jeudi 11 septembre 2025

Chương 578: Đàn ông và đàn ông khác của cô trong mắt mặc cảnh thâm

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Bình thường lúc Tổng Giám đốc Quý nói chuyện với Tổng Giám đốc Mặc, cô cũng chẳng chủ động dựa gần như vậy, hơn nữa vẻ mặt cũng không cười ôn hòa như thế. Vậy mà lúc cô nói chuyện với vị Tổng Giám đốc BGY này lại vô cùng nhiệt tình.

Tuy không nghe thấy Tổng Giám đốc Quý đang nói cái gì lúc này, nhưng cảnh mà Tiểu Hồ ở phía sau nhìn thấy chính là hai người nhìn nhau bật cười.

“Quý tổng.” Tiểu Hồ chợt đứng dậy, đưa đầu lên phía trước, nói: “Mặc tổng nói sau khi triển lãm bên này chấm dứt thì đến thẳng chỗ anh ấy, buổi tối hai người cùng nhau về khách sạn.”

Bởi vì lời nói bất ngờ của Tiểu Hồ mà Quý Noãn khựng lại một chút, cô quay đầu nhìn Tiểu Hồ một cái. Tiểu Hồ lại rụt đầu về, ngồi trở lại vị trí cũ, vẻ mặt khổ não.

Có phải cậu sắp xếp Tổng Giám đốc Quý và người của BGY ngồi chung một chỗ là sai lầm rồi không…


Mr. Vinse nghe người ở sau lưng Quý Noãn nói thì không nói gì, vẫn giữ nụ cười nhạt, cúi đầu vặn mở chai nước suối.

Mặc Cảnh Thâm cũng ở Bắc Kinh?

Cùng trở về khách sạn sao?

Sau khi mở chai nước, Mr. Vinse đặt nước trên bàn, không nói thêm lời nào. Nhưng bất chợt có gì đó mềm mại lành lạnh áp lên trên trán, anh ta khựng lại, nhìn Quý Noãn đột nhiên đặt tay lên trán mình.

Tay Quý Noãn không lạnh, nhưng áp lên đầu anh lại có chút lạnh.

“Tôi cứ thắc mắc sao sắc mặt của anh kém vậy, anh không chỉ đau dạ dày mà còn đang phát sốt nữa đúng không? Đây là đang bệnh mà vẫn cố đi làm sao?”

Tay phụ nữ mềm mại không xương, chỉ áp lên trán anh một lát rồi rụt lại ngay. Mr. Vinse ngồi tại chỗ không nhúc nhích cũng không nói gì, dường như trên trán vẫn còn dư lại xúc cảm lưu luyến.


Quý Noãn sờ túi của mình: “Tôi không có thói quen mang theo thuốc cảm và thuốc hạ sốt bên người, thư ký anh có mang theo không? Chẳng lẽ thư ký không biết anh đang sốt sao? Tôi sờ thấy nhiệt độ vẫn còn rất cao đấy.

Ánh mắt Mr. Vinse vẫn còn dừng lại trên mặt cô. Đáy mắt vốn dĩ nhạt màu đi nhiều vì sự tồn tại của Mặc Cảnh Thâm, nay lại biến đổi lần nữa, trở nên đậm màu hơn.

Quý Noãn không chú ý đến sự khác thường của Mr. Vinse, vẫn cứ quan tâm tình trạng sức khỏe của anh ta: “Anh không thể đang mang bệnh mà đi làm việc thế này được. Mấy ngày trước tôi không khỏe thì cố gắng ở lại khách sạn nghỉ ngơi, thỉnh thoảng có ra ngoài thì cũng chỉ ngồi một chỗ thôi. Đợi sau khi triển lãm kết thúc thì anh mau mau về nghỉ đi, đừng để bệnh trở nặng.”

“Hôm nay sáng sớm tôi đã bay tới Bắc Kinh, vừa xuống máy bay liền cảm thấy trong người không khỏe, mệt vô cùng. Cô không nói thì tôi còn không biết là mình sốt đấy.” Mr. Vinse mỉm cười: “Không sao, sau khi triển lãm kết thúc, tôi sẽ về sớm, không cần lo lắng.”


Quý Noãn gật đầu một cái, cô nghĩ một người đàn ông cao lớn sẽ không thể vì phát sốt mà gục ngã, vì vậy không hỏi gì thêm nữa. Quý Noãn ra hiệu bằng mắt với chai nước trên bàn mà anh vừa mở nắp, ý bảo anh uống nhiều nước vào, lúc đang phát sốt thì uống nước nhiều có thể trợ giúp tiết mồ hôi.

Lúc triển lãm bắt đầu, Quý Noãn nhìn một hồi, nghe một hồi, cảm thấy không có gì hứng thú, vô tình lại đảo mắt nhìn Mr. Vinse. Anh ta không hề có quan hệ thân thích hay bối cảnh sau lưng với giới lãnh đạo cấp cao của BGY, chỉ dựa vào trình độ học vấn và năng lực làm việc nhiều năm mà ngồi vững vị trí tổng giám đốc, có thể thấy được trình độ chuyên nghiệp của anh ta.

Cô cầm điện thoại di động lên xem linh tinh, lại nhớ đến hình như lúc trước cô có thêm Tần Tư Đình vào WeChat. Nhưng sau khi trải qua chuyện lần trước, nếu hỏi trực tiếp Tần Tư Đình lại không ổn, cho nên cô quyết định đăng một bài viết trong trang cá nhân của mình: “Dạ dày không khỏe có thể dẫn đến phát sốt không? Tình hình như vậy thì có nghiêm trọng không?”

Sau khi đăng xong thì cô bỏ điện thoại di động xuống.

Khoảng vài phút sau, âm thanh thông báo có bình luận trả lời bài đăng vang lên. Quý Noãn cầm điện thoại lên nhìn, có vài bình luận bên dưới.

Một số là nhân viên trong công ty và Tiểu Bát đang hỏi xem có phải dạ dày cô không ổn không, có nghiêm trọng không.

Hạ Điềm lại gởi một đống dấu chấm hỏi: “????? Cậu sao vậy?”

Tần Tư Đình bình luận bên dưới: “Đúng là viêm dạ dày sẽ xuất hiện triệu chứng phát sốt. Thường là viêm dạ dày cấp tính sẽ xuất hiện tình trạng nôn mửa và phát sốt, cần sử dụng thuốc kháng sinh kết hợp với các thuốc liên quan để trị liệu. Đây không tính là bệnh nặng, nhưng nếu dẫn đến phát sốt thì chứng minh bị viêm hơi nặng, tốt nhất nên nhập viện điều trị.”

Quý Noãn trả lời lại anh: “(Mặt cười) (Quỳ lạy) Thật không hổ danh là bác sĩ, cách nói chuyện y hệt bách khoa Baidu.”

Ngay lúc Quý Noãn cúi đầu đọc bình luận, Tiểu Hồ ngồi phía sau bị điện thoại của boss nhà mình oanh tạc.

“Alo, Mặc tổng…” Lúc Tiểu Hồ nghe điện thoại thì run lẩy bẩy. Cậu ta không hiểu, đáng lý bây giờ Tổng Giám đốc tổng đang bận rộn, sao bất chợt lại gọi điện cho cậu ta vậy.

“Dạ dày Quý Noãn không khỏe sao? Bị phát sốt à?” Mặc Cảnh Thâm hỏi.

“Hả? Có sao?” Mặt Tiểu Hồ nghệch ra, nâng mắt nhìn về phía Quý Noãn đang ngồi cúi đầu lướt điện thoại di động phía trước, lại còn mím khóe môi, sắc mặt rất bình thường: “Nhìn trạng thái của Tổng Giám đốc Quý vẫn khỏe mà, chẳng hề giống bị bệnh gì cả.”

Mặc Cảnh Thâm ở đầu dây bên kia suy nghĩ một lát, chợt trầm giọng hỏi: “Hiện giờ có ai bên cạnh cô ấy?”

“Cũng không có ai, đều là vài sếp lớn trong công ty được mời đến buổi triển lãm hôm nay thôi.” Tiểu Hồ trả lời một cách mập mờ, cậu ta không rõ Tổng Giám đốc Quý và Tổng Giám đốc BGY có thân quen hay không, cũng không thể xác nhận mình có đặt sai vị trí chỗ ngồi hay không. Cậu ta quanh co vòng vèo một hồi mới nói: “Hiện giờ ngồi phía trước cô ấy là người phụ trách nhà triển lãm, phía sau là tôi, ngồi bên tay trái là người phụ trách Tập đoàn bất động sản có tên là Lục Thành từng có quan hệ hợp tác với Tập đoàn MN, bên phải là người phụ trách Tập đoàn BGY từng có quan hệ hợp tác với Tập đoàn MN...”

Mặc Cảnh Thâm mới bước ra từ trong đại sảnh tổ chức hội nghị, nghe thấy ba chữ BGY thì khựng lại, ngẩng đầu nhìn bãi đỗ xe phía xa, nheo mắt lạnh lẽo hỏi: “Người phụ trách BGY? Tổng Giám đốc Vinse quản lý khu vực quốc nội của bọn họ?”

“À, đúng vậy, không phải Mặc tổng không đến đây sao, sao anh lại biết…” Tiểu Hồ bất giác cảm thấy sống lưng lạnh toát theo ngữ điệu lạnh băng của Mặc Cảnh Thâm: “Nhưng hình như sức khỏe Mr. Vinse không được tốt lắm, trạng thái tình thần hơi kém.”

Vẻ mặt Mặc Cảnh Thâm không hề lộ ra biểu cảm gì, anh chỉ điềm tĩnh đáp: “Một lát nữa tôi đến đó.”

“Vâng, Mặc tổng.”

Sau khi tắt điện thoại, Mặc Cảnh Thâm lại mở trang cá nhân của Quý Noãn. Bởi vì tối hôm trước Tần Tư Đình phát hiện và đã thêm anh vào WeChat nên lúc này anh mới đọc được bình luận của Tần Tư Đình gửi cho Quý Noãn, lại thấy Quý Noãn phản hồi ngay bên dưới.

Giỏi lắm, trạng thái đầu tiên trên trang bạn bè có liên quan đến đàn ông, còn vì đàn ông mà viết bài, còn tương tác với một tên đàn ông khác ở bên dưới.

Mặc Cảnh Thâm lại nhìn bài đăng không kèm theo ảnh mà Quý Noãn đăng trên trang cá nhân một lần nữa, rồi lại nhìn đoạn đối thoại của cô và Tần Tư Đình. Chân mày anh nhíu chặt, sắc mặt ngày càng lạnh lùng.


Chương 579: Quan trọng là, sắc mặt của anh khá khó coi

Quý Noãn nhìn thấy lời bình luận vừa rồi của Tần Tư Đình thì biết hẳn là lúc này anh không bận, có thời gian nói chuyện, nên bèn nhắn tin cho anh ta, hỏi ngắn gọn về chuyện viêm dạ dày và phát sốt, tiếp đó lại nói đôi câu khách sáo qua loa.

Sau đó cô để điện thoại xuống, chưa đầy nửa tiếng sau thì Mặc Cảnh Thâm gọi điện tới.

Từ lúc về nước đến nay, cô vẫn chưa lưu số của Mặc Cảnh Thâm vào danh bạ.

Quý Noãn nhìn thấy dãy số không cần lưu cũng đã thuộc lòng hiện lên điện thoại di động thì bắt máy.

Giọng anh truyền đến: “Buổi triển lãm kết thúc chưa?”

“Vẫn chưa, có lẽ phải hơn một tiếng nữa.”

“Ừm.”

Quý Noãn vừa nghe giọng điệu tích chữ như vàng của anh, vừa nhìn đám đông yên tĩnh xung quanh mình, nhỏ giọng: “Tôi không tiện nghe điện thoại ở đây cho lắm, anh gọi tới là muốn nói gì với tôi?”

Anh thản nhiên nói: “Nhìn đằng trước, bên phải.”

Quý Noãn sững sờ, ngước mắt nhìn về hướng anh nói. Đầu tiên là cô thấy khán đài triển lãm, sau đó xoay đầu về hướng bên phải thì bỗng thấy một người đàn ông mặc âu phục đen đứng ở khu nghỉ ngơi bên cạnh gian hàng triển lãm ít được chú ý.

Quý Noãn: “…”

Người đàn ông này tới đây lúc nào vậy?

Không phải anh đã bảo hôm nay có cuộc họp quan trọng, thế nên để Tiểu Hồ theo cô tới đây, rồi lát nữa đến tìm anh sao? Sao anh lại đến buổi triển lãm chứ?

Hơn nữa, Mặc Cảnh Thâm có thể đứng ở đó, rõ ràng là người ở đây nhận ra anh nhưng không dám cản. Bên này không có chỗ ngồi, vì vậy bọn họ đã mở cánh cửa bên cạnh khán đài để anh đi đâu cũng có thể nhìn được gian hàng triển lãm ở khoảng cách gần.

Quan trọng là, sắc mặt của anh khá khó coi. Đặc biệt là khi trông thấy Mr. Vinse hơi ngả người vào cô vì khó chịu, sắc mặt của Mặc Cảnh Thâm lại càng lạnh hơn.

Nhận thấy Quý Noãn đang ngồi cạnh mình vốn vẫn ổn, giờ lại bỗng dưng như có sự thay đổi nhỏ, Mr. Vinse ngồi gần cô nhất, nhưng vì Mặc Cảnh Thâm đang đứng là ở phía sau ánh đèn mà không nhìn rõ, thế là chỉ nhìn lên gian hàng một lát rồi dời mắt sang nhìn cô: “Cô đang nhìn gì thế?”

Vẻ mặt Quý Noãn bình tĩnh: “Không có gì.” Cảm thấy vừa rồi hình như anh ta nói chuyện hơi uể oải, nên cô nhìn sang, nói: “Tôi vừa mới hỏi một người bạn là bác sĩ, anh ta nói bị viêm dạ dày dẫn tới phát sốt như anh nếu trở nặng thì phải nhập viện điều trị mấy ngày, không thể gắng gượng chịu đựng.”

Mr. Vinse cười nhạt: “Ừm, hai ngày nữa xong việc mà vẫn chưa khỏe, tôi sẽ đi khám thử.”

“Bây giờ đã phát sốt rồi, anh còn đợi xong việc mới đi? Lát nữa buổi triển lãm kết thúc thì đi liền đi.”

Mặc Cảnh Thâm đứng ở đằng xa, lúc này trông thấy Quý Noãn đang châu đầu ghé tai với người đàn ông bên cạnh, có vẻ như đang nói chuyện rất nghiêm túc, thì sắc mặt dần dần trầm xuống.

Khi mới vào đây, anh đã thấy hai người họ ngồi chung với nhau. Cô gái thường ngày hay trừng mắt với anh giờ đây lại đang tươi cười với người đàn ông thường xuyên đi Luân Đôn bầu bạn với cô ba năm trước. Hơn nữa vừa rồi cô còn đặc biệt đăng tin lên trang cá nhân vì người đàn ông đó.

Buổi triển lãm đã đến giai đoạn quan trọng, người trên sân khấu cũng đang giảng giải đến chỗ quan trọng. Quý Noãn nhìn lên gian hàng triển lãm, không thèm nhìn ai khác. Sau khi xem xong một phần triển lãm, khi các mô hình và hình ảnh giới thiệu trên màn hình lớn trước gian hàng được chuyển sang cái khác, cô mới cúi đầu nhìn điện thoại. Nhìn trong chốc lát thì cô mới nhớ ra Mặc Cảnh Thâm vừa mới tới, thế là lại ngước mắt lên, nhưng người đàn ông ban nãy đứng trong chỗ tối cạnh gian hàng đã không còn ở đó nữa.

Ánh mắt Quý Noãn khựng lại.

Là có việc nên lại đi rồi sao?

Cô dời mắt, tiếp tục nhìn lên gian hàng triển lãm. Nhưng chưa tới mấy phút thì người phụ trách của Tập đoàn Lục Thành đã đứng dậy đi nhà vệ sinh. Mấy phút sau có người trở về, ngồi xuống cạnh cô.

Ban đầu Quý Noãn không để ý cho lắm, vì bây giờ, ngoại trừ sân khấu trong phòng triển lãm này thì những chỗ khác đều hơi mờ sáng. Đột nhiên cô cảm thấy bên cạnh mình xuất hiện loại cảm giác quen thuộc, còn mang theo khí thế nặng nề lại lành lạnh nào đó, khiến cô bỗng nghiêng đầu nhìn qua. Đầu tiên là cô nhìn thấy đôi chân dài mặc quần tây đen, sau đó lại nhìn lên một chút, thấy áo sơ mi đen và áo khoác âu phục được để bên cạnh, lại nhìn lên tiếp, thấy cổ áo sơ mi đã được cởi hai ba cái cúc áo, rồi đến xương quai xanh quyến rũ của đàn ông, yết hầu, cuối cùng là đường nét quai hàm rõ ràng và vô cùng tuấn tú…

Cho đến khi nhìn vào mắt Mặc Cảnh Thâm, Quý Noãn lập tức hơi nhếch môi, không kìm được mà nhìn về phía khác, tỏ vẻ chẳng hiểu gì cả: “Đây không phải chỗ ngồi của người phụ trách Tập đoàn Lục Thành sao? Anh ngồi ở đây lát nữa anh ta về sẽ ngồi đâu?”

Thấy cô mãi sau mới phản ứng, lại nghiễm nhiên cứ nói chuyện lạc đề như vậy, mặt anh không cảm xúc: “Em quan tâm đến nhiều người nhỉ. Anh đã bảo người sắp xếp chỗ ngồi VIP cho anh ta ở hàng trước rồi.”

Quý Noãn “à” một tiếng, dời mắt, tiếp tục nhìn lên gian hàng, không để ý đến anh nữa.

Xung quanh rất yên tĩnh, mọi người đều chỉ nhỏ giọng trò chuyện vài câu, sau đó tiếp tục kiên nhẫn lắng nghe lời giảng giải trên sân khấu. Mặc Cảnh Thâm cũng không nói gì thêm, chỉ ngồi bên cạnh Quý Noãn.

Bỗng, có một bàn tay đặt lên tay phải của Quý Noãn, cô đưa mắt nhìn sang Mr. Vinse đang ngồi ở bên phải mình. Anh ta nghiêng người ghé vào tai cô, nói: “Cô hãy nhìn mô hình hiện đang được trưng bày kia đi, đó là mô hình tổng thể của một số biệt thự mang phong cách châu Âu mà công ty chúng tôi định quảng bá ở các khu dân cư tại những thành phố khác nhau trong cả nước. Cô thấy thiết kế của những biệt thự đó thế nào?”

Không phải Mr. Vinse đang thiếu tôn trọng Quý Noãn, mà là vì muốn thu hút sự chú ý của cô nên mới đặt tay mình lên tay cô khi nói chuyện. Nhưng thấy Quý Noãn không rút tay ra, cũng không đẩy mình ra, vì thế Mr. Vinse cũng tiếp tục phủ tay lên tay cô một cách tự nhiên như vậy.

Quý Noãn nhìn lên mấy mô hình kiến trúc và hình ảnh chi tiết chuyển đổi trên màn hình mà Mr. Vinse đang nói tới, cảm thấy hơi quen. Đó không phải là phong cách kiến trúc biệt thự trong khu đại gia của BGY mà mấy năm sau được rất nhiều người giàu vô cùng ngưỡng mộ sao?

Không ngờ BGY lại bắt đầu quảng bá và thiết lập những điều này từ bây giờ. Cô cảm thấy mình như thể đang bước vào một thời điểm nhất định trong lịch sử. Quý Noãn cười, chưa kịp lên tiếng thì bỗng cảm thấy áp suất không khí ở bên trái mình thấp đến mức rất nhiều người xung quanh cô đã gần như bị đóng băng.

Cô dời mắt qua, đồng thời nghe thấy giọng nói trầm lạnh của Mặc Cảnh Thâm: “Bình thường em tiếp xúc với người khác, lúc nói chuyện đều phải động tay động chân như vậy sao?”

Lúc nói chuyện, vẻ tức giận trên mặt Mặc Cảnh Thâm lộ liễu hơn bao giờ hết. Bất cứ ai cũng có thể thấy được anh đang nổi giận.

Quý Noãn nghe anh nói thế thì lập tức muốn rút tay về, nhưng cổ tay bỗng đau nhói. Cô đảo mắt nhìn về phía người đàn ông đã kéo tay cô ra trước, đối mặt với đôi mắt đen thẫm của anh.

Đôi mắt xưa nay thâm trầm lạnh nhạt giờ đây cứ như biển lửa sâu thẳm, nhìn cô chằm chằm như muốn đốt cháy cô. Từng đường nét trên mặt đều bị kéo căng, rõ ràng là lúc này anh đang kiềm chế cơn giận.

Quý Noãn chưa từng nhìn thấy dáng vẻ tức giận thế này của Mặc Cảnh Thâm, cũng rất ít khi thấy anh tức giận.

Nhất là cơn giận bùng nổ trực tiếp thế này, đây gần như là lần đầu tiên.

Tim cô hơi thắt lại, lập tức nhíu mày: “Đau…”

Mặc Cảnh Thâm nhìn vào khuôn mặt nhăn nhó của cô trong giây lát, chợt ý thức được vừa rồi mình mạnh tay cỡ nào, lập tức buông tay cô ra, nhưng khuôn mặt vẫn không hề có cảm xúc, lạnh lẽo như sắp kết băng.

Hôm nay Mr. Vinse khó chịu trong người, thế nên khả năng chú ý không được nhạy cảm như bình thường. Quả thật là khi loáng thoáng nghe Quý Noãn nói ra chữ “đau” kia thì anh ta mới dời mắt nhìn qua phía bên kia của cô.

Hai người đàn ông nhìn nhau, một người hơi ngẩn ra, một người cao quý hờ hững.

Có mạch nước ngầm không nói rõ được cùng lúc trào lên trong mắt cả hai.

Vì hôm nay Mr. Vinse không được thoải mái cho lắm, nên khi nói chuyện cô phải lại dựa gần anh ta một chút, kẻo lúc anh ta nói nhỏ hơn bình thường cô lại nghe không rõ. Hơn nữa vừa rồi anh ta cũng nói chuyện đứng đắn với cô, thảo luận về các mô hình kiến trúc ở trước mặt. Cô chỉ hơi nhạy cảm khi tay mình bỗng nhiên bị chạm vào, nhưng lại do dự vì cảm thấy Mr. Vinse đang sốt, độ nóng trong lòng bàn tay rất rõ ràng, vì vậy mới không gỡ tay ra.

Họ chỉ chạm tay chưa đầy một phút, vậy mà không ngờ Mặc Cảnh Thâm bình thường không thể hiện cảm xúc lại nổi nóng như thế.

“Mặc tổng?” Mr. Vinse lên tiếng trước, lại thấy chẳng biết anh ngồi bên cạnh Quý Noãn từ khi nào thì cũng đã hiểu ra điều gì đó. Tuy nhiên, sự quan tâm của Quý Noãn lại khiến cho một số cảm xúc mà anh ta đã gần như từ bỏ lại bắt đầu rục rịch dâng lên lần nữa, nhất thời có ý định muốn chiến đấu đến cùng. Dẫu cho người mà mình phải chống lại là Mặc Cảnh Thâm thì anh ta cũng không có ý định từ bỏ dễ dàng như vậy.

Vậy nên, tuy lời nói của Mr. Vinse nghe có vẻ khách sáo, nhưng lại chứa đầy cảm xúc mà chỉ Mặc Cảnh Thâm mới có thể hiểu được.

Bây giờ, vừa nhìn là biết mối quan hệ giữa Quý Noãn và Mặc Cảnh Thâm vẫn chưa trở lại bình thường. Chuyện ở Nguyệt Hồ Loan anh ta sẽ không lắm mồm, nhưng nếu Quý Noãn vẫn chưa tái hôn với Mặc Cảnh Thâm, cũng không trở lại như lúc ban đầu với Mặc Cảnh Thâm, vậy chứng tỏ là anh ta vẫn còn cơ hội.

Mặc Cảnh Thâm không nói gì, thậm chí không thèm trả lời câu nào, chỉ lạnh nhạt nhìn anh ta.

Hai người đàn ông ngồi bên cạnh cô đều cao khoảng 1m88, dáng người gần như hoàn hảo, lại còn đều mặc áo sơ mi cầu kỳ và đắt tiền, hơn nữa còn đều là màu đen.

Ngoài sự thua kém về thân phận, thân phận Tổng Giám đốc của BGY không thể bì kịp thân phận Tổng Giám đốc của Tập đoàn Shine – tập đoàn có quy mô trên toàn thế giới khiến người khác phải hít hà, thì Mr. Vinse thật ra cũng là tinh anh trong tinh anh, không hề rụt rè chút nào khi ở trước mặt Mặc Cảnh Thâm.

Khí chất của hai người đàn ông này đều lạnh lùng và cách biệt với quần chúng.

Càng quan trọng hơn là, hai người đàn ông này một trái một phải ngồi bên cạnh, đúng lúc kẹp cô ở giữa.

Chẳng hiểu sao Quý Noãn lại cảm thấy tình cảnh hiện giờ của mình có thể so sánh với chiến trường thảm khốc.

Mấy năm nay, cô không hề cố ý thân thiết với Mr. Vinse, mà trái lại rất tự nhiên. Lúc mới về nước, người mà cô tiếp xúc nhiều nhất chỉ có Mr. Vinse, nhưng mối quan hệ này trong mắt Mặc Cảnh Thâm lại không phải như vậy.

Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt dời mắt trước. Khi người hướng dẫn trên sân khấu thông báo buổi triển lãm hôm nay đến đây là kết thúc, anh lập tức đứng dậy muốn dẫn Quý Noãn đi.

Lúc Quý Noãn bị buộc phải đứng dậy theo, Mr. Vinse cười như không cười, hờ hững nói: “Trụ sở của Tập đoàn Shine vẫn ở Los Angeles. Mấy năm nay, số lần về nước của Mặc tổng không nhiều. Lần này hình như anh ở lại trong nước hơi lâu, ý là… cũng muốn dời trụ sở về trong nước sao?”

Mặc Cảnh Thâm dừng chân lại, thản nhiên nói: “Trụ sở của Tập đoàn Mặc Noãn dời về nước, Tập đoàn Shine muốn dời về nước thì có gì không được?”

Quý Noãn: “…”

Tập đoàn Mặc Noãn?

Rõ ràng cô đã đổi tên thành Tập đoàn MN rồi cơ mà… Thế mà anh cứ nhất định phải gọi là Mặc Noãn.

Mr. Vinse nhìn Quý Noãn, thấy cô nhếch môi, rõ ràng không có ý định phối hợp với sắc mặt của Mặc Cảnh Thâm, thì cong môi cười: “Mặc Noãn? Sao tôi nhớ lúc cô ấy đăng ký tên công ty ở Luân Đôn, ân sư của cô ấy nói cô ấy có thể dùng tên cũ, nhưng cô ấy vẫn khăng khăng đổi thành MN. Vốn định dùng chữ cái khác, nhưng để dễ nhớ, cô ấy đã lấy hai chữ MN. Cái tên này chẳng có quan hệ gì với hai chữ Mặc Noãn cả.”

Quý Noãn: “…”

Lúc trước Mr. Vinse không sống ở Hải Thành, cô còn tưởng anh ta không tiếp cận cô là vì mối quan hệ với Mặc Cảnh Thâm. Nhưng bây giờ có vẻ như không phải như vậy.

Giọng điệu của anh ta rõ ràng là đang nhắm vào Mặc Cảnh Thâm, hoàn toàn không hề bị lép vế trước khí thế của anh.

Quý Noãn có thể ngửi thấy mùi thuốc súng vô cùng rõ ràng.

Mặc Cảnh Thâm đang nắm tay Quý Noãn chợt đổi thành ôm eo, đồng thời lặng lẽ siết chặt eo cô, đôi môi mỏng phát ra tiếng cười nhạo, không hề lung lay chút nào, nói: “Anh tưởng cái tên MN thay thế được cái tên Mặc Noãn sao? Mấy tháng trước, từng có truyền thông nước Anh và truyền thông trong nước phỏng vấn riêng, hỏi cô ấy về ý nghĩa của cái tên MN. Cô ấy nói chẳng qua là cái tên cũ của phòng giao dịch mình dài quá, để phù hợp với quốc tế nên mới đổi thành chữ cái. Là chính miệng cô ấy trả lời phỏng vấn đáng tin hơn hay là lời anh nói đáng để tôi phí thời gian đắn đo hơn? Hay là, anh chỉ có thể tìm chút cảm giác an ủi trong mấy câu nói này?”

Sắc mặt Mr. Vinse hơi trầm xuống.

Mặc Cảnh Thâm ôm eo cô đi thẳng ra ngoài, lần này Mr. Vinse không nói gì nữa. Vốn dĩ Quý Noãn muốn nói gì đó với Mr. Vinse, nhưng nghĩ thế lực của anh ta và Mặc Cảnh Thâm không ngang nhau, bây giờ cô có nói gì đi nữa thì cũng không có ích gì cho anh ta.

Nhưng trước khi rời khỏi tầm mắt của Mr. Vinse, cô vẫn lặng lẽ ngoảnh đầu nhìn anh ta, giơ ngón tay chỉ vào dạ dày mình, ý là nhắc anh ta nhớ đến bệnh viện.

Thấy Quý Noãn như vậy mà còn ngoái lại nhìn Mr. Vinse, sau khi đưa cô ra khỏi phòng triển lãm, Mặc Cảnh Thâm liền buông cô ra, không nói lời nào, thậm chí còn không thèm liếc nhìn cô chứ đừng nói chi là cúi đầu cố ý nói chuyện thân mật.

Sau khi đi ra, Quý Noãn nhìn bóng lưng Mặc Cảnh Thâm rồi bước nhanh theo, phát hiện đường nét quai hàm của anh rất căng, rất lạnh lùng.

Chương 581: Sau đó nhìn thấy tổng giám đốc mặc hình như cũng đi qua hướng đó


Cô nhìn anh: “Chẳng qua là ngồi nói chuyện với nhau thôi, chạm tay thì đã sao? Có cần không khách sáo với người ta như vậy không?”

Anh không để ý tới cô, đi thẳng đến chỗ bảo vệ ngoài bãi đỗ xe để nhận lấy chìa khóa xe điện tử, lạnh lùng hỏi: “Đỗ ở đâu?”

Bảo vệ cung kính nói: “Thưa ông, xe của ông vừa nãy được chúng tôi đỗ ở số 208 dưới tầng B2 ạ.”

Mặc Cảnh Thâm bước xuống cầu thang của bãi đỗ xe.

Quý Noãn lại đảo mắt nhìn về phía Tiểu Hồ cũng cùng đi ra. Lúc này, mặc dù Tiểu Hồ không hiểu tình hình, nhưng cứ luôn có cảm giác khó bảo toàn bản thân, nên nãy giờ không dám nói câu nào. Lúc chạm mắt với Quý Noãn, cậu ta vội vã quay đi, đuổi theo bóng lưng của Mặc Cảnh Thâm, kêu lên đầy tha thiết: “Mặc tổng…”

Khi ngồi vào xe, Mặc Cảnh Thâm ngồi phía sau, lúc Quý Noãn lên xe anh cũng không thèm phản ứng hoặc liếc nhìn cô lấy một cái.

Anh cúi đầu cầm mấy tập tài liệu để ở ghế sau lên đọc, sắc mặt vẫn vừa lạnh vừa tệ.

Anh không nói lời nào, Quý Noãn cũng không nói chuyện. Ngón tay thon dài của anh lật tài liệu trong tay, xem cô như không khí.

Tiểu Hồ vừa lái xe vừa nhìn đồng hồ, sau đó cả gan phá vỡ bầu không khí quá yên tĩnh trong xe: “Mặc tổng, buổi triển lãm sáng nay kết thúc quá sớm, anh còn muốn tiếp tục lịch trình buổi chiều không? Hay là về thẳng khách sạn luôn? Bây giờ đã hơn mười hai giờ rồi, anh và Quý tổng đều chưa ăn gì, có muốn tìm chỗ nào đó ăn trước cái gì không?”

“Được.” Quý Noãn trả lời, đúng lúc cô đang đói bụng.

Anh không nhướng mắt, thản nhiên nhìn sang cô gái vừa nghe thấy sắp đi ăn là sắc mặt rạng rỡ, lạnh nhạt nói: “Tùy.”

Thấy anh chịu nói chuyện, Quý Noãn mới đảo mắt nhìn sang anh: “Đi ăn cơm Trung hay cơm Tây?”

Mặc Cảnh Thâm im lặng nhìn vẻ mặt như chẳng xảy ra chuyện gì của cô, ánh mắt lành lạnh, không nói lời nào.

Quý Noãn vô cùng tự giác dời mắt đi không nhìn anh nữa, tự quyết định: “Mấy ngày trước ăn cơm Trung suốt rồi, ở Bắc Kinh này cũng không có cơm Trung ngon, hôm nay đi ăn cơm Tây đi.”

Tiểu Hồ thấy Tổng Giám đốc Mặc vẫn không nói gì thì tiếp tục lái xe, tìm một nhà hàng Tây có vẻ không tệ gần đó.

Sau khi vào nhà hàng, Quý Noãn đưa menu để bọn họ gọi món, nhưng Mặc Cảnh Thâm lại ném menu cho Tiểu Hồ, bảo cậu ta gọi.

Tiểu Hồ lại run lẩy bẩy: “Chuyện này… Mặc tổng, mặc dù tôi hiểu rõ khẩu vị của anh, nhưng thật sự không hiểu rõ khẩu vị của Quý tổng. Hay là hai người gọi đi?”

Quý Noãn không có ý định nhận lấy menu, dù sao ăn đại chút gì đó cũng được. Cô nhìn Tiểu Hồ, bảo cậu ta đưa menu cho Mặc Cảnh Thâm.

Mặc Cảnh Thâm cũng không có ý định nhận lấy menu.

Anh hời hợt: “Em muốn ăn gì thì tự gọi đi, bây giờ tôi thậm chí còn không hiểu mắt nhìn đàn ông và phẩm vị của em, sao có thể biết được em thích ăn gì chứ.”

Quý Noãn: “…”

Có ý gì đây? Ý nói là bây giờ cô đối xử tốt với Mr. Vinse, mỉa mai mắt nhìn đàn ông và phẩm vị của cô tệ hại sao?

Tiểu Hồ: “…”

Này là Tổng Giám đốc Mặc đang ghen phải không?

“Vị trí hôm nay là sau khi sắp xếp xong mới ngồi, khoảng cách khá gần. Mấy năm nay Mr. Vinse rất chiếu cố tôi, nói vài câu với anh ta cũng chẳng có gì không ổn. Mặt khác, Mr. Vinse theo đuổi tôi hơn ba năm, chúng ta đều là người trưởng thành, giữa tôi và anh ta cũng chưa từng làm gì, chỉ đơn giản là chạm tay khi trò chuyện mà thôi, tôi sĩ diện đến mức đó sao?”

Mặc Cảnh Thâm im lặng nhìn cô, ánh mắt lành lạnh.

Tiểu Hồ đã chậm rãi đứng dậy, cảm thấy chủ đề này thật sự không thích hợp để nghe, bèn nhỏ giọng nói: “Tôi đi nhà vệ sinh…”

Nói xong cậu ta liền chuồn lẹ như lòng bàn chân được bôi dầu.

Nhân viên phục vụ đứng bên cạnh hơi lúng túng, lễ phép hỏi: “Thưa cô, cô muốn gọi gì ạ?”

Trong trường hợp này, đàn ông đều sẽ nhường phụ nữ, vì thế nhân viên hỏi thẳng nhà gái theo thói quen.

Quý Noãn xem menu, không muốn tiếp tục làm phí thời gian của nhân viên phục vụ, thế là gọi đại mấy món. Sau đó nhân viên phục vụ khách sáo nhận lại menu rồi xoay người rời đi.

Quý Noãn cúi đầu xem điện thoại.

Anh không nói lời nào, vậy thì cô sẽ càng không chủ động nói chuyện trước.

Dẫu sao thì cô cũng ít thấy Mặc Cảnh Thâm tức giận như thế. Anh nổi giận nghiêm túc thế này, ngay cả khi cô còn gắn bó keo sơn với anh như trước kia cũng không biết phải dỗ thế nào, huống chi bây giờ cô hoàn toàn không có ý định đi dỗ ngọt.

Muốn giận thì giận đi, cô không thèm quan tâm.

Cô vẫn luôn giữ thái độ bạn bè với Mr. Vinse, ba năm qua cũng chưa từng đồng ý, cũng chưa bao giờ làm chuyện gì mờ ám. Cô luôn tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc của mình.

Nhưng ba năm nay Mr. Vinse đã giúp đỡ và chiếu cố cô rất nhiều. Ba năm nay, mỗi lần cô gặp phải vấn đề nan giải, Mặc Cảnh Thâm không hề xuất hiện. Anh đối với cô cơ bản là tình trạng nuôi thả, dù anh tuân theo quỹ đạo cuộc đời cô, nhưng có một số việc buộc phải buông tay, buộc phải để mặc cô tự rèn luyện.

Trong ba năm anh không quan tâm đến cô, cô có kiên cường thế nào đi nữa thì cũng vẫn cần bạn bè dìu dắt và giúp đỡ. Trong thời gian anh không ở bên cô, cô luôn biết ơn những người đã giúp đỡ mình. Vì vậy, cô không thể nào giữ mãi thái độ lạnh nhạt với Mr. Vinse.

Cô quan tâm sức khỏe của Mr. Vinse cũng chẳng có gì sai. Nếu Hạ Điềm không khỏe, cô sẽ càng quan tâm hơn, thậm chí còn cương quyết đưa Hạ Điềm đến thẳng bệnh viện.

Giữa bạn bè, sao lại không được quan tâm nhau chứ?

Lúc ra khỏi nhà vệ sinh, Tiểu Hồ đứng từ xa nhìn bầu không khí ở bàn bên kia, hình như vẫn còn chiến tranh lạnh.

Cậu ta do dự rất lâu mới quyết định quay lại, nhưng cố ý giảm bớt cảm giác tồn tại của mình, cũng không dám nói chỗ ngồi của Quý Noãn và Tổng Giám đốc BGY là do cậu ta sắp xếp. Vốn cậu ta có lòng sắp xếp cho Quý Noãn ngồi cạnh đối tác, ai ngờ lại gây ra chuyện này.

Thấy Tiểu Hồ trở về, Quý Noãn bỗng đứng dậy: “Tôi cũng đi nhà vệ sinh.”

Tiểu Hồ đứng bên cạnh ho khan một tiếng. Trong bầu không khí thế này, trốn đi vệ sinh quả thật là cách tốt nhất.

Cậu ta vội chỉ hướng nhà vệ sinh: “Nhà vệ sinh nữ ở bên kia, hình như ở tầng hai, tầng một là nhà vệ sinh nam.”

Quý Noãn gật đầu, cầm túi xách và điện thoại của mình xoay người rời đi.

Sau khi Quý Noãn rời đi chưa đầy một phút, Mặc Cảnh Thâm cũng đứng dậy. Tiểu Hồ nheo mắt, không dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn Tổng Giám đốc Mặc, sau đó nhìn thấy Tổng Giám đốc Mặc cũng đi về hướng đó.

Vừa rồi cậu ta nhắc nhở Quý Noãn, chắc là Tổng Giám đốc Mặc nghe được, nhưng lúc cậu ta nhìn lại, thấy boss nhà mình trực tiếp đi lướt qua nhà vệ sinh nam, bước thẳng lên tầng hai.

Ủa?

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire