jeudi 11 septembre 2025

Chương 549: Mặt Quý Noãn tối sầm: “Anh giống con tôm thì có!”

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Mặt Quý Noãn tối sầm: “Anh giống con tôm thì có!”

Mặc Cảnh Thâm vẫn áp tay lên bụng, địu đàng hôn lên má cô. Quý Noãn không kháng cự anh ôm mình vào lòng nữa, chỉ nhìn anh: “Anh muốn lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn thì cũng phải chọn thời gian chứ. Bây giờ tôi thể này, nếu anh còn muốn lợi dụng lúc người ta gặp nạn thì thật sự không phải con người.”

Mặc Cảnh Thâm ngừng tay, bật cười: “Anh đã làm nhiều chuyện không phải con người rồi, làm thêm một chuyện tệ hơn với em thì đã sao?”

“A... Anh bỏ tay ra!” Bàn tay đặt trên bụng đường như không ngừng tỏa nhiệt. Cái cảm giác khiển người ta muốn ý lại khi vô cùng yếu ớt này làm Quý Noãn vô thức chống cự.

Anh ôm cô không buông, còn ôm chặt hơn sau khi nghe cô nói. Lúc Quý Noân trừng mắt nhìn anh, anh cúi đầu bên tai cô, nói khẽ: “Xin lỗi, anh không ngờ thời gian đến tháng của em lại thay đối, cũng không ngờ lịch trình công tác đã sắp xếp sẵn lại trùng phải mấy ngày này. Nếu thật sự không thoải mái, em có thể giẫm bớt lịch làm việc, không cắn phải làm khó chính mình.”


Quý Noãn nhếch môi: “Không có gì phải xin lỗi, tôi tự biết tình hình sức khỏe của mình. Cái bệnh này chẳng hay ho gì mà chuyện bé xé ra to cả, ngủ nhiều một hai ngày là khỏe.”

Mặc Cảnh Thâm nhớ rõ kỳ kinh nguyệt của cô, cô biết việc này.

Ba năm trước, “bà dì” của cô rất đều, thời gian cũng rất chuẩn.

Nhưng sau này, vì sang Anh một thời gian, áp lực tâm sinh lý và cảm xúc đều đè nén lên cô. Có lẽ là do áp lực quá lớn nên dẫn đến có mấy tháng không ổn định cho lắm, không tới quá sớm thì là quá muộn. Sau này, sau khi ổn định trở lại thì kỳ kinh nguyệt mỗi tháng cũng đã khác với ba năm trước.

Thật ra, đáng lẽ mấy ngày như này Quý Noãn sẽ không đến Bắc Kinh, nhưng cô không muốn bỏ qua cơ hội tốt này. Huống chỉ, dù quả thật cô vẫn còn giận Mặc Cảnh Thâm, nhưng cũng không đến mức mất lý trí mà bổ lỡ cơ hội.


Kết quả cô lại xem thường kỳ kinh nguyệt chỉ bốn năm ngày, cũng mặc kệ tình trạng sức khỏe của mình.

Đúng là tự lấy đá ghè chân mình mà. Cô không giận người khác, mà bây giờ tự giận mình muốn chết!

Thấy bây giờ cô như một đứa bé, vừa bực bội lại vừa đau đến nỗi mặt nhăn lại như cái bánh bao, Mặc Cảnh Thâm nhéo cằm cô. Phải thừa nhận rằng, ba năm thiếu thốn quả thật khiến anh khó mà kiểm chế như Liễu Hạ Huệ ôm người trong lòng mà không loạn. Nhưng bây giờ tình huống của cô gái trong lòng rất đặc biệt, chỉ có thể nhìn chứ không thể chạm vào. Thấy cô khó chịu thế này, anh chỉ biết hạ giọng: “Anh làm ẩm bụng giúp em, em muốn ngủ thì cứ ngủ đi.”

“Anh ở đây làm sao tôi ngủ?”

Anh nhếch môi: “Không ngủ thì hôn thêm một lát nữa nhé? Mức độ nghiêm trọng của phụ nữ trong kỳ kinh nguyệt có liên quan trực tiếp với sự căng thẳng của não bộ. Nói cách khác, nếu em càng tập trung nghĩ đến chỗ đau thì nó sẽ càng đau hơn, chí bằng làm chuyện khác. Nếu tỉnh thần và thể xác cẩm thấy vui vẻ, cơ thể sẽ giải phóng nhiều dopamine theo bản năng. Kích hoạt tế bào não cũng được coi là cách giảm đau hiệu quả.”


Quý Noän: *...”

Bác sĩ nào bịa ra chuyện này vậy?

Cô vội vàng quay mặt sang chỗ khác để tránh trường hợp anh thật sự hôn thêm cái nữa. Mặc Cảnh Thâm không thấy rõ mặt cô dưới ánh đèn lờ mờ, nhưng sự nén giận, lại vặn vẹo người, không chịu đối mặt với anh cũng đủ để chứng minh sắc mặt hiện tại của cô.

Quý Noãn nhắm mắt lại, im lặng một lát. Anh cũng nằm im bên cạnh cô không làm øgì, chỉ liên tục áp tay lên, xoa bụng dưới đang đau quận từng cơn cho cô.

Cho đến khi sắp ngủ thϊếp đi, cô nhằm mắt nói: “Anh bảo người đi mua cho tôi vài miếng đán giữ nhiệt đi.”

“Được, em ngủ trước đi." Giọng của anh như đang đỗ dành một đứa bé, ấm áp và kiên nhẫn.

Quý Noãn ngủ được mấy tiểng thì tỉnh lại. Lúc thức đậy, cô phát hiện Mặc Cảnh Thâm đã không còn ở trên giường, nhưng trong phòng lại thoang thoảng mùi thơm của thuốc bắc. Sau đó cô cảm nhận được hơi ấm trên bụng, cúi đầu xuống thì thấy trên bụng mình đang đán một túi thuốc, nhiệt độ là từ túi thuốc tổa ra, rất ấm áp.

Hèn gì vừa rồi cô ngủ thoải mái như vậy, không tỉnh giấc bởi cơn đau, thì ra là nhờ cái này.

Mặc Cảnh Thâm mua được thứ này ở đâu nhỉ? Đừng nói là thật sự cố ý hỏi qua bác sĩ nhé?

Cô ngỗi dậy, sờ lên vật trên bụng, vừa Ấm lại vừa dễ chịu, cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Sáng hôm sau, Quý Noän thức dậy đúng giờ, biếng nhác chuẩn bị đi ăn sáng rồi đi làm. Dù sao đây cũng là chuyển đi công tác, hôm qua cô ngủ một ngày đã khỏe hơn rất nhiều.

Cô vừa rửa mặt xong thì có nhân viên khách sạn đến gö cửa, sau đó đẩy một bát cháo táo đỏ vào phòng bằng xe thức ăn.

“Không phải bữa sáng của khách sạn các cậu là ở phòng ăn sao? Tôi cũng không gọi điện thoại, sao lại đưa thẳng vào đây vậy?” Quý Noãn vừa nói vừa đi qua lấy thìa nểm thử một miếng.

Nhân viên phục vụ của khách sạn đứng bên cạnh cười hỏi: “Cô Quý, cháo này ngon không ạ?”

“Cũng được lắm, rất ngon, sao thể?” Sau khi Quý Noãn ăn hai muỗng thì ngồi xuống luôn, định sẽ ăn hết cháo.

“Cháo này là sáng nay ông Mặc cố ý chiếm dụng phòng bếp của khách sạn, tự tay nấu cho cô đấy ạ. Bên trong có táo đỏ, đường đỏ, gạo nếp và đậu phông, còn bỏ một ít sữa bò và hạt óc chó, thật sự là phong phú hơn chảo Bát Bảo nữa. Ông Mặc nấu lâu lầm đẩy ạ.”

Quý Noãn ngừng húp cháo, thảo nào cô lại thấy cháo khách sạn này nấu quá kỹ, hơn nữa còn rất sánh, ngọt mà không ngấy. Cô vốn định nói khách sạn này không chỉ được đánh giá bẩy sao, mà bát cháo này thậm chí còn có thể được đánh giá là tay nghề nấu ăn đẳng cấp.

Chiểm dụng bếp của khách sạn, cố ý nấu cháo cho cô, xem như là nhận lỗi sao?

Vì anh nghìn tính vạn tính cũng không tính được kỳ kinh của cô thay đổi, nên mới hành cô đến Bắc Kinh trong mấy ngày khổ sở thế này.

Hóa ra, người luôn lý trí và tỉnh táo, cái gì cũng lên kế hoạch như Mặc Cảnh Thâm cũng có lúc tính sai.

Quý Noãn húp cháo, thần nhiên nói: “Ông Mặc chiếm dụng bếp của các cậu, vậy bữa sáng của những người khác phải làm sao? Đừng nói là sáng nay cả khách sạn đều không có bữa sáng nhé?”

Nhân viên phục vụ mỉm cười: "Thế thì không đến nỗi ạ, khách sạn của chúng tôi có đến ba gian bếp, ông Mặc chỉ chiếm một gian, vậy nên không hề ảnh hưởng đến việc chuẩn bị bữa sáng cho những người khách khác của chúng tôi."

Quý Noãn không nói nữa, cúi đầu tiếp tục húp cháo.

Mặc Cảnh Thâm nẩu rất nhiều và rất lâu, nhìn cái tô to đùng này là biết.

Đúng lúc Quý Noãn cũng thích ăn, rất nể mặt mà húp sạch sẽ, sau đó đứng dậy để nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn ra. Cô thu dọn một chút rồi chuẩn bị ra ngoài.

Đang định đi thay quần áo thì cô lại nghe điện thoại di động để trên giường đổ chuông.

Điện thoại trong phòng Quý Noãn vừa mới đổ chuông, Mặc Cảnh Thâm đã từ phòng đổi điện đi ra. Anh

nghe tiếng chuông điện thoại trong phòng cô, đồng thời nhìn thoáng qua cái bát trống không lúc nhân

viên phục vụ đẩy xe thức ăn đi ngang qua.

Có về như cô rất thích.

Cùng lúc đó, Tiểu Hồ bổng ôm một bó hoa hồng to đùng từ trong thang máy đi ra. Sau khi đi tới đây, vừa nhìn

thấy Mặc Cảnh Thâm đứng ngoài cửa cậu ta đã lúng túng: “Mặc tổng...”

Người đàn ông nghiêng đầu nhìn vật trong tay cậu ta, hai trăm chín mươi chín đóa hoa hồng đỏ kiểu điểm ướŧ áŧ.

Mặc Cảnh Thâm im lặng cau mày lại: “Đây là cái gì?”

“Hoa này...” Tiểu Hồ ho một tiếng: “Vừa rồi người chuyển phát nhanh trong thành phố đưa tới, nói là gửi cho

Tổng Giám đốc Quý.”

Quý Noãn cũng bỗng nhiên mở cửa ra vào đúng lúc này, vừa nhìn đã thấy bó hoa được Tiểu Hồ ôm trong lòng.


Cô chợt vô thức ngước mắt lên nhìn Mặc Cảnh Thâm. Mặc dù cô biết rõ Mặc Cảnh Thâm đã từng làm cho mình

những điều sâu nặng hơn bó hoa này rất nhiều, cũng biết trước giờ anh sẽ không thể hiện tình cảm qua mấy thứ

giả dối này nên rất hiểm khi tặng hoa hoặc quà. Nhưng hoa này lại đột nhiên xuất hiện trước mặt anh... Cử như,

đây là anh định tặng cô vậy.

Cuộc điện thoại cô nhận được vừa rồi chính là điện thoại của chuyển phát nhanh trong thành phế, nói là có một

quý ông mua hoa hồng gửi tới cho cô.

Ngoài Mặc Cảnh Thâm và Tiểu Hồ ra, thì chỉ có thêm một người biết được cô đang ở tại khách sạn này.

Hôm qua, lúc nghỉ ngơi trong khách sạn, vì buồn chán nên cô đã chụp một bức ảnh quang cảnh từ đây xuống

tầng dưới của khách sạn, sau đó đăng lên dòng thời gian, kèm theo dòng trạng thái: “Chuyến công tác này thật sự


không phải là loại thống khổ bình thường.”

Lần “xem mắt” kỳ trước, mặc dù con trai của bác hàng xóm không cố ý liên lạc với cô nữa, nhưng lúc đó hai người

đã thêm WeChat của nhau. Sau khi thấy cô đăng ảnh lên đòng thời gian, con trai của bác hàng xóm hỏi cô đang

công tác ở đâu, sau đó nói đúng lúc mấy ngày nay mình cũng vừa tới Bắc Kinh, hỏi cô có muốn ra gặp mặt không.

Tuy nhiên Quý Noãn đã từ chối. Sau khi trò chuyện vài câu, biết được cô đang ở khách sạn này, nhưng lại nói

không tiện gặp bạn, anh ta cũng không tới gặp cô.

Kết quả, không ngờ sáng sớm nay lại bảo người gửi một bó hoa hồng tới...

Đây là tô thiện ý, cô hiểu.

Nhưng hoa này lại đưa đến trước mặt Mặc Cảnh Thâm...

Tiểu Hồ cảm hoa đứng đó, không đám nhìn vào mặt Mặc Cảnh Thâm, thấy Quý Noãn đã đi ra, liền vô thức muốn


đưa hoa cho cô.

Mặc Cảnh Thâm nheo mắt: “Cẩm qua kia, để xuống.”

Tiểu Hồ khụựng lại, lúc hoa sắp rơi xuống trước ngực Quý Noän, cậu ta lập tức xoay người, vô cùng quả quyết để

hoa lên chiếc xe đẩy thức ăn cao như cái bàn gần Mặc Cảnh Thâm nhất, sau đó nhanh chóng trốn khỏi phạm vi

nguy hiểm.

Đó là hoa hồng đồ mới hái, được vận chuyển bằng đường hàng không tới Trung Quốc, trên cánh hoa vẫn còn

vương nước, xinh tươi động lòng người.

Mặc Cảnh Thâm liếc qua tấm thiệp hình trái tim trên hoa, ngón tay có khớp xương rõ ràng rút tấm thiệp ra, kẹp

giữa ngón tay đọc lướt, sau đó vẻ mặt liển sa sầm và lạnh lẽo.

Quý Noãn vẫn chưa kịp phản ứng thì đã thấy anh ném thẳng tấm thẻ vào xe đổ rác được nhân viên vệ sinh của

khách sạn đẩy ngang qua.

Quý Noãn không đám tin ngước mắt trừng anh: “Mặc Cảnh Thâm, sao anh vứt đồ của tôi?”

Cô vô cùng xấu hể vì khi nãy đã cảm động và mềm lòng với anh.

Mặc Cảnh Thâm lại liếc qua bó hoa hồng cực kỳ chướng mắt kía, sau đó nhìn cô: “Em thích hoa hồng thì sau này

mỗi ngày anh sẽ tặng em một bó.”

“Tôi không cần!”

“Vậy bó hoa này cũng không cần nữa.” Anh thần nhiên nói, rồi tiện tay cẩm bó hoa lên, định ném nó vào xe đổ rác

đã được đẩy qua.

Quý Noãn vội vọt nhanh tới, trước khoảnh khắc hoa hồng sắp lọt vào xe rác, cô liền ôm lấy cánh tay đang giơ lên

của anh: “Người ta có ý tốt tặng hoa cho tôi, anh dựa vào đâu mà chà đạp đồ của người khác tặng tôi chứ?”

Mặc Cảnh Thâm cúi mặt nhìn cô, nheo mắt lại.

Anh còn nhớ trước khi ly hôn, đàn ông theo đuổi Quý Noãn, người gửi hoa đến văn phòng của cô cũng không ít,

nhưng cơ bản đều bị cô từ chối từ ngoài cửa, hoặc là thẳng thừng bảo người vứt đi.

Lúc ấy cô rất quả quyết dứt khoát, không có ý định cho phép bất cứ người đàn ông nào đến gần.

Bây giờ thi lại ÿ không có hôn nhân trói buộc, nên thậm chí còn có thể nói được mấy câu như đừng chà đạp tâm ý

của người khác?

Anh nhìn cô chằm chằm: “Vì giành lại hoa mà xông tới nhanh vậy sao? Bụng hết đau rồi à?2”

Trong lời nói đã có mấy phần ý tứ cảnh cáo nguy hiểm.

Quý Noãn lườm anh, sau đó thẳng thừng cầm hoa quay người trở vào phòng, đóng sắm cửa lại.

Mặc Cảnh Thâm nhìn cửa phòng đóng chặt trước mặt, chỉ cảm thấy huyệt Thái đương đang giật giật.

Chút dịu đàng hiểm khi có được cứ thể mà bị một bó hoa bất ngờ gửi đến dập tắt.

Đáng lễ anh không nên giữ lại người đàn ông đã xem mắt với cô!

Buổi sáng, Quý Noãn lấy danh nghĩa Tập đoàn MN cùng Tập đoàn Shine đến một trung tâm triển lầm ở Bắc Kinh

để tham quan và trao đối vài việc. Vì tối nay sẽ có một buổi tiệc rượu giao lưu rất quan trọng, nên buổi trưa cô

đành thời gian về khách sạn nghỉ ngơi.

Buổi sáng vừa mới ăn cháo xong, buổi trưa cô không muốn ăn đồ lạnh, cũng không muốn ăn quá thanh đạm. Thể

là nhân giờ nghỉ buổi trưa, cô đến một quán ăn nhỏ gần đó ăn một tô bún gạo. Sau khi no căng bụng, Quý Noãn

mới lững thững đi về khách sạn.

Vừa vào phòng, cô đã không nhìn thấy hai trăm chín mươi chín đóa hoa hồng cô để trong phòng khi nãy đâu, mà

chỉ còn lại ba đóa được cắm trong một cái bình pha lề cao và nhỏ.

Cô nhìn ba đóa hoa hồng đó chằm chằm, vì loại hoa hổng mà con trai của bác hàng xóm tặng cho cô rất đắt đỏ,

không phải loại bình thường chỉ mấy tệ một đóa như ngoài thị trường, nên vừa nhìn là cô đã nhận ra ngay. Ba

đóa hoa này chính là ba đóa trong hai trăm chín mươi chín đóa kia của cô.

Quý Noãn đi ra ngoài, đến gõ cửa phòng của Mặc Cảnh Thâm. Đến khi cửa phòng mở ra, anh vừa mới thay quần

áo xong, nhìn cô, sau đó để cửa mở, đồng thời tiện tay sửa sang lại ống tay áo sơ mi, thần nhiên hỏi: “Không phải

em nói muốn về nghỉ ngơi sao? Định vào phòng anh nghỉ ngơi à?”

Nói rồi anh quay người đi vào trong, rất có ý tứ để cô tùy tiện vào, không cần khách sáo.

Quý Noãn đứng trước cửa phòng, quả nhiên trông thấy trên bàn trong phòng anh cũng bày một cái bình hoa pha

lê giếng như phòng cô, bên trong cũng là ba đóa hồng.

“Mặc Cảnh Thâm, hoa của tôi đâu?”

Quý Noãn hỏi xong thì trơ mắt nhìn anh cài xong cúc tay áo, đút một tay vào túi quần, bình tĩnh nói: “Hoa hồng

Bulgaria vừa đắt lại vừa đẹp thế này mà chỉ đặt trong phòng em để nắng chiểu úa tàn thì thật sự là quá lăng phí.

Thế nên anh đã bảo Tiểu Hồ mang đến bộ phận lễ tân, bảo bọn họ chia cho mỗi phòng mấy đóa.”

Quý Noãn kinh hoàng nhìn anh: “Hoa hồng người ta tặng tôi mà anh lại chia ra?”

Anh cười nhẹ, ánh mắt lạnh nhạt, giọng điệu bình tĩnh: “Không phải em không muốn chà đạp tâm ý của

người khác sao? Vừa khéo Tập đoàn Shine cũng đầu tư vào khách sạn Thịnh Đường này. Một môi trường

nghỉ ngơi tốt kết hợp với hoa hồng xinh đẹp tươi mới cũng được coi là tăng thêm điểm hình ảnh cho

khách sạn. Thay vì để hoa hồng héo tàn, chỉ bằng đùng đúng tác dụng của nó, em cảm thấy thế nào?”

“Tôi...”

“Không cần cảm ơn anh.”

“..???"

Ai muốn cảm ơn anh chứ?

Quý Noãn bực bội nhìn anh chằm chằm, chìa tay ra: “Tôi phải ở đây với anh nửa tháng, có phải nửa tháng này

anh đều có thể tùy tiện vào phòng tôi không? Đưa thể phòng cho tôi!”

Anh nhéo má cô, cúi mặt xuống, như hờ hững lại như chiều chuộng nhìn cô: “Đừng lộn xộn, không phải em nói là

về nghỉ ngơi sao? Đi đi.”


Quý Noãn định hất tay anh ra, nhưng anh lại lặng lẽ rụt tay lại trước khi tay cô đập vào tay mình, làm Quý Noãn

đập hụt.

Quý Noän: "..."

Tên khốn này!

Chỉ một bó hoa hồng thôi, thậm chí cả tấm thiệp trên hoa cô cũng chưa nhìn thấy, vậy mà bây giờ ngay cả hoa

cũng bị mất! Chỉ để lại cho cô ba đóa!

“Anh trả lại thể phòng cho tôi trước đã!”

Anh thấy cô chấp nhất thể phòng thì nhìn vào bàn tay trắng mềm của cô với đôi mắt sâu thẳm: “Anh có trăm

nghìn cách có thể vào phòng em, dù thể phòng không ở chỗ anh thì cũng vậy thôi."

Quý Noãn không ngờ Mặc Cảnh Thâm lại thừa nhận thẳng thừng như thể.

Điều này chứng tỏ rằng anh đã thừa nhận việc mang cô tới Bắc Kinh lần này là vì thuận tiện muốn mở một cánh

cửa cho anh!

Còn nói gì mà cơ hội hiểm có của Tập đoàn MN, gì mà công việc bên Bắc Kinh bận rộn, muốn cô phải phối hợp.


Hai ngày nay, cô không ngủ trong khách sạn thì ra ngoài xem triển lãm hoặc đi ăn uống với anh, buổi tổi cũng chỉ

là đi dự tiệc, nào có làm việc gì đâu? Rõ ràng là lấy danh nghĩa đi công tác để lôi cô đến đây nghỉ ngơi!

Hơn nữa, phòng của cô, anh nói muốn vào là có thể vào!

Được rồi, cùng lắm thì cô đổi khách sạn khác là xong. Khách sạn Thịnh Đường là khách sạn Tập đoàn Shine đầu

tư ở Bắc Kinh, cô không chọc vào được thì có thể trốn mà!

Quý Noãn giận dữ, không nói lời nào, quay người đi thẳng.

Nhưng cô vẫn chưa ra khỏi cửa phòng thì người đàn ông sau lưng đã cất giọng lạnh nhạt, nói: “Em đừng nghĩ đến

chuyện đổi khách sạn. Lần này chúng ta đến Bắc Kinh có rất nhiều lịch trình phải đi cùng nhau, em không thể ở

quá xa, nếu không sẽ chậm trễ lịch trình. Mặt khác, những khách sạn quanh đây đều có hợp tác với Tập đoàn


Shine, dù sao đây cũng là vị trí tốt nhất ở Bắc Kinh, nhất định sẽ tăng giá trị đầu tư, đương nhiên Shine sẽ không

bỏ sót.”

Quý Noãn dừng chân, cô không quay đầu nhưng lại hung dữ nhìn tấm thẩm ngoài hành lang.

Lúc Mặc Cảnh Thâm cẩm đυ.c lạnh lùng, trông cứ như đóa hoa nở trên đỉnh núi cao vậy, khiến người ta khó đến

gần. Nhưng một khi người đàn ông này bắt đầu mặt dày, thì thật sự khiến người ta phải: Khen! Ngợi! Không!

Thôi! Thời gian nghỉ trưa, sau khi trở về phòng, cô đứng sau cánh cửa nghiên cứu phải làm sao mới có thể khóa trái cửa

từ bền trong.

Buổi chiều cô phải đến nơi khác ở Bắc Kinh dự một buổi triển lãm. Vì nghe nói tối nay có một buổi tiệc rất quan

trọng nên Quý Noãn đành thời gian đến cửa hàng may đo chọn váy dạ hội.

Cô chọn một chiếc váy cúp ngực màu nude đơn giản, có đính vài đóa hoa kết bằng tơ tằm siêu nhẹ và điểm xếp

nếp thật nhẹ. Trên nền vải lụa và vải satin được trang trí vài viên pha lê rất thanh lịch. Phần vai được thiết kế hai

chiếc lông vũ tỉnh xảo đính vào vải satin mềm mại, thiết kế tổng thể của chiếc váy tạo nên cảm giác rất có khí

chất. Vì là kiểu cúp ngực, nên phần xương quai xanh để lộ của Quý Noän đã khiến chiếc váy trở nên hoàn hÃo

hơn. Hiển nhiên chỉ cần cô đeo một sợi đây chuyển đơn giản lên cổ là sẽ không cần phải đeo thêm bất cứ trang

sức nào cũng khiến người bên cạnh không sao bì kịp, lại vừa tao nhã, bí ẩn mà rạng ngời, hoàn toàn tập hợp đủ

loại phong cách và khuynh hướng cảm xúc mà rất nhiều thiên kim và phu nhân trong giới thượng lưu ao ước

nhưng không thể nào có được.

Lúc được nhà thiết kế lễ phục đìu ra khỏi phòng thử đổ, Quý Noãn vẫn chưa mang giày cao gót. Nhà thiết kế cảm

đến cho cô một đôi giày cao gót màu nude vô cùng hợp với chiếc váy. Quý Noãn vừa mới mang giày vào đã nhìn

chăm chằm vào tẩm gương bên ngoài, nơi chính giữa xương quai xanh của cô dường như thiểu mất thứ gì đó để

càng thêm hoàn hảo, có thể là dây chuyền.

Cô không mang theo viên kim cương xanh kia bên người. Từ khi biết được giá trị và địa vị của nó trong giới đá

quý toàn cầu, thì cô luôn để ở nhà. Lần này đi công tác đĩ nhiên cô càng không thể mang theo.

Cô đang ngẩn người trước gương thì người đàn ông cao ráo đẹp trai kia chẳng biết đã xuất hiện sau lưng từ khi

nào. Anh đến gắn cô.

Qua tấm gương to trước mặt, Mặc Cảnh Thâm nhìn thấy gương mặt được trang điểm trang nhã mà tỉnh xảo của

Quý Noãn. Anh nhìn cô ngẩn người trước gương không biết đang nghĩ gì, cuối cùng ánh mắt lại rơi vào chính

giữa xương quai xanh của cô.

Anh lẳng lặng nhìn cô, Quý Noãn rất đẹp, đây là sự thật không thể chối cãi. Kể cả ba năm qua, khi cô không còn

khiêm tốn che đi hào quang của mình như trước đây, thường xuyên mặc váy đỏ quyến rũ, xinh đẹp động lòng

người, kể cả khi cô đã biển về đẹp không hề sắc sảo của mình thành vũ khí nguy hiểm trong giới kinh doanh ở

Luân Đôn, thì cũng vẫn vậy.

Lần này, nếu không phải vì không có ý định khiến bản thân quá nổi bật ở Bắc Kinh, thì e rằng cô đã không mặc đồ

khiêm tốn như vậy.

Nhưng đù cô có khiêm tốn đến nhường nào thì cũng không thể che được vẻ đẹp bẩm sinh. Thậm chí cô còn có thể

chinh phục bất kỳ phong cách lễ phục nào. Tất cả màu sắc, tất cả kiểu dáng, chỉ cần mặc lên người cô là đã đủ

khiến người khác trầm trổ.

Giống với tất cả các cửa hàng may mặc khác, gần đó thường hay có những tiệm trang sức, nên sát vách cửa hàng

này là một cửa tiệm trang sức của nhãn hiệu xa xỉ nổi tiếng nào đó bên Pháp.

Trước ánh mắt đò hỏi của mấy nhân viên ở đây, Mặc Cảnh Thâm ngắm đồng ý để các cô đi chọn cho Quý Noãn

một sợi đây chuyền thích hợp.

Sau khi thử váy xong, Quý Noãn được nhà tạo mẫu dẫn vào trong làm tóc. Nhưng do trang phục của cô đơn giản

nên nhà tạo mẫu chỉ tết tóc kiểu Hàn thanh lịch để phù hợp với phong cách.

Tạo kiểu xong xuôi, cô liền vào phòng thay đổ chờ đợi. Dù sao thì phòng thay đồ của cửa tiệm này cũng rất lớn,

nhưng vì cô nói muốn nghỉ ngơi nên không một ai đám tùy tiện đi vào, chỉ có một mình cô ở bên trong.

Xung quanh treo đầy các kiểu váy lộng lẫy rực rỡ, thiết kế theo phong cách màu trắng cung đình, cộng thêm hai

chiếc ghế sofa đài màu trắng ở đây, có thể cho cô một chỗ ngồi thoải mái để nghĩ ngơi khi mặc bộ váy rườm rà

này. Dù sao cũng còn hơn ba tiếng nữa buổi tiệc tối mới điển ra, cô không cần phải đi vội.

Cô vừa ngồi xuống ghế sofa, định cởi giày cao gót để nghỉ ngơi một lát. Thế nhưng, vừa vén váy lên đã nghe thấy

tiếng mở cửa, cô liền khựng lại, lập tức thâ váy xuống, ngước mắt nhìn, chỉ thấy người đàn ông đẹp trai cao ráo đi

vào. Ngay lúc anh vào phòng, cánh cửa phía sau được nhân viên bên ngoài biết điều đóng lại.

Anh vào đây làm gì? Chẳng phải bên ngoài có khu nghỉ ngơi VIP sao?” Quý Noãn vừa nói vừa vuốt

thẳng váy.

Cô vừa dứt lời đã thấy anh đi tới chỗ cô.

Quần tây sẫm màu được ủi thẳng tắp, cẩn thận tỉ mỉ, chân mang giày đa màu đen, bước xuống ba bậc thang bằng

đá hoa cương sau cánh cửa trong phòng thay đề.

Thấy cô ngồi im trên ghế sofa, Mặc Cảnh Thâm nhìn vào chiếc váy cô vừa cố ý vuốt lại mấy lần, lơ đãng hỏi:

“Bụng lại khó chịu nữa sao?”

“Không, hôm nay đỡ hơn hôm qua nhiều rồi.” Tuy nói vậy, nhưng thật ra bụng Quý Noãn vẫn còn đau âm Ï,

nhưng đúng là không đau bằng ngày đầu tiên trong kỳ như hôm qua. Hơn nữa, trưa nay cô đã cổ ý đi mua miếng

đán giữ nhiệt dán vào, vì thế lúc này cũng không thấy đau nữa.

Cô lại nói: “Không phải mấy tiếng nữa mới tới giờ đi đự tiệc tối sao? Dù sao cũng thay váy rồi, tóc cũng làm xong,


tôi lười thay đi thay lại, cứ mặc thế này ngồi đây nghỉ ngơi lát vậy.”

Mặc Cảnh Thâm nhìn lướt qua khuôn mặt trang điểm nhẹ của cô, thấy trạng thái của cô quả thật không tệ.

“Em qua đây.”

“Làm gì?”

Anh nhìn cô, không nói tiếp.

Quý Noãn im lặng nhìn anh hồi lâu rồi mới đứng dậy đi đến. Mặc dù đôi giày cao gót đưới chân rất hợp với bộ váy

cô đang mặc, nhưng gót giày vừa cao vừa mảnh. Đôi giày cao nhất mà cô từng mang ở Luân Đôn cũng chỉ mười

centimet, đôi này có lẽ phải mười ba centimet, điểu này càng dẫn đến sự chênh lệch chiều cao rõ ràng của hai

người lúc Quý Noãn đi đến trước mặt Mặc Cảnh Thâm.

Cô đã “cao” hơn mười centimet thế mà vẫn còn thấp hơn người đàn ông này nửa cái đầu, hóa ra trước kia cô chỉ

cao đến vai anh mà thôi. Thì ra cô lừa mình dối người lâu như vậy...


Mặc Cảnh Thâm không nhìn ánh mắt đang đánh giá sự chênh lệch chiều cao giữa hai người họ của cô, chỉ nhìn

đáng đi loạng choạng khi cô đến gắn: “Giày không thoải mái hả?”

“Không phải, vừa rồi ngồi không đúng tư thế nên tê chân.” Quý Noãn vẫn chưa đến mức đến cả giày cao gót cũng

không kiểm soát được.

Hai người đứng giữa phòng thay đồ rộng lớn, cái gương to chạm đất trên tường phần chiếu bóng dáng của hai

người.

Mặc Cảnh Thâm ra hiệu cho cô nhìn vào gương, Quý Noãn không hiểu lắm liếc mắt qua, nhưng vì giày quá cao,

không thể xoay chân quá lâu, nên cô đứt khoát xoay thẳng người qua, hướng mặt vào gương: “Sao? Cách ăn mặc

của tôi không ổn chỗ nào à? Hay là hôm nay tôi trang điểm không đẹp, làm Mặc tổng mất mặt?”

Nhưng anh lại nâng mấy mảnh vải satin ít đến đáng thương trên vai cô lên, vào lúc Quý Noãn đang định lên


tiếng vì tưởng chỗ nào đó sau váy mình có vấn để thì nụ hôn của anh đã rơi xuống vai cô.

Quý Noãn trơ mắt nhìn anh hôn lên vai mình. Ngay lúc cô vẫn chưa phản ứng, anh đã nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo

thon gọn của cô từ phía sau, sau đó lại hôn lên cổ cô.

Cổ cũng là điểm mẫn cảm của Quý Noãn, cô rùng mình, đang định tránh đi thì bàn tay trên eo lại đột nhiên siết

chặt, vây cô trong lòng mình, đồng thời nụ hôn trên cổ cũng dần mạnh hơn.

Mãi đến khi nhận ra anh đang làm gì, Quý Noãn mới lập tức nhíu mày: “Mặc Cảnh Thâm, nếu bây giờ anh dám để

lại vết gì trên cổ tôi, tôi...”

Cô còn chưa dứt lời thì đã cảm thấy cổ đau nhói vì bị anh mυ"ŧ mạnh. Cô khó tin trừng mắt nhìn người đàn ông

trong gương, thấy anh không hề có ý định nh ra, thậm chí còn xấu xa hôn đọc vành tai cô. Đến khi mắt của Quý Noãn sắp phun ra lửa thì anh mới nhếch môi, cất giọng khàn khàn mà rõ ràng bên tai cô: “Đã để lại dấu rồi, sao

giờ? Hay là để thêm mấy dấu nữa nhé?"

Quý Noãn lập tức muốn xoay người lại đánh anh, nhưng vẫn chưa kịp xoay lại thì đã bị anh dễ dàng ôm lấy eo, để

cô giữ nguyên tư thế quay mặt vào gương, đồng thời không biết từ lúc nào trong tay anh đã cẩm một sợi dây

chuyển. Cô vừa nhìn đã nhận ra đây là dây chuyển kim cương trắng cổ điển của VCA*. Kim cương trắng cổ điển

của VCA không phải loại dây mảnh phổ biến trên thế giới, mà thiết kế của nó tương tự như hình học. Những viên

kim cương trắng được sắp xếp theo quy tắc ngôi sao đa góc trên dây chuyền, rực rỡ lộng lẫy nhưng không hề khoa

trương.

(*) VCA: Tên viết tắt của hãng trang sức Van Cleef & Arpel.

Độ rộng của dây chuyển vừa đủ để che đi dấu hôn mà Mặc Cảnh Thâm để lại trên cổ cô. Chỉ có trời biết, đất biết,

anh biết, cô biết là đưới sợi dây chuyển này có một dấu vết mập mờ, còn những người khác đều không thể thấy

được.

Thấy dấu hôn được che lại, lời trách cứ giận đữ đến bên miệng Quý Noãn đã lập tức trôi ngược trở xuống.

Cái tên xấu xa lại vô liêm sỉ này!

Cô không biết gần đây mình đã mắng thẩm anh mặt dày, xấu bụng, vô liêm sỉ bao nhiêu lần, nhưng vẫn không

hết hận.

Sau khi đeo đây chuyển, ngón tay thon dài của anh cọ qua vành tai mềm mại của cô. Quý Noãn lại run lên, nghĩ

thẩm: Không lẽ anh cũng mua cả hoa tai cho mình sao?

Kết quả không ngoài dự đoán, Mặc Cảnh Thâm cầm một đôi hoa tai kim cương cùng kiểu ướm vào tai cô vài lần.

Mặc dù đây là lần đầu tiên anh đeo thứ này cho phụ nữ, nhưng với sự nhạy cảm trời sinh và khả năng thích ứng,

anh đã có thể nhanh chóng tìm ra hoa tai nào nên đeo vào bên nào.

Sau khi đeo xong, rõ ràng anh rất hài lòng với kiệt tác của mình, gẩy nhẹ đôi hoa tai cô đang đeo, nhìn cái thứ

sáng lấp lánh lủng lẳng đưới đôi tai trắng nõn mềm mại của cô. Ánh mắt sáng rỡ thêm vài phần sâu xa.

Quý Noãn mím môi, nghiêm mặt nói: “Mặc tổng, những viên kim cương này quá khoa trương rồi.”

Mặc Cảnh Thâm nhếch môi, nhưng nụ cười lại lạnh tanh: “Hoa hồng không khoa trương sao?

Cô biết ngay mà!

Tạm thời anh vẫn không bỏ qua được chuyện hoa hồng này.

“Theo như anh nói, vậy đêm nay tôi đeo những thứ này dự tiệc xong, có thể gỡ tất cả kim cương ra, sau đó chia

cho mỗi người một viên không? Giống như anh chia hoa hồng của tôi vậy.”

Nụ cười trên môi anh vẫn không nhạt bớt, nhưng rõ rằng có thể cảm nhận được không khí quanh người anh thấp

hơn mấy độ: “Quý Noãn, em đang kiếm chuyện sao?”

Quý Noãn mím môi, liếc xéo anh một cái rồi không để ý đến anh nữa.

Đây là phòng thay đổ, bên trong hẳn là không có camera, lỡ như Mặc Cảnh Thâm lại mặt đày muốn tạo ra mấy

quả đâu tây nhỏ trên cổ và vai cô, vậy tối nay cô có thể không cần ra ngoài gặp ai nữa.

Hơn nữa, cô hiểu sâu sắc một chuyện, đù bây giờ cô có “đì cả” bảo vệ, nhưng nếu người đàn ông này thật sự muốn

tính toán với cô, e rằng cô có băng huyết trước mặt anh cũng vô dụng.

Hơn nữa, bộ trang sức của VCA này được chế tác tỉ mỉ và cẩn thận như vậy, cô muốn gỡ kim cương ra cũng chưa

chắc đã gỡ được.

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire