Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Thà rằng cô cứ nằm trên giường quấn chăn không để lộ chút nào còn hơn. Chứ cô mặc như vậy, còn để lộ hết đủ loại chứng cứ anh lưu lại trên cơ thể từ đêm qua thì chính là khiêu chiến với sự tự chủ bé tí tẹo của anh khi nhìn cô bị bệnh thiếu điều chết đi sống lại ngay lúc này.
Mặc Cảnh Thâm đưa nhiệt kế cho cô rồi lập tức ngoảnh đầu đi và nói: “Đo nhiệt độ lại đi, không sốt thì không cần uống thuốc nữa.”
Quý Noãn nhận lấy rồi đọc kết quả: “Ba bảy độ.”
Anh ừ một tiếng, không nói thêm, thậm chí còn không nhìn lại cô.
Đúng lúc này điện thoại di động của anh vang lên. Quý Noãn nhân lúc anh đi ra cửa sổ nghe điện thoại thì cũng bước xuống giường, bước đến lấy điện thoại của mình mới được sạc pin. Cô vừa cầm điện thoại đi về giường vừa nghe giọng nói khe khẽ của anh như đang nói chuyện với người bên Mỹ gọi về. Cô nghe thấy anh bình thản trả lời, hầu hết là những chuyện liên quan đến bên Los Angeles.
Bây giờ Quý Noãn mới nhớ ra, Tập đoàn MN dời trụ sở về nước thì thỉnh thoảng chỉ cần qua Luân Đôn xử lý vài chuyện là được. Nhưng trụ sở của Tập đoàn Shine vẫn còn ở bên Mỹ, xét cho cùng Hải Thành cũng chỉ là một chi nhánh thôi. Lần này Mặc Cảnh Thâm về nước cũng đã lâu rồi, nhưng chắc là anh vẫn phải quay về Los Angeles mà phải không?
Lúc trước anh và Mr. Vinse cũng từng trao đổi, Tập đoàn Shine là một tập đoàn có nền móng vững chắc từ mấy chục năm nay ở Mỹ, không giống Tập đoàn MN nói chuyển là có thể chuyển được. Nền móng của Tập đoàn Shine là ở Mỹ, nên đúng là anh không thể lưu lại Hải Thành quá lâu.
***
Trời dần về đêm. Quý Noãn ngồi tựa vào giường mà không thể nào ngủ được, nhất là khi trong phòng cô chỉ có một cái giường lớn, mà đến giờ Mặc Cảnh Thâm không hề có ý định đi về.
Đêm qua anh ngủ trên chiếc giường lớn này, chẳng lẽ đêm nay anh cũng định ngủ lại đây?
Quý Noãn nhìn điện thoại di động, thi thoảng liếc mắt về phía phòng tắm, nghe thấy tiếng nước chảy bên trong. Anh tắm xong, khi cửa phòng tắm mở ra thì cô mới thu lại ánh mắt, tiếp tục nhìn điện thoại.
Không chờ cô hỏi, anh tắm gội xong thì trực tiếp lên giường.
Tự nhiên như hai người bọn họ vẫn là vợ chồng, chưa hề ly hôn.
Quý Noãn vừa nằm xuống giường thì chợt liếc nhìn đồng hồ, mím môi nói: “Em đói.”
Động tác vén chăn của anh vẫn không ngừng lại, anh nằm sát cô, liếc nhìn cô gái rõ ràng đang kiếm chuyện, nhưng lại không lật tẩy: “Em muốn ăn gì?”
Đúng là trước đó Quý Noãn chỉ ăn ít cháo, mấy thứ đó tiêu hóa rất nhanh. Bây giờ đã gần mười một giờ, cô có kêu đói cũng không hề quá quắt.
“Ăn mì.” Quý Noãn cụp mắt xuống tiếp tục nhìn điện thoại, không nhìn đến anh: “Nếu bây giờ em chỉ được ăn nhẹ thì cũng chỉ có mì là ăn được thôi.”
Anh cầm điện thoại lên: “Anh gọi người đến quán mì gần đây mua cho em một bát.”
“Em không muốn ăn mì bên ngoài.”
“Vậy em muốn ăn mì ở đâu? Của khách sạn à?”
“Em muốn ăn mì anh nấu.”
Anh không lên tiếng, Quý Noãn ngưng lại một chút, liếc sang thì thấy anh đang cúi xuống nhìn cô.
Cô lập tức dời mắt đi, vẫn tiếp tục dán mặt vào xem bộ phim mới công chiếu, thờ ơ nói: “Không được à? Vậy thì thôi.”
“Nếu đây là khách sạn Thịnh Đường thì bất cứ lúc nào anh cũng có thể bảo họ để dành một căn bếp trống cho anh xuống nấu mì. Nhưng khách sạn này là tự em chọn, anh không biết bây giờ họ có cho anh ra vào bếp của họ không.” Dường như Mặc Cảnh Thâm cũng không có ý định từ chối, giọng nói vừa nhẫn nại vừa dỗ dành, dù cho cô cố ý làm khó hay thách thức thì anh cũng không có ý kiến gì.
“Ờ, thế thôi không ăn nữa vậy.” Giọng Quý Noãn vẫn thờ ơ, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại: “Dù sao em cũng nói đại vậy thôi. Muộn thế này rồi mà còn hành hạ người ta như vậy thì cũng không hay lắm.”
Phim cô mới mở trên điện thoại là của một đạo diễn nổi tiếng, mới bắt đầu đã là cảnh đánh đấm. Quý Noãn xem một lát liền cảm thấy đau đầu, lập tức chuyển sang phim khác.
Giọng anh lại vang lên bên cạnh cô: “Thèm ăn mì anh nấu lắm sao?”
Cô cũng không ngước mắt lên: “Ừ, vốn dĩ đang không thấy ngon miệng, mì gọi về có quá nhiều dầu mỡ, có ngon đến mấy thì cũng không quen.”
Anh không nói gì nữa, nhưng Quý Noãn cảm nhận được anh vén chăn bước xuống giường.
Giường chỉ còn lại một mình cô nằm, lúc này ánh mắt cô mới nhìn theo bóng lưng của anh, thấy anh đi thay quần áo. Chẳng lẽ anh muốn đi nấu mì cho cô thật sao?
Thật ra thì cô chỉ muốn kiếm cớ, không muốn anh ngủ cùng cô trên giường.
Nhưng đúng là cô hơi đói.
Mặc Cảnh Thâm biết thừa cô đang cố tình hành hạ anh, cũng đang cố tình muốn tách anh ra. Quý Noãn nhìn thấy anh thay sơ mi quần âu thì lập tức thu hồi ánh mắt, tiếp tục xem phim trên điện thoại. Cô thầm thắc mắc, khách sạn này không giống khách sạn lớn như Thịnh Đường, lại càng không phải khách sạn được Tập đoàn Shine đầu tư, không dễ gì mà yêu cầu người ta sắp xếp một phòng bếp trống cho anh.
Cô nghĩ vớ nghĩ vẩn không bao lâu thì anh đã đi ra cửa. Trong phòng lập tức im ắng, tiếng phim trên điện thoại của cô vang hẳn lên.
Quý Noãn thấy bỗng dưng mình trở thành một đứa trẻ con rất ngây ngô, đến cả cách phát tiết cũng ngây thơ, nhưng cô lại không kiềm chế được.
Đoán chắc Mặc Cảnh Thâm phải mất một lúc nữa mới về, Quý Noãn đặt điện thoại xuống, bước xuống giường đến chỗ vali tìm ít kem dưỡng da. Sau đó cô cẩn thận xoa kem dưỡng da lên hết chỗ da lộ ra bên ngoài váy ngủ. Những chỗ nào có dấu vết mập mờ tím hồng đều bị cô chà xát thêm vài cái, hi vọng mấy vết này có thể mau tan. Nếu không thì cô cũng không thể cứ mặc quần áo dài tay cao cổ khi thời tiết mới chớm Thu được. Hơn nữa, nhiệt độ ở Hải Thành không thấp như Bắc Kinh mà vẫn còn hơi nóng. Sau khi cô quay về thì cũng không thể không đi gặp người khác.
Xoa đến nửa ngày, da cũng đỏ ửng lên thì cô mới cau mày quay về giường. Da cô bây giờ thật sự chỉ hơi mạnh tay một chút là đã để lại dấu vết, chẳng trách đêm qua anh như bị ma ám, liên tục phóng túng trên người cô.
Quý Noãn sầm mặt quay về giường, vén chăn lên chui vào. Mặc kệ bây giờ Mặc Cảnh Thâm đi ra ngoài mua mì hay nấu mì, cô cứ cầm điện thoại lên xem phim tiếp, tránh cho đầu óc nghĩ vơ vẩn lan man sang chuyện khác.
Chợt điện thoại di động trong tay cô khẽ rung lên. Quý Noãn dừng một chút, tắt phim đi, mở WeChat ra nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm hỏi: “Em muốn ăn mì gì?”
Quý Noãn trả lời: “Có sẵn hải sản không? Mì hải sản cũng được.”
Dù sao thì nấu càng lâu càng tốt.
Anh gửi tin nhắn thoại đến, giọng nói trầm thấp nhẫn nại: “Mới hạ sốt xong, không ăn được hải sản, đổi món khác đi.”
Quý Noãn tỉnh bơ nhắn lại: “Được, tùy anh.”
Chương 600: Thật sự muốn anh dùng miệng mớm cho em ăn sao?
Không phải anh vẫn định dùng ảnh của cô làm hình đại diện đấy chứ?
Thật ra mà nói thì bức ảnh này cũng rất đẹp.
Tuy trong ảnh có cô, nhưng cũng không phải kiểu ảnh chụp tự sướиɠ chán ngắt tầm thường, mà có vẻ như đây là ảnh chụp phong cảnh ngoài xe, rồi lại chụp trúng luôn người ngồi trong xe. Lúc đó Quý Noãn đang nói chuyện với anh nên nét mặt rất tự nhiên. Khi nói chuyện, mặt cô cũng không có vẻ chán ghét mà thậm chí ánh mắt còn thoáng tia vui vẻ.
Nhìn lại thì đúng là rất tự nhiên.
Cô nhìn hồi lâu, chợt tự nhận ra mình đang nhìn hình đại diện của Mặc Cảnh Thâm mà tự luyến, nên lập tức thoát khỏi WeChat, xụ mặt tiếp tục xem phim.
Cô xem chưa hết nửa bộ phim thì Mặc Cảnh Thâm đã về.
Mặc Cảnh Thâm để mì lên bàn rồi ra ngoài lấy chiếc bát con vào, đặt đũa sang bên cạnh, gắp chút mì bỏ vào bát con rồi đảo mắt nhìn về phía Quý Noãn vẫn đang ngồi im trên giường: “Chẳng phải em đói thèm ăn mì sao? Đến đây.”
Quý Noãn vẫn ngồi im trên giường, thờ ơ nói: “Không còn sức xuống giường để ăn.”
Anh nhìn cô, đón nhận ánh mắt cô đang nhìn mình. Lúc cô chợt nhận ra có phải anh muốn bế cô sang đó không, đang tính toán chi bằng để tự mình đi đến, thì anh đã cầm bát đũa đến ngồi bên mép giường, kiên nhẫn gắp mì đút đến miệng cô: “Ăn đi.”
Quý Noãn nhìn anh, mím môi không há miệng ra.
Quý Noãn nhìn mì trong tay anh: “Anh làm thế nào để người ta nhường phòng bếp không cho anh?”
Nét mặt anh vẫn không thay đổi, anh nhẫn nại thả sợi mì vào trong bát, nhúng chút nước, vẫn giữ gắp mì: “Có tiền thì có thể sai ma sai quỷ, huống hồ chỉ là mượn cái bếp thôi.”
Quý Noãn không trả lời.
Được lắm, đúng là dùng cách trực tiếp nhất.
Cô mấp máy môi, thấy anh đã gắp mì đến tận miệng cô, hơn nữa cũng đã giữ tay cả nửa ngày rồi, nên cô buộc phải nuốt miếng mì vào.
Thật là ngon.
Thậm chí còn cực kỳ ngon.
Thấy cô ăn có một miếng mà trệu trạo nhai nửa ngày trong miệng, rõ ràng có thể nuốt được rồi mà vẫn không chịu nuốt, dáng vẻ uể oải làm anh phải nhướng mày: “Sao hả? Mùi vị không ngon à?”
Anh cười khẩy, không thèm để ý lời của cô, lại đút tiếp: “Ngon hay không cũng phải ăn, nếu không lại phải để bụng rỗng đến tận sáng mai.”
“Em mới nói là em muốn ăn mì hải sản mà.” Quý Noãn vừa há miệng ăn mì vừa lúng búng nói.
“Thứ nhất, bây giờ em không thể ăn mì hải sản được, ngày mai chắc chắn không còn sốt nữa thì mới được ăn. Khi ốm, cần phải kiêng gì thì nhất định phải kiêng. Thứ hai, giờ này rồi, em cho rằng nguyên liệu trong nhà bếp còn tươi nữa sao? Tươi nhất thì cũng phải đặt trong tủ hai mươi tư giờ rồi.” Nét mặt anh lạnh nhạt: “Muốn ăn hải sản thì chờ vài ngày nữa đi ra đảo ăn, bây giờ không vội.”
Ai muốn đi đảo với anh.
Quý Noãn cúi đầu ăn mì, không thèm để ý đến anh.
Thật ra thì bát mì này cực ngon.
Sao Mặc Cảnh Thâm lại không biết cô gái nhỏ bây giờ miệng nói một đằng mà tim nghĩ một nẻo. Nhưng cũng vì đêm qua anh bắt nạt cô quá, vốn tính cô đã bướng bỉnh, hiện giờ lại càng khó lay chuyển, cô sẽ không dễ gì nhân nhượng.
Dù sao cũng chính anh bắt nạt cô trở nên như vậy, bị sai khiến thế này cũng không có gì quá đáng.
“Không thiếu đâu, vẫn còn.” Anh nhắc nhở.
Quý Noãn đang nuốt miếng mì thì đột nhiên khựng lại. Vừa rồi rõ ràng cô nói mì không ngon, thế mà bây giờ quả thật đang rất hưởng thụ. Anh đút miếng nào, cô ăn miếng đó, hút vài miếng mà đã hết nửa bát mì.
Cô chợt quay mặt đi: “Không ăn nữa.”
“Chẳng phải em đói bụng sao? Mới ăn được vài miếng thôi mà?”
“Không ăn nữa.”
“Đừng làm loạn nữa, ăn hết đi, hiếm khi thấy ngon miệng thì phải ăn nhiều một chút.”
Quý Noãn lùi về giữa giường, lấy chăn phủ lên đùi, cầm điện thoại lên định xem tiếp.
Mặc Cảnh Thâm nhìn cô vài giây rồi đặt chiếc bát trên tay xuống. Động tác của anh không mạnh nhưng để lộ ra hơi thở lành lạnh nặng nề: “Quý Noãn.”
Anh nhìn cô, điềm tĩnh gọi tên cô: “Anh biết bây giờ em đang giận, đêm qua thật sự anh không kiềm chế được, nhưng nguyên nhân dẫn tới chuyện đêm qua thì có vẻ như không phải chỉ do một mình anh. Em uống say đến như vậy mà lại đi tắm mưa. Mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của em đều làm anh mất đi suy nghĩ khách quan và lí trí. Bây giờ anh có thể nhường nhịn, chiều chuộng em, em muốn ăn thì anh đi nấu. Mì anh nấu rồi, có ngon hay không thì em vẫn phải ăn hết cho anh, không được làm khổ dạ dày của mình.”
Thấy cô vẫn ngồi im cắm cúi nhìn điện thoại, anh vươn tay ra nắm cằm cô, giọng nói hơi chậm lại: “Thật sự muốn anh dùng miệng mớm cho em ăn sao?”
Quý Noãn còn chưa lên tiếng thì anh đã cụp mắt nhìn cô: “Tính khí của em bây giờ thật không khác gì ngày trước, vừa bướng bỉnh vừa ngoan cố.”
Cô thoáng yên lặng một lát rồi mới nhìn anh: “Trước đây chẳng phải anh đã bảo em đừng tiếp tục khoác cái mặt nạ dịu dàng thấu hiểu đấy sao? Lúc trước em như thế nào thì bây giờ vẫn như thế ấy. Giang sơn dễ đổi, câu này không hề sai, tính tình của em thật sự chính là như thế. Tấm mặt nạ Quý Noãn vẫn luôn ăn nói làm việc dè dặt châm chước vì để níu giữ anh và cuộc hôn nhân kia đã không còn nữa rồi. Em chính là em. Dù sao giữa anh và em cũng không có gì phải che giấu. Anh đã từng nói vì không muốn ly hôn nên em mới giả vờ trước mặt anh. Bây giờ em sống một mình rất tốt, thì anh lại nói tính khí em không tốt. Mặc Cảnh Thâm, anh cho rằng em là cục đất sét để mặc anh nhào nặn, anh muốn em tròn thì em sẽ tròn, anh muốn em vuông thì em sẽ vuông sao?”
Cô nói liền một tràng nhưng anh chỉ cười khẽ, lại bê bát mì lên: “Bây giờ đâu chỉ mình tâm trạng em không tốt, em còn dùng tất cả những lời anh từng nói để đâm lại anh. Nếu lúc đó anh cố ý tổn thương em thật, thì chắc bây giờ lúc nào em cũng có thể kề dao vào cổ anh đòi chém đòi gϊếŧ.”
Quý Noãn liếc mắt nhìn anh một cái.
Cũng không đến nỗi đòi chém đòi gϊếŧ.
Nhưng nếu không có câu chuyện về số mạng, nếu không phải anh thật sự tính toán vì cô, thì bây giờ nhất định cô sẽ giữ khoảng cách với anh, cả đời sẽ không bao giờ đi Bắc Kinh công tác cùng anh. Nếu không còn cách nào khác thì cô sẽ quay về Luân Đôn, cùng lắm thì cả đời này không gặp lại nhau nữa.
Suy đi tính lại, con người mưu mô sâu xa như Mặc Cảnh Thâm mà lại kể toàn bộ mọi chuyện cho cô nghe, chắc có lẽ cũng để phòng trường hợp cô né tránh anh quá xa mà thôi.
Chương 601: Em mà phải tìm cách bò lên sao? chẳng phải em hợp tình hợp lý ngủ với anh à?
Anh lại một lần nữa gắp mì đến tận miệng nhưng Quý Noãn không ăn. Thật ra cô chưa no hẳn, nhưng lại không muốn cho anh được hả hê.
Lần này Mặc Cảnh Thâm kiên quyết bế cô ra khỏi chăn, đặt cô ngồi lên đùi rồi đút cho cô: “Không ăn ngay thì mì sẽ lạnh. Nửa đêm nửa hôm em hành hạ anh, anh không tính, nhưng em định ôm bụng đói đến tận sáng mai sao?”
Cơ thể con gái vốn mềm mại, trong phòng nhiệt độ rất dễ chịu, cả người cô chỉ mặc mỗi chiếc váy ngủ mỏng manh mà ngồi lên người anh, chỉ cử động một chút là đã chạm đến chỗ đó của anh rồi…
Quý Noãn đang định vùng ra nhưng vừa nhúc nhích mấy cái đã cảm nhận được phản ứng của anh.
Bất chợt sắc mặt cô thoáng dao động, cô không dám tin vào phản ứng này. Đêm hôm qua anh cường bạo cưỡng ép cô từ giường đến phòng tắm lâu như vậy rồi mà bây giờ vừa chạm vào đã có phản ứng?
Cô muốn ăn mì, còn anh nói ăn… tất nhiên không phải là bát mì này rồi.
Mặt Quý Noãn lúc đỏ lúc trắng, tất nhiên không phải vì cô bị dọa, mà vì bị chọc tức. Cô chợt giơ tay lên giật lấy bát mì, vừa gắp mì vừa lạnh giọng nói: “Mặc Cảnh Thâm, xem ra thời gian anh phải khổ hạnh cũng khó chịu lắm nhỉ. Chẳng phải từ trước đến giờ anh vẫn kiềm chế tốt lắm à? Sao bây giờ lại có vẻ như tϊиɧ ŧяùиɠ vọt lên não, trong đầu toàn chứa những chuyện này vậy? Lúc ở bên Mỹ, chẳng phải An Thư Ngôn còn chưa kết hôn à? Phụ nữ bên cạnh anh hẳn cũng không hề ít, nếu cấp thiết quá sao anh không tìm một người để giải quyết vấn đề sinh lý chứ?”
Thấy anh không trả lời, Quý Noãn vừa ăn mì vừa ngoảnh lại nhìn, xấc xược nhìn anh: “Thật sự có phụ nữ muốn bò lên giường anh?”
Lời châm chọc này vừa nói ra thì anh khẽ gật đầu.
“Em tưởng là ít sao?”
Quý Noãn không trả lời, chỉ cúi đầu ăn mì. Cô phát hiện dưới bát mì còn có cả một quả trứng chần, thế là liền cắn một miếng.
Giọng anh không thay đổi, tiếp tục nói: “Nhưng đúng là ngoài em ra, không có ai bò được lên giường anh cả.”
Nét mặt Quý Noãn lạnh lùng: “Em cần nghĩ cách bò lên chắc? Trước kia chẳng phải em ngủ với anh một cách hợp pháp rồi à?”
Mặc Cảnh Thâm khẽ cười, khóe môi vẽ thành một đường cong mơ hồ, giọng nói pha lẫn tia biếng nhác lại trầm thấp: “Đúng là hợp tình hợp lý. Ngủ với em quen rồi, những người phụ nữ khác đứng trước mặt anh toàn tô son trát phấn, nhìn mất hết cả hứng, chẳng có cảm giác gì, nên bọn họ không bò lên được.”
Cứ chọc cô như thế, lại còn nói đến chuyện lên giường hay không lên giường, làm cho cô ăn mì cũng không thoải mái được.
Mặc Cảnh Thâm nhìn cô né tránh đi thì khẽ cười: “E là tự anh cũng không làm nó xuống được.”
“…” Quý Noãn chợt nuốt nửa quả trứng còn lại rồi đảo mắt, suýt nữa chạm phải mặt của anh. Anh ghé sát đến gần cô, hơi thở phả vào tai, giọng nói như mê hoặc: “Em giúp anh?”
Cô đặt bát mì trống không vào tay anh: “Lấy thêm bát nữa!”
Đuôi lông mày của Mặc Cảnh Thâm khẽ nhướng lên, tầm mắt rơi xuống nét mặt cứng nhắc của cô, không nói tiếng nào.
Quý Noãn thấy ánh mắt đắm đuối của anh không hề trong sáng, lập tức giọng nói cũng sắc nhọn hơn: “Mặc Cảnh Thâm, anh đừng hòng nghĩ đến!”
Anh buồn cười nhìn cô: “Cái gì mà đừng hòng nghĩ đến? Anh có nói gì chưa?”
Quý Noãn: “… Em muốn ăn mì.”
Nói rồi cô ngoảnh mặt sang chỗ khác, định trèo ra khỏi người anh, nhưng không dám xoay người.
Một tay Mặc Cảnh Thâm ôm ngang eo cô, thấy cô thật sự muốn ăn nữa thì mới buông cô ra, đứng lên lấy cho cô thêm một bát mì nữa.
***
Sau khi hạ sốt thì Quý Noãn không bị sốt lại nữa. Tối đó tuy Mặc Cảnh Thâm không làm gì cô, nhưng sau khi ăn mì xong thì cũng đã quá khuya, không có lý do gì để đẩy anh quay về
khách sạn Thịnh Đường. Vì vậy cuối cùng anh vẫn ở lại phòng cô, thậm chí còn chiếm cả giường cô.
Tuy cả đêm không có chuyện gì phát sinh, nhưng Quý Noãn vẫn đặt một cái gối ở giữa giường. Thế mà đến khi cô ngủ rồi thì không biết làm sao lại bị anh ôm vào lòng. Đến rạng sáng, cô mơ mơ màng màng mở mắt ra đã thấy gương mặt anh gần trong gang tấc, Quý Noãn cứ tưởng mình nằm mơ.
Khi cô tỉnh dậy lần nữa thì trời đã sáng rõ. Cô ngồi bật dậy trên giường, người đàn ông bên cạnh không thấy đâu nữa. Cô giơ tay lên xoa đầu, không còn đau như ngày hôm qua nữa, cả người cô đã khá lên nhiều. Cô cầm điện thoại lên nhìn giờ, đã gần trưa.
Trong điện thoại có tin nhắn thoại trên WeChat mà Mặc Cảnh Thâm gửi đến.
Cô phát hiện ra kể từ khi lập một nick WeChat cho Mặc Cảnh Thâm thì bây giờ anh rất chịu khó dùng WeChat.
Anh nhắn sáng nay phải đi đến một sự kiện quan trọng ở Bắc Kinh, cô ở lại khách sạn ngoan ngoãn nghỉ ngơi, chiều anh sẽ về.
Quý Noãn vừa tỉnh dậy thì nhận được rất nhiều điện thoại, phần lớn là công ty gọi.
Rất nhiều công việc ở Bắc Kinh này cô đều đã hoàn thành hết rồi, cần gặp ai thì đều đã gặp. Song, đúng lúc này lại có một bên đối tác hẹn cô chiều nay đi gặp mặt. Có một số chuyện chưa xong vốn định để bàn lại sau khi về Hải Thành. Quý Noãn cảm thấy bây giờ mình đã khá hơn rất nhiều nên đứng dậy sửa soạn rửa mặt thay đồ. Khi cô tắm gội thì nhìn thấy dấu vết trên người vẫn chưa mờ đi, hôm qua nhìn mấy vết này còn đỏ, mà hôm nay thì đã có vẻ tím bầm lại, chắc phải mất mấy ngày mới tan đi được.
Cô lạnh lùng đứng trước gương thay một cái áo dài tay, rồi mất cả nửa ngày dùng kem che khuyết điểm để xử lý mấy dấu vết trên cổ.
Khi cô đến địa điểm mà đối tác hẹn gặp thì mới biết nhà hàng Tây này là nhà hàng được nhà họ Dung ở Bắc Kinh đầu tư. Vừa nghe nói đây là nhà hàng của nhà họ Dung, Quý Noãn nhìn về bên đối tác đã ngồi chờ cô từ lâu, bất chợt cảm thấy bữa mời này không hề bình thường. Đây có vẻ như là một Hồng Môn Yến.
Nhưng đến cũng đã đến rồi, bên đối tác cũng đã nhìn thấy cô bước xuống xe, mọi người đều đã ở bên trong, cô cũng không thể nào quay về.
Quý Noãn vẫn duy trì nụ cười mỉm trên môi. Nhân viên đón tiếp mở cửa cho cô đi vào.
Chương 602: Nghe thấy tiếng nói từ phía trên thì quý noãn ngưng bặt…
Lần trước hai người cũng chỉ gặp mặt qua một hai lần, lại không có chút ấn tượng gì tốt đẹp với nhau. Dung Thành thờ ơ ngồi đó, ánh mắt phóng thẳng ra đáp trả ánh mắt của Quý Noãn.
Vừa nhìn thấy anh ta, Quý Noãn chợt nhớ đến cô tiểu thư Dung Yên kia. Ánh mắt cô chiếu thẳng đến người đối tác vốn ra mặt hẹn cô, cười nói: “Tôi đang thắc mắc không hiểu sao hôm nay Tổng Giám đốc Triệu lại có nhã ý mời tôi ăn cơm nói chuyện hợp tác. Hóa ra là còn vì nguyên nhân khác à?”
“Quý tổng đừng nghi ngờ, chẳng qua tôi có quan hệ rất thân thiết với Dung tổng, thấy gần đây Dung tổng thường xuyên nhắc đến cô, nên cảm thấy hình như anh ấy có chút tình ý với cô. Tôi cũng chỉ là thuận nước đẩy thuyền, giúp tác hợp cho hai người mà thôi.” Tổng Giám đốc Triệu tươi cười nhìn về phía Quý Noãn, ánh mắt có chút mờ ám.
Tổng Giám đốc Triệu không ngờ Quý Noãn bình thường ăn nói rất chừng mực trên thương trường mà bây giờ lại nói chuyện thẳng thắn như vậy thì ngẩn người ra một chút, sau đó còn có vẻ lúng túng.
Dung Thành lại lên tiếng: “Sao lại không thể? Dung mạo Quý tổng rung động lòng người, lại còn là một phụ nữ trẻ tuổi hiếm hoi đạt được thành tựu như vậy trong giới kinh doanh, chắc chắn không ít đàn ông hâm mộ. Dung Thành tôi yêu thích Quý tổng thì cũng là chuyện đương nhiên.”
Tổng Giám đốc Triệu ở bên cạnh phụ họa theo: “Đúng vậy đúng vậy, Dung tổng đúng là thẳng thắn, nói thích là thích. Giữa đàn ông và phụ nữ cũng chỉ cần như vậy thôi, nhìn vừa mắt là có thể thành đôi được rồi, không có gì phải phức tạp.”
Tổng Giám đốc Triệu đúng là ngu không để đâu cho hết.
Băng vụn trong mắt Dung Thành đã sắp bắn ra rồi, ánh mắt như thế mà cho rằng anh ta có tình ý với cô à?
Quý Noãn cũng chỉ cười không nói gì. Dù sao cũng đã là Hồng Môn Yến, thì nước chảy đến đâu đắp đê đến đấy vậy.
“Triệu tổng, hôm nay tôi còn hẹn mấy người bạn đang chờ trên lầu nữa. Hay anh đi lên đó gặp mặt họ trước đi? Chờ tôi nói chuyện với Quý tổng xong thì sẽ lên hàn huyên với các anh.” Dung Thành liếc mắt nhìn Tổng Giám đốc Triệu.
Bây giờ Tổng Giám đốc Triệu mới hiểu ý: “Được được được, vậy Dung tổng và Quý tổng cứ từ từ nói chuyện nhé.”
Quy mô nhà hàng này không hề nhỏ, vừa nhìn liền biết kiểu nhà hàng gọi bừa một món ăn Tây cũng có thể tiêu tốn trên mười nghìn. Quý Noãn nhìn thấy các món ăn trưng bày đều có nguyên liệu được đặt về bằng đường hàng không, đúng là rất đắt đỏ.
Quý Noãn cũng không từ chối, khi ngồi xuống còn nhạt nhẽo nói: “Dung tổng nhờ Triệu tổng lấy cớ mời tôi đến đây, không thể chỉ để ăn một bữa cơm đơn giản. Tôi với anh cũng không quen biết để nói bất kỳ chuyện gì, chi bằng anh cứ nói thẳng mục đích của anh ra, tránh làm phí thời gian của nhau.”
“Tôi mời Quý tổng đến đây, đương nhiên mục đích đầu tiên vẫn là mời cô ăn cơm rồi. Còn chuyện thứ hai, thì có thể vừa ăn vừa nói, sao phải vội?” Dung Thành ngồi đối diện cô.
“Dựa vào quyền thế và tài lực của nhà họ Dung, lại còn là nhà hàng được công ty Dung thị đầu tư, vậy chắc chắn đây là nhà hàng Tây số một số hai ở Bắc Kinh. Dung tổng mời tôi đến nơi như thế này ăn cơm, thật là rất có thiện chí.” Quý Noãn cười như không.
Dung Thành gọi bồi bàn đến, thoải mái chọn vài món ăn, hầu hết là những món ăn đắt nhất trong nhà hàng. Quý Noãn liếc qua thấy nào bò bít tết kiểu Âu, giá đến mười tám nghìn tệ, và mấy món rất đắt khác. Không phải Quý Noãn chưa từng ăn, nhưng người gọi món ăn hào phóng như vậy thì cô mới gặp lần đầu.
Cuối cùng, Dung Thành lại gọi một chai Lafite 1982.
Khi bồi bàn cầm thực đơn đi, Dung Thành mân mê ly thủy tinh trên bàn, nhìn người đối diện vẫn điềm tĩnh ngồi từ đầu đến giờ, nhưng không đoán ra được tâm tình của Quý Noãn: “Mặc dù rất khó để điều tra những chuyện liên quan đến Mặc Cảnh Thâm, nhưng tôi có vài người bạn ở Hải Thành cũng biết chút chuyện. Cô và Mặc Cảnh Thâm từng kết hôn một thời gian, rồi ba năm trước đã ly hôn, đúng không?”
Quý Noãn khẽ nhướng mày: “Anh cứ nói những thứ anh biết đi, không cần phải hỏi tôi. Nếu không phải đã xác minh được thông tin thì chắc chắn Dung tổng sẽ không tùy tiện mời tôi đến đây ăn cơm uống Lafite phải không?”
Dung Thành cười nhưng nụ cười không chạm được đến đáy mắt: “Nếu Quý tổng không có ý định nói chuyện lâu dài với tôi, thì Dung Thành tôi sẽ nói thẳng. Theo tôi được biết, quan hệ của Quý tổng và nhà họ Quý cũng không rõ ràng. Dường như Quý Hoằng Văn không có quan hệ máu mủ với cô. Cô làm dâu nhà họ Mặc không được một năm thì đã ly hôn với Mặc Cảnh Thâm. Ba năm sau khi ly hôn, cô vẫn luôn ở Luân Đôn, mấy tháng trước mới về nước. Tôi thấy Quý Noãn cô thật sự là người có tài trong giới thương gia. Chỉ cần cô được hỗ trợ, tương lai ngày càng xán lạn thì dù cô có phải là con gái nhà họ Quý hay không, cũng không ai dám bàn luận về chuyện thân thế không thể bình thường hơn nữa của cô. Chỉ cần Tập đoàn MN không ngừng phát triển ở trong nước, chuyện cô tìm một người đàn ông thích hợp để lấy làm chồng cũng không quá khó khăn.”
“Còn về Mặc Cảnh Thâm…” Anh ta khẽ chuyển giọng: “Mấy hôm nay em gái tôi cũng không nằng nặc đòi đi tìm anh ta nữa, nhưng tôi biết nó thật sự rất đau lòng. Cô và Tổng Giám đốc Mặc nhiều năm không gặp, bây giờ quay về thì sợ rằng vì quan hệ cũ mà có sinh ra chút mập mờ. Hai người ly hôn xong thì mỗi người một ngả, có lẽ tình cảm cũng không hề sâu sắc. Đã như vậy thì chỉ cần cô buông tay Mặc Cảnh Thâm, nhà họ Dung có thể đối với Tập đoàn MN…”
Dung Thành còn chưa dứt lời, thì ở trên cầu thang xoắn ốc cách đó không xa chợt có bóng người đi xuống: “Từ lúc nào mà Dung tổng lại dùng đến thủ đoạn dọa dẫm người khác như thế này? Đây không phải là công tử nhà họ Dung mà tôi biết.”
Nghe tiếng nói vừa vọng xuống thì lập tức Quý Noãn ngưng bặt…
Ông trời con Tiêu Lộ Dã đến Bắc Kinh từ lúc nào vậy? Vừa rồi anh ta ở trên tầng sao? Mấy người Dung Thành vừa nói đang ở trên lầu đó, chẳng lẽ có cả anh ta?
Nhưng thật ra thì cũng không quá lạ. Mấy gia tộc nổi tiếng ở trong nước không nhiều, những người thừa kế của nhà họ Mặc ở Hải Thành, nhà họ Tiêu ở thành phố bên cạnh, và nhà họ Dung ở Bắc Kinh có quen biết nhau thì cũng không có gì ngạc nhiên.
Quen biết thì quen biết, nhưng quan hệ như thế nào thì không ai biết được.
Dung Thành nghe thấy giọng nói kia thì liếc mắt sang. Quý Noãn cũng quay sang nhìn thấy Tiêu Lộ Dã đang bước xuống cầu thang, nét mặt cười không nóng không lạnh.
Người đàn ông đi đến gần cao khoảng một mét tám, bộ âu phục vốn rất nghiêm chỉnh nhưng anh ta lại mặc rất tùy tiện, thoải mái để lộ xương cổ. Một tay anh ta đút vào túi quần, vẻ mặt thờ ơ khẽ liếc qua mặt Dung Thành.
Danh sách chương Facebook Thế giới ngôn tình
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire