nơi này đã vào Thu, Quý Noãn định lấy áo khoác từ trong vali ra để mặc, thuận tiện vào phòng vệ sinh luôn.

Cô kéo hành lý vào phòng vệ sinh, vừa mặc xong áo khoác, thì bỗng nhiên điện thoại đi động reo vang. Quý Noãn tiện tay bắt máy, lập tức nghe được tiếng trẻ con bập bẹ “Ê a” ở đầu dây bên kia truyền đến.

Ban đầu Quý Noän không phản ứng kịp, nhưng sau khi nghe một hồi, cô mới sực nhớ ra, cúi đầu nhìn số di động gọi đến trên điện thoại, quả nhiên là số của Hạ Điểm.

Cho nên có lễ giọng nói này là do cục cưng nhỏ của Hạ Điểm phát ra.


Quý Noãn bật cười: “Cục cưng, cháu muốn nói gì với đì Noãn Noãn à? Hửm? Cháu muốn uống sữa bột tốt nhất sao? Ừ ừ, còn muốn đồ chơi đẹp nhất? Được, đợi dì Noãn Noãn đi công tác về sẽ mua xe ô tô cho cháu được không?

Gần đây cháu có hay tè đầm không? Không có hả? Giỏi vậy sao? Cháu đúng là bé ngoan...” Cô còn chưa đứt lời, điện thoại đã bị Hạ Điểm giành lấy: “Mình chỉ để con mình chào hỏi cậu một tiếng thôi, vậy mà cậu lại diễn giải ra đủ trò, mới một lát mà “tám ra nhiều chuyện thế. Mình nói cho cậu biết, con mình còn nhỏ, vẫn chưa biết nói, cậu đừng có chiều nó sinh hư, cứ mỗi khi muốn thứ gì là mở miệng đòi cậu.”

Quý Noãn lập tức vui về: “Nhưng mình nghe nó nói ê a hai tiếng mà, rõ ràng là đang làm nũng với mình.”

“Bây giờ con trai mình cũng biết làm nũng rồi, mới có hai tháng mà đã biết gọi mẹ đấy!"

“Cậu ít nằm mơ ban ngày đi, hai tháng thì làm sao gợi mẹ được, rõ ràng mình toàn nghe nó nói ê ê a a. Nếu như bây giờ nó gọi mẹ, vậy tám phần là cậu sinh thần đồng rồi." Quý Noãn không nhịn được cười.

“Thôi đi, con của Hạ Điểm mình sinh đương nhiên là thần đồng rồi. Tiếng ê a nghe cũng giống tiếng gọi mẹ mà, chín bổ làm mười, xem như nó học cách gọi mẹ trước đi.” Hạ Điểm vừa nói vừa cười: “Cậu đang ở đâu vậy? Sao mấy ngày nay không tới bế con giúp mình?”

“Mình đi công tác, vừa đến Bắc Kinh.”

“Sao lại chạy đến Bắc Kinh? Cậu đi với ai? Một mình hả?”

Quý Noãn khựng lại, suy nghĩ một lát rồi quyết định không nói chuyện Mặc Cảnh Thâm cũng ở đây cho cô nghe.

Nếu không với tính cách của Hạ Điểm, cộng thêm hiện giờ mỗi ngày cô ấy rảnh rỗi ở nhà trông con phát ngán, không chừng sẽ tra tấn cô bằng đủ loại câu hỏi linh tỉnh lang tang.

“Ù, mình đến đây họp, vài ngày mới về, bảo cục cưng nhỏ nhà cậu chờ mình về, mình sẽ mua ô tô đổ chơi cho nó nhé."

Hạ Điểm nghe thầy tiếng loa phát thanh sân bay truyền từ trong điện thoại Quý Noãn ra, nên không quấy rẩy cô nữa: “Vậy được rồi, cậu sắp xếp công việc ở Bắc Kinh trước đi, mình ngắt máy đây."

“Trước khi ngắt máy, cậu để cục cưng nhỏ nói chuyện với mình một chút nữa đi.”

Vừa đứt lời, cô đã nghe thấy điện thoại đưa đến bên cạnh cục cưng nhà Hạ Điểm. Cậu bé phát ra âm thanh bập bẹ “ê a” vô cùng đáng yêu.

Quý Noãn mỉm cười, trái tìm chợt mềm nhũn, ngọt ngào nói: “Chụt chụt, yêu lắm!”

Bởi vì Quý Noãn ở trong phòng vệ sinh cả nửa ngày trời vẫn chưa ra, nên Mặc Cảnh Thâm đã đến bên ngoài nhà vệ sinh đợi cô, nhưng anh vừa đến đã nghe thấy bốn chữ này.

Mi mắt Mặc Cảnh Thâm hơi giật giật, trái tìm bất chợt co thất.

Quý Noân tắt điện thoại, vừa ra khỏi phòng vệ sinh đã bất ngờ thấy anh đứng ngây ngẩn ngoài cửa. Tuy rằng cô không bị giật mình nhưng vẫn hết sức kinh ngạc, vốn đi định hỏi tại sao anh lại ở đây, nhưng lời đến bên miệng lại trở thành: “Bây giờ Mặc tổng lại còn có thói quen đứng ngoài cửa phòng vệ sinh nữ nghe lén nữa à?”

“Em vào trong đã nửa tiếng đồng hồ rồi. Anh định gọi người vào tìm, nhưng nghe thấy em đang gọi điện nên không tiện quấy rấy." Giọng anh trầm khàn, thắn nhiên.

Quý Noãn cúi đầu bỏ điện thoại di động vào lại túi xách, sửa sang áo khoác vừa mặc lên người lúc nãy: “Chúng ta đến thẳng chỗ họp hay đến khách sạn trước? Hành trình công tác mấy ngày nay sắp xếp thế nào?"

Mặc Cảnh Thâm không đáp, cẩm lấy va li cô vừa đẩy ra, đặt tay lên tay cẩm: “Vừa rồi em nói chuyện với ai trong điện thoại thế?”

Quý Noãn đột nhiên nhìn anh, đầy mắt phẳng lặng như mặt hồ bỗng nổi lên ý cười tỉnh nghịch. Nhưng gợn sóng không ngừng lan tỏa này lại rơi vào đáy mắt trầm tĩnh của anh.

Cô cười đáp: “Là một cậu nhóc đẹp trai, kiểu vừa nhìn đã khiến người ta muốn ôm ấp hôn hít. Lúc nãy tôi đã đồng ý khi nào về sẽ mua xe cho cậu ấy."

Vốn cô nghĩ câu nói này có thể gạt anh một lúc, kết quả anh lại nhìn cô chằm chằm hồi lâu, cong khóe môi, thấp giọng lười nhác nói: “Từ khi Hạ Điểm sinh con đến nay, anh vẫn chưa ghé thăm lần nào, chuyện mua xe cứ giao cho anh, nhé? Em muốn mua xe thật hay xe đồ chơi? Cái nào cũng có hết.”

Mặc Cảnh Thâm cúi đầu, không nhịn được mà cười thành tiếng.

Anh xách theo vali của cô, bước đi về hướng cửa ra khỏi đại sảnh sân bay.

Quý Noãn nhìn theo bóng lưng anh mà ngứa cả hàm răng, không kiểm được mà âm thâm nghiến răng nghiền lợi.

Anh đã nhìn thấu rồi thì còn hồi làm gì?

Cố ý hả?

Lúc bọn họ đến Bắc Kinh đã là chập tối, lựa chọn đuy nhất lúc này là về thẳng khách sạn trước, mọi việc sẽ được sắp xếp sau đêm hôm nay.

Trong xe, Quý Noän và Mặc Cảnh Thâm ngồi ở hàng ghế sau. Tiểu Hồ và tài xế được phía Bắc Kinh cử đến lái xe ngồi ở phía trước.

Quý Noãn nhìn điện thoại di động một lát, sau đó đảo mắt nhìn nắng chiều ở phía chân trời. Nghĩ đến đêm nay phải ở lại Bắc Kinh, cô không khỏi hỏi một câu: “Chúng ta ở khách sạn nào?”

“Khách sạn Thịnh Đường khu Hải Dương, đã đặt phòng xong rồi, có thể đến ở ngay.” Tiểu Hồ ngồi phía trước đáp:

“Quý tổng, ngày mai cô ăn sáng xong trước bảy giờ là được, bảy giờ rưỡi chúng ta sẽ đi hợp. Việc ngày mai không nhiều lắm, nhưng ngày kia ngoại trừ phải đi họp thì buổi tối còn phải tham gia buổi tiệc quan trọng do bên phía


Bắc Kinh tổ chức. Quý tổng, cô có mang lễ phục chứ?”

“Còn có buổi tiệc phải tham gia sao?” Quý Noãn nhướng mày.

“Đúng vậy, đây là buổi dạ tiệc từ thiện đo giới thương nghiệp phía Bắc Kinh tổ chức. Hiếm khi Tổng Giám đốc Mặc có thời gian đích thân tham gia, cho nên đạ tiệc lắn này được tổ chức long trọng hơn một chút, chúng ta nhất định phải có mặt.”

Quả thật Quý Noãn không chuẩn bị lễ phục, nhưng ở nơi phốn hoa như Bắc Kinh, cô chỉ cần tìm đại một trung tâm mua sắm nào đó hoặc một tiệm bán lễ mục đặt may riêng là có thể giải quyết chuyện này.

Lúc đến nơi, Quý Noãn ngước mắt lên nhìn khách sạn Thịnh Đường của Bắc Kinh trong lời đồn, lại nghĩ tới một vấn để quan trọng.

“Anh và tôi ở cùng tầng sao?” Quý Noän nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm đã xuống xe.


Anh nhếch môi: “Chúng ta đi công tác chung, vì để thuận tiện, đương nhiên phải ở chung một tầng. Nếu không, em cho rằng thế nào?”

Quý Noän: "..."

Sau khi đến phòng, Tiểu Hồ vốn định xách vali giúp Quý Noãn, dù sao hành lang của khách sạn đều trải thẩm đày, kéo vali không tiện, chỉ có thể xách tay.

Kết quả cậu ta lại thấy Tống Giám đốc Mặc vẫn cực nhọc xách giúp hành lý cho cô như cũ, hoàn toàn không cần người khác nhúng tay vào. Dù trong lòng rối rắm rất lâu nhưng cậu ta cảm thấy không nên nhiều chuyện, vì vậy quyết định không đi theo sau.

Cửa phòng mở ra, Quý Noãn quay đầu nhìn Mặc Cảnh Thâm, đuỗi tay toan nhận lấy hành lý: “Đến rồi, cảm ơn, tôi tự...

Mặc Cảnh Thâm mặc kệ lời nói của cô. Ngay khoảnh khắc cửa vừa mở ra, anh đã đẩy cửa đi vào.

Quý Noãn mim môi nhìn chằm chằm bóng lưng anh rồi mới bước vào: “Đặt vali tôi ở đấy là được, anh không cẩn vào đâu.”


Sau khi vào cửa, Mặc Cảnh Thâm đã đặt hành lí của cô xuống. Chiếc vali lớn ở cạnh tay anh giống như mọc thêm cái chân, tự động chạy đến bên tường rồi đứng yên tại đó. Lúc vali chạm vào tường, tiếng động phát ra không lớn lắm.

Động tác của Quý Noãn khựng lại, sau khi vào phòng, cô theo bản năng để cửa mở. Đi vào phòng, Quý Noän định mở vali sắp xếp đồ đạc, đồng thời chứng tỏ mình rất bận rộn, để anh tự giác rời đi.

Nhưng anh vẫn đứng một bên nhìn cô. Trong lúc Quý Noãn toan ngồi xốm xuống chạm vào vali thì anh đã sải bước đi tới.

Quý Noãn nhìn thấy anh đến gần thì nắm tay cẩm vali, nhìn anh nói: “Anh bận việc gì thì đi làm đi. Tôi đang đến tháng, đâu đâu cũng thầy khó chịu. Anh đừng có chọc vào tôi, nếu không đừng trách tôi trở mặt đấy."

Anh đứng trước mặt cô, khom lưng, chậm rãi củi người xuống.

Lúc này Quý Noãn đang ngồi xổm, mà anh thi lại đang đứng.

Vị trí có chút thua thiệt.

Quý Noãn cố nhịn để không bị khí thể của anh đè ép ngồi bệt xuống góc tường. Khoảng cách giữa hai người ngày càng gần, gắn đến nỗi cô có thể cảm giác được hơi thở nóng hổi của anh đang phả nhè nhẹ lên xương quai xanh, hơn nữa cô còn cảm nhận được hơi thở của anh lướt nhẹ qua lỗ chân lông, khiến không khí quanh người cô đều bị anh chiếm đoạt.

Đến khi khoảng cách chỉ còn lại nửa ngón tay thì anh mới ngừng lại, nhưng khoảng cách này cũng đủ khiến cơ thể đang ngồi xổm bên hành lý của Quý Noãn càng căng thẳng hơn.

Quý Noãn đau bụng, một tay ôm bụng, một tay miễn cưỡng giữ lấy tay cầm để bản thân không nhất thời chênh vênh mà ngã ngồi xuống đất, cho dù cô muốn vươn tay đẩy anh cũng không thể làm được.

“Quý Noãn."

Anh gọi tên cô, tuy rằng gọi cả tên lẫn họ nhưng giọng nói khàn khàn mang ý vị sâu xa lại khiến cô có cảm giác tên mình trở nên thật giòn xốp.

Về mặt cô để phòng: “Chuyện gì?”

Mặc Cảnh Thâm khân giọng cười khẽ: “Thật ra em cũng không ghét đi công tác với anh đúng không?”

Giờ phút này, trọng tâm Quý Noãn không vững, có thể ngã xuống đất bất cứ lúc nào, nhưng cô bỗng buông tay khỏi tay nắm, muốn cổ gắng đứng dậy. Nhưng người đàn ông trước mặt lại không tránh né, cô cũng không thể va mạnh, do vậy mà cứng đờ hai giây, rồi lùi về phía sau, ngã ngồi lên tẩm thẩm sau lưng.

Anh ghé lại rất gắn, thấy cô ngồi trên thảm dày sẽ không bị lạnh, nên không vươn tay đỡ cô dậy. Thậm chí anh còn áp sát đến gần hơn, gần đến mức nói chuyện mà cứ như thì thẩm, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể dán lên đôi môi cô.

Nhưng anh vẫn không hề thật sự chạm vào cô, khoảng cách giữa họ vẫn là nửa ngón tay.

“Rõ ràng gần trong gang tấc, rõ ràng là áp sát, nhưng lại như gần như xa, vô hình tựa đang quyển rũ cô.

Anh nhìn ngắm ánh mắt cô hồi lâu, ánh mắt cũng trở nên nặng nể hơn. Trong khoảnh khắc anh rũ mắt định hôn cô, Quý Noãn dứt khoát giơ tay lên che miệng mình lại. Cái hôn của anh lập tức rơi xuống mu bàn tay cô.

Mặc Cảnh Thâm nhìn thấy động tác che miệng của Quý Noän, ánh mắt đẹp đẽ khẽ lay động, cổ họng phát ra tiếng cười trầm thấp. Anh cũng không so đo với cô, thấp giọng nói: “Em thích có sự nghiệp của mình, anh không ngăn cẩn. Dù sao Tập đoàn MN cũng là tâm huyết của em, em muốn tổn thời gian vì nó, bận rộn vì nó đều được. Em cũng có thể giương cánh bay cao, nhưng không thể tùy tiện bay vào lòng người khác. Em còn nhớ để nghị anh từng nói ở Quốc tể Oran chứ?”

“Đề nghị gì?” Quý Noãn cau mày, người đã bị anh dồn vào góc, lưng đán sát lên tường.

“Trở về làm bà Mặc.”

Dứt lời, anh lại cúi đầu xuống lần nữa. Quý Noãn vừa mới mở miệng hỏi nên đã thả tay xuống, vì vậy, cô bất chợt bị anh chạm môi một cái. Nhưng anh không hôn sâu, dù Quý Noãn cẩm giác được rõ ràng mình bị anh hôn, nhưng chỉ là một cái chạm nhẹ, không hề đồn ép quá đáng. Tuy nhiên không hiểu sao hơi thổ phả ra và giọng nói trầm khàn của anh lại khiển cô có ảo giác đang bị anh đè xuống xâm phạm.

“Không.” Quý Noãn chẳng cần nghĩ ngợi mà từ chối thẳng thừng.

So với về mặt lạnh lùng từ chối của Quý Noãn, về mặt Mặc Cảnh Thâm vẫn bình lặng như cũ: “Hiện giờ anh không vội, sớm muộn gì cũng có một ngày anh sẽ khiến chữ 'không' trong miệng em tự động biến mất, để em cam tâm tình nguyện trở về làm bà Mặc, hửm?”

Quý Noãn không muốn đấu võ mồm với anh, chỉ giơ tay lên đẩy anh một cái: “Anh tránh ra trước đi, để tôi đứng lên, bụng tôi không thoải mái lắm.”

Mặc Cảnh Thâm nhìn cô một lát, thấy bởi vì ngồi lâu trên máy bay và xe hơi mà lớp trang điểm nhẹ của cô đã nhạt đi rất nhiều, sắc mặt lộ rõ về trắng bệch vốn có.

Với tình hình sắp đến tháng của cô hiện nay, xem ra đúng là cần phải nghỉ ngơi sớm một chút.

“Muốn ngồi đậy không?”

Quý Noằn: *...”

Cô ngước mắt trừng anh nhưng anh lại không nói gì.

Quý Noãn liếc anh một cái, bất giác lên giọng tựa như cảnh cáo: “Mặc Cảnh Thâm, tôi nói cho anh biết, nếu như tôi vì tình trạng sức khỏe mấy ngày nay không tốt mà làm ảnh hưởng đến tiến độ công việc bền này thì anh cũng đừng trách tôi ngáng chân đấy. Tôi mà tiếp tục ngồi đây thì sẽ chỉ thêm khó chịu hơn thôi! Lỡ như ngày mai tôi không đậy nổi..."

Thấy cô tức đến độ ngay cả những lời chẳng hề có lực uy hϊếp cũng nói ra được, giọng anh hàm chứa ý cười: “Hôn anh một cải, anh đỡ em dậy.”


Quý Noãn nhìn anh chằm chằm: “Mặc Cảnh Thâm, anh đúng là tên hèn hạ vô sỉ điển hình, muốn giậu để bìm leo thì cũng phải xem tình hình chứ!”

“Bị em phát hiện rồi.” Anh mỉm cười: “Đúng vậy, anh giậu để bìm leo đấy."

“Quả nhiên tôi nói anh mặt người đạ thú không sai chút nào.”

Quý Noãn tức giận muốn đẩy anh ra. Lúc cô đang tức tối nhãn nhó mặt mày, anh lại lập tức hôn lên gò má cô một cái rất nhẹ, sau đó bế cô lên, thả xuống giường.

Quý Noãn vốn định đứng dậy, kết quả chỉ trong nháy mắt đã bị anh bể lên giường: “...”

“Em nghỉ ngơi cho khỏe, đói bụng thì gọi điện thoại cho khách sạn bảo người ta mang đồ ăn tới. Ngày mai, em thức đậy đúng giờ, đừng ngủ nướng.”

Quý Noän: "..."

“Mấy ngày nay bụng em không thoải mái thì đừng tắm nước lạnh, biết chưa?” Thấy cô không đáp lại, anh kéo dài cuối câu, còn nhấn mạnh, nhưng trong giọng nói lại có ý nuông chiều khó nói thành lời.


Cuối cùng cũng “tiễn” được boss Mặc đi, Quý Noãn thấy anh đã đóng cửa phòng thì cơ thể mới thả l*иg, nằm ngả người ra sau đang tay dang chân.

Chạy cho kịp chuyến bay và xe thế này thật sự rất mệt, cô muốn ngủ một giấc rồi dậy ăn tối sau. Vì vậy cô cứ thể mà nằm bất động trên giường.

Bỗng bên tai cô lại quanh quần câu nói dịu đàng điểm tĩnh của anh: “Trở về làm bà Mặc.”

Quý Noãn trở người, lấy gối úp thẳng lên đầu.

Hôm sau rời giường, kinh nguyệt đúng giờ ghé thăm, cơn đau như muốn rút gân cô.

Quý Noãn nằm im co người trên giường một hổi lâu mới ngồi dậy. Thấy đồng hồ đã chỉ bảy giờ rưỡi, lúc này cô mới bò dậy chuẩn bị rửa mặt.

Dù sao cô đến Bắc Kinh là để công tác, không phải nghỉ phép.

Quý Noãn vừa mới xuống giường, mang đép lê mềm mại màu trắng trong phòng vào thì bỗng nhiên tiếng điện thoại reo lên. Quý Noãn cẩm điện thoại xem, là số lạ. Cô nghỉ ngờ bắt máy, tiếng Tiểu Hồ ở đầu dây bên kia truyền đến: “Quý tổng, tôi không quấy rấy cô nghỉ ngơi chứ?”


Quý Noãn nghe ra tiếng Tiểu Hồ, vừa xoa bụng đứng dậy, vừa thấp giọng đáp: “Không, tôi vừa thức dậy, cho tôi mười phút, tôi sẽ xuống lầu ngay.”

Dứt lời, cô định đi vào phòng tắm.

“Quý tổng, cô không cần đến đâu, tôi và Tổng Giám độc Mặc đã xuất phát rời khỏi khách sạn rồi! Lịch trình công việc sáng hôm nay tương đối rườm rà, tôi sẽ thay cô ký tên dưới đanh nghĩa Tập đoàn MN. Chẳng phải hôm nay trong người cô không khỏe hay sao? Vậy cô cứ ở lại khách sạn nghỉ ngơi đi, mọi chuyện giao lại cho tôi!”

Động tác của Quý Noãn khựng lại: “Hai người đã di rồi?”

“Đúng vậy, vốn đĩ tôi đã sắp xếp cho phục vụ khách sạn đánh thức cô, nhưng Tổng Giám đốc Mặc lại bảo tôi hủy rồi. Anh ẩy nói cô không khỏe, bảo cô ở lại khách sạn nghỉ ngơi một ngày. Vừa đúng lúc hội nghị sáng hôm nay chỉ đi cho có, cũng chẳng có chuyện gì quan trọng, không cần đích thân ra mắt nhiều người. Tôi ký tên của cô là được, không có chuyện gì đâu. Quý tổng, cô cứ yên tâm.”

Quý Noãn biết thời gian mình đến tháng không thích hợp để đi công tác. Cơn đau hành kinh của cô lúc tốt lúc xẩu, lúc đỡ hơn một chút thì không đau đữ đội như vậy. Nhưng thỉnh thoảng, do tăng ca bận rộn sẽ khiến nội tiết tổ rối loạn, kinh nguyệt tháng đó sẽ đau đến thấu tim.

Chứng cung hàn của cô đã tốt hơn không ít, nhưng thời điểm đến tháng thì vẫn rất khổ sở.

Ba năm nay cô ở Luân Đôn, mỗi tháng vào những ngày này đều cố gắng ở lại công ty, ít khi ra ngoài. Lần này đột ngột phải đi Bắc Kinh, cô đã chuẩn bị sẵn tỉnh thần chịu đựng đủ kiểu khó ở, kết quả không ngờ bản thân lại trở thành người được chăm sóc.

“Vậy cũng tốt, nếu có chuyện gì cẩn tôi tham dự thì cứ nói, tôi sẽ chuẩn bị, đừng để trễ nải toàn bộ lịch trình.”

Quý Noãn thấp giọng nói.

“Vâng, Quý tổng. Tôi sẽ liên lạc với cô bất cứ lúc nào.” Sau khi nói xong, Tiểu Hồ tắt điện thoại, đời mắt nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm ngồi ở hàng ghế sau: “Giọng nói của Tống Giám đốc Quý rất yếu ớt, dường như không thoải mái lắm. Hay là chúng ta gọi bác sĩ qua khám cho cô ấy xem sao?”

Gương mặt anh tuấn của Mặc Cảnh Thâm không hề hiện lên bất kỳ cảm xúc nào, anh cũng không đáp lại. Cho đến khi Tiểu Hồ quay đầu buôn chuyện với tài xế, anh mới cầm điện thoại lên định gọi cho Tẩn Tư Đình, nhưng giữa chừng lại sực nhớ đến chuyện lần trước cô nói. Ngón tay đang lướt trên màn hình chợt khựng lại rồi bỏ qua số điện thoại của Tân Tư Đình mà gọi cho một bác sĩ tương đối quen thuộc khác.

Chỉ mấy phút sau, Tiếu Hồ đã thấy nhận thức của mình về Tổng Giám đốc Mặc đã hoàn toàn tan biến...

Cậu ta đột nhiên nghe thấy Tổng Giám đốc Mặc ngày thường chẳng có một người phụ nữ bên cạnh lại tỉnh bơ hỏi

phụ nữ đau bụng trong kỳ sinh lý thì ngoại trừ nước đường đỏ, còn có cách nào hữu hiệu giảm đau nhanh chóng hay không.

Nghe một hồi, Tiểu Hồ quyết định mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, giả điếc giả ngơ.

Buổi chiều, khi những hạng mục công việc ở ngoài đã hoàn tất, lúc trở về khách sạn, Mặc Cảnh Thâm bảo bọn họ đừng xe bên đường. Sau đó Tiểu Hồ thấy boss của mình xuống xe bước vào chuỗi tiệm thuốc cỡ lớn.

Đợi Mặc Cảnh Thâm trở lại trên xe, Tiểu Hồ không cần nhìn cũng biết đồ anh cẩm trên tay đều là mua cho Tổng Giám đốc Quý.

Cuối cùng mùa xuân của Tổng Giám đốc Mặc cũng đến, hay là Tổng Giám đốc Mặc đang theo đuổi Tổng Giám đốc Quý?

Không thể nào, bình thường người thẩm thương trộm nhớ Tổng Giám đốc Mặc nhiều như vậy, thậm chí những phụ nữ xinh đẹp nổi tiếng ở Hải Thành và giới giải trí muốn ôm bắp đùi Tổng Giám đốc Mặc nhiều như cá diếc qua sông, đếm cũng không hết. Nhưng trước nay Tổng Giám đốc Mặc đều chưa từng liếc nhìn bọn họ một cái, có thể hình dung bằng từ lạnh lùng vô tình, giếng như một người e sợ hồng nhan, không hề có chút hứng thú.

Tuy Tiểu Hồ không biết Tổng Giám đốc Mặc đối xử với người phụ nữ mình thích thế nào, nhưng cứ nhìn thái độ làm việc như sấm rắn gió cuốn của anh, cậu ta nghĩ chắc hẳn anh đối xử với người phụ nữ mình thích cũng mạnh mẽ quyết đoán như thế.

Không ngờ hóa ra người giống núi băng như Tổng Giám đốc Mặc lại có mặt nhẫn nại đối với người con gái mình thích như vậy.

Tiểu Hồ nghĩ sau này cậu phải tôn kính vị Tổng Giám đốc Quý kia như lão phật gia vậy, không thế nào đắc tội được.

Lúc Mặc Cảnh Thâm trở về khách sạn đã là buổi chiểu. Nhân viên phục vụ khách sạn báo cả ngày nay cô

Quý đều không ra ngoài. Sau khi ăn bữa trưa qua loa thì cô cũng không gọi điện cho bộ phận phục vụ nữa.

Lúc Mặc Cảnh Thâm bước vào, người phụ nữ trên giường đang nằm nghiêng trong tư thế co ro, hơi thở đều đều, vùi mình trong chăn không nhúc nhích, giống như vẫn đang ngủ.

Vắng trán của người đàn ông nho nhã này nhíu lại, anh sải bước đến bên giường.

Ánh sáng bên trong căn phòng đìu dịu, chiếu rợi lên khuôn mặt sạch sẽ của cô. Nhưng gương mặt này hiện giờ nhợt nhạt hơn ngày thường rất nhiều, môi hầu như không còn chút máu, lông mi dài, đổ chiếc bóng mỏng manh xuống gương mặt nhỏ gầy xanh xao kia. Mái tóc đài quá vai xõa lên trên gối, cơ thể vì chịu đựng cơn đau mà lúc ngủ vẫn trong tư thế co người.


Quý Noãn đã quen với cơn đau mỗi tháng vài ngày, nên cũng quen đùng cách ngủ để vượt qua thời điểm giày vò này. Lâu đần, cô có thể ngủ ngay cả khi đang đau đến co rút, ít nhất như vậy sẽ đỡ hơn một chút.

Nhưng rõ ràng dù ngủ thì cơn đau vẫn không biển mất, vì vậy mi tâm cô vẫn hơi nhíu lại.

Rèm cửa số trong phòng khép kín, che khuất toàn bộ ánh sáng bên ngoài, chỉ có ánh sáng của chiếc đèn trên tường ở đầu giường.

Đúng là lúc nãy Quý Noãn vẫn luôn ngủ, nhưng từ khi nghe tiếng có người đi vào là cô đã tỉnh lại rồi, chỉ là không mở mắt mà thôi.

Rõ ràng là đi công tác, nhưng rốt cuộc ngày đầu tiên lại phải nằm trong khách sạn nghỉ ngơi. Cho dù công việc có quan trọng hay không, cô vẫn vô thức cảm thấy mình là gánh nặng cho công ty, vì vậy trong lòng không mấy đẻ chịu. Hiện giờ, Quý Noãn không có tâm trạng để đối mặt với Mặc Cảnh Thâm.


Trong phòng vô cùng yên tĩnh, Quý Noãn vẫn không nhúc nhích, cho đến khi có tiếng đóng cửa phòng truyền đến, thần kinh căng thẳng của cô mới dãn ra phần nào. Quý Noãn mở mắt, nhìn gian phòng chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn treo tường, rèm cửa số vẫn khép kín, sau đó nhắm mắt lại lắn nữa, định ngủ tiếp. Dù sao thời điểm đau đớn nhất cũng chỉ có một hai ngày, đợi đến ngày sắp hết kinh nguyệt thì cô sẽ không khó chịu như vậy nữa.

Hơi thở mát lạnh thuộc về đàn ông phả từ đằng sau đến, ngay lập tức tỉnh thắn vừa thả lỏng của Quý Noãn lại trở nên căng thẳng. Vừa rồi cô nghe thấy tiếng cửa đóng nên cứ đỉnh ninh Mặc Cảnh Thâm đã đi rồi, không ngờ anh lại không đi, mà chỉ đóng cửa thôi.

Cô đờ người bất động, trên người anh ngoại trừ có mùi hương cây cỏ mát mề thì còn mang theo cả mùi phong trần mệt mỗi bên ngoài. Tiếp đó, áo ngủ của cô bị vén lên, lông tơ c người đều dựng đứng. Quý Noãn đang định phản kháng thì lòng bàn tay ấm áp của anh đã áp lên vùng bụng lạnh băng của cô.


Quý Noãn sững lại, da thịt kể nhau không hể có chướng ngại, nhất là lòng bàn tay ấm áp của anh khiến toàn bộ lỗ chân lông của cô đều co rút lại.

Cô không nhúc nhích, chỉ là lúc hơi thở đàn ông phả ra, lướt nhẹ qua một bên cổ, Quý Noãn nhạy cảm túm chặt lấy tấm trải giường.

Cô quay đầu lấn tránh, nhưng tay anh vẫn cổ định trên bụng cô, không hễ dời đi. Lúc cô đang sắp trở mình thì đột nhiên cảm giác mép giường lún xuống. Anh cứ thể mà nằm xuống bên cạnh Quý Noãn, để dàng kìm chặt mọi

động tác của cô. Một tay anh luồn xuống dưới cổ, kéo cả người cô vào lòng, một tay kia thì vẫn đán lên bụng cô không buông.

“Mặc Cảnh Thâm, ai cho phép anh vào phòng tôi? Chẳng phải thể ra vào phòng khách sạn chỉ có một người giữ thôi sao? Tôi vẫn đang ngủ, anh muốn vào là vào à?” Quý Noãn bị anh kéo, ngước mắt lên nhìn vào đôi mắt đen tĩnh mịch dưới ánh đèn mờ tối của anh.

Anh không lên tiếng, bàn tay đán trên bụng cô lại tăng thêm lực, cho đến khi Quý Noãn đẩy mạnh anh ra, anh mới nghiêm giọng nói: “Em ngoan ngoãn chút đi, không đau bụng sao? Còn có sức vùng vẫy nữa à?”

“Chẳng phải có trăm nghìn phương pháp để giảm đau bụng sao? Nếu anh thật lòng không muốn tôi khó chịu thì về bảo trợ lý của anh mua giúp tôi mấy miếng dán giữ nhiệt, hoặc là túi chườm nóng cũng được. Nhưng anh lại sử dụng tay, lòng dạ Tư Mã Chiêu của anh, ngay cả người ngoài còn thấy, anh đừng tưởng tôi không biết anh nghĩ gì. Tôi với anh đang đi công tác, chứ không phải là tôi...”

Lời còn chưa nói hết, khuôn mặt cô đã bị giữ chặt lại. Quý Noãn đột nhiên chết sững, bị đôi môi đang cúi xuống hôn trúng.

Mặc Cảnh Thâm không nói lời nào đã cạy môi lưỡi cô ra, hôn như tiển quân thần tốc. Nụ hôn rất sâu cũng rất mạnh, gần như trong khoảnh khắc đầu óc của Quý Noãn suýt bùng nổ đến nơi.

Nói không lại thì giở trò hôn cô? Anh bị cái gì vậy?

Quý Noãn không đẩy anh ra được, gần như bị anh vây trong lòng, áp lên người. Cô đẩy vài cái thì mệt, sự đau đớn đến từ bụng khiến Quý Noãn cảm thấy căm ghét những ngày yếu ớt hàng tháng của mình. Mắt cô vẫn không chịu nhắm lại, cứ trừng trừng nhìn anh như lóe lên tia lửa.

Môi kể môi, bàn tay khô ráo không hề có một lớp mồ hôi đã dời khỏi bụng Quý Noãn, nhưng lại cứ vô tư ôm lấy vùng đa nơi thắt lưng cô. Cả người anh như bao phủ lấy người cô, khiến nụ hôn này càng ngày càng sâu.

Lúc Quý Noãn vẫn còn đang trừng Mặc Cảnh Thâm, anh đã vươn tay ra che mắt cô, Quý Noãn bị cưỡng ép nhắm mắt lại. Nhưng khi nhắm mắt, cô lại không có cách nào khống chế cảm xúc của mình, cho đến khi anh cảm giác động tác kháng cự của cô giảm dần thì mới địu dàng nhẫn nại hôn lên môi cô một cái rỗi không tiếp tục nữa.

Bởi vì cuối cùng đôi môi cũng được khôi phục tự do, Quý Noãn mở mắt ra. Ngay giây phút vừa mở, đôi mắt phủ sương mù vì nhắm lại lúc nãy đã khôi phục sự sáng trong. Cô tỉnh táo vươn tay kéo bàn tay đang áp trên bụng cô ra: “Mặc Cảnh Thâm!”

“Hửm?" Giọng nói đàn ông phát ra đưới ánh đèn mờ tối trong phòng trở nên trầm khàn, vừa quyến rũ vừa gợi cảm biếng nhắc, khiến lòng người phải giật thót. “Đã đau bụng như vậy, sao không bảo nhân viên khách sạn pha cho em nước đường đỏ?”

Quý Noân quay mặt tránh né hơi thở của anh: “Uống xong cũng chẳng có tác dụng gì lớn. Nó chỉ có tác đυ.nggiảm đau từ lúc vừa uống xong đến hơn nửa tiếng tiếp theo, sau đó vẫn cứ đau như cũ, nếu vậy cũng chẳng cần phiền nhân viên phục vụ làm gì."

Giọng anh trầm thấp: “Cho nên em cứ chịu đựng như thế sao?”

Cô hờ hững đáp: “Quen rồi.”

Lúc chưa ly hôn, mỗi buổi tối cô đều bị Mặc Cảnh Thâm và chị Trần giám sát uống sữa ấm hoặc nước đường đỗ.

Cho nên lúc ấy, mỗi khi cô đến tháng đều rất đễ chịu. Nhưng ba năm nay, cô chỉ có thể cố gắng giữ vững thói quen sinh hoạt, kiên trì vận động, chứ chẳng thể bận tâm đến những chuyện chu đáo tỉ mÏ như xưa. Hơn nữa cô rất bận rộn, không có thời gian mỗi buổi tối đều kiên nhẫn uống mấy thức uống nóng linh tỉnh như nước đường đỏ hay trà gừng.

Ba năm, cô đã dần dẫn hình thành thói quen, làm gì còn nũng nịu như khi ở bên cạnh Mặc Cảnh Thâm. Cô đã không còn ý nghĩ kiểu cách đó từ lâu nữa rồi.

Anh trầm giọng khàn khàn nói: “Quen cái gì? Em nằm rúc trên giường giống hệt như con tôm, là cổ ý để anh thấy mà đau lòng sao?”

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire