Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Đêm đó, việc Quý Noãn xuất hiện trong sảnh tiệc tại Bắc Kinh đã gây ra một màn chấn động và kinh ngạc.
Không phải chính bản thân cô gây ra chẩn động, nhưng khiến người ta kinh ngạc thì đúng là có thật.
Bởi đù sao cô cũng xuất hiện với Mặc Cảnh Thâm, thậm chí còn lấy thân phận là bạn dự tiệc của Mặc Cảnh Thâm.
Nơi đây chính là nơi tụ họp của giới doanh nhân Bắc Kinh trong nước, nó khác với các giới khác. Chỗ này có rất
nhiều người lạ mặt, nhưng sức ảnh hưởng của Mặc Cảnh Thâm đủ để bất kỳ giới nào cũng muốn kéo anh vào,
người nịnh bợ cũng không phải số ít. Dù sao thì người trong giới doanh nhân Bắc Kinh đều có một sự kiêu ngạo
không biết từ đâu mà có. Cho dù muốn lôi kéo hoặc muốn nịnh nọt Mặc Cảnh Thâm thì bọn họ vẫn giữ vẻ mặt
khách sáo, không bao giờ thể hiện quá rõ cảm xúc của mình. Tuy nhiên, trong hoàn cảnh mà mọi người đều kiêu
ngạo không ai bì nổi, đám người kia vừa thấy Mặc Cảnh Thâm xuất hiện đã không kìm lòng được mà tới mời
rượu, cũng không thể che giấu được tâm tư của họ.
Bọn họ không rõ Mặc Cảnh Thâm đã kết hôn hay chưa, nhưng trước giờ bọn họ đều biết Mặc Cảnh Thâm đi xã
giao không bao giờ dẫn theo bạn tiệc.
Không ngờ hôm nay Tổng Giám đốc Mặc không những dẫn theo bạn tiệc, mà trông hai người còn rất xứng đôi.
Dù sao thì thường ngày cũng có rất nhiều quý cô nhớ nhung Mặc Cảnh Thâm. Nghe nói ở Bắc Kinh này cũng có
mấy vị đại tiểu thư từng đến Hải Thành theo đuổi anh, kết quả đều bị anh không thèm ngó ngàng tới, đành chán
nắn quay về. Không ai có thể đoán được phải là kiểu phụ nữ thế nào mới có thể được Mặc Cảnh Thâm để mắt đến,
càng không có ai có thể ngờ được đến khi thật sự có một cô gái đứng bên cạnh Mặc Cảnh Thâm lại trông xứng đôi
như thế.
Dù là khí chất hay dung mạo đều khiến mọi người không thốt nên lời. Hai người xuất hiện ở chỗ nào là sẽ khiến
chỗ đó kinh ngạc và náo động.
Có người tò mò đi nghe ngóng thân phận của Quý Noãn, muốn biết cô là đại tiểu thư may mắn nhà ai, hay là
người đẹp được vị cao nhân nào đưa đến bên cạnh Mặc Cảnh Thâm, mà lại có thể được Tổng giám đốc Mặc dẫn
theo như thể.
Kết quả, Quý Noän nhận lấy ly để cao được người kia đưa tới, ánh mắt cười thần nhiên vui về, vừa phóng khoáng
lại vừa nhã nhặn, đáp: “Tôi họ Quý, là người phụ trách của Tập đoàn MN, hân hạnh được gặp.”
Sau khi nhận được câu trả lời, người đến gần hỏi thăm thân phận của cô rất ngạc nhiên. Mãi đến khi người đó lấy
lại tỉnh thần, nhớ lại khi Tập đoàn MN vùng lên ở Luân Đôn ba năm trước, nhớ ra nữ doanh nhân Quý Noãn tiếng
tăm lừng lẫy được vinh danh trên bằng xếp hạng Forbes trong năm nay thì người đẹp trước mặt và người đàn ông
cao ráo bên cạnh đã đi rất xa.
Có khí chất thể này, thảo nào cô ấy có thể sánh vai với Mặc Cảnh Thâm. Hóa ra cô chẳng phải tiểu thư của nhà nào
cả, mà là người có chỗ đứng trong thương trường, thậm chí còn là Tổng giám đốc Quý của Tập đoàn MN tiếng
tăm lừng lẫy trong những năm gần đây.
Trước giờ Quý Noãn không hả để ý đến ánh nhìn chăm chú của người khác, huống chi những người này đều là
người xa lạ. Cô chỉ vừa đi vừa nhận lấy những ly rượu từ những người bên cạnh đưa tới, từ đầu tới cuối luôn giữ
thái độ lạnh nhạt trang nhã. Rượu Champagne trong ly không nhiều, mỗi ly nhiều nhất chỉ có một hai ngụm
rượu, cô tùy tiện uống mấy ly thì đã theo Mặc Cảnh Thâm đi vào trong.
Sở đĩ phối hợp như vậy, một mặt là vì cô đang đứng đây với tư cách là bộ mặt của Tập đoàn MN, không thể tô ra
quá kiêu kỳ, cũng không thể bị những người kiêu ngạo ở Bắc Kinh này không coi ra gì. Nên chừng mực thì phải
chừng mực, đù sao buổi tiệc này cũng tập hợp rất nhiều tống giám đốc của nhiều doanh nghiệp nổi tiếng trong
nước, bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành đối tác của Tập đoàn MN sau này.
Còn mặt khác chính là...
Trước khi đến buổi tiệc rượu này, Mặc Cảnh Thâm đã nhắc nhỡ cô người ở Bắc Kinh phức tạp hơn Hải Thành rất
nhiều. Cho nên, cô đi theo bên cạnh anh là an toàn nhất. Mặc dù gần đây cô hơi buông thả trước mặt Mặc Cảnh Thâm, nhưng cũng biết phân biệt tình huống, trong tình
huổng này thì kể thức thời mới là trang tuấn kiệt.
Mặc Cảnh Thâm là “cái đùi to nhất” trong giới kinh doanh cả nước, e rằng “đùi” của mấy vị ở Bắc Kinh này cũng
không cứng bằng “đùi” anh. Có chỗ dựa thể này ở đây, lúc cô có thể dựa vào thì cứ ngoan ngoãn dựa vào thôi.
Sau khi đi vào trong, Mặc Cảnh Thâm bớt thời gian nhìn qua Quý Noãn một chút, thấy cô luôn ngoan ngoãn
khoác tay mình, suốt đoạn đường cũng không bỏ ra, thì thuận tay lấy một miếng bánh gato từ trong khay được
người phục vụ bê ngang qua: “Sao bây giờ em ngoan vậy?”
"Bữa tiệc ở Bắc Kinh này, bầu không khí khác biệt, người tham gia cũng khác biệt, ai ai cũng là gương mặt lạ, chỉ
có anh là người quen. Nếu có lựa chọn thứ hai thì tôi tuyệt đối sẽ không đi theo anh thế này." Quý Noãn thành
thật trả lời, trên mặt là nụ cười giả tạo.
Anh không hề bị kí©h thí©ɧ bởi lời nói của cô, chỉ bình thần nhếch môi, đưa bánh gato tới tay cô.
Quý Noãn: "... Trong trường hợp này, anh cho tôi ăn cái này, vậy có tốt không?"
Anh cúi đầu liếc cô: "Đệ nhất thiên kim Hải Thành mà cũng có lúc không đám ăn bánh ngọt trong tiệc rượu sao?"
Quý Noằn: “..."
Từ nhỏ đến lớn cô đã tham dự rất nhiều tiệc rượu, đã sớm quen với việc sau khi lâ lướt xinh đẹp đi ngang qua sân
khẩu trong sảnh tiệc thì tìm một chỗ không người để nếm thử những món ăn ngon. Và vì thích uống rượu mà cô
sẽ trốn trong góc uống say bí tỷ, chuyện được người khác cõng về nhà cũng không phải lần một lần hai.
Quý Noãn không phải người tham ăn, nhưng từ nhỏ cô đã đi theo Quý Hoằng Văn tham dự những buổi tiệc rượu
kiểu này, đã không còn cảm thấy ngạc nhiên từ lâu. Người ta bận bịu muốn khoe gì đó trong tiệc rượu, còn cô thì
chỉ muốn đi ăn để gϊếŧ thời gian, nếu không, cứ phải nhìn những bộ mặt dổi trá kia thì cô sẽ thấy chán ngấy, tế
nhạt.
Quý Noän bïu môi, không nói gì.
Trước khi đi dự tiệc, Mặc Cảnh Thâm biết rõ buổi tối cô sẽ đói, nên dọc đường đã bảo Tiểu Hồ đi mua một ít đồ ăn
để trong xe. Nhưng Quý Noãn lại không ăn trong xe, thế nên những món bánh ngọt vẫn còn để lại.
Vừa rồi là vì không muốn làm trong xe toàn mùi bánh ngọt nền cô mới không ăn.
Lúc này cô quả thật rất đói. Nhất là khi đến tháng, cô cảm thấy cả người trở nên yếu đuối hơn nhiều, lạnh một
chút, mệt mỏi một chút hay đói một chút cũng cảm thấy không còn sức lực.
Cô nhận lấy bánh gato, sau đó tìm một cái ghế sofa đơn trong góc khuất để ngồi xuống ăn.
Xung quanh cũng có người ngồi, nhưng hầu hết là vừa ngồi nói chuyện hợp tác vừa lơ đãng uống rượu.
Quý Noän là người được Mặc Cảnh Thâm dẫn tới, dù cô xinh đẹp kinh người, lại còn là người phụ trách của Tập
đoàn MN, tuy mặt cô không lạnh lùng như Mặc Cânh Thâm mà ngồi đó ăn bánh, nhưng khi mẩy người đàn ông
bụng phệ đến gần thì cô cũng chẳng thèm ngước lên nhìn, những người này ngại Mặc Cảnh Thâm đứng gần đó
nên cũng không dám tới bắt chuyện với cô.
Mặc Cảnh Thâm đang vừa đi vừa nói chuyện với người nào đó bên cạnh, đối phương cười rạng rỡ, chẳng biết là
đang nói gì, nhưng từ nét mặt hờ hững của anh, có thể thẩy được anh đang được a dua nịnh hót. Người xung
quanh tới gần, tiếng chào Tổng giám đốc Mặc cứ vang lên bên tai không dứt.
Cho đến khi Mặc Cảnh Thâm thấy Quý Noän đã ăn sạch miếng bánh gato trong tay, anh lại tiện tay đưa
cho cô thêm đĩa nữa.
Quý Noän nhận lấy bánh gato, cắn một miếng, chậm rãi nhai nuốt, mơ hồ nói: “Mặc tổng, chẳng lẽ anh không
nhận ra từ khi anh vào sảnh tiệc đã có một người cứ nhìn anh chằm chằm, từ đầu đến cuối không rời mắt sao?”
Mặc Cảnh Thâm nhận lấy ly đế cao được người phục vụ bên cạnh đưa tới, không nhìn về hướng nào khác, chỉ
đứng giữa ghế sofa đơn. Cho dù là vừa rồi có người đi qua bắt chuyện hay là bây giờ thì từ đầu đến cuối anh cũng
không đi xa cô quá ba mét.
“Có sao? Chẳng lẽ em đang nói chính em?” Anh cất giọng hờ hững như không thèm để ý, đồng thời lại nhìn cô.
Quý Noãn nén nỗi kích động muốn trừng mắt: “Vừa rồi rốt cuộc là tôi bận ăn bảnh hay bận nhìn anh, chẳng lẽ
trong lòng anh không rõ sao?”
Anh cười: “Em dám nói mình không nhìn anh không?”
Quý Noãn: "...”
Cô có nhìn.
Cô lại nhìn về phía đám đông, thì phát hiện người vừa rồi luôn nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm đã biển mất. Cô
không khỏi nhíu mày, sau đó lại ngước mắt nhìn Mặc Cảnh Thâm, thấy mặt mày anh điểm tĩnh, hiển nhiên là
biết rõ người mà cô vừa nói, nhưng không có ý định đi tìm hiểu.
Ôi, thật đáng tiếc.
Xem ra lại có thêm một cô gái yêu đơn phương anh rồi.
Chỉ là trong ba năm nay, Quý Noãn không hiểu rõ về Mặc Cảnh Thâm, cũng không biết có phải anh thường xuyên
qua lại Bắc Kinh hay không. Nhưng từ thái độ của những người này đổi với anh, hẳn là anh rất quen thuộc.
Vì vậy, trong giới đoanh nhân Bắc Kinh này hẳn là có nhiều khía cạnh mà cô chưa hiểu rõ.
Cô vừa nghĩ vừa cắn bánh gato, đồng thời bưng ly rượu được người phục vụ đưa tới lên uống.
Cô vừa đưa lên môi thì có một chàng trai trẻ đi tới. Lúc chàng trai đó đến gần, đã nói với Mặc Cảnh Thâm một câu:
“Mặc tổng, qua kia nói chuyện một lát được chứ?"
Lúc này Quý Noãn mới không kìm được mà ngắng lên nhìn sang người kia, nhận ra hình như vừa rồi anh ta là
người luôn đứng chung với cô gái xinh đẹp cứ nhìn Mặc Cảnh Thâm.
Mặc Cảnh Thâm hờ hững liếc nhìn anh ta: “Có chuyện gì thì đứng đây nói luôn đi."
Sắc mặt của chàng trai kia hơi sa sầm, nhưng sau đó lại cười nhạt, nói: “Mặc tổng, dù gì mấy năm nay Dung thị
chúng tôi cũng được xem là bạn cũ của Tập đoàn Shine. Hai năm trước, sau khi tốt nghiệp, em gái tôi đã đến Hải
Thành làm việc, ở lại Shine rất lâu, luôn được Mặc tổng chăm sóc. Giờ hiếm khi được gặp lại nhau, đù anh không
nể mặt đổi tác là tôi thì cũng nên cho em gái tôi chút tình mọn chứ.”
Mặc Cảnh Thâm vẫn không có ý định đời bước, giọng điệu lạnh nhạt, không hể rung động chút nào: “Vốn dĩ cô
Dung được vào Shine ở Hải Thành thực tập là nhờ vào thành tích cao và năng lực cá nhân của chính cô ấy. Trong
suốt một năm cô ấy làm việc ở đó thì tôi ở Mỹ, một năm về nước không quá ba lần, sao có thể chăm sóc cô ấy
được?”
Người tự xưng là anh trai của cô Dung lại cười, nói: “Nhắc lại, Dung thị chúng tôi có thể có cơ hội hợp tác với
Shine cũng nhờ em gái tôi làm trung gian giới thiệu. Nếu không phải lúc trước nó không muốn ở lại Bắc Kinh làm
việc sau khi tốt nghiệp, âm thẩm bỏ nhà trốn đến Hải Thành, lại giả vờ mình không hề có thân phận bối cảnh gì,
chỉ đựa vào sơ yếu lý lịch của bản thân để vào Tập đoàn Shine làm việc, thì sau này đã không phát sinh ra nhiều
hệ lụy như vậy."
Ngón tay có khớp xương rõ ràng của Mặc Cảnh Thâm bỏ ly đế cao vào khay của người phục vụ, rồi anh liếc nhìn
Quý Noãn ngồi đó tổ vẻ như đang xem kịch vui, rồi lại liếc qua ly rượu trong tay cô. Anh mới không để mắt đến cô
một lát thôi là cô đã cẩm ly lên, như này là định uống Champagne đến say hay gì?
Lúc nào cũng vậy, khi ánh mắt lạnh nhạt của anh nhìn xuống mặt Quý Noãn, thì ánh mắt liền trở nên dịu dàng
hơn, nhưng giọng nói vẫn vô cùng hờ hững với người bên cạnh: “Đây chỉ là mối quan hệ hợp tác kinh doanh giữa
hai bên, không có nguồn cơn, Dung tổng suy nghĩ quá nhiều rồi."
Đúng lúc này, một cô gái mặc váy đạ hội màu trắng đi tới từ đám đông, gương mặt xinh xắn lại dịu dàng, nhìn
khoảng hai ba hai bốn tuổi, xấp xÏ tuổi Quý Noãn. Hình như cô gái này đã đợi Mặc Cảnh Thâm đi đến rất lâu nên
giờ không đợi được nữa, quyết định lấy can đảm đi tới, nhìn anh không rời mắt. Trong đôi mắt lấp lánh kia không
che giấu được vẻ vui mừng và đầy yêu thương khi gặp lại anh.
Người trong sảnh tiệc bắt đầu xì xào bàn tán, bọn họ đều là những người bôn ba ở Bắc Kinh. Sự tích của cô Hai
nhà họ Dung tiếng tăm lừng lẫy ở Bắc Kinh đã nhanh chóng truyền khắp giới.
Nghe nói cô Hai này là con gái ngoan của nhà họ Dung, sau khi tốt nghiệp tại Boston, cô ấy đến Los Angeles thực
tập vài tháng, sau khi về nước thì cứ như mê muội, không chịu trở về Bắc Kinh, mà khăng khăng nói muốn sang
Mỹ làm việc. Nhưng nhà họ Dung không đồng ý, nên đã giữ hộ chiếu của cô, tuyên bổ rõ ràng rằng cô không được
đi nước ngoài.
Từ trước đến nay cô Dung này rất ngoan ngoãn, kết quả lần này lại bổ nhà ra đi trong cơn tức giận, đến thẳng Hải
Thành, che giấu thân phận tôn quý, lấy thân phận là sinh viên mới tốt nghiệp ở nước ngoài để vào Tập đoàn
Shine làm việc. Bởi vì cô ấy đã từng thực tập ở Tập đoàn Shine tại Mỹ mấy tháng, nên quá trình xin việc rất thuận
lợi, được nhận vào làm ngay. Nghe nói lúc mới vào cô ấy cũng chỉ là thực tập sinh, nhưng vẫn chịu khó làm việc ở
Hải Thành, sống chết cũng không chịu về Bắc Kinh.
Không ai biết cô Hai này đang chờ đợi điều gì, nhưng nghe nói năm đó khi Mặc Cảnh Thâm từ Mỹ về Hải Thành
vài lần, cô Dung này đều lấy thân phận trợ lý thực tập theo sát bên anh. Mọi việc bưng trà rót nước đều làm rất
tốt, cũng rất chăm chỉ làm việc, vì vậy cô đã làm việc ở Shine Hải Thành hơn một năm.
Không khó để đoán được, lý do mà cô Hai nhà họ Dung cứ ở lại Hải Thành, tình nguyện mai danh ẩn tích làm một
nhân viên thực tập nhỏ bé chính là vì Mặc Cảnh Thâm.
Cho đến khi anh trai của Dung Yên - Tổng Giám đốc Dung Thành của Tập đoàn Dung thị đến Hải Thành bàn về
dự án hợp tác với Shine thì mới phát hiện ra cô đang làm việc ở đây. Lúc Dung Thành đến, cũng đúng lúc Mặc
Cảnh Thâm về nước, bọn họ ép Dung Yên về Bắc Kinh ngay trước mặt Mặc Cảnh Thâm.
Sau khi Dung Yên được đưa về Bắc Kinh thì đã làm loạn một thời gian dài. Nghe nói cô nàng vừa tuyệt thực vừa
khóc, nghĩ trăm phương ngàn kế muốn đến Los Angeles hoặc đến Hải Thành, nhưng người nhà họ Dung không
cho phép một thiên kim tiểu thư trong giới thượng lưu ở Bắc Kinh vì theo đuổi đàn ông mà buông thả bản thân
như thế. Dù người mà cô theo đuổi là Mặc Cảnh Thâm thì họ cũng không cho phép cô dùng cách hèn mọn như
vậy để chờ đợi anh.
Thời gian cứ thể trôi qua hơn một năm, cho đến khi rốt cuộc Mặc Cảnh Thâm cũng về nước, rồi đến Bắc Kinh.
Nghe những người kia xì xào bàn tán, Quý Noãn cũng chỉ cho đây là câu chuyện xưa của công chúa Bắc Kinh cải
trang vì hành lọt phải hố tình, sau đó mặt không cảm xúc, cầm ly Champagne bị Mặc Cảnh Thâm lườm khi nãy
đưa lên miệng, uống một hơi cạn sạch.
Thấy Dung Yên đã đi qua đây, lúc này Dung Thành lại nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm: "Mặc tổng, dù gì mọi
người cũng quen biết nhau lâu như vậy, có vài việc không nên bàn luận trước mặt các vị ở đây, chỉ bằng
nế mặt nhau, chúng ta sang chỗ khác ngồi xuống tâm sự được không?”
Dù sao Dung Thành cũng là Tổng Giám đốc của Tập đoàn Dung thị, xấp xỉ tuổi của Mặc Cảnh Thâm. Trồng anh ta
có vẻ như cười hờ hững, nhưng không khó để nhận ra anh ta là một người thủ đoạn. Vẻ ngoài của anh ta cho
người ta cảm giác rất điểm đạm nhã nhặn, nhưng thực chất bên trong lại toát ra sự kiều ngạo thuộc về nhà họ
Dung, cứ như nhà họ Dung bọn họ đã “ăn nói khép nép” như thế, vậy mà Mặc Cảnh Thâm lại không nể mặt, điểu
này khiến anh ta không được thoải mái.
Dung Yên đứng bên kia, nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm, muốn tới gần nhưng lại hơi thấp thổm. Rõ rằng trong mắt
cô ta chỉ có mỗi mình anh, chỉ cần Mặc Cảnh Thâm mỉm cười hoặc đáp lại, thì cổ ta sẽ có thể mạnh đạn hơn.
Nhận ra ánh mắt của Dung Yên cứ dân lấy mình, Mặc Cảnh Thâm nhìn về phía cô ta.
Vừa chạm phải ánh mắt của anh, nét tươi cười trên mặt Dung Yên càng đậm thêm, trong mắt có vô số tia hâm
mộ, thích, yêu và kích động.
Dung Thành thấy cô em gái luôn ngoan ngoãn của mình vừa gặp Mặc Cảnh Thâm là như mê muội thì hơi đau
đầu, giọng điệu cũng không khỏi cứng nhắc hơn: “Mặc tổng.”
Chỉ là hai chữ rất đơn giãn nhưng lại đầy phong thái của người ở vị trí cao trong giới Bắc Kinh, trong đó còn chứa
mấy phần nhượng bộ, hi vọng Mặc Cảnh Thâm có thể chủ động nể mặt, để tránh đến lúc mọi người đều mất mặt.
Suy cho cùng thì em gái của anh ta đang đứng bên cạnh theo đõi, đù sao cũng không thể cứ thế mà gạt bổ cô nàng
được.
Mặc Cảnh Thâm nhìn lướt qua Dung Yên bằng ánh mắt lạnh nhạt, đôi mắt trong veo, nhưng giọng nói lại lạnh
tanh: “Nếu Dung tổng định nói về dự án hợp tác giữa hai công ty thì nói ở đây là được, nhưng nếu muốn nói đến
chuyện không liên quan, vậy xin thứ lỗi cho tôi đây không thể tiếp chuyện, bạn tiệc của tôi vẫn còn ở đây, lý nào
lại bỏ mặc cô ấy?”
Giọng của Mặc Cảnh Thâm không nặng cũng không nhẹ, thành công khiển tất cả mọi người trong sảnh tiệc này
bất chợt nhớ đến người vừa nãy đi cùng anh đến đây là ai.
Trước giờ mọi người chưa từng nhìn thấy bất kỳ người phụ nữ nào ở bên cạnh Tổng Giám đốc Mặc, hôm nay Tổng
Giám đốc Mặc lại dẫn theo Tổng Giám đốc Quý của Tập đoàn MN cùng xuất hiện, hơn nữa trông hai người còn rất
xúng đôi...
Sau đó họ lại quan sát Dung Yên, mặc dù gia thể của cô Hai nhà họ Dung rất hiển hách, nhưng khi đứng trước
mặt Quý Noän thì lại lộ về như một đóa hoa trong nhà kính, không chịu được bão táp mưa sa, chỉ cần một lời yêu
thương là đã ngây thơ muốn lấy chồng. Huống chỉ cô nàng đã theo đuổi Mặc Cảnh Thâm lâu như vậy mà vẫn
không được anh đáp lại. Lời nói này của Tổng Giám đốc Mặc đã bao hàm ý tứ rất rõ ràng rồi.
Bỗng nhiên bị nhiều ánh mắt nhìn chăm chú nhưng Quý Noãn vẫn bình tĩnh ngồi im trên ghế sofa đơn, khóe
miệng hờ hững nhếch lên, không ai biết rốt cuộc cô đang cười hay còn có ý gì khác. Nhưng điều này cũng chứng
tỏ, lợi thế về gia thế của cô Hai nhà họ Dung không hề có tác dụng gì trước mặt Quý Noãn, công chúa của giới Bắc
Kinh chưa chắc bì được với người phụ nữ có thể sánh vai với Mặc Cảnh Thâm như Quý Noãn.
Từ khi Mặc Cảnh Thâm vừa bước vào sảnh tiệc thì Dung Yên đã không rời mắt khỏi anh, đương nhiên cũng đã
nhìn thấy cô gái đi vào cùng anh từ lâu.
Lúc ẩy, khi trông thấy bên cạnh anh là một cô gái, Dung Yên đã sững sờ một lúc lâu. Cô ta tương tư Mặc Cảnh
Thâm lâu như thế, mặc dù không được đáp lại, nhưng cũng chưa bao giờ nhìn thấy những người phụ nữ khác
xung quanh anh. Không ngờ vào ngày gặp lại mong chờ đã lâu, cô ta lại trông thấy... Mặc Cảnh Thâm dẫn theo cô
gái kia đi vào sảnh tiệc, lại thấy hai người họ thỉnh thoảng cúi đầu thì thẩm. Trên mặt cô gái không hề có cảm
giác ưu việt hay nịnh nọt, mà thậm chí còn hơi kiêu ngạo. Nhưng Mặc Cảnh Thâm xưa nay lạnh lùng lại đường
như cực kỳ cưng chiều cô, thậm chí còn lấy bánh gato đưa cho cô ngay trước mặt mọi người, cứ như cưng chiều
một đứa bé, ở bền cạnh cô và chờ cô ăn.
Lúc này lại nghe Mặc Cảnh Thâm nói vậy, mặc dù không tính là gián tiếp vả mặt cô ta, nhưng cũng rất thẳng
thắn. Đầu óc cô ta lập tức trồng rỗng, rối bời.
Đột nhiên cô ta nhớ lại khi mình còn làm ở Tập đoàn Shine, có lần anh về nước, cô ta ở bền anh làm việc thật cần
thận tỉ mỉ. Sau đó, nhờ sự cẩn thận và biểu hiện xuất sắc của mình mà cô ta nhận được lời khen của anh, cô ta đỏ
mặt trước mặt anh, nhưng anh không nhìn cô ta mà trực tiếp đi ngang qua. Loại khí chất khiến người ta không
thể nào giải thích được đã làm tìm cô ta đập loạn.
Có lần, Mặc Cảnh Thâm có một buổi xã giao, ban đêm có cuộc rượu, cô ta là trợ lý thực tập, vốn định đi theo anh,
nhưng Thẩm Mục đã cần cô ta lại.
Thẩm Mục nói lúc Tổng Giám đốc Mặc dự bất kỳ cuộc xã giao nào bên ngoài, trước giờ đều chưa từng có phụ nữ
bên cạnh, cũng không cẩn nhân viên nữ nào đi cùng. Cậu ta còn hỏi, chẳng lẽ cô ta không phát hiện bên cạnh
Tổng Giám đốc thậm chí còn không có nữ thư ký nào sao?
Khi đó Dung Yên còn cảm thấy Mặc Cảnh Thâm giữ mình trong sạch, điểu đó khiến tim cô ta rung động, một lòng
một dạ cảm thấy anh là một người đàn ông tốt, động lòng đến nổi không cách nào kiểm soát. Thế là cô ta cứ
khãng khăng muốn theo đuổi anh ngay cả khi anh không quan tâm đến mình. Cô ta tin miễn là khi họ trở nên
quen thuộc, miễn là thời gian lâu dài, sau này chờ tới lúc anh biết cô ta là cô Hai nhà họ Dung thì giữa hai người
nhất định sẽ tâm đầu ý hợp. Dù sao môn đăng hộ đối cũng là lý do rất thuyết phục.
Nhưng không ngờ sau này, khi Mặc Cảnh Thâm biết rõ thân phận của cô ta lại chẳng hề ngạc nhiên hay tổ thái độ
dư thừa nào, chỉ lạnh nhạt bảo cô ta bàn giao lại công việc cho người khác, sau đó bảo cô ta hãy về Bắc Kinh với
anh trai.
Trước khi Dung Yên bị ép đưa về Bắc Kinh, cô ta đã đứng bền ngoài phòng làm việc của Mặc Cảnh Thâm đợi đến
nửa đêm, chỉ vì muốn nói chuyện với anh một chút. Lúc đó, có lễ là cô ta muốn thổ lộ với anh, lấy thân phận cô
Hai nhà họ Dung để thể lộ với anh...
Thể nhưng, đêm hôm ấy, Mặc Cảnh Thâm lại không hề ra khỏi phòng nghỉ trong văn phòng, ngay cả gặp cũng
không gặp cô ta một lát.
Sau này, cô ta có được số điện thoại của Mặc Cảnh Thâm từ anh trai mình, thế là bèn gọi điện cho anh. Nhưng anh
không bắt máy, gửi tin nhắn cho anh, anh cũng chẳng hề hồi âm.
Nhưng hôm nay, khi anh xuất hiện, quy tắc không dẫn theo phụ nữ đường như đã bị phá vỡ. Cô gái tên Quý Noãn
kia dường như là một người rất đặc biệt, đặc biệt đến nỗi khiến lòng Dung Yên vô cùng khó chịu.
Cô ta hít sâu một hơi rồi bước đến cạnh Mặc Cảnh Thâm, trong giọng nói nhỏ nhẹ mang theo vài phần hồi hộp và
run rẩy. Lúc đối mặt với nét mặt lạnh lùng xa cách ngàn đặm của Mặc Cảnh Thâm, cô ta không biết cảm xúc của
mình thế nào, nhưng luôn cảm thấy không nên từ bổ. Dù sao anh cũng chưa kết hôn, bên cạnh anh chỉ xuất hiện
một cô gái mà thôi, có lẽ chỉ là đối tác, cũng có lẽ... Dung Yên cảm thấy kích động, dù sao bản thân cô ta đã đợi lâu
vậy mới đợi được ngày có thể gặp lại anh lần nữa, cô ta hơi kích động, mở miệng: “Ông Mặc...”
Mặc Cảnh Thâm nghe thấy tiếng gọi thì nhìn sang cô ta, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng, không hề có
biến hóa nào.
Dung Yên nhìn anh, về mặt rất cổ chấp: “Vốn đĩ tôi muốn mời ông Mặc sau khi xong tiệc đến nhà họ Dung làm
khách. Dù sao, ngoài tấm thịnh tình của anh tôi, ba mẹ tôi cũng rất muốn gặp anh một lần, nhưng không ngờ
hôm nay ông Mặc lại dẫn theo bạn tiệc, cân nhắc không chu toàn, xin cô Quý chớ để ý.”
Lúc nói câu này, Dung Yên nhìn thẳng về phía Quý Noän, mỉm cười với cô, tổ phong thái con nhà quyền quý trước
mặt mọi người.
Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng nhìn cô ta, thần nhiên nói: “Cô không cần xin lỗi cô ấy, dù đêm nay không có bạn tiệc,
thì tôi cũng không có lý do gì để đến nhà họ Dung làm khách. Quan hệ hợp tác giữa hai công ty chúng ta không
đến mức sâu sắc như thế, nên làm thể nào thì làm thế đó. Nhưng chuyện không nên làm thì cô Dung vẫn nên
khiêm tốn một chút, để tránh cho tôi không biết nói lời quanh co mà quá đứt khoát, làm tổn thương lòng tự tôn
của cô.”
Dung Yên mở to mắt, như thể cô ta vẫn luôn biết trước giờ Mặc Cảnh Thâm là người lạnh lùng xa cách, nhưng lại
hết lần này tới lần khác khiến người ta không kìm được mà muốn đến gần. Đã quen và chấp nhận sự lạnh lùng
của anh từ lâu, nhưng cô ta không nghĩ rằng hiện giờ bản thân còn có thể thấy mặt lạnh lùng hơn của anh.
Mắt hơi đỏ lên, cô ta nói: “Chỉ là đến ăn một bữa cơm thôi mà, huổng chỉ Dung thị và Tập đoàn Shine cũng đã giữ
vững quan hệ hợp tác hơn một năm, chẳng lẽ không cần thiết để anh đích thân lui tới sao?”
Mặc Cảnh Thâm nói: “Đúng vậy, không cần thiết."
Chỉ năm chữ ngắn gọn, hời hợt nhưng lại như lẽ đi nhiên.
Khuôn mặt Dung Yên như sắp cứng đờ.
Quý Noãn cũng ngây người, cô từng nghe nói phụ nữ muốn bò lên giường Mặc Cảnh Thâm nhiều vô kể, nhưng
đây là lần đầu tiên cô trồng thấy Mặc Cảnh Thâm thẳng thắn và dứt khoát từ chối tình cảm của một cô gái trong
trường hợp này.
Từ chối dứt khoát, không hề đây đưa dài dòng, lại có vẻ lạnh riêng biệt, cứ như trước mặt người ngoài, anh vốn dĩ
là một người như thể, không một ai có thể đả động đến cảm xúc và tình cảm của anh, cũng không một ai có thể
tùy tiện bước vào thế giới của anh.
Chỉ có mình cô.
Nhận thức này khiến Quý Noän lại cảm lấy một ly Champagne, vô tình siết chặt cái ly. Nhưng từ đầu đến cuối
ánh mắt cô lại không có bất kỳ biến hóa nào, cứ như tất cả những chuyện trước mắt đều không hể liên quan, từ
tiếng xì xào bàn tán và sự đò xét của đám người trong sảnh tiệc, đến ánh mắt nheo lại của anh trai Dung Yên khi
nhìn về phía cô.
Bản tay nắm lấy váy của Dung Yên hơi siết lại, mắt cũng đỏ hơn. Không ngờ cô ta chờ đợi hơn một năm, khó khăn
lắm mới có thể nhân địp Mặc Cảnh Thâm tới Bắc Kinh mà đến gần anh, thế mà lại nhận được lời từ chối tàn nhẫn
này. Thậm chí anh còn không vì cô ta là cô Hai của nhà họ Dung mà đối xử khác biệt với cô ta. Càng tệ hơn nữa
chính là, lúc cô ta còn là nhân viên của Tập đoàn Shine, anh còn có thể không tiếc lời khen ngợi hiệu quả làm việc
của cô ta, nhưng sau khi biết được thân phận và nhìn ra mục đích của cô ta thì lại lạnh như tuyết mỗng trên núi,
đủ chạm đến mép thôi cũng không được.
Sao trên đời này lại có một người đàn ông hoàn hảo như thế, sao lại có một người đàn ông lạnh lùng đến không có
tỉnh người như thế, nhưng hết lần này tới lắn khác lại khiến cô ta say đắm.
Lúc này, một vị tổng giám đốc có thân phận và địa vị nào đó trong giới Bắc Kinh đi đến nói chuyện với Mặc Cảnh
Thâm. Trong chốc lát, anh em Dung thị gắn như bị gạt qua một bên. Tâm trạng của Dung Thành rõ rang là khó
chịu, nhưng không thể bộc phát trong trường hợp này. Anh ta lia mắt nhìn qua Dung Yên, thấy mắt Dung Yên đỏ
hoe, mím môi không nói gì thì tức đến mức lập tức bước đến nắm chặt tay cô ta: “Chúng ta đi.”
Dung Yên vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm, vô cùng không cam lòng và rối rắm. Cô ta không
tin người mình lưu luyến lâu nay lại hờ hững với cô ta như thế.
Sắc mặt Dung Thành khó coi, anh ta nói: “Em không nhìn thấy trong mắt anh ta không hề có em sao? Còn đứng
đây nhìn gì nữa?"
Lúc này, Dung Yên bỗng đời mắt nhìn sang Quý Noãn. Từ đầu đến cuối Quý Noãn đều ngồi trên cái ghế sofa đó,
không uống Champagne thì ăn bánh ngọt, dường như nãy giờ đều không bị Mặc Cảnh Thâm ảnh hưởng, nhưng
rất rõ ràng, cô chính là chướng ngại vật lớn nhất vắt ngang giữa cô ta và Mặc Cảnh Thâm.
“Đi, đừng nhìn nữa, nếu em thật sự muốn tìm cơ hội để nói chuyện với Mặc Cảnh Thâm, thì lần này anh ta ở lại
Bắc Kinh khá lâu, chờ thêm cũng không phải không thể. Trong trường hợp hiện giờ, nếu em còn nhìn anh ta như
thế nữa thì sẽ làm nhà họ Dung mất mặt. Nếu chuyện này truyền về nhà, e rằng ngay cả anh cũng không thể cứu
em được.” Dung Thành khẽ cảnh cáo bên tai cô ta.
Nghe thấy câu này, Dung Yên vẫn đứng yên nãy giờ mới hơi nhích chân, sau đó được Dung Thành dẫn đi, lão đảo
bước nhanh ra khỏi đám đông.
Quý Noãn cứ như luôn thờ ơ lạnh nhạt với tất cả những chuyện này, nhưng dù Mặc Cảnh Thâm không nhìn cô thì
cũng để ý thấy chỉ trong chốc lát ngắn ngủi mà Quý Noãn đã uống đến ly Champagne thứ tư.
Bây giờ cô thật sự đã đám uống trước mặt anh!
Nhân lúc Mặc Cảnh Thâm trò chuyện với người khác, Quý Noãn đứng dậy đi nhà vệ sinh.
Buổi dạ tiệc ở Bắc Kinh này được tổ chức tại một khách sạn cao cấp, xem ra tất cả các tầng lầu đều đã được bên tổ
chức bao hết.
Lúc vào nhà vệ sinh, Quý Noãn không để ý bên trong có người. Sau đó, nghe thấy tiếng động ở sắt vách cô cũng
chẳng quan tâm, đẩy cửa đi vào ngồi lên bổn cầu.
Vừa rồi cô ngồi suốt nên không thấy đau bụng, bây giờ mới đứng lên đi vài bước đã thấy bụng dưới đau quặn, thế
nên cô quyết định ngồi trong phòng vệ sinh thêm một lát, muốn đợi cơn đau dịu xuống rồi mới đi ra.
Kết quả, cô bỗng nghe thấy sát vách có người đi ra, sau đó là tiếng giày cao gót, kèm theo là tiếng của Dung Yên
không biết đang nói chuyện điện thoại với ai.
“Con không lén lút ra khỏi nhà, là hôm nay anh có buổi tiệc tối phải dự, nên muốn dẫn con ải giải sầu một chút."
“Ba, con biết... con biết mặt mũi của nhà họ Dung cao hơn tất cả, nhưng con thật sự rất thích anh ấy... Ba đã
không cho con quay lại Mỹ, cũng không cho con đến Hải Thành, vậy ít nhất khi anh ấy đến Bắc Kinh hãy cho con
đến gặp anh ấy một lần. Từ nhỏ đến lớn, chuyện gì con cũng nghe lời cả nhà, nhưng trong chuyện tình cảm này,
nếu lúc trước con không gặp được anh ấy thì có lẽ con đã nghe theo sự sắp xếp của mọi người. Nhưng gặp được
chính là gặp được, cả đời này con cũng không thể gặp được người đàn ông nào làm con rung động hơn anh ấy...”
“Thật ra ba mẹ cũng rất thích Mặc Cảnh Thâm đúng không? Chỉ vì con là người chủ động nên ba mẹ mới không
đồng ý, nhưng con không muốn buông tay. Dù... có lễ trong lòng anh ấy đã có người trong mộng gì đó, nhưng tất
cả đều qua lâu rồi. Mấy năm nay bên cạnh anh ấy vẫn không có người phụ nữ nào. Con tin, nếu con chân thành và
kiên định, một ngày nào đó, con nhất định sẽ làm anh ấy rung động...”
Quý Noãn đang ngồi trên bổn cầu trong phòng vệ sinh, cũng là “người trong mộng” mà Dung Yên vừa nói tới, im
lặng xoa bụng mình.
Từ khi nào mà ba chữ “người trong mộng" lại được chụp lên đầu cô vậy?
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire