Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Quý Noãn đẩy bàn tay anh đang đặt bên hông cô ra, thậm chí còn lấy móng tay cấu anh.
Nhưng Mặc Cảnh Thâm không những không buông, ngược lại còn ôm cô chặt hơn, tiếp theo một giọng nói đàn ông lạnh nhạt truyền từ đỉnh đầu xuống: “Quý Noãn, anh đã nhường nhịn em lắm rồi, em vẫn còn bướng bỉnh sao?”
Quý Noãn lập tức ngước mắt lên liếc anh. Vì sợ Tiểu Hồ nghe được nên cô hạ thấp giọng chỉ đủ để Mặc Cảnh Thâm nghe thấy: “Tối qua anh còn chưa thỏa mãn sao? Bây giờ không thể cho tôi một mình ngồi yên tĩnh một lát hả? Ôm cái gì mà ôm? Buông ra!”
Sắc mặt anh tựa như bất mãn lại như không, giọng nói lộ ra ý cười nhạt: “Ai nói với em rằng anh chỉ cần tối qua là đã thỏa mãn?”
Quý Noãn vừa mới thả lỏng tâm trạng được một chút thì nay lại giật thót tim. Thậm chí cô còn hoài nghi không biết người đàn ông này có phải Mặc Cảnh Thâm mà trước đây cô từng biết hay không. Tức thì, hàm răng cô bắt đầu ngứa ngáy, cô nghiến răng nghiến lợi nói: “Vậy anh còn muốn gì nữa? Tối qua anh ức hϊếp tôi như vậy còn chưa đủ sao? Chẳng lẽ anh còn muốn…”
Anh đột nhiên bật ra tiếng cười giễu, mơ hồ tựa như có ý ra lệnh: “Trước giờ đàn ông ức hϊếp phụ nữ đều không cần dùng cách an ủi nửa vời như tối hôm qua. Chẳng qua em đang trong thời kỳ đặc biệt nên anh không động đến em, ngoan ngoãn tựa vào lòng anh ngủ đi, đừng sinh chuyện nữa, biết chưa?”
“…”
Quý Noãn còn định nói gì đó, nhưng bất chợt gương mặt đẹp của anh dần dần phóng đại trong tầm mắt cô. Nhận ra anh muốn hôn cô trong xe, đôi mắt Quý Noãn trừng to, bỗng ngửa đầu hơi ngả ra sau, lén nhìn Tiểu Hồ đang lái xe. Tiểu Hồ vẫn ngồi yên ở đó, không quay đầu lại, ngay cả mắt cũng không hề ngó nghiêng qua gương chiếu hậu một cái.
Thật đúng là tự giác mà…
Ngay cả cơ hội muốn tìm người giúp đỡ cũng không có.
Mặc Cảnh Thâm biết giới hạn của Quý Noãn, bình thường trêu chọc cô thế nào cũng được, nhưng dù sao bây giờ cũng đang ở trên xe, lại có người ngoài. Nếu như anh quá đáng, với tình cách của cô, không chừng sẽ cáu kỉnh mấy ngày trời.
Rốt cuộc cái hôn này vẫn không đáp xuống, anh chỉ vỗ về eo cô trấn an: “Em thật sự không muốn ngủ một lát à?”
Cuối cùng Quý Noãn lựa chọn đẩy ngực anh ra. Mặc Cảnh Thâm buông bàn tay đang vòng bên hông cô, không ép buộc cô nữa. Quý Noãn nhích ra sau, tựa vào lưng ghế da, nhắm mắt lại, định cứ thế mà ngủ.
Sau đó, cô thật sự ngủ thϊếp đi như vậy.
Đoán chừng vừa rồi giãy giụa khiến tiêu hao sức lực, lại phỏng chừng tối qua mệt mỏi nên rốt cuộc Quý Noãn cũng bị cơn buồn ngủ đánh úp.
Lần này cô thϊếp đi rất nhanh. Sau khi ngủ, chẳng cần Mặc Cảnh Thâm ôm, Quý Noãn đã tự động nghiêng về phía bên cạnh, gối đầu lên vai anh.
***
Hai tiếng sau, Tiểu Hồ dừng xe lại. Mặc dù Quý Noãn đang ngủ nhưng vì xe dừng bất chợt, hơn nữa cảm giác xe dừng lại vững vàng một chỗ, không hề giống như bị tắc đường, cho nên cô theo bản năng mà mở mắt ra. Do lúc ngủ đổi tư thế mà bây giờ đầu cô không còn tiếp tục dựa lên vai Mặc Cảnh Thâm nữa, Quý Noãn nheo mắt, nhìn ra ngoài cửa xe. Hơn tám giờ ra khỏi cửa, bây giờ đã hơn mười giờ, gần mười một giờ rồi. Đây là khoảng thời gian ánh mặt trời chói chang nhất.
Cô nheo mắt nhìn ngoài cửa xe, muốn hỏi một câu đến rồi hay chưa, kết quả vừa dời mắt đã chạm ngay vào ánh mắt như ẩn chứa sự ấm áp vui vẻ của Mặc Cảnh Thâm. Anh không vội thúc giục cô tỉnh lại xuống xe, mà kiên nhẫn chờ cô tự tỉnh lại.
May mà cô khá nhạy cảm, xe vừa dừng là đã tỉnh rồi. Nếu không, không biết cô còn ngủ trên xe đến mấy giờ.
“Đến rồi à?” Cô tránh né ánh nhìn của anh, hỏi.
“Đến rồi, đến rồi. Quý tổng, cô đã ngủ hơn một tiếng, xem ra mấy ngày nay cô ngủ không ngon nhỉ. Gần đây lúc nào cô cũng ngủ trên xe cả.” Tiểu Hồ phát biểu một câu thật không đúng lúc tí nào.
Sau khi dứt lời, cậu ta mới phát giác mình vừa nói gì, vội vã nhìn vẻ mặt lúng túng của Quý Noãn và ánh mắt lạnh lẽo đang liếc nhìn mình của Mặc Cảnh Thâm qua kính chiếu hậu. Trong nháy mắt, da đầu Tiểu Hồ tê rần.
Chết rồi, chết rồi!
Cậu thật sự không cố ý chọc khuấy, chỉ là vô thức cảm thấy chắc hẳn tối qua Tổng Giám đốc Quý không ngủ ngon mà thôi.
Có nên giải thích một câu không đây?
Nhưng ánh mắt Tổng Giám đốc Mặc dữ quá, thôi cậu ta vẫn không nên nói gì là hơn.
Tiểu Hồ vừa lăn vừa bò xuống xe.
Quý Noãn sửa sang lại đầu tóc có hơi rối loạn vì vừa mới ngủ dậy. Hiện giờ mái tóc dài ngang vai của cô bị buộc thành một chiếc đuôi ngựa gọn gàng sau lưng, chủ yếu là vì đi công tác bên ngoài nên cô không cần làm đầu tóc cầu kỳ giống như lúc bình thường ở nhà.
“Mấy giờ chúng ta mới đi vào?” Cô vừa chỉnh lại mọi thứ vừa hỏi.
“Mười một giờ. Còn mười lăm phút nữa mới đến giờ hẹn, em không cần gấp gáp.” Mặc Cảnh Thâm ngồi yên bên cạnh nhìn cô lấy dây buộc tóc ra, cắn trên miệng, sau đó hai tay thoăn thoắt buộc tóc lại.
Sau khi nghe thấy thời gian, Quý Noãn cũng không vội vàng. Cô sửa sang lại đầu tóc xong xuôi thì mở túi xách, lấy một thỏi son môi màu sắc phù hợp với loại trang điểm nhẹ thoa lên môi một chút. Lúc cô tìm kiếm đồ trang điểm, anh nhìn điện thoại trong túi cô.
“Lúc em ngủ điện thoại di động cứ vang mãi, có tin nhắn à?”
“Có sao?”
Quý Noãn cầm điện thoại lên, sau khi lướt vài lần thì thấy không có tin nhắn điện thoại, chỉ có vài tin nhắn trong WeChat, là Hạ Điềm gửi ảnh chụp mới đây của bé cưng. Kể từ khi Hạ Điềm sinh con xong thì trở thành quỷ cuồng khoe ảnh con. Mỗi ngày, Hạ Điềm đều đăng ảnh con trai trên trang cá nhân, lại còn gửi thêm mấy tấm cho Quý Noãn.
Ngoài ra còn có hai tin nhắn của thư ký Quý Noãn gửi đến, báo vài chuyện trong công ty.
Quý Noãn xem sơ qua: “À, là Hạ Điềm gửi tin WeChat cho tôi.”
Ánh mắt Mặc Cảnh Thâm sâu thẳm, nhìn cô chằm chằm: “WeChat?”
Động tác vừa định bỏ điện thoại di động vào lại túi xách của Quý Noãn khựng lại, cô chợt đảo mắt nhìn về phía anh: “Không phải anh đã biết rõ những chuyện sau này rồi ư? Những năm về sau trong nước thịnh hành cái gì, chắc anh phải rõ lắm mới phải chứ? WeChat kì lạ lắm à?”
Vẻ mặt Mặc Cảnh Thâm vẫn lạnh nhạt: “Anh ở Mỹ, không tiếp xúc với những thứ trong nước.”
Quý Noãn: “…”
Cũng đúng, phải mấy năm sau những thứ này mới phổ biến ở trong nước. Những ứng dụng linh tinh như Weibo và WeChat đã sắp thay thế QQ và các ứng dụng giao tiếp khác. Nhưng đúng là người ở nước ngoài không sử dụng nhiều, chỉ tương đối thông dụng trong giới người Hoa và trong nước mà thôi.
Dù là trước đây hay bây giờ Mặc Cảnh Thâm cũng chỉ gửi tin nhắn điện thoại cho cô, lại còn giới hạn trong việc bàn chuyện nghiêm túc, ngay cả câu chúc ngủ ngon và chào buổi sáng cũng chẳng có. Đối với những người khác, anh càng tích chữ như vàng.
Cho nên việc Mặc Cảnh Thâm không dùng WeChat cũng rất bình thường. Dù cho nhân viên cấp dưới có giúp anh đăng ký WeChat thì với phong cách cao quý lạnh lùng, tích chữ như vàng của anh, phỏng chừng tài khoản sẽ sớm bị ném sang một bên, chẳng hề động đến.
Quý Noãn lại cầm điện thoại di động lên lần nữa, vừa gửi tin nhắn WeChat cho Hạ Điềm trước mặt Mặc Cảnh Thâm, vừa thuận miệng hỏi: “Có cần tôi tạo một tài khoản WeChat giúp anh không?”
Chương 575: Cô điều tra tôi lâu như vậy, chẳng lẽ không biết tôi đã từng kết hôn?
Giúp anh đăng ký tài khoản thì thôi đi, sao cuối cùng lại còn kết bạn?
Thậm chí vừa rồi cô bảo Mặc Cảnh Thâm chọn đại một ảnh đại diện, nhưng cô mở album ảnh trên điện thoại anh cả nửa ngày trời mà chỉ có vài bức ảnh chụp văn bản hội nghị trong công ty. Đừng nói là ảnh tự chụp, ngay cả ảnh phong cảnh cũng không có.
Chẳng lẽ lấy ảnh văn bản hội nghị làm ảnh đại diện?
Quý Noãn nói cảnh vật ngoài cửa sổ khá đẹp, bảo anh chụp một bức ảnh phong cảnh bên ngoài làm ảnh đại diện tạm, sau này sẽ đổi lại.
Mặc Cảnh Thâm đồng ý, lấy điện thoại lên chụp một bức ảnh phong cảnh ngoài cửa sổ, nhưng không phải là cửa sổ bên cạnh anh mà là cửa sổ ở phía bên cô.
Cái này mà là chụp phong cảnh gì chứ?
Phong cảnh ở đây là chụp cả cô và phong cảnh ngoài cửa xe!
Mặc Cảnh Thâm vừa đăng ký số WeChat nên tên vẫn còn để trống, anh cũng chẳng vội đổi tên. Sau khi đổi ảnh đại diện thì anh cất di động đi luôn.
Quý Noãn nhìn chằm chằm nick vừa kết bạn không có tên nhưng lại lấy hình cô làm ảnh đại diện, mặt đen như than.
“Mười một giờ rồi, xuống xe.” Mặc Cảnh Thâm tỏ vẻ như chẳng có chuyện gì, đi thẳng xuống xe.
Quý Than Đen: “…”
***
Hôm nay địa điểm gặp các đối tác khá xa trung tâm Bắc Kinh. Bình thường Mặc Cảnh Thâm hiếm khi đích thân đến, cho nên những đối tác này cố ý chọn nơi đây để tiếp đón anh. Tất cả mọi người đều tập trung một chỗ chờ anh vào.
Tiểu Hồ cũng không đi theo Mặc Cảnh Thâm đến bắt chuyện với các bên đối tác kia. Cậu ta được Mặc Cảnh Thâm dặn dò đi theo bên cạnh Quý Noãn, nếu như cô có gì cần thì giúp đỡ cô bất cứ lúc nào. Tiểu Hồ hiếm khi lãnh trách nhiệm làm một vệ sĩ, lúc này Quý Noãn ngồi ở đó, cậu ta lập tức bưng trà rót nước. Dù gì địa vị của vị tổ tông này ở trước mặt Mặc Cảnh Thâm rất cao quý, cậu ta đương nhiên phải hầu hạ cô như hầu hạ lão phật gia.
Quý Noãn muốn bảo Tiểu Hồ ngồi xuống nghỉ ngơi một lát, không cần phải đi theo phía sau mình như vậy. Nhưng kết quả còn chưa kịp nói, khóe mắt cô đã bất chợt thoáng thấy một bóng người. Ngay lập tức động tác chạm vào ly nước của Quý Noãn khựng lại, cô đảo mắt nhìn về hướng kia.
Tối hôm qua tại buổi tiệc và buổi đấu giá từ thiện, cô ta chẳng thể có cơ hội nói chuyện với Mặc Cảnh Thâm. Cho dù cô ta nhìn ra được Mặc Cảnh Thâm không có bất kỳ hứng thú nào đối với mình, hơn nữa có vẻ anh cũng thật lòng với Quý Noãn, nhưng cô ta càng nghĩ càng không cam lòng, cho nên đã lén trốn nhà đến đây. Dù sao cô ta cũng là cô Hai nhà họ Dung ở Bắc Kinh, muốn đến đây tham quan thì cũng chẳng ai dám cản.
Nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm vừa nói chuyện với người khác xong, Dung Yên liền bước ra từ phòng nghỉ phía sau đến trước mặt anh: “Ông Mặc.”
Mặc Cảnh Thâm cũng chẳng cau mày kinh ngạc vì sự có mặt của cô ta. Ánh mắt lạnh nhạt của anh dừng trên người cô ta, dù nghe thấy tiếng chào nhưng lại không lên tiếng đáp lại.
“Hôm nay anh đến một mình sao?” Vừa rồi Dung Yên vẫn luôn đứng ở phía sau, ở góc độ đó, cô ta không thể nhìn thấy được tình hình trước cửa. Khó khăn lắm cô ta mới tìm được Mặc Cảnh Thâm trong đám người, lại thấy hôm nay bên cạnh anh không có bóng dáng người phụ nữ Quý Noãn kia.
Nhưng cô ta không nắm rõ suy nghĩ của anh, nên không dám trực tiếp hỏi sao hôm nay cô Quý Noãn đó không đi cùng.
Ánh mắt hờ hững của anh dừng trên người cô ta, đôi mắt đen kịt lãnh đạm, không chút gợn sóng: “Cô Hai nhà họ Dung ở Bắc Kinh đúng là có tư cách hoành hành. Nhưng địa điểm hôm nay không phải là phòng tiệc, nơi này đều là thương nhân chủ nghĩa tư bản bàn bạc kinh doanh hợp tác, e rằng cô đến nhầm chỗ rồi.”
Dung Yên cười khổ một tiếng: “Chắc chắn anh biết tại sao tôi đến đây. Từ nhỏ đến lớn tôi đều được gia đình quản lý nghiêm ngặt, khó lắm mới được tốt nghiệp trở về nước, lại hiếm khi mới có cơ hội phản nghịch một lần, kết qua không ngờ lại làm một trận vô ích. Ông Mặc, thật ra tôi cũng không có ý gì khác, tôi chỉ muốn hỏi một câu, rốt cuộc tôi có chỗ nào không tốt, tại sao ngay cả nhìn tôi một cái mà anh cũng lười?”
Mặc Cảnh Thâm không lên tiếng.
Người đàn ông này có sự lạnh lùng tận xương tủy khiến người khác sợ hãi run rẩy. Dù cô ta là cô Hai nhà họ Dung tiếng tăm lừng lẫy ở Bắc Kinh, nhưng ở trước mặt anh cũng đành im lặng, không dám bày ra tính khí kiêu ngạo. Dường như sự lạnh lùng của anh có thể khuếch đại khắp nơi, khiến ngay cả sự kích động muốn ôm anh hoặc dũng khí để mặt dày mày dạn cô ta cũng không có.
Bởi vì cô ta biết, cô ta càng đeo bám, anh càng phản cảm.
Thế nhưng khi bị Mặc Cảnh Thâm nhìn một cách lãnh đạm như thế, cô ta lại không nhịn được mà muốn lùi bước về sau, nhưng rồi vẫn cố gắng kiềm lại.
“Là do tôi không đủ xinh đẹp? Gia thế không đủ tốt? Hay trình độ học vấn chưa đủ cao? Hay là anh ghét người phô trương ương ngạnh? Tôi tự thấy tính cách của mình rất mềm mỏng, chí ít cũng không bị người khác phái ghét bỏ. Thế nhưng từ trước đến giờ, anh chưa từng nán lại nhìn tôi một lần. Tôi biết anh đã gặp qua không ít cô gái tốt, nhưng dõi mắt nhìn khắp cả nước, tôi tin chỉ có nhà họ Dung là có bối cảnh gia thế môn đăng hộ đối với anh. Dù cho anh không xem trọng những thứ này, nhưng những năm trước đây, bên cạnh anh cũng chẳng hề có người phụ nữ, tại sao anh không thể nghĩ đến tôi…”
Ánh mắt Mặc Cảnh Thâm thờ ơ, giọng điệu hờ hững: “Cô Dung điều tra tôi lâu như vậy, chẳng lẽ không biết tôi đã từng kết hôn?”
Vẻ mặt Dung Yên cứng ngắc, quả thật cô ta không tra ra được quá khứ của anh.
Huống chi đâu phải ai cũng có thể dễ dàng điều tra được chuyện của Mặc Cảnh Thâm. Cô ta sai người điều tra lâu như vậy cũng chỉ biết được một ít chuyện bề nổi. Có rất nhiều chuyện quá khứ của anh và chuyện cô ta muốn biết đều không tra ra được.
“Anh… đã kết hôn?” Dung Yên có chút không thể tin nổi.
Đôi môi mỏng của Mặc Cảnh Thâm lại nhếch lên thành vòng cung nhàn nhạt, khẽ cười, liếc mắt về phía chỗ Quý Noãn đang ngồi.
Dung Yên dời tầm mắt về hướng anh nhìn, khoảnh khắc trông thấy Quý Noãn lần nữa, cô ta lập tức hiểu ra tất cả.
Dù cho có rất nhiều chuyện chưa rõ, nhưng dường như cô ta cũng chẳng có tư cách đi hỏi rõ chuyện này. Cô ta nhếch môi, trong lòng khó chịu, vẻ mặt cũng khó coi, nhưng lời đến bờ môi lại hóa thành câu: “Thật xin lỗi… là tôi đường đột.”
Dứt lời, cô ta lập tức xoay người đi, không nán lại nữa, mà cũng chẳng còn mặt mũi nào để nán lại.
Cho đến khi Dung Yên rời đi, Mặc Cảnh Thâm mới trở về ngồi xuống bên cạnh Quý Noãn. Bỗng dưng anh nghe tiếng cô gái nhỏ vừa thưởng thức ly nước, vừa hỏi: “Sao không tiếp tục trò chuyện với Dung Yên của anh đi? Đến đây ngồi làm gì?”
Mặc Cảnh Thâm liếc cô một cái, thấy dáng vẻ tựa như thờ ơ của cô, anh như cười như không: “Không phải Dung Yên của anh, đó là cô Dung, là người chẳng liên quan gì đến anh, hửm?”
Chương 576: Mùi giấm nồng nặc đến sặc cả mũi rồi, em còn giấu làm gì?
Anh nghiêng mắt nhìn cô: “Mùi giấm nồng nặc đến sặc cả mũi rồi, em còn giấu làm gì?”
Quý Noãn nghiêng mắt nhìn Mặc Cảnh Thâm: “Chỗ nào trông tôi giống như đang ghen tuông?”
“Chỗ nào cũng giống hết.”
“…”
Cô hờ hững nhìn về phía đám người: “Dung Yên của anh đang ở đây, sao chỉ trò chuyện đôi ba câu đã không để ý người ta rồi? Trong trường hợp này… rõ ràng cô ta cố tình đến đây vì anh.”
Cô dừng một chút rồi lại bổ sung thêm: “Hơn nữa, đến bây giờ người ta vẫn còn đang nhìn anh kìa.”
Mặc Cảnh Thâm lại nhìn cô, sau đó mới nghiêng đầu quay mặt về phía Dung Yên đứng trong đám người. Cô ta vẫn còn lia mắt về phía này, anh lạnh nhạt nói: “Cô ta chỉ đang quan sát xem rốt cuộc em và anh có quan hệ gì.”
“Nói anh đã kết hôn.”
“…”
Cô đặt ly trong tay xuống bàn, lạnh mặt nói: “Đã ly hôn rồi, còn kết cái gì hôn nữa, lấy tôi làm bia đỡ đạn à? Anh có ý gì đây?
Mặc Cảnh Thâm hờ hững đáp: “Không nói kết hôn, lẽ nào để cô ta tiếp tục ôm hi vọng đeo bám mãi. Hay là em hi vọng nhà họ Dung nhắm vào em?”
Quý Noãn cười nhạo: “Vậy nên tôi phải cảm ơn anh đã dùng cách này để chắn nhiều phiền phức giúp tôi hả? Nhà họ Dung không đến mức ngang ngược như vậy. Tuy tên Dung Thành đó có hơi quá đáng, nhưng tôi thấy nhà họ Dung cũng cần mặt mũi, sẽ không giở thủ đoạn quá hạ cấp.”
Lúc này, những đối tác khác chủ động đến gần trò chuyện. Dường như họ đang vội vã muốn nói gì đó với Mặc Cảnh Thâm.
Đúng lúc này có phía đối tác của Tập đoàn MN ở gần đấy, Quý Noãn lập tức đứng dậy đến bắt chuyện với người ta, không ngồi ở đó nữa.
Cho đến khi người bên cạnh Mặc Cảnh Thâm đã đi rồi mà Quý Noãn vẫn chưa trở về. Anh yên tĩnh ngồi ở đó, nhìn Quý Noãn giống như con bướm sặc sỡ bay qua bay lại giữa các đối tác. Chỉ một cái nhăn mày, một nụ cười của cô cũng khiến người khác rung động. Thỉnh thoảng, Quý Noãn lại cầm ly rượu đỏ chạm cốc với những người kia, thỉnh thoảng lại cầm lấy hồ sơ mà phía đối tác đưa cho đọc vài lần, sau đó lại mỉm cười trò chuyện với đối phương.
Quý Noãn còn chưa trở về, Mặc Cảnh Thâm cũng không vội gọi cô. Anh ngắm nhìn bóng dáng cô ở bên kia, rồi như sực nhớ gì đó, tiện tay lấy điện thoại di động ra xem.
Mặc Cảnh Thâm mở tài khoản WeChat mà vừa rồi Quý Noãn giúp anh tạo, lại nhìn ảnh đại diện của bản thân, khóe môi anh nhếch lên, mở trang cá nhân của Quý Noãn ra.
Quý Noãn dùng WeChat được một năm, nhưng trang cá nhân thì chỉ có vài bài viết.
Bài viết đầu tiên là cảnh bầu trời đêm ở Luân Đôn do cô chụp bằng di động, chỉ có bức ảnh bầu trời đêm, không có ghi chú gì khác.
Bài thứ hai là sau đó hai tháng, đăng ảnh bàn làm việc chất đầy hồ sơ lộn xộn trong phòng làm việc ở Luân Đôn, cộng thêm một icon cố gắng phấn đấu, viết ba chữ: “Năm thứ ba.”
Bài thứ ba là hai bàn tay của cô và tay của hai cô gái khác. Bàn tay họ giơ hình chữ V tạo thành ngôi sao năm cánh. Dưới tấm ảnh, Quý Noãn viết: “Hiếm khi đi dạo chơi ngoại thành, hít thở không khí trong lành, tại sao tay Tiểu Bát và Phong Lăng lại trắng hơn tôi? Tôi không phục, triệu hồi Hạ Điềm bị phơi nắng đen thui ở Hải Thành xa xôi, cậu nhanh lên đi! (ấm ức) (ấm ức) (ấm ức).”
Sau đó nữa là vài bài viết chia sẻ những tin tức kinh tế tài chính Luân Đôn và một dòng đại loại như súp gà liên quan đến niềm tin chốn công sở.
Sau đó, trước khi cô trở về nước thì không hề đăng bất kỳ bài viết nào nữa, sau khi trở về nước cũng không. Chỉ có hai ngày trước là cô đăng ảnh chụp từ trên cao nhìn xuống lúc ở khách sạn Thịnh Đường ở Bắc Kinh. Bên dưới viết một dòng: “Chuyến công tác này thật sự không phải là loại thống khổ bình thường.”
Trước đó, trong khoảng thời gian sau khi cô về nước, Quý Noãn không hề đăng một chữ, cũng không hề đăng một bức ảnh nào.
Cho dù là lần đầu tiên sau khi về nước gặp lại anh, hay là gặp lại ở đâu, hoặc quan hệ giữa hai người có chuyển biến gì, cô đều không đăng một câu nào.
Tựa như trong lòng chẳng hề gợn sóng.
Trái tim phẳng lặng như nước, khiến anh không nhịn được mà cau mày.
Bạn bè trong danh sách của cô đều thuộc nhóm công việc, chốn công sở, hoặc là bạn bè. Có lẽ anh nên cảm thấy may mắn vì cô không hề đăng tin về bất kỳ người đàn ông nào, nhưng đồng thời cũng chẳng hề nhắc đến anh, cho dù chỉ là một chút biểu hiện tình cảm cũng không có.
Mặc Cảnh Thâm tùy tiện lướt một cái, rồi lại kéo thẳng đến cuối trang cá nhân xem lại lần nữa, xác thật không hề bỏ sót bài viết nào. Đúng là không có chút vết tích nào liên quan đến anh.
Mặc Cảnh Thâm bỏ điện thoại di động xuống, vô cảm nhìn Quý Noãn đang bước trở về.
Vừa rồi Quý Noãn nói quá nhiều nên thấy hơi khát nước. Tiểu Hồ nhanh nhẹn kịp thời bưng một ly nước trái cây đặt lên bàn trước mặt Quý Noãn. Cô uống một hớp, sau đó lại cầm dự án hợp tác vừa mới nhận được từ trong tay một đối tác, vừa ngồi vừa lật xem.
Đọc một lát, bỗng cô thấy có áp suất không khí thấp ở xung quanh. Quý Noãn nhấp một hớp nước trái cây, rồi lại ngước mắt nhìn ánh mắt đang nhìn cô đăm đăm của Mặc Cảnh Thâm.
Quý Noãn hỏi: “Nhìn tôi làm gì? Hôm nay không làm việc sao? Trông Mặc tổng có vẻ nhàn rỗi nhỉ.”
“Quý tổng, tại cô không để ý lúc Mặc tổng chúng tôi bận rộn đó thôi. Vừa rồi còn có không ít người vây quanh anh ấy, bây giờ hiếm lắm mới có thể ngồi yên tĩnh một lát. Trong trường hợp xã giao chính thức này, mọi người đều nhìn sắc mặt mà làm việc. Vừa nhìn là biết Mặc tổng ngồi đây nghỉ ngơi, cho nên không có ai dám đến gần bắt chuyện cả.”
À, thì ra boss Mặc không cần phải tỏ vẻ gì ở đây cả, chỉ cần ngồi đây là đã tự có người cho anh thời gian nghỉ ngơi, không kẻ nào dám bén mảng đến gần.
Quả nhiên người với người không hề bình đẳng. Cô vẫn phải đứng dậy cười cười nói nói với phía đối tác hoặc những tổng giám đốc đang phát triển quan hệ hợp tác, sau đó còn phải cầm dự án hợp tác sang đây ngồi xem. Nhưng quý ngài đây chỉ cần ngồi im một chỗ là có thể khiến người khác quỳ lạy tôn sùng khí thế của anh.
Cô làm việc là phải đàm phán, còn anh làm việc thì chỉ cần người khác tự động chạy đến là xong.
Nhưng anh nhìn chằm chằm cô nãy giờ làm gì?
Mấy ngày nay ở chung từ sáng đến tối, anh còn chưa nhìn no mắt hay sao?
Quý Noãn không thèm đếm xỉa đến Mặc Cảnh Thâm, cúi đầu tiếp tục xem hồ sơ, rồi lại lấy bút trong túi ra, nghiêm túc đánh dấu khoanh đỏ những điểm quan trọng trong dự án hợp tác.
Thấy Quý Noãn tập trung làm việc, Mặc Cảnh Thâm cũng không lên tiếng, chỉ nhìn người phụ nữ vẫn chuyên tâm vùi đầu vào công việc, hoàn toàn không đặt anh vào mắt.
Nghĩ đến chuyện từ khi cô về nước rồi đến tận vài ngày trước, trang cá nhân luôn trong trạng thái trống trơn, sắc mặt anh vẫn sầm sì như cũ.
Chương 577: Chuyện này xem như người không biết không có tội nhỉ?
Lần này Quý Noãn đến Bắc Kinh, chuyện sai lầm nhất của cô chính là tin vào lời nói của Mặc Cảnh Thâm. Anh bảo rằng không cần mang trợ lý hay thư ký, kết quả bây giờ chuyện gì cô cũng phải tự lực cánh sinh.
Đương nhiên Mặc Cảnh Thâm cũng không gọi Thẩm Mục đến mà lại mang theo Tiểu Hồ làm tài xế và quản gia của cả hai người. Những chuyện lặt vặt nhỏ nhặt đều do Tiểu Hồ làm, hiếm khi Mặc Cảnh Thâm tự tay làm những chuyện khác.
Hai ngày nay cô bận đến nỗi chẳng có thời gian rảnh rỗi. Mỗi ngày đều phải đến hơn mười giờ đêm mới về đến khách sạn, lê thân thể mệt mỏi trở về tắm rửa sạch sẽ là lập tức ngủ đến quên trời quên đất.
Tuy hiện tại Tập đoàn MN đã đa dạng hóa, nhưng dù sao cũng khởi nghiệp từ bất động sản, cho nên cũng có tên trong hàng ngũ danh sách khách mời.
Mặc Cảnh Thâm cũng nhận được thư mời, nhưng đúng lúc đó anh còn có hội nghị quan trọng hơn phải đi. Thế là anh để Tiểu Hồ ở bên cạnh Quý Noãn, cho cậu ta đi cùng Quý Noãn đến tham dự triển lãm kiến trúc.
Sau khi đến hội triển lãm, Tiểu Hồ vô cùng ân cần lo trước lo sau giúp Quý Noãn thu xếp mọi chuyện. Cậu ta vào trong sắp xếp xong trước rồi bước ra nói: “Quý tổng, tôi đã tìm chỗ ngồi cho cô rồi, có thể ngồi một chỗ quan sát toàn bộ quá trình triển lãm. Hơn nữa cô còn ngồi chung với người phụ trách Tập đoàn BGY. Nghe nói mấy năm nay công ty của cô có qua lại với Tập đoàn BGY, vậy cũng tiện cho mọi người vừa xem mô hình kiến trúc vừa bàn bạc công việc.”
“Đúng vậy. Với chương trình triển lãm kiến trúc ở Bắc Kinh này thì chắc chắn một tập đoàn bất động sản tầm cỡ như BGY phải có tên trong danh sách khách mời rồi.”
Quý Noãn gật đầu một cái, đi thẳng vào trong.
Phần lớn buổi triển lãm hôm nay đều là mô hình thực thể của kiến trúc xây dựng tiêu biểu, cũng như bất động sản bán chạy, và một vài bất động sản thương mại mang tính chất tham khảo giá cả của các nơi trong cả nước. Tên của từng mô hình và mỗi thành phố đều được đánh dấu trên bản đồ lớn trong buổi triển lãm.
Trong đó, Hải Thành có bốn mô hình. Hiện nay Tập đoàn Shine không tấn công vào mảng bất động sản. Tuy Mặc Cảnh Thâm cũng được xếp trong hàng ngũ khách mời, nhưng những mô hình trong này đều không phải là kiến trúc của Tập đoàn Shine lẫn Tập đoàn MN. Ngược lại, Tập đoàn BGY và tập đoàn bất động sản mới nổi ở Hải Thành, mỗi tập đoàn đều có hai cái.
Sau khi đi vào, Quý Noãn chào hỏi với vài người khá quen mắt đến từ Hải Thành. Tiểu Hồ đã chỉ cho cô hướng chỗ ngồi được sắp xếp, Quý Noãn gật đầu một cái rồi bước qua.
Lúc vừa mới đến, cô không hề chú ý đến người ngồi bên cạnh, đến khi giọng nói đàn ông quen thuộc bất chợt vang lên: “Quý Noãn?”
Bước chân cô khựng lại, đầu ngẩng lên nhìn Mr. Vinse đã lâu không gặp và Thư ký Dương mà anh ta thường mang theo bên người. Cả hai đang bước đến chỗ ngồi bên cạnh của cô.
Quý Noãn nhìn Mr. Vinse, lại đảo mắt nhìn vị trí của anh và cô, không ngờ lại sát cạnh nhau.
Quý Noãn: “…”
Chỗ ngồi này do Tiểu Hồ sắp xếp sao?
Cái này có thể xem như người không biết không có tội không? Nếu như để Mặc Cảnh Thâm biết, liệu công việc của Tiểu Hồ còn giữ được hay không…
“Sao cô lại ở Bắc Kinh?” Quý Noãn còn chưa lên tiếng, Mr. Vinse đã nhìn thấy bảng tên chỗ ngồi của anh và cô kế bên nhau, rồi lại dời mắt nhìn cô, đồng thời lên tiếng hỏi.
“À, tôi đi công tác, đã đến Bắc Kinh được vài ngày rồi. Gần đây anh vẫn chưa trở về Hải Thành sao?” Quý Noãn ngồi xuống trước.
Thấy cô đã ngồi, Mr. Vinse hơi cong khóe môi, ra hiệu cho Thư ký Dương ngồi vào chỗ, sau đó ngồi xuống vị trí kế bên Quý Noãn.
“Đúng là khoảng thời gian trước tôi không về Hải Thành. Sau khi nhận được thông báo triển lãm ở Bắc Kinh, sáng sớm hôm nay tôi đã lập tức bay đến đây.” Mr. Vinse vừa nói vừa cầm chai nước suối mới bày lên bàn mở ra giúp cô, sau đó trao đến tận tay Quý Noãn: “Lâu rồi không gặp, gần đây cô sống thế nào?”
Nếu lời nói này là do người khác hỏi thì hẳn chỉ là lời khách sáo, nhưng nếu phát ra từ miệng của Mr. Vinse thì Quý Noãn biết anh ta thật sự quan tâm tình hình gần đây của cô.
Quý Noãn cầm lấy chai nước, cười: “Tạm ổn, hai ngày nay tôi có hơi bận rộn, vừa trở về khách sạn đã lăn ra ngủ. Do tối ngủ đủ giấc nên trạng thái tinh thần ban ngày khá thoải mái, việc đàm phán dự án hợp tác mới trong mấy ngày qua cũng tương đối thuận lợi.”
Nghe cô nói vậy, Mr. Vinse mỉm cười.
“Sao trông sắc mặt của anh kém vậy?” Quý Noãn chú ý đến sắc mặt của Mr. Vinse, anh ta gầy hơn và cũng xanh xao hơn xưa nhiều.
“Vài ngày trước có mấy bạn học cũ trở về từ nước ngoài. Chúng tôi đã nhiều năm không họp mặt, hiếm có khi gặp nhau nên uống hơi nhiều rượu, làm tổn hại dạ dày, dẫn đến bộ phận tiêu hóa không được tốt. Không sao cả, nghỉ ngơi một thời gian là khỏe thôi.” Bởi vì quan hệ giữa cô và mình nên Mr. Vinse mỉm cười ôn hòa: “Dù sao tôi cũng chẳng còn là thanh niên mười mấy hai mươi tuổi nữa, đã là đàn ông hơn ba mươi rồi, kiểu uống rượu này vẫn phải vừa sức mình, nếu không sẽ dễ ảnh hưởng cơ thể giống tôi vậy.”
Quý Noãn vừa nghe anh uống rượu làm tổn thương dạ dày thì không khỏi ngạc nhiên: “Tôi vẫn luôn cho rằng tửu lượng của anh rất khá chứ.”
“Đúng là rất khá.” Mr. Vinse nhếch môi: “Nhưng cho dù có khá cỡ nào, cô cứ trộn lẫn rượu trắng, rượu đỏ và bia uống một lượt, mà còn uống liên tục cả đêm thử xem?”
Quý Noãn gật gù: “Tôi chẳng dám thử đâu. Anh biết rồi đó, lúc còn ở Luân Đôn, tửu lượng của tôi dù tốt đến cỡ nào, cũng không thể đỡ được hai chai rượu. Nếu trộn lẫn rượu trắng rượu đỏ thì chắc chỉ vài ly là tôi đã ngã ngựa rồi.”
Mr. Vinse bật cười: “Cô thì thôi đi, một cô gái thì không cần phải uống nhiều như vậy đâu. Bình thường trên bàn rượu cô đều lén đổ rượu đi, đừng cho rằng tôi không thấy.”
Có vài lần Quý Noãn đi xã giao trên bàn tiệc gặp phải Mr. Vinse, nhưng không ngờ động tác nhỏ của cô lại bị anh ta phát hiện.
Cô mỉm cười: “Xem ra kỹ thuật lén đổ rượu của tôi còn phải rèn luyện thêm. Ngay cả anh cũng thấy thì không chừng người khác cũng thấy cả rồi. Nếu như trong lòng mọi người đều biết rõ, mà tôi lại còn giả vờ như uống hăng say thì thật xấu hổ…”
Đang lúc nói chuyện, Tiểu Hồ đã bước đến gần phía sau. Cậu ta sắp xếp vị trí của mình ở sau lưng Quý Noãn.
Tiểu Hồ để ý Quý Noãn và người phụ trách BGY bên cạnh nói chuyện rất thân thiết, dường như khá là quen thân. Lúc nói chuyện, cả hai người còn sáp đến gần đối phương theo bản năng, giống hệt như đang chụm đầu thì thầm to nhỏ.
Tiểu Hồ lập tức cảm thấy nguy hiểm thay cho boss nhà mình.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire