jeudi 11 septembre 2025

Chương 603: Thật sự là vội đến giải vây cho cô sao?

  Danh sách chương       Facebook      Thế giới ngôn tình

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Quý Noãn vốn chẳng coi Dung Thành ra gì, chỉ là vị công tử nhà họ Dung ở Bắc Kinh này vì em gái mình mà ra mặt mà thôi.

Thế nhưng cô không ngờ Tiêu Lộ Dã lại có mặt ở đây.

Cô nghiêng đầu nhìn người đàn ông đang bước đến gần.

Tiêu Lộ Dã thuận tay nhấc khay bánh bông lan của bàn nào đó mà bồi bàn đang bê ngang qua, đặt xuống trước mặt Quý Noãn: “Mấy món ở nhà hàng này thật sự rất ngon, nhưng sợ là không hợp với khẩu vị của em. Cứ ăn vài miếng bánh là được rồi.”

Bồi bàn thấy đây là công tử nhà họ Tiêu nên cũng không dám lên tiếng, chỉ quay người đi lấy một đĩa bánh bông lan khác mang đến.

Quý Noãn nhìn đĩa bánh trước mặt, giọng nói vừa lãnh đạm vừa sâu xa: “Không biết gần đây Bắc Kinh có cơn gió lành nào mà quy tụ được toàn nhân vật lớn, đến cả Tiêu tổng cũng bị thổi đến đây rồi.”


Tiêu Lộ Dã vẫn đứng bên cạnh bàn đút một tay vào túi quần, cười nói: “Đến cả nhân vật hàng đầu như Mặc Cảnh Thâm cũng bị cuốn về Bắc Kinh rồi thì có thể thấy gần đây Bắc Kinh có rất nhiều điểm hay. Nơi này có thể kiếm được nhiều dự án lớn nên người ở mọi tầng lớp đổ dồn về đây cũng không có gì lạ. Sao hả, chỉ cho phép Mặc Cảnh Thâm nhà em đến đây, còn anh thì không thể đến đây gặp bạn gặp bè sao?”

Quý Noãn mỉm cười ra vẻ nhiệt tình: “Cũng đến mức đấy.” Cô chỉ vào phía bên kia bàn ăn: “Nếu Tiêu tổng không chê việc ngồi đây thì để tôi gọi người mang thêm cho anh một cái ghế rồi ăn cùng nhau nhé?”

Mặc Cảnh Thâm nhà em?

Dung Thành lặng lẽ ngồi một bên, tầm mắt rơi trên mặt Tiêu Lộ Dã. Từ trước tới nay anh ta chưa từng nghe nói nhà họ Tiêu và nhà họ Quý có quan hệ qua lại. Hơn nữa nhà họ Tiêu và nhà họ Mặc lại là láng giềng ở hai thành phố, giống như hai ông vua ở cùng một lãnh thổ, vốn dĩ là hai gia tộc lớn đang đối đầu. Thế nhưng vừa rồi Dung Thành nghe qua thì lại không có vẻ gì là như vậy.


“Không cần thêm ghế đâu.” Tiêu Lộ Dã nhướng cặp lông mày anh tuấn, nhìn chiếc ghế sofa Quý Noãn đang ngồi: “Chỗ ngồi của em chẳng phải rất rộng sao? Chẳng lẽ không nhường cho anh ngồi cùng được à?”

Quý Noãn còn chưa trả lời thì Tiêu Lộ Dã đã vô cùng phóng khoáng tự nhiên ngồi xuống một bên ghế sofa của cô, thậm chí còn không chừa chút khoảng trống nào mà ngồi sát vào cạnh cô, như thể quan hệ của họ gần gũi thân thuộc từ rất lâu rồi.

Thấy cảnh này, Dung Thành lại liếc nhìn Tiêu Lộ Dã, không hiểu rõ anh ta có ý gì.

Nếu nói người thừa kế nhà họ Tiêu có tình ý gì với Quý Noãn thì vừa rồi anh ta sẽ không thể nhắc đến Mặc Cảnh Thâm được.

Dung Thành lăn lộn trong giới thương nhân nhiều năm, lại trấn giữ ở một thành phố trù phú như Bắc Kinh, tiếp xúc không ít với người thừa kế của các gia tộc lớn. Tuy ít tiếp xúc với Tiêu Lộ Dã, nhưng ít ra anh ta cũng biết bình thường Tiêu Lộ Dã không quá gần gũi phụ nữ, nhiều nhất cũng chỉ là tin đồn anh ta theo đuổi thiên kim tiểu thư của Tập đoàn Thời Đạt Thời Niệm Ca đã lâu, nhưng vẫn chưa được toại nguyện.


Quý Noãn này lợi hại đến mức độ nào đây, một mình Mặc Cảnh Thâm chưa đủ, mà đến cả Tiêu Lộ Dã cũng vội vã chạy đến che chở cho cô ta?

Quý Noãn thấy Tiêu Lộ Dã ngồi xuống, chỉ tỉnh bơ liếc xéo anh ta. Tiêu Lộ Dã vô cùng tự nhiên nhìn cô, như thể chuyện hai người ngồi chung thế này là vô cùng đương nhiên.

Quý Noãn không phản đối, vừa khéo cô cũng không hề có hứng thú với bàn tiệc hào hoa mà Dung Thành mời. Bây giờ Tiêu Lộ Dã đưa cho cô một đĩa bánh, tuy cũng là của nhà hàng này nhưng dù sao cũng mang tiếng là Tiêu Lộ Dã mời, không hề liên quan gì đến Dung Thành, nên cô đàng hoàng cầm chiếc nĩa nhỏ bên cạnh lên ăn.

Dung Thành thấy Quý Noãn không hề có ý định tránh né sự nghi ngờ của người khác thì lại càng không hiểu quan hệ giữa cô và Tiêu Lộ Dã là như thế nào.

“Quý tổng.” Dung Thành nhìn cô cười thâm thúy: “Thế mà Dung Thành tôi không biết, Tập đoàn MN và Tập đoàn Lăng Tiêu lại có quan hệ với nhau đấy?”

Rõ ràng anh ta điều tra ra được chuyện của Tập đoàn MN, rồi quan hệ giữa nhà họ Quý và họ Mặc, cả chút chuyện bên Luân Đôn nữa, nhưng dường như trong đó không hề có chuyện gì liên quan đến Tập đoàn Lăng Tiêu.

“Quan hệ làm ăn thì không có, nhưng tất cả mọi người đều đã từng gặp mặt ở Hải Thành. Tôi và Tiêu tổng cũng từng gặp gỡ riêng vài lần, Dung tổng không cần phải soi mói quá đà như vậy. Ai ai cũng là bạn, sao lại không có các mối quan hệ xã giao được?” Quý Noãn ăn một miếng kem tươi trên bánh, khóe môi khẽ cong lên.

“Vậy à? Nhưng sao tôi thấy dường như Tiêu tổng và Quý tổng không phải chỉ có quan hệ xã giao đơn giản như vậy nhỉ? Có vẻ như ngoại trừ cô Thời ở Hải Thành thì không có bất kỳ cô gái nào có thể đứng gần Tiêu tổng trong vòng một mét. Anh ta nổi tiếng vì không gần phụ nữ.” Dung Thành vừa nói vừa cười nhìn Tiêu Lộ Dã: “Chẳng lẽ gần đây Tiêu tổng đổi tính rồi sao?”

Tiêu Lộ Dã ngồi cạnh Quý Noãn, ngoại trừ đưa đĩa bánh kem cho cô lúc đầu ra thì cũng chỉ thờ ơ liếc nhìn dáng vẻ cô ăn bánh.

Dung Thành vừa nói xong, Quý Noãn thấy Tiêu Lộ Dã cũng không có ý định nói thêm thì bồi bàn đã đưa thức ăn lên. Tuy Tiêu Lộ Dã không phải là người làm mặt lạnh với người khác như Mặc Cảnh Thâm, nhưng cũng không phải là người chịu liếc mắt nhìn người khác, đến cả Dung Thành mà anh ta cũng chỉ liếc mắt nhìn vài lần. Lúc nói chuyện với Tiêu Lộ Dã, Dung Thành cũng có phần kiềm chế, không lên tiếng phách lối ra vẻ bề trên như vừa rồi nữa.

Tiêu Lộ Dã cầm chiếc tách kiểu cách mà bồi bàn đặt trước mặt Quý Noãn lên, uống một ngụm.

Quý Noãn quay sang nhìn anh: “Đây là cà phê tôi gọi đấy.”

“Phụ nữ nên uống Capuccino hay Mocha thêm đường thêm sữa thì mới tốt, uống cà phê nguyên chất này làm gì? Không thấy đắng sao?” Tiêu Lộ Dã bê tách cà phê lên, liếc cô một cái rồi khẽ cười: “Coi chừng uống lâu thì răng lại vàng hết ra.”

Quý Noãn: “… Mấy năm nay tôi phải thức đêm làm việc, khi buồn ngủ đều phải dựa vào cà phê nguyên chất, bây giờ thành thói quen thôi.”

Tiêu Lộ Dã ngắm nhìn hàm răng trắng đều lộ ra khi cô nói thì mím môi cười, vẫn bê tách cà phê của cô lên, giọng nói thờ ơ: “Về nước thì đổi mấy thói quen này đi. Cà phê uống có chừng mực thôi, uống nhiều nước hoa quả hoặc nước lọc ấy. Sớm muộn gì em cũng phải mang thai sinh con, phải ăn uống cho lành mạnh, chú ý bồi dưỡng cơ thể. Chẳng may em uống nhiều cà phê rồi đến khi sinh ra một cục than nhỏ cho nhà họ Mặc thì chắc ông cụ Mặc tức chết mất.”

Anh ta nói chuyện gì thế?

Mặt Quý Noãn xanh mét, cô nhìn anh ta chòng chọc. Tiêu Lộ Dã vẫn lơ đễnh, làm một hơi hết nửa tách cà phê của cô.

Cô đang định lên tiếng thì qua khóe mắt lại nhìn thấy sắc mặt Dung Thành đang ngồi đối diện trở nên âm trầm, rõ ràng là vì câu nói vừa rồi của Tiêu Lộ Dã.

Hóa ra…

Tiêu Lộ Dã thật sự là đến đây giải vây cho cô sao?

Quan hệ của họ đã đến mức một người gặp nạn thì người kia rút dao tương trợ rồi à? Hai người gặp nhau tổng cộng được có mấy lần đâu?

Dung Thành trong giới thủ đô này có vẻ vô cùng khó chịu, nhưng lại e ngại sự hiện diện của Tiêu Lộ Dã nên không thể tiếp tục nói một câu công kích Quý Noãn nữa. Cô cũng rất vui vẻ vì được yên bình, gọi bồi bàn mang một ly nước hoa quả tới, điềm đạm ngồi uống nước bên cạnh Tiêu Lộ Dã.

*

Chương 604: Hơn nữa thân thế quý noãn lại không rõ ràng, nếu liên hệ hai điều này với nhau th

Trái lại Tiêu Lộ Dã hết sức tự nhiên ngồi bên cạnh trò chuyện với cô: “Gần đây phía Bắc Kinh thật náo nhiệt, nào là tiệc tùng, nào là họp tọa đàm tài chính. Các nhân vật lớn đều tập họp hết lại, nhiều người muốn đến đây mà chẳng có tư cách, là Mặc Cảnh Thâm đưa em tới à?”

Hiện giờ Quý Noãn rất không muốn nhắc đến Mặc Cảnh Thâm. Bây giờ, cổ cô vẫn còn đang thoa kem che khuyết điểm, mặc áo tay dài quần dài, lại còn phải thường xuyên ngồi dưới máy điều hòa vì sợ toát mồ hôi sẽ trôi mất lớp kem che khuyết điểm. Đến lúc đó, mọi dấu vết trên cổ hiện ra, cho dù cô muốn nói mình và Mặc Cảnh Thâm không có quan hệ thì e rằng cũng chẳng mở miệng được.

Nhưng chuyện đến Bắc Kinh lần này đúng là ý của Mặc Cảnh Thâm.

Cô gật đầu một cái.

Thấy Quý Noãn gật đầu, Tiêu Lộ Dã nhướng mày cười. Trong nháy mắt, sắc mặt Dung Thành trở nên âm u mấy phần.

“Dù sao hiện nay Tập đoàn MN cũng đã dời về trong nước, thỉnh thoảng em đi dạo Bắc Kinh cũng tốt. Nếu sau này có dịp ghé Bắc Kinh, lỡ anh và Mặc Cảnh Thâm không rảnh thì em có thể tìm Dung tổng.” Lúc này, Tiêu Lộ Dã mới dời mắt nhìn Dung Thành, ánh mắt sâu xa, cười nói: “Dung tổng cũng là Đại công tử đứng nhất nhì ở chốn Bắc Kinh này. Không tính tới chuyện nhà họ Dung ở Bắc Kinh, Tập đoàn Dung thị ở đây hợp tác với đủ loại công ty lớn trong nước, với thực lực của anh ta, việc giúp em liên hệ với vài đối tác ở Bắc Kinh hoặc giúp em đứng vững gót chân trong giới Bắc Kinh là chuyện dễ như trở bàn tay.”

Dung Thành nhìn Tiêu Lộ Dã, lại nghe Tiêu Lộ Dã nói tiếp: “Dung tổng, dù gì chúng ta cũng có giao tình nhiều năm. Sau này, nếu cô em gái của tôi đến Bắc Kinh thì vẫn phải phiền anh chăm sóc nhiều hơn.”

Mặt Dung Thành hơi thay đổi: “Em gái? Sao tôi chưa từng nghe nói anh có em gái? Thế nào? Quý tổng là em gái nuôi mà anh lén nhận à?”

Khi Quý Noãn nghe thấy hai chữ em gái thì khắp người đều nổi da gà.

Nhưng Tiêu Lộ Dã cười cực kỳ thản nhiên: “Cứ xem là vậy đi. Người trong giới đều biết Dung tổng là người cuồng em gái. Cô Hai nhà anh cũng được người anh trai như anh che chở từ nhỏ đến lớn, còn tôi đây một thân một mình đã quen nên cũng hiếm khi có cơ hội chăm sóc em gái. Con bé Quý Noãn này tính tình quật cường, nhưng thật ra rất tốt. Tôi và ba tôi đều thích nó, muốn gọi nó về nhà ăn một bữa cơm cho vui nhà vui cửa. Nó thì ngược lại, chẳng muốn để ai hiểu lầm, cho nên ít khi nhắc đến chuyện này.”

Nghe Tiêu Lộ Dã nói ba anh ta cũng rất thích Quý Noãn, Dung Thành mới nhìn Quý Noãn thêm vài lần.

Từ lần trước Quý Noãn gặp ông cụ Tiêu Chấn Quân thì đã không còn liên lạc gì nữa. Cô không hỏi, Tiêu Lộ Dã cũng không nhiều lời, nhưng thật ra có nhiều chuyện không cần nói cũng biết.

Em gái?

Ha ha, ai là em gái anh.

Dung Thành cười khẩy, nhếch môi: “Không ngờ Quý tổng và nhà họ Tiêu còn có quan hệ thân thiết như vậy. Nếu nói thế, chúng ta cũng không cần phải xa lạ làm gì. Sau này, cô Quý có thể đến Bắc Kinh nhiều một chút. Cô cũng đang trong độ tuổi kết hôn, nếu tình cũ xưa kia đã đứt thì cứ bỏ qua một bên, tôi thay cô tìm vài mối môn đăng hộ đối, đảm bảo không để cô thiệt thòi.”

Quý Noãn buông chiếc nĩa trong tay xuống, vẻ mặt tươi cười, giọng nói nhẹ nhàng biếng nhác: “Dung tổng cứ để ý nhắc tới nhắc lui chuyện hôn nhân của tôi mãi, sao có thể gọi là xa lạ được? Một người điều hành công ty niêm yết như anh mà cũng đi quan tâm những chuyện này của người khác, hình như hơi rảnh quá rồi thì phải?”

Lời nói của Quý Noãn không hề khách sáo, Tiêu Lộ Dã nghiêng đầu, nhìn gương mặt trắng nõn tinh xảo của Quý Noãn rồi mỉm cười dời mắt, giọng điệu hờ hững nói: “Cũng phải, vừa rồi anh nghe trong ý của Dung tổng hình như rất quan tâm đến chuyện của em. Chẳng lẽ dạo này Dung tổng định nhúng tay vào kinh doanh môi giới hôn nhân? Tôi khuyên anh nên thu tay lại đi, nói cho cùng thì có rất ít người quan tâm đến ngành nghề này. Người làm nghề này thường đều lấy đá đập chân mình, vừa tốn sức mà lại chẳng được cảm ơn, còn không kiếm được tiền, vẫn là không làm thì hơn.”

Đuôi mày Dung Thành hơi nhếch lên, nụ cười trên môi càng hằn sâu và lạnh hơn vài phần.

Anh ta vốn cho rằng Tiêu Lộ Dã chỉ không thích nhìn thấy Quý Noãn ngồi đây chịu ấm ức, nên mới chạy tới góp mặt cho vui.

Thật không ngờ hóa ra công tử nhà họ Tiêu trước giờ không tham dự bất kỳ chuyện gì trong vòng tranh đấu thị phi mà cũng âm thầm trào phúng như thế.

Xem ra sự tồn tại của Quý Noãn ở nhà họ Tiêu cũng không thấp, hơn nữa thân thế Quý Noãn lại không rõ ràng, nếu liên hệ hai điều này với nhau thì…

Đúng là thú vị.

Dung Thành chỉ cười: “Đương nhiên là không thể làm nghề này rồi, ai lại đi giới thiệu một cô gái mà chẳng biết là hàng nguyên tem hay hàng si-đa. Lỡ như giới thiệu nhầm phụ nữ đã ly hôn thành gái chưa chồng để người ta cưới về, họ quay lại tìm tôi tính sổ thì khó xử lắm.”

Anh ta tiện tay cầm khăn giấy lót bên dưới đĩa ở trên bàn, lau tay: “Hiện giờ tình hình lầu hai thế nào rồi? Không phải là có hai bàn đang đánh bài sao? Chẳng lẽ Tiêu tổng thua nhiều quá nên mượn cớ đi vệ sinh để trốn ra ngoài dạo mát? Hình như anh ra ngoài cũng lâu quá rồi đấy, những người trên đó sẽ không đợi anh đến sốt ruột đấy chứ?”

Tiêu Lộ Dã nâng đôi mắt đen kịt lên, nhìn Dung Thành đang chuẩn bị dùng bữa, đôi môi mỏng nhếch thành nụ cười lạnh lùng cực điểm. Ngón tay với khớp xương rõ ràng đang thưởng thức tách cà phê nhẹ nhàng gõ một cái.

Anh ta lại đảo mắt nhìn về phía Quý Noãn, phản chiếu trong đáy mắt là hình ảnh điềm tĩnh lạnh lùng của cô.

Từ nhỏ Quý Noãn đã có một gương mặt đủ để mê hoặc chúng sinh. Nhiều năm qua, vẻ mặt cô đã lộ ra thói quen thận trọng và khắc chế, lãnh đạm tựa như không thể bị ảnh hưởng bởi sự công kích của bất kỳ kẻ nào, vừa quý phái vừa lạnh lùng, cao xa không thể chạm đến.

Dù cho đối phương chính là Dung Thành.

Cô cứ điềm nhiên ăn phần bánh ngọt mà Tiêu Lộ Dã đã đưa cho, không hề đυ.ng vào các món ăn Tây đang dần bày đầy trên bàn.

Thấy sắc mặt Quý Noãn không hề có chút biến hóa, còn mình lại có phần không vui vì mấy câu nói có phần thô tục của Tiêu Lộ Dã, ánh mắt Dung Thành dần bình tĩnh lại: “Tôi thấy có vẻ Quý tổng cũng không có khẩu vị, nếu đã nuốt không trôi, chi bằng chúng ta cùng lên lầu hai đánh bài đi? Mấy năm nay Quý tổng kinh doanh thuận buồm xuôi gió, chắc vận may cũng không tệ, không chừng chưa ngồi vào bàn mấy phút là đã có thể thắng vài triệu đến vài chục triệu.”

Dứt lời, Dung Thành đứng dậy, gọi phục vụ đi lên lầu thông báo những người khác, bảo rằng có bạn dưới lầu muốn lên góp vui một lát.

Quý Noãn uống nước trái cây và ăn bánh ngọt, dõi mắt theo bóng dáng Dung Thành đi lên lầu. Đôi môi đỏ mọng của cô nhếch thành nụ cười lạnh lùng, chậm rãi hỏi: “Tiêu tổng, tôi có thể từ chối ván bài này không?”

Tiêu Lộ Dã liếc cô: “Em đúng là chúa gây chuyện, sao đến loại người như Dung Thành mà cũng bị em chọc vậy?”

Quý Noãn cắn ống hút trên ly nước trái cây, mặt vô cảm đáp: “Không phải lúc nãy vừa xuống đây anh đã nghe loáng thoáng rồi sao? Em gái anh ta theo đuổi Mặc Cảnh Thâm từ lâu. Bây giờ bởi vì tôi trở về nước nên anh ta phát hiện ra sự tồn tại của tôi, cảm thấy tôi là chướng ngại vật của cô Hai nhà họ nên muốn ra tay xử lý tôi thôi.”

Chương 605: Uống rượu nhiều nên nói cũng nhiều hơn nhỉ?


Tiêu Lộ Dã nhướng mày, nhàn nhạt đáp: “Nếu Dung Yên biết Mặc Cảnh Thâm từng kết hôn, hơn nữa đến bây giờ cũng chỉ có một người phụ nữ, thậm chí đến Bắc Kinh mà cũng đưa em theo thì cô ta đã hiểu rồi, sẽ không lằng nhằng đâu.”

“Đúng vậy, cô Hai nhà họ Dung không lằng nhằng nữa, nhưng mấu chốt là hình như anh trai cô ta không định bỏ qua như vậy.”

“Bỏ qua hay không, cũng không phải do anh ta nói. Ngược lại có thể do anh ta nhìn em ngứa mắt, dù gì từ trước đến nay nếu đồ mà em gái anh ta thích thì anh ta đều giúp cô ta đạt được bằng mọi cách. Hiện giờ hiếm khi cô em gái ngưỡng mộ một người đàn ông, cho dù Mặc Cảnh Thâm không để mắt tới cô ta, thì Dung Thành cũng sẽ không dễ dàng dừng tay như vậy.”

Quý Noãn liếc nhìn về phía lầu hai, Dung Thành đã lên rồi, cô lại nhìn sang Tiêu Lộ Dã: “Tôi có nên lên không? Bên trên có những ai? Bọn họ sẽ không đánh tôi đấy chứ?”

Tiêu Lộ Dã cười: “Không ai có thể đánh em, có anh ở đây, ai dám đánh. Em ngoan ngoãn mà ở cạnh anh đi, bảo em đánh bài thì em cứ đánh cho thỏa thích, thắng anh ta vài chục triệu là chuyện dễ ợt.”

“Đám con ông cháu cha các anh đánh bài với nhau đều chơi lớn vậy à?”

“Cũng tạm.” Tiêu Lộ Dã nhếch môi.

Ngay cả Tiêu Lộ Dã cũng cho rằng hiện giờ cô không thể dễ dàng rời khỏi đây. Dung Thành đã nói như vậy, nếu như bây giờ cô xoay người bỏ đi, trừ việc có thể tránh sóng gió ra thì chẳng có lợi chỗ nào, chỉ càng ảnh hưởng tiêu cực hơn thôi. Huống chi tuy rằng cô đánh bài chẳng cao siêu gì, các hạng mục vui chơi giải trí ở Luân Đôn cũng không chú trọng vào bàn rượu bàn bài giống như ở trong nước, nhưng cũng sẽ không đến nỗi làm trò cười cho thiên hạ.

Quý Noãn đứng dậy, Tiêu Lộ Dã nhìn dáng vẻ hoàn toàn không biết sợ của cô thì chậc một tiếng, thầm nghĩ, tính tình biết rõ núi có hổ mà vẫn đâm đầu vào của Quý Noãn thật giống với người nhà họ Tiêu bọn họ.

Lúc họ lên lầu, bỗng nhiên cửa phòng VIP ở trong cùng mở ra, một người phụ nữ mặc váy đen bó sát, khắp người toàn mùi rượu, lảo đảo bước tới. Khi nhìn thấy Quý Noãn, cô ta chỉ nhìn cô một cái rồi tiếp tục say khướt đi ra ngoài.

Cho đến khi Tiêu Lộ Dã cũng bước lên lầu, ánh mắt người phụ nữ kia mới lóe sáng.

Quý Noãn đang nghĩ không biết phòng VIP bên trong có phải nơi mà hôm nay bọn họ nói rằng không ít người đến hay không, thì bỗng dưng sau lưng vang lên tiếng phụ nữ tỏ tình.

Quý Noãn lập tức quay đầu lại, nhìn thấy người phụ nữ mặc váy đen bó sát bổ nhào vào lòng Tiêu Lộ Dã, giọng run run nói: “Em thích anh, lần đầu tiên nhìn thấy anh vào năm mười lăm tuổi là em đã yêu anh rồi. Khi còn nhỏ, anh bảo tính tình em cổ hủ nhàm chán, cho dù đi đến nơi nào ăn chơi thì cũng không thèm gọi em. Bây giờ em đã thay đổi nhiều rồi… Anh có thể cho em một cơ hội không? Em thật sự rất yêu anh… A Dã.”

“…” Quý Noãn bất ngờ nghe được lời tỏ tình thì không khỏi kinh ngạc nhìn về hướng Tiêu Lộ Dã.

Người đàn ông mặc âu phục vừa đi lên lầu đã bị người phụ nữ kia lôi kéo, nhưng một tay anh chỉ đút trong túi quần, thoạt nhìn có vẻ dửng dưng, nhưng lại có phần ôn hòa giữa những người lớn lên bên nhau từ nhỏ.

Tuy nhiên Quý Noãn lại cảm thấy Tiêu Lộ Dã sẽ từ chối.

Bởi vì người đàn ông này bình thường trông có vẻ lãnh đạm kỳ quặc, nhưng đằng sau tính tình tùy hứng cợt nhả của anh ta chính là sự lạnh lùng còn hơn cả Mặc Cảnh Thâm.

“A Dã, anh cho em một cơ hội được không? Em thích anh đã mười mấy năm rồi, hiếm khi hôm nay mới có can đảm nói với anh nhiều như vậy. Vừa rồi ở trong phòng, anh còn chẳng cho em có cơ hội nói chuyện mà đã đi rồi…”

Người phụ nữ tỏ tình này vừa nặng lòng lại vừa cố chấp, tay Tiêu Lộ Dã vẫn đút trong túi quần không hề rút ra, đôi chân thẳng tắp cao ráo chậm rãi lùi về sau một bước, đẩy người phụ nữ nhào vào lòng anh ra xa khoảng một cánh tay, đồng thời buông tay, không chạm vào cô ta nữa.

Đến khi cách xa một khoảng, anh ta mới dừng chân, nâng mắt nhìn về phía người phụ nữ say khướt ăn mặc gợi cảm thời thượng, trông chẳng hề có vẻ cổ hủ nhàm chán. Đôi môi mỏng lạnh của anh ta hờ hững mở ra: “Cho dù là cô gái nhỏ giản dị năm đó hay là dáng vẻ hiện tại của cô, tôi đều không thích, đừng cố chấp và lãng phí thời gian nơi tôi nữa. Hiện giờ tôi không thích, cho dù là mười năm sau thì tôi cũng sẽ không có bất kỳ cảm giác gì với cô, hiểu chưa?”

Cô gái bất giác rụt vai lại, không cam lòng hỏi: “Thời Niệm Ca đó đáng để anh theo đuổi lâu như vậy sao? Đã nhiều năm rồi, nhưng trước giờ cô ta chưa từng đáp lại anh. Ai cũng biết cô ta yêu hận dây dưa với Tần Tư Đình, xưa nay không hề để ý đến anh một chút nào. Tại sao anh vẫn cứ…”

Ánh mắt Tiêu Lộ Dã chợt lạnh: “Uống nhiều rượu nên nói cũng nhiều hơn nhỉ?”

Giọng của anh không quá cao, đôi mắt lạnh lùng nheo lại, thoạt nhìn giống như thờ ơ, nhưng rõ ràng bầu không khí xung quanh đã như sương giá.

Người phụ nữ lập tức im bặt, nhưng từ qua bóng lưng của cô ta, Quý Noãn có thể cảm giác được hình như cô ta đang khóc.

Thế giới này vốn là như vậy, lúc nào nam nữ ưu tú cũng có người theo đuổi. Người không biết từ chối thế nào thường sẽ vì mềm lòng mà tiếp nhận tình yêu thoạt nhìn lãng mạn đến động lòng người này, nhưng đến cuối cùng lại phát hiện đối phương không phù hợp với mình. Nếu quả thật đã không thích thì chi bằng họ nên từ chối ngay từ lúc ban đầu.

Tuy nghe có vẻ tàn nhẫn nhưng sự thật chính là như vậy. Mười mấy năm cũng chưa từng có chuyện khiến họ rung động thì làm sao bây giờ lại đi thích một người chỉ vì một sự thay đổi nào đó.

Tựa như bản thân Quý Noãn vậy, kiếp trước tính tình cô không tốt. Khoảng thời gian vừa mới sống lại, cô vẫn thường đè nén, bớt phóng túng đi, ép buộc bản thân thay đổi. Nhưng Mặc Cảnh Thâm quá hiểu cô, hiểu đến tận chân tơ kẽ tóc rằng cô là người thế nào. Kiêu ngạo không thể nào với tới, hay là dịu dàng khôn khéo hiểu lòng người, thật ra cũng đều là cô cả thôi. Con người chỉ cần sống đúng với bản chất của mình, đừng vì bất cứ điều gì mà cố ý mang một chiếc mặt nạ để khiến bản thân vô cùng mệt mỏi.

Mặc Cảnh Thâm thật sự đã từng bước khiến cô tìm về chính mình.

Ít nhất cô sẽ không vì bất cứ ai mà thỏa hiệp, ít nhất cô sẽ không đeo một chiếc mặt nạ thoạt nhìn khiến người ta cảm thấy nặng nề, cũng không cần đeo nhiều gánh nặng không cần thiết trên lưng.

Người phụ nữ kia uống quá nhiều, khóc một lát rồi được người trong phòng dìu vào trong. Trước khi vào phòng, Quý Noãn đảo mắt nhìn về phía Tiêu Lộ Dã. Mặc dù Tiêu Lộ Dã hành xử rất lạnh lùng, cũng không hề chừa chút mặt mũi cho người ta, nhưng ít nhất anh ta cũng không lợi dụng tình cảm của họ mà mặc sức chơi đùa. Điều này chứng minh anh ta cũng là người đàng hoàng, ít nhất không phải tên khốn kiếp.

Cửa phòng trước mặt mở ra, rõ ràng tiệc đã bắt đầu từ lâu, bên trong truyền đến tiếng đánh bài rất rõ, còn có tiếng nam nữ đối đáp cười nói.

Bước chân Quý Noãn khựng lại, nhớ đến bữa tiệc này là Dung Thành mời, vậy thì tám phần người bên trong cũng đều là những kẻ có quan hệ không tồi với nhà họ Dung. Hiện giờ bên cạnh cô cũng chỉ có Tiêu Lộ Dã có thể xem là đồng minh. Quý Noãn không hiểu rõ con người anh ta lắm, rốt cuộc anh ta có đáng tin tưởng để cô dựa vào hay không?

Dường như nhận ra sự do dự trong mắt Quý Noãn, Tiêu Lộ Dã bước đến bên cạnh cô, liếc cô một cái không mặn không nhạt: “Nếu Dung Thành đã điều tra em thì cũng biết em là người được nhà họ Mặc che chở. Nơi này chẳng ai dám ăn thịt em đâu.”

Chương 606: Là người đẹp từng có mặt trên tạp chí forbes năm nay đúng không


Quý Noãn thờ ơ đáp: “Tôi chỉ không muốn tranh chấp và chọc mầm họa không cần thiết. Nếu ngay từ đầu tôi biết có buổi Hồng Môn Yến này thì đã không đến đây. Vừa rồi một mình đối mặt với một tên Dung Thành thì thôi đi, chẳng lẽ phòng đánh bài này thật sự chỉ đánh bài thôi sao?”

Chừng vài giây sau, có tiếng cười phát ra từ cổ họng Tiêu Lộ Dã: “Em nói rất đúng, mặc dù buổi đánh bài hôm nay là do nhà họ Dung sắp xếp, nhưng bởi vì gần đây người trong giới đến Bắc Kinh khá nhiều, nhà họ Dung chỉ mượn cái danh này để lôi kéo các mối quan hệ thôi. Dung Thành chẳng qua là đại diện nhà họ Dung mời một số người đến ăn cơm, uống rượu, đánh bài, có lẽ cuối cùng sẽ bàn bạc đến chuyện chính thức mời mọi người tham dự tiệc mừng thọ của ông cụ nhà họ Dung.”

Quý Noãn lại nhìn vào trong: “Cho nên rốt cuộc nhà họ Dung muốn phô trương tiệc mừng thọ đến mức nào?”

Tiêu Lộ Dã xoa cằm, cười: “Bọn họ phô trương đến mức nào thì không biết, nhưng ngay cả nhà họ Tiêu và nhà họ Mặc cũng được mời, vậy chắc chắn là không nhỏ rồi.”

Quý Noãn liếc anh một cái: “Mặc Cảnh Thâm cũng đi sao?”

“Không rõ lắm, hẳn là có phát thiệp mời, nhưng Mặc Cảnh Thâm có đến hay không thì anh không biết. Nếu Dung Thành dám gọi cả em đến thì chắc anh ta đoán Mặc Cảnh Thâm sẽ không tới.”

Quý Noãn mím môi: “Đến hay không đến thì cũng đừng nói với anh ấy, dù sao tôi cũng không muốn bị người ta hiểu lầm giữa tôi và anh ấy vẫn còn quan hệ lằng nhằng không dứt.”

Tiêu Lộ Dã trêu chọc: “Nếu không muốn người khác hiểu lầm thì hai người đừng làm những chuyện dễ khiến người ta hiểu lầm thế chứ.”

Quý Noãn có phần không vui với giọng điệu đùa cợt của anh: “Chuyện gì mà dễ khiến người khác hiểu lầm?”

Tiêu Lộ Dã cười, bỗng ngón tay gãi nhẹ lên cổ Quý Noãn, giọng nói hờ hững lại pha chút trào phúng: “Có phải em nên thoa thêm kem che khuyết điểm rồi không?”

Quý Noãn: “…”

Cô đột ngột giơ tay che cổ, kinh ngạc nhìn anh ta, xoay người chạy thẳng vào nhà vệ sinh cách đó không xa. Sau khi vào, cô lập tức soi gương một hồi lâu, phát hiện chỉ có dấu vết nhỏ xíu lộ ra, nhưng cũng không rõ ràng mấy, chỉ có nhìn thật kỹ mới thấy được.

Thế này mà cũng bị Tiêu Lộ Dã nhìn ra sao?

Quý Noãn lấy kem che khuyết điểm trong túi xách ra, cẩn thận thoa lên. Lúc rời khỏi nhà vệ sinh, cô lập tức nhìn thấy Tiêu Lộ Dã đứng khoanh hai tay trước ngực, đứng bên ngoài nhà vệ sinh, nhìn cô cười mờ ám: “Rốt cuộc em và Mặc Cảnh Thâm còn cơ hội hay không? Anh thấy tám phần là hôm nay Dung Thành định giới thiệu đối tượng môn đăng hộ đối cho em thật đấy, anh ta muốn khiến em phân tâm.”

Quý Noãn lơ đễnh nói: “Hôm nay tôi ở đây có thể bị người ta làm thịt hay không dường như cũng phải là chuyện to tát gì. Dù sao bây giờ anh ấy cũng không có mặt ở đây đúng không?”

***

Hai người bước vào phòng, quả nhiên bên trong đúng như Quý Noãn nghĩ. Đây đều là người cô không quen, thỉnh thoảng xuất hiện vài khuôn mặt mà cô đã từng gặp trong tiệc tùng xã giao, nhưng hầu hết đều rất xa lạ.

Những người này vừa nhìn thấy Tiêu Lộ Dã bước vào là đã định gọi anh ngồi vào bàn tiếp tục đánh bài. Nhưng bỗng nhìn thấy bên cạnh anh xuất hiện thêm một người phụ nữ, họ liền nhìn Quý Noãn vài lần bằng ánh mắt mờ ám.

Dung Thành đang ngồi chỗ sofa, khuôn mặt đẹp đẽ hơi cúi xuống, dường như đang lắng nghe người bên cạnh nói gì đấy. Khi nghe thấy tiếng động, anh ta nâng mắt nhìn hướng cửa phòng, cong môi lên: “Quý tổng cũng đã tới rồi thì không cần câu nệ như vậy, ngồi chung đi.”

“Quý tổng? Quý tổng nào?”

“Làm gì còn Quý tổng nào nữa? Dõi mắt khắp cả nước, nữ tổng giám đốc họ Quý lọt được vào mắt Dung tổng chúng ta chắc chỉ có Tổng Giám đốc của Tập đoàn MN mà thôi nhỉ?”

“À à à, tôi nhớ ra rồi, là người đẹp từng có mặt trên Tạp chí Forbes năm nay đúng không?”

“Mau đến đây, đến đây, ngồi xuống nào. Buổi tiệc lần trước đông người quá nên tôi không có cơ hội làm quen với cô, hôm nay thật đúng dịp. Người đẹp Quý mau ngồi chung đi!”

Cả đám người trong phòng không nhận ra Dung Thành đang nhắm vào Quý Noãn. Mà Dung Thành vì ngại Tiêu Lộ Dã đang ở đây nên cũng chẳng nói gì nhiều. Tuy nhiên có vài người bên cạnh nhận ra ánh mắt anh ta nhìn Quý Noãn rất khó chịu, nên lúc quay sang nhìn Quý Noãn, những ánh mắt kia lập tức trở nên soi mói.

Hiếm thấy người nào có thể khiến Tổng Giám đốc Dung cảm thấy khó chịu, lại còn là phụ nữ nữa.

Sau khi Quý Noãn vào cửa thì cũng chẳng thèm nhìn Dung Thành một cái, chỉ gật đầu cười với những người xung quanh anh ta. Có người định bước đến nắm tay cô, thế là Tiêu Lộ Dã bỗng nhiên ôm lấy bả vai Quý Noãn, ấn cô ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cách đó không xa.

“Ấy, Tiêu tổng thế này là…”

“Rút cái móng chó của cậu lại đi, tay cô Quý là để cậu muốn nắm thì nắm sao?” Tiêu Lộ Dã nói một câu tựa như cười lại tựa như chê bai, giúp Quý Noãn ngăn cản những tên đàn ông trẻ tuổi nhiệt tình đến gần.

“Thế nào? Quý tổng có sức hấp dẫn lớn đến vậy à? Tiêu tổng định nghênh đón mùa xuân thứ hai trong đời à? Không liều chết đâm đầu vào Thời Niệm Ca mà lại chuyển hướng sang tấn công Quý tổng ư?” Có hai người bên cạnh bước đến gần đưa thuốc lá cho anh ta, tiện thể trêu đùa dăm ba câu.

Quý Noãn im lặng quan sát những người kia.

Xem ra lúc Tiêu Lộ Dã mới theo đuổi Thời Niệm Ca vẫn còn trẻ tuổi xốc nổi, đến mức dường như những người quen anh đều biết được chuyện xưa năm cũ ấy. Nhưng người đàn ông này chỉ nheo mắt ngậm điếu thuốc mà người khác vừa châm cho, không hề đề cập một chữ nào về chuyện tình cảm với Thời Niệm Ca.

Bởi vì có Tiêu Lộ Dã ở bên cạnh săn sóc nên đương nhiên những kẻ tò mò về Quý Noãn đều không dám đến gần, trái lại có hai nam một nữ bên cạnh Dung Thành đứng dậy bước đến, gõ một cái lên chiếc bàn trước mặt Quý Noãn, đứng nhìn cô từ trên xuống: “Quý tổng, nếu đã tới thì đừng khách sáo như vậy, hay là đánh bài chung đi? Đúng lúc bên cạnh còn một bàn trống.”

Quý Noãn chuyển mắt nhìn bàn đánh bài nhưng thật ra là bàn mạt chược kia, mỉm cười: “Ngại quá, tôi không giỏi chơi mạt chược.”

“Ôi chao, cô khiêm tốn làm gì? Người lăn lộn trong giới thương nghiệp có mấy ai không biết chơi mạt chược chứ? Đây là tinh hoa quốc gia đấy nhé!” Hai nam một nữ, trong đó ánh mắt của người phụ nữ kia nhìn cô lại có ý cười cợt khinh miệt.

Quý Noãn thản nhiên đáp: “Tôi nói thật, trước đây khi còn ở trong nước, tôi không chơi. Sau này ở nước ngoài vài năm, phương thức giải trí của họ cũng không có mạt chược cho nên tôi càng xa lạ hơn. Nếu mọi người muốn chơi thì tôi đành tháp tùng. Nhưng nếu kỹ thuật đánh của tôi quá tệ, lỡ đánh chậm thì mọi người đừng cười nhé.”

“Không đâu, không đâu, chỉ là chơi chung cho vui thôi mà!” Người phụ nữ kia vươn tay nắm lấy cánh tay Quý Noãn, ra vẻ thân thiết giống như đã quen biết từ lâu.

Quý Noãn không cần cô ta lôi kéo đã đứng dậy, đồng thời âm thầm rút tay ra khỏi tay đối phương, đi thẳng đến bàn đánh bài.

Thấy dường như Quý Noãn không có vẻ gì dè dặt, hai nam một nữ kia liếc nhìn nhau toan bước qua, vừa đủ bốn người. Nhưng không ngờ một nam trong đó còn chưa kịp ngồi xuống đã bất chợt bị Tiêu Lộ Dã đẩy ra, đồng thời anh ta ngồi luôn vào chỗ bên cạnh Quý Noãn.

Danh sách chương      Facebook      Thế giới ngôn tình


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire